Ngôn Tình Học Sinh Ngoan Đừng Nháo! - Lục Linh

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Lục Linh, 16 Tháng mười 2021.

  1. Lục Linh

    Bài viết:
    0
    Học Sinh Ngoan Đừng Nháo!

    Tác giả: Lục Linh

    Thể loại: Ngôn tình, Học đường

    [​IMG]

    Văn án:

    Anh không biết tại sao mình lại thích em, rõ ràng em đáng ghét như vậy vừa kiêu ngạo, vừa tự cao. Anh thích nhìn em chỉ vì tranh chấp thắng anh mà cười cả một ngày, thích nhìn em đứng trên sân khấu cất tiếng hát, thích em dùng chất giọng ngọt ngào đó gọi tên anh mặc dù cái tên đó bị em biến tấu đến méo mó.

    * * *

    Em biết mình thích anh nhưng không nghĩ mình thích anh nhiều như vậy.

    Em có thể chấp nhận màn tỏ tình sến súa chỉ vì người tỏ tình là anh.

    Em có thể vì tin nhắn chúc ngủ ngon của anh mà ngây ngốc cả một buổi tối.

    Em là người thiếu kiên nhẫn nhưng lại có thể chờ anh lâu như vậy.

    Hóa ra trong vô thức em lại trở thành người có tính cách trái ngược hoàn toàn với em của ngày thường, Và cũng chợt nhận ra em có thể vì anh mà làm nhiều điều như vậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 17 Tháng mười 2021
  2. Đang tải...
  3. Lục Linh

    Bài viết:
    0
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Dưới không khí oi bức của tháng bảy, Hà Nội bước vào những đợt nắng nóng ngột ngạt khiến người ta khó chịu đến chim cũng chẳng thèm hót, ve cũng chẳng có sức mà kêu.

    Bệnh viện ở nông thôn cơ sở vật chất không được tính là tốt, điều hòa cũng chỉ được lắp đặt trong phòng khám, người dân phải xếp thành hàng trên hành lang nhỏ hẹp để lấy phiếu khám. Dương đã đứng đợi hơn một tiếng đồng hồ đến giờ chân cũng đã tê dần, tay liên tục cầm bình nước đưa lên miệng uống.

    "Khám gì"

    "Tay."

    "Tên?"

    Bác nhân viên y tế già có mái tóc hoa dâm phụ trách ghi giấy khám đầu cũng chẳng buồn ngước lên, tay chậm rãi viết thông tin người cần khám.

    "Trần Thiên Bỉnh."

    "Trần Thiên Bỉm?"

    Phụt! Toàn bộ nước trong miệng Dương cứ thế đáp xuống lưng người trước mặt.

    "Khụ, khụ.. xin lỗi tôi không cố ý." Nói xin lỗi nhưng miệng thì run rẩy nén cười. Haha, người gì đâu tên bựa như thế bị nghe nhầm cũng đáng.

    Trần Thiên Bỉnh im lặng thu toàn bộ biểu cảm của Dương vào mắt. Hừ, đừng tưởng cậu không biết cô gái này nghĩ gì, dù sao cũng bị nhầm tên nhiều lần rồi, những lần đầu cậu còn vô cùng tức giận nhưng về sau cũng chẳng thèm để ý. Trách sao được tên là do bà nội đã mất của cậu đặt, cậy cũng đâu có quyền quyết định.

    Phần áo sau lưng bị trúng nước dưới thời tiết nóng bức này khiến nó dính vào người nhớp nháp khó chịu, đôi lông mày cũng vì chuyện này mà nhíu lại.

    Cảm thấy mình xin lỗi cũng không có thành ý lắm hơn nữa cũng phụt nước vào áo người ta như vậy, Dương bèn móc chiếc khăn tay trong túi áo sơ mi trước ngực của mình đưa cho người thiếu niên.

    "Cái đó.. cậu có thể dùng khăn của tôi để lau."

    Trần Thiên Bỉnh nhìn Phạm ánh Dương rồi lại nhìn chiếc khăn trước mặt phun ra hai chữ không cần rồi quay người lên.

    Không lấy thì thôi, nếu không phải lương tâm cắn rứt thì nghĩ gì chị đây cho cậu mượn khăn. Âm thầm giơ ngón giữa với cái bản mặt như ăn phải phân kia nhưng gương mặt thì không cảm xúc bình tĩnh cất khăn lại vào túi.

