Truyện Ngắn Minh Hôn

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi giangphamha, 13 Tháng chín 2021.

  1. giangphamha

    Bài viết:
    21
    Mọi người đang chăm chú lắng nghe kể chuyện, thật không ngờ, Lão Yên lại mở đầu bằng một câu hỏi: "Mấy nay thấy trên mạng đều truyền nhau bức ảnh Minh hôn, không biết liệu mọi người đã xem nó chưa nhỉ?"

    "Tôi xem rồi này!" - Tiết Như nhanh chóng cướp lời.

    "Nghe nói bức ảnh đó đã được chụp từ thời dân quốc rồi, cô dâu là con gái của một địa chủ trong vùng, lúc đó cô ấy có hôn ước với một anh chàng đẹp trai trong vùng cơ, thế nhưng do bị bệnh nặng mà hôn lễ đã bị hủy bỏ. Bố của cô dâu do quá đau lòng và không chấp nhận con gái mình cô độc nơi suối vàng, nên ma xui q. U. Ỷ khiến thế nào mà bắt một anh chàng về thành thân với thi thể của cô ấy. Lúc chụp ảnh, cô dâu đã mất 6 ngày rồi lận, mắt cô ấy tr. Ợ. N trắng lên rồi, còn in hằn mạch m. Á. U nữa cơ, chân cô ấy cũng không chạm đất vì đang được cột vào một khung gỗ để người được đứng thẳng. Nếu để ý thì có thể thấy trong bức ảnh còn câu đối ở phía sau lưng họ, bên trên hình như toàn chữ chuyên để cho người â. M xem thôi. Nghe nói rằng nhiều người còn nhìn thấy cả đầu người tr. E. O lủng lẳng nữa cơ.. Ôi nhắc đến mà nổi hết da gà rồi!".

    "Ừm" - Lão Yên gật gật đầu, ông ta vốn chỉ muốn kể chuyện để bán cho đắt hàng mà thôi, ai mà ngờ cái tên Tiết Như này lại cướp lời của ông.

    Tôi cứ nghĩ có lẽ lần này Lão Yên cũng nên dừng lại thôi, mấy cái chuyện minh hôn từ đời thuở nào rồi mà còn bày trò mang ra chỗ đám đông mà nói, cũng thật là quá thất vọng về ông ta mà!

    "Đây chỉ là những chuyện ban ngày ban mặt người ta kể, thế mấy người có biết về đêm, người ta động phòng thì sẽ xảy ra chuyện gì không" - Lão Yên chuyển chủ đề, tất cả mọi người lại tập trung hướng ánh nhìn về ông ta.

    Thấy mọi người đều đang rất tò mò, ông ta cũng cười mỉm bí hiểm: "Thực ra tôi cũng có biết gì đâu! Bởi vì câu chuyện về tấm ảnh minh hôn kia chỉ là giả thôi, đó chỉ là một tấm ảnh lịch sử mà tờ tạp chí quốc gia đăng lên vào năm 2002, trong bức ảnh cũng chỉ là cặp vợ chồng mới cưới thôi mà."

    "Aiz.." ngay sau đó liền có tiếng thở dài thất vọng. "Nhưng mà" - Lão Yên đột nhiên cao giọng - "Tôi kể cho anh chị nghe chuyện người thật việc thật đây này, nó còn ghê rợn hơn nhiều câu chuyện mà tên tiểu tử kia vừa nói."

    "Đây là câu chuyện từ rất nhiều năm về trước" - ánh mắt Lão Yên bắt đầu hướng về xa xăm "Năm đó tôi vẫn chưa kết hôn đâu, thậm chí vạt áo sau của phụ nữ là gì tôi cũng chẳng biết ấy. Năm ấy tư tưởng người ta cũng chưa thoáng như chúng ta bây giờ, mấy cái giáo dục giới tính các kiểu hồi ấy có biết cái gì đâu. Mấy đứa choai choai chúng tôi hồi ấy toàn được gia đình họ thuê làm cái trò" náo động phòng "ấy. Haha, bây giờ mà còn có kiểu như vậy thì đúng là phạm pháp rồi. Nhưng trong thôn chúng tôi khi đó, đây là quy định của tổ tiên đặt ra, càng đông người tham gia thì gia đình họ càng êm ấm.

