Đam Mỹ Khách Sạn Hồng Gia - Hồng Hùynh Ken

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi honghuynhken, 26 Tháng mười hai 2019.

  1. honghuynhken

    Bài viết:
    0
    Khách Sạn Hồng Gia

    Tác giả: Hồng Huỳnh Ken (honghuynhken)

    Thể loại: Đam Mỹ

    Số chương: Đang cập nhật

    Tình trạng: Chưa hoàn thành

    Văn án:

    Truyện vềcouple Tula, sau khi xem teaser Việt nam tươi đẹp thấy Lập bị người ta đè trong khách sạn và lời của bạn Tor nên viết chơi. Và sau đây là một hướng khác của câu chuyện ấy :3 thụ là song tính nha mn.

    Hãy đọc chap mới nhất của mình nhé! Thanks. [​IMG]

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Hồng Huỳnh
     
    Muối, AlissaLãnh Y thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng mười hai 2019
  2. Đang tải...
  3. honghuynhken

    Bài viết:
    0
    Chap 1​

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cậu Huỳnh Ngọc Lập: Còn được gọi là Huỳnh Lập, một sinh viên trường đại học sân khấu điện ảnh, cậu học khoa diễn viên sân khấu.

    Trần Quang Trung: Vâng anh này vẫn là Quang Trung không có gì khác, cũng là sinh viên trường sinh khấu, học cùng khóa cùng lớp với Huỳnh Lập. Gia thế của ông anh này không tầm thường đâu nha, anh ấy sở hữu cho mình chuỗi công ty Trần gia lớn mạnh bậc nhất ở Việt Nam.

    Hôm nay là ngày cuối học kì mọi người đều được nghỉ học, Lập cũng không ngoại lệ. Vì được nghỉ tận một tháng mà Lập chỉ ở một mình nên cậu mới gọi cho cậu bạn thân nói chuyện cho đỡ chán.

    - Alo, ai á

    - Alo tui Lập nè.

    - Gì á, nay rảnh mà gọi tui vậy ông.

    - Thì rảnh mà không phải là đang được nghỉ sao.

    - Ờ quên, sao á gọi chi vậy?

    - Trung có rảnh không đi chơi với Lập được không?

    - Rảnh chứ, đi có tui với ông thôi à?

    - Ừ chứ muốn đi với ai nữa tui chơi với ông thôi còn ai đâu.

    - Ờ ha quên, vậy muốn đi đâu mấy ngày?

    - Mình đi Đà Lạt đi, chừng hai tuần được không?

    - Ừm được á vậy đi, mai mình đi giờ tui đặt xe với đặt khách sạn trước.

    - Đi sớm vậy luôn hở?

    - Không được sao?

    - Được chỉ là tui thấy hơi sớm thôi, Trung à ông có đang rảnh không tui qua chơi với ông được không chán quá.

    - Ừ qua đây đi.

    * * *

    - Trung ơi!

    Trung nghe tiếng gọi cửa thì phóng như bay ra mở cửa.

    - Sao qua trễ vậy Lập, tiếng hơn rồi á làm tui đợi quá trời.

    - Hi hi xin lỗi.

    Lập ngãi ngãi đầu.

    - Cầm gì vậy?

    "Ờ có cái gì đâu chỉ có mấy cái ba lô đồ thôi à."

    Lập đưa hai cái ba lô "nho nhỏ" của mình ra trước mặt Trung.

    - Trời mẹ ông làm gì mà đem nhiều đồ vậy? Hèn gì tui đợi hơn cả tiếng đồng hồ.

    - Tui đem ít mà.

    - Ờ ít lắm, cái này là tui phải vác luôn của ông phải không.

    Trung cười rồi kéo tay Lập vào nhà.

    - Trung à mình đi uống trà sữa đi.

    - Ờ để tui đi lấy xe, ông ra mở cửa đi.

    - Uhm uhm.

    Trung đi ra lấy xe rồi chạy ra khỏi cửa.

    Sau khi Trung đã chạy xe ra Lập đóng cửa nhà Trung rồi leo lên xe Trung.

    - Trung đi thôi.

    Trung để Lập đội nón bảo hiểm rồi phóng xe thật nhanh đi đến quán trà sữa.

    Tới quán Trung để Lập ngồi yên trên ghế rồi đi qua gọi trà sữa với mấy món ăn vặt.

    Năm phút sau người ta đã đem ra những món mà Trung đã kêu. Đồ ăn được cái đầy luôn cái bàn luôn.

    - Ăn đi.

    - Ừhm uhm, nhưng mà ít quá sao tui ăn đủ. Gọi thêm đi.

