Ice And Cold - Og Teulin

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Ngọc Linh (Og Teulin), 22 Tháng mười một 2018.

  1. Tên tác phẩm: Ice and Cold (Cô gái băng giá và chàng trai lạnh lùng phần 2)

    Tác giả: Ngọc Linh (Og Teulin)

    Thể loại: Tình cảm, teen..

    Cảnh bảo: Có nhiều tình tiết ảo.

    Giới Thiệu:

    Như mọi người cũng đã biết. Kết thúc phần một là một kết thúc mở, phần hai này sẽ được nối tiếp phần một. Cũng như là cuộc sống mới của nó với một thân hận khác, một công việc khác? Đồng thời, đây cũng là con đường hướng đến hạnh phúc cho nó.

    Những nhân vật cũ sẽ được giữ nguyên như:

    Zeny, Ren, Jeny, Rin, Justy, Jesty, Kon, Jackson, Bin, Bi, Rick, Zack..

    Và sẽ có nhiều nhân vật mới xuất hiện nữa nhé.

    - Trịnh Hàn Băng (Winy) : Nó, là con lai. Tên thật là Trần William Minh Hy, có đôi mắt tuyệt đẹp, sâu thẳm có thể nhìn thấu được tâm can của người khác. Là thanh tra cao cấp của tổ trọng án. Nhưng thường âm thầm hơn là ra mặt (Cảnh sát ngầm). Công việc chính của nó hiện giờ là bác sĩ chuyên khoa ngoại.

    - Hoàng Duy Khôi (Flynn) : Hắn, là thanh tra cao cấp và giữ vị trí lúc trước của nó. Nếu nó là nội gián thì hắn sẽ ngoại hợp với nó. Anh đã thay đổi rất nhiều từ sau vụ án của Jame kết thúc. Anh đang chỉ huy đội của nó (Jane, Alice, Mark và Mary).

    - Tống Duy Ân (Rick) : Nhận sự ủy thác của hắn. Hiện đang làm bác sĩ trưởng khoa ngoại tại bệnh viện Thủy Văn, là cậu chủ duy nhất của Tống gia. Tính tình ôn hòa, ngoại hình giống hệt hắn (Resd) nhưng cách nói chuyện của anh rất nhẹ nhàng, cực kì giỏi võ (ngang nó) nhưng ít để lộ ra ngoài. Yêu nó từ mấy năm trước.

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Của Ngọc Linh
     
  2. Đang tải...
  3. Chương 1. Sự đổi mới

    "Bấm để xem"
    - Đứng lại.. Anh đứng lại đó cho em.. - Tiếng Zeny vang lên khi đang cố gắng đuổi theo Kon. Khi anh ngang nhiên giựt lấy quyển sổ từ tay mình. Cặp đôi trẻ đã đính hôn vui đùa như hai đứa trẻ. Họ rất thoải mái.

    - Anh xem.. thật ngưỡng mộ.. đẹp đôi thật.. - Ren vừa nói vừa tựa đầu vào Bin.

    - Chúng ta cũng vậy thôi mà.. muốn vậy không? - Bin nói xong liền tìm cách dùng tay chọt vào người Ren làm cô cười đỏ cả mặt.

    - Bin.. Fasmin.. đã bao năm rồi.. sao Fasmin k về chứ.. còn hận nơi này sao? - Ren đột nhiên nói làm cuộc vui nhanh chóng dừng lại. Vì sau khi bọn nó bay sang nước ngoài thì khoảng vài tuần sao, Zeny, Bin.. thì đã trở về và ở lại nơi này nhưng còn nó. Cô chỉ có thể liên lạc với nó qua chatting. Nhưng số lần nó online hoặc nghe điện thoại k cao.

    - Yên tâm đi.. Fasmin em ấy giờ sống rất tốt. Cũng lạnh lùng nhưng k như tảng băng lúc trước. Cũng có lúc cười và biết đùa với người khác.. - Bin nói cho Ren biết về sự đổi thay của nó hiện giờ.

    - Thôi anh phải đến bệnh viện.. // em cũng phải đến công ty.. Hay cùng đi đi. - cả hai đồng thanh sau đó lén ra về bỏ mặc cặp đôi kia đang đùa giỡn bên cánh đồng bồ công anh đẹp đẽ.

    * * *Luân Đôn..

    - Con muốn đi thật sao Minh Hy? - Một người đàn ông ngồi trên Sofa, vẻ mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị hỏi người con gái trước mặt.

    - Là do tính chất công việc mà Nội.. với lại bao năm nay con đã ở với ông suốt rồi còn gì? - người con gái ấy cầm tách trà đến chỗ người ông sau đó ngồi xuống cùng.

    - Bin.. nó đã ở đó. Bây giờ thêm con nữa.. riết rồi ai cũng muốn rời xa ta.. -

    - Con anh Bi mà nội.. ông ngoại.. giúp.. con.. - nói quay sang một người ông nữa ngồi đối diện.

    * * *

    - Được rồi.. nhưng nhớ phải gọi về thường xuyên cho hai ông già này biết tình hình bên đó thế nào nhé.. - sau một hồi thảo luận thì ông nội của nó cũng gật đầu.

    - Ông nội.. ông ngoại.. hai người là nhất.. - nó nói xong đưa ngón cái lên ra hiệu, và nở nụ cười. Nụ cười này rất đẹp, giống hệt của mẹ ruột nó.

    * * *

    Nói đoạn, nó liền về phòng chuẩn bị vài thứ sau đó ra sân bay..

    Sau mười mấy tiếng bay mệt mỏi, cuối cùng nó cũng đặt chân trở lại Việt Nam. Mới chớp mắt, đã 5 năm rồi nó k về đây.

    Nó liền bắt taxi đến ngay bệnh viện Thủy Văn, cũng như là nơi nó công tác. Sau bao năm có lẽ tính nó đã thay đổi nhưng phong cách của nó vẫn giữ nguyên, đơn giản nhưng đặc biệt. Nó chọn cho mình quần xám âu, áo sơ mi cổ trụ tay lửng màu xanh nhạt, kết hợp với giày vans trắng. Mọi thứ đơn giản hơn với mái tóc màu hạt dẻ buông xõa tự nhiên. Rất bình thường, trên đường đi, nó nhìn ra cửa sổ và xem cảnh vật bên ngoài có gì thay đổi. Nó đang dự định cho anh và chị dâu tương lại của mình cả cô bạn thân kia một sự bất ngờ. Nhưng chỉ mới lấy điện thoại ra thì xe đã thắng gấp.

    - Có chuyện gì thế? - Nó nhặt lại điện thoại vừa bị rớt, ngước lên nhìn thì thấy cảnh tượng trước mặt, là một tai nạn xe. Mọi người đang vây quanh và giao thông đã bị tắt nghẽn.

    Nó lập tức mở cửa xe xong ra lao vào đám đông. Rất khó khăn mới chen ngang vào được bởi người người đều vây kín. Trước mặt nó là người phụ nữ bị thương nặng, phía bụng chảy máu khá nhiều do mảnh vỡ cắm vào và vài người nữa.

    Nhưng nó nhìn người phụ nữ ấy, mồ hôi rất nhiều, biểu hiện k được bình thường nó rất nghi ngờ, liền đỡ người phụ nữ ấy dậy. Sau đó sơ cấp cứu.

    - Tỉnh lại.. cô đừng ngủ.. - nó cố gắng gọi người phụ nữ ấy.

    - Cấp cứu đến chưa? - Nó hỏi.. ngay lập tức cấp cứu đã đến và nó đưa người phụ nữ ấy lên xe. Người phụ nữ ấy nhìn nó với ánh mắt quyến luyến nhưng nó vội buông tay và trở lại taxi liền đến bệnh viện theo xe cấp cứu lúc nãy. Người nó lúc này máu đã dính vào áo và cả tay nó nữa.

    - Cô.. vừa rồi.. sao cô biết.. -

    - Nhanh lên giúp tôi. - nó liền lạnh giọng, bởi tính mạng người phụ nữ lúc nãy rất quan trọng.

    * * *

    Vừa đến bệnh viện nó vội đưa tiền và chạy thẳng vào trong k thèm nhận lấy tiền thòi của tài xế kia.. Vừa vào thì đã thấy cảnh tượng trước mắt, người bị thương rất nhiều và các bác sĩ đang tất bật chạy đến chạy lui. Nó tìm người phụ nữ lúc nãy, thì thấy người đó đang nằm trên giường chỉ có y tá chăm sóc. Trong khi người phụ nữ ấy hai tay đã nắm chặt như rất đau và cô chịu đựng..

    - Bác sĩ điều trị cho cô ấy đâu.. -

    - Đã đầy rồi ạ.. bác sĩ Trương bảo họ quan trọng hơn, chỉ cần băng bó cho cô này thì được rồi.. - cô y tá ngập ngừng vừa thắc mắc nó là ai, nhưng nghĩ là người nhà nên cũng trả lời..

    - Cô ấy có khối u trong não.. cần phẫu thuật gấp.. chuẩn bị phòng phẫu thuật.. - nó nhanh miệng nói ra làm y tá bất ngờ, một bác sĩ thực tập lâu năm lại cạnh cô y tá.

    - Cô là ai mà ra lệnh.. Nó chẳng nói gì chỉ lấy thẻ ra chứng minh thân phận bác sĩ của mình. Hai người đó cũng hiểu được chuyện gì nhưng chỉ cúi đầu

    - Sao vậy. Tôi kêu chuẩn bị phòng phẫu thuật.. - giọng của nó nặng hơn

    - Nhưng chỉ còn có phòng số 1.. phòng số 2 vẫn chưa..

    - Vậy phòng số 1 đi.. - nó nói xong liền tính rời đi..

    - Nhưng.. bác sĩ Khắc cũng đang chuẩn bị..

    - K còn thời gian nữa.. tôi sẽ chịu trách nhiệm sau.. Mau chuẩn bị đi. - nó lạnh lùng nói sau đó nó rời đi.. chuẩn bị cho cuộc phẫu thuật.

    * * *

    - Tôi nghe nói vừa rồi có cuộc cãi vã giữa bác sĩ và y tá à? - Rick vừa kết thúc cuộc phẫu thuật hỏi.

    - Phải thưa bác sĩ.. như là cô bác sĩ vừa mới chuyển đến đòi làm phẫu thuật ngay lập tức.. nhưng phòng phẫu thuật đó chuẩn bị cho bác sĩ Khưu.. nhưng..

    - Vị bác sĩ mới đến cũng thật là.. thích thể hiện hay sao á..

    - Cô ta tên gì?

    - Hình như là Trịnh William Minh Hy thì phải..