    Nói ra thì có hơi mất mặt, nhưng hồi đó có khi tôi chứng kiến cả thôn người ta động phòng rồi ấy! Ánh đèn mờ ảo, rèm được buông xuống, những âm thanh ư ư a a vọng lại, một đám tò mò chúng tôi sau khi rút ra ngoài, nghe thấy vậy mà ngứa ngáy hết người, thật sự là rất muốn kéo phăng cái rèm ra xem họ đang làm những gì."

    Lão Yên cứ vô tư kể chuyện mà chẳng để ý các cô gái đang ngồi gần đó, tôi nhìn thấy khuôn mặt của Ô Lệ đỏ ửng cả lên, Tiết Như thì cứ hihi haha có vẻ khá thích thú, cô gái xinh đẹp Hồ Điệp bối rối đưa tay lên xoa xoa mặt, cô có vẻ đang rất trầm tư, phải chăng, cô đang nghĩ lại về đêm tân hôn của mình năm nào?

    "Chỉ có điều, tôi cứ nghĩ việc nhìn lén được người ta làm gì chỉ có trong mơ vậy thôi, nhưng không thể ngờ có một ngày tôi cũng được tận mắt chứng kiến" - Giọng nói của Lão Yên bất chợt không còn vẻ đùa cợt như lúc nãy nữa, thay vào đó là một nét mặt hoảng sợ cho những gì ông chuẩn bị kể.

    "Hôm đó, tôi và lũ bọn đi hái tr. Ộ. M lê ở gần một con sông, bỗng từ xa vọng lại tiếng kèn trống, chúng tôi chỉ nhìn thấy một đoàn người đang từ từ tiến lại gần." Là kiệu hoa màu đen! "- Không biết tên nào bỗng nhiên kêu lên một tiếng, sau đó bọn nó sợ như gặp hổ dữ, bán sống bán chết trèo lên ngọn cây cao nhất. Tôi không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy chúng nó đứa nào cũng thất kinh nên tôi cũng sợ mất mật, chỉ biết ngồi im dưới gốc cây không dám hé nửa lời.

    Chiếc kiệu hoa càng lúc càng tiến đến gần, tôi nhìn rõ ràng, nó không phải là màu đỏ như thông thường, mà đã được che lại bằng một tấm lụa đen. Chiếc kiệu đã đi qua, nhưng mấy đứa chúng nó vẫn bám chắc thân cây, vẫn chưa đứa nào dám trèo xuống. Đợi đến khi chiếc kiệu đã đi khá xa rồi, tôi mới lấy hết dũng khí hỏi:" Anh Cẩu, tại sao chiếc kiệu lúc nãy lại là màu đen vậy? ".

    " Đó chính là minh hôn "- Anh Cẩu thần thần bí bí đáp lại tôi

    " Minh hôn là gì cơ "- tôi tò mò hỏi lại

    " Là như này, trong chiếc kiệu đen vừa rồi là người chết đó! Mẹ tao nói rằng, bất cứ lúc nào cũng không được để người đã chết ngồi cao hơn người sống, vì nếu như bị họ đi qua đầu, đêm đến họ sẽ tìm đến mày đó, người ta gọi là bị bóng đè! "

    " Tôi nghe xong mà 3 hồn 7 vía cũng bay mất sạch, lúc ấy còn khóc lóc "Anh lừa em đúng không, người ch. Ế. T làm sao mà kết hôn được cơ chứ?" - lúc ấy tôi chỉ mong anh Cẩu dọa chúng tôi vậy mà thôi. "Nếu không mày lý giải minh hôn là gì kia chứ?" - anh Cẩu vẫn cứ nghiêm túc nói với tôi.

    "Mày có nhớ con của bà Dung không? Cái anh mà 2 năm trước mất rồi ý! Năm đó bà Dung thương nhớ con quá mà muốn tìm cho anh ấy một người để chăm sóc nơi suối vàng đó. Mấy ngày trước con gái của ông Dương cũng bị bệnh đột ngột mà qua đời, bà ấy mới đến tìm tận nơi, hai nhà đã đồng ý sẽ tổ chức minh hôn rồi, có khi vừa nãy người ta kiệu cô dâu mới mất đi qua ý chứ."

