Hoa Lưu Ly, Xin Đừng Quên Tôi - Sic4869

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Sic4869, 4 Tháng tư 2019.

  1. Sic4869 Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    0
    Hoa Lưu Ly, Xin Đừng Quên Tôi

    Tác giả: Sic4869

    Thể loại: Cổ đại

    Link thảo luận góp ý: Truyện Của Tôi

    Lưu ý: Không dựa trên bất kỳ thời đại lịch sử nào, số phận nhân vật nằm trong tay au..

    Văn án:

    Nàng là nhị công chúa, là kim chi ngọc diệp của Hoàng Đế cao cao tại thượng. Số trời run rủi khiến nàng bị bắt đi ngay thủa mới lọt lòng. Nàng.. mang trên mình màu tóc nâu đỏ đặc biệt, là dấu hiệu đặc trưng của đóa hoa rực lửa Nhật Thần Quốc.. Lạnh lẽo như băng tuyết, bí ẩn như sương mai, yêu mị tựa hồ ly, mạnh mẽ như tùng trúc.. Phải, nàng có vẻ như là một nữ nhân hoàn hảo, ngoại trừ tính khí lạnh lùng..

    Chàng là Ngự Tiền nhị đẳng thị vệ, võ công tuy không được xếp vào bậc nhất, nhưng mĩ mạo vô song, tiêu sái hơn người. Chàng đã có hôn ước với Tam công chúa, nhưng trái tim của chàng đã bị nàng chiếm trọn mất rồi..

    "Chàng còn không mau buông tay, nếu không cả hai ta sẽ cùng chết.."

    "Sợ gì chứ, có ta ở đây.."

    "Buông ra!"

    "Nàng không thể thoát khỏi tay ta đâu! Số phận của nàng định sẵn sẽ trở thành nữ chủ Giang gia, phu nhân của Giang Kha Nam này.."

    Một câu chuyện được mở ra, tựa như bức tranh với sắc đỏ tươi như màu máu..
     
    Chỉnh sửa cuối: 4 Tháng tư 2019
  2. Đang tải...
  3. Sic4869 Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    0
    Chap 1: Giống nhau

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Câu chuyện bắt đầu từ khi chiếc xe chở phạm nhân là Triệu Minh Mỹ, công chúa, nữ tử của Hoàng Đế Triệu Hàn Văn cùng Chiêu phi Lưu Ly, đang trên đường tới pháp trường hành quyết..

    Lạch cạch..

    Tiếng bánh xe nặng nề lăn trên đoạn đường gập ghềnh vì sỏi đá. Phạm nhân lần này, công chúa Minh Mỹ khác với tất cả các phạm nhân trước đây. Nàng là công chúa của dân, là nữ hiệp nghĩa khí ngút trời, ai ai cũng cảm phục. Trong bộ váy đẹp đẽ màu tím phớt, Minh Mỹ cười thật tươi vẫy tay với dân chúng. Bọn họ quỳ xuống, sụp lạy. Miệng không ngớt hô vang: "Công chúa không thể chết. Công chúa thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

    Hòa trong đám đông kia, một nữ nhân vận áo choàng trắng đội sụp mũ áo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía nàng công chúa đang cười. Giống! Quả là rất giống! Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đen lấp lánh như sao trời, nụ cười ngọt ngào như mặt trăng.. Sao lại ấm áp đến nhường này..

    Viên giám quan sai người về hồi báo. Không lâu sau, viên ngự lâm quân cưỡi ngựa trở lại, mang theo thánh chỉ. Dân chúng hồi hộp lắng nghe..

    - Hoàng thượng có chỉ, đưa phạm nhân lên pháp trường, trảm không tha!

    Giọng nói vang vang của khám quan khiến đôi mắt kia sững lại. Nhưng một nụ cười hiền đã át đi tất cả nét sửng sốt trên gương mặt nàng..

    - Các vị phụ lão hương thân! Triệu Minh Mỹ xin đa tạ các vị! Ơn này Minh Mỹ tôi xin ghi lòng tạc dạ!

    - Công chúa! Chúng tôi là người bị hại ở huyện Dung, đa tạ công chúa đã ứng cứu!

    - Công chúa! Nhờ ơn công chúa, huyện Mậu chúng tôi mới có được ngày yên lành, đa tạ công chúa..

    * * *

    Nghe bá tánh hết lời ca ngợi vị công chúa này, bạch y nữ nhân kia lấy làm kinh ngạc. Chưa bao giờ, lại có một công chúa được yêu mến đến nhường này. Đôi mắt màu lục ngọc khẽ sáng lên..