    - Trần Willliam? Nói cô ta xong việc lên gặp tôi.. - Rick nói xong rời đi.. Nghe đến tên này lòng anh lại như nở hoa.. nhưng anh cần khẳng định có phải là thật không?
     
    Chỉnh sửa cuối: 22 Tháng mười một 2018
  4. Chương 2. Trần William Minh Hy

    "Bấm để xem."
    Nó sau khi đã hoàn thành xong cuộc phẫu thuật liền lạnh lùng ra ngoài bỏ lại tốp trợ tá phía sau ngạc nhiên nhìn nó với ánh mắt khó hiểu.

    Đúng như nó phán đoán, nếu nó k phẫu thuật kịp chắc khối u trong người phụ nữ ấy sẽ nhanh chóng vỡ ra vì bị va chạm vừa rồi. Nhưng thắc mắc lớn nhất mà mọi người dành cho nó là nó đến từ đâu, là ai? Sao có thể kiêu ngạo và quyết đoán đến như vậy.

    - Ơh.. bác sĩ.. bác sĩ.. Trưởng khoa Tống gọi cô lên phòng. - Cô y tá theo sau không biết rõ tên nó nên nói với theo, nó chỉ gật đầu tỏ ý hiểu và tìm đến phòng, khi đã thay lại đồ thường của mình, chỉ tiếc là chiếc áo của nó vẫn còn dính một ích máu, nhưng trông nó vẫn đẹp như thường.

    * * *

    - Đó là đã chuẩn bị cho tôi trước.. nhưng tên bác sĩ ấy lại..

    - Tôi cũng thấy thế.. tên đó là ai sao lại vậy.. chúng tôi đã lên lịch hẵn hòi.. anh phải xử lí cho chúng tôi.

    * * *

    Nó vào thì đã thấy có hai nam bác sĩ đứng đối diện với người còn lại. Nó khá ngạc nhiên khi biết được người đó giống hệt với hắn, không ai khác là Duy Ân, em hắn. Duy Ân nhận ra nó cũng rất bất ngờ, không phải nó là cảnh sát sao? Sao giờ lại ở đây?

    - Trường khoa cho gọi tôi? - nó cất giọng bình thường, k quá lạnh lùng lùng cũng k mấy nhẹ nhàng. Hai người kia vừa nghe tiếng thì đã quay sang, choáng với một người con gái rất trẻ, xinh đẹp lại còn là một bác sĩ, quá tuyệt vời..

    - À.. Hai người này đây muốn cô giải trình chuyện lúc nãy.

    - Hai vị bác sĩ nên xem bệnh án của bệnh nhân. Nếu quyết định vừa rồi của tôi k đúng tôi sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm. - Nó nói đúng lí với cương vị là một vị bác sĩ.

    - Nhưng cô k nói k rằng.. - Bs Khắc nói với nó.

    - Thôi được rồi, chuyện này mai họp sẽ rõ, giờ thì đây là bác sĩ mới của chúng ta tên Trịnh..

    - Tôi là Trần William Minh Hy chuyển công tác từ Luân Đôn về đây. Có thể gọi tôi là Win.. - Rick vừa mới cất lời đã bị nó chen ngang.

    - Wow.. cô từ Luân Đôn sang đây sao? Thảo nào.. Cô đẹp.. quá.. - Bs Khưu đang nói thì nghe Rick ho khan vài tiếng.

    - K còn việc gì nữa thì hai người ra ngoài làm việc đi. Bác sĩ Trần ở lại. -

    Sau khi cửa phòng đã đóng, nó vẫn đứng đó và k có ý định ngồi. Rick rời khỏi bàn làm việc và tiến về phía nó.

    - Anh nhớ em tên Hàn Băng mà.. Sao?

    - Tôi đã nhận lại gia đình ruột của mình rồi.. Cũng rất vui.. - Nó nói xong nở nụ cười nhẹ khi nhắc đến gia đình mình, nó thấy ấm lòng hơn khi có 2 người ông vừa yêu thương nó vừa lo cho nó cả hai anh của nó.. Rick đơ người trước nụ cười đó, lúc trước nó như một tảng băng nói chuyện k cảm xúc giờ thanh âm của nó lại nhẹ nhàng thế kia. Thiệt làm trái tim của Rick bắt đầu đập lệch nhịp.

    - Ba mẹ và chị hai biết em về sẽ rất vui.. Hay để anh gọi thông báo cho họ. - Ric cười nói như rất thân với nó. Nó ra hiệu ngăn cản.

    - Tối nay tôi sẽ đến thăm hai bác và chị. K còn gì nữa tôi đi làm việc đây. - Nó nói sau đó gật đầu chào rời đi để lại Rick đơ ra đó với thái độ của nó.

    "Cuối cùng em cũng về rồi.. Sự nghiệp đã xong, lần này anh k để em rời khỏi nữa đâu.." Rick nhìn theo bóng nó khuất dần sau đó nở nụ cười nửa miệng, trong giờ làm việc mà anh cứ nhì đồng hồ suốt. Hết giờ sau đó nhanh chóng lấy áo khoác về nhà.

    Nó tan làm trước Rick khoảng 1h về lại căn nhà mấy năm trước, thấy đóng cửa nó nghĩ chắc mọi người đã đi làm. Theo như điều tra thì Zeny giờ công tác tại một sở cảnh sát A, Ren thì đang làm giám đốc Châu thị. Min, Jesty, Justy, Rin, Jackson cùng Jeny vẫn như trước.. Jackson quản lí công ty rất tốt. Nó lại rời đi, bắt taxi đến Hotel EL thay cho mình chiếc váy ren đen tay lỡ cùng giày cao gót trắng, mái tóc buộc nhẹ ra phía sau, mang kính râm đen và bắt taxi đến Châu thị.

    - Xin hỏi cô cần gì.

    - Tôi muốn gặp giám đốc của công ty cô. - Nghe tiếng nó nhẹ nhàng nhưng lạnh và sắc. Nên cô tiếp tân nghỉ nó chảnh liền đứng lì ra đó. K thèm trả lời nó. Nó thấy vậy liền k nói gì, sau đó lấy điện thoại ra ấn gì đó.

    - K còn nhớ tôi nữa phải không?

    Phía trên này Ren tá hỏa, thấy số lạ có cảnh giác nhưng cũng bắt máy, nghe ra được giọng nó liền mừng rỡ nhưng cũng hơi lạnh gáy liền mở camera lên xem thấy nó đang đứng dưới sảnh liền cầm điện thoại chạy nhanh xuống. Từ xa, thấy nó Ren đã chạy ôm chầm lấy nó. Cô tiếp tân thấy Ren liền cuối chào nhưng lại xanh mặt khi thấy giám đốc mình ôm cô gái đó còn rươm rướm nước mắt nữa.

    - Cô nhìn gì vậy? - Ren quay qua hỏi làm cô gái đó giật mình.

    - Dạ.. cô gái này là..

    - Là Zank.. e.. là bạn của tôi. Cô làm việc của cô đi.. - Vừa tính nói nó là Zanker thì lại thấy lạnh sống lưng lần nữa.. Thì ra là ánh mắt lạnh của nó.. nên giới thiệu lại. Cô gái kia chỉ biết hối lỗi với nó, nó k nói gì..

    * * *

    Được một lúc nó nói có việc và rời đi, Ren vừa thấy nó đi liền vui mừng móc điện thoại ra gọi cho tất cả mọi gnuoi72, cô rất mừng rỡ..

    - Bin, Fasmin của chúng ta về rồi!"
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng một 2019
  5. Chương 3. Gặp lại mọi người

    "Bấm để xem"
    Tại sân bay giờ đây mọi sự chú ý đều tập trung vào thân hình tuyệt hảo kia. Thân hình mảnh mai, quyến rũ trong chiếc legging lưng cao, form ôm sát cơ thể tôn lên những đường cong tuyệt hảo, áo thun đen cùng áo khoác da đen bên ngoài, giày cao gót cũng đen nốt, mái tóc màu cafe buông xõa bồng bềnh, đang bước ra ngoài sân bay. Người con gái đó không ai khác chính là nó, nó về Lucky có một số việc và giờ nó về lại Việt Nam, mảnh đất quê hương của người mà nó yêu thương.

    - Ann, vừa về, cậu đến nhà dùng cơm cùng mình và bác Thụy nhé. - nó điện thoại thông báo cho Ann khi đã ngồi trong taxi. Nhưng hình như theo hướng đi của taxi thì nó vẫn chưa hướng về nhà, mà đến đâu đó.

    Tại Phó thị.. một tập đoàn lớn mạnh thuộc top đầu thế giới. Nó tự nhiên bước vào nhưng lại bị tiếp tân cản lại. Nó khựng lại. Ngày đầu tiên nó trở về và định đi làm lại thế này.

    - Có gì sao? - giọng nó lạnh lùng, không ôn hòa như nói chuyện với Ann lúc nãy.

    - Cô muốn tìm ai mà ngang nhiên bước vào như vậy.. - cô tiếp tân nói, vẻ mặt kênh kiệu với nó.

    - Tôi muốn gặp Phó.. // Ai cha.. Phó thị này không phải là nơi để thể hiện nha.. cô là ai mà lớn tiếng vậy. - một cô nhân viên khác khá là đẹp yểu điệu trong bộ trang phục công sở với chiếc váy ngắn củng cởn.

    - Thư kí Trương.. cô gái này.. //tôi biết rồi. Để tôi xử lí. - cô gái vừa rồi ra vẻ hiểu chuyện, nó thầm nghĩ cô gái trước mặt sẽ xử lí như thế nào với nó đây. Nó chỉ nhếch môi. Những hạn người thyế này, nó không muốn mở miệng nói với họ.

    - Sao, còn không đi. Ở đó mà cười với tôi. Cô biết tôi là ai không? - Cô ta ra vẻ khi vẫn chưa thấy được khuôn mặt của nó sau chiếc kính râm kia.

    - Đó không phải cười, mà là khinh bỉ đấy. - nó nhẹ giọng, lời nói khá nhẹ nhàng nhưng làm người nghe khó chịu và trước mắt là cô nhân viên kia đã sắp bốc hỏa. Nhưng vừa nghe tiếp tân nói liền xoay người cuối thấp đầu chào hai người trước mặt.

    - Chào chủ tịch.. tổng giám đốc. - Ryan cùng ba mình bước vào, cả hai cha con đều chọn cho mình bộ vest đen, khi cả 2 người bước vào liền thấy bóng lưng toàn màu đen kia. Hắn nhìn bóng lưng này sao có gì đó quen quen. Nhưng nó nói với hắn mai nó mới về cơ mà.