    "Cháu tên là Trần Thiên Bỉnh," bỉnh' trong "bướng bỉnh" chứ không phải là "bỉm".

    "À.. rồi rồi." Nhanh chóng xé tờ giấy khám đã được điền đầy đủ thông tin đưa cho cậu, bấy giờ Bỉnh mới xoay người rời đi.

    * * *

    "Về nhà uống nhiều nước, tránh ăn đồ cay nóng và uống rượu bia, bảo mẹ cháu pha nước đường đỏ cho uống còn có.."

    "Dạ, dạ.. cháu biết rồi, lần nào tới dì cũng nhắc đi nhắc lại cháu sớm đã thuộc lòng rồi."

    Thấy người dì bác sĩ của mình nói không có dấu hiệu ngừng lại dương vội vã chen vào ngắt lời. Mỗi lần đến kì kinh nguyệt là Dương lại bị đau bụng đến mức kêu cha gọi mẹ nên phải đến bệnh viện chỗ dì cô làm việc để lấy thuốc uống. Đề phòng dì mình lại bắt đầu lải nhải mấy cái quy định ăn uống nhức đầu Dương bèn kiếm cớ:

    "Còn nhiều người đang chờ tới lượt khám cháu không làm phiền dì nữa, tạm biệt dì moahh.." Nhanh chóng túm lấy túi thuốc đã được kê sẵn để trên bàn rồi chạy mất dạng, khi đi còn không quên thơm gió người dì xinh đẹp của mình.

    "Con bé này đi từ từ thôi đừng có chạy nhảy, hazz." Nhìn theo bóng lưng của Dương, dì cô chỉ biết thở dài lắc đầu.

    * * *

    Trở ra từ khoa xương khớp, Bỉnh rẽ vào tòa nhà bên cạnh. Ở nông thôn không có bệnh viện dành riêng cho người tâm thần, vì vậy bệnh viện trung tâm của huyện hiển nhiên bao gồm cả khoa thần kinh nhưng dù vậy điều kiện vật chất ở đây cũng tốt hơn nơi trước kia cậu sống.

    Đứng trước phòng bệnh số 8, xuyên qua lớp kính cửa sổ trong suốt có thể nhìn thấy người phụ nữ trung niên đang nằm ngủ tên giường bệnh. Ánh sáng hắt lên khuôn mặt tái nhợt của bà, có lẽ do chói mắt khiến giấc ngủ bị ảnh hưởng mà đôi lông mày khẽ nhíu lại.

    Người y tá đắp chăn cho bà cảm nhận được điều này bèn buông rèm cửa xuống, bấy giờ người phụ nữ kia mới an an tĩnh tĩnh chìm sâu vào giấc ngủ. Hoàn thành xong xuôi công việc người y tá trẻ nọ bước ra khỏi phòng mới phát hiện Bỉnh không biết từ lúc nào đã đến đây nhìn chằm chằm vào bên trong.

    "Em đến khi nào vậy?"

    "Bà ấy sao rồi." Đầu cũng không ngoảnh lại, cậu chỉ một mực nhìn bệnh nhân trong phòng, nương theo ánh mắt của Bỉnh người y tá khẽ lên tiếng:

    "Dạo gần đây tinh thần tốt hơn một chút, mới vừa rồi còn ăn được nửa bát cháo hiện taih đã ngủ rồi. Em có muốn vào nhìn một lát không?"

    Thiếu niên im lặng hồi lâu rồi nói:

    "Không cần đâu, em đứng đây nhìn một lúc rồi đi. Chị Phương, chị vất vả rồi."

    "Vất vả gì chứ, chị là y tá mà đương nhiên đây là việc nên làm em không cần khách sáo như vậy.'

    " Vậy phiền chị để ý bà ấy giùm em. "

    " Được. "

    Mắt thấy thiếu niên cũng không có ý định tiếp chuyện nữa, y tá Phương bèn đưa ra một cái cớ rồi nhanh chóng rời đi. Thật ra, cậu không nhắc thì chị cũng đã để ý bà ấy rồi, một người phụ nữ thoạt nhìn đoan trang như vậy không biết đã phải chịu đả kích gì mà tinh thần trở nên hoảng loạn, cả ngày chỉ ngồi trên giường bệnh thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, không náo loạn như những bệnh nhân khác nhưng lại im lặng đến đáng sợ.

