Máy Bán Cơ Thể Người

Thảo luận trong 'Kinh Dị' bắt đầu bởi Bao_Ngan12, 6/2/2020.

  1. Bao_Ngan12

    Bao_Ngan12 Viết cho người cùng tâm trạng Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    94
    Xem: 119
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Máy Bán Cơ Thể Người

    Dịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)

    * * *

    1.

    Tầng dưới khu nhà tôi ở gần đây mới xuất hiện một cái máy bán hàng tự động. Nó cực lớn, mới cóng, buổi tối còn có thể phát ra ánh sáng huyễn hoặc. Bọn trẻ trong thôn chúng tôi làm gì đã được ngắm nhìn thế giới, bây giờ tất cả đều bị cái máy này thu hút, buổi tối cánh đàn ông đều tụ tập quanh cái máy, kê một cái bàn nhỏ nướng thịt ăn uống, mua chút bia ngay từ cái máy này, cứ hễ ngồi là có thể ngồi đến nửa đêm.

    2.

    Tiết học đầu tiên của ngày hôm nay trôi qua được một nửa, Đại Ngưu thần sắc hoảng hốt chạy sộc vào lớp học, ngồi vào cái bàn cuối cùng trong lớp, cả người cứ thẫn thờ mất hết hồn vía.

    Đại Ngưu họ Lý, là thằng khỏe mạnh nhất trong đám con trai học cấp ba ở thôn chúng tôi, mạnh như trâu vậy, bình thường cũng chẳng có mấy người dám chọc nó, nó bây giờ mang bộ dạng như thế này đúng là hiếm gặp. Đại Ngưu tìm tôi và thằng Mập.

    "Nhị Oa, Mập, tụi mày biết không, bố tao điên rồi."

    "Gì? Anh Ngưu nói vậy là có ý gì?'

    " Bố tao điên rồi. "Đại Ngưu lặp lại lần nữa.

    Đại Ngưu nói tiếp:" Bố tao tối qua không phải là đi đến chỗ máy bán hàng tự động sao, sau khi uống rượu với bố tụi mày đó. Khi bố tao về như xác không hồn, vác búa đòi đập quầy hàng trong nhà. Còn nói bởi vì có cái máy bán hàng tự động kia rồi, bố tụi mày không đến mua rượu nữa. "

    Tên Mập nói:" Còn không phải sao, bố anh kì cục quá rồi, cái quầy đó làm gì có vé mà so với máy bán hàng. "Nói được một nửa, Đại Ngưu trừng mắt với nó, tên Mập không dám nói tiếp nữa.

    " Vì chuyện này mà nhà tao lâu không mở cửa hàng, bố mẹ cãi nhau suốt, mấy lần đánh nhau luôn rồi. "

    " Ờ.. Bố mày khỏe như vậy, đánh thì ai mà cản nổi. "

    " Còn phải nói. Tao hôm đó ở nhà, bố tao uống rượu rồi đánh mẹ tao, sau đó tao nhảy vô can, bị bố tao đánh cho một trận. Hôm qua còn ghê hơn, bố tao mãi sáng sớm mới về, cầm theo cái vỏ chai rượu đánh vào đầu mẹ tao. "

    " Chả trách nào mấy ngày nay nghe nhà mày cãi nhau suốt, ồn ào đến cả tao cũng không ngủ được. Mẹ nó, sau đó thì sao? "

    Sau đó tao cản lại. Tao với mẹ tao mấy tiếng đồng hồ sau mới trị được ông ấy. Tao trước nay chưa bao giờ thấy bố tao như vậy, uống say, mắt đỏ kè, mạnh mẽ vô cùng, như con trâu điên vậy, không nói được câu nào, chỉ thở hổn hển. Sáng nay tao với mẹ tao chỉ không để ý một lúc mà đã không thấy bố tao đâu nữa rồi.

    " Bởi.. trống rỗng.. biến mất? "

    " Ừm "

    Chúng tôi đồng thời hít vào một hơi khí lạnh.

    Đại Ngưu không có nói thêm gì nữa bởi vì vào lớp rồi. Một tiết học sau, mẹ Đại Ngưu thần sắc vội vã đến trường tìm Đại Ngưu về nhà.

    3.

