Liên Minh Huyền Thoại - (Fan Made)

Thảo luận trong 'Bài Sưu Tầm' bắt đầu bởi Nhim0708, 23 Tháng mười một 2021.

  1. Nhim0708 Nhim ơwơ

    Bài viết:
    0
    Liên Minh Huyền Thoại: Cuộc hành trình bất tận

    Tác giả: Không rõ

    Thể loại: Xuyên không, Huyền Huyễn, Viễn Tưởng..

    Tình trạng: Chưa hoàn thành


    Lịch ra chap: 1-2 chap/ ngày.

    Link góp ý: Đang cập nhật..

    [​IMG]

    (sốt: Hemlet bro - league of legends)

    *Đôi lời về truyện:


    • Truyện này là của một tác giả vô danh nào đó trên internet
    • Mình re-up truyện này lên chỉ vì muốn chia sẻ cho anh em cùng đọc, truyện này cũng khá ít người biết đến.
    • Đây là truyện fan made, nó không có liên quan gì đến cốt truyện chính của Liên Minh Huyền Thoại cả.
    • Xác nhận cuối cùng, mình không phải là tác giả của bộ truyện này, tác giả gốc hiện tại đã ngừng cập nhật truyện, nhưng tôi đảm bảo với anh em rằng nếu có bất cứ thông tin gì mới về truyện, tôi sẽ cập nhật đầy đủ lên đây.
    • Nguồn truyện: Ở đâu tôi cũng không biết nữa: V, tôi đơn giản chỉ tải file truyện về thôi à, hôm nọ mới vô tình đọc được rồi mới up lên cho anh em;)
    • Nếu có bất cứ thông tin sai sót nào, cũng như bản quyền hãy liên hệ với mình.

    Chúc anh em đọc truyện vui vẻ;), nhớ ủng hộ toii nữa nhé. Trân trọng cảm ơn
     
  2. Đang tải...
  3. Nhim0708 Nhim ơwơ

    Bài viết:
    0
    Hồi 1 : Cánh Cổng Mở Ra Đến Thế Giới Khác..

    Phần 1:

    Hỡi cánh cửa kia

    Hãy phát huy sức mạnh

    Để đưa về cho ta

    Người được chọn ở thế giới khác.


    Năm 2013, Duy Tân University, Đà Nẵng City.

    Bầu trời xanh thẳm như một khối ngọc bích xanh lam cỡ lớn, ánh mặt trời chói chang như một quả cầu lửa đang treo lơ lững bên trong khối ngọc bích cỡ lớn ấy.

    "Reng.. Reng.."

    Tiếng chuông tan học đã điểm, hàng trăm sinh viên đại học nhanh chóng rời khỏi phòng học tiến xuống bãi giữ xe, từng đoàn học sinh tụm năm tụm ba cười nói vui vẻ ra về.

    – Ê John! Làm vài trận xếp hạng chứ hả.

    À quên! Xin được giới thiệu với các bạn, tôi tên John, thực ra cái tên này cũng là do mọi người đặt cho mà thôi, lý do ư, có lẽ tên nick liên minh huyền thoại mà tôi hay chơi lấy tên ấy. Tôi là một sinh viên năm nhất của trường đại học, tuy nhiên về phần học lực thì cũng chỉ có thể coi là tạm được, làm gì cũng vụng về, nếu nói tôi giỏi một cái gì đó thì có lẽ chơi game là tôi tự hào nhất. À mà quên nói cho mọi người biết, tôi thật sự rất thích chơi liên minh huyền thoại, thích đến nỗi mà đêm ngủ cũng mơ về nó.

    Nói về gia đình thì thật sự đó là điều tôi buồn nhất, mẹ tôi mất khi mới sinh tôi ra, cha tôi thì một nhà khảo cổ, ông ấy cũng rất nổi tiếng đó nha, thế nhưng khi tôi lên ba tuổi ông ấy trong một lần đi khai quật ở Ai Cập thì mất tích. Nhiều bạn bè ông ấy đến bảo với tôi rằng ông ấy gặp tai nạn nên đã mất. Số tôi thật bất hạnh, thấy bạn bè có cha có mẹ mình thì không thật sự rất cô đơn, hiện tại tôi sống với bà nội mình, ngoài học ra chỉ biết có game làm bạn.

    John nhìn đám bạn thân của mình, hắn gật đầu một cái thật lẹ, nhanh chóng lấy xe, đến quán net chúng thường chơi, thằng nào thằng nấy nhanh chóng login vào game. Một cuộc chiến giữa các huyền thoại sắp được bắt đầu.

    "Tin khẩn cấp! Cơn bão số 9. Theo thông tin từ trung tâm dự báo khí tượng thủy văn trung ương, hồi 14h chiều nay một cơn bão bất thường đã hình thành tại quần đảo Hoàng Sa, cách bờ biển Đà Nẵng 160km về hướng đông, theo thông tin mới nhất chúng tôi nhận được thì sức gió mạnh nhất ở gần tâm cơn bão lên đến 50 m/s, tốc độ di chuyển nhanh đến bất thường đạt đến 100 km/h, cơn bão hiện tại di chuyển theo một hướng đông, dự báo đến 15h30 cơn bão sẽ tiến vào Thành Phố Đà Nẵng.." (tiếng nói trên tivi)

    Ông chủ quán net xem tin tức biết sắp có bão tiến vào thì bộ dáng vô cùng hốt hoảng nói: "Chết chết, vào bất ngờ kiểu này dân đâu mà chuẩn bị kịp."