    "Vậy thì em phải làm thế nào bây giờ? - lúc này tôi hoàn toàn hoảng luôn rồi, bọn kia lúc nãy đều trèo được hết lên cây, có mỗi tôi ở dưới bị chiếc kiệu hoa ấy đi qua đầu, thế thì không phải là có mỗi mình tôi bị ma đến tìm à? Quả này chết chắc rồi! Thế nhưng anh Cẩu lại nói tiếp, tôi lại có thêm chút hi vọng nhỏ nhoi.

    " Chỉ có một cách thôi, đó là NÁO ĐỘNG PHÒNG MA - anh Cẩu nhấn mạnh từng chữ. "Đêm đến người ta sẽ để cô dâu và tấm di ảnh của chú rể cùng động phòng, mày chỉ cần mò vào trong đó, đi qua thi thể của cô dâu, mày" đè "ngược lại thì người ta từ sau không dám quay lại tìm mày đâu!"

    (Continue)
     
    lnanhh, Porcus Xuhuongzang thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. giangphamha

    Bài viết:
    21
    "Lúc đó tôi ra sức lắc đầu, trông thấy bóng dáng người ch/ết đã khiếp vía rồi, bây giờ còn bắt nửa đêm một thân một mình trèo qua người ta, có đánh ch/ết tôi cũng chẳng dám đâu! Nhưng anh Cẩu vẫn cứ một mực nói" Thế thì mày nằm ở nhà đợi ch/ết cho rồi! Bị bóng đè quá 10 ngày thì 3 hồn 7 vía của mày cũng tiêu tan hết sạch mà thôi, khôn hồn thì lo giữ cái mạng bé tí kia của mày đi! "

    Làng tôi khi ấy cho dù là minh hôn thì cũng bày đặt cỗ bàn linh đình như một đám cưới bình thường, họ sẽ mời tất cả mọi người đến tham dự, gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Tại buổi lễ đó, tôi cạy mồm cũng không dám nuốt cái gì vào trong bụng, trong đầu chỉ văng vẳng lại lời nói của anh Cẩu.. Cô dâu đã mất được đặt ngồi ở gian nhà chính, khuôn mặt che bởi một tấm khăn voan màu đen, nhưng tôi cứ có cảm giác chiếc khăn ấy như đang động đậy vậy, mặt cắt không còn giọt m/áu, tôi không dám quay lại nhìn đến lần thứ 2.

    Cỗ bàn sau khi đã được dọn hết, không có dịp náo động phòng tân hôn như thông thường, tất cả mọi người ai về nhà nấy. Tôi lén lút trốn đằng sau cửa sổ nhà bà Dung, tim đập thình thịch như ai gõ trống vậy. Tuy tôi rất sợ người ch/ết, nhưng tôi cũng sợ bị hồn bay phách tán lắm, bởi vậy cho dù thế nào đi chăng nữa, đêm nay nhất định phải phục thù.

    Đang miên man suy nghĩ, tôi chợt nghe thấy tiếng bước chân nặng nề và tiếng thở mệt mỏi, chắc là có ai đó đang mang th/i th/ể của cô dâu vào động phòng rồi. Một lúc sau, bà Dung lên tiếng:" Mọi người ra ngoài đi, tôi sẽ cởi quần áo cho cô dâu ". Tiếp đó là những tiếng xoạt xoạt, tôi còn nghe loáng thoáng lời bà Dung tự nói một mình, đại loại là:" Con trai ngoan, mẹ lấy vợ cho con rồi này! ".

    " Nghe mọi người nói rằng, con gái của ông Dương xinh đẹp lắm, không biết cơ thể cô ta sau lớp quần áo kia trông như thế nào nhỉ? "- tôi tự nhủ. Sau đó, bản tính tò mò đã khiến tôi ngó vào trong phòng và giương mắt nhìn, quả thật bà Dung đang cởi đồ cho cô ấy, có lẽ do mới mất cách đây không lâu nên cơ thể cô trông vẫn còn mềm mại lắm, tôi còn nhìn rõ lúc đó ng/ự/c cô ấy vẫn còn hơi nảy lên cơ. Cả đời tôi chắc chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp đến như vậy, cho dù nhát gan nhưng tim cũng như muốn nhảy lên tận nóc nhà ấy chứ.

    Đám con trai nghe thấy vậy liền cười ha hả với nhau, cơ thể ngọc nữ lúc kh/o/ả th/â/n đã quyến rũ lắm rồi, nhưng mà đó còn là một th/i th/ể nữa, chắc là k/í/ch th/í/ch lắm đây! Bất chợt, tôi thấy Tiết Như nhìn như muốn ăn t/ươi nuốt s/ống tôi vậy..

