Hỏa Tâm Ký: Tiên Tôn Người Chạy Đâu Cho Thoát - Yêu Nhi

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Yêu Nhi, 12 Tháng sáu 2020.

  1. Yêu Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    18
    [​IMG] Hỏa Tâm Ký: Tiên Tôn Người Chạy Đâu Cho Thoát

    Tác giả: Yêu Nhi

    Thể loại: Ngôn tình, cổ trang.

    Link thảo luận: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yêu Nhi


    Giới thiệu:

    Lâm Bảo Nhi, sinh ra trong gia tộc nhiều đời làm nhà khoa học. Bảy tuổi nghịch dại phòng thí nghiệm bị nhiễm vi khuẩn làm biến đổi nhãn cầu, mai mắn hay bất hạnh có được đổi mắt như kính hiễm vi. Sau đó liền biến thành chân chạy vật cho gia gia của mình và chín cái nhân vật thiên tài kia.

    Mười ba tuổi thiếu chút nữa bị Lâm Thiên Khải tên đẹp trai thiên tài biến thái thứ mười cưỡng bức.

    Mười bốn tuổi nguyên một tòa nhà mười tầng dùng làm phòng thí nghiệm đột nhiên biến mất. Mười nhà khoa học đứng đầu thế giới mất tích một cách kì bí.

    Mười bảy tuổi ngay đúng ngày sinh nhật nhận được 1 hộp quà bé bé xinh xinh mở ra.. Sau đó.. À không có sau đó nữa. Thế giới hiện tại kết thúc tại đây. Thế giới mới được mở ra. Ở đó câu chuyện của nàng mới chính thức bắt đầu.

    - Tiên Tôn ta bên ngươi một đời một kiếp có được không?

    - Ừ!

    * * * ta là đường phân cách______

    - Tiên Tôn ta và ngươi không còn quan hệ, đường ai nấy đi, không cầu gặp lại.

    - Bảo Nhi, Không..

    * * * ta là đường phân cách_______

    - Tiên Tôn thì ra trong lòng ngươi ta căn bản không bằng chúng sinh thiên hạ.

    - Bảo Nhi ta không quan tâm cái gì chúng sinh thiên hạ, đưa tay cho ta, minh nguyệt thiên nhai ta cùng ngươi đi. Ngươi muốn gì ta điều đáp ứng, van cầu ngươi..

    * * * ta là đường phân cách_______

    - Tiên Tôn của ta, sau tất cả ngươi nghỉ ta còn có thể tiếp tục sống, tiếp tục ở bên ngươi được sao?


    - Bảo Nhi..

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yêu Nhi
     
    Thiên hi thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 26 Tháng sáu 2020
  2. Đang tải...
  3. Yêu Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 1: Số Xui Vận Rủi Ai Lường Được

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nàng cô con gái duy nhất, người thừa kế của gia đình nhiều đời làm nhà khoa học hàng đầu. Lâm Bảo Nhi từ khi sinh ra có thể nói muốn gió được gió muốn mưa có mưa, chỉ có thứ Bảo Nhi không muốn chứ không có thứ Bảo Nhi không có. Nhưng những thứ đó Bảo Nhi nàng đâu cần. Cho dù nàng có IQ đứng đầu thì sao? Có EQ cao ngất ngưỡng lại thế nào? Chung quy cũng chỉ là một cô bé mười bảy tuổi thôi được không. Lâm Bảo Nhi nàng đâu cần gì nhiều chỉ cần sáng mở mắt ra có người nhìn một cái, chúc một câu "Buổi sáng hảo".

    Buổi trưa ăn cơm có người ngồi cạnh thôi, ước mơ cao sang lắm sao? Lâm Bảo Nhi nàng có tất cả duy chỉ không có tình thương thôi. Cho dù nàng không tin Thần Phật nhưng cũng đã nhiều lần thử cầu nguyện có thể đem tất cả đổi lấy một người bất ly bất khí nàng được hay không. Nhưng hình như ông trời không thích nàng. Ông ấy cứ muốn làm ngược lại cơ. Cũng như hôm nay vậy. Hôm nay là sinh nhật nàng. Ừ thì sao? Chẳng có ma nào cả. Quà.. gửi đến như nước. Ai cũng tranh nhau tổ chức tiệc cho nàng nhưng trong bữa tiệc đó có bao nhiêu người thật tình mừng sinh nhật cho nàng? Ân, không có ai cả, chỉ có lợi ích thôi. Lâu dần nàng cũng không tổ chức nữa. Sáng ra nhìn một nhà đầy quà nhưng không có lấy một người. Ây.. thật chán nản. Tiếng chuông cửa reo kéo nàng từ trong suy nghĩ về thực tại.

    - Ai đó?

    - Chuyển phát nhanh thưa quý khách.

    - Quái. Mình có khi nào đặt hàng chuyển phát đâu chứ. Ra liền.

    - Xin quý khách ký nhận dùm cho.

    Cầm gói quà be bé trong tay. Lâm Bảo Nhi càng cảm thấy lạ lẫm hơn. Quà mọi năm không phải điều cử người mang đến sao? Năm nay còn có người dám sử dụng chuyển phát cơ à. Lại còn bé thế, ha xem coi thứ gì.