    Sau đó ông chủ quán nhanh chóng thông báo cho mọi người biết việc có bão và nói mọi người nên ra về sớm, ai nấy trong quán đều nhanh chóng ra về, chỉ trừ John và vài đứa bạn vì vẫn còn trong trận đánh và đang ở thế thắng nên không thể bỏ không mà thoát được, John vừa đánh vừa nói với ông chủ quán net: "Chú à, đợi bọn cháu một lúc, sắp xong rồi."

    Ông chủ quán nét gấp rút nói: "Mấy cháu mau về với gia đình đi, sắp có bão lớn vào thành phố rồi, bữa nay ta coi như không tính tiền mấy đứa, mau về với gia đình đi, ta còn chuẩn bị để chống bão nữa."

    Thế nhưng John lại chẳng quan tâm đến những gì ông chủ quán net nói, hắn và đám bạn vẫn say sưa chơi game.

    Rít.. Rít..

    Tiếng rít gió qua khe cửa bắt đầu vang lên, tiếng rít gió lạnh đến cả xương tủy, bên ngoài gió bắt đầu mạnh dần, những hàng cây bắt đầu bị từng cơn gió như những con quái thú cắn xé, lá rụng, cành cây gãy rơi khắp đường.

    Ầm.. Ầm..

    Tiếng sấm rền trên trời, mây đen kéo đến nhanh như chớp, gió ngày một lúc một mạnh, nhiều cánh cửa như không chịu được sức mạnh của gió mà bắt đầu có những vết nứt.

    Ông chủ quán nét lo lắng nói: "Sao lại thế? Dự báo nói đến 3h30 bão mới vào tại sao chưa đến 3h đã vào rồi, cơn bão này mạnh quá."

    Có một điều mà ngay cả đài dự báo khí tượng cũng không thể làm được đó chính là cơn bão này quá mức bất thường, nó di chuyển ngày một nhanh, ngày một mạnh, tốc độ của nó bây giờ có thể sánh ngang với cả một chiếc xe đua F1, đây là một hiện tượng mà trong lịch sử của nhân loại chưa từng xuất hiện.

    Ầm.. Ầm.. – Tiếng sấm chớp ầm ầm bên ngoài.

    : Bụp.. – Điện đã bị cúp, bên trong quán net bây giờ trở nên tối om, cả đám bạn John bắt đầu la hét, bọn chúng la hét không phải vì sợ bóng tối mà bởi vì trận đấu đã bị bỏ ngang. John lúc này mới nhận ra mọi thứ xung quanh mình, mọi thứ tối om, gió rít từng cơn lạnh lòng, tiếng sấm nổ bên tai như muốn đánh thẳng vào não.

    "Đã đến giờ.."

    Môt giọng nói kì lạ không biết từ đâu văng vẳng bên trong tai của John, hắn hoảng hốt nói: "Ê tụi bây, có nghe thấy gì không?"

    Một đứa trong đám bạn của John lên tiếng: "Có, nghe rất rõ, tiếng sấm ầm ầm, tiếng gió rít ghê rợn."

    John tức khắc nói: "Không phải, ý ta không nói đến mấy cái đó, tụi bây có nghe ai đó nói bên tai hay không, giọng nói trầm trầm."

    "Nghe cái con khỉ mi ấy, bây giờ bão thế kia thằng nào nói nghe cho lọt."

    "Đi thôi! Đến giờ rồi."

    Giọng nói đó lại một lần nữa vang lên bên tai John, hắn nghe rất rõ.

    Ầm..

    Đột nhiên cả căn phòng như bị một thứ năng lượng gì đó cách biệt, đám bạn xung quanh John cùng với ông chủ quán, tất cả đều bất tỉnh. John lúc này vô cùng hoản sợ, hắn đổ cả mồ hôi nói lớn: "Ông là ai? Ông làm gì bạn của tôi vậy?"

    "Đã đến giờ! Đi thôi!"

    Giọng nói kia lại tiếp tục vang lên trong tai của hắn, vẫn câu nói ấy, John càng lúc càng sợ hãi.

    Ầm.. Ầm..

    Như có một cơn động đất, chấn động xung quanh chân hắn, ngay sau đó một đồ hình ma thuật kì lạ bắt đầu xuất hiện, bao phủ toàn thân, một cánh cửa kì lạ từ bên trong chiếc vòng ma thuật kì bí kia dần xuất hiện, cánh cửa được điêu khắc vô cùng tinh xảo, những con rồng, quái thú cứ như vậy xuất hiên trên cánh cửa. John sợ hãi hắn không dám nhìn vào cánh cửa kia.

    Cánh cửa như có một ma lực cực đại, cánh cửa mở ra, một con đường ánh sáng bảy sắc xuất hiện hấp dẫn ánh mắt của John, đôi mắt dần nhìn vào bên trong con đường ấy, hắn cảm thấy thực sự rất đẹp, từ bên trong con đường ấy giọng nói kia lại vang lên: "Đi thôi, người được chọn."

    Ngay lúc John vẫn chưa hiểu gì thì từ bên trong cánh cửa kia, một lực hút cực đại đã kéo hắn vào bên trong, cả căn phòng lại trở về như cũ. Mọi chuyện trở nên như cũ cả cơn bão, cả những người xung quanh, có vẻ như hiện tại không ai, không một ai biết đến sự tồn tại của John.

    Xuyên suốt vũ trụ cao cao, có ai biết được những điều bí ẩn và bất thường mà ngay đến khoa học cũng chưa thể nào lý giải được.

    Tại một nơi hoang sơ vắng vẻ, bên trong là vô số nghĩa địa lồi lõm. Nơi đây cứ lúc ẩn lúc hiện những hồn ma u oán, bay qua bay lại, những âm thanh kêu gào đau đớn, than khóc cứ tiếp diễn. Tại đây nhường như không có một chút tia nắng mặt trời nào, chỉ một màng đêm hoang sơ, gieo rắc nỗi đáng sợ kinh hoàng tuột độ.