    Vụt..

    Một toán hắc y nhân lao ra từ đám đông. Hai nam nhân và một nữ nhân. Nhìn qua võ công của các hắc y nhân, ai cũng thuộc dạng cao thủ. Hai nam nhân quả là kì phùng địch thủ. Nữ nhân kia kém hơn một chút. Nhưng đám lính ngự lâm quá đông, nhất thời không thể khống chế..

    Bạch y nữ nhân lao ra từ đám đông. Kéo mũ áo sụp lại, chỉ để lộ bờ môi mềm hồng ươn ướt.

    - Cô nương đây là..

    - Cứu công chúa trước.. - Chất giọng trong veo và lạnh lẽo như băng tuyết.

    Ai nấy vung kiếm chiến đấu. Nam nhân mắt nâu vận khinh công nhảy phóc lên xe tù. Thang trủy thủ sắc bén, vật bất ly thân chạm vào xích sắt khiến nó đứt đôi..

    - Đừng mải đánh nữa, tất cả chạy mau!

    Nam nhân kia ôm lấy vòng eo của Minh Mỹ, nhón chân bay mất dạng. Đám quan binh chỉ có thể ngước nhìn nhóm hắc y nhân vận khinh công bay đi trong vô vọng..

    Hoàng cung..

    - Cái gì? Cướp xe tù?

    Hoàng thượng hỏa phát công tâm, nổi trận lôi đình. Văn võ bá quan khúm núm lại. Tất cả mọi người đều cầu xin cho công chúa. Ngân phi quỳ xuống, ôm lấy tà áo vàng rực..

    - Hoàng thượng! Thần thiếp xin người bớt giận..

    Giọng nói thiết tha của Ngân phi không đủ để xoa dịu trái tim giận dữ. Đôi mắt hoàng đế hằn lên những tia máu. Thật uổng công người ban Kim bài lệnh tiễn cho Thừa tướng Giang Trấn Đông.

    - Có biết ai đã ra tay? - Hoàng thượng gằn giọng.

    - Muôn tâu hoàng thượng.. - Giám quan cúi đầu nói - Theo lời các thị vệ, ba hắc y nhân là Ngự Tiền nhất đẳng thị vệ Lý Tú Thành, Ngự Tiền nhị đẳng thị vệ Giang Kha Nam, Tam công chúa Triệu Minh Tâm, còn bạch y nhân.. thật sự không một ai biết. Rất có thể là cao thủ giang hồ..

    - Quả nhiên là bọn chúng!

    Hoàng thượng gằn giọng. Đôi bàn tay siết chặt. Người đang rất giận, rất giận..

    - Người đâu? - Giọng nói uy nghiêm vang khắp Thiên Nam cung - Dù phải lật tung cả Nhật Thần Quốc này lên, cũng phải bắt sống chúng về cho trẫm.

    - Thần tuân chỉ!

    Các vị đại thần lui hết xuống. Chỉ còn Ngân phi Bạch Tuyết, vốn là mẫu thân của tam công chúa và một tiểu hài tử còn đang nằm trong bụng..

    - Hoàng thượng, xin cạn suy! - Ngân phi nói giọng thiết tha van lơn - Có thể người không tin Chiêu phi tỷ tỷ, cho dù người không tin Minh Mỹ là vô tội, nhưng con bé vẫn chỉ là một cô nương đang thanh xuân ngời ngời.. Người nhẫn tâm để một cô nương đang thời xuân sắc phải đầu lìa khỏi xác hay sao ạ?

    - Hoàng hậu giá đáo!

    Tiếng nói của viên thái giám. Ngân phi ngước đôi mắt đẫm lệ. Hoàng hậu thân vận y phục cam thêu hình phụng hoàng, đầu đội mũ miện lấp lánh. Khóe mắt kia ánh lên tia vui vẻ, nụ cười kia sao mà đẹp sắc xảo đến vậy? Hoàng hậu này trẻ lắm, trẻ hơn cả Ngân phi, thậm chí chỉ hơn Minh Mỹ vài tuổi..

    - Thần thiếp cung thỉnh hoàng hậu nương nương kim an! - Ngân phi lau vội nước mắt, cung kính hành lễ.

    - Thần thiếp cung thỉnh hoàng thượng thánh an! Hoàng thượng cát tường!