    Hộp quà được mở ra cũng không kịp nhìn rõ xem bên trong là thứ gì thì một cơn choáng váng ập đến. Trời đất như quay cuồng. Còn là quay càng lúc càng nhanh. Nàng cảm nhận được thân thể như đang bị xé toạc ra. Một vị rỉ sắt tràn ngập trong khoang mũi và miệng. Ngày càng tanh nồng. Trong đầu nàng lúc này chỉ duy nhất hiện lên một câu.

    - Bị ám sát.

    Đại khái trước khi nàng sắp mất đi ý thức thì cảm giác quay cuồng dừng lại

    Sau đó là.. rơi, rất giống như vừa trèo lên một cái cây thật cao sau đó thì rơi xuống. Lưng đập mạnh vào mặt đất, vị tanh nồng tràn khỏi khoang miệng. Nhả ra được một ngụm máu cảm giác nghẹn uất cũng dần đỡ hơn. Lâm Bảo Nhi nhìn quanh đánh giá. Ừm đang là ban đêm, ở trong rừng, cây cối um tùm. Nhìn lại bản thân vẫn là bộ đồ ngủ, lấm lem bẩn thỉu, ây.. trông cứ như một con ăn mày. Nhưng có một điều chắc chắn là bản thân vẫn còn sống. Nơi nàng đang sống là Trung tâm thành phố xung quanh không có rừng. Cảm giác vừa mới qua một phút nên có thể không phải là bắt cóc chuyển đi. Vậy cuối cùng đây là đâu? Và sao bản thân đến được đây?

    Phủi bớt bùn đất trên người nàng định đi loanh quanh xem xét thì từ phía bụi cây trước mặt phát ra dị động.

    - Giữa rừng thiên nước độc, chắc chắn không phải người, không lẽ là thú rừng. Ấy mẹ ơi, không xui xẻo đến vậy chứ?

    Nhưng số xui vận rủi ai mà lường được. Nàng từ sau cây cổ thụ nhìn ra thì thấy được một bóng đen chầm chậm từ sau bụi cây bước ra. Ánh trăng chiếu xuống soi sáng cái thứ trước mặt nàng. Nói là một con báo thì không đúng lắm. Con vật này mặt tựa báo, móng vuốt tựa hổ, cánh của chim ưng, đuôi của bọ cạp, to hơn một con trâu.

    - Ơ? Thú đột biến hả ta?

    Câu nói còn chưa dứt chỉ thấy dị thú phía trước mở ra cái miệng thật to, thổi 1 luồng lửa hừng hực về phía nàng, chưa đầy một giây cây cổ thụ trước mặt tan thành một nhúm tro, theo gió bay về với cát bụi, không còn sót lại dù chỉ một hạt, điêu tàn như lòng dạ của Lâm Bảo Nhi nàng lúc này. Co chân lại chạy hết tốc lực vừa chạy vừa hét. Tiếng hét kinh tâm động phách, tê tâm liệt phế xuyên qua chín chín tám mốt dặm mong là có thể lọt vào tay ai đó.

    - Bớ Người ta! Cứu.. ứu.. u.. u.. u. U..

    Kiếp trước chắc là nàng diệt cả nhà lão thiên gia nên kiếp này ông ấy mới hành hạ nàng một cách kinh hồn khiếp vía như thế. Chạy chưa đến mười bước quả nhiên đạp trúng hạt bụi cắm mặt xuống đất.

    Trừng mắt nhìn con quái thú từng bước thong dong đi về phía nàng. Thời khắc chiếc răng nanh kia sắp ngoạm ngang chiếc cổ be bé trắng nõn nà của nàng thì không biết nơi nào từ sau lưng bay tới 2 ánh kiếm đem con quái vật cao lớn kia chém làm bốn mảnh. Miệng há to, biểu cảm dừng lại ở giữa hoảng sợ và vui mừng nên trong mặt Lâm Bảo Nhi lúc này không khác gì.. ờ.. mặt con quái thú vừa chết lúc nãy.

    Từ từ quay đầu lại nhìn mặt vị cứu tinh từ đâu bay đến. Thế nhưng biểu cảm trên khuôn mặt nàng cũng không khá lên được là bao. Miệng há to và hình như.. còn có thêm.. nước miếng! Người đến mặc một trường bào màu đỏ, không phải là đỏ của máu mà là màu đỏ sống động của lửa, như rực rỡ lại như thiêu đốt. Tay cầm một thanh kiếm dài tỏa ra nhiệt quang sống động. Khuôn mặt người đến như thiên tiên. Đôi mắt hẹp dài phong tình vạn chủng. Đôi môi mọng đỏ động lòng người nhưng chưa bao giờ cười nên nhìn như băng sương, lạnh lùng, hờ hững và xa cách.

    Còn chưa kịp thu hồi biểu cảm thì từ trên người tiên nhân kia bay đến một con sâu ở trên ngực Lâm Bảo Nhi cắn một lỗ áo trực tiếp chui thẳng vào ngực nàng.

    - Bớ Người ta con sâu háo sắc.

    Chưa kịp làm gì thì bỏng đâu từ bốn phương tám hướng trong rừng từng đàn từng đàn hỏa diễm bay tới sau đó cũng như con sâu kia thông qua cái lỗ trên áo chui hết vào trong ngực nàng. Cảm nhận thân thể như bị xé ra rồi dán lại, dán lại rồi xé ra cứ như thế lặp đi lặp lại. Đến khi nàng tưởng chừng như bản thân không chịu được nữa thì cơn đau dừng lại, cuối cùng cũng có thể ngất đi. Trước khi mất đi ý thức nàng còn thấy được biểu cảm vừa ngạc nhiên vừa kì quái như nhìn người ngoài hành tinh của vị tiên nhân

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yê u Nhi
     
    Last edited by a moderator: 15 Tháng sáu 2020
  4. Yêu Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 2: Tiên Tôn Và Tiên Đồ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cũng không biết qua bao lâu khi Lâm Bảo Nhi tỉnh lại thì bầu trời đã là hừng đông.

    - Tỉnh.

    Nhìn vị tiên nhân ngồi ngay bên cạnh, cách đó 10 bước còn có 1 con quái thú bị chém thành bốn mảnh, trên ngực vẫn còn 1 lỗ Lâm Bảo Nhi mới hoàn hồn lẩm bẩm.

    - A! Ra không phải là mơ? Cái vị này ta hỏi ngài 1 chút được không?

    Thấy người kia vẫn nhắm mắt dưỡng thần trước sau chưa từng nhìn nàng, nhưng đầu hơi giật nhẹ 1 cái coi như đồng ý.

    - Đây là đâu vậy, ta không hỏi khu rừng này ta là muốn hỏi cả phiến đại lục này.

    Có 1 con thú đột biến còn biết phun lửa chắc chắn không còn ở trái đất rồi. Nếu trái đất mà phát hiện ra con này trăm phần trăm là tuyệt chủng.

    Mở mắt ra nhìn người con gái lạ lùng trước mặt nhưng hắn vẫn từ tốn trả lời.

    - Đại lục Thuần Quang.

    - Ơ! Hình như không có trong tư liệu hay lịch sử của nơi nào cả? Ây vậy cuối cùng mình làm sao mà tới được đấy chứ.

    - Ngươi không thắc mắc về thứ chui vào người ngươi?

    Lâm Bảo Nhi lúc này mới hoàn hồn nhớ lại.

    - A! Con sâu?

    Lấy tay sờ sờ ngực, trên áo vẫn còn một lỗ hổng nhưng da thịt liền trơn không có lấy một dấu vết dù chỉ là trầy xước nhẹ, Lâm Bảo Nhi khó hiểu đưa đôi mắt to tròn đầy thắc mắc lên nhìn hắn.

    - Con sâu đi đâu rồi, nó chắc là không phải định ăn hết lục phủ ngũ tạng hay là điều khiển tâm trí gì ta đâu nhỉ?

    Nhìn người con gái trước mặt dù là cử chỉ hay ánh mắt điều vô cùng trong sáng ngây thơ. Người này hoặc là thật sự ngây thơ, nếu không phải thì trình độ này sẽ là hiểm họa.

    - Ngươi rốt cuộc là ai làm sao đến đây? "Sắp đặt gặp được ta" câu cuối cùng hắn không nói ra miệng nhưng sẽ vẫn là khúc mắt sau này.

    - Ta tên Lâm Bảo Nhi, ta không phải người của đại lục này. Ta đến từ 1 nơi gọi là Trái đất, à mà có nói ngươi cũng không biết. Mất công ngươi coi ta là người điên. Ta cũng không biết cuối cùng là bị tên nào quẩn đến đây. Ta mà gặp được hắn ta nhất định đánh hắn tới chó nhà hắn cũng nhìn không ra. Ơ vậy đến cùng con sâu kia là thứ gì.

    - Dù sao hỏa cổ trùng cũng đã ở trong người ngươi nên ta sẽ nói cho ngươi rõ. Nghe cho kĩ ta không lập lại lần 2.

    Trên đại lục thần quang này ngoài các nước bình thường ra còn có 1 loại người gọi là Thần Sứ. Bọn họ sở hữu năng lực bẩm sinh được chọn lựa gồm có năm tinh hệ và chín loại sức mạnh. Kim tinh gồm Kim thuật và Lôi thuật, Mộc tinh có Mộc Thuật và Phong thuật, Thủy tinh có Thủy thuật và Băng thuật, Thổ tinh có Thổ thuật và Quang thuật. Riêng Hỏa tinh chỉ có Hỏa thuật. Đại lục này có chín Thần Sứ đứng đầu gọi là Thần Vương trên chín Thần Vương còn có chín Thánh Sứ bọn họ là tín ngưỡng tối cao của đại lục này. Người bình thường đến mười ba tuổi có thể tham gia khao hạch thẩm định tinh hệ. Nếu là nhân tài có thể gia nhập làm môn sinh của Thần Vương. Mỗi Thần Vương có một đồ đệ gọi là Tiên Đồ. Khi Thần Vương gặp được Tiên Đồ của mình cổ trùng đặc trưng cho tinh thuật sẽ có phản ứng. Thần Vương ban cho tiên đồ cổ trùng chứa tinh thuật tạo ra trong cơ thể tiên đồ một mối liên kết tin tưởng tuyệt đối, yêu thương sâu sắc, quan trọng hơn cả tính mạng..

    - Khoan.. Khoan.. Ngài cho ta năm giây để tiêu hóa thông tin này xem nào. Ngài là Thần Vương Hỏa tinh, sở hữu Hỏa thuật là một trong chín người mạnh nhất của đại lục này. Còn con sâu trong người ta là Hỏa cổ trùng. Cho nên ta bây giờ là Tiên Đồ của ngài, giữa Thần Vương với Tiên Đồ có một mối liên kết rất mờ ám.

    - Có thể.. xem là vậy.

    - Vậy giờ ta phải theo ngài sao?

    - Ừ.

    Theo một nam nhân hảo soái thế này nàng rất nguyện ý nha, đã thế còn được yêu thương bảo hộ giữa cái thế giới không ai thân thuộc này coi bộ số nàng cũng chưa đến nỗi nào.

    - Cái mối liên kết mờ ám kia đến cùng là mờ ám đến cỡ nào?

    Nàng thật sự thắc mắc cái gì gọi là quan trọng còn hơn cả tính mạng chứ, vậy còn không phải là hơn cả người yêu sao, nàng với hắn chỉ vừa mới gặp thôi mà.

    - Ngươi nhìn ta.

    - Ờ.

    - Cảm giác thế nào?

    - Rất soái, rất thu hút rất muốn tiến gần thêm..

    Nếu có cái gọi là tình yêu sét đánh thì chính là như vậy đúng không, giờ thì nàng có thể hiểu thế nào gọi là yêu thương sâu sắc đấy. Tim nàng đập mạnh đến nổi hắn đứng gần cũng cảm nhận được, thật đủ ngượng ngùng.

    - Chỉ là ảnh hưởng của cổ trùng thôi. Ngươi.. kiềm chế lại một chút, sau này sẽ quen thôi.

    - Không đúng a, cổ trùng này cũng không phải chỉ ảnh hưởng mình ta. Ngài đối với ta chắc cũng phải có chút xíu rung động chứ?

    Lời nàng vừa nói ra chỉ thấy người kế bên mở mắt ra nhìn nàng từ đầu đến chân sau đó nhắm mắt lại tiếp tục dưỡng thần.

    - Ta bị ném đến đây nên mới bẩn thế này chứ ta trong đáng yêu lắm chứ bộ.

    Nhìn dáng vẽ tủi thân cúi đầu vò vạt áo của nàng làm hắn để tâm. Nói hắn không bị cổ trùng ảnh hưởng là chuyện không thể. Chỉ là hắn không phải lần đầu nếm qua cảm giác này nên mới bình tỉnh hơn nàng nhiều mà thôi.

    - Ta đã quen với cảm giác này nhưng đối với ta hiện tại và sau này ngươi là người duy nhất và cũng là quan trọng nhất.

    - Thật? Vậy ta nên gọi ngài là gì? Thần Vương sao? Tên ngài ta cũng còn chưa biết.

    - Ta là Đoan Mộc Hàn, là Hỏa Vương Thần Sứ. Ngươi từ nay sẽ là Tiên Đồ của ta. Gọi ta Tiên Tôn.

    - Vậy từ nay người là Tiên Tôn của ta, Tiên Tôn người hệ Hỏa tên lại 1 chữ Hàn ahaha. Tiên Tôn, Tiên Tôn, vậy sao này ta và người sẽ ở cạnh nhau mãi mãi phải không?

    - Ừ.

    - Tiên tôn chúng ta đi tìm chổ nào tắm đi được không, người nhìn ta nè thật bẩn. Ta muốn cho người xem hình dáng khả ái của ta. Chắc chắn người sẽ thích.

    - Ta đưa ngươi xuống núi, ở đó có quán trọ.

    - Vậy chúng ta đi liền được không.

    - Ừ.

    Nàng có chút tự tin vào độ khả ái của bản thân nha, nếu nàng thay một bộ trang phục cổ trang.. còn không phải là rất đáng yêu sao, như một tiểu lo-li cho xem.

    - Tiên Tôn, Tiên Tôn, ta gọi người Tiên Tôn người cũng nên gọi ta một tiếng Bảo Nhi đi đừng có ngươi này ngươi nọ nữa. Nghe không thích.

    - Không quen.

    - Đi mà đi mà tiên tôn.

    Chỉ thấy người kia búng tay 1 cái liền có 1 đoàn hỏa diễm đủi theo nàng cứ như thế ngoài tiếng la thất thanh vừa la vừa chạy ra thì không còn bất cứ 1 lời nào được thốt ra từ khuôn miệng ấy. 1 mạch chạy đến dưới chân núi thì trời cũng đã sáng. Nhìn người qua kẻ lại tấp nập hối hả nàng bỗng nhiên nở nụ cười.