    Tại một khu đất nhỏ, nơi đó không có gì đặc biệt để thu hút ánh nhìn, không bia mộ, không hoa tươi, chỉ toàn cát và đá, thế nhưng đột nhiên dị biến phát sinh, từ bên dưới lớp đất kia. "Rắc.." một tiếng, lớp đất bên trên bị nứt ra, bắt đầu đổ sang hai bên. Một bàn tay bị bùn đất bám đầy thình lình thò lên, rồi bàn tay kia cũng xuất hiện, hai bàn tay cử động, đào bới lớp đất phía bên trên, cuối cùng từ dưới đất một người thanh niên đột ngột đứng dậy hắn ta nhăn mặt, phì phì phun hết đống đất cát trong miệng mà mắng chửi: "Con mẹ nó! Cái thứ gì thế này? Tự dưng lại ngậm một đống cát trong miệng."

    Người thanh niên đó ngoại trừ khuôn mặt trắng bệch ra thì không có gì đáng chú ý, hắn bắt đầu lò mò đứng dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng. Lúc này hắn mới chịu để ý xung quanh, nơi đây chỉ toàn bịa mộ và xác chết. Đâu đó vẫn có tiếc oác oác của vài con quạ đen.

    Sắc mặt thể hiện sự sợ hãi, tên thanh niên kia ngồi bệch xuống đất tay chỉ tứ tung rồi nói: "Đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây?"

    Hắn tự hỏi nhưng không ai giải đáp, hắn ngồi thất thần một lúc rồi đứng dậy xem xét, hắn bước từng bước tiến đến trước, hắn bị những bia mộ hấp dẫn ánh mắt trên đó viết bằng những thứ ngôn ngữ mà hắn chưa từng nhìn thấy, thứ ngôn ngữ ấy cực kì quái lạ.

    Cậu thanh niên kia cứ như vậy bước đi, hết xem bên trái rồi xem bên phải, nơi này thoạt nhìn có vẻ đáng sợ kinh khủng nhưng không hiểu sao hắn lại không chút sợ hãi. Đi được một lúc hắn thấy trước mặt là một cánh cổng bằng sắt cũ kĩ đã rỉ sét, cánh cổng đó không còn nguyên vẹn cong quẹo rồi gãy đủ cả. Hắn nghĩ rằng đấy chính là cửa ra vào ngôi mộ, hắn tiến về phía trước với hi vọng rời khỏi cái nơi quỷ tha ma bắt này, đột nhiên hắn phát hiện trước mặt mình như đang có bóng người bước lại, người đó càng ngày càng tiến lại gần.

    Người? Đó là khi nhìn xa ta tưởng vậy, nhưng khi đến gần mới nhận ra kẻ đó bộ dáng vô cùng kinh khủng, chiếc lưng gù gù, tướng đi cà nhắc, da hắn có màu xanh kì lạ, đã thế trên tay cầm một chiếc xẻng lớn. Cậu thanh niên kia nhìn thấy tên quái nhân trước mặt sắc mặt sợ hãi vô cùng, đơn giản là hắn chưa từng gặp ai như thế trước đây.

    Tên quái nhân kia phát hiện con có người trước mặt bộ dáng cũng tỏ ra kinh ngạc vô cùng, hắn cầm chiếc xẻng chỉ thẳng vào mặt thanh niên trước mặt nói lớn: "Con người? Làm cách nào ngươi vào đây được?"

    "Ta.. ta.. ta tên John, ta không biết tại sao ta lại ở đây?"

    Hóa ra cậu thanh niên kia chính là John, sau khi bị hút vào cánh cửa ma thuật kia hắn ta bị đưa đến đây, một nơi xa lạ và không ai thân quen.

    John nhìn kĩ quái nhân trước mặt, hắn cảm thấy vô cùng quen thuộc, như nhớ cái gì đó hắn đột nhiên la lớn lên khiến tên quái nhân trước mặt cũng giật mình, hắn chỉ vào quái nhân kia nói: "Ông tên là Yorick Mori."

    Quái nhân hai mắt tròn xoe nhìn hắn kinh ngạc nói: "Thằng nhãi, sao biết tên và cả họ của ta? Nói cho ta biết làm cách nào con người như ngươi lại vào được đây?"

    John không chút sợ hãi, hắn ta đi lại gần Yorick lấy tay sờ sờ vào người gã, hắn cười nói: "Đúng là thật? Không thể tin được ta lại gặp được Yorick bằng xương bằng thịt như những đêm nằm mơ, mà không biết có phải ta đang mơ không nhỉ."

    John lấy tay nhéo thật đau lên người, hắn nhận ra mình không nằm mơ, lục lọi lại kiến thức về các tướng trong trò chơi liên minh huyền thoại, hắn đột nhiên phát hoảng lùi lại ba bước run sợ nói: "Theo ta biết Yorick sống tại Shadow Isles, nơi này chính là Shadow Isles ư?"

    Yorick một bụng khó hiều gật đầu nói: "Thì nơi này vốn là shadow isles, này thằng nhãi nói cho ta biết làm sao ngươi vào được đây? Muốn vào được đây phải đi ngang qua ba nơi ở của mấy gã điên kia, làm cách nào ngươi vào đây được?"

    John thở dài nói: "Làm sao ta biết được, khi ta thức dậy đã thấy mình nằm trong ngôi mộ đằng kia." – John vừa nói vừa chỉ vào bên trong ngôi mộ, Yorick lấy chiếc xẻng của mình thọt thọt vào người John kiểm chứng, hắn gật đầu: "Đúng là mùi từ trong đấy, thật là quái lạ."