    - Có chuyện gì xảy ra mà từ xa tôi đã nghe tiếng của 2 người rồi. - Ba hắn hỏi. Thư kí Trương là thư kí của hắn vừa thấy hắn cùng ba hắn vào thái độ liền thay đổi hẳn.

    - Thưa chủ tịch, cô gái này không nói không rằng tự ý xông vào Phó thị, thẳng thừng gọi Phó.. - nó nghe những lời này mà nhếch môi cười một lần nữa.

    - Này cô gái, cô làm thế là không đúng quy định ở đây rồi.. tự ý.. - hắn định mở miệng nói nhưng lại bị giọng nói trong trẻo vang lên làm hắn phải dừng lại.

    - Không lẽ muốn gây bất ngờ cũng phải nói trước sao.. - nó nói sau đó xoay người tháo chiếc kính râm ra làm hắn cùng ba mình bất ngờ, và làm cho 2 cô nhân viên ngẩng ngơ nhưng nhanh chóng lấy lại sự ghen tỵ. Nhưng thư kí Trương chưa mở miệng mách lẻo thì hắn đã đến ôm nó. Ba hắn cũng bật cười.. - Không ngờ.. con lại bày trò này.. haha.. - ba hắn cười không ngớt.

    - Tử An, em nói mai em mới về.. - hắn buông nó ra và hỏi.

    - Em muốn tạo bất ngờ cho anh và bác trai nhưng.. mọi chuyện thế này, họ không biết em. - nó nói với giọng hờn dỗi rất chi là dễ thương.

    - Tử An, họ không biết con là phải rồi, ai biểu thân là giám đốc như con mà suốt ngày bay tới bay lui, ngay cả một lần ở công ty cũng không có mặt, làm sao họ biết con được.. - Ba hắn chậm rãi nói, ông nói chậm nhưng 2 người kia nghe xong liền hiểu ra vấn đề. Cô gái mà họ vừa muốn đuổi đi lại là giám đốc của họ..

    - Chủ tịch, xem như con đây vừa mới nhận chức đi.. như vậy thì hôm nay là ngày đầu tiên con đi làm.. hjhj - nó nói cười, ba hắn tiếp tục cười khi thấy nó trả lời như thế. Hắn thấy nó cùng ba mình cười thì trong lòng rất hạnh phúc.

    - Ba.. con đưa Tử An xem phòng làm việc của cô ấy.. // - Hắn nói xong sau đó dẫn nó đi, ba hắn nhìn theo mà thầm toan tính trong lòng, đúng thật ông rất quý nó nhưng cái ông muốn chính là tài năng của nó. Một người tuổi trẻ như nó mà đã làm Lucky đứng đầu thế giới thì cũng đủ hiểu năng lực nó thế nào. Ông muốn nó làm việc cho ông, nếu thế VIVIAN của ông như hổ mọc thêm cánh rồi. Nghĩ đến đây ông mang ý cười mà bước đi, để lại 2 cô nhân viên đang đơ người.

    - Cô.. ta.. tuổi nhỏ hơn tôi.. mà.. làm sếp của tôi?

    - Thế Tổng giám đốc cũng nhỏ tuổi hơn chị mà.

    - Nhưng TGĐ khác, cô ta khác.. xem ra sau này tôi khó sống rồi.. - Thư kí Trương nói xong một cảm giác lo lắng ập đến..

    * * *

    - Em hài lòng về thiết kế của căn phòng này chứ. - hắn hỏi khi thấy nó chuyên tâm đứng bên cửa sổ.

    - Rất hài lòng, cho em gửi lời cảm ơn đến bác trai. - nó đứng ở cửa sổ nhìn thẳng xuống dưới kia, đang suy nghĩ gì đó.

    - Em khách sáo quá rồi Tử An, ba anh đã sớm xem em là con dâu ông rồi, đợi anh hai về chúng ta sẽ kết hôn, có được không? - hắn bước đến ôm nó từ phía sau, nó không phản ứng chỉ để im, nhìn cả hai lúc này rất hạnh phúc.

    - Lát nữa chúng ta đi ăn cơm được không? - hắn hỏi

    - Em có hẹn với Ann ở nhà. - nó nói nhẹ nhàng.

    - Được, lát nữa anh về cùng em. Anh về phòng làm việc đây.. - nó không ý kiến chỉ gật nhẹ đầu, hắn cảm thấy rất vui và muốn nó và mình mãi êm đềm hạnh phúc thế này, cảm giác này làm người hắn lúc nào cũng lâng lâng giống hệt cảm giác vợ chồng.

    Cánh cửa khép lại, nó ngồi vào bàn làm việc, trước mắt nó là bảng tên bóng loáng đề "GIÁM ĐỐC. Triệu Tử An" nó thầm cười trong lòng, một nụ cười để bắt đầu cuộc chơi. Một cuộc chơi do chính nó bắt đầu và làm chủ.
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng một 2019
  6. Chương 4. Chuyện thường tình

    "Bấm để xem"
    Sáng hôm sau nó vẫn đi làm như bao người, không cầu kì nó không gì đơn giản hơn với quần âu xám đen, áo sơ mi trắng xoắn lên đến khủy tay kết hợp với giày trắng cổ thấp. Mái tóc buộc gọn ra phía sau lộ rõ khuôn mặt mộc trắng sáng, cánh môi hồng nhẹ k thêm bất kì son nào, một khuôn mặt mộc đẹp tuyệt đối.. Vừa từ sảnh đi vào thì nó đã nhận thấy đều gì đó, mọi người ai cũng đổ mọi ánh nhìn về nó cả. Nó mà kệ liền đi về phòng làm việc của mình. Nó đang tra chìa khóa định mở cửa vào thì đã nghe tiếng ai đó gọi nó phía sau.

    - Ah.. bác sĩ Trần.. chúng tôi đến để xin lỗi cô.. cô nhận lấy chút lòng thành của chúng tôi đi. - Bs Khưu cùng bs Khắc đến xin lỗi nó, còn mang cả một giỏ hoa hồng đến tặng nó.

    - Đó là trách nhiệm của mỗi chúng ta, không cần phải thế này đâu. - Nó đáp trả một cách khách sáo như đang dò chừng. Ai biết được hhai người trước mặt nó đang nghĩ gì, giờ năng lực đặt biệt đã mất nên thứ duy nhất nó có thể tin là chính trực giác của mình.

    Thấy nó tỏ ý không muốn nhận, chưa gì hết nó đã cúi đầu và vào phòng sau đó đóng cửa, để lại hai vị bs bên ngoài nhìn nhau với ánh mắt khó hiểu.

    Về phần nó, vào phòng xong chẳng suy nghĩ gì nhiều liền lấy áo blouse và ống nghe khoác lên người. Lấy bảng tên của mình cài lên trước áo và ra ngoài, vậy là hôm nay nó có thân phận và được giúp người giửa chốn thanh thiên bạch nhật mà không một ai xem thường hay thắc mắc.

    - Cảm ơn cô.. nếu không có cô.. - người phụ nữ được nó cứu hôm trước cười hiền với nó. Sau khi nó đã kiểm tra xong.

    - Đó là trách nhiệm của chúng tôi.. - Nó nhẹ nhàng nói.

    - Huyết áp của cô ấy vẫn chưa ổn định nên kiểm tra thường xuyên.. - nó quay sang nói với cô y tá với chất giọng trầm ổn, k nhẹ nhàng bằng khi nó nói với người phụ nữ kia, bởi con người nó, bản chất công việc trong nó, nó luôn thực hiện nghiêm túc và lạnh.

    - Cô cứ nghĩ ngơi đi nhé.. không sao nữa rồi.. - nó nói xong cười nhẹ rồi cúi đầu rời đi.. "bs cô ấy cười đẹp thật.." cả cô y tá ngay cạnh cũng cùng suy nghĩ.

    Ting.. ting..

    Nó mở điện thoại lên là một tin nhắn thoại.. bật lên nghe thì sắc mặt nó dần dần u ám.. Nhưng nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ..

    "F9 nhận nhiệm vụ.." nó chỉ gửi lại vỏn vẹn thế.

    Cốc.. cốc..

    Rick vào phòng nó, thấy nó vẫn đang xem hồ sơ của bệnh nhân, anh mỉm cười khi thấy hình ảnh nó hiện giờ, tim anh lại lệch nhịp, xem ra 5 năm qua, anh đã yêu nó quá nhiều rồi, giờ nó về, cảm xúc anh dâng trào không biết phải thế nào. Trông anh thân thiện nhưng cũng thật ngầu với áo sơ mi xanh nhạt, quần âu và giày trắng khoác áo blouse giống nó nhưng so với chức vụ thì nó vẫn ở vị trí sau Rick.

    - Em đag làm việc sao? - Rick nhẹ nhàng nói với nó, anh kéo ghế và ngồi đối mặt với nó. Nhưng nó vẫn dán mắt vào hồ sơ trước mắt.

    - Trần tiểu thư.. cô biết đã mấy giờ rồi không.. anh không đói à.. - nó nghe Rick nói, theo bản tính cá nhân của nó thì chắc chắn nó sẽ lơ, nhưng sao..

    - Ah.. anh không nói.. em quên mất.. không biết giờ Ren và mọi người ăn trưa chưa nữa.. - nhìn bộ dạng nó sực nhớ ra làm Rick bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên anh thấy nó đáng yêu đến thế.

    - Chúng ta đi ăn trưa đi..

    - Để em gọi chị Rin.. - nó chủ động xưng em với Rick điều này làm Rick rất vui trong lòng, nhưng Rick ngăn cản, anh đã gọi cho họ rồi, nhưng họ lại bận công việc hoặc đã ăn rồi. Nó nghe vậy nên cũng gật đầu cầm theo điện thoại và cả 2 ra ngoài xuống can teen ăn trưa.
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng một 2019
  7. Chương 5. Bạn thân - bạn trai

    "Bấm để xem"
    Tại Luân Đôn..

    - Cháu chào hai ông.. Madam có nhà không ông? - Flynn, anh lịch sự với quần âu cùng áo sơ mi trắng, mái tóc anh gọn gàng nhìn từ trên xuống dưới anh rất hoàn hảo. Hai ông của nó đang ngồi uống trà với nhau thì gặp Flynn đến tìm nó, dường như họ rất thích hắn, vì hắn cũng thường đến nhà này để bàn việc cùng nó. Trong tâm họ đã chấm hắn là cháu rể của họ rồi.

    - Oh.. cháu rể tương lai.. cháu mới đến à.. ngồi đi cháu.. - ông nội nó vô cùng nhiệt tình gọi hắn thế, hắn cảm thấy hơi ngượng nhưng vô cùng vui trong lòng.