    Trung suýt choáng váng vì câu nói của Lập.

    - Thôi ăn hết đi rồi kêu, ăn không hết đó.

    - Không chịu, không chịu, kêu thêm kêu thêm.

    Vâng Lập đang giở chiêu nhõng nhẽo với Trung, và cuối cùng Lập đã giành chiến thắng và Trung phải đi ra kêu thêm đồ ăn.

    Sau khi ăn xong thì..

    - Trung à ông ăn gì mà chậm vậy.

    - BÀ M* kêu cho cố vô rồi ăn không hết, làm tui ăn muốn hộc máu mà còn nói vậy sao.

    - Xin lỗi mà.

    - Không có xin có kíu gì hết á.

    Trung giận rồi, giờ sao đây.

    - Tui xin lỗi mà xin lỗi.

    - Về.

    Trung nói rồi ra lấy xe, Lập cũng chạy theo sau.

    Trong suốt quãng đuờng về Trung không nói với Lập lời nào, tới nhà cũng không đợi Lập.

    Đến tối vẫn vậy ngôi nhà vẫn yên lặng đến lạ lùng.

    - Trung à, tui xin lỗi mà.

    - Ờ.

    - Tui đói, nấu cho tui đi.

    - Không.

    "Trung~~Trung à~~~Trung.

    - Rồi rồi mệt quá."

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Sáng hôm sau

    - Tối thức cho khuya giờ ngủ gục.

    Trung lên tiếng than phiền vì cái con người kia đang dựa vai Trung mà ngủ ngon lành cả buổi sáng.

    Vài tiếng sau tại Khách sạn Hồng Gia.

    - Lập dậy đi, đến noi rồi.

    Trung lây mạnh vai Lập.

    - Ừhm ờ, tới rồi hả.

    - Ừ dậy đi tui không còn sức cõng ông đâu nên đừng có ngủ nữa phụ tui đem mấy cái vali lên phòng.

    Trung và Lập khệ nệ mang mấy cái vali lên phòng. Cả hai đâu biết rằng có một ánh mắt luôn theo dõi cả hai từ khi hai người xuống xe.

    Tính của Lập thì Trung quá rõ cứ như trẻ con vậy đi hết chỗ này đến đi chỗ kia mua hết cái này đến cái kia hại Trung thất thoát một số tiền "nho nhỏ".

    Bỗng..

    - Alo.. ừ ừ được rồi, tôi biết rồi.

    - Trung à, có chuyện gì sao?

    - Uhm tui có việc gấp ở công ti rồi, tui về Sài Gòn trước nha. Chơi đi lúc về Sài Gòn tui sẽ đền bù cho ông.

    - Ừ về đi, cẩn thận.

    Tiễn Trung xong Lập cũng quay về khách sạn.

    Vào phòng rồi Lập cởi bỏ áo khoác và vào thay đồ ngủ. Lập chỉ mặc áo tay ngắn, quần thì ngắn quá đầu ngối. Rồi Lập bắt đầu chìm vào giấc ngủ, đúng là khách sạn Trung đặt có khác cực kì xịn, giường cực êm luôn.

    Bên dưới khách sạn thì có một người đang đứng nhìn lên phòng Lập.

    - Nè mau đưa cho tôi chìa khóa dự phòng của phòng thằng nhóc đó đi.

    Một "cô lao công" nói với người giữ chìa khóa.

    Không cần gõ cửa mà "cô ấy" đã mở cửa rồi tùy tiện xông vào phòng của Lập. Tiếng mở cửa làm Lập thức dậy.

    - Chị ơi em còn ở chưa có dọn mà.

    - Cô lao công "vẫn quyét dọn không để ý đến Lập. Cảm thấy bất an Lập bất giác vớ lấy chiếc điện thoại đang nằm trên giường định đi ra báo bảo vệ khách sạn thì..

    - Nè làm gì vậy?

    " Cô lao công "ấy đã nhấc bổng cậu quăng lên giường, và bây giờ" cô ấy"đang đè lên người Lập

    - Chị buông tôi ra làm gì vậy? Tôi báo bảo vệ đó.

    Hoảng loạn Lập giãy giũa nhưng sức của Lập không thể đọ lại với người phía trên nên cũng không làm gì được.
     
    Muối thích bài này.
    Last edited by a moderator: 4 Tháng hai 2020
  4. honghuynhken

    Bài viết:
    0
    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chap 2

    "Cô lao công" tháo khẩu trang và bộ đồ bên ngoài ra. Là một người thanh niên, nhìn có vẻ lớn hơn Lập khoảng hai, ba tuổi.

