Truyện Ngắn Mong Manh - An Hạ

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Nguyễn Thùy TB, 15 Tháng sáu 2021.

  1. Nguyễn Thùy TB Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    287


    Sáng chủ nhật, nó uể oải vươn mình chui ra từ chăn ấm. Nếu cái bụng không réo rắt những âm thanh đặc trưng và nếu mùi nấu nướng từ căn bếp hàng xóm không trêu đùa khứu giác của nó thì chưa chắc nó đã muốn dậy. Mỗi chủ nhật nó đều cho mình cái đặc ân mà nó gọi đó là quyền của một công dân chân chính – quyền được lười biếng sau một tuần học tập vất vả.

    Mang nỗi ưu tư sâu sắc tự đáy lòng, nó buồn bã buông một tiếng thở dài - cái việc mà ngày nào nó cũng làm như một thói quen. Buồn, đáng buồn lắm chứ, trong khi bạn bè của nó, chỉ mong chờ ngày chủ nhật để đi chơi cùng người yêu, lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm để khám phá ẩm thực đường phố và để khám phá lẫn nhau, thì nó vẫn cô đơn.

    Chưa vội bước khỏi giường, bao giờ cũng thế, việc đầu tiên của nó là ôm lấy cái điện thoại. Lướt facebook là trò tiêu khiển của nó những lúc buồn chán và cả những lúc không được gọi là buồn chán. Vào giây phút hiếm hoi khi suy ngẫm về cuộc đời, nó đã nghĩ đến việc "cai" facebook để chuyên tâm chuyện học hành, nhưng quyết tâm nhất thời ấy chưa từng cao hơn ngọn cỏ.

    "Bây giờ tôi mới đau khổ nhận ra một sự thật là có những người chỉ có thể ở trong tim ta chứ không bao giờ có thể bước cùng ta đi đến cuối cuộc đời".

    Dòng status dưới cái tên Minh Khôi xa lạ ấy lay động trong nó kí ức của một thời... Nó cũng từng yêu đơn phương một anh chàng cùng lớp, để rồi đau khổ khóc ròng cả thanh xuân khi thấy chàng kia sánh vai cùng người con gái khác. Người ta nói, đồng bệnh tương liên. Tự dưng nó muốn làm một hành động đầy nghĩa hiệp là an ủi trái tim đang rỉ máu của anh chàng tên Minh Khôi . Với một tinh thần sục sôi nhiệt huyết và một khối óc khi cần có thể sẵn sàng nảy ra những ngôn từ vô cùng hoa mĩ, nó cẩn trọng để lại một lời bình:

    Rồi thời gian sẽ nhạt dần yêu nhớ
    Và trái tim thôi se sắt niềm đau
    Chàng trai ơi chớ ôm mãi tủi sầu
    Người ấy có thương đâu mà ấp ủ.


    Khi buông ra những lời mĩ miều ấy, nó vô cùng kiêu hãnh về cái đầu nhảy số rất nhanh và trước hết là vì nó thấy nó như đang cứu rỗi một tâm hồn. Với niềm kiêu hãnh của một kẻ ban ơn, nó tự thưởng cho mình một nụ cười không thuộc về phạm trù cảm xúc nào.

    Bình luận vừa enter, nó cũng vừa kịp vào tường Minh Khôi để bắt sóng những thông tin cơ bản nhất: hắn học cùng trường, hắn trên mình một lớp, tình trạng đang cô đơn và đặc biệt là sở hữu một gương mặt khá điển trai.

    Nhấp vào thông báo mới, lập tức dòng bình luận gắn tên nó dưới mấy câu thơ nó vừa ngẫu hứng tạo tác khiến nó ngạc nhiên hơn cả phát hiện ra sao chổi giữa đêm giông:

    Cảm ơn em, người chưa từng quen biết
    Cớ sao anh thấy rất đỗi thân thương
    Phải làm sao để rõ thật tỏ tường?
    Nếu có thể xin một lần gặp gỡ!


    Vừa mới đây, nó còn vỗ ngực tự hào về dòng bình luận chất như nước cất của mình, thì bây giờ cái niềm kiêu hãnh ấy đã không cánh mà bay tựa sương khói mong manh. Anh chàng kia thật bí ẩn. Ứng phó quá nhanh, quá hiểm. Có cái gì đó thôi thúc nó muốn biết nhiều hơn về chàng trai Minh Khôi này.

