Tập Thơ Một Góc Hồn Tôi - Nguyệt Hàn

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Nguyệt Hàn, 30 Tháng năm 2020.

  1. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    MUỐN LÀ CƠN GIÓ​

    Muốn là gió để thả mình bay bổng

    Cho nhân gian là khoảng trống nhẹ nhàng

    Cho biển cả thôi buồn vì cơn sóng

    Cho hương hoa tràn ngập khắp muôn nơi.

    Là cơn gió ta tự do bay bổng

    Dù tồn tại nhưng không rõ bóng hình,

    Ta thoải mái đi khắp cùng ngõ phố

    Chẳng ai nhận ra ta, chỉ ta cảm nhận người.

    Thổi chiếc lá cho mùa thu thêm sắc

    Ta vô tư trong ánh nắng ban chiều,

    Lau nước mắt của sương đêm lạnh lẽo

    Để ban mai là hơi thở mát lành.

    Cơn gió là ta! Ta là cơn gió!

    Ta thích bay cao cùng với cánh diều

    Ta thích nô đùa cùng với cây lá

    Ta thích xoa dịu cái nóng mùa hè.

    Không gian bao la có ta là bạn

    Luôn luôn dịu nhẹ, luôn luôn bay bổng, là ta!

    [​IMG]

    Tác giả: Nguyệt Hàn

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Nguyệt Hàn
     
    Chỉnh sửa cuối: 3 Tháng sáu 2020
  2. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    ĐÊM THỨC

    Đêm nay vắng mất giấc ngủ đầy

    Có người trở dậy ngắm màn đêm

    Có một mảnh trăng đang thao thức

    Có một không gian mãi im lìm.

    Gió rắc lá khô xuống hiên nhà

    Đêm rắc sương khuya khắp mọi nơi

    Đời người rắc mãi dòng cảm xúc

    Kí ức trôi dạt khắp thời gian.

    Xóm vắng bước chân ngang qua ngõ

    Đời vắng tiếng cười lúc trẻ thơ

    Rải rác quanh đây những mảnh vỡ

    Dĩ vãng đi lạc vào giấc mơ.

    Có những kiếp người sống nơi đây

    Họ rải vào nhau những vui buồn,

    Những tiếng lòng mình trong thổn thức

    Rồi cố quên đi số phận mình.

    Đêm nay có người thao thức đêm

    Nhặt giữ thời gian dĩ vãng mình

    Giữa tiếng gió lùa trong kẽ lá


    Giữa tiếng sông trôi lạnh lẽo buồn

    Tác giả: Nguyệt Hàn

    [​IMG]

    .
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng sáu 2020
  3. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    SẮC HẠ

    Một nhành hoa phượng nở trên cao

    Báo tin mùa hạ đã trở về

    Hương nắng hôm nay thêm nồng nhỉ!

    Màu áo học trò thêm sáng ra.

    Đâu đây ve sầu kêu văng vẳng

    Khiến lòng học trò cảm thấy bâng khuâng.

    Bạn ơi! Mùa hạ sắp trở về

    Chúng mình cũng sắp phải xa nhau

    Ngước mắt nhìn lên nhành hoa phượng

    Chỉ xin có một điều ước thôi,

    Hạ ơi, xin đừng quay trở lại

    Xin đừng rải nắng nồng biệt ly

    Để nơi rực rỡ màu phượng vĩ

    Ngàn năm không phai dấu học trò.

    Tác giả: Nguyệt Hàn



    [​IMG]
     
    camtien14101999, Uất PhongThần thoại thích bài này.
  4. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    NHỚ HỌC TRÒ

    Áo trắng ơi! Áo trắng ơi!

    Níu lại chẳng được một thời xa xăm

    Hoa phượng nở rực trên cao

    Nắng chói chang đốt một thời tuổi thơ.

    Cho con ve kéo khúc nhạc buồn

    Cho bụi phấn cũng sầu thương chốn này.

    Bảng đen thơ thẩn một mình

    Không còn thấy nữa học trò ngày xưa

    Hiu hiu tiếng gió hỏi trời:

    "Học trò năm đó bây giờ nơi đâu"

    Lặng thầm trời chẳng nói năng,

    Gió đứng buồn bã nhìn về xa xăm

    Có lẽ áo trắng ngày xưa

    Đã trao màu áo kí ức giữ rồi!

    Tác giả: Nguyệt Hàn
     
    Uất Phong thích bài này.
    Last edited by a moderator: 6 Tháng sáu 2020
  5. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    TÀN THU

    Mùa đông lạnh lắm đông có biết?

    Gió thổi hồn thu đi mất rồi!

    Lối quen giờ đây đầy xác lá

    Mùa thu đã chết từ bao giờ?

    Ai đem màn sương giăng bốn phương?

    Và ai gọi gió đến nơi này?


    Gió cuốn từng cơn trong giá lạnh

    Đau lòng thiếu nữ nhớ thương thu.

    Ngày xưa còn đó những thu vàng

    Rộng đôi cánh chim với trời cao

    Dịu dàng sắc cúc trong hương nắng

    Vương vấn hơi mây níu chiều tà.

    Lặng lẽ bước chân người thiếu nữ

    Buồn bã đôi mắt nhìn xa xăm

    Tìm làm sao được mùa thu ấm

    Giữa không gian lạnh một mùi đông.

    Tác giả: Nguyệt Hàn

    [​IMG]
     
    Uất Phong thích bài này.
    Last edited by a moderator: 6 Tháng sáu 2020
  6. Nguyệt Hàn

    Bài viết:
    8
    XA RỒI TUỔI THƠ

    Hè về chẳng tiếng ve kêu

    Chẳng tu hú gọi chẳng nắng gắt trời

    Vắng tanh lối nhỏ xóm nghèo

    Vắng tanh tiếng gọi tuổi thơ thuở nào.

    Cánh diều vẫn ở trên cao

    Hay cơn gió đã thổi bay cuối trời?

    Dòng sông lặng lẽ xuôi dòng

    Tuổi thơ ơi! Biết có về nữa không?

    Xa rồi một thuở dầm mưa

    Xa rồi một thuở long nhong trưa hè.

    Nào đâu gió thoảng đêm ngày

    Nào đâu mưa nắng giăng đầy tháng năm

    Thời gian dẫn tuổi thơ đi

    Để cho lũ trẻ chẳng còn thơ ngây.

    Lần lượt dứt áo ra đi

    Lũ trẻ xưa phải bon chen với đời.

    Còn đâu tiếng gọi trẻ thơ

    Trò đùa thuở nhỏ chìm vào lãng quên.

    Van trời trả lại ngày xưa

    Cho lũ trẻ được tìm về tuổi thơ.

    Tác giả: Nguyệt Hàn

    [​IMG]
     
    Uất PhongThiên Túc thích bài này.
    Last edited by a moderator: 6 Tháng sáu 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...