Một Bàn Tay Nắm, Một Bàn Tay Buông

Thảo luận trong 'Góc Tâm Hồn' bắt đầu bởi Thy Thy, 16/5/2019 lúc 11:37 PM.

  1. Thy Thy

    Thy Thy

    Tham gia ngày:
    8/3/2019
    Bài viết:
    23
    Xem: 46
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Anh nhớ tháng năm ngày cũ.

    [​IMG]

    Đôi ba kỉ niệm êm đềm cứ thế ùa về qua khe cửa lung lay, ngày này đất Sài Gòn gió thổi rất nhiều, tay thọc vào túi áo cho đỡ con rét buốt ngoài kia. Mà rét nào lại bằng rét lòng, tay nắm chợt buông, đâu đó phía trong cũng mục rỗng thêm phần.

    Tháng năm đó mình đã cùng nắm tay.

    Thường thì nhớ chẳng nhiều, chắc như vài vết lợn cợn từ quá khứ, đôi lần trào dâng làm mắt vừa lau khô lại ướt nhòe. Tưởng như một cái chạm nhẹ cũng vụn vỡ cả dáng hình, tiều tụy mà chẳng muốn hồi sinh.

    Người ta thường tự nhủ họ thích cười hơn là cứ mãi đớn đau, nhưng giữa một câu chuyện vui và một câu chuyện buồn, họ chọn giữ lại nỗi u sầu đẹp đẽ. Như anh lúc này, phòng trống cô đơn, quạnh quẽ cái cốc rượu lăn lóc trên bàn. Chai vodka đã vơi quá nửa, đau buồn cũng vừa ngập quá cửa.

    Anh chẳng còn lưu giữ kỉ niệm đẹp quá nhiều, có chăng là những ngày thơ bé, vui chơi trên bãi đất đầu ngõ, không suy nghĩ hay lo lắng chuyện lớn khôn. Là ngày anh tốt nghiệp, thấy niềm vui trong mắt hai đấng sinh thành. Là ngày em đến gặp anh.

    Nhưng rồi cũng trôi theo cát, lúc sóng biển vỗ vào bờ đông. Niềm đau như chiếc giường cũ anh nằm, hay kêu cọt kẹt làm giấc chẳng tròn, thức dậy vì chẳng thể ngủ ngon, khi tình hãy còn say đắm.

    Tháng năm mùa này đẹp lắm,

    Một bàn tay nắm,

    Một bàn tay buông.

    * * *

    Thích Bạch Vũ
     
    Last edited by a moderator: 17/5/2019 lúc 7:32 AM
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook