Bách Hợp Lời Hứa Thủy Chung - Monyfullni

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Monyfullni, 2 Tháng mười hai 2018.

  1. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Lời Hứa Thủy Chung

    [​IMG]


    Tác giả Mony

    Thể loại: Bách hợp.

    * Ghi chú: Bộ này là về nữ x nữ nên nếu ai không thích có thể không đọc.​

    Nhân vật chính: Lê Thy Ngọc và Hoàng Diệp Anh. Gia thế sẽ tiết lộ trong truyện.

    Trước kia có một người con gái mọt sách, suốt ngày cứ cắm đấu vào những quyển sách. Cứ đến trường rồi lại về nhà sống trong thế giới cô độc của cậu ta. Chị ta mang một cặp kính tròn, tròng kính dày cộm. Tóc tai bù xù, lưng còng do mang qua nhiều sách trên lưng. Chị cũng chỉ một chiếc áo ca rô và quần jean với đôi giày lỗi thời được sản xuất những năm 95.

    Rồi một ngày có một cô gái xuất hiện trong cuộc đời Chị, nụ cười tỏa nắng, chiếc răng khểnh dễ thương, mái tóc xõa dài được uốn cong ở phần đuôi nhuộm thêm chút tím đậm. Khuôn mặt bầu bĩnh, dôi mắt to tròn, chiếc mũi cao. Khuôn mặt có chút ngây thơ. Hình bóng người con gái ấy đã làm Chị say đắm từ lúc nào không hay. Ngày nào Chị cũng ngắm cô qua cửa sổ vì lớp học của cô đời diện phòng học của Chị, được nhìn ngắm cô qua ô cửa sổ lấp lánh những tia nắng, lòng Chị tràn ngập hạnh phúc. Rồi Chị lấy hết can đảm mạnh dạn tỏ tình, rồi cô đồng ý.

    Chị đã rất hạnh phúc, hàng ngày cậu theo cô như người hầu, trở thành tay sai vặt cho cô. Chị đi làm thêm như một kẻ điên chỉ để đáp ứng nhu cầu của cô. Chị hạnh phúc với những lời khen của cô, những cái nắm tay, hôn má. Nhưng không được bao lâu cô và Chị chia tay. Cũng chính cái đêm định mệnh ấy, Chị cười tủm tỉm đi chọn một sợi dây chuyền nhân dịp sinh nhật cô cũng là ngày kỉ niệm 1 năm yêu nhau. Bước đến trước cửa căn hộ của cô, Chị hồi hộp bước vào nhà. Rồi để Chị chứng kiến cái cảnh ấy, cái cảnh người Chị yêu lên giường với một gã đàn ông khác. Rồi Chị ngời bịch xuống trong vô vọng, Cô ta nhìn Chị với ánh mắt đáng thương rồi quăng thẳng sợi dây chuyền vào mặt cậu rồi bảo không cần thiết sợi dây chuyền rẻ tiền ấy, chia tay đi.

    Chị chạy ra khỏi căn hộ, tối hôm đó trời mưa rầm rã, Chị đi ngoài đường như một kẻ điên. Khuôn mặt Chị thể hiện rõ sự tuyệt vọng, đôi mắt trống rỗng dường như vô hồn. Chị ngồi xuống góc đường với hàng ngàn nhát dao đâm sâu trong tim. Rồi sáng hôm sau Chị đến trường với bao nhiêu lời đồn, phỉ báng, chế nhạo. Và đặc biệt hơn là phải thấy cái cảnh người Chị yêu tay trong tay với người ấy. Rồi thế, hàng ngày cậu không ngừng nhận đc những lời hạ nhục, thậm chí là bị trấn lột tiền, ăn cơm với đất, người thì lúc nào cũng hôi hám do bị bon côn đồ xối nc tiểu lên. Chị thật sự tuyệt vọng, nhưng rồi cơ hội trả thù cũng tới. Qua ngày mai là tròn 5 năm cậu sống tự lập, chỉ còn một đêm nữa thôi là cậu có thể trở lại thân thế thiếu gia của Chị.

    Trước đó vì không muốn dựa dẫm vào bố mẹ nên Chị quyết định rời khỏi nhà để học tập, sau năm năm Chị sẽ quay lại để tiếp tục quá trình đào tạo và rèn luyện để có thể tiếp quản công ty của gia đình. (chú thích một chút: Gia đình Lê thy Ngọc là một gia đình bá đạo 'có một tập đoàn kinh tế đứng đầu thế giới, một tập đoàn trang sức cũng không phải dạng vừa đâu đứng hàng đầu thế giới đã thế lại còn gieo xuống một băng Killer hoạt động ngầm có máu mặt trong giới.

    Bố là chủ tịch tập đoàn kinh tế soái ca hết chỗ nói, mẹ là chủ tịch tập đoàn trang trang sức hồi trước là mỹ nhân trong showbiz, đã thế còn cho thêm một bà chị thâm thúy hết sức hiện đang đứng đầu băng đảng Lê Bích Ngọc' nói sơ qua thì nó bá đạo thế đấy. Tiếp tục nào

    Cái ngày mà Chị trở về nhà, mới bước vào cổng thì đã có một dàn quản gia lẫn người hầu trong nhà cũng kính xếp hàng:

    - Thiếu gia đã về ạ!

    - Mẹ tôi đâu? - Thy hỏi

    - Dạ bà chủ ở trong nhà. - Quản gia

    - Ba tôi đâu? - Thy

    - Dạ Ông chủ vừa có việc quan trọng ở Bắc Kinh nên trực thăng vừa đến đón ngài ấy đi rồi. - Quản gia

    - Khi nào ông ấy về? - Thy sắc thái vẫn lạnh lùng

    - Dạ trong tuần này - Quản gia

    - TÔI HỎI NGÀY MẤY? HÔM NAY HAY NGAY MAI? - Thy hét

    - Dạ.. dạ tôi cũng.. không rõ ạ - Quản gia sợ sệt

    - Thôi không đôi co với ngươi nữa, ta vao nhà đây. - Thy mệt mỏi

    - Vâng thưa cô chủ - Quản gia

    Mới bước vào nhà, Lê phu nhân mừng rỡ ra đón Chị:

    - Chào mừng con quay về!

    - Con chào mẹ ạ! - Thy gỡ kính ra rồi cười. Chị vừa hạnh phúc khi được về tới nhà, còn có đem theo nhiều kế hoạch trả thù cặp đôi cẩu huyết kia nữa.

    Còn tiếp

    * * *

    Hãy thử nghĩ xem nhân vật chính của chúng ta trả thù thế nào? Có suôn sẻ không? Và nữ chính sẽ là nhân vật có tính cách như? (Hãy đăng nhập và nhấn thích để xem đáp án nhé)

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
    Link góp ý thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Mony
     
    Chỉnh sửa cuối: 7 Tháng một 2019
  2. Đang tải...
  3. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 1: Lập kế hoạch

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Xin phép mẹ con lên phòng thay đồ và chuẩn bị một số thứ ạ - Thy xin phép.

    - Ừ thôi con lên thay đồ rồi nghỉ ngơi đi, đằng nào tí mẹ cũng phải lên công ty thu xếp một số chuyện - Lê phu nhân ôn tồn bảo

    - Dạ vâng ạ. - Thy tạm biệt mẹ rồi lên phòng.

    Cô bước vào phòng rồi tự nghĩ không biết bao lâu rồi Cô mới được đặt chân vào phòng mình. Cô gọi điện thoại cho Tippy:

    - Alo, Tippy kế hoạch tới đâu rồi?

    - Mọi thứ đã xong chỉ chờ lệnh cậu thôi.

    - Rồi, tốt.

    Cô nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện với tippy rồi nhanh chân vào phòng tắm. Cô khoác bộ vest chỉnh chu rồi đi đến salon nổi tiếng nhất thành phố S. Cô như lột xác, mái tóc vuốt keo lên pha chút nâu nhạt cùng sơ mi trắng, vest đen ở ngoài càng làm cậu thêm phong độ. Bỏ kính ra Cô như con người khác, chiếc mũi cao mắt hai mí, chiếc kính đen làm cậu thêm ngầu. Đi chiếc Lambogini đến thẳng nhà Tippy. Cậu đứng trước cửa nhấn chuông, Tippy lật đật chạy ra mở còn không quên khen cậu một câu:

    - Chà bữa nay công tử nhà ta đẹp trai phết! Vào nhà đi.

    * Lưu ý: Tippy là bạn thân của Thy vì hai ông già là bạn thân. Cũng soái, giàu nứt vách, bạn chí cốt của Thy sắp lên làm chủ tịch tập đoàn Nguyễn gia.

    Thy ngồi trên sofa, Tippy hỏi:

    - Sao mấy bữa nay không đến trường?

    - Bận. - Thy nói tỉnh bơ

    - Thế mai có đi không?

    - Tất nhiên.

    Thật ra Tippy cũng biết chuyện của Thy, luôn cho người theo dõi Thy như thế nào nhưng không dám lộ mặt vì trước đó Thy đã căn dặn không được giúp đỡ gì rồi, cậu nhìn cũng xót lắm nhưng buột phải nghe lời Thy. Bây giờ nhìn cậu bạn trở lại thì Tippy hả dạ lắm.

    Thy hỏi:

    - Linh đâu?