    - Anh.. anh là ai? Sao vào đây? Có tin tui la lên không?

    - Tôi chỉ là vào phòng của mình thôi.

    Người thanh niên vẫn bình thãn nói.

    - Là sao chứ?

    - Đây là khách sạn của tôi, tôi chỉ là vào phòng mình thôi. Nên cậu cứ việc la không ai cứu đâu.

    - Anh anh buông tôi ra, anh làm gì vậy?

    Tên đó ôm Lập nói:

    - Tôi không buông, cậu làm tôi khá là hứng thú đó.

    Người đó liếm môi một cách biến thái rồi hôn vào môi cậu.

    Lập không thể kháng cự chỉ có thể làm theo hắn.

    Hắn dứt môi mình ra khi đã hút cạn tinh khí trong người Lập.

    Dùng hết sức bình sinh của mình Lập đẩy người kia ra.

    - Nè.. anh.. anh làm gì..

    Sau khi thoát khỏi đôi môi hắn, cậu thở gấp để lấy lại oxi đã mất như vừa bị phạt chạy 5 vòng sân.

    - Tôi muốn cậu trở thành người của tôi.

    Người ấy lại cười, nụ cười nửa miệng ẩn sâu trong đó có sự chiếm hữu, tàn ác. Khiến Lập khẽ rùng mình.

    - Xin anh đó bỏ qua cho tôi đi.

    - Ồ xin lỗi nhóc tôi không thể cưỡng lại sức hút của em.

    Sau đó thì chuyện gì đến cũng đến..

    * * *

    Sáng hôm sau, Lập

    - Lập, dậy đi em

    Hồng Tú lay con người nhỏ dễ thương kế bên.

    - Uhm..

    Lập khẽ xoay người, mở mắt ra.

    - Aaaaaaaaa.. anh đi ra, tránh xa tui raaaaaaaaaaaa..

    Lập la toán lên và giãy giụa, đá chân múa tay khi vừa nhớ ra chuyện đã xảy ra đêm qua.

    Thấy vậy hắn liền ôm Lập quay người vào trong lồng ngực to lớn của mình để Lập im miệng.

    - La quá vậy, còn gì để mất đâu mà la quá vậy.

    - Hic.. anh.. hic hic quá.. quá đáng.. hic.. hic

    Lập nất nghẹn trong vòng tay của Hồng Tú.

    - Thôi thôi nín đi, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm với cậu.

    - Hic.. hic.. hic..

    Hắn ta kéo cậu đứng dậy kéo vào phòng tắm để rửa mặt, bàn tay của hắn thực sự rất ấm, hành động vô cùng ôn nhu không giống như những hình ảnh xảy ra tối hôm qua.

    - Lập nè, nhóc đi ăn sáng nha.

    - Uk.. nhưng khoan đã, sao anh lại biết tên tôi?

    Lập chợt không hiểu vì sao cái tên này lại biết tên cậu.

    - Theo dõi, nghe cậu với thằng nhóc hay đi kế cậu cứ Lập này Lập kia nên biết thôi.

    - Còn anh là.. Hồng.. Hồng Tú.

    - Đúng, trí nhớ tốt đó.

    Rồi Tú kéo tay Lập đi ra ngoài khách sạn.

    - Lên xe đi.

    Tú đang ngồi trên chiếc mô tô phân khối lớn nhìn cũng biết nó đáng giá vài trăm triệu rồi. Chật vật lắm Lập mới leo lên được bởi vì chiều của Lập hơi..

    - Muốn ăn gì?

    - Ăn cua.

    - Cậu nói thật đấy à, đây là miền núi không phải miền biển mà có hải sản.

    - Vậy thôi gì cũng được.

    Mặt Lập bây giờ ỉu xìu.

    Rồi Tú chạy xe đi thật nhanh, rồi cũng dừng lại ở một nhà hàng 5 sao. Sau khi gửi xe.

    Hồng Tú nắm lấy tay cậu kéo vào nhà hàng. Hồng Tú lấy ra cái thẻ gì đó đưa cho tiếp tân rồi tiếp tục bước vào. Hai bên nhân viên thấy hắn thì đều cuối đầu chào một cách kính cẩn.

    - Đủ rồi, nhà hàng này có bao nhiêu kg King Crab đem ra đây hết cho tôi.

    "Vâng" người bồi bàn gật đầu kính cẩn rồi đi vào bếp báo để đầu bếp chuẩn bị.

    Ba mươi phút sau, người đầu bếp lớn nhất (ý là lớn chức) cùng một vài đầu bếp hạng A khác tự tay bưng ra bao nhiêu là dĩa King Crab vô cùng lớn.