    Hoàng hậu cúi đầu hành lễ. Đôi mắt sắc liếc nhìn qua phía Ngân phi. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt đỏ hoe, đã quá đủ hiểu Ngân phi đang có ý định gì.

    - Thần thiếp nghe nói Đại công chúa Minh Mỹ đã được Tú Thành, Kha Nam và Minh Tâm cướp đi..

    - Hoàng hậu! Nàng đến thật đúng lúc. Ngân phi, nàng lui ra trước đi.

    Ngân phi cúi đầu, cố che đi giọt lệ tự nhiên trào ra. Hoàng hậu, tên thật là Âu Dương Mộ Tuyết, vốn là nữ tử hậu tộc Âu Dương quyền uy nhất nhì xứ này, nhan sắc diễm lệ, cầm kì thi họa cái gì cũng giỏi. Chiêu phi Lưu Ly vốn là công chúa của Hương tộc, được giao sứ mệnh là đặc sứ hòa bình, kết mối lương duyên với Hoàng đế để thắt chặt giao hảo giữa hai vương quốc vào hơn 20 năm trước. Ngân phi khi ấy là một Tài Nhân, trí tuệ hơn người, dịu dàng thùy mị. Còn Lưu Ly là một cô nương rất ương ngạnh và cứng cỏi. Hai người kết nghĩa kim lam, tình cảm vô cùng thân thiết. Đến khi Lưu Ly hạ sinh người con gái đầu lòng, chính là Đại công chúa Minh Mỹ, hoàng thượng vẫn vô cùng yêu thương nàng Chiêu phi vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn này. Cho đến một ngày, Minh Mỹ cũng vừa tròn 16 tuổi, Hoàng hậu được đưa vào cung. Không chỉ sở hữu vẻ đẹp khuynh thành, nàng ta còn có hương thơm cơ thể vô cùng hấp dẫn. Từ đó, Chiêu Phi không còn được sủng ái. Vào một ngày nọ, những khóm hoa hồng được trồng trước Duy Hương cung, tẩm cung của Chiêu Phi, bỗng nhiên héo úa, Chiêu phi đã trút hơi thở cuối cùng. Chẳng ai biết nguyên nhân.. Và đây cũng là lý do của việc Minh Mỹ bị đưa ra phán quyết..

    - Hoàng hậu! Là bà đã hại chết mẫu phi ta!

    Đại công chúa khí thế hừng hực, tay cầm roi dài, đứng giữa Diên Hoa cung, tẩm cung của Hoàng hậu, lớn tiếng với bà ta.

    - Đại công chúa có bằng cớ gì không? - Hoàng hậu tỏ vẻ hốt hoảng.

    - Bà còn dám giảo biện! Ta nhất định phải giết ngươi!

    Minh Mỹ lao đến, thuận tay cầm cây roi vung qua vung lại. Hoàng hậu hét lên khiếp đảm. Cứ như thể bà ta vì mải né đòn nên đã vô tình đập đầu vào góc bàn. Hoàng hậu ngã xuống, máu còn chảy ra khiến Minh Mỹ chột dạ. Nàng bất giác lùi lại. Thị vệ của Diên Hoa cung đều thuộc dạng cao thủ. Nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng người, kể cả tì nữ Bách Hợp, thân tín của bà ta cũng biến mất. Rõ ràng đây là một cái bẫy..

    - Triệu Minh Mỹ!

    Tiếng hét giận dữ từ ngoài truyền vào. Quả nhiên Phụ hoàng tôn kính đang đứng trước mặt nàng, nạt nộ nàng. Bên cạnh người, là Bách Hợp.. Ả ta tỏ vẻ hốt hoảng, vội vàng tới đỡ chủ tử đứng dậy..

    - Phụ vương, nữ nhi chỉ muốn..

    - Câm ngay! Người đâu! Đưa công chúa về Thẩm Hà cung, thắt chặt giới nghiêm cho trẫm!

    Hai tên thị vệ y lệnh. Minh Mỹ sắc mặt tối lại, liếc nhìn Bách Hợp rồi nhìn qua Hoàng hậu. Khóe môi hồng khẽ nhếch lên, đôi mắt phượng ánh lên một tia vui thích. Khổ nhục kế, lợi hại quá rồi..

    Ba ngày sau..

    - Cái gì? Đưa hắn vào đây!

    Hoàng đế đùng đùng tức giận, Hoàng hậu vuốt nhẹ trên bờ vai đang run lên vì giận dữ.