    - Mấy bữa nay nó đi du lịch với Mễ rồi. - Tippy

    - Mai lôi đầu nó về rôi bảo nó đi học luôn. - Thy gằng giọng

    - Gắt vậy - Tippy nghĩ thương thay linh.

    - Mà dụ Ông Ngô sao rồi - Thy

    - Đã bắt thóp được rồi giờ chỉ cần mày búng tay một phát, nó sẽ thành một trong công ty của mình.

    - Tốt lắm, mày cho người qua Kim gia chưa?

    - Đã lấy được tài liệu mật chỉ cần chờ các cổ đông chuyển cổ phần thôi là nó cũng tan gia bại sản. Mày hài lòng chưa, giờ đi xõa thôi, cũng coi như chào mừng mày trở về. Để tao gọi con Uyên với cả thằng Deftsu.

    - Ở đâu?

    - Còn ở đâu nửa, Night Novel!

    - Ok!

    Tại Night Novel (vui lòng đăng nhập và nhấn thích để xem tiếp ạ)

    - Ê ở đây nè - Deftsu la to

    - Trời má sao tới trễ vậy mấy đứa - Pu

    - Tại kẹt xe - Tippy

    - Thôi dô đê - Thy

    Tối hôm đó, Pu với Py quẩy như điên con Deftsu với Thy chỉ uống một ít. Deftsu do tửu lượng không tốt nên uống ít còn Thy thì lo suy nghĩ về chuyện trước kia nhưng cũng nhanh chóng nhập bọn.

    Sáng hôm sau

    6h20

    Thy thức dậy tắt đồng hồ báo thức rồi nhìn sang bên cạnh, vâng là mấy đứa bạn trời đánh. Tối hôm qua do say quá nên cả đám về nhà Thy ngủ thế lại còn đạp nằm chồng chất lên nhau. Thy ngáo ngán đi vào nhà vệ sinh rửa mặt thay đồ các kiểu. Nhẹ nhàng bước xuống lầu kêu quản gia chuẩn bị thức ăn rồi nhẹ nhàng bật loa lên, lấy hơi hét to:

    - TỤI BÂY CÓ CHỊU DẬY ĐI HỌC CHƯA HẢ!

    Quản gia, người hầu đã biết trước chuyện này nên đã bịt tai sẵn, mặc dù nóc nhà chưa bung nhưng ba cái màng nhĩ kia đã bung rồi. Tụi nó cũng lết xác dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng. Ngồi vào bàn ăn, Thy mỉm cười "man rợ" nói:

    - Lần sau là tự động thúc dậy nghe chưa chớ đừng có để bố gọi rõ chưa!

    - Dạ Vâng! - 3 người đồng thanh to rõ ràng.

    Thy cùng ba cái con người kia đua nhau lái xe đến trường, bốn chiếc ô tô đậu trước trường, bước xuống là các soái ca, soái tỷ. Vừa xuống xe là người người tấp nập bu tới, người thì xin số diện thoại, người thì xin Facebook. Họ đau đầu không xuể, rồi Chị cũng lách được ra khỏi đám đông ấy. Đứng trước cửa lớp, chị hít một hơi rồi chị thản nhiên bước vào lớp nhưng những ánh mắt phỉ báng không còn nữa thay vào đó là sự ngưỡng mộ.

    - Yah! Con kia! - Một cô gái quăng thẳng cặp vào người Thy.

    Còn tiếp

    * * *
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  4. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 2: Rung động

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Ui da - Thy kêu lên đau đớn

    - Mày làm gì thế lôi đầu tao về là thế nào, đã thế lại còn bắt đi học mày có biết với trình độ của tao thì ba cái này chẳng xi.. ưm - Đang nói cô gái ấy bị bịt miệng lại bởi Tippy, vì Tippy không muốn sẽ có một bầu không khí căng thẳng ngay ngày đầu đi học.

    - Đam Ngọc Lìn à tao kêu mày về để mày giúp tao đấy. - Thy bực mình nói.

    - Nể tình bạn bè tao tha cho mày. - Linh ngồi xuống, quăng cặp sang một bên.

    * Lưu ý: Linh là người yêu cũ kiêm bạn thân kiêm luôn Hacker kiêm nốt Tổng giám đốc công ty của Thy.

    - Thôi thôi bớt căng đi, tụi mày làm tao mệt não quá. Xuống căn teen mua vài lon nước giải khát hông - Pu giải tỏa căng thẳng.

    - Ừ đi thôi - Deftsu đồng tình

    Thế là các soái ca, tỷ đi xuống cănteen, mới bước xuống cầu thang ai cũng tập trung ánh nhìn vào họ chẳng mấy chốc trở thành đám đông, nhìn cũng phải thôi vì bọn họ soái quá mà. Thy thì tóc nâu vàng vuốt keo, mặc dù mặc đồng phục như bao người khác nhưng do đồng phục đẹp sẵn rồi cho nên không còn gì để bàn cãi. Áo sơ mi trắng sọc ca rô đỏ, cà vạt đỏ đô, quần đen giày sneaker trắng. Một cô gái đứng bên trái ban công nói:

    - Chỉ là đi mua nước thôi có cần làm màu như thế không?

    - Thôi do người ta đẹp sẵn rồi mà thu hút đám đông là điều đương nhiên - Cô gái đứng kế lên tiếng.

    (Vâng mọi người đoán đúng rồi đấy đó là nữ chính của chúng ta Hoàng Diệp Anh.

    Con gái rượu của Bác Hoàng chủ tịch tập đoàn công nghệ thông tin hùng hậu Hoàng Anh gọi là Hoàng Gia cũng được và kế bên là Kim Ngân (Nabee), con nhà họ Kim danh giá đây mà)

    Thấp thoáng lời nói đó đã vô tình lọt vào tai của Thy, chị đảo mắt xung quanh tìm kiếm ai đã dám nói thế. Rồi hình bóng một người con gái vô tình đọng lại trong tâm trí chị, mái tóc xõa dài, làn da trắng hồng, thân hình mảnh mai, khuôn mặt v line mắt hai mí chiếc mũi cao. Ôi thôi nhiêu đó đã đủ làm Lê tổng nhà ta xao xuyến.

    Chuông vào lớp nhanh chóng reo lên, ai cũng hấp tấp đi về lớp, Thy ngồi gần cuối nên khung cảnh người yêu cũ (Quý) cô tay trong tay với Long vào lớp lọt vào mắt Thy là điều không thể tránh khỏi. Tippy ngồi kế bên lo sợ bạn cô sẽ bị kích động nên nhanh chóng làm Thy xao nhãn

    Cô giáo chủ nhiệm bước vào, và bắt đầu điểm danh:

    - Tippy

    - Dạ có

    - Pu

    - Vâng

    - Người mới Linh

    - Có ạ

    - Deftsu

    - Có em - Nhoi nhoi

    - Quý

    - Đây

    - Long

    - Dạ

    - Ừm.. Thy chắc nghỉ luôn rồi cả lớp nhỉ

    Nói đến đây Quý ngồi nhếch mép nhưng:

    - Có em cô ạ - Thy tự tin

    Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Thy.

    - Em là.. - bà cô mặt kiểu như * Really Nigga *

    - Thy kính cận ấy - Thy

    - À - bà cô bây giờ mới có thể định hình lại.

    Còn Quý thì mắt chữ A mồm chữ Ô, mọi người ai cũng ngạc nhiên, vì không ai có thể tin được từ một thằng mọt xấu xí mà lại là công tử giàu có đẹp trai.

    Trong giờ học, bọn con gái cứ ngoái đầu xuống nhìn Thy miết thôi và chị Quý cũng không phải ngoại lệ. Còn Long thì ghen lồng lộn lên.

    Giờ giải lao

    - Trời ơi, mới nãy mấy đứa con gái trong lớp nhìn mày mà học thôi đó Thy, tao hông tin được là mặt mày có chữ để tụi nó học luôn á - Pu đu xuống bàn Thy nhiều chuyện.

    - Im đi con chó, mệt mày quá. Tao đi xuống cănteen đây - Thy bực mình bỏ xuống cănteen

    - Tao đi với - Tippy, Linh và Deftsu cũng không muốn ở lại xàm với Pu nên quyết định để nó ngồi đó tự kỉ một mình.

    - Ủa vậy còn tao? Đợi tao với mấy con chó! - Pu hét to chạy theo khi nhận ra mình đã bị bỏ lại.

    Cănteen

    - Trời ơi, tao mệt quá D. Anh (ghi tắt nha chứ nữ chính tên là Diệp Anh) ơi. - Nabee nằm bệt xuống bàn than vãn.

    - Thôi đi, mới có mấy tiết đầu mà mày.. Ơ anh là ai? - D. Anh hỏi gắt khi thấy Một nhóm con trai lạ đến ngồi xuống bàn cô.

    - Em không cần biết đâu, mà anh có chỗ này vui lắm nè các em đi với tụi anh hông? - Hắn cười đểu rồi nắm lấy tay D. Anh

    D. Anh đâu phải dạng vừa, rút tay lại rồi nhanh chóng tán hắn một cái thật đâu không quên quăng thêm một câu sỉ vả:

    - Dơ bẩn!

    - WOW! - Diễn viên quần chúng nhập vai

    Hắn tức giận tạt hẳn ly nước vào người D. Anh và.. Thy dính trọn. (Sụp rai)

    Slowly mob (kể lại diễn biến)

    Thy từ hành lang đi tới vừa đi vừa nói chuyện với Py còn bên kia, tên kia tạt nước, D. Anh né sang một bên và cùng lúc đó Thy hưởng trọn.