    - Minh Hy.. nó đã về Việt Nam khoảng tháng trước.. nó không nói gì với cháu sao? - ông ngoại nó hỏi..

    - Dạ không.. Win về đó để làm gì thế ông.. còn công việc bên này.. - hắn nghe nó về Việt Nam mà lòng hắn chợt lo sợ, nơi đó là một nơi đầy đau thương.. và có cả vị hôn phu của nó..

    - Nó về đấy công tác gì ấy mà.. ôi.. nhắc làm chi để ta nhớ nó cùng thằng Bin thế này.. nó cũng không dắt cháu dâu gì về ra mắt hết cả.. - Ông ngoại nó than vãn..

    - Nội ngoại.. còn có cháu đây mà.. nếu nhớ thì về thăm thôi.. vả lại sẵn đi chơi Tết Việt luôn.. - Bi từ bếp đi ra.. chắc anh mới đi làm về vì trên người anh vẫn là áo sơ mi trắng cùng cavat, áo vest đen vắt trên ghế.

    - Bi nói nghe hay đấy.. vậy con mau sắp xếp công việc đi.. Flynn, cháu cũng đi cùng đi nhé.. Hy.. nó sẽ rất vui khi thấy cháu đó.. đúng không lão già - ông nội nó nói nhìn sang ông bạn đối diện ra ý cười.

    * * *

    Lúc này, nó và Rick cùng nhau làm việc rất vui vẻ. Và từ lúc sau buổi cơm trưa ấy dường như nó và anh càng thân thiết hơn. Anh rất vui, mỗi ngày anh có thể cùng người mình yêu thương đi làm, cùng ăn cơm và đưa người mình yêu về nhà. Việc ấy cứ lặp đi lặp lại làm người của cả bệnh viện dường như đã đoán được mối quan hệ của nó và anh.

    Cụ thể như hôm nay, nó và anh phải tham gia cùng một ca phẫu thuật, nó cùng anh bàn về chuyện ca phẫu thuật sắp tới, nó sẽ là trợ tá cho anh, cả hai nói chuyện rất ăn ý với nhau. Khi vào phòng phẫu thuật anh còn tự nhiên buộc khẩu trang giúp nó, tư thế hiện giờ của anh rất thân mật đối với nó, nó vẫn chưa quen điều này, khẽ quay sang chỗ khác. Anh nghĩ nó ngại nên chỉ mỉm cười nhưng nó không thấy nụ cười của anh, mấy người còn lại nhìn nhau cười, xem ra trưởng khoa soái ca của họ rất dịu dàng và chu đáo đối với bạn gái mình nha.

    * * *

    * * *ting.. chuông báo tin nhắn của nó vang lên, anh mở lên xem thì sắc mặt chợt đen lại. Là Bin nhắn cho nó, bảo nó tranh thủ về vì có ông nội và ông ngoại cùng Duy Khôi? Anh nghe tên này thì cố gắng lục lọi lại trí nhớ.

    "Duy Khôi sao.. dù anh là ai đi nữa tôi cũng không để anh giống như anh tôi cướp đi Fasmin đâu.." anh nói xong khẽ nhếch môi sau đó tiện tay xóa đi tin nhắn vừa rồi. Sau đó đứng một góc đơi nó.

    Nó từ phòng vệ sinh bước ra, mái tóc giờ nó xõa ra tự nhiên và đến tủ đồ của mình. Thấy anh đã đứng ở đó, anh cũng đã thay cho mình chiếc áo sơ mi trắng đóng thùng trông anh vô cùng đẹp trai.. Nó cũng chẳng khác gì anh, áo sơ mi trắng dài tay viền đen, giày cao gót đen, chắc nó đã chuẩn bị về, nhưng nó đang lay hoay làm gì đó.

    - Fasmin.. điện thoại của em.. - anh gọi nó sau đó đưa điện thoại cho nó.

    - Gọi em là Win đi.. anh tìm thấy nó ở đâu vậy.

    - Bồn rửa tay ngoài kia. - Hắn nói xong chỉ hướng nhà vệ sinh.

    - Em từ trong đó ra mà.. thôi.. cảm ơn anh.. em về trước đây.. tạm biệt.. - nó nói xong chào từ biệt anh.

    - Fasmin.. à.. Win.. chúng ta đi ăn cơm có được không.. rồi anh đưa em về.. anh rất đói.. - anh nói xong trưng ra vẻ đáng yêu, tim nó suýt lệch nhịp vì nụ cười cùng vẻ đáng yêu ấy. Nó khẽ gật sau đó ra cổng trước, anh đi lấy xe.

    Tiếng giày khô khốc, mạnh vang lên bởi nó đang suy nghĩ hai anh em họ Tống này thực sự có phải sinh đôi hay không? Ngoài ngaoại hình ra thì hầu như mọi thứ điều trái ngược với nhau từ phong cách đến tính tình. Một người thu hút bởi sự lạnh lùng mạnh mẽ, một người thì thu hút bởi sự dịu dàng, ngọt ngào, quan tâm. Một người hướng nội, một người hướng nội, rất trái ngược nhau.

    * * *

    - Bin à.. sao đến giờ Minh Hy vẫn chưa về thế.. - ông ngoại nó hối thúc.

    - Chắc sẽ về ngay thôi ngoại.. Em đến rồi sao.. giới thiệu với ông đây là Như Nguyệt, Ren.. là bạn gái của con.. - Bin ngập ngừng giới thiệu Ren với gia đình, chỉ có Bi là ngồi cười tủm tỉm. Vì anh nhìn anh hai của mình lúc bấy giờ như quả gấc, ngại ngùng.

    - Cháu cũng là bạn của Minh Hy nhà ta phải không.. - Ren cuối đầu nhẹ, cô rất lễ phép cũng như gia đình nó rất thích Ren.

    - Fasmin vẫn chưa về sao anh.. - Ren nói nhỏ với Bin, bin lắc nhẹ đầu, anh khẽ nhìn sang hắn, Flynn.

    - Flynn, nó đã ở ngoài ban công gần 2 tiếng rồi không lạnh hay sao? - Ông nội nó nhìn hắn nói, hắn một mình ở ban công ngắm vườn hoa hồng trắng kia, gió mạnh làm nhữn bông hoa ấy bay lơ lửng.. Hắn đã đợi nó 2 tiếng, nhưng thời gian này k là gì bởi hắn đã chờ 5 năm, và hiện nay quan hệ của hắn và nó rất thân thiết, họ như bạn thân của nhau. Mọi chuyện đều chia sẻ cùng nhau ngoài chuyện công việc.

    Hắn đứng ngoài ban công, từ trên nhìn xuống, hắn đã thấy tiếng xe, định quay vào trong nhưng ắn lại thấy một người giống hệt Tống Duy Khôi từng là hôn phu của nó. Hắn chần chừ và đứng một góc ở ban công nhìn anh mở cửa xe cho nó xuống, cả hai cười nói rất vui vẻ.

    - Anh vào trong được không?

    - Không thành vấn đề.. chỉ có bạn em thôi.. mà chắc anh cũng biết họ.. -

    Nó cùng anh bước vào, trong nhà mang đậm không khí Tết bởi Bin, Ren cùng Zeny và Kon đã cùng nhau trang trí cho nó. Nhưng điều nó bất ngờ hơn hết là hai người ông yêu quý của nó đều ngồi ở kia.

    - Ông nội.. ông ngoại.. hai người về lúc nào sao không nói cho con biết. - Nó bất ngờ chạy đến ôm hai người ông của mình một cái.

    - Con còn nhớ đến hai lão già này sao? Không một cuộc điện thoại gì hết.. à.. Flynn nó cũng sang đây thăm con đấy.. - nó nghe ông nói thì quay sang tìm hắn.. hắn từ ban công vào, hắn vẫn cười.

    - Chào.. ma..

    - Flynn.. anh cũng về nữa à.. tôi rất nhớ anh đó.. - nó vừa thấy hắn liền chạy đến ôm hắn nói lơn, chặn tiếng gọi của hắn lại "đừng gọi em là madam, chúng ta là bạn thân, được chứ" nó nói nhỏ với hắn. Nó vẫn còn đang ôm hắn, không biết có ánh nhìn khó chịu đang chỉa về hắn, như hắn cảm nah65n được ánh nhìn ấy là từ ai. Nhưng hai ông nó hiểu ý, nhìn thấy vậy liền gật gù, nó có cần thể hiện đến thế không?

    - Win à.. - anh khẽ gọi nó, kéo nó về thực tại, nó vội buông hắn ra.

    - Ah.. cậu là..

    - Thưa ông.. cháu là Tống Duy Ân, trường khoa ngoại Thủy Văn cũng là bạn trai của Minh Hy. - Anh vẫn điềm tĩnh giới thiệu về mình, thái độ rất hòa nhã và lịch sự. Nhưng điều này làm 5 cặp mắt đều đổ dồn về nó, nhưng hắn nhìn sang hướng khác. 5 cặp mắt rất ngạc nhiên, chỉ mới 1 tháng, nhanh vậy sao.. Nó biết, nó hiểu, nhưng nó chỉ biết gật đầu, điều này như một nhát dao đâm vào tim ai đó. Tâm lí nó cũng đang dằn xé dữ dội, nhưng vì công việc, nó phải bất chấp mọi thứ và cả việc biếng chính mình thành người độc ác làm tổn thương ai đó. Hai ông nó, thất vọng sau câu trả lời của nó, nhưng họ cũng không có ý ngăn cản. Bởi họ muốn cháu mình hạnh phúc và nó có một người chồng ey6u thương nó là được. Với lại chàng trai trước mặt họ tuy không làm cảnh sát oai phong như hắn nhưng lại k thua vì hắn bởi anh là một vị bác sĩ giỏi.. Cả hai đều giỏi như nhau, nhưng nó đã chọn anh thì họ cũng nên ủng hộ nó. Còn Rick, anh hài lòng khi thấy cái gật đầu của nó.

    - Chào anh.. tôi cũng nghe Win kể nhiều về anh.. - Anh bước đến trước hắn chìa tay ra.

    - Hân hạnh.. tôi là bạn thân của Win.. - cả hai bắt tay nhưng thực chất

    Họ đang dùng ánh mắt tìm hiểu đối phương, nó đứng từ xa nhìn hai chàng trai trước mặt, quả thực rất giống.. giống một người đã bỏ nó đến một nơi rất xa..