    - Muôn tâu hoàng thượng, thần đã dẫn Ba Lặc Bôn tới!

    Một nam nhân vận y phục Hương tộc, đôi mắt sáng lấp lánh, phong thái tiêu sái dù đã ngoại tứ tuần.

    - Ngươi là Ba Lặc Bôn?

    - Đã bị bắt tới đây, còn dò hỏi làm gì? Chi bằng giết ta đi..

    - Ngươi là tình nhân của Lưu Ly? - Hoàng thượng cố tình kìm giọng hỏi.

    - Thì đã sao? Chẳng phải nàng ấy đã toàn tâm toàn ý theo Hoàng thượng rồi?

    - Muôn tâu Hoàng thượng! - Viên thái giám đi thăm dò lên tiếng - Trước khi nhập cung, Chiêu phi nương nương đã có một mối tình khắc cốt ghi tâm với Ba Lặc Bôn bối lặc đây.

    - Ba Lặc Bôn! Ngươi còn gì muốn nói?

    - Lưu Ly đã là Chiêu phi của ngươi, ngươi không tin nàng sao? Khi tiến cung, nàng là một cô nương băng thanh ngọc khiết, chẳng lẽ đến chuyện này ngươi cũng không biết?

    Nói về Ba Lặc Bôn, ngài vốn là quý tộc của Hương quốc, được quốc vương sắc phong làm bối lặc, tức là Ngài coi chàng như một nam tử mang huyết thống hoàng thất. Chính vì vậy, tình cảm mà chàng dành cho Lưu Ly, tuy rất sâu đậm nhưng lại một lời khó nói. Ngày Lưu Ly được chọn làm cống phẩm, trái tim chàng như tan nát. Vào đêm trước ngày ra đi, Lưu Ly..

    - Hoàng muội có chuyện gì sao?

    - Hoàng huynh, thật ra muội..

    - Lưu Ly! Hãy để tình cảm ấy chôn sâu tận đáy lòng. Hãy tận tâm tậm lực với hoàng đế Nhật Quốc..

    - Hoàng huynh! Nút thắt trong lòng muội đã được tháo gỡ! Cảm ơn huynh.

    Lưu Ly mỉm cười dưới ánh trăng huyền ảo, quay lưng bước đi. Nàng có lẽ đã chọn được một con đường mới, phải kết thân với một nam nhân chưa từng biết mặt..

    - Ngươi và Lưu Ly đã..

    - Ta và Lưu Ly hoàn toàn trong sạch! Ngươi không hiểu Lưu Ly, không xứng làm phu quân của nàng ấy.

    - Đuổi hắn ra khỏi đây cho trẫm!

    Hoàng thượng tức giận. Phải, vì người thật sự coi Lưu Ly là tri kỉ. Người tin tưởng nàng, yêu thương nàng.. Người đang ghen, ghen rất dữ dội.. Và có vẻ.. Người nghi ngờ Minh Mỹ? Không đâu, người không nghi ngờ Minh Mỹ, Người chỉ không thể nào chịu nổi Chiêu Phi mà Người sủng ái hết lòng lại có một nam nhân khác trong tim,

    Ngoại thành..

    Năm người đã ra tới ngoại thành. Các hắc y nhân đã trút bỏ y phục, ném xuống dòng sông Thanh Hà, nổi tiếng với dòng chảy rất mạnh..

    - Nghỉ ngơi chút đi!

    Bạch y nữ nhân ném bình nước về phía Minh Tâm khi nghe tiếng thở dốc gấp gáp của cô nàng. Minh Mỹ lau vội dòng mồ hôi lấm tấm.

    - Xin hỏi tại sao cô nương đây.. - Tú Thành cất giọng trầm trầm.

    - Nếu mọi người có ý hỏi, thì tôi cũng mạn phép trả lời! - Bạch y nữ nhân cất giọng trong veo - Tôi chỉ là một đóa lưu ly..

    - Hoa lưu ly? - Giang Kha Nam tỏ vẻ không hiểu.

    - Xin đừng quên tôi!

    Bạch y nói xong, nhón chân bay vút lên không trung và biến mất. Kha Nam nhìn theo tà áo trắng phất phơ trong gió. Chân diện của bạch y.. vẫn còn là ẩn số..

    END CHAP 1.
     
    Last edited by a moderator: 4 Tháng tư 2019
  4. Sic4869 Chuyển tiền

    Sức mạnh:
    Tìm chủ đề
    0
    Chap 2: Bạch y nữ nhân