    End Mob

    - Chết mựa! - Diễn viên quần chúng nhập vai.

    - Một phút tưởng niệm cho người anh em sắp ra đi - Deftsu, Py, Pu và Linh vuốt mặt cuối đầu đau thương.

    - Xx xx (đoạn này hơi mất văn hóa nên không ghi rõ), uống nước cũng không xong. Chơi nó! - Thy hét rồi đạp thằng hất nước đi.

    Thy ra ghế đá ngồi (thực chất là phơi nắng cho áo khô), D. Anh đi tới, đưa khăn giấy cho Thy rồi quay mặt đi chỗ khác còn không quên căn dặn:

    - Lau đi - Đỏ mặt ver 1

    Thy cười:

    - Bộ em sợ tôi ăn thịt em à?

    - Không chỉ là áo chị.. - Đỏ mặt ver 2

    Thy nhìn lại thấy áo mình dính vào người, vì là áo sơ mi nên người khác có thể dễ dàng nhìn thấy thân hình của cô thật tuyệt mỹ. Thy nhẹ nhàng kéo D. Anh xuống ôm vào lòng mình, lúc đầu Thy chỉ đinh trêu D. Anh chút cho vui thôi nhưng nhờ lũ bạn khốn nạn đã đẩy đầu Thy và D. Anh nên tất nhiên là môi chạm môi. Cả hai người đỏ mặt (ver 3) bỏ về lớp, cùng ngạc nhiên và ngại ngùng phần nào nhưng cả hai người không hiểu vì sao tâm trạng mình lại vui như vậy.

    Và thế là tối hôm đó, ai ai cũng ngủ ngon lành trừ hai cái con người kia không ngủ được vì thao thức nụ hôn hồi chiều.
     
    MickeyrealTiểu Nha Đầu thích bài này.
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  5. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 3: Lời yêu đầu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sáng hôm sau, Thy thức dậy, tắt nhanh chiếc đồng hồ báo thức rồi bước vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Chị nhanh chóng ăn sáng và chào ba mẹ, rồi lê bước chân nặng trĩu đến trường.

    - Này Thy, sao uể oải quá vậy? Bộ tối hôm qua không ngủ được hả? - Linh năng động đến vỗ nhẹ vào vai Thy.

    Thấy Thy không trả lời, cô liền cười bảo: - Thôi, tao với mày lên cất cặp rồi xuống căng-tin, tao mua cho mày ly cà phê uống cho tỉnh ngủ.

    - Ừ, thế cũng được. - Thy nói.

    Thy và Linh lên lớp cất cặp rồi xuống căng-tin, Linh bảo Thy ngồi ở bàn đợi để Linh đi mua cho. Vì cô thấy Thy khá mệt, thế nào cũng nổi cáu khi chờ đợi nên để Thy ngồi bàn cho chắc. Còn về phần Thy thì cứ ậm ừ nghe theo lời Linh đợi ở bàn, bởi chị bây giờ kiệt sức mất rồi. Bỗng không biết từ đâu một cánh tay vươn tới khoác vai Thy, õng ẹo bảo:

    - Ưm Thy ơi, chị vẫn còn yêu em, chúng ta làm lại được không? - Bắp nói.

    - Xin lỗi nhưng Thy là người yêu tôi rồi, cảm phiền cô buông tay người yêu tôi ra! - Diệp Anh từ xa bước đến, vì mất ngủ giống Thy nên cô muốn uống cà phê, khổ nỗi Nabee lại chưa tới nên không có ai sai vặt, thành thử cô phải tự vác cái thân này xuống căng-tin.

    Lúc đứng ở hành lang cô đã nghe ngay được cái giọng ghê tởm của Bắp, thấy hơi khó chịu nên cô mới bước đến và nói vậy. Thy nghe thế thì mỉm cười, ngồi thẳng dậy:

    - Cô không nghe rõ sao? Người yêu tôi đã nói rồi đấy. Bắp hậm hực rời đi, trước đó không quên để lại cho Diệp Anh một cái liếc mắt.

    - Bộ mới nãy chuyện em nói là thật hả? - Thy hớn hở.

    - Tất nhiên là không rồi, tôi ghét cô ta nên mới nói vậy.. - Diệp Anh cố né tránh ánh mắt của Thy.

    - Này, bố mày chưa chết đâu đấy! Linh từ nãy đến giờ cầm hai ly nước quan sát câu chuyện bỗng lên tiếng.

    - Chủ Nhật này em rảnh không? - Thy hỏi. Linh quơ tay.

    - Dạ rảnh, có chuyện gì à? - Diệp Anh hỏi lại. Hai người vẫn coi Linh như không khí.

    - Đi chơi nhá. - Thy nháy mắt.

    - Vâng ạ. - Diệp Anh ngại ngùng đáp.

    - Chị sẽ sang đón, nhớ mặc đồ đẹp đó nha. - Thy cười.

    - Này.. Tao ở đây này! - Nãy giờ Linh làm trò con bò để bọn họ chú ý mình nhưng hai người họ coi cứ Linh như không khí vậy.

    * * *

    Chủ nhật

    Thy mặc quần jean, áo hoodie trắng và sneaker đen cực ngầu. Cô nhanh chóng lái xe đến đón Diệp Anh. Đứng trước cửa là Diệp Anh. Cô chuẩn bị khá sớm vì háo hức về cuộc hẹn với Thy, và quả nhiên cô chuẩn bị khá kỹ. Áo trễ vai, chân váy đen và đôi giày Gucci màu trắng, lại thêm lớp trang điểm nhẹ làm khuôn mặt cô có thêm phần sắc sảo. Thy như bị hớp hồn trước cô vài giây, sau mới định thần lại được. Cả buổi chiều ấy cô và Thy chơi rất vui. Đi xem phim rồi đi ăn chẳng khác gì hẹn hò cả. Chơi đến tối chán chê xong, Thy đưa cô về. Về đến trước cổng, Diệp Anh chuẩn bị vào nhà thì bị một bàn tay kéo lại.

    Thy nói: - Chị có chuyện muốn nói với em. - Em cũng thế.

    - Chị/Em yêu em/chị! - Thy và Diệp Anh đồng thanh.

    - Làm người yêu chị nhé.

    - Vâng ạ. - Diệp Anh cười tươi hạnh phúc.

    - Thế là tui với ông sắp thành thông gia rồi há. - Một người đàn ông cao tuổi lên tiếng. Thực chất những hành động của Thy và Diệp Anh đã được đôi bạn già này theo dõi. Họ cũng hài lòng khi thấy con mình hạnh phúc và còn vui hơn khi biết đó là con của bạn thân họ. (Ông Hoàng và Lê vốn là đôi bạn thân, việc mà con của bọn họ gặp nhau thực chất cũng là do bọn họ sắp xếp. Nếu không vì bố Diệp Anh muốn cô về Việt Nam thì bây giờ có lẽ cô vẫn còn học ở Anh)

    * * *

    Sáng hôm sau.

    Thy và Diệp Anh tay trong tay đến trường, vừa bước vào lớp đã bị tụi bạn trêu chọc:

    - Ghê bay, là gì của nhau khai mau? - Py, Nabee xớn xác hỏi.

    - Người yêu. - Diệp Anh ngại muốn chết khi bị Thy cầm tay giơ lên cao.

    - Diệp Anh. Một người con trai điển trai tới ôm chầm lấy Diệp Anh. Diệp Anh cũng vội buông tay Thy ra để ôm lấy người con trai đó.

    * * *

    Nội dung văn bản sau là gì? Thật hồi hộp, hãy chờ phần tiếp theo nhé!
     
    MickeyrealPovlse thích bài này.
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  6. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 4: Sóng gió đầu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhìn thấy Diệp Anh thân mật với người đàn ông khác trước mình, mặt Thy tối sầm lại. Không đợi Thy lên tiếng, Linh hỏi:

    - Diệp Anh, anh ấy là ai vậy?

    - À, xin giới thiệu với mọi người, đây là.. Diệp Anh tươi cười nói, nhưng lại bị anh chàng điển trai kia cắt lời:

    - Người mà em ấy yêu nhất trần đời này. Nghe tới đây Thy đã giơ cao tay chuẩn bị đấm hắn một cái thì:

    - Anh cứ giỡn hoài. Đây là Minh, anh hai em. - Diệp Anh rạng rỡ nói.

    Hoàng Anh Minh, anh trai của Diệp Anh, trước là tổng giám đốc tập đoàn Hoàng Anh, sau này đã lên làm Chủ tịch. Hồi trước Minh điều hành công ty ở Anh và chăm sóc cho em gái. Sau lên làm Boss của Sank, một băng đảng ngầm, tuy giết người không ghê tay nhưng so về độ máu lạnh thì vẫn kém Thy. Anh đặc biệt cưng chiều em gái.

    - Dạ em chào anh. Nắm đấm bỗng chuyển thành cái bắt tay, đã vậy miệng lại còn tươi cười. Mấy đứa bạn đứng kế há hốc mồm vì độ lật mặt của Thy.

    - Đây là.. - Minh cũng bắt tay Thy.

    - Người yêu em. - Diệp Anh giới thiệu.

    - À, mong em chăm sóc cho Diệp Anh thật tốt. - Minh mỉm cười.

    - Dạ vâng, đó là trách nhiệm của em ạ. - Thy đáp.

    - Thôi, bây giờ anh phải đi giải quyết một số chuyện, mấy đứa ở lại học tốt nhá. Minh chào tạm biệt rồi đi. Cả đám đồng thanh:

    - Dạ vâng, anh đi cẩn thận ạ! Sau khi Minh đi, Thy thở phào nhẹ nhõm vì suýt chút nữa là Thy đánh nhầm anh vợ tương lai rồi. Rồi Thy nhanh chóng nắm tay Diệp Anh đi lên lớp.

    * * *

    Vì nhà quá xa trường, phải dậy sớm đi học nên Thy quyết định chuyển nhà. Nhà Thy sống cùng bố mẹ nằm ở biệt thự ven biển, nó cách xa trung tâm thành phố là chuyện đương nhiên. Quá bất tiện nên Thy quyết định mua một căn nhà ở gần trường và Bùi Viện. Nhà Thy chọn phải nói là rất sang nha, có năm phòng ngủ, một phòng khách sang trọng, căn bếp rộng rãi. Hồ bơi, sân vườn các thứ rất hoàn hảo và được trang bị những thiết bị tối tân nhất.

    Vừa chuyển nhà sắp xếp các thứ xong, chị bước vào phòng tắm, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi phi lên giường ngủ một giấc đến khoảng năm giờ chiều. Thy rửa mặt rồi bước xuống phòng khách thì thấy có bốn con người cùng bốn chiếc vali to chà bá đang ngồi trên sofa đắt tiền của chị. Một giọng nữ nói:

    - Mày dậy rồi hả Thy?

    - Ủa sao tụi mày ở đây vậy, Linh, Py, Pu, Deftsu?

    - Thì tao nghe tin mày chuyển nhà, tao lại chả có chỗ ở nên xách đồ qua nhà mày chứ sao. - Linh bảo. Thy ngơ ngác:

    - Mày thì tao có thể hiểu, nhưng còn chúng nó? Linh cười:

    - Tao rủ tụi nó qua ở cho vui.

    - Chắc vui! - Thy trừng mắt. Thế là tối hôm ấy tụi nó quẩy banh nhà Thy rồi nằm ngủ lê lết ra. Cũng may là đủ phòng, chứ không làm sao chứa hết tụi nó cho được.

    Sáng hôm sau.

    - Sao hôm nay Thy không đi học ta? - Diệp Anh sốt ruột hỏi Nabee ngồi bên cạnh.

    - Sao tao biết, hôm nay Py cũng hổng đi học nè. Không biết có chuyện gì không nữa? - Nabee đáp.

    Trong khi hai cô gái lo lắng tột cùng thì, cái đám giặc kia nghỉ học ở nhà chổng mông lên ngủ ngon lành. Diệp Anh và Nabee ngồi trong lớp học không tài nào có thể tập trung vào bài giảng của cô. Giờ giải lao, Diệp Anh vác cái thân bực nhọc, bồn chồn xuống căng-tin với Nabee. Cô ngồi ở bàn chờ Nabee đem nước tới thì bỗng có một cô gái tóc tím đi lại phía bàn cô. Diệp Anh cất tiếng hỏi:

    - Cô muốn gì hả Quý?

    - Tao muốn gì á? - Quý lên mặt do biết bữa nay Thy không đi học.

    - Tụi bây bắt nó! Quý ra lệnh cho đám đàn em. Diệp Anh vốn cũng có võ trong người, nhưng một cô gái chống lại bốn, năm thằng đàn ông cao to lực lưỡng là chuyện không thể. Diệp Anh bị giải đến căn nhà hoang ở ngoại ô. Quý cho người cột tay Diệp Anh vào cột nhà, ra lệnh đánh cô ngất xỉu xong tát nước cho tỉnh dậy, rồi lại tiếp tục đánh, tát nước, như một vòng lặp vô hạn khiến người ta xót xa. Còn về phần Nabee, khi quay trở lại bàn thì không thấy Diệp Anh đâu, cô cứ ngỡ Diệp Anh đã lên lớp trước rồi nên mới đi lên, nhưng vẫn không thấy Diệp Anh, hỏi bao nhiêu người vẫn không thấy, cho đến khi hỏi Châu lớp trưởng. Nó nói:

    - À, mới nãy tao có thấy Diệp Anh với Quý cùng một đám người cao to đi ra khỏi trường rồi. Mà có chuyện gì hả?

    - Trời má! Nabee hét lên, vội vàng gọi cho Thy và anh Minh:

    - Anh nghe Nabee. - Minh nói.

    - Anh hả, Diệp Anh bị bắt cóc rồi! - Em đang ở đâu, anh tới đó liền đây. Minh nhanh chóng cúp máy rồi phi thẳng đến trường. Nabee liên lạc với Thy:

    - Alo, ai vậy? - Thy nói bằng giọng ngái ngủ.

    - Giờ mày còn ngủ hả? Con Diệp Anh bị Quý đưa đi đâu rồi! - Nabee hét.

    - CÁI GÌ! - Thy hốt hoảng. Vâng, tiếng hét của Thy đã làm mấy quỷ kia thức giấc.

    - Tao tới trường liền đây!

    - Chuyện gì vậy Thy? - Linh, Py hỏi.

    - Tụi bây huy động toàn bộ Killer đi tìm Diệp Anh cho tao! - Thy gằn giọng.

    - Nhưng mà chuyện gì? - Pu, Deftsu cũng vội hỏi.

    - DIỆP ANH BỊ BẮT CÓC RỒI! - Thy hét to. Thy cùng Linh, Py, Pu, Deftsu tức tốc đến trường, khi tới nơi đã thấy Minh và Nabee đứng trước cổng trường. Chưa kịp nói gì, Minh đã chạy tới nắm cổ áo chị lên:

    - CHUYỆN NÀY LÀ SAO, EM GÁI TÔI ĐÂU! HẢ? - Minh la to. Nabee vỗ vai Minh cho anh dịu lại:

    - Bình tĩnh lại đi anh Minh. Đó không phải lỗi của Thy anh à, là Quý đã bắt Diệp Anh.

    - CHẮC CÔ TA CHÁN SỐNG RỒI! - Minh gầm lên

    Thy chỉ đứng trầm mặc, mặc dù không hoàn toàn là lỗi của Thy nhưng Thy vẫn cảm thấy hối hận. Giá như Thy ở bên cạnh Diệp Anh thì đâu có xảy ra chuyện này.

    - Mau tiến hành kế hoạch ngay bây giờ. - Thy nói với âm lượng vừa đủ nghe.

    - Đã rõ! - Py đáp lời.

    - Linh, mày tìm địa chỉ nơi Diệp Anh đang bị bắt ngay cho tao! - Thy chỉ đạo, may mắn họ có Linh là một hacker.

    - Ok.

    Thy tiếp tục:

    - Pu, Deftsu, chúng mày đi huy động anh em đi.

    - Được! - Pu, Deftsu đồng thanh.

    Còn bên Sank - băng đảng nhà Diệp Anh - cũng tức tốc đi tìm. Thế giới ngầm đang rầm rộ lên vì hai băng đảng quyền lực nhất đang đi tìm một cô gái.

    * * *
     
    Mickeyreal thích bài này.
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  7. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 5: Cả thế giới của chị

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã ba ngày rồi, vẫn chưa tìm ra Diệp Anh. Thy hận vì không thể khiến Quý tàn phế, Minh hận vì không thể đem cái kẻ động tới em gái anh đi chôn sống. Trong nhà Thy luôn đằng đằng sát khí của hai con người máu lạnh. Thy đã ba ngày ba đêm không ngủ chỉ để chờ tin tức về Diệp Anh, Minh cũng dẹp bỏ hết tất cả công việc để đi lục tung khắp nơi.

    Còn Diệp Anh ba ngày rồi cô chưa ăn gì, trông cô bây giờ chẳng khác gì người nghiện. Da bọc xương, bị đánh bầm tím khắp người, cổ họng khát khô, còn bên ngoài thì ướt đẫm vô cùng lạnh. Cứ bị đánh ngất rồi tạt nước cho tỉnh rồi đánh tiếp. Còn Quý nhìn thấy Diệp Anh như vậy trong lòng vô cùng hả hê.

    - Đã biết được nơi Diệp Anh bị giam giữ! - Linh chạy vào nhà thở hồng hộc thông báo với Thy, Minh. Cũng đâu khác gì hai người kia, mấy đêm liền cô chỉ toàn bò húc với cà phê, thức trắng ngồi trên dàn máy tính để tìm cho được Diệp Anh.

    Thy nói với Linh và đàn em, bao gồm cả Minh, Py, Pu, Deftsu và Nabee:

    - Đi thôi. Đến nơi, Thy một tay cầm súng, bật tung cửa xông vào.

    Mấy tên đàn em của Quý nhanh chóng bị gục bởi hai bang quyền lực Killer và Sank. Nhìn thấy Diệp Anh gầy guộc như vậy, Thy như bị ngàn con dao đâm vào tim. Mắt lạnh tanh, bước tới định cởi trói cho Diệp Anh rồi bồng cô về nhà nhưng đã chậm hơn Quý một bước. Cô ta xông tới kề dao vào cổ Diệp Anh rồi hét to:

    - Không ai được bước tới đây! Nếu không cô ta sẽ chết! Thy mặt lạnh nhếch môi giơ súng bắn một phát ngay tay Quý, cô ta reo lên đau đớn. Minh thừa cơ hội đó xông lên trói Quý lại. Anh nói:

    - Tụi bay đem nó về chơi chán rồi đem ra làm vật thí nghiệm cho Khánh đi.

    Về nhà Thy. Thy bế cô trên tay mà lòng đau như cắt, nhìn những vết bầm tím trên người. Thân thể ướt nhẹp. Thy đem Diệp Anh lên phòng lau người thay đồ cho cô xong mới xuống phòng khách. Minh cất tiếng hỏi:

    - Em ấy ổn chưa?

    - Dạ rồi, anh yên tâm.

    - Bây giờ anh phải qua Anh do có việc gấp, nhờ cô trông dùm em gái tôi. Nhớ bảo vệ nó cho tốt, nó mà sứt mẻ miếng nào thì cô chuẩn bị quan tài sẵn đi. - Minh đe dọa.

    - Em sẽ chăm sóc Diệp Anh thật tốt mà, anh đừng lo. - Thy khẳng định chắc chắn. Chị nhất quyết không cho ai động tới cô dù chỉ là một sợi tóc. Thy bước lên phòng ngắm nhìn Diệp Anh ngủ rồi bảo quản gia chuẩn bị thật nhiều đồ ăn ngon cho cô khi cô dậy. Còn Quý, khi trở về cô đã hoàn toàn tàn phế, đồng thời toàn bộ tập đoàn của công ty nhà cô ta bị thu mua và trở thành một phần của tập đoàn Lê gia. Cô định mè nheo Long thì tập đoàn anh ta cũng phá sản nốt. Bây giờ cô ta trắng tay. Nghe nói còn có con với một người lạ mặt, bị gia đình đuổi ra khỏi nhà. Cô ta thề:

    - Cô và Thy sẽ không yên ổn đâu Diệp Anh à. Hahahahahahahaha! - Quý cười man rợ.

    Những tia nắng sáng sớm chiếu vào phòng, làm Diệp Anh tỉnh giấc. Trước mặt cô là khuôn mặt của Thy, mặc dù Thy vốn đã đẹp sẵn nhưng nó luôn chìm đắm trong sự lạnh lùng, còn đây là một vẻ đẹp thiên thần mà ông trời ban cho.

    - Ngắm đủ chưa? - Thy chợt mở mắt rồi cười tươi bảo.

    - Em.. em.. có ngắm đâu. - Diệp Anh lúng túng.

    - Thôi không chọc em nữa, dậy đi rồi xuống nhà ăn sáng với mọi người. - Thy vừa bước vào phòng vệ sinh vừa bảo. - Dạ. - Diệp Anh thỏ thẻ.

    - Lẹ lên rồi mình đi chơi. - Thy nói.

    - Đi đâu thế chị? - Diệp Anh hỏi.

    - Bí mật. - Thy cười đáp. Diệp Anh nghe vậy thì lo lắng:

    - Nhưng em sợ. - Yên tâm đi, chị hứa sẽ bảo vệ em mà. Thy bước lại gần đặt lên môi Diệp Anh một nụ hôn. Vệ sinh cá nhân xong, Diệp Anh bước xuống lầu thì đã nhìn thấy mọi người ngồi vào bàn ăn sẵn.

    - Chào buổi sáng, mọi người! - Diệp Anh cười tươi bước tới bàn ăn kéo ghế ngồi sát bên Thy.

    - Chào em, khỏe hẳn chưa mà dậy vậy? - Linh hỏi.

    - Tất nhiên là rồi thì nó mới xuống đây, con ngu. - Pu pha trò con bò chọc Linh.

    - Không cần mày giải thích! - Linh trừng mắt. Thấy Nabee ngồi kế bên Py, Diệp Anh thắc mắc nên hỏi:

    - Ủa Bee, sao mày ở đây?

    - Em gái nuôi của chị đấy. - Py lanh lẹ đáp thay.

    - Nuôi rồi có thịt không? - Thy cười nham hiểm.

    - Mấy chị chọc em quài.. - Nabee ngượng. Bữa ăn ngập tràn tiếng cười, làm sáng hôm ấy mọi người dường như vui vẻ hẳn lên. Ăn xong rồi, Diệp Anh lên phòng nghỉ. Thy lên tầng 3 - nơi có bàn làm việc của Thy và dàn máy tính mà Thy chuẩn bị để cùng mấy đứa kia chơi Ros, PUBG, Free Fire hay Liên Minh Huyền Thoại.

    * * *

    Tập sau sẽ có chuyện hay xuất hiện, nên hay chờ đón tập tiếp theo nhá.
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  8. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 6: Bí mật được bật mí.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thy ngồi vào bàn làm việc, tay lò mò tìm đến nơi học tủ dưới gầm bàn. Bấy giờ, trên tay cô cầm một tấm ảnh có hình của hai đứa nhóc đang đứng với nhau. Một bên là cô nhóc mảnh mai, dễ thương với mái tóc dài mượt trông có vẻ tiểu thư. Còn bên cạnh là một bé gái tinh nghịch, cao hơn nhóc kế cả một cái đầu, gương mặt trắng trẻo bầu bĩnh cùng nụ cười tươi rói tựa nắng mặt trời. Cô lặng thầm nhìn vào tấm hình đó mà khóc. Có lẽ vì quá tâm trạng nên cô cũng chẳng để ý đến Diệp Anh đang đứng ngoài cửa, vốn Diệp Anh muốn lên gọi cô xuống ăn trái cây với mọi người nhưng khi thấy cảnh này em ấy chẳng thể cất nên lởi. Chỉ nghe được đâu loáng thoáng vài câu:

    - Chị vẫn luôn chờ em, cô gái à.

    Rồi Diệp Anh nhanh chóng xuống nhà. Tầm vài ba phút sau, mới thấy Thy bước từ cầu thang xuống, Thy ngao ngán nhìn mấy đứa bạn đang lê lết ở phòng khách. Cô cất tiếng hỏi:

    - Chuẩn bị xong chưa?

    Một đám chỉ đến góc phòng khách nơi chứa một đống va li to bự chồng chất lên nhau. Thy cũng đủ hiểu không cần bọn nó lên tiếng. Khoảng 30 phút sau khi mấy đứa lầy lội kia cao su giờ thì rốt cuộc cũng chị ra xe và đi đến sân bay.

    Chuyến đi này cứ cho là suôn sẻ vậy, vì từ nhà cho đến khi lên máy bay tất cả đều rất mượt chả gặp trục trặc gì.

    Đi đến Jeju bằng máy bay cũng xấp xỉ tám tiếng đồng hồ. Cái đám giặc rừng kia mới lên máy bay được mấy phút lại lôi ma sói ra chơi, rồi uno, rồi mèo nổ. Trong khi đó Thy đi bằng máy bay riêng của Nguyễn gia Tippy.

    Xong lại ăn uống mấy tiếng đồng hồ, rồi lăn quay ra ngủ chả khác gì đám lợn. Còn Linh với Thy thì đang bàn về đối tác sắp tới của công ty. Py cũng lôi sổ sách ra thống kê, Diệp Anh thì mải nghĩ đến chuyện của Thy nên không ngủ được.

    Gần hai giờ sáng, Thy và Py cũng đi ngủ, chỉ còn Linh và Diệp Anh. Linh thì đang ngồi lập trình lại bảo mật còn Diệp Anh thì ngồi nhấm nháp chút rượu, đôi lúc quay ra nhìn Linh định mở miệng hỏi gì đó nhưng lại không dám. Thấy Diệp Anh ngập ngừng như vậy, Linh có chút khó chịu nên lên tiếng trước:

    - Em có chuyện gì muốn nói?

    - Dạ, chỉ là.. - Diệp Anh khó xử.

    - Cứ nói đi. - Linh giục.

    - Chị có thể kể cho em chuyện của chị Thy hồi trước được không ạ? - Diệp Anh mạnh dạn hỏi.

    - Con Thy nó có nhiều chuyện lắm, em nói chi tiết cái mà em muốn biết đi.

    - Dạ, về cái tấm hình trong phòng chị Thy, do hồi chiều em đứng ngoài cửa phòng làm việc, thấy chị ấy chỉ nhìn vào tấm hình rồi khóc. - Diệp Anh kể.

    - À, đấy là một câu chuyện khá buồn. - Linh trầm mặc.