    "Hú.. hú.. chiến đấu.. chiến tranh.. chạy.. chạy.."

    Đột nhiên từ đằng xa một tiếng hú hét kinh sợ vang lên, tiếng hú đó ngày càng gần, tiếng vó ngựa lộc cộc có thể nghe thấy bằng lỗ tai. Yorick nhìn về hướng đó cười khà khà nói: "Tốt rồi, gã điên ấy sắp đến, có lẽ gã đánh hơi thấy mùi của ngươi, cũng tốt, ngươi cứ chết trước đi đã rồi chúng ta hãy nói chuyện sau."

    John cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên đột nhiên xuất hiện, hắn hướng ánh mắt ra xa nơi phát ra âm thanh la hú kinh tởm và tiếng vó ngựa.

    "Lộc cộc.. lộc cộc.."

    Một bóng ma tiến đến, bóng ma kia có hình thù kì lạ, nửa người nửa ngựa, mà nói là người cũng không hẳn, hắn trông giống một con ma hơn, với đôi mắt rồi miệng phát ra những thứ ánh sáng khiến con người phải sợ hãi. John kinh hãi ngã xuống đất nhìn tên quái ma trước mặt mà kêu lên kinh hãi: "Bóng ma chiến tranh Hecarim, mẹ ơi con chết mất, con đang ở đâu thế này."

    Hecarim nhìn vào John, hắn cũng giống như Yorick, lần đầu gặp John vậy kinh ngạc muôn phần, hắn chỉ mũi giáo trên tay vào người John, giọng nói trầm và đầy đáng sợ nói: "Loài người? Sao lại vào được đây? Cũng tốt, nạp mạng đi, ta đang ngứa chân tay lắm đây."

    Yorick đứng bên cạnh vác chiếc xẻng lên vai, bộ dáng như không thèm quan tâm. Hecarim hú lên một tiếng, bốn chân hắn nhảy cà lộc cà lộc một hồi rồi phi thẳng vào người John. John thực sự rất hoảng sợ, hắn lăn người qua bên trái, may mắn tránh được một đòn, nhưng Hecarim là một con quái vật đáng sợ, dễ gì tha cho hắn, Hecarim lại lao đến tấn công, lần này là mũi giáo trên tay đâm rồi thọt liên tục.

    John sợ đến mức gần như muốn khóc, đây là lần đầu tiên hăn cảm nhận được sự sợ hãi tột độ đến thế. Hecarim vẫn không chịu buông hắn lao đến rất nhanh hưởng thẳng vào John mà tông đến. John hoảng sợ, theo quán tính lấy tay che trước mặt.

    "Rầm."

    John vẫn bình an, hắn ta mở mắt ra, nhìn trước mặt, phát hiện đôi tay của mình có thể ngăn cản Hecarim. Hắn giật mình rút tay lại lùi lại vài bước nói: "Hecarim, ông đừng giết tôi, nếu không có hóa thành ma tôi cũng không để yên cho ông đâu."

    Hecarim bị John dùng tay chặn lại đã kinh ngạc rất nhiều, nghe hắn nói thế thì đột nhiên cười ha hả nói: "Thằng nhãi ngươi chắc không có não hả, ngươi nghĩ khi ngươi chết linh hồn của ngươi sẽ bám được vào ta sao? Hay là vừa chết đã bị gã điên Thresh đem linh hồn mà thu thập."

    "Thresh?" – John nuốt một ực nước bọt, hi vọng trôi đi những gì mình vừa nói, nơi đây đúng thực là Shadow Isles, nơi ở của những quái nhân. Hắn bắt đầu suy nghĩ, không lẽ bản thân mình đã lạc vào thế giới của Liên Minh Huyền Thoại hay sao? Đến 90% là có khả năng đó.

    Hecarim bước từng bước đến bên cạnh John cười khà khà nói: "Kể cũng lâu rồi, nơi này chưa có con người đến, giữ lại mạng sống của ngươi vài hôm để chơi đùa cũng không tệ."

    Nói rồi hắn xoay qua nhìn Yorick nói: "Yorick, lần này lão phải chờ đợi lâu một chút rồi, ta muốn giữ thằng nhãi này chơi vài hôm."

    Yorick nghe thế, cũng không thèm quan tâm, xoay người hướng về phía bên trong ngôi mộ làm công việc thường ngày của mình.

    John nhìn vào Hecarim cố gắng nặn cho ra nụ cười nịnh bợ nói: "Hecarim đại ca, đẹp trai, tha cho mạng quèn này của tôi được không, tôi không quen bị bắt giam đâu."

    Hecarim nghe hắn nói thế, bỗng nhiên không cảm xúc nói: "Chạy đi! Nếu ngươi chạy thoát khỏi ta, ta sẽ suy nghĩ."

    Còn gì hơn câu nói đó, John phóng như điên chạy trốn, mặc kệ trước mặt sẽ có nguy hiểm gì bây giờ trốn được rồi tính tiếp. John cũng hoàn toàn kinh ngạc với tốc độ của mình, hắn cảm thấy từ khi vào thế giới này, thể lực, thị lực, sức mạnh của cơ thể tất cả đều tăng lên, nơi này thực sự quá kì lạ.

    Hecarim nhìn vào tốc độ của John gật gật đầu nói: "Tên con người này không phải người bình thường, có thể chặn được sự di chuyển của ta, còn có tốc độ di chuyển kia nữa, ha ha.. ta khoái tên nhãi này rồi."