    Bố của Đại Ngưu là một cường hào trong thôn chúng tôi, ông ta tên Lý Hư, thời trẻ ỷ vào gia sản tổ tông truyền lại mà suốt ngày ăn không ngồi rồi, trêu hoa ghẹo nguyệt không biết bao nhiêu cô gái. Vợ của Lý Hư, mẹ Đại Ngưu là một người điếc, cũng chính là một người hàng xóm vô cùng xinh đẹp mà hồi trẻ Lý Hư chòng ghẹo. Chuyện này vốn dĩ khá ồn ào, kết quả gia đình Lý Hư bỏ ra chút tiền đưa cho gia đình hàng xóm nọ, bố mẹ cô gái động lòng tham liền bán cô cho họ. Thế là Lý Hư đã cưới luôn cô gái ấy.

    Chuyện này ở trong thôn chúng tôi kì thực cũng chẳng có gì lạ, chẳng ai để ý.

    Buổi tối sau khi tan học về nhà, lúc ăn cơm, mẹ tôi nói với bố tôi:" Ông biết không, Lý Hư mất tích rồi. "

    " Chuyện này cả thôn đều biết rồi. "

    " Không chỉ mất tích. Tôi nghe ngóng được vợ lão Hoàng nói, buổi chiều, thôn trưởng đi tới nhà Lý Hư, kết quả thấy thân mình anh ta ở trong sân nhưng đầu thì không thấy đâu. Sau đó bà vợ điếc của Lý Hư bò lăn trên đất khóc lóc vật vã, đứa trẻ nhà ấy cũng ngơ ngác, nhìn có vẻ căn bản không biết sự thể như thế nào. Bây giờ bà vợ điếc ấy bị trưởng thôn bọn họ bắt đi rồi, tôi đoán là.. có khả năng là bà ấy giết người. Ông nói xem, bà vợ này sao lại có thể độc ác đến như vậy chứ.. "Mẹ tôi nhỏ giọng nói.

    Bố tôi trợn mắt với mẹ tôi, mắng:" Câm mồm, ăn cơm đi. "

    Bố tôi tính tình nóng như lửa, ở nhà thường hay đánh mẹ tôi. Bố tôi lúc này tự nhiên nói như vậy, mẹ tôi vội im bặt không dám nói tiếp.

    Ăn cơm xong, tôi nói tôi phải đến trường tự học, bố mẹ tôi cản lại, nói không an toàn.

    " Trưởng thôn vẫn đang điều tra. Ngộ nhỡ không phải bà vợ điếc ấy, tên hung thủ thực sự còn đang ở trong thôn, mày tối đen tối hù ra ngoài không an toàn. "

    Tôi lên phòng ngủ trên tầng hai làm bài tập, mấy tiếng đồng hồ sau, tôi mơ hồ cảm thấy bất an. Tôi đột nhiên cảm thấy hơi khát. Tôi mở tủ lạnh, bên trong hết nước ngọt rồi.

    Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, hôm nay máy bán nước tự động bên dưới lầu vẫn phát sáng lung linh huyễn hoặc. Nhưng hôm nay không có ai tụ tập quanh đó uống bia, bên ngoài vắng lặng, chỉ có một cái máy cô đơn đứng lẻ loi.

    Tôi mặc thêm áo rồi đi xuống dưới lầu, lấy mấy đồng xu trên bàn trà, muốn đi mua một lon cô ca.

    Nửa đêm trời lạnh, tôi quấn chặt áo khoác vào người rồi nhanh chân đi về phía máy bán hàng tự động. Lúc tôi đến trước cái máy, mơ hồ ngửi thấy một thứ mùi kì quái.

    Tôi nhét đồng xu vào khe nhận tiền, nhấn vào cái nút trước chỗ đặt lon cô ca, chờ đợi thấp thỏm.

    Máy bán hàng động động, trong thùng nước phát ra tiếng động lục đục, đó là do do lon nước đang lăn xuống ở bên trong máy. Chỉ là lần này, thời gian chờ lấy nước hình như lâu hơn một chút, tôi nghe tiếng chất lỏng chảy ọc ọc trong chai rồi, rất nhanh, lon nước lăn đến cửa lật ở đầu ra.