    - Hồi trước, bạn của bố nó có dắt một cô bé khá xinh xắn, đến nhà nó chơi, từ đó Thy thầm thích cô bé ấy. Thy và cô bé ấy đã từng có lời hứa với nhau: "Chị hứa sẽ chung thủy với em, suốt cuộc đời này chị chỉ yêu mình em thôi!" "Chị hứa đấy." "Chị hứa." Rồi một ngày Thy qua nhà cô bé ấy rủ đi chơi vì hai đã có hẹn với nhau từ trước. "Chị nhất định phải qua nhà em đấy." "Chị thề chị sẽ đợi em đến khi nào em về." "Em tin chị." Đến khi Thy qua thì cô bé ấy đã qua Anh du học cùng anh trai, Thy cứ ngồi ở trước cổng chờ đợi. Đến tối, vẫn chưa thấy cô bé. Trời thì mưa tầm tã, Thy thì cứ giữ khư khư lời đã nói với cô bé nên tối hôm ấy Thy ngất ngoài đường làm ông Lê và bà Lê lo sốt vó. Họ gấp gáp đưa đi bệnh viện, khi Thy tỉnh dậy thì nằng nặc đòi đến tìm cô bé nhưng nghe tin cô bé đi Anh thì Thy tự nhốt mình trong phòng mấy ngày liền. Từ đấy nó trầm tính hẳn đi, rồi đến khi mười sáu tuổi, nó gặp Py và chị thì cũng vui vẻ hơn. Nhưng chỉ có chị, Py và chị Bích và ông bà Lê mới có thể nhìn thấy được nụ cười của nó. Nó một lòng luôn chờ đợi cô bé ấy, luôn ôm khư khư cái sợi dây chuyền mà cô bé ấy tặng nó. Tới khi gặp Quý, nó bắt đầu hẹn hò, bản thân cũng yêu đời hơn. Thấy nó vui tươi thì ai cũng yên tâm, để rồi nó bị Quý cắm cho một cái sừng. Nó đau lắm, kể từ khi đó nó khép lòng lại, nhìn nó tiều tụy ai cũng thấy thương nhưng phải chiều theo ý nó. Rồi bây giờ, nó gặp em Diệp Anh à, em đã làm cho con Thy thay đổi đến nỗi chị còn không thể nhận ra từ một con người máu lạnh trở nên hiền lành, cười nhiều hơn. Em đã cảm hóa được nó, Diệp Anh à. Nhưng chị biết nó luôn chờ đợi cô bé ấy và chiếc dây chuyền hình pha lê là manh mối duy nhất mà Thy có thể tìm ra cô bé ấy. - Linh buồn bã kể lại.

    Nói đến đây tự dưng Diệp Anh bật khóc, Linh lo lắng hỏi:

    - Em sao thế, Diệp Anh? Diệp Anh không nói gì, lặng lẽ mò mẫm từ trong áo ra một sợi dây chuyền pha lê, mở nắp của một mặt pha lê ra thì có biểu tượng LTN ♡ DA. Linh nhìn rồi hoảng hốt:

    - Là em ư! Cô bé năm ấy.

    - Có lẽ em đã bắt chị Thy chờ đợi lâu lắm rồi. - Diệp Anh thì thầm.

    Hồi đó cũng do một phần là Diệp Anh không biết nên mới hẹn Thy nhưng đâu ngờ chiều hôm ấy ba cô bắt cô sang Anh cùng anh trai. Cô đã khóc hết nước mắt năn nỉ ba cho cô ở lại nhưng không được, cô đành phải lỡ hẹn. Cô định qua thông báo thì Thy đang đi học chưa về nên cô đi Anh luôn.

    - À Diệp Anh này, từ từ hẵng nói với Thy chuyện em là người nó đang tìm kiếm nha. - Linh cười nham hiểm

    - Để làm gì vậy chị? - Diệp Anh hỏi.

    - À, do bây giờ chưa phải lúc. Khi nào sinh nhật nó em hẵng nói để tạo bất ngờ cho nó luôn. Đằng nào cũng sắp đến sinh nhật nó rồi. - Linh nói.

    - Dạ, bây giờ cũng trễ rồi, em đi ngủ đây. Chị ngủ ngon. - Diệp Anh tạm biệt Linh rồi trở lại chỗ mình ngủ.

    - Ừ, em ngủ ngon. - Linh cười.
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  9. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 7: Tình yêu hay Trách nhiệm?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tại sân bay Jeju.

    - Linh à!

    Một cô gái xinh xắn đang đứng cùng chiếc vali vẫy tay về phía Linh.

    - Chị nhớ em quá Mễ à! - Linh nhào tới ôm Mễ.

    Mễ là bạn gái của Linh, em của Deftsu làm việc cho Killer là tiến sĩ độc dược.

    - Mày quên tao rồi đúng hông, chị em tốt quá mà. - Deftsu nói giọng giận dỗi.

    - Chị gái yêu của em mà, sao quên chị được chứ. - Thấy chị gái mình giận dỗi, Mễ lại dỗ dành.

    - Thôi nha con kia, đừng có bắt nạt vợ tao nữa! - Linh lại giành vợ.

    - Tao thèm vào! - Deftsu đáp trả.

    - Su à! - Một giọng nữ vang lên.

    - Ôi, My! - Deftsu tiến tới chỗ của My.

    My là người yêu của Deftsu, làm việc cho Sank, chị em lâu năm của Diệp Anh.

    - Ủa, My. - Diệp Anh gọi.

    Thấy Diệp Anh, vẻ mặt My bỗng mừng rỡ:

    - Diệp Anh!

    - Sao mày ở đây vậy? - My hỏi.

    Diệp Anh cũng hỏi:

    - Đi chơi, còn mày?

    - Đi chơi.

    - Ừ, tụi tao là không khí. - Py, Bee và Thy thấy nãy giờ mình thừa thãi quá nên lên tiếng.

    - À, giới thiệu với mày, đây là Thy, người yêu của tao. - Diệp Anh nói.

    - Em chào chị. - My cười.

    - À, chào em. - Thy gật đầu.

    - Buông ra coi, bắt tay gì lâu dữ vậy. - Deftsu gắt.

    - Tao không ăn thịt người yêu mày đâu mà lo. - Thy nói.

    - Chào hỏi vậy là đủ rồi, mình đến resort thôi. - Py nói với tất cả.

    Tại sảnh resort.

    - Các cô các cậu đã đặt phòng trước chưa ạ? - Lễ tân hỏi.

    - À có, Tippy. - Py nói.

    - À dạ, chào cô chủ ạ! - Lễ tân vội cười. - Chúng tôi đã chuẩn bị biệt thự cho năm người, cô chủ có thể đến đó ngay ạ.

    Tại biệt thự riêng.

    - Này nhé, mỗi đứa một phòng nhá. - Py nói.

    - Có năm phòng mà tận chín người, mày chia kiểu gì thế? - Pu hỏi.

    Các cặp đôi Py và Bee, Thy và Diệp Anh, Su và My, Linh và Mễ cùng đồng thanh:

    - Tất nhiên là tụi tao ở chung rồi!

    - Tao ghét mấy đứa có bồ! - Pu cau có.

    - Hahahahahahaha! - Một đám cười trừ.

    Tại phòng Py và Bee.

    - Xong chưa tụi bay, đi ăn thôi! - Pu xông xồng xộc vô chỗ vợ chồng người ta mà la to.

    Py ngồi trên giường bấm điện thoại:

    - Rồi, cái con điên này, chờ Bee một tí rồi đi.

    Bên Thy và Diệp Anh, Linh và Mễ, Su và My cũng thế, cứ bảo đợi một chút, cho nên Pu quyết định lôi cái thân già F. A ra ghế sofa coi TV.

    Hai giờ sau.

    - Xong chưa mấy con kia! - Pu hét.

    - Rồi rồi, mày hét to quá đó! - Diệp Anh hét lại.

    - Là do mấy con ngố nào? - Pu tức giận.

    - Rồi, đi thôi. - Thy nói.

    Tại nhà hàng.

    - Do em lâu quá nên con Pu nó giận rồi kìa. - Thy nói với Diệp Anh.

    - Bộ một mình em lâu à, ai làm em lâu. - Diệp Anh bĩu môi.

    - Rồi, chị biết lỗi rồi - Thy cười.

    Còn má Pu của chúng ta thì đang cầm ly rượu vang đứng thẫn thờ.

    - Pu phải không? - Một giọng nữ quen thuộc vang lên.

    *

    Cắt đoạn Pu một chút.

    *

    Bên Thy.

    - Này, cô làm gì ở đây vậy Quý! - Thy lôi tay Quý vào nhà vệ sinh khi thấy cô ta trong nhà hàng buffet.

    - Làm gì ư? Là vì yêu em nên chị mới theo em, mới làm cho con hồ ly kia đau khổ! - Quý hét.

    - Cô nên nhớ trước đó là do cô phản bội tôi! - Thy trừng mắt.

    - Em còn nhớ cái này không? - Quý đưa một sợi dây chuyền pha lê ra.

    Trước khi Diệp Anh lên máy bay, Quý đã cho người gắn chip vào người Diệp Anh. Sau khi nghe được câu chuyện, cô ta cho người điều tra chiếc vòng cổ pha lê mà Linh nhắc tới trong cuộc đối thoại rồi làm giả nó. Sau đó nhanh chóng đặt vé máy bay qua Jeju rồi bám sát Thy.

    - Sao cô lại có cái này? - Thy nhăn mặt.

    - Chị xin lỗi vì đã bỏ qua em. - Quý nói.

    - Chị à! - Thy òa khóc chồm tới ôm Quý.

    - Chị xin lỗi. - Quý cười nhếch mép sau lưng Thy, giở giọng tởm lợm.

    - Thy à, sao chị đi vệ sinh lâu thế. - Diệp Anh bước vào.

    - Mày chết trong đó rồi à?

    Linh cùng Diệp Anh đi vào thì bắt gặp cảnh tượng đó.

    Linh nhào tới xô Quý ra.

    - Mày bị điên à Thy, Diệp Anh còn ở đây đó. Còn cô theo Thy tới tận đây làm gì! - Linh nhìn Thy rồi nhìn Quý, định giơ tay tát cô ta nhưng rồi bị một bàn tay chặn lại.