    "Để xem ngươi chạy nhanh hay vó ngựa hủy diệt của ta nhanh" – Nói rồi Hecarim phi nước kiệu chạy như một mũi tên hướng về phía John đang chạy trối chết.

    "Phải thoát khỏi đây! Phải thoát khỏi nơi quỷ quái này!" – trong lúc chạy John không ngừng nghĩ những điều đó trong đầu, hắn lúc này không có nghĩ gì nhiều, đơn giản là chạy thoát.

    "A.."

    Trong lúc chạy hắn không ít lần vấp phải đá, rễ cây trên đường mà ngã lăn ra mặt đất, cả người trầy xước, áo quần rách nát, trông hắn bây giờ rất là thảm.

    "Bịch.."

    Bỗng nhiên John như bị dính vào một thứ gì đó trước mặt, không tài nào động đậy được, ánh mắt đảo quanh nhìn, hắn đột nhiên hoảng sợ nhận ra đó là một chiếc mạng nhện khổng lồ, khuôn mặt hắn đột nhiên tái xanh.
     
  4. Nhim0708 Nhim ơwơ

    Bài viết:
    0
    Phần 2:

    Hecarim phi nước kiệu tốc độ nhanh khủng khiếp, hắn ta chạy một lúc thì đột nhiên không thấy bóng dáng John đâu cả, hắn thầm nghĩ: "Tên nhãi này chạy nhanh đến thế sao?"

    Đi lòng vòng tìm kiếm xung quanh Hecarim phát hiện đôi giầy của John bị rơi trên mặt đất, cạnh đó vẫn còn sót lại vài chiếc tơ nhện. Hecarim nhặt đôi giầy lên nắm chặt nói: "Con mụ Elise bắt thằng nhãi rồi."

    Tại một chiếc hang cách đó không xa, bên trong hang đen tối âm u, ẩm thấp, ở bên trong luôn phát ra một cỗ khí cực kì đáng sợ. John bị quấn tơ nhện, cả người chỉ còn để lộ ra đôi mắt. Hắn bây giờ rất kinh sợ, nếu hắn nhớ không nhầm thì Elise – nữ hoàng nhền nhện chính là sống trên đảo này, cô ta nổi tiếng ác độc.

    Đúng như những gì John đã nghĩ, nơi đây chính là chiếc hang của Elise và hắn bị chính cô ta bắt về đây. Elise từ bên ngoài hang bước vào, hiện tại cô ta đang ở hình dạng con người, trên lưng vẫn còn những chiếc chân nhện đáng sợ, đôi mắt lạnh như băng, khuôn mặt không chút cảm xúc. Elise tiến lại gần John nói: "Con người a, lâu lắm rồi chưa có con người đặt chân đến nơi này, thật là thú vị."

    "Ư.. ư.."

    John miệng bị bịt chặt, không thể nói được gì, hắn cứ ư ứ liên tục. Elise lấy che miệng lại, cô ta xé toạt một lớp tơ nhện đang quấn quanh miệng John nói: "Nhãi ranh, muốn nói gì thì nói đi, nhưng ngươi đừng lo, ta sẽ không giết ngươi sớm đâu, cái gã Hecarim điên khùng kia đang tìm người thì phải."

    John lo lắng nói: "Cô sẽ không ăn thịt tôi chứ, thịt tôi dai lắm, ăn không ngon đâu."

    Elise cười đáp: "Ngươi đừng lo, ta chưa ăn thịt ngươi đâu, ta định sẽ giữ ngươi lại chơi với ta một thời gian, loài người, đã lâu không được tiếp xúc với họ rồi."

    John hoảng sợ nói: "Cô định làm gì tôi?"

    "Đi theo ta, đừng ồn ào" – Elise tháo tơ dưới chân John sau đó kéo hắn đi thẳng vào bên trong hang, đúng hơn là đến phòng của cô ta. Nơi đây đâu đâu cũng toàn là tơ nhện, đồ trang trí cũng toàn hình con nhện. Elise đẩy John ngồi ra chiếc ghế được điêu khắc hình con nhện tám chân cạnh đó nói: "Nói cho ta biết, làm cách nào ngươi vào được đây? Nếu muốn vào đây ít nhất phải đi qua nơi ở của Thresh và tên Kathus kia, con người như ngươi không có khả năng đó."

    John hôm nay đã bị hỏi đi hỏi lại câu này 4 – 5 lần rồi, hắn bực mình nói: "Ta cũng không rõ, ta bị một cánh cửa hút vào, sau đó khi tỉnh dậy là tại đây."

    "Ối chao! Con người như ngươi dám nói chuyện với ta giọng điệu đó sao? Không sợ ta ăn thịt ngươi à." – Elise thấy bộ dáng không chút sợ hãi của John ngạc nhiên trêu chọc.

    John nghiến răng nói: "Vào đây thì có khác gì chết, ăn thịt ta đi, dù sao chết trong tay người đẹp còn hơn chết trong tay mấy gã xấu xí biến thái ngoài kia."

    Có lẽ sau khi vào thế giới này cái khả năng chém gió của hắn cũng được cải thiện đáng kể, John nhắm mắt làm bộ dáng như không thích sống. Elise nghe hắn kêu mình xinh đẹp thì vô cùng thích thú, năm ngón tay nhọn hoắt vuốt ve khuôn mặt của hắn nói: "Vì câu nói ấy nên ta sẽ không ăn thịt ngươi."

    John biết tâm lý phụ nữ rất thích được khen đẹp vậy nên hắn lần này cũng áp dụng như thế, và tất nhiên đã thành công.

    "Elise.. mụ ra đây cho ta.." – Tiếng Hecarim từ bên ngoài hang hét lớn.