    Quên cả tiếng réo rắt trong bao tử trống rỗng, quên cả mùi thức ăn đầy khiêu khích bên nhà hàng xóm, những thứ tầm thường ấy làm sao sánh được với khát vọng lớn lao là đi khám phá một con người?

    Thế là nó chăm chỉ cày từng status của Minh Khôi, chủ yếu là ở trạng thái public- bảo sao một nút like dạo của cậu bạn cùng lớp lại khiến dòng status sầu muộn kia lạc trôi đến tận bảng tin của mình? Nó cần mẫn nhấp từng mục bình luận, khám phá từng bức ảnh chụp trên tường cu cậu. Như một điệp viên chính hiệu, nó đã nắm bắt sơ sơ anh chàng này. Chí ít thì nó cũng đủ tin tưởng để đồng ý một lần giáp mặt mà không sợ bình minh thức dậy ở một nơi rất xa, với những con người rất lạ.

    Lòng nó nảy nở một ý nghĩ xa xôi. Đã đến lúc nó quên đi người cũ để bắt đầu những mối quan hệ mới. Một người trong lòng từng ấp ủ một mối tình đơn phương, chắc hẳn phải là người sống nội tâm nhiều lắm. Một người có thể lập tức lấy thơ để đáp lại thơ, ắt hẳn phải là người thông minh và sâu sắc lắm. Nó đã nghĩ về anh chàng Minh Khôi như thế.

    Một tuần sau.

    Căng tin trường là điểm hẹn đầu tiên. Chủ nhật, nhưng căng tin vẫn không bớt náo nhiệt, bởi các đội tuyển thể thao đang gấp rút luyện tập cho kì thi đấu sắp tới.

    Cô cậu nhanh chóng nhận ra nhau sau một tuần nhắn tin qua lại, cũng là một tuần lái "tàu ngầm" trên tường đối phương.

    Từ sân bóng, Minh Khôi sải từng bước dài về phía nó. Thân hình cao lớn trong bộ đồ thể thao khỏe khoắn, anh chàng khiến nó hoàn toàn bị choáng ngợp bởi vẻ ngoài đầy nam tính, thậm chí còn nam tính hơn cả mấy bức hình nó thấy trên trang cá nhân của Minh Khôi.

    Chàng gọi cà phê, lại một điểm cộng nữa cho sự đĩnh đạc, trưởng thành, khác hẳn lũ con trai lớp nó vẫn còn xòng xọc rít nước sôđa. Nó thì kêu trà sữa - để cố tỏ ra dịu dàng và nữ tính cho xứng tầm, mặc dù nó cũng là một tín đồ trung thành của món đồ uống nam tính đậm nắng gió Tây Nguyên ấy.

    Cuộc trò chuyện với thập cẩm các thể loại chủ đề chưa có dấu hiệu dừng lại, cho đến khi nó vô ý gạt đổ cốc trà làm nước lênh láng trên mặt bàn. Xấu hổ về sự vụng về của mình, nó nhanh chóng rút khăn giấy toan lau bàn. Anh chàng tên Khôi nhanh chóng giữ tay nó lại. Sự đụng chạm bất ngờ làm nó càng thêm xấu hổ. Nó nhận thấy từng mạch máu đang rần rần trên mặt, khuôn mặt phản chủ không bao giờ che giấu được cảm xúc của chủ nhân, nhất là trong những tình huống oái oăm như thế này.

    Trong khi nó còn đang mơ màng ngỡ anh chàng hào hiệp kia sẽ giúp mình lau dọn hiện trường, thì bất ngờ, hắn lớn tiếng gọi về phía chị phụ bàn đang tất tả phục vụ đồ ở gần đó:

    - Bà chị ơi, lại dọn bàn giùm cái!

    Nó toan giật tay lại, bàn tay kia vẫn giữ chặt.

    - Anh để em tự làm, việc này không có gì to tát cả, sao phải phiền người khác.

    - Mình đến đây để được phục vụ mà. Hơn nữa bàn tay xinh đẹp này mà vấy bẩn thì tiếc lắm.