    - Thy à, sao mày lại bảo vệ đồ rác rưởi như cô ta chứ! - Linh tức.

    - Quý là cô bé khi xưa. - Thy nhìn Linh, ứa nước mắt.

    - Không phải đâu Thy à. - Diệp Anh vội nói.

    - Em im đi! - Thy mất bình tĩnh nên quát.

    - Mày.. Đi thôi Diệp Anh. - Linh cầm tay Diệp Anh đi ra ngoài còn Thy thì ở trong dìu Quý về biệt thự.

    *

    Tại biệt thự.

    [

    Credits=10] - Em có muốn cho Thy biết chuyện em là thanh mai trúc mã của nó không? - Linh nhìn Diệp Anh, hỏi.

    - Dạ không ạ, em nghĩ là do chị ấy say nên mới vậy. - Diệp Anh vẫn cứ hi vọng.

    Đang nói chuyện bỗng Thy xuất hiện dìu Quý vào nhà, vì giọng khóc thút thít của Quý nên nãy giờ Thy cũng chả nghe được gì.

    - Mày còn dắt cô ta về đây nữa! - Linh gầm gừ.

    Thy cứ vậy dìu thẳng Quý vào phòng chung của Thy và Diệp Anh.

    Thy vừa bước ra khỏi phòng, Linh tới nắm cổ áo Thy lên:

    - Mày tin cô ta!

    - Bỏ ra Linh à! Tao mệt quá..

    Bỗng Thy bị Linh cắt lời.

    - TAO HỎI MÀY TIN CÔ TA À? - Linh quát vào mặt Thy.

    - Tao mệt mỏi quá..

    Không để Thy nói thêm, Linh nhào tới đấm vào mặt Thy một cái rồi quát:

    - Tao hỏi mày tỉnh chưa! Tại sao lại mù quáng như vậy, thế mày định vứt Diệp Anh chắc!

    Thy loạng choạng đứng dậy, nhào tới đấm Linh rồi hét:

    - Tao quá mệt mỏi rồi Linh à! Chuyện của tao không cần mày quản!

    - Hai chị thôi đi![/credits]

    Mắt Diệp Anh đẫm lệ, cô nhào tới can.
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  10. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 8: Vở kịch!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Còn Quý ở trong phòng nãy thì giờ cười thầm. Một khoảng lặng im bỗng xuất hiện, không ai nói gì với nhau thậm chí là nhìn mặt nhau cũng không. Diệp Anh giấu những giọt lệ ướt đẫm kia, thay vào đó là một khuôn mặt lạnh tanh. Giờ cô đã hiểu bị thất tình là như thế nào, nhưng cô vẫn chưa hiểu được cái cảm giác của Thy. Cái cảm giác mà phải lựa chọn giữa tình yêu và trách nhiệm, Thy yêu Diệp Anh nhưng không thể để cho thanh mai trúc mã - người mà đã bị cô hại cho thân bại danh liệt - phải đau khổ được. Linh thì phải lựa chọn bảo vệ người yêu bạn thân hoặc bạn thân, nhưng thực sự quá khó để Linh bênh Thy. Linh hiểu Thy đã mù quáng giữa trách nhiệm và tình yêu, nhưng có lẽ Thy đã nhầm lẫn sự thương hại và tình yêu là một. Không, nó là hai thứ hoàn toàn khác nhau. Phá tan bầu không khí im lặng, Thy tới nắm cổ tay Diệp Anh, nói:

    - Chị xin lỗi nhưng Quý mệt rồi, em có thể nào để cho chị ấy nghỉ ngơi không?

    - Em hiểu rồi. Em sẽ không làm phiền chị ta đâu. Giờ em sẽ dọn đồ rồi về cùng Nabee, em cũng sẽ chuyển đồ qua nhà Nabee ở. Chúc hai người có kì nghỉ ở Jeju hạnh phúc. - Gương mặt lạnh băng, Diệp Anh thay đổi thật rồi.

    - Ý chị không phải thế. - Thy cảm thấy mình có lỗi.

    - Để chị vô giúp em thu dọn đồ. - Linh đi vào phòng cùng Diệp Anh mà không quên liếc Thy một cái cảnh cáo.

    Sau khi thu dọn đồ của Bee và Diệp Anh xong, hoàn tất đặt vé cho họ về Việt Nam an toàn, Linh hẹn Thy một quán cà phê ở Jeju nói chuyện:

    - Mày có gì muốn nói? - Thy hỏi.

    - Mày có còn coi tao là bạn thân không?

    - Không, chuyện của tao không cần mày xía vào! - Thy biết tỏng Linh lại định xen vào.

    - Ok thế thì thôi! - Linh nhếch mép.

    Thy chợt hỏi:

    - Đây là gì?

    - Đây là đơn từ chức của tao ở công ty, còn của Pu, Mễ và Deftsu ở hội nữa. - Linh nói.

    - Tụi bay như vậy là có ý gì? Mà thôi tùy tụi bay, không có tao tụi bay cũng chẳng thể sống được đâu. Tụi bay đừng quên hồi trước ai là người đã đưa tụi bay vào công ty và băng. - Thy ngạo mạn.

    - Mày thay đổi rồi Thy à, mày không còn là bạn thân tao nữa. Tụi tao vẫn sẽ sống tốt nên mày yên tâm, tụi tao sẽ chuyển về Hoàng Gia làm cho anh Minh, còn mấy đứa kia sẽ gia nhập Sank, đằng nào bên đó cũng có Khánh sẽ phát triển tốt hơn. Mày tự lo liệu đi nhé "bạn thân"! - Linh cười rồi đứng dậy chuẩn bị ra khỏi quán. Bỗng cô dừng lại và nói:

    - À mà mày đừng quên Diệp Anh đã có người lo lắng, thằng Khánh cũng thuộc dạng giàu đấy.

    Khánh là bạn thân của Minh, tiến sĩ độc dược của Sank, và cũng là giám đốc kinh doanh của Hoàng gia. Khánh thương thầm Diệp Anh.

    - Chết tiệt! - Thy gầm.

    Linh chuyển về làm giám đốc ngoại giao, Mễ chuyển qua làm thí nghiệm cùng Khánh do có công nghệ hiện đại nên sẽ phát triển tốt.

    Pu và Su hiện tại đã chuyển qua Sank cũng như làm phó giám đốc bộ phận xuất khẩu. Chỗ ở vẫn là chỗ cũ, Diệp Anh vẫn ở chỗ gần trường và Bùi viện.

    Sau cái hôm mà Diệp Anh bỏ đi, để lại Thy một mình cùng với Quý, hai ngày liền Thy ở trong bar không về biệt thự để cho Quý và Long làm những chuyện đồi bại. Sau đó Thy đặt vé về Việt Nam, còn Quý cô ta vẫn bám theo Thy như đỉa. Thy vẫn cứ một mực tin rằng Quý là người cô chờ đợi nên đưa cô ta về Việt Nam luôn.

    Trên máy bay, Thy bảo:

    - Em sẽ mua cho chị một căn nhà. Về sau chị ít tiếp xúc làm những hành động thân mật với em lại.

    - Em muốn đuổi chị, chị yêu em mà. - Quý rưng rưng.

    - Chị chỉ là người em thương khi xưa thôi, người em yêu bây giờ là Diệp Anh - Thy nói.

    - Con khốn đó có gì hơn chị? - Quý tức.

    - Đúng, Diệp Anh không tài hơn chị, nhưng Diệp Anh là người làm em vui những lúc em buồn. Ở bên cạnh em, và là người em yêu. - Thy nói.

    - Nhưng..

    Thy cắt lời:

    - Xin chị giữ im lặng một chút, em muốn suy nghĩ.

    - Được thôi, nếu em muốn - Quý câm miệng.

    Về đến nhà, thấy đèn sáng, Thy nhấn chuông tưởng rằng sẽ có một vòng tay rộng mở ấm áp khi cô về nhưng không chỉ nhận được một câu lạnh tanh:

    - Chị về đây làm gì?

    - Nực cười! Đây là nhà của Thy, em ấy có quyền về. Cô mới là cái đứa đặt chân vào nhà người khác mà không xin phép đấy. - Quý xô Diệp Anh ngã xuống nền đất.

    Một người con trai điển trai cao ráo xuất hiện:

    - Cô là ai mà lấy cái quyền xô em ấy xuống nền hả?

    - Thôi anh Khánh, so đo với ba cọng rác làm gì cho mệt. - Diệp Anh hờ hững.

    - Được thôi, như ý em. - Khánh nhẹ nhàng đỡ Diệp Anh đứng dậy.

    - Anh ta là ai hả? - Thy chỉ.

    - Người yêu mới của tôi. - Diệp Anh nói bằng giọng lạnh tanh

    - Thế còn chị! - Thy hét.

    - Chị và tôi là gì của nhau, chia tay đi. - Diệp Anh nói.

    - Cô đúng là hồ ly! - Quý giơ tay tát Diệp Anh một cái thật đau.

    - CÔ MỚI LÀM GÌ EM GÁI TÔI! CHÁN SỐNG RỒI ĐÚNG KHÔNG? - Minh gằn giọng khi thấy em gái mình bị tổn thương.

    - Xin lỗi anh Minh ạ. Cô ấy không biết nên mới thế. - Thy bênh.

    - Anh Minh, anh Khánh, Diệp Anh ơi vào ăn cơm. - Linh đi ra cổng.