    Elise nghe thấy giọng nói của Hecarim thì vô cùng bực cô ta lầm bầm nói: "Tên rách việc này đến đây có việc gì?" sau đó lập tức xoay người rời đi.

    John ở bên trong cố gắng cựa quậy, nhằm tìm cách thoát khỏi cái đống tơ nhện siết chặt này, tuy nhiên đều không thành công. Hắn chỉ còn cách ngồi đó đợi, mắt hết ngắm trần nhà lại ngắm xuống đất, mà dù ngắm ở đâu cũng có một điểm chung là cứ vài phút lại có vài con nhện con bò ngang qua, và không ít lần chúng xem John như một chướng ngại vật phải vượt qua.

    Hơn mười lăm phút trôi qua, Elise từ bên ngoài bước vào, bộ dáng cô ta trông có vẻ khá mệt mỏi. John nghi hoặc nói: "Có chuyện gì xảy ra vậy?"

    Elise thở dài một tiếng đáp: "Cái tên điên kia đúng thật là rách việc, hắn đến để đòi lại người, nhưng ta đã từ chối thế là ta với hắn đánh nhau, thực lực ngang nhau có đánh đến cả ngày cũng như thế, cuối cùng hăn bảo sẽ chia sẻ ngươi."

    "Chia sẻ là sao?"

    "Là nửa ngày ngươi sẽ ở cùng ta, nửa ngày còn lại ngươi sẽ ở cùng hắn."

    John như muốn bất tỉnh, họ xem hắn như thứ gì đây? Một món đồ chơi có thể chia sẻ, người này chơi xong đến người kia. Hắn thầm nguyền rủa kẻ nào đó đã đem hắn đến đây, mất đi sự tự do, sống không khác nào chết thế này.

    John bộ mặt buồn rầu, bây giờ hắn biết làm gì được, bị trói thế này, bị đối xử như một món đồ chơi thì làm sao đây?

    "Chết" – bây giờ hắn cũng rất muốn tự sát thế nhưng lý do vì sao hắn lại vào thế giới này, người nào đã đưa hắn đến đây, chưa biết gì cả mà đã chết thì thật là quá ấm ức.

    Elise tiến lại gần John cô ta đưa mặt lại sát mặt hắn hít hít mấy cái rồi nói: "Ngươi.. không phải con người?"

    Câu nói này khiến John giật bắn người, nếu hắn không phải là người thì là cái giống gì đây? John ấp a ấp úng đáp: "Cô.. cô nói cái gì vậy? Ta không phải là người sao?"

    Elise lắc đầu nói: "Không, ý ta là ngươi không giống con người bình thường."

    Elise đột nhiên vung mạnh tay, chiếc móng tay sắc nhọn cắt qua da hắn làm chảy máu, Elise lấy những giọt máu đó liếm vào miệng nếm nếm, cô ta đột nhiên nhăn mặt nói: "Kì lạ.. quá kì lạ.. mùi máu của ngươi không giống máu của những con người ta đã nếm trước đây, đã thế trong máu không một chút ma pháp nào."

    John bị Elise cắt một phát trên da, đau đớn vô cùng, hắn nghiến răng nói: "Thực ra cô muốn nói gì, ta là con người đấy."

    Elise hỏi: "Ngươi tên gì?"

    "John" – hắn đáp một cách nhanh chóng.

    "Từ sau này ngươi sẽ làm người hầu cho ta, ta bảo gì cũng phải nghe theo, nếu làm tốt mạng sống của ngươi sẽ được kéo dài chút chút." – Elise cười cười một cách quái dị, đôi mắt như không có con ngươi chỉ một màu đỏ, nhìn chằm chằm hắn.

    John bây giờ có thể từ chối được sao, đành chấp nhận. Elise cười hả hả, đột nhiên ngồi lên đùi hắn, hai chân kẹp chăn ngang hông, mặt để sát khuôn mặt John, chiếc lưỡi thè ra liếm liếm trên làn da của hắn, khiến hắn thực sự nhột không thôi.

    John lúng túng bảo: "Cô tránh ra, đừng làm vậy? Trước giờ chưa có ai làm vậy với tôi cả, tránh ra đi."

    Elise cười tươi bảo: "Ta nói ngươi không phải là người bình thường quả đúng mà, mùi trên người ngươi không giống với bất kì tên nào ta đã gặp trước đây, thật là thơm."

    Nói rồi cô ta lại liếm trên mặt hắn, đến tai hắn, John liếc mắt có thể nhìn thấy đôi răng nanh nhọn hoắc đáng sợ bên trong miệng của cô ta.

    "Á" – Đột nhiên Elise kêu lên, cô nhìn xuống hạ thân của John, có cái gì đó đang nhô lên, Elise bực mình nói: "Cái thứ này thật là cản trở để ta cắt đi."

    John nghe thế hoảng sợ cùng cực, sắc mặt tái xanh lập tức nói: "Không được không được, cái đó là cội nguồn sự sống của ta, nếu mất ta sẽ chết luôn đấy."

    Elise nghi ngờ hỏi: "Thật không?"

    "Thât! Nếu ta chết đi, cô sẽ không còn người hầu, như vậy cuộc sống về sau sẽ buồn chán lắm đúng không?"

    "Đúng! Vậy mau đem cái cội nguồn sự sống ấy của ngươi ra cho ta xem đi." – Elise quả thực quá ngây thơ, cô ta không hề hay biết nó là thứ gì, ánh mắt vẫn cứ tập trung nhìn vào cái đó dưới hạ thân John. Sắc mặt John xuất hiện một mảng màu đỏ, hắn nói: "Không được, thứ này nếu để người khác nhìn thấy thì lập tức mất hết năng lượng, đến lúc đó ta cũng chết."