    Tôi thò tay mở cửa lật lấy lon nước, đèn đường tỏa sáng bên trên, tôi bỗng chốc nhảy dựng lên. Phía đầu của lon nước có một lớp chất lỏng nhìn như máu bám bên ngoài. Tôi run rẩy sờ sờ một cái rồi chầm chậm đưa lên mũi ngửi, quả nhiên là mùi tanh của máu.

    Lon nước từ tay tôi rơi xuống, đụng trúng mặt đường phát lên âm thanh khô khốc, đột nhiên, một cánh tay nhuốm đầy máu tươi đỏ lòm từ cửa lật thò ra ngoài.

    Cái tay đó đầy lở loét, lòng bàn tay tái nhợt y như vừa một bức tường vừa cạo đi lớp sơn vậy. Đột nhiên, nó túm lấy tôi.

    Tôi gào lên kinh hoảng, cuống cuồng quay người bỏ chạy. Tôi trước nay chưa bao giờ chạy nhanh đến như vậy, chỉ cảm giác phía sau có một luồng gió lạnh đuổi theo, cánh tay ấy đuổi theo tôi không chịu buông.

    Tôi chạy đến nhà, đóng cổng lại cài then, cảm thấy sau cánh cổng không có động tĩnh gì nữa mới dựa vào cổng mà thở lấy thở để.

    Cánh tay đó.. rốt cục là gì vậy?

    Tôi nhớ lại hình dạng cánh tay, đầy vết chai sạn, chằng chịt gân máu, đáng sợ khủng khiếp. Tối hôm đó tôi nằm trên giường, cố gắng mấy cũng không ngủ được. Nửa đêm, từ phòng bên vọng sang tiếng ngáy khò khò của bố tôi. Âm thanh đó khiến tôi càng bất an hơn. Tôi bịt chặt tai, cầu mong trời sáng mau mau.

    4.

    Cả đêm tôi không ngủ được, sáng ra mẹ tôi đập cửa phòng réo:

    " Dậy đi học đi! "

    Tôi thần sắc không yên ăn sáng xong, ngập ngừng nói với mẹ tôi:" Mẹ, cái máy bán hàng kia kì quái sao á. "

    " Cái gì? "

    " Tối qua bố mẹ ngủ rồi, con đi qua ngó xem một chút, không ngờ thấy bên trong có một cánh tay.. "

    Câu nói còn chưa hết, bên ngoài vang lên tiếng hét thảm khốc vô cùng, là tiếng của bố tôi.

    Tôi và mẹ vội vàng chạy ra sân, chỉ thấy bố tôi toàn thân đẫm máu, nằm trước máy bán hàng, cánh tay trái của ông hoàn toàn bị cắt đứt lìa, máu tươi tuôn xối xả.

    Tôi bị dọa gần chết, tay đưa ra muốn đỡ lấy bố tôi.

    " Bên trong.. bên trong có một cánh tay.. "Bố tôi dùng tay phải chỉ về phía máy bán nước.

    Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi hình như đã nhìn thấy trong lớp kính của máy bán nước có một đôi mắt, một đôi mắt khiến người ta khiếp sợ.

    Bố tôi được mẹ tôi gọi vài người trong thôn đến giúp đưa đi bệnh viện. Một lúc sau, trưởng thôn và mấy người đàn ông đến trước cửa nhà tôi. Trưởng thôn thần sắc lo lắng đứng ngay trước cái máy bán hàng, bên cạnh là bác hai của tôi. Bọn họ nhỏ giọng nói vài câu gì đó, bác hai đến hỏi tôi:

    " Tôi qua cháu nhìn thấy cái gì trong máy? "

    " Một.. một cánh tay máu. "Tôi sợ hãi trả lời.

    " Còn gì nữa? "

    " Hết rồi. Lúc đó trời tối quá, không nhìn rõ. "

    " Nó.. "Bác hai hít một hơi thật sâu," Nó không nói gì, hoặc là phát ra âm thanh gì hả? "

    Trong mắt của bác hai tôi toàn là kinh sợ, tay của bác không tự chủ được bấu chặt vai tôi, tôi bị đau quá liền vội vàng đẩy tay bác ra, nói:

    " Không có"

    * * *

    – Còn tiếp –

    Nguồn: Zhihu
     
  2. Đang tải...
  3. Bao_Ngan12

    Bao_Ngan12 Viết cho người cùng tâm trạng Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    94
    Truyện li kì

    Máy Bán Cơ Thể Người (Phần 2 và cuối)

    * * *

    Dịch bởi: Thy Nga (Hoa Ngữ Nhất Tâm)

    * * *

    * * *

    5.