    Bỉnh nhìn người trong phòng hồi lâu rồi lặng lẽ quay người rời đi. Giá như năm đó cậu phát hiện sớm hơn một chút thì mọi chuyện sẽ không xảy ra nhưng cuộc đời không bao giờ có hai từ" giá như"..
     
    Chỉnh sửa cuối: 19 Tháng mười 2021
  4. Lục Linh

    Bài viết:
    0
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đối diện với căn nhà không một bóng người Bỉnh trực tiếp lên phòng ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy đã là 3 giờ chiều.

    Reng Reng Reng

    "Alo"

    "Anh Bỉnh ra ngoài chơi không?"

    Nghe rõ tiếng ồn ào truyền đến từ đầu dây bên kia cậu khẽ nhíu mày:

    "Đang ở đâu?"

    "Quán bi-a chỗ bà Tám"

    "Được, 15 phút nữa tôi qua"

    Ngô An Lam đứng ngoài cửa quán vừa nhìn thấy Bỉnh cái dáng ẻo lả đã chạy vội tới:

    "Anh Bỉnh cuối cùng anh cũng tới, cái tên Cao Phong Tuấn kia không biết chơi kiểu gì mà thua một con bánh bèo làm mất hết cả mặt mũi."

    Thiên Bỉnh nhìn Ngô An Lam từ trên xuống dưới, đàn ông con trai mặc áo hồng tô son:

    "Chắc cậu không bánh bèo."

    Lam:.

    "Ấy, ấy.. đợi em với."

    Bên trong quán, Phạm Ánh Dương tay trái cầm cơ, tay phải cầm gậy, mắt chăm chú ngắm bi cả người cúi sát vào mặt bàn, một vài sợi tóc cũng vì thế mà rũ xuống nhẹ nhàng mơn trớn gò má trắng trẻo. Ánh nắng từ cửa phòng bao trùm lên cả người Dương thoạt nhìn càng khiến khuôn mặt cô trở nên mềm mại.

    Tạch! Tất cả bi trên bàn đều vào lỗ, bấy giờ Dương mới thu người đứng dậy nở nụ cười tự tin vô cùng ngạo nghễ. Khi Bỉnh bước vào quán vừa vặn nhìn thấy một màn này, không thể không thừa nhận là trông cô rất ngầu nhưng cậu chợt nhận ra đây là cô gái lúc sáng phụt nước vào áo cậu.

    Nhận được ánh mắt khiêu khích của cô gái đối diện Cao Phong Tuấn giận tím tái mặt mày, chơi thì chơi dù sao cũng thua hai ván rồi thua thêm một ván cũng chẳng sao. Mặc dù nghĩ như vậy nhưng lần này chơi không thắng cô gái kia.. ừ thì, vẫn tức như vừa rồi.

    "Em trai à, không chơi thắng được thì nghỉ ngơi đi rồi về nhà với mẹ, chứ ở đây chơi tiếp thì kết quả vẫn như vậy thôi haha"

    "Cậu.."

    An Lam mắt thấy Cao Phong Tuấn đã ngu còn cố chấp vội kéo Bỉnh vào trong nhằm gỡ gạc lại. Mặc dù hai người họ chơi kém nhưng anh Bỉnh của cậu ta lại chơi rất tốt nha.

    "Tuấn, cậu tránh ra đi để anh Bỉnh ra tay, cậu ngoài cái mặt kia ra thì chẳng làm được tích sự gì hết."

    ".. Được, Bỉnh cậu nhất định phải cho đứa con gái vênh váo kia biết tay, cậu ta dám sỉ nhục tớ"

    Bỉnh nhìn hai người như bị tiêm máu gà hung hăng tranh chấp thắng thua với một cô gái nhàn nhạt lên tiếng:

    "Không chơi"

    Lam và Tuấn đang chuẩn bị tinh thần để cười nhạo Dương: "..."

    "Haha, cũng muộn rồi nếu không chơi thì chị về trước đây hẹn các em khi khác." Nói rồi đôi chân dài tiêu sái bước đi.

    "Bỉnh sao cậu lại không chơi chứ, hại tớ mất hết mặt mũi."

    "Tôi không chơi thì cậu cũng mất hết mặt mũi rồi."

    Tuấn: "..."

    "Bị thương ở tay đi khám bác sĩ dặn không được vận động mạnh, hơn nữa hai người các cậu hơn thua với một cô gái để làm gì."