    Elise nháy nháy đôi mắt bảo: "Thế thì thôi vậy, ngươi tên John đúng không? Cái tên nghe không hay chút nào, từ này về sau ta sẽ gọi ngươi là Jo nhé."

    "Sao cũng được, bây giờ cô có thể cởi trói cho tôi được chứ, cô cởi trói thì tôi cũng không chạy được đâu."

    Elise rời khỏi người hắn tay khẽ vung lên lớp, tơ nhện trói bên ngoài lập tức lỏng ra. John đứng dậy cởi toàn bộ đám tơ kia, quơ tay quơ chân động đậy. Hắn nhìn Elise nói: "Bây giờ mạng của ta nằm trong tay cô, cô muốn ta làm gì?"

    Elise lùi lại ba bước cười nói: "Đánh ta đi."

    John trợn tròn đôi mắt, hắn ngoáy ngoáy cái lỗ tai, cứ tưởng mình nghe nhầm.

    Elise nhắc lại: "Đánh ta đi, lâu rồi không có trò gì vui vẻ, tới đây."

    John biết mình không phải nghe nhầm, hai tay đưa lên trước ấp úng nói: "Cẩn thận đó, ta từng học qua võ đó nhé."

    Elise lấy tay che miệng cười nói: "Càng tốt, như vậy mới vui, lại đây."

    John không chút khách khí, hắn dồn toàn bộ sức mạnh lên nắm đấm tay phải lao đến nhắm vào người Elise mà đấm.

    "Bịch" một tiếng, Elise nhẹ nhàng đưa năm ngón tay đỡ được cú đấm của hắn, trong ánh mắt ngỡ ngàng, John vội rút tay lại xoay xoay cổ tay nói: "Đánh lại, vừa nãy tôi chưa khởi động kĩ."

    Elise mỉm cười đáp: "Được thôi, sức mạnh của ngươi quả nhiên không phải tầm thường, trong người không mang một chút sức mạnh phép thuật nào nhưng lại có thể tung ra một cú đấm mạnh đến thế, quả nhiên không bình thường, ta thích vậy."

    John cũng không quan tâm đến những gì Elise nói làm gì hắn lại nhảy đến, lần này là tung ra liên hoàn đá và đấm, tất nhiên tất cả điều trúng không khí. Elise quá nhanh hay nói cách khác cô ta nhìn thấy trước cử động của John rồi dễ dàng tránh né chúng, Elise bò trên tường như một con nhện thực thụ, cười nói: "Đánh đã chưa? Bây giờ đến lượt ta nhé!"

    Nói xong Elise nhún người lao đến đạp vào bụng hắn mấy phát thật đau, chưa để hắn kịp phòng bị hay làm bất cứ điều gì, Elise lại lao vào lần, này cô ta nhấc bỗng cả người hắn lên rồi xoay xoay như một cái chong chóng.

    Đầu óc John xoay vòng vòng choáng váng, hắn ngã lăn ra đất mà không thể cự quậy gì. Elise đứng ở bên cười nói: "Vui thật đấy, đứng dậy nào, chúng ta đánh tiếp, chưa lúc nào ta cảm thấy vui đến như thế."

    John khó khăn ngồi dậy, lấy tay tát vào mặt với mục đích làm cho tỉnh táo, hắn tức giận nhìn Elise, bật dậy lao đến, tung đấp, tung đá, dồn hết sức mà xả loạn chiêu thức. Elise vừa cười vừa đỡ các cú đánh của hắn. Kết thúc, John bị Elise đánh cho tơi bời, khuôn mặt hắn, cả người hắn, nơi đâu cũng toàn vết bầm tím, nằm bất động trên mặt đất.

    Elise ngồi xuống bên cạnh nói: "Tên hầu thân yêu! Ngươi sao vậy? Ta ra tay nặng quá sao?"

    John nhìn cô ta, giọng như khóc nói: "Cô lợi hại, ta bị cô đánh kiểu này có mà chết sớm."

    "Ọc.. ọc.."

    Đột nhiên một thứ âm thanh mà John không hề mong muốn vang lên, chiếc bụng đói bắt đầu phản chủ, Elise nghe vậy cười bảo: "Sao.. ngươi đói hả."

    John sắc mặt có chút ngượng nói: "Thú thật là cũng đói chút chút."

    Elise xoay người tiến ra bên ngoài phòng, rất nhanh cô ta đã quay lại, trên tay cầm một chiếc khay đựng đầy thức ăn. John cứ tưởng sẽ được ăn một món gì đó thật ngon nhưng thực tế luôn đi ngược lại, thứ Elise đem đến gồm có, chuột, nấm đen, và nhiều loại bọ kì lạ khác. John nhìn vào đống thức ăn ấy như muốn nôn ra. Elise thấy hắn tỏ vẻ chê thức ăn của mình thì gằng giọng nói: "Đây đều là những thức ăn ngon mà chỉ có khách quý ta mới mời ăn thôi đấy, vì ngươi đã giúp ta vui như vậy nên ta mới cho ngươi ăn, còn không lo ăn đi."

    John nhăn mặt nói: "Thứ này làm sao mà ăn được, ta là con người mà."

    Elise bỏ khay thức ăn ra bên cạnh tiến sát lại gần hắn nói: "Trên Shadow Isles này không có thức ăn cho con người, nếu ngươi muốn sống thì hãy ăn đi."