    Lần này nó quyết giật mạnh tay mình ra. Câu trả lời của anh bạn kia làm nó choáng váng. Không phải nó choáng vì được khen có bàn tay đẹp, mà vì thái độ bề trên, trịch thượng mà nó vừa nhận ra ở kẻ đối diện. Trong đầu nó nảy ra ý muốn thăm dò thêm:

    - Bàn tay anh cũng chẳng khác gì tay con gái, bàn tay này mà quét dọn, nấu nướng, làm việc nhà thì tiếc lắm nhỉ?

    Anh chàng cười to:

    - Chả bao giờ anh phải làm những việc ấy, đó không phải là việc của một thằng con trai. Hơn nữa anh là con một, từ nhỏ đâu phải làm gì, mà cũng chả biết làm gì.

    Nó thật sự thất vọng trước câu trả lời ấy, nhưng vẫn thản nhiên:

    - Sao anh lại có thể sung sướng một cách đáng ghen tị thế chứ! Còn em, em cũng con một mà việc gì cũng đến tay – rồi nó buông một tiếng thở dài, hệt như một kẻ đang chán đời thực sự.

    Minh Khôi vẫn thao thao bất tuyệt, không nhận ra ánh mắt đầy vẻ thất vọng của cô bạn đối diện:

    - Thế là em dại rồi, càng chăm chỉ, ôm đồm thì càng khổ. Càng lười biếng càng nhàn nhã, thảnh thơi em ạ.

    - Nhà em chưa có điều kiện thuê người giúp việc anh ơi! Vậy mọi việc trong nhà anh, là ai làm ạ?

    - Mọi việc đã có bà già anh làm tất tật rồi. Bà ấy có nghề ngỗng gì đâu, cả ngày chỉ quanh quẩn có mấy việc đó thôi mà.

    Câu nói ấy đã chấm dứt tất cả. Chút cảm tình mong manh vừa chớm nở trong lòng cũng bị niềm thất vọng sâu sắc vùi dập tan tành. Anh ta gọi mẹ là "bà già" sao? Mấy tiếng "nghề ngỗng" không phải bao hàm trong đó sự coi thường sao? Nó đủ lí trí để hiểu rằng, anh chàng đẹp trai này có làm bạn cũng không đáng, chứ nói chi mong ước xa xôi.

    Không, dù có phải một mình trải qua bao nhiêu cái chủ nhật buồn nữa thì nó cũng nhất định không muốn quen một người như thế.

    Nó lấy điện thoại trong túi ra, mở máy vờ xem, rồi vờ giật mình:

    - Chết rồi, em phải về ngay đây, mẹ em nhắn ở nhà có việc. Anh về sau nhé!

    Không đợi anh chàng phản ứng, nó qua quầy thanh toán, trả tiền cho cốc trà sữa của mình, rồi lướt nhanh như một cơn lốc. Mưa lạnh thốc vào mặt, nó vẫn cứ băng băng bước đi, không ngoảnh lại.

    - Hết -
     
    Chỉnh sửa cuối: 1 Tháng bảy 2021
  2. Đang tải...
  3. Phan Kim Tiên Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    368
    Em chào chị ạ!

    Em xem xong truyện nên em dành đôi dòng cảm nghĩ về tác phẩm nha chị.

    Truyện này, em thấy có vài chỗ nên chỉnh sửa thêm:

    1. Khoảng cách chỗ mấy cái enter chưa đều.

    Truyện ngắn: Mong manh
    Tác giả: An Hạ
    [Thảo luận - Góp ý] - Tác phẩm của An Hạ

    => Nó dính nhau á chị. Mình tách ra nhé.

    2. Viết một câu cực dài:

    Ví dụ câu này:

    Dòng status dưới cái tên Minh Khôi xa lạ ấy lay động trong nó kí ức của một thời nó cũng từng yêu đơn phương một anh chàng cùng lớp để rồi đau khổ khóc ròng cả thanh xuân khi thấy chàng kia sánh vai cùng người con gái khác.

    ==> Một đoạn gồm nhiều câu. Mỗi câu có thể một hoặc hai ý. Khi chị viết câu dài, dẫn tới lượng thông tin khá nhiều, có thể gọi là quá tải trong việc tiếp nhận mạch cảm xúc của truyện. Chị nên ngắt ý ra, như thế nó sẽ hợp lý hơn.