    Sau khi bà Dung đi khỏi, trong căn phòng tân hôn này chỉ còn lại cô gái nằm lặng lẽ trên giường, ánh lửa đỏ cháy bập bùng càng khiến cho cơ thể của cô gái như đang còn sống dậy. Tôi lấy hết dũng khí trèo vào trong, thận trọng tiến đến phía chiếc giường, miệng không ngừng lẩm bẩm" Tôi không có ý mạo phạm với cô đâu, tôi chỉ không muốn cô hằng đêm đến dọa bay 3 hồn 7 vía của tôi mà thôi ". Nói rồi, tôi trèo lên giường bước cô người cô ấy.

    " Thế nhưng.. Ngay lúc tôi bước qua, đột nhiên cảm thấy hơi chột dạ, tôi bất giác quay lại nhìn cô ấy một cách cảnh giác, kết quả là.. "Lão Yên lộ ra một vẻ mặt thất kinh, tôi cảm giác đó là một sự hối hận tột cùng, mọi người khi nãy còn đang thả lỏng bản thân, bất chợt ngồi thẳng hết dậy chăm chú vào câu chuyện.

    " Cô ấy thật sự rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan, môi mỏng như cánh hoa đào, tôi cứ thất thần nhìn cô ấy như vậy, bất chợt chân không cẩn thận mà đạp vào một vật gì đó cưng cứng, quay ngoắt ra nhìn, trời ơi! Đó là di ảnh của con trai bà Dung. Tôi hoảng hồn, sau đó trượt chân và cả người tôi ngã đè lên th/i th/ể của cô dâu! "

    " Tôi đã ngã đè lên cơ thể không một mảnh vải ch/e th/ân của cô ấy, tôi không nhớ lúc đó bản thân thấy lạnh hay là nóng nữa, rồi đột nhiên, đôi mắt của cô ấy.. đôi mắt ấy tr/ợ/n tr/ừ/ng lên nhìn tôi! "- âm lượng của lão Yên bỗng chốc tăng vọt, Ô Lệ ngồi gần đó sợ hãi mà hét lên một tiếng, Trinh Tử thì không ngừng lẩm bẩm gì đó.

    " Lẽ nào là ông ảo giác? "Sử Đan lành lạnh hỏi.

    " Ảo giác ư? "- Lão Yên cười nhẹ." Nếu thế thì tôi kể làm gì, đến tận bây giờ đôi mắt ấy vẫn ám ảnh tôi ngay cả trong mơ. Nghe mọi người nói rằng, đôi mắt cũng giống như một chiếc máy ảnh vậy, có thể ghi nhớ khoảnh khắc mà người ta nhìn thấy cuối cùng trước khi qua đời. Tôi nghĩ rằng nhất định cô ấy đã nhớ dáng vẻ của tôi lúc đó rồi, nếu không tại sao đôi mắt ấy cứ nhìn tôi chằm chằm không buông.. "

    " Sau đó thì sao? "Tôi gấp gáp, câu chuyện không thể kết thúc như vậy được.

    " Tôi rối quá, chỉ muốn nhanh chóng đứng dậy thôi, thế nhưng tay chân lúc đó yếu xìu như cọng bún rồi, không tài nào mà nhúc nhích được. Tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ấy.. khuôn mặt ấy đang cử động.. "- lão Yên bất giác đưa tay lên che mắt, có vẻ như cảnh tượng kinh hoàng đó vẫn á/m ả/nh ông ta mỗi ngày.

    " Khuôn mặt ấy lúc đó trông thực sự khó coi, tôi nghe rõ ràng cô ta đang cười khanh khách nữa, cô ta giơ tay lên, rồi cứ chầm chậm sờ vào mặt tôi. Là x/á/c ch/ết sống dậy đó! Đầu tôi lúc đó không nghĩ được gì nữa, có khi nào nếu sờ đến cổ, cô ta sẽ bóp ch/ết tôi rồi không, tôi không thể bỏ mạng ở nơi quỷ quái này được! ". Trong lúc rối trí, tôi đột nhiên nhớ được một phương thức trừ tà cổ xưa, lập tức cắn lưỡi thật mạnh và nhanh chóng phun m/áu vào mặt cô ta.