    John nghe thấy thế cũng sợ, hắn nhìn quá khay thức ăn, hai con chuột màu đen to tổ chảng, hắn lập tức rùng mình. Nhìn qua số nấm và mấy con bọ bên cạnh trông cũng đỡ hơn rất nhiều, hắn bốc lấy một con bọ bỏ vào miệng, một mùi vị kinh khủng bốc lên, từ cuống họng thông lên mũi. John như muốn nôn ra vậy, nhưng bây giờ quan trọng nhất là sống, hắn cố gắng bỏ từng thứ vào miệng, lấy tay bịt mũi mà nút. Elise thấy thế cười ha hả sau đó đến chiếc ghế dựa bên cạnh ngồi xuống đó rồi nói: "Đến đây, đấm bóp cho ta."

    John cố gắng nhẫn nhịn, hắn bây giờ đâu thể làm gì khác, trái lệnh cô ta chắc chắn chết. John tiến đến sau lưng cô ta bắt đầu làm cái công việc mà hằng ngày hắn chỉ làm cho bà của mình ở thế giới kia.

    Elise nhắm mắt hưởng thụ nói: "Jo, tên nhãi như ngươi có biết vì sao ta và cả Hecarim đều chưa muốn giết ngươi không?"

    John đằng sau nghe vậy cũng tò mò lắc đầu: "Vì sao?"

    Elise vẫn nhắm mắt hưởng thụ nói: "Vì trên ngươi ngươi có một loại khí giống bọn ta, một loại khí của người đã chết."

    John giật mình, hắn lần đầu tiên nghe đến chuyện như vậy.

    Elise tiếp tục nói: "Ngươi không thấy lạ là tại sao sức mạnh, thính giác, thị giác, tất cả các giác quan của ngươi đều hơn người thường sao? Còn nữa, hầu hết con người khi đặt chân đến vùng đất này họ sẽ bị nỗi sợ hãi đày đọa cho đến chết, riêng thằng nhãi như ngươi thì không?"

    John lúc này mới nhận ra những gì Elise nói là vô cùng chính xác, từ khi đến đây, các giác quan của hắn, cả sức mạnh thể lực đều tăng hơn rất nhiều.

    Elise nói tiếp: "Tuy bọn ta cảm thấy ngươi giống bọn ta nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi hết nguy hiểm, hiện tại trên đảo chỉ có năm người ta, Yorick, Hecarim, Kathus và Thresh. Trước đây có cả Evelynn, và Mordekaiser, tuy nhiên hai tên đó đã rời đảo này được một thời gian rồi. Jo, ta nhắc ngươi nhớ một điều, đừng bao giờ đến nơi ở của Kathus hoặc Thresh, hai kẻ đó đều vô cùng khát máu, nếu chúng biết có sự tồn tại của con người trên đảo nhất định không tha cho ngươi, cả ta và Hecarim lúc đấy cũng không thể làm gì được."

    John gật gật đầu rồi hỏi: "Tại sao cô lại tốt với tôi như thế?"

    Elise nghe hắn nói thế đột nhiên mở mắt, cô ta xoay người lại nhảy thẳng vào người hắn khiến hắn ngã lăn ra đất, Elise đưa sắt mặt vào mặt John chiếc lưỡi đỏ đỏ liếm môi nói: "Đơn giản thôi, vì ngươi là người hầu của ta, vả lại trước giờ ta chưa từng gặp con người nào thú vị như ngươi cả, thịt thơm, mùi hương cũng rất đặc biệt."

    Nói rồi Elise liếm một đường lên mặt hắn. Một cảm giác tê dại truyền đi cả thân hắn. John cố gắng nặn ra nụ cười nói: "Được rồi! Sau này đừng làm vậy nữa."

    Elise cười cười quỷ dị nói: "Thịt ngươi thật thơm, không biết ăn vào sẽ có mùi vị gì nhỉ, nhưng cứ nghĩ sẽ ăn ngươi ta lại cảm thấy tiếc quá."

    John đưa hai tay lên nói: "Đừng.. đừng ăn, thịt ta xem vậy chứ nhai và dở tệ lắm."

    Elise rời khỏi người hắn kéo áo hắn đứng dậy nói: "Bộ trang phục này của ngươi cũng thật lạ, này rốt cuộc ngươi là người của vương quốc nào vậy? Ionia, Demacia, hay Noxus."

    John không muốn cho ai biết hắn đến từ thế giới khác nên cũng chỉ đáp là từ một nơi ít người biết đến mà thôi. Elise cũng không quan trọng việc này nên gật đầu cho qua.

    John hỏi: "Thế tôi có thể ngủ ở đâu vậy?"

    Elise nhìn hắn sau đó nói: "Ngươi muốn đi ngủ rồi sao? Đợi chút."

    Elise nhảy ra phía trước hai tay liên tục bắn ra tơ nhện vào không trung, cô ta nhảy qua bên trái, nhảu qua bên phải rất nhanh chóng một chiếc mạng nhện được giăng ra, John mở mắt há hốc mồm nhìn những cử động nhẹ nhàng kia. Elise tạo xong chiếc mạng nhện tiến cạnh hắn, tóm lấy cổ áo rồi ném vào chiếc mạng nhện nói: "Ngươi sẽ ngủ cùng ta trên nó."

    John bị ném vào chiếc mạng nhện, cả người hắn như dính vào bên trong đó không tài nào cựa quậy gì được. Elise đu lên mạng nhện do mình tạo ra nằm lên đó và bắt đầu ngủ.

    Ngày thứ nhất nhanh chóng trôi qua, một ngày mà có lẽ cả đời hắn cũng không thể nào quên được, có quá nhiều thứ xảy ra, từ việc bị đưa đến thế giới này, không rõ nguyên nhân, không rõ mục đích đến việc bây giờ phải làm người hầu của một nữ hoàng nhện nổi tiếng hung ác.
     
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...