    Mạng của bố tôi tạm coi như là giữ được rồi.

    Thôn trưởng ra lệnh đập bỏ cái máy bán hàng tự động kia đi nhưng người trong thôn đã thử tất cả mọi cách, cái máy bán hàng vẫn đứng vững như núi, không hề bị ảnh hưởng. Việc quỷ dị này khiến mọi người đều sợ hãi.

    Bởi vì việc này, trường học trong thôn cho học sinh tạm nghỉ. Tối hôm đó tôi đi đến trường lấy sách về nhà tự học.

    Phòng học không một bóng người, tôi thu dẹp sách vở một lúc, khi chuẩn bị rời đi đột nhiên thấy Đại Ngưu xồng xồng bước vào.

    "Hỏng rồi, hỏng rồi!" Đại Ngưu túm lấy tay tôi: "Thằng Mập, bố nó cũng.."

    "Cũng?"

    Đại Ngưu hít vào một hơi: "Người anh em, cùng tao đi xem xem."

    Tôi gật đầu, đạp xe theo Đại Ngưu. Khoảng mười phút sau, chúng tôi đến được nhà thằng Mập.

    Thằng Mập nằm trên đất khóc lớn đau khổ, chân phải của bố nó bị cắt rời, tay phải cũng không thấy, người đã không còn thở nữa rồi.

    Mùi máu và xác chết khiến tôi và Đại Ngưu đồng thời bịt miệng nôn ói.

    "Bố tao và tao tối hôm nay lúc làm đồng về thì thấy có một bóng đen, một dáng người phụ nữ mảnh khảnh mặc áo đỏ, di chuyển rất nhanh, trong chớp mắt đánh bố tao gục xuống, lúc đó tao sợ quá ngất luôn, chỉ kịp nghe bố tao kêu lên" Quỷ, quỷ! ". Lúc tao sực tỉnh lại thì một chân và một cánh tay của bố tao đã không thấy đâu nữa, bố tao mất nhiều máu quá, đã không thể cứu nữa rồi." Nói đến đây, Mập lại òa khóc nức nở.

    "Hơn nữa.. tao còn thấp thoáng nhìn thấy cái máy bán hàng. Tao không biết, sao nó lại có thể xuất hiện ở đó chứ?"

    "Nói với thôn trưởng chưa?"

    Thằng Mập lắc đầu: "Điện thoại của thôn trưởng gọi không được, có mấy người nói là đi từ đường rồi."

    "Đây rốt cục là chuyện gì?" Đại Ngưu vò đầu, vẻ mặt khổ sở.

    Tôi nói: "Tụi mày có cảm thấy chuyện này rất kì quái không? Đầu tiên là đầu của bố Đại Ngưu, sau đó là tay trái của bố tao, tiếp theo là tay phải chân phải của bố thằng Mập.."

    "Con quỷ này muốn ghép hình người à?'Đại Ngưu hít một hơi lạnh.

    Một lúc sau, bác sĩ tới. Bọn họ cùng thằng Mập bê xác của bố nó đi.

    Nhà thằng Mập với nhà Đại Ngưu là hàng xóm. Buổi trưa ngày thứ hai tôi không có việc gì làm, lại cùng Đại Ngưu đi qua nhà thằng Mập.

    Trong thôn mới vài ngày có hai người chết, một người bị thương nặng. Điều này khiến người trong thôn hoang mang khủng hoảng. Trong đám đông lo lắng, tôi nhìn thấy bác hai của tôi. Bác hai ngồi xổm hút thuốc ngoài cửa, nhìn có vẻ lo lắng hơn hết thảy.

    " Máy bán hàng tự động ở chỗ thôn trưởng tối qua tự nhiên biến mất rồi. "

    Thông tin này tôi biết được là từ bác hai.

    6.

    Tất cả mọi người đều tụ tập ở đây.

    Thôn trưởng cùng các đội viên của đội sản xuất nhìn như muốn phát điên lên vậy. Bọn họ cầm theo đủ thứ vũ khí dụng cụ, lùng tìm mọi nơi.