    - Thôi thôi.. hai người đừng bắt tay nữa.. chẳng phải anh hai đã chuẩn bị tiệc sau.. mọi người cùng vào ăn đi.. - nó nói như giải vây sau đó không quên hướng dẫn anh vào trong bếp. Hắn thấy mà lòng vô cùng buồn bã.. nhưng anh vẫn cười và tỏ vẻ không sao.

    - Khoan đã Win.. em không nhận được tin nhắn của anh hai sao? - Bi thắc mắc hỏi. Rick nghe xong khẽ nhìn sang nó, nó lấy điện thoại ra thì chỉ một màu đen.

    - Ah.. chắc điện thoại em bị hết bin nên không nhận được.. - Anh khẽ thở phào trong lòng và tiếp tục cùng gia đình ăn cơm. Hôm nay, mọi người ăn Tết cùng nhau, nhưng một buổi tiệc ới những cung bậc cảm xúc khác nhau, người thì hưng phấn, người thì buồn, người thì tươi như hoa. Nó luôn mỉm cười trong lúc ăn, nụ cười của nó như chứa sự quyền năng, xoa dịu tất cả. Nếu là một Fasmin của 5 Năm trước thì sẽ không có những cảm xúc như thế này và đối với nó những buổi tiệc cười nói như thế này chỉ xứng đáng với hai chữ: Nhạt nhẽo.
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng một 2019
  8. Chương 6. Tổn thương

    "Bấm để xem"
    Đối với nhiều dịp như lễ hội lớn như thế này thì ai ai cũng được nghĩ lễ nhưng riêng nghề bác sĩ hay cảnh sát công an thì không, họ luôn luôn túc trực để bảo vệ an ninh trật tự cũng như.. nếu có sự cố xảy ra.

    Cụ thể như đêm tất niên, mọi người đang ăn cơm vui vẻ thì Rick có điện thoại và khi nghe xong anh chạy vào.

    - Win.. bệnh viện báo có bệnh nhân bị tai nạn giao thông rất nặng cần chúng ta đến bệnh viện gấp. - Anh nói với vẻ gấp gáp, nó nghe thế cũng bật dậy.

    - Xin lỗi ông cùng mọi người, chúng con phải đến bệnh viện. - nó trước khi đi quay lại nói rồi Rick nắm tay nó chạy ra ngoài, cả hai cùng đến bệnh viện.

    - Minh Hy.. - ông gọi nó, nhưng vì nó chạy quá nhanh nên cũng chẳng đoái hoài với tiếng gọi vừa rồi cũng chẳng thấy được vẻ mặt buồn bã của hắn. Hắn đứng lên và xin phép về phòng trước làm tất cả mọi người phải nhìn hắn mà thở dài. Bởi vì sao? Cảnh tượng vừa rồi hắn thấy đúng là Rick và nó một cặp, rất ăn ý cũng rất xứng đôi. Không lẽ, hắn nên rút lui sao?

    Tại bệnh viện..

    Xe vẫn chưa dừng hẳn nó đã bước xuống và chạy nhanh vào sảnh lớn của bệnh viện. Rick cũng chẳng khác gì nó.

    - Bệnh nhân thế nào? - nó hỏi trong khi thấy bệnh nhân là một bé trai khoảng 15t, trong bộ đồng phục trường, người bê bết máu, và đang trong tình trạng bất tỉnh.

    - Đưa bệnh chụp CT. Có thể bệnh nhân đã bị chấn thương sọ não. - anh phán đoán

    - Khoan đã.. - anh vừa bảo y tá đưa bệnh nhân đi chụp CT thì nó lại ngăn cản, cả anh và cô y tá đều nhìn sang nó, ngạc nhiên hết cỡ, trong tình trạng thế này, lời của anh nói là cô cùng chính xác, chỉ có thể chụp CT trước mới biết rõ, tình trạng bệnh nhân thế nào mới có hướng điều trị thích hợp.

    Nó không màng đến ánh nhìn của 2 người kia, chỉ trực tiếp nhìn thẳng vào cậu bé, sau đó dùng JETBeam SE-A02 có sẵn trong người và rọi vào mắt cậu bé, cô y tá khó hiểu, lúc nãy chẳng phải anh đã làm rồi sao.

    "Khối máu tụ nội sọ?"

    - Mau chuẩn bị phòng phẫu thuật, bệnh nhân cần phẫu thuật gấp. - giọng nó vô cùng bình tĩnh.

    - Nhưng..

    - Win.. không phải em không biết quy tắc..

    - Khối máu tụ đã chèn ép não.. nếu không làm phẫu thuật cứu giải tỏa não, cậu bé sẽ mất mạng.. - Mạng người, là một mạng người đó. Nó vội vàng nói.

    - Trưởng khoa.. vậy ai là người phẫu thuật..

    - Tôi.. - giọng nó lạnh dần quả thật nãy giờ tốn rất nhiều thời gian.

    - Em chắc thành công chứ..

    - Em sẽ chịu mọi trách nhiệm, phiền anh liên lạc với người nhà của bệnh nhân. - nó nói sau đó về phòng thay đồ chuẩn bị mọi thứ để thực hiện ca phẫu thuật này. Nó biết nó đã vi phạm quy tắc của bệnh viện nhưng đối với nó mạng người là quan trọng hơn hết, mọi hậu quả sau cuộc phẫu thuật nó sẽ gánh vác.

    - Làm theo lời của bs Trần đi. - anh nói sau đó cũng rời đi giúp nó liên lạc với người nhà của bệnh nhân. Trong khi cô y tá đang thắc mắc tại sao nó lại chẩn đoán bừa như vậy thậm chí cãi lời của trưởng khoa. Nhưng cô cũng nhanh chóng thông báo người trong tổ chuẩn bị, cô không nên suy nghĩ nhiều.

    "Win.. em đã quá liều lĩnh rồi.." anh vừa về phòng vừa suy nghĩ, trường hợp vừa rồi anh rất hiếm gặp và thậm chí nếu anh có làm phẫu thuật thì những trường hợp như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi. Nào ngờ hôm nay, nó chẳng cần máy móc gì hết mà đã phán ngay đó là bệnh gì mà đòi làm phẫu thuật.

    * * *

    Nhận được thông báo, nó sẽ thực hiện ca phẫu thuật khó này thì tất cả các phẫu thuật đều tranh thủ làm xong việc để đến phòng phẫu thuật xem thế nào.

    Mọi thứ đã xong, mọi người cũng đã có mặt ở tầng trên để quan sát phía dưới. Mọi thứ đã sẵn sàng, đồng hồ đã điểm 21h00, một thân hình mảnh khảnh khoác bộ áo blouse màu xanh bước vào, được bác sĩ phụ giúp mang bao tay.

    - Mọi người đã sẵn sàng chưa? - nó nhẹ giọng hỏi. Bản thân nó cùng mọi người đều biết, mỗi khi vào phòng phẫu thuật là một áp lực lớn hơn nữa hôm nay, đây lại là một ca phẫu thuật khó, và thời gian phẫu thuật cũng khá lâu. Nhận được cái gật đầu của tất cả thành viên còn lại trong phòng nó cũng gật đầu và thế là mọi việc đều tiến hành theo sự chỉ thị của nó.

    Chẵng bao lâu đồng hổ đã điểm 23h00, trán nó đã lấm tấm mồ hôi. Mọi người phía trên nhìn nó mà lắc đầu..

    - Bác sĩ Trần đúng thật quá kiêu ngạo.. dù sao thì khả năng chỉ thế thôi.. ai gặp ca này cũng ngán. - một nữ bác sĩ gần đó quan sát nói, thấy nó đã đổ mồ hôi nên nói, thật ra từ lúc nó mới chuyển đến đây công tác cô đã không thích nó rồi.

    - Lau mồ hôi cho tôi.. - phụ tá vừa lau mồ hôi cho nó xong liền nghe tiếng tic.. tic.. từ máy đo nhịp tim bên cạnh. Đồng thời huyết áp của bệnh nhân cũng giảm liên tục.

    - Cô ta muốn giết người hay sao vậy? - nữ bác sĩ đó lại lên tiếng.

    - Cô im cho tôi.. bác sĩ Trần, bình tĩnh.. tiến độ chậm lại.. mau thêm túi máu.. - Rick ở phía trên này nói vào micro được thông với phòng phẫu thuật, phụ tá trong phòng vừa nghe anh nói liền quay sang hỏi nó.

    - Bác sĩ Trần, tôi sẽ lấy thêm túi máu.

    - Không cần.. - thái độ nó vô cùng bình tĩnh, làm mọi người trong phòng phẫu thuật lẫn mọi người đang quan sát trên tầng trệt ngạc nhiên. "Em đang làm gì vậy Win.." anh vẫn không biết nó đang làm gì.

    Lúc này nó chỉ nhắm mắt, nó luôn tin vào trực giác của mình. Máy chỉ huyết áp đang dần..

    - Bcá sĩ Trần.. nếu không..

    - Tất cả dừng mọi hoạt động lại cho tôi.. - nó lạnh giọng hét lớn. Mọi người đều nghe nó, mà ngưng mọi hoạt động lại, hai tay buông thõng.

    - Muốn giết người hay sao vậy? ///Đúng đó.. tôi chưa thấy bác sĩ nào mà lúc hoản loạn như vầy mà bình thản như cô ta vậy? - các bs còn lại bàn tán xôn xao, nhiều người đả cất bước bỏ đi vì biết ca phẫu thuật đã thất bại. Riêng anh, anh vẫn không tin vào điều đó, anh biết khả năng của nó không tầm thường nhưng..

    Ting.. ting.. ting..

    - Bác sĩ Trần, tim bệnh nhân đã đập lại và dần ổn định rồi ạ..

    - Huyết áp cũng đã ổn định.. - hai phụ tá nói và mọi người trong ph2ong đều thở phào, đúng thật nó tài thật. Nó gật đầu.

    - Làm phần còn lại được chứ. - nó nói xong và nhận được cái gật đầu của phụ tá số 1 nên ra ngoài, vì giai đoạn sau ất đơn giản, mọi bác sĩ bình thường đều có thể làm được. Mọi người phía trên đã bỏ đi một lúc đều nghe tiếng ting.. ting.. vừa rồi rõ mồn một và liền quay trở lại, rất tiếc họ chỉ thấy được 6 người còn lại và bác sĩ chính đã ra ngoài. Họ vô cùng ngạc nhiên. Đây là kì tích hay là do khả năng của nó vô cùng tài giỏi?

    - Thấy chưa.. tôi đã nói bác sĩ Trần không thế đâu..

    - Cha.. cha.. chuyển công tác từ LUân Đôn về mà lại.. - hai vị bác sĩ Khưu và bác sĩ Khắc trò cuyện với nhau.. đến khi nghe được tiếng ho khan của anh liền tìm cớ cáo lui. Anh cũng rời đi đến trước cửa phòng phẫu thuật chờ nó.