    Người đầu bếp ấy lại cuối đầu chào Hồng Tú nói:

    "Thưa Hồng thiếu gia, tôi sợ cậu sẽ không dùng hết nên nếu ngài ăn xong chỗ này tôi sẽ nấu thêm được không ạ?

    - Được rồi, ông vào trong đi.

    Hồng Tú lễ phép chào ông rồi qua lại nhìn Lập nói:

    - Ăn đi, cua đó.

    Lập nãy giờ vẫn khá ngơ ngác, không ngờ tên này lại có quyền lực như vậy.

    - Ừm ờ, mời anh.

    - Tự nhiên nha.

    Nói vậy thôi chứ Lập nha ta dù gì cũng là con gái nết na à không con nhà gia giáo nhìn khung cảnh thế này sao mà ăn tự nhiên được, Lập cứ loay hoay không biết gỡ vỏ của King Crab sao cho" quý 's tộc 's ".

    Nhìn vậy Tú cũng chỉ biết cười trừ.

    - Ăn đi ông tướng ở đó mà bày vẽ làm gì, tự nhiên đi.

    Nói rồi Hồng Tú cũng dùng tay gỡ vỏ King Crab ra ăn ngon lành.

    Bên đây thì Lập vì không biết ăn thế nào mà cứ loay hoay cả buổi vẫn chưa ăn được miếng cua nào. Thấy vậy Hồng Tú đưa cho miếng cua mình đang ăn dở cho Lập.

    - Ăn đi nhóc con, ăn đi tôi gỡ thịt cho em.

    Nghe vậy Lập cũng cầm miếng cua đó lên ăn.

    Hết dĩa này đến dĩa kia đã chui vào bụng Lập mà ở. Đến dĩa thứ 4 Lập đã đẩy miếng cua Tú đưa ra.

    - Không ăn nữa, no.

    - Vậy đến tôi ăn.

    Những dĩa cua cuối cùng trên cũng đã được Tú cho vào bụng nhanh chóng.

    Ăn xong Tú dẫn Lập ra xe mà không thấy hắn trả tiền cho nhà hàng ấy. Ra đến xe Lập mới hỏi Tú.

    - Sao anh không trả tiền cho họ?

    - Lúc đầu không phải tôi đã đưa cho họ cái thẻ để trả rồi sao, tiền trong thẻ đó sẽ được trừ khi tôi ăn ở nhà hàng đó.

    - Thì ra vậy.

    - Nhóc con à, em không sợ tôi sao?

    - Vì chuyện gì tôi phải sợ anh?

    - Chuyện hôm qua?

    - Uhm ờ thì lúc đầu cũng sợ, nhưng tôi thấy anh cũng khá ấm áp, tay anh còn rất ấm nữa lúc anh đưa tôi miếng cua dù chỉ là thoáng qua nhưng tôi cảm nhận được tay anh rất ấm, ánh mắt anh thực sự rất chân thật không có ý muốn lừa tôi.

    - Vậy sao? Chỉ có thoáng qua mà em đã cảm nhận được vậy thực hay đó.

    Tú đưa một tay để lên tay Lập tay còn lại vẫn lái xe đi.

    - Ấm chứ?

    - Rất ấm.

    - Em đúng là đồ dễ dãi.

    Tú cười rồi siết tay Lập chặt hơn.

    - Lập à, khi nào em lên lại Sài Gòn?

    - Mai mốt gì đó dù gì cũng còn tận cả tháng.

    - Thời gian như vậy đủ để tôi gieo giống cho em rồi.

    Tú cười gian.

    - Mơ đi, tôi sẽ không để anh làm thế lần nữa.

    - Nói được làm được, để tôi xem đến khi nào em tự tìm đến tôi mà" yêu cầu ".

    - Không đời nào.

    - Để xem.

    Tú gỡ tay mình ra để tập trung lái xe.

    - Này nhóc lên Sài Gòn rồi tôi sẽ mua một căn nhà cho tôi và em. Em không cần phải ở nhà mướn nữa.

    - Anh còn chưa hỏi ý" phụ huynh"mà đã tự ý như thế.

    - Ba mẹ em thì đâu cần phải bàn tại họ cũng đã.. còn ba mẹ tôi thì không thành vấn đề họ rất thoáng nên tôi yêu ai không thành vấn đề.

    - Ừ.. ủa khoang sao chuyện bố mẹ của tôi không còn anh lại biết?

    - Hồng thiếu gia như tôi chỉ cần búng tay tất cả thông tin của cậu tôi đều có thể nắm trong lòng bàn tay.

    +Tôi quên.
     
    Muối thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 5 Tháng một 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...