    - Cuộc sống mới ta đến đây!

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yêu Nhi
     
    Last edited by a moderator: 15 Tháng sáu 2020
  5. Yêu Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 3: Tiên Đồ Vô Sỉ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đến nhà trọ Đoan Mộc Hàn cho thuê hai phòng. Lâm Bảo Nhi không nói hai lời chạy đi tắm trước. Hắn cho gọi một bàn thức ăn đợi nàng. Tắm rửa xong Lâm Bảo Nhi mới phát hiện bản thân làm gì có đồ thay? Thế là nàng vớ ngay cái khăn tắm quấn quanh ngực trở xuống, lộ vai và tay cứ như thế qua gõ cửa phòng hắn.

    - Vào đi.

    - Tiên tôn..

    Cửa mở ra thấy người vừa bước vào hắn liền ngẩn người ra. Từ giọng nói hắn có thể nhận ra chính là Lâm Bảo Nhi không sai. Nhưng với khuôn mặt đáng yêu này, đôi mắt to tròn, cánh mũi be bé, môi đỏ răng trắng, trên má con có 2 lúm đồng tiền thoát ẩn thoát hiện nhìn người con gái trước mặt cỡ nào ngây thơ cỡ nào đáng yêu. Nhưng khuôn mặt quen thuộc này lại làm hắn hơi hốt hoảng. Mặt dù hắn biết Lâm Bảo Nhi và người đó không phải là cùng một người. Đang định mở miệng thì dưới lầu có tiểu nhị dẫn lên 2 vị khách đi ngan qua, thấy biểu tình á khẩu kèm theo nước dãi của bọn họ lúc này Đoan Mộc Hàn mới nhìn lại tiên đồ của mình, chỉ thấy mái tóc đen dài còn động nước khuôn mặt ngây thơ đáng yêu xuống nữa là làn da trắng mịn như sữa, khăn trắng chít ngan khuôn ngực phát triển chưa đầy đặn kia. Nhìn qua chỉ thấy một màu trắng thật trối mắt. Hắn phất nhẹ tay cánh cửa đóng sầm lại ngăn cách ánh nhìn bên ngoài.

    - Ăn mặt như thế còn ra thể thống gì?

    - Bởi thế ta mới qua tìm người đấy. Tiên Tôn, ta không có y phục để thay nên làm sao? Ta tắm xong rồi không thể nào bảo ta mặt đồ củ được, với hơn hết nó còn rất bẩn.

    Rất tự nhiên như thế đi lại, như thế ngồi xuống, như thế nói chuyện, như thế ăn uống, hoàng toàn không có lấy một tia ngượng ngùng.

    - Tiên Tôn.. Vì sao người không nhìn ta.. Ha.. Có phải nhìn rồi liền sợ không rời được mắt. Sợ hãi nhìn ta tâm liền loạn..

    - Nghỉ nhiều.

    - Thật sao? Vậy người liền nhìn ta đi. Bản thân ta cảm thấy ta không đẹp mị hoặc nhưng được cái có khuôn mặt rất đáng yêu. Nếu ta chủ động bước về phía người cộng thêm bên trong có hỏa cổ tác động có hay không sẽ tiến được vào trong tâm người sao đó liền định cư ở đó cả đời không ra.

    Hắn vẫn là không nhìn nàng, có chúc tức giận đập bàn một cái không nặng không nhẹ quát.

    - Hàm hồ. Đó là lời của Tiên Đồ nên nói với Tiên Tôn của mình sao? Ta và người là sư đồ, sư phụ như cha. Ngươi từ nay về sau nên kiềm chế bản thân lại. Ta biết là do hỏa cổ nên tâm ngươi loạn nhưng điều ngươi cần làm là khắc chế nó không phải là thuận theo nó.

    - Tu vi kém cỏi, không đủ năng lực. Ta không có cách a Tiên Tôn. Với lại cha ta vẫn còn đó ta không muốn có thêm cha hai. Ta gọi người Tiên Tôn là người bảo ta gọi. Ta vẫn muốn nói thứ nhất Đoan Mộc Hàn ta thích người. Thứ hai ta sẽ luôn dùng mọi cách thu hút người. Thứ ba sẽ có một ngày ta thành tâm ma của người, giấc mộng của người đối với người ta còn quan trọng hơn cả thiên hạ.

    Chỉ thấy người kia đưa tay lên định búng. Lâm Bảo Nhi liền nhanh mồm nhanh miệng cười nói.

    - Tiên Tôn ta chỉ có một mảnh vải che thân a. Người mà đốt ta liền trần trụi trước mặt người cho xem. Xem thân thể ta phải chịu trách nhiệm đó.

    Đoan Mộc Hàn hắn khi nào phải nghe những lời này. Trước nay hắn tự nhận bản thân chưa tạo nghiệt bao giờ sao lại có thể có một tiên đồ cưỡng từ đoạt lý, làm sằn làm bậy như vậy chứ.