    - Chúc mừng em.. ca phẫu thuật vô cùng thành công.. - anh thấy nó bước ra, tháo chiếc khẩu trang cùng ca lô (mũ bác sĩ) xuống để cho mái tóc màu hạt dẻ xõa ra tự nhiên, có lẽ nó đã mệt mỏi.

    - Không có gì..

    - Nhưng..

    - Em biết.. em sẽ giải thích ở cuộc họp tổng, phần người nhà bệnh nhân phiền anh.. em đi trước đây.. - giọng nói nó đầy lạnh nhạt và mang vẻ miễn cưỡng, anh thấy nó đi đôi mắt anh liền sầm xuống, nó lạnh nhạt với anh vì mệt mỏi hay vì hắn, người có tên giống hệt với anh của anh đã về?

    * * *

    Về phần nó, nó thay áo blouse thành chiếc áo sơ mi và bắt taxi về lại EL và nghĩ ngơi tại đó. Nhưng nó vẫn không thể chợp mắt bởi ánh mắt của hắn khi thấy nó cùng Rick về nhà. Nó thực sự không biết hắn trở về, nó biết hắn đã hiểu lầm nó vì thế hắn mới có vẻ buồn bã đến thế. Nhưng nó chỉ biết im lặng, giờ phúc này nó không thể nói ra tình cảm của mình, nhiệm vụ vẫn là chính về phần tình cảm nó đều gạt sang một bên cũng như 5 nă trước. Nhưng 5 năm sau, nó không muốn vì công việc mà ích kỉ như vậy, cũng vì sự ích kỉ của nó chỉ biết công việc mà nó đã đánh mất hắn để hắn rời xa nó mãi mãi, 5 năm sau nó không thể như thế, công việc thì công việc nhưng tình cảm vẫn là tình cảm, một lần đã quá đủ.

    "Flynn, xin lỗi.. đã làm tổn thương anh rồi." lời hứa thời gian là tất cả mà nó dành cho hắn của 5 năm trước, nó vẫn còn nhớ. Từng khoảnh khắc hắn cùng nó hợp tác phá án, cùng nhau hợp tác bắt cướp rất ăn ý, từng xông pha bắt tội phạm, từng bất đồng ý kiến nhưng cũng từng lo lắng cho nhau, nó cũng biết hai ông cùng người nhà của nó đã coi hắn như cháu rể, nó cũng không ý kiến vì bản thân nó đã cho hắn một cơ hội và những khoảnh khắc tự nhiên ấy làm tim nó xao động, nếu không có cái nhiệm vụ qiau1 ác và sự hiểu lầm trớ trêu kia thì giờ có lẽ nó và hắn đã không xa cách như thế này. Nhưng giờ biết làm sao khi một người đã nằm vùng, nó biết Rick cũng không đơn giản vi2the61 nó lo rằng hắn sẽ phải chịu nhiều tổn thương mà không đáng có.
     
    Last edited by a moderator: 20 Tháng một 2019
  9. Chương 7. Đừng đi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ khi nó phẫu thuật thành công ca khó vừa rồi thì danh tiếng nó càng rộng hơn. Nhưng bác sĩ khác cũng phải khiêm nhường, ngay cả những bâc trưởng bối có tuổi đời nhiều kinh nghiệm hơn nó cũng phải suy ngẫm. Một cô gái là một bác sĩ trẻ tài sắc vẹn toàn đây là một người hiếm có khi hội đủ tất cả yếu tố trên. Điều mà mọi người trong bệnh viện để ý hơn hết, chính là nó và anh. Mỗi ngày đi làm cùng nha, ăn cơm cùng nhau cùng nhau nói cười, họ cũng ngầm hiểu hai người họ có quan hệ gì.

    Chẳng hạn như hôm nay, từ phía cửa trước cửa bệnh viện đã thấy nó cùng anh xuống xe, không biết trùng hợp hay là có sự sắp xếp nhưng nó và anh lại cùng chọn cho mình trang phục màu xanh đen, với anh áo sơ mi cổ trụ xanh đen, quần âu đen cùng giày da đen mái tóc rẽ ngôi lệch trông anh càng lãng tử hơn, đốn tim tất cả phái nữ ngay lần đầu gặp. Còn nó cũng giống anh, chiếc váy sơ mi cổ trụ màu xanh đen, giày cao gót màu đen, mái tóc buộc nhẹ phía sau, đang cùng anh vào sảnh.

    Khi nó và anh cùng vào sảnh thì mọi người nhìn nó và anh, mọi sự tập trung đều hướng về nó. Họ nhìn nó một cách chăm chú bởi nhìn nó và anh dường như đang diện đồ cặp với nhau. Mấy ngày nay còn đi cùng nhau, vô cùng thân mật.

    - Rick, dường như họ đang nhìn chúng ta. - nó khẽ nói với anh..

    - Mặc họ, em nên quen như vậy.. Đến nơi rồi, trưa chúng ta cùng ăn cơm nhé. - Anh quay sang mỉm cười với nó, còn nó hơi mất tự nhiên nhưng cũng không nói gì vội trở về phòng làm việc của mình. Anh chỉ đứng đó nhìn lại áo sơ mi của mìh rồi ngước lên nhìn nó rời đi, anh mỉm cười hạnh phúc.

    * * *

    - Alo.. alo.. không trả lời tôi ngắt máy đấy.. - Rick có phần bực dọc khi có người điện thoại cho anh, nhưng anh bắt máy lại không trả lời anh.

    * * * trưởng khoa Tống, anh chắc bạn gái hiện giờ của anh thật lòng với anh chứ? - một lời nói với giọng điệu khiêu khích vang lên. Rick nghe xong liền nhíu mày, anh hiểu ngay ra vấn đề. Nhưng vẫn hỏi người bên kia.

    - Anh là ai.. anh nói điều này nhằm mục đích gì..

    - Muốn biết thì hãy đến sân bay TSN ngay đi. - người kia tắt máy, làm sắc mặt anh trầm xuống, anh muốn biết thực hư ra sao.

    * * *

    - Alo.. chuyên máy cho bác sĩ Trần giúp tôi. - giọng anh có phần gấp rút. Bởi anh gọi trực tiếp cho nó nhưng nó không bắt máy.

    - Trưởng khoa, bác sĩ Trần không ở đây, tôi thấy cô ấy vội vã chạy ra ngoài.. đã hơn 10p rồi ạ.. Vâng.. - Rick vội cởi áo blouse ra và ra ngoài, anh muốn biết mọi chuyện thế nào.

    * * *15p trước.

    - Có chuyện gì thế anh? - Nó vừa xem hồ sơ bệnh án vừa nghe điện thoại.

    - Gì chứ.. Flynn về Mỹ sao? Sao không ai nói em biết hết vậy.. - Nó nghe xong liền cầm theo điện thoại và chạy nhanh ra ngoài, bắt nhanh chiếc taxi đến sân bay.

    * * *

    - Flynn.. em về đó thật sao? - Bi, nói với hắn khi tất cả mọi người đều ở đây, bản thân anh phải ở đây một thời gian cùng 2 ông của nó vì thế hôm nay chỉ mình hắn về.

    - Em ăn ở không cũng nhiều rồi, em nên về sở.. công việc vẫn đang chờ em. - hắn tìm đại một cái cớ xem như hợp lí nhất nhưng hắn nói vậy, trong chất giọng hắn có gì đó buồn buồn.

    - Flynn.. tuy Minh Hy nó không chọn cháu, nhưng ta vẫn xem cháu là cháu ruột của ta.. con nhớ giữ sức khỏe.. - ông nội nó nói.

    - Cháu về, không báo cho con bé biết sao? - ông ngoại nó hỏi.

    - Da không, cô ấy chắc đang bận việc nên cháu không..

    * * *

    - Phiền chú chạy nhanh lên một chúc. - giọng nó hối thúc.. chỉ còn 10p chuyến bay sẽ bay, lòng nó vô cùng khó chịu như có kim đâm vào vậy.

    - Tắc đường rồi cháu à.. phải đợi lát nữa.

    - Từ đây đến đó còn bao xa. - giọng nó bắt đầu thay đổi.

    - Khoảng 4km. - Chưa kịp nói hết thì tài xế chỉ nghe tiếng đóng cửa, vội quay về sau thì thấy tiền nó để lại. Tài xế nhìn ra ngoài lại nhìn tờ tiền trên tay, xem ra hôm nay anh không lái taxi nữa thì vẫn có dư.

    Quay lại với nó, 4. Km là chuyện nhỏ nhưng chạy với giày cao gót là chuyện lớn. Nó đâu phải thần, đường xe tấp nập đã thế còn tắc đường, bóng dáng nó lướt qua từng dòng xe, chạy nhanh về hướng sân bay.

    "Ah.." "cô có sao không.. tôi xin lỗi.." nó va chạm với chiếc xe lớn, ngã ra ngoài, nó không đoái hoài vì tới lời xin lỗi và tìm lại điện thoại, chỉ còn lại 5p. Nó không thể bỏ cuộc. May thay nó không xay xát gì chỉ có điều chân của nó mang giày cao gót và va chạm vừa rồi nên chân của nó đỏ lên, nó chẳng màng tất cả, tiếp tục chạy đến sân bay với đôi chân trần.

    "Xin mời hành khách..

    - Tạm biệt.. mọi người..

    - Đừng đi.. - hắn vừa xoay người nhưng nghe tiếng ai đó quen thuộc, giọng nói mà hắn từng mog mỏi hằng đêm.

    - Minh Hy, em đến rồi sao? - Bi mừng thầm. Nhưng nhìn bộ dạng nó lúc này ai cũng lo cho nó. Đôi chân trắng ngần đầy những vết đỏ, rướm máu và những giọt mồ hôi đẫm trên trán.

    - Win.. sao lại.. - Hắn lo lắng nhìn định chạm vào nó, nhưng lại rụt tay lại.

    - Flynn, đừ.. ng.. đi.. tôi.. x. I. N.. a.. n.. h.. - tay nó đưa lên không trung như nếu lấy thứ gì đó, nhưng nó lại rớt xuống đột ngột, nó đột nhiên ngã xuống và ngất đi.

    - Win.. Win.. - hắn cùng mọi người lo lắng cho nó liền bắt taxi đến bệnh viện gần nhất, trùng hợp thay lại bắt trúng chiếc taxi mà nó lúc nãy đi.

    - Lại là cô gái này sao? - Tài xế nhìn kính thấy nó nói.

    - Anh biết cô ấy sao? - hắn nói trong khi lòng không ngừng lo lắng cho nó.