    " Nhất định phải tìm ra thứ đó, nhất định phải tìm được nó. Nếu không trong thôn sẽ gặp nguy hiểm nữa. "Thôn trưởng nói với chúng tôi.

    Mẹ Đại Ngưu làm bữa sáng cho bọn họ.

    Tôi từng nghe Đại Ngưu nói, mẹ Đại Ngưu tên là Trần Lan, bà ấy trước đây khi mới chuyển đến thôn chúng tôi suốt ngày bị bắt nạt ức hiếp, sau mấy người đàn ông nghe nói bà ấy đã bị Lý Hư làm nhục rồi mới bỏ tiền ra cưới về, lại thêm bà bị điếc nên người dân trong thôn vô cùng coi thường bà. Nhiều năm nay bà rất ít ra khỏi nhà, người trong thôn gần như không biết gì nhiều về bà.

    Ăn cơm xong, người lớn trong thôn tiếp tục lên núi tìm kiếm cái máy bán hàng thất lạc kia.

    Người lớn đều không ở nhà, tôi và Đại Ngưu nằm ở nhà nó.

    Nhà Đại Ngưu rất nghèo, tôi nhớ đã từng nghe nói, Lý Hư ăn lười biếng lại ăn chơi trác táng nên đã hết sạch gia sản. Người mẹ điếc của Đại Ngưu cũng đáng thương, trước nay chưa từng có được gì từ chỗ Lý Hư.

    Tôi ở dưới ghế sô pha trong phòng sách nhà Đại Ngưu phát hiện một tấm ảnh, là hai người chị em sinh đôi. Tấm ảnh đen trắng, có lẽ đã chụp từ nhiều năm trước.

    Tôi hỏi Đại Ngưu:" Trong hình là ai vậy? "

    Đại Ngưu cầm tấm hình, nói:" À, đây là mẹ tao, bên cạnh là chị gái sinh đôi của mẹ. "

    " Gì? Mẹ mày có chị em sinh đôi hả? "

    * * *

    Mọi người tìm kiếm đến tối mới trở về, cuối cùng cũng có kết quả. Bọn bác hai ở nghĩa trang trên đỉnh núi tìm thấy cái máy bán hàng tự động cổ quái nọ.

    Tất cả mọi người thận trọng nhìn chằm chằm vào nó, không dám tùy ý động vào.

    Cái máy bán hàng đứng ở trước nghĩa trang, không hề động cựa, cũng chẳng phát ra âm thanh gì. Máy không có ánh sáng nữa, đứng im lìm bất động giống như một cái xác bị chôn chặt ở đây.

    Khi tôi chạy đến đã không thấy thôn trưởng đâu nữa. Bác hai lo lắng chỉ huy người dân trong thôn chuẩn bị phóng lửa đốt cái máy.

    " Chúng ta thiêu cháy nó đi, cái thứ này kì dị quá đi mất! "

    Đúng vào lúc này, tất cả mọi người ở đó đều nhìn thấy từ trong cái máy bán hàng thò ra một cánh tay.

    Dân trong thôn hoảng sợ phóng hỏa đốt, tôi cũng ném đuốc vào, hy vọng cái máy bán hàng reo rắc kinh hoàng này sẽ biến mất vĩnh viễn.

    Lửa cháy cả đêm, sau cùng cả khu rừng nhỏ bên cạnh nghĩa địa cũng cháy sạch sẽ.

    Buổi sáng, từ trong làn khói đã lãng đãng tan dần, một cái máy bán hàng hình lập phương, cực lớn vẫn như cũ đứng im lìm bất động trong đống tro tàn. Lúc này, cái máy đen xì, từ bên trong phát ra những tiếng động lục đục lớn. Nó không giống cái máy bán hàng nữa mà giống một cái quan tài đen nặng nề tối tăm hơn.

    Đồng tử trong mắt bác hai mở lớn hết cỡ. Bác nhìn chằm chằm cái quan tài, cả cơ thể không tự chủ được mà run lên bần bật.

    " Không đúng.. Việc này không thể nào.. Không! "

    Từ trong" cỗ quan tài "phát ra tiếng động lớn," cửa quan tài "bật mở ra, bên trong có" một xác chết ".