    " Cô ta a lên một tiếng, và đúng như mong đợi, cô ta sợ m/áu của tôi. Tôi hoảng quá rồi, trèo nhanh xuống giường mà 3 chân 4 cẳng chạy biến. Vừa ra khỏi cửa, tôi còn đâm sầm vào người bà Dung, nhưng cũng chẳng giải thích gì thêm, tôi cúi đầu chạy thục mạng, chỉ nghe đằng sau lưng bà Dung đang lầm bầm rủa tôi! "

    " Đêm hôm đó, tôi bị trúng gió và nằm miên man suốt 1 tuần trời. Đến khi tỉnh lại, tôi mới biết được một chuyện động trời. Theo quy định của minh hôn, cô dâu phải ở trong nhà chồng 3 ngày mới được đem đi chôn cất, thế nhưng có lẽ bà Dung quá vội vã mà đã chôn cô ấy ngày sau ngày thứ 2. Nghe nói vào cái đêm tôi chạy bán sống bán ch/ết đó, mọi người nghe thấy trong nhà bà Dung văng vẳng tiếng gào khóc rất bi thương, thế nhưng, nào có ai dám bén mảng đến tò mò. "

    " Lẽ nào lúc đưa tang không có chuyện gì lạ xảy ra sao? "- Cao Kiên im lặng suốt một buổi lên tiếng.

    " Một số người lúc đem quan tài đi chôn cũng có nghe thấy tiếng động gì đó, 2 hôm sau có người đi qua lại nghe thấy tiếng như ai đang kêu gào, sau đó cũng chẳng còn ai dám vòng qua nữa. Nhiều năm đã trôi qua, câu chuyện cũng đã dần bị mọi người lãng quên, thế nhưng nó vẫn cứ á/m ả/nh mãi trong kí ức của tôi, hôm nay kể được ra với mọi người, cũng coi như nhẹ lòng hơn được chút ít. "- khuôn mặt lão Yên giãn ra được vài phần, kể một câu chuyện mà căng thẳng như bước vào trận chiến sinh tử vậy.

    " Thế nhưng tôi nghĩ là, phần đáng sợ vẫn chưa được nói đúng không "- Cao Kiên vẫn chưa phục.

    " Cậu nghĩ như nào chứ "- lão Yên cười nhẹ, nhưng mọi người đều cảm thấy nụ cười đó có phần miễn cưỡng, ánh mặt ông ta vẫn không giấu nổi cảm giác lo ngại.

    " Cô gái đó thực ra vẫn còn sống. "- Cao Kiên bình tĩnh giải đáp." Có lẽ cô ấy chỉ đang chìm vào hôn mê thôi, bởi vậy cho dù không bắt được mạch, cơ thể cô ấy vẫn mềm mại như vậy. Nếu như là người ch/ết thật, thì sau 24 giờ cơ thể đã cứng đơ lại rồi.

    "Sau khi bị ông đè chúng, cô ấy mới tỉnh dậy và thoát ch/ết, Nhưng bà Dung này vì để hoàn thành minh hôn cho con trai mình mà vội vã đem cô ấy đi ch/ôn, bà ta đã đem qu/an tài của một cô gái còn sống vùi dưới lớp đất lạnh kia. Cô ấy ở trong bóng tối và không gian chật hẹp nên mới đau khổ kêu gào mọi người, rồi cuối cùng tuyệt vọng mà bỏ mạng trong quan tài.

    " Lẽ ra ông đã có thể cứu cô ấy, đáng tiếc là ông đã quá nhát gan "- lời nói của Cao Kiên như một lưỡi dao vô tình, ghim chặt vào trái tim còn đang run sợ của lão Yên lúc đó.

    " Không.. không phải.. cô ta thật sự đã ch/ết rồi mà! "Lão Yên toát mồ hôi, khua chân múa tay biện hộ, nhưng chẳng một ai đoái hoài mà ném ánh mắt lạnh nhạt về phía ông ta.

    Ông ta tối mặt đứng dậy, buông lại một câu:" Lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ, nào có biết gì đâu? Cậu cũng chẳng ở đó, cậu dựa vào cái gì mà chắc chắc vậy? "

    " Tôi chỉ dựa vào suy đoán của một chuyên gia thôi mà, cứ cho là sự việc không như thế đi "- Cao Kiên cười khẩy.

    " Được rồi, xin mời người tiếp theo kể chuyện.."

    * * *
     
    Porcus Xuhuongzang thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...