    - Phải.. lúc nãy cô ấy bắt xe tôi đến sân bay nhưng vì kẹt xe nên cô ấy đã chạy bộ đến, hình như là 4 km đấy dưới cái nóng nắng gay gắt thế này.

    - Thôi anh lái nhanh đi.. - hắn nhìn nó, người con gái hắn thầm yêu 5 năm, nhưng giờ lại có một người khác, người đó đẹp trai hơn hắn, tài giỏi hơn hắn và đặc biệt xứng với nó hơn hắn. Thế hắn còn ở đây làm gì, cản trở chuyện tình yêu của nó à. Nhưng tại sao nó lại bất chấp mà chạy đến đây mặc trời nóng thế này, có lẽ nó đã bị trúng nắng nên mới ngất/.

    * * *

    - Đây là đâu.. ông nội.. Flynn đâu.. - nó tỉnh dậy và nah65n thấy không thấy bóng dáng quen thuộc.

    - Nó chắc đã ở trên máy bay rồi. - ông nội nó vờ buồn bã nói.

    - Không được.. - nó bật dậy bước xuống giường, đôi chân đau rát khi lúc nãy chạy chân trần nhưng nó mặc kệ, giờ nó muốn nhìn thấy hắn.

    " Cạch.."nó vừa đến cửa thì hắn bước vào. Bỗng dưng nó ôm chầm lấy hắn, ông nội và ông ngoại nó thấy thế liền ra ngoài, để lại không gian cho 2 người, hai ông nó thầm nhìn nhau cười cười.

    - Win.. win..

    - Đừng nói gì hết.. - nó ôm chặt hắn, như cái ôm cuối cùng dành cho hắn, giờ phút này nó chỉ muốn như vậy, bởi cái nhiệm vụ quái ác kia chắc chắn sẽ làm khoảng cách của nó và hắn ngày một xa.

    - Win.. Win.. - hắn vỗ nhẹ vai nó, hắn rất bất ngờ khi nó thế này, nhưng lòng hắn rất vui, rất ấm áp.

    - Đừng đi.. có được không? - nó không biết tình cảm mình thế nào nhưng nó chỉ biết rằng nó không muốn hắn đi.

    - Nhưng..

    - Đây là lệnh. - nó buông hắn ra, dần lạnh giọng. Hắn ngạc nhiên nhìn nó, nó cũng có lúc bá đạo thề này à.

    - Được, tuân lệnh. - Hắn chào theo kiểu quân đội làm nó bật cười, hắn cũng bật cười.

    - Chúng ta cùng đi dạo có được không. - Nó đề nghị, vì lúc này có lẽ đã gần tối.

    - Được.

    * * *

    - Mát thật.. - nó đi trước nói, trong khi hắn đã đi đâu đó.

    - Anh đi đâu đó.. -

    - Trời lạnh thế này, đi chân trần không tốt đâu.. mang vào đi. - hắn ngồi thấp xuống mang giày cho nó, đôi giày bata trắng rất dễ thương và hợp với nó, đặc biệt rất êm. Nó cảm thấy lòng mình rất vui, khác với cảm giác hồi hộp, áp lực khi ở bên anh- Rick.

    Chợt nó hơi khựng lại khi nhìn vào màng hình điện thoại.

    - Em đang ở đâu. - giọng anh trầm xuống nhưng vẫn vui vẻ nói chuyện với nó.

    - Em đang ở nhà.

    - Được rồi, khuya rồi em nghĩ ngơi đi. - Anh nói xong tắt máy, nó mệt mỏi cho điện thoại vào túi nhưng cũng nhanh chóng vui lên khi nhìn thấy hắn.

    Đâu biết rằng trên màng hình latop của anh lúc này nó và hắn đang làm gì anh đều biết rất rõ. Nó đã nói dối anh. Hai tay anh nắm chặt, vô cùng tức giận.
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng tám 2019
  10. Chương 8. Nhiệm vụ vẫn là nhiệm vụ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trời mỗi lúc một tối, gió càng thổi mạnh hơn nhưng nó không cảm thấy lạnh, bởi hôm nay nó cảm thấy mình rất hạnh phúc, giờ phúc này trông nó rất ấm áp.

    - Win.. em định từ bỏ nghề cảnh sát này sao? - Hắn đột nhiên hỏi khi cả hai đang đi dạo căp bờ sông, một con sông dài. Nó chợt dừng lại, nhưng nó cũng vội trả lời ngay.

    - Phải.. vì thế sao này đừng gọi em là madam, giờ em là một bác sĩ.

    Em thích thế hơn. - Nó đành phải nói dối hắn, bởi nó hiểu tính chất công việc hiện tại của nó như thế nào, kể cả người thân nhất cũng không được để lộ. Thân phận duy nhất của nó hiện giờ là một nữ bác sĩ trong bệnh viện Thủy Văn.

    - Được.. vậy anh hỏi em. Câu hỏi anh hỏi em 5 năm trước..

    - Cho em thời gian được không? - nó chợt dừng lại nói, giọng nói nhẹ nhàng yếu ớt.

    - Được.. anh tin em. Hiện giờ chúng ta vẫn là bạn thân. Đúng không? - Hắn quay sang nó nói, hắn không hỏi lí do bởi hắn tôn trọng và hiểu tính nó như thế nào. Dù hắn nghe Kyo nói nó đã từ bỏ ngành cảnh sát nhưng hắn vẫn không tin nhưng giờ chính nó đã xác nhận, vì thế hắn yên tâm hơn, bởi lúc trước nó đã quá liều lĩnh, bất chấp tính mạng của mình để đổi lấy một tập hồ sơ..

    - Duy Khôi.. -

    - Cảm ơn anh. - hắn mỉm cười, nhìn hắn cười lòng nó rất vui, nó cảm thấy thật có lỗi với hắn nhưng nó phải làm thế vì đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người. Nó không muốn người thân mình bị liên lụy.

    - Ngốc.. - hắn cốc đầu nó, với thân hình chuẩn không cần chỉnh thì hắn vẫn cao hơn nó một chút nên việc này diễn ra vô cùng tự nhiên, nó nhăn mặt. Nhìn hắn cỗng nó nhìn cả hai rất hạnh phúc, mọi người đều nhận ra đây giống như cặp tình nhân rất lãng mạng nhưng biết hai người trong cuộc họ nghĩ gì.

    * * *

    "F9 nhận lệnh.. rõ." Nó từ trong toilet của tầng 2 trong khách sạn đi ra, nó cảm nhận được dường như có ai đó đang theo dõi mình, nhưng nó vẫn thản nhiên chạm rãi quẹt thẻ mở cửa phòng mình và vào trong.

    Một lúc sau, chuông cửa vang lên, nó để điện thoại trên bàn và ra mở cửa, nhưng nở nụ cười nhưng trong lòng ngạc nhiên.

    - Rick, khuya thế này anh đến tìm em có việc gì sao? -nó thấy Rick cầm trên tay một túi đồ, anh đơn giản trong chiếc áo thun trắng cùng quần jean đen giày nike trắng. Anh vẫn cười với nó như thường lệ.

    - Anh biết em luôn vì công việc mà quên cả bản thân, anh mang đồ ăn khuya đến cho em. Em vừa mới đi đâu về sao? - anh hỏi khi thấy chiếc váy mà nó đã mặc khi đi làm cùng anh vẫn còn trên người, anh hỏi khéo.

    - À.. em.. em vừa ra ngoài.. - Nó đang tìm cách trả lời anh thế nào.

    - Nhưng.. lúc nãy em nói.. em ở nhà.. sao giờ.. anh gọi đến phòng làm việc, họ nói em hối hả đi đâu đó.. anh đã đợi em 2 tiếng ở đây.. em đã đi đâu.. - anh tiến tới, mỗi câu nói anh đều tiến thêm một bước, nó lại lùi một bước.

    "Sau Tống Duy ÂN vẫn còn một thế lực vô cùng mạnh.." nó nhớ lại nhiệm vụ của nó. Nếu giờ phải cãi nhau hoặc làm anh giận chắc chắn sẽ công cốc. Trông anh ta chắc chắn thế, chắc nó đã bị theo dõi rồi.

    - Em.. em.. đến sân bay. - nó biết thế nên nói thật, nó mạo hiểm, nó muốn biết trong lòng của anh nó đang ở vị trí nào?

    - Em đến đó để làm gì?

    - Ngăn cản Flynn về nước.

    - Tại sao phải ngăn cản, bởi anh ta giống với Tống Duy Khôi sao? Em vẫn còn yêu anh ấy? - giọng Rick như gầm lên, anh rất ghen tức, trong lòng anh rất khó chịu.

    - Không phải.. anh nghe em nói, Flynn, bởi anh ấy là bạn thân của em, em cũng từ bỏ ngành cảnh sát nên giờ cơ hội gặp nhau rất ít nên em muốn anh ta ở lại.. - nó tìm lí do.

    - Ở lại.. ở lại để đưa em đi chơi.. rồi hai người như thế này.. em xem anh là gì? Anh thất.. vọng về em.. - Rick nói xog bước đi, anh rất muốn nó giữ anh lại và anh đã thành công.

    - Duy Ân.. xin lỗi.. nhưng thật sự không như anh nghĩ.. Ah.. - nó chạy theo và đôi chân của nó bắt đầu đau rát rồi khụy xuống, Rick nghe thế liền quay lại. Anh lo lắng bế nó về giường, cởi bỏ đôi tất thì thấy chân nó đỏ ửng và đầy vết trầy xướt. Rõ ràng người của anh không chụp được những thứ này.

    - Anh..

    - Ngồi im đó.. - anh tìm hộp sơ cứu trong phòng và giúp nó băng bó lại vết thương, lòng anh đau xót.

    - Ân.. em xin lỗi.. anh tha lỗi.. cho em..

    - Chúng ta đính hôn đi, có được không? - anh nói làm nó ngạc nhiên.

    - Em..

    - Fasmin/ Minh Hy, anh thật sự rất yêu em.. những cảnh vừa rồi làm anh rất khó chịu thậm chí rất đau.. chỉ có cách này anh mới có thể yên tâm, anh rất sợ mất em.. - anh thống khổ nói, anh không muốn thế.

    - Được.. em cũng không muốn anh hiểu lầm tình cảm của em dành cho anh.. chuyện đính hôn anh quyết đi.. em không ý kiến. - mọi việc đã quá thuận tiện cho nó, nó cũng đồng ý ngay. Anh nghe thế thì mừng thầm trong người, lòng anh sung sướng không thể tả.