    Chỉ thấy hắn phất tay trước mặt Lâm Bảo Nhi liền có thêm một bộ ý phục trong rất đẹp lại rất thu hút. Cũng như Đoan Mộc Hàn ý phục của nàng bên trong là màu đỏ kiểu dáng vừa điệu đà vừa đang yêu lại linh động.

    - Tiên Tôn đây là của ta sao?

    - Ừ.

    - Ta mượn phòng người thay luôn nha.

    Nói tự nhiên hành động cũng mau lẹ. Sao 1 lúc lâu thật lâu cũng chưa thấy nàng bước ra.

    - Như thế nào?

    - Tiên Tôn người đợi chúc a. Ta là lần đầu mặc y phục như này. Người cho ta chúc thời gian. Sẽ xong nhanh thôi.

    Quả thật sau hơn 1 nén nhang nữa liền thấy người.

    - Tiên Tôn đẹp không?

    - Ừ.

    - Tiên Tôn tiếp theo chúng ta nên làm gì?

    - Nghĩ ngơi hôm nay mai đến Đào hoa trấn. Ở đó đang có ma thú làm loạn chúng ta cần giải quyết.

    - Sao lại là chúng ta. Chỉ mình người thôi, Tiên Tôn người nên biết ta không biết đánh a.

    - Sẽ dạy ngươi trên đường.

    - Bắt buộc phải đi sao?

    - Ừ.

    - Ờ! Đi thì đi vậy.

    Ủ rũ cũng không phải là cách, là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, nếu đã không thể lựa chọn vậy thì nên làm sao để bảo toàn mạng nhỏ mới là quan trong nha.

    - Tiên Tôn người sẽ luôn bảo hộ ta chứ?

    - Sẽ luôn.

    - Người nói phải giữ lời đó.

    Đêm buông xuống hắn vừa chợp mắt liền phát hiện có người đang lục đục cạy cửa phòng mình.

    - Lâm Bảo Nhi không được làm loạn nữa, về phòng ngủ ngay.

    - Tiên Tôn ta nói với người chuyện này.

    - Ngày mai nói.

    Cửa gì vậy chứ, nàng vại cả buổi rồi đấy, hợp tác một chúc có được không, nếu không mở được cửa phòng chính ta đành chuyển sang dụ dỗ vậy.

    - Tiên Tôn đây là 1 chuyện rất quan trọng không giải quyết ta ngủ không được a.

    - Đừng nghịch nữa ngoan ngoãn ngủ đi.

    - Ta hứa không làm xằng làm bậy điều gì. Tiên Tôn người cho ta vào đi.

    Phất tay 1 cái cửa liền mở. Lâm Bảo Nhi không nói hai lời chui ngay lên giường ôm chầm lấy hắn, còn không an phận chôn mặt mình vào trong ngực hắn cọ a cọ.

    - Đi xuống.

    - Tiên Tôn ta gặp ác mộng a. Không dám ngủ 1 mình người cho ta ngủ chung đi.

    - Như thế này là không làm xằng làm bậy.

    - Ta cũng không có làm cái gì người, xằng bậy ở đâu chứ.

    Nàng còn chưa có làm cái gì mà được không, mang tiếng mà không có miếng rất oan uổng đó.

    - Không nói nam nữ thọ thọ bất tương thân. Chúng ta còn là sư đồ nếu ngươi còn nghịch ngợm ta sẽ trừng phạt thẳng tay

    Đoan Mộc Hàn đưa tay lên 1 đoàn tiểu hỏa đỏ rực bay thẳng về phía nàng. Mặc dù không đến nổi thiêu đốt những cảm giác vừa ngứa vừa rát lại không dễ chịu chút nào. Thế nhưng không thấy người kế bên có động tĩnh chạy đi hắn nhìn lại lòng càng thêm xót. Nàng nằm đó cắn răng chịu đựng không hé nửa lời khuôn mặt đỏ bừng vì tiểu hỏa.

    - Tiên Tôn ta không có gạt người ta thật sự có ác mộng không dám ngủ.

    - Về phòng.

    Thấy Đoan Mộc Hàn vẫn kiên quyết nên Lâm Bảo Nhi đành lủi thủi về phòng.

    - Ta thật sự không gạt người mà.

    Nửa đêm Đoan Mộc Hàn đột nhiên bừng tỉnh. Cảm nhận 1 luồng khí bất an, đau khổ, khó chịu, bứt rứt đến từ tiểu tiên đồ nhà mình. Cảm giác chỉ 1 giây thôi cũng không thể sống nổi của người kia làm hắn hốt hoảng đến tột cùng.

    - Bảo Nhi.

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Yêu Nhi
     
    Last edited by a moderator: 25 Tháng sáu 2020
  6. Yêu Nhi Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    18
    Chương 4: Mong Manh Yếu Đuối

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chỉ trong 1 cái chớp mắt hắn liền ở cạnh giường nàng. Nhìn nàng tay chân quơ loạn, chân mày nhíu lại, hai mắt nhắm nghiền, miệng vẫn không ngừng cầu xin đến tuyệt vọng.