    3. Lỗi lặp từ:

    Ví dụ: từ với

    Thực ra nếu dùng một cách có nghệ thuật, nó sẽ chuyển sang dạng điệp ngữ như thơ chẳng hạn. Tuy nhiên, dạng văn phong này chưa áp dụng cách này được.

    4. Câu chuyện đơn giản nhưng có nhiều ẩn ý sâu xa. Chị khai thác tâm lý nhân vật khá ổn. Tuy nhiên, có một cái lỗi mà đa số các tác giả viết truyện hay mắc phải: lỗi diễn giải!

    Nói dễ hiểu thì: Tác giả sợ người đọc không hiểu nên sẽ nói nhiều vào, diễn giải sâu thêm. Dẫn tới tâm lý nhân vật nó bị phơi bày ra hết, người đọc sẽ ít có cơ hội tự cảm nhận lấy.

    Tâm lý nhân vật và tình huống trong truyện vốn dĩ là đặc thù của truyện ngắn. Nó gồm vài bước cơ bản sau:

    - Mở đầu
    - Biến cố mở đầu
    - Xung đột dâng cao
    - Cao trào
    - Xung đột giảm dần
    - Kết thúc.

    Thì câu chuyện chị triển khai vẫn ổn theo bố cục kia. Nhưng nó đang trong giai đoạn an toàn, ấy vậy nó chưa bức phá, chưa khiến người đọc lưu lại điểm nhấn.

    Đỉnh điểm câu chuyện nằm ngay câu nói từ chàng trai Minh Khôi. Chỗ tâm lý hai nhân vật này chưa bật sáng lên cái ý mà chị muốn thể hiện. Nó khá hời hợt và đôi lúc nhạt nhòa.

    Nếu xét theo bố cục trên thì lượng diễn tả chị đặt theo một ước lượng sau:

    - Mở đầu: 4
    - Biến cố mở đầu: 2
    - Xung đột dâng cao: 1
    - Cao trào: 1
    - Xung đột giảm dần: 1
    - Kết thúc: 1

    ==> Vậy là chị ưu ái phần mở đầu hơn. Tỉ lệ này nên cân bằng hoặc tăng dần nó sẽ kịch tính hơn, tinh tế hơn.

    Truyện ngắn một chương thực tế rất khó viết. Vì nó đòi hỏi tác giả phải biết chọn lọc từ ngữ, lựa chọn chi tiết đắt giá làm điểm nhấn cho câu chuyện.

    Xuất phát từ nền tảng vững chắc, tương lai xa chị có thể là một cây bút đáng gờm^^

    Em nói vòng vo quá, chị đừng bận lòng nha! À mà tại chị bảo em phát ngôn nhé! Chúc chị luôn vui vẻ và thành công trong cuộc sống ạ!^^
     
  4. Nguyễn Thùy TB Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    287
    Ui trội ôi, em là y sĩ hay nhà truyện ngắn học vậy? Góp ý về diễn đạt, câu từ chị không nói. Chị tò mò muốn biết chắc em nghiên cứu đặc trưng thể loại truyện ngắn lung lắm nhỉ? Góp ý rõ là tâm huyết! Cảm ơn em nha! Chị đọc qua mà thấy hơi ong ong.. Để chị nghiên cứu thêm góp ý của em coi viết có tiến bộ hơm!
     
  5. Phan Kim Tiên Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    368
    Ôi chị ui, chị đừng bận lòng mà \^v^/
     
  6. Nguyễn Thùy TB Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    287
    Không bận nha em, "ong ong" là chưa load hết mấy chỗ em phân tích ý, thế mới nói chị sẽ nghiên cứu thêm.

    Chúc em tối vui nè!
     
  7. Phan Kim Tiên Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    368
    *qobe 24*
     
  8. Mẩu Tũn Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    69
    Đọc góp ý của Tiên dành cho chị Thùy mà thấy có tâm quá. Hi.
     
    Joens HB, Cute pikachuNguyễn Thùy TB thích bài này.
  9. Nguyễn Thùy TB Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    287
    Công nhận, nàng ta chọn công việc không chuyên mà lại thấy quá là chuyên nghiệp luôn.
     
    Joens HBCute pikachu thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...