    "Cậu ta mà là con gái cái quái gì, cậu không biết trước khi cậu đến cậu ta đã chơi thắng bao nhiêu người dọa bọn họ chạy mất dép. À mà khoan, cậu bị thương ở tay hả có nặng lắm không?"

    "Ừ, nhưng không sao. Về thôi"

    Nghĩ đến cô gái ban nãy cậu lại thấy buồn cười, một ngày chạm mặt tới hai lần nhưng ấn tượng với cô trong cậu lại chẳng tốt đẹp nổi, con gái gì mà vừa vô duyên, vừa hổ báo như thế ai mà ưa nổi.

    "Mày không biết đâu lúc đấy thua tao tên kia tức tím mặt mà không làm được gì nhìn buồn cười vãi. Cậu ta còn gọi bạn tới nhưng hắn không chịu giúp, trùng hợp hơn là hắn chính là người sáng nay tao gặp trong bệnh viện, tên là gì ấy nhỉ.. à, Bỉnh nghe cứ như" bỉm "có khi sau này sinh con đặt tên là" tã "cũng được haha.."

    Bỉnh vừa bước ra khỏi quán: "..."

    Lam và Tuấn: "..."

    Bà cố nội này nói xấu người khác thì cũng phải nói nhỏ một chút, hơn nữa tìm chỗ nào kín đáo ít người rồi nói chứ đứng ngay cửa ra vào như vậy không sợ anh Bỉnh của bọn họ đi ra nghe thấy sao.

    Cúp điện thoại xong, Dương xoay người định đi lấy xe ra về thì phát hiện sáu con mắt đang nhìn mình chằm chằm, nụ cười trên miệng bỗng cứng đờ. Đưa điện thoại lên tai một lần nữa, nói với cái màn hình tối đen:

    "Alo ba.. vâng vâng giờ con về ngay."

    Nhanh chóng trèo lên con xe thân yêu đạp như chưa bao giờ được đạp, đùa chứ chế giễu tên người ta còn bị chính chủ bắt được không thấy mặt cậu ta đã đen như đít nồi, giờ không chạy để bị tẩn à.

    Nhìn theo bóng dáng chạy trối chết của cô gái, khóe môi Bỉnh giật giật, thôi bỏ đi chấp nhặt mấy chuyện lặt vặt này làm gì.

    Về đến nhà, Dương mới yên tâm được phần nào may mà nhanh trí chứ nếu ba tên kia thực sự không nể mặt nhao vào úp sọt cô thì đến lúc đó có mà chạy đằng trời, dù sao một đứa con gái làm sao đấu được với ba tên đàn ông.

    Vì hôm nay ông nội Dương sẽ qua ăn cơm nên có lẽ mẹ cô giờ này chắc đang ở chợ nên nhà cũng chẳng có ai nên cô trực tiếp lên phòng tắm rửa.

    Đến hơn 6 giờ vừa nghe thấy tiếng còi xe của bố Dương đã lon ton chạy xuống nhà, vừa thấy ông nội bước xuống khỏi xe đã vội bước đến ôm tay ông nội nói ngon nói ngọt dỗ đến mức ông cụ hai mắt cười tít lại.

    Ba Phạm nhìn hai ông cháu kẻ tung người hứng cười đến quên trời quên đất vội chen vô: "Được rồi ba, có gì vào trong rồi nói."

    Một nhà ba người cùng ông cụ ngồi xuống bàn ăn, không khí vô cùng ấm áp bữa cơm cứ thế trôi qua trong tiếng cười nói vui vẻ.

    "Bé Dương đã chuyển về đây hơn một tháng đã quen chưa con?"

    "Dạ rồi ông ạ, con còn quen được bạn mới ở trung tâm năng khiếu nữa cơ."

    Ông cụ gật đầu xem như đã hiểu, gia đình Dương vốn dĩ sống ở thành phố nhưng sau khi về quê chịu tang bà nội, bố Dương cũng vì lo lắng cho ông thân già một mình lại không chịu lên thành phố sống cùng nhà bọn họ nên quyết định chuyển công tác về quê đồng thời cả gia đình cũng dọn về đây sống. Chỉ tội cho đứa cháu gái vàng bạc của ông dù sao ở nông thôn điều kiện đều không tốt như ở thành phố, bây giờ thấy con bé thích ứng tốt như vậy thì cũng yên lòng.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...