    - Được, thôi em nghĩ ngơi, anh về, mai không cần phải đi làm, anh sẽ giúp em xin phép, ngủ ngon, mai anh đến thăm em. - Rick nói xong hôn lên trán nó, nó cũng gật đầu tỏ ý hiểu, anh đứng lên và ra về.

    - Anh cũng thế, ngủ ngon.

    * * *

    Tại nhà anh..

    - Rick, con nói thật à.. Fasmin, con bé đồng ý rồi sao? - mẹ anh ngạc nhiên, nhưng anh gật đầu khẳng định. Ba anh thì mỉm cười xem ra lần này là thật rồi.

    - Được được, mẹ muốn Fasmin trở thành con dâu của mẹ lâu lắm rồi.. để mẹ chọn ngày lành tháng tốt.

    - Mẹ chọn trong tháng nha.. - Rick nói hiện ý cười nhưng thật ra anh muốn đính hôn nhah diễn ra vì sợ nó sẽ đổi ý.

    - Mẹ biết rồi, ông xem.. nhìn nó nôn nao vui chưa kìa.. - chưa gì hết đã thấy mẹ anh trên tai nghe điện thoại không ngừng bởi mẹ ah đang sắp xếp thay anh buổi đính hôn.

    * * *
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng tám 2019
  11. Chương 9. Chuẩn bị chúc mừng em

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngày hôm sau, dù nó không đi làm nhưng nó vô cùng bận rộn khi liên tiếp nhận được nhiều cuộc điện thoại từ các đồng nghiệp, cấp dưới hay cả Rin.

    - Em nghe.. - nó nhẹ giọng, nhưng lại mang sự mệt mỏi, không ngờ chỉ mới đêm qua mà giờ đã lan nhanh tin đến thế. Không lẽ Duy Ân thực sự yêu nó sao?

    - Là thật sao? - nó nghe bên kia một giọng nói buồn bã nó mới nhận ra, người nó đang nói điện thoại là hắn. Nó muốn giải thích nhưng việc trước mắt lại không cho.

    Nó hít một hơi thật sâu sau đó trả lời.

    - Phải.. được, 15p nữa em sẽ đến. - cuộc thoại nhanh chóng kết thúc và nó nhẹ nhàng bước xuống giường, vết thương ở chân của nó đã ổn hơn, nếu vậy tiện thể nghĩ phép nó cũng nên tìm một nơi để thả lỏng. Nhưng liệu cuộc thoại vừa rồi của nó chỉ có nó và hắn biết hay còn ai khác.

    * * *

    Tại Run- một quán cafe nổi tiếng với kiến trúc đơn giản mang sự thoải mái yên bình, có lẽ hắn hiểu tính tình nó nên mới hẹn nó ở nơi này. Hắn đợi nó rất lâu nhưng thực chất là do hắn đến sớm bởi một người quy tắc như nó nói rất giữ lời, đến đúng giờ. Một đôi giày thể thao trắng đế bệt xuất hiện trước mắt hắn. Hắn ngước nhìn thì nhận ra bóng dáng quen thuộc ấy, hôm nay nó nhẹ nhàng đơn giản với chiếc váy voan trắng cổ tim tay ngắn, nó không dùng son hay trang điểm vì thế gương mặt mệt mỏi nhợt nhạt hiện ra nhưng vẫn không làm mất đi vẻ đẹp mộc mạc thanh cao của nó, gương mặt từng góc ngạnh rất rõ ràng mà hắn từng đêm xao xuyến. Nó kéo ghế ngồi xuống và gọi cho mình một ly socola nóng.

    - Chân của em thế nào rồi? - hắn không biết nên vào chủ đề thế nào.

    - Đã ổn hơn.

    - Em đã suy nghĩ kĩ chưa? - Hắn hỏi nhưng vẫn không muốn nghe câu trả lời từ nó. Nó hiểu cảm giác của hắn hiện giờ, nhưng nó biết làm gì ngoài 2 từ xin lỗi. Có lẽ nó nên nhờ đến Kyo.

    "I believe.." tiếng chuông điện thoại của nó vang lên, nó bắt máy, thì ra là anh.

    "Không sao, em vẫn ổn, em đang gặp bạn ở Run. Được. Bye." nó nói nhah sau đó tắt máy, từ "Bạn" nó nói làm lòng hắn đa nói, rõ ràng hôm qua, không lẽ những gì hôm qua là chuyện đùa..

    - Phải.. chúng ta chỉ là bạn, em hi vọng anh có thể đến dự lễ đính hôn của em. - Nó đang biến mình như thế nào trước mắt hắn, một cô gái đểu cán trước hắn.. hay là một cô gái lăng nhăng.. không rõ ràng.. Miệng nó nói, nhưng lòng thầm mong cho Kyo gọi hắn về trụ sở để hắn khỏi đau lòng, dù thế nào kế hoạch nằm vùng thế này chỉ một mình nó biết.

    Một câu nói đủ để tàn nhẫn, giết chết trái tim hắn, nhưng hắn vẫn mỉm cười, không sao, yêu một người không phải là phải ở bên họ, ép buộc họ mà là muốn thấy người mình yêu được hạnh phúc. Hắn biết nó có một quá khứ không mấy tốt đẹp nhưng giờ thấy nó mỉm cười hạnh phúc thế, dù hắn đứng một bên cũng không sao.

    - Vậy chúc mừng em, hôn lễ của 2 người anh sẽ đến. Anh có việc đi trước. - hắn nói nhanh sau đó đứng lên bỏ đi, trước khi đi hắn để lại cho nó một nụ cười, nụ cười thật lòng của hắn làm tim nó có cảm giác như bị kim đâm.

    Hắn đã rời khỏi, nhưng nó vẫn ngồi đó, trước mặt là ly socola nóng còn nghi ngút khói, tiếng nhạc saxophone du dương làm nó muốn trải lòng mình, nhưng nó nhớ ra điều gì đó dùng ngón tay ấn nhẹ vào màn hình trên chiếc đồng hồ trên tay.

    "Cần Hoàng Duy Khôi về sở." một câu nói ngắn gọn, nhưng đầy chất lạnh lùng, đây chính là thái độ làm việc của nó. Sau đó nó đứng dậy và rời đi khi vẫn chưa một lần chạm vào ly nước trước mặt. Nó bắt taxi đến bệnh viện.

    * * *

    Tại phòng làm việc của mình, chiếc áo blouse trắng được vắt một bên, trước mắt Rick hiện giờ là màn hình laptop nhưng dường như là GPS thì phải, bởi có dấu chấm đỏ từ Run đang dần di chuyển về hướng bệnh viện. Chính xác rằng, mọi hành động của nó, anh đều kiểm soát được. Chính vì thế lúc nãy, anh gọi cho nó viện cớ để kiểm tra xem nó có nói dối anh hay không? Nhưng kết quả làm anh rất hài lòng.

    "Cốc.. cốc..".. vào đi.

    Nó nhẹ nhàng bước vào, nó thấy anh vẫn đang chăm chú làm việc nên lặng lẽ bước đến gần bàn, anh vẫn làm việc rất say mê không biết người vào là nó, nó cũng im lặng nên anh thắc mắc, anh đã nói vào đi rồi mà, sao vẫn im lặng.

    - Tôi nói vào.. Hy, em đến từ lúc nào, sao không ở nhà nghĩ ngơi.. anh.. - anh khá bất ngờ khi vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt của nó, ánh mắt sâu thẳm nhưng nhìn anh rất tự nhiên, nó đag nhìn anh làm việc sao?

    - Ưmh.. không đến sao biết được có một trưởng khoa đang tất bật làm việc quên cả giờ trứa thế này. - nó nói sau đó cười nhẹ, gõ nhẹ lên đồng hồ làm anh theo quán tính nhìn theo. Thì ra đã đến trưa rồi..

    - Haizz.. anh quên mất, dạo này công việc khá nhiều. Chúng ta đi ăn trưa thôi.. - anh nói xong lấy áo khoác sau đó chìa tay ra, trog khi nó vẫn đang do dự thì tay nó đã được ai đó kéo đi. Xuống sảnh lớn của bệnh viện bao nhiêu cặp mắt đổ vào nó và anh, một hình ảnh mà đáng được lên trang bìa nếu như hai người họ là diễn viên hay đại mih tinh, nhưng dù không là diễn viên nhưng tin nó và anh sắp đính hôn lại được đứg đầu trang bìa của tất cả các tập chí, tv.. điều đó cho thấy thế lực của trưởng khoa trẻ đẹp soái ca của họ như thế nào. Về phần nó, đơn giản thôi, hai người ông cưng chiều nó hết mực, lại được hai người anh hết lòng yêu thương, sự sát cánh ủng hộ của 2 cô bạn thân Ren và Zeny thì còn ai phản đối việc này nữa.

    - Bọn họ đang nhìn chúng ta. - nó nhắc nhở anh, tay nó khẽ động muốn tách ra nhưng lại bị anh nắm chặt.

    - Không sao cả, bọn họ cũng biết rồi còn gì. Chân em vẫn đang bị thương, đi chậm thôi. - Anh nói sao đó dìu nó chầm chậm đi ra ngoài mặc dù nó nói không cần.

    * * *

    - Anh về trước đi, em muốn đến thăm Ren và Zeny. - Nó nói với anh sau khi nó và anh đã xong bữa trưa.

    - Không phải lúc nãy.. em vừa gặp bạn rồi sao? - Anh hỏi lại, anh muốn biết nó có nói thật hay không.

    - Lúc nãy em gặp Flynn muốn anh ấy đến dự hôn lễ của chúng ta. - lời nó nói làm anh cảm thấy hài lòng, rất hài lòng là đằng khác, bởi vì những lời nó vừa nói chứng tỏ nó đã thẳng thừng từ chối hắn. Anh rất vui vì thế việc nó gặp Zeny và Ren cũng dễ thông qua.

    - Được, nhưng em phải cẩn thận, anh về bệnh việc, xong anh sẽ đến đón em đi thử áo cưới sau đó về nhà, có được không? - anh hỏi, nó gật nhẹ. "Phải thử áo cưới sao?", nó nghĩ, lòng nó chùn xuống, 5 năm trước nó cũng được mặc váy cưới nhưng kết quả là.. đánh mất một vị hôn phu.. nó tự cho rằng mình không có duyên với váy cưới, và nó nghĩ rằng không biết chiếc váy cưới lần này nó khoác lên người nó nên tạo vẻ mặt gì cho mình, tự vẻ cho mình một nụ cười hạnh phúc hay một vẻ mặt bất cần. Chính nó là người hiểu rõ hơn hết, hôn lễ giữa nó và Rick diễn ra để làm gì?
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng tám 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...