    - Không.. đừng mà.. van cầu ngươi.. không cần..

    - Bảo Nhi, tỉnh tỉnh.

    - Đừng..

    - Bảo Nhi là ta, là Đoan Mộc Hàn.

    - Tiên Tôn?

    Lâm Bảo Nhi nữa tỉnh nữa mê nhìn Đoan Mộc Hàn. Như sợ nhận nhầm, lại sợ không phải hắn, nàng cứ liên tục gọi hắn.

    - Tiên Tôn..

    Nàng gọi tên hắn, nắm lấy hắn như nắm lấy ngọn cỏ cứu mạng, không nói lời nào chui vào ngực hắn khóc nức nở.

    Tiên Đồ của hắn ban ngày vui vẻ hoạt bát, lanh lợi, vô sỉ nhưng bây giờ lại yếu đuối, mỏng manh đến nổi hắn sợ chạm vào có phải hay không liền vỡ, cảm giác không hiểu chuyện gì vô dụng bất lực này làm hắn khó chịu.

    - Bảo Nhi?

    - Tiên Tôn đây là chuyện ta ngàn vạn lần dù chỉ 1 chút cũng không muốn nhớ nên Tiên Tôn người có thể không hỏi ta được không.

    Cả 2 cứ vậy chìm vào yên lặng. Cũng không biết qua bao lâu hắn liền cảm nhận 1 bàn tay không an phận đang len lỏi vào trong ngực hắn.

    - Lâm Bảo Nhi.

    - Vâng. Ta ở đây.

    Hắn thở dài đầy bất lực, trong tình huống hiện tại nàng vừa mới gặp ác mộng hắn la nàng lại cảm thấy không phải, nhưng không la mặt nàng làm càng thì lại càng không phải. Hắn đến cùng chắc là kiếp trước mắc nợ nàng đi, nếu không kiếp này thế nào lại vớ phải nàng chứ?

    - Đừng nghịch nữa ngoan ngoãn ngủ đi. Ta ngồi ở đây canh ngươi.

    Cảm giác này.. Thật sự quá ấm áp.. Nếu đây là giấc mộng thì lão thiên gia ta không cần tỉnh nữa. Ta là nhà khoa học đầu tiên bất chấp tin tưởng ông. Cho nên.. cảm tạ ông đã nghe lời cầu nguyện của ta. Ta có thể bỏ tất cả chỉ cầu 1 người bất ly bất khí ta như thế này thôi, như thế thôi thật sự đủ rồi.

    - Tiên Tôn người không cần lo. Ta mỗi đêm chỉ thấy ác mộng 1 lần thôi sau đó liền ngủ ngon rồi nên người ngủ đi, ta ổn rồi.

    - Mỗi đêm đều gặp ác mộng?

    - Này? Tiên Tôn như người thấy đó ta nhìn người liền muốn tiến tới nếu mà người ở trước mặt ta tâm ta liền rụt rịt a.

    Biết nàng cố tình dời sự chú ý của hắn, gương mặt tươi cười pha chút vô sỉ nhưng lại bị lớp ý phục thấm đẫm mồ hôi bán đứng. Tiên đồ của hắn rút cuộc đã sống như thế nào trước khi gặp hắn?

    Không nói hai lời quay người về phòng, mặt dù cách nhau một bức tường nhưng hắn vẫn cảm nhận nỗi hoảng sợ vẫn chưa lắng xuống của nàng.

    - Cuối cùng ngươi là ai? Lại là người như thế nào? Lâm Bảo Nhi?

    Sáng hôm sau cả hai người cứ xem như không có chuyện tối qua, người cần lãnh đạm tiếp tục lạnh nhạt. Người cần vui vẻ tiếp tục vô sỉ.

    - Mây mù kéo về khe núi sâu, lá đỏ rơi xuống. Ngồi thiền tịnh niệm Ba Nhược, chẳng bằng khoái lạc. Đừng quay đầu làm bộ như trấn tỉnh tinh thần. Ta biết ngươi đang nhìn đến, tiếng thì thầm bên tai của ta. Phật của ngươi nói rằng mọi việc đều có nhân quả. Vậy thì 1 bên là kiếp trước, bao nhiêu lần đã quay đầu. Kề bên ngắm nhìn sắc đỏ triền núi nơi đây a.. cháy như hỏa. Ai để năm tháng xưa trôi phí hoài? Ai cố tình trầm mặt không nói? Mày kiếm đảo mắt 1 chúc có thể nhìn thấu, Đừng nghĩ rằng đã giải thoát khỏi hồng trần. Tối nay ngươi khó thành chính quả, ta là tâm ma của ngươi. Đến đây nghiêng mình về bên trái, ánh trăng hoàn mỹ lách qua. Lưu luyến cực lạc đó là sai sai sai. Lá đỏ ma sát dưới thân, lạnh nhạt mới là sai nhé. Cớ sao lại sợ chuốc tại hoa trăm năm. Đến đây nghiêng mình về bên trái, ánh trăng hoàn mỹ lách qua. Quay lưng với bầu trời vời vợi. Đừng nhìn sao chỉ nhìn ta ta ta. Bắt lấy sự cô đơn của ta. Phong ấn vào trong trái tim ngươi. Sợ chi thần linh mặc kệ lá đỏ điêu tàn. (Trích: Hồng Diệp Tự - Tiểu Tàn)

    Vừa đi, vừa hát, vừa nhân tiện có thể ăn đậu hủ bao nhiêu liền ăn bấy nhiêu, suốt đường đi điều là hành động vô sỉ đến cực điểm. Lâm Bảo Nhi bây giờ và người tối qua khóc trong ngực hắn hoàn toàn là hai người khác nhau.