    - Ủa, chào "bạn thân" và "rác" - Linh cười.

    - Anh Minh xin lỗi, anh có thể cho em biết chuyện gì đang xảy ra không ở nhà của em không? - Thy điềm đạm hỏi.

    - Đây không phải nhà của em nữa rồi, mà là nhà của em gái tôi. Tôi đã thương lượng với Long rằng tôi sẽ mua lại căn nhà này với giá 200.000 nghìn đô, còn chuyện ra sao thì cứ hỏi cô ta. - Minh liếc mắt ra chỗ Quý.

    - Chuyện này là sao hả Chị Quý? - Thy hỏi.

    - À, chỉ là chị lỡ đưa giấy tờ nhà cho Long. - Quý nhìn vẻ mặt vô số tội.

    - Mày về đi bạn thân à! - Linh nói.

    - Không đến lượt mày lên tiếng. - Thy đáp.

    Thy bỏ đi cùng Quý, Thy đưa cô ta nghỉ ở hotel còn mình thì xách vali tới một quán cà phê.

    Một trong số hai người đang ngồi ở bàn trong góc của quán cà phê nói:

    - Mày tới trễ đó Thy à.

    [

    Credits=5] - Gắt quá đó Py - Thy cười kéo ghế ngồi xuống.

    - Thấy tao diễn hay không? - Cô gái bên cạnh lên tiếng.

    - Được đó Linh. - Thy khen

    - Tao mà lại. - Linh cười.[/credits]
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
  11. Monyfullni Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    36
    Chương 9: Sự Thật!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Mày chắc là Long đang ở Hàn chớ? - Thy hỏi Py.

    - Chắc chắn, nó đi bằng máy bay của Nguyễn gia mà. - Py tự tin đáp.

    - Mà chuyện cô bé thanh mai trúc mã của con Thy không phải Quý thì ai hả Linh? - Py thắc mắc.

    - Bí mật, khi nào đến sinh nhật con Thy mày sẽ biết! - Linh cười.

    - Cố mà diễn cho đạt nha mấy con kia. Canh Khánh cho tao, không cho nó tới gần Diệp Anh. - Thy bừng lửa.

    - Biết rồi! - Py, Linh đồng thanh.

    *

    - Thy à, sao em không qua khách sạn ở với chị mà ngủ trên công ty miết thế? Để người ta một mình buồn quá. - Quý nói bằng giọng điệu sởn da gà.

    - Do mấy bữa nay công ty nhiều việc nên em trực đêm. - Thy đáp.

    "Ngủ trên công ty muỗi cắn thấy mẹ, bà tưởng tui thích lắm hả." Thy nghĩ.

    - Vậy mai chị đem đồ ăn trưa lên công ty cho em nha. - Quý nói.

    Cô ta định nhân cơ hội lục lọi đồ nhà Lê tổng ý đồ nắm thóp công ty, nhưng Thy đâu có ngu:

    - Mai em đi công tác bên Thái một chuyến chắc chị không lên được rồi. - Thy cố gắng tránh mặt.

    "Chắc mai dọn đồ qua nhà con Bích ở quá" Thy đau thương nghĩ.

    - Đừng đi, người ta buồn lắm. - Quý lại õng ẹo.

    - Thế em đặt vé cho chị qua Hàn nha. Bên đó có concert lớn lắm, có BlackPink này, BTS này, Wanna One này, EXO nữa. - Thy dụ.

    "Qua đoàn tụ với thằng Long đi" Thy tự nhủ.

    - Ừ thế thôi, khi nào đi vậy? - Quý sáng mắt vì sắp được gặp thần tượng với cả "Anh Rồng".

    - Mai luôn, chị về nhà sắp đồ đi. - Thy nói.

    Một nụ cười giả tạo của Quý đã nở lên:

    - Cảm ơn em!

    - Ừ. - Thy gượng cười.

    "May quá, bả đi rồi mình có thể ở khách sạn khác, chứ không bả lại mè nheo nữa." Thy hết hồn.

    *

    Đến sinh nhật Thy.

    Chiều ngày 12/11, Thy tổ chức tiệc sinh nhật ở hồ bơi nhà chị Bích, có thịt nướng BBQ các kiểu. Người tham dự cũng chỉ có gia đình thôi chứ không nhiều, thoáng thấy Thy có chút buồn nên chị Bích vội lên tiếng:

    - Thy à, chúc mừng sinh nhật. - Bích và Quý cùng nói.

    - Dạ. - Thy cười rạng rỡ.

    - Không mời tụi tao à! - Linh đang đứng với Diệp Anh.

    - Diệp Anh! - Thy mừng rỡ chạy lại ôm Diệp Anh.

    - Chị buông tôi ra, người yêu chị đang ở đây kìa. - Diệp Anh thì thầm vào tai Thy.

    - Kệ cô ta, chị không quan tâm. - Thy thủ thỉ.

    - Đồ hồ ly! - Quý tiến tới tách Thy và Diệp Anh ra rồi tát Diệp Anh một cái.

    "Chát!"

    Khỏi đợi Minh tiến tới, Thy đã cho Quý một bạt tai.

    - Cô thôi đi! Đủ rồi! - Thy quát.

    - Em vì con khốn đó mà đánh chị ư? - Quý rưng rức.

    - Chúc chị sinh nhật vui vẻ với cô bạn giả của chị. - Diệp Anh bước tới vất xuống đất một sợi dây chuyền.

    - Mày coi đi. - Linh nói.

    Thy mở mặt dây chuyền, sau đó cô ngồi quỵ hẳn xuống. Dường như chân cô không còn chút sức lực nào. Một, rồi hai giọt lệ thấm đẫm trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Tại sao bấy lâu nay người ở ngay bên cạnh cô nhưng cô vẫn luôn tìm kiếm như một người mù? Tâm trạng vừa vui vừa hận, vui vì biết Diệp Anh là cô bé ấy và cũng là người cô yêu, hận vì cô không thể bù đắp cho Diệp Anh sớm hơn.

    Diệp Anh nhìn cô như vậy cũng chả kìm được nước mắt, định quay người bỏ đi nhưng rồi bị một bàn tay kéo lại ôm vào người. Rồi nghe giọng thỏ thẻ:

    - Chị yêu em, Diệp Anh.

    Khoảnh khắc đó Diệp Anh như vỡ òa trong hạnh phúc, cô cảm thấy ấm áp vô cùng khi được Thy ôm rồi nói lời yêu thương. Còn Quý rút điện thoại ra và gọi cho Long:

    - Xuất hiện được rồi đó, honey.

    Phía cổng, một bóng người đàn ông cầm một tệp hồ sơ bước vào. Py nhếch mép cười chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra.

    - Bây giờ tập đoàn của cô đã thuộc về tôi rồi, Lê Thy Ngọc à. - Long nói.

    - Rác vẫn chỉ là rác thôi em, em vẫn luôn là đồ chơi của chị. - Quý cười.

    - Thế à? - Thy khoanh tay đứng cười.

    - Cô còn hổ báo tới chừng nào nữa? Còn không nhanh chóng quỳ xuống cầu xin tôi đi. - Long nói.

    - Hahaha! - Linh vỗ tay.

    - Đâu có dễ dàng thế? Nếu như tụi tôi không cho bảo vệ nghỉ, không khóa cửa phòng tài vụ và chính tay thuê Khải để dụ anh vào bẫy thì.. - Py từ từ nói.

    - Mấy người chung một giuộc ư? - Long hốt hoảng khi thấy Khải từ trong nhà đi ra.

    - Chuyện là thế nào vậy? - Diệp Anh thắc mắc.

    Trước đó, khi Long qua Hàn gặp một người anh họ, anh ta giới thiệu cho Long một người bạn. Sau một hồi tâm sự, Khải xúi giục Long sai khiến Quý để thực hiện mưu đồ nhằm dụ Long vào bẫy. Long và Quý thực sự đã điều tra rất kỹ nhà Thy nhưng không điều tra em trai của Thy. Một người em trai mà cha nhận nuôi, hồi trước có một cậu bé khoảng năm tuổi ngồi trước cổng nhà Thy, ông thấy tội nên quyết định làm thủ tục nhận nuôi cậu bé. Không phải vì lý do là con nuôi của cha mà Thy và chị Bích ghét bỏ, ngược lại họ mà còn thương Khải hơn. Cái gì cũng nhường em, năm mười lăm tuổi Khải vốn đã khôi ngô tuấn tú lại thêm chiều cao hơn Thy gần 5cm, đã thế lại còn thông minh học giỏi trầm tính. Một buổi tối Khải xuống thưa chuyện với Thy, chị Bích và ông bà Lê muốn cậu đi Mỹ du học. Cậu mới về nước cách đây một tháng, Linh và Thy mới nhờ Khải qua Hàn dụ Long. Khải cũng sắp nhậm chức giám đốc của một chi nhánh của Lê gia.

    - Khá lắm Khải à, em trai yêu quý của chị. - Thy bước tới ôm Khải.

    - Bà tránh ra đi, gớm quá. - Khải né.

    Gọi "bà" như thế thôi chứ thật sự Khải rất tôn trọng Thy, đôi khi còn sợ nữa, nhưng bả cứ lầy lầy như thế thật không chịu nổi.

    - Thằng nhóc này! - Thy tức vì bị hố.
     
    Last edited by a moderator: 16 Tháng một 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...