    " Cái xác "này mặc bộ đồ thôn trưởng hôm đó lên núi đã mặc, nó thiếu một cái đùi trái, tứ chi và thân mình cực kì không đối xứng, những vệt máu khô tung tóe khắp thân và mặt, chỉ cần liếc qua mọi người đều có thể nhìn thấy, cái đầu đó mang gương mặt rõ ràng là của Lý Hư.

    Tất cả mọi người đều rõ: Đầu là của Lý Hư, tay phải và chân phải của bố thằng Mập, tay trái của bố tôi, cả thân người là của trưởng thôn.

    Vậy.. cái chân trái" nó "còn thiếu sẽ là của ai đây?

    " Nó "động đậy rồi chậm chạp từng tiến về phía trước. Mọi người la hét lớn lùi về phía sau. Tốc độ của nó càng ngày càng nhanh, chớp mắt xong về phía trước túm lấy một người.

    Tôi vừa chạy vừa cố ngoái đầu về phía sau nhìn. Người bị túm trúng là bác hai. Chân trái của bác hai bị cứa đứt, máu thịt văng tung toe, chớp mắt đã ngừng thở." Nó "phát ra tiếng cười trầm trầm, sau đó đem cái chân trái ráp vào vị trí trên cơ thể của chính mình.

    Một thân hình máu me hiện ra hoàn chỉnh.

    Sau khi cả thân người được ráp lại hoàn chỉnh, mấy giây sau, nó đột ngột ngã ra đất.

    Lửa bỗng bùng lên đốt cháy thân thể nó, nó vừa kêu lên những tiếng kêu đau thương, vừa bò dậy đi về phía" quan tài ".

    Cửa" quan tài "tự động đóng lại, đổ ra phía sau. Lần này cái máy bán hàng kia hoàn toàn biến thành một cỗ quan tài thực sự.

    7.

    Qua một ngày sau không có động tĩnh gì, chẳng có ai dám đi đến xem xét tình hình nữa.

    Tôi nghe tin mẹ của Đại Ngưu mất tích rồi, nhưng ngoài Đại Ngưu ra thì cũng chẳng có ai để ý chuyện này.

    Bố tôi ở bệnh viện vài ngày nhưng không cứu được, cũng đi theo bác hai luôn.

    Rất nhanh không còn ai nhắc lại chuyện này.

    Thất đầu (bảy ngày sau khi chết) của bố tôi, Đại Ngưu đến tìm tôi.

    Nó nhìn có vẻ không được khỏe.

    " Mày sao vậy Đại Ngưu? "

    " Mày xem đi. "Nó đưa cho tôi một bức thư," Mẹ tao để lại trong phòng ngủ."

    Tôi hoài nghi mở phong thư nó đưa.

    Thì ra người bị cưỡng hiếp năm xưa là chị gái của Trần Lan.

    Mười mấy năm trước, chị gái của Trần Lan là Trần Mai đến thôn chúng tôi, bị cường hào Lý Hư thông đồng cùng bố tôi, bác hai, bố thằng Mập và trưởng thôn năm người bọn họ thay phiên nhau hãm hiếp đến chết. Mấy người này vì không để việc này bại lộ, đồng thời phòng việc bị đồng phạm tố cáo, Lý Hư ép bốn người họ cùng nhau phân thây Trần Mai, bỏ vào một cái quan tài chôn phía sau từ đường. Nhưng việc này vẫn còn một chút sơ hở, thôn trưởng nói nhìn thấy một cô gái trẻ đến thôn chúng tôi. Cô gái này cũng đã từng đụng đầu với Lý Hư.

    Lý Hư biết Trần Mai có một cô em gái bị điếc, vậy là anh ta tính kế để cưới Trần Lan về làm vợ anh ta, cô ta là người thân của anh ta rồi thì mọi chuyện mới kín kẽ, chuyện này cũng sẽ từ đây chìm vào quên lãng.

    Trong thư Trần Lan nói, cô rất nhiều lần mơ thấy chị gái Trần Mai. Trần Mai nói cô sẽ quay lại báo thù.

    Tôi nghĩ, Trần Mai thật sự đã trở về, cũng thật sự báo được thù rồi.

    Tôi gấp thư lại, cùng Đại Ngưu chìm vào trầm lặng.

    Sau này, ở cái nơi đen tối này sẽ chẳng còn ai biết về tội ác này nữa.

    - Hết-
     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...