    - Hôm qua tới giờ ngươi đối với mọi chuyện có gì thắc mắc không?

    - A có, Tiên Tôn hôm qua rỏ ràng ngọn núi đó rất gần với thị trấn nhỏ kia nha, vì sau ta ở trên núi xém bị ăn thịt còn mọi người dưới núi lại có cảm giác như không biết chuyện gì a. Cái con hôm qua nó chưa bao giờ xuống núi sao?

    - Hỏi đúng trọng tâm. Vậy vừa xuống trấn thứ đầu tiên ngươi thấy là gì?

    - Một đồ đằng rất lớn bao xung quanh núi.

    - Đó là phòng ấn cấp cao được một gia tộc trong trấn bảo vệ.

    - À ra là vậy!

    Lâm Bảo Nhi như đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng mà không đúng, nếu như ngọn núi đó cùng thị trấn tách biệt bởi đồ đằng, vậy thì con quái đó đâu có gây nguy hại gì đâu chứ? Vậy hắn đêm hôm lên núi làm gì? Không phải rảnh rỗi lên nhặt nàng chứ?

    - Nhưng mà Tiên Tôn đêm hôm khuya khoắt người lên núi làm gì thế?

    - Vậy ngươi ở trên đó làm gì?

    Không nhận được câu trả lời còn bị vận hỏi ngược lại, Lâm Bảo Nhi nàng cứ nghỉ đến lý do tại sao bản thân ở trên đó lại muốn điên tiết lên.

    - Ta có mà điên mới lên đó. Ta bị tên nào đó quẩy lên đấy.

    - Ngươi không phải người ở trong trấn?

    Đây không phải câu nói, mà là câu khẳng định, nàng ăn mặt khác người, hành vi kỳ lạ, lại ngơ ngơ ngáo ngáo, một chút cũng không biết gì về mọi thứ xung quanh, nói nàng là người trong trấn có quỷ mới tin.

    - Vì người là Tiên Tôn của ta nên ta nói thật cho người biết, ta căn bản không thuộc về mảnh đại lục này.

    Nhìn ánh mắt nghi hoặc của hắn Lâm Bảo Nhi nhíu mày không vui.

    - Người nhất định phải tin ta.

    - Vì sao?

    - Vì người là Tiên Tôn của ta còn ta là Tiên Đồ của người. Như vậy còn không đủ sao? Ta có thể bịa chuyện nhưng ta không muốn lừa gạt người mặt dù rất khó tin nhưng ta nói điều là sự thật. Người nhất định không được nghi ngờ ta. Nếu không ta thật sự rất đau lòng.

    Nói là một chuyện, tin nàng hay không lại là chuyện khác. Nàng có quá nhiều điểm để người khác phải nghi ngờ.

    - Ngươi thật sự không biết gì về nơi này?

    - Không biết, ta làm sao đến được đây ta cũng không biết luôn. Tóm lại có cảm giác như từ trên trời rơi xuống vậy. Rất không chân thật. Nơi này không chân thật. Cả người nửa Tiên Tôn ta cũng đều có cảm giác như bản thân đang nằm mộng vậy! Tiên Tôn người ở bên ta suốt đời chứ?

    Nhìn ánh mắt như mong đợi lại như hoang mang, như tuyệt vọng lại như cầu khẩn khiến hắn như bị thôi miên gật đầu với nàng.

    - Sẽ! Trừ khi ta chết!

    - Có chết cũng đem ta theo, Tiên Tôn người thấy vậy thôi thật ra ta mong manh yếu đuối lắm. Cho nên.. Chúc nữa người đánh ta núp 1 bên xem thôi nhé.

    Thì ra đây mới là mục đích của nàng, cái gì hoang mang, cái gì tuyệt vọng đều không phải muốn gạt hắn không bắt nàng đánh hay sao?

    - Không thể.

    - Tiên Tôn ta thật sự không đấu lại bất kỳ còn quái vật nào đâu.

    - Không phải quái vật là ma thú.

    - Mặc kệ nó là thứ gì ta điều không đánh lại người tha cho ta đi có được không?

    Tay hắn đứa lên búng 1 cái liền ra 1 ngọn lửa. Trở tay liền có 1 qua cầu. Phất tay liền có 1 vòng lửa quấn quanh. Như thế nhẹ nhàng như thế rực rỡ. Đến nổi bản thân Lâm Bảo Nhi không tài nào rời mắt được.

    - Muốn học không?

    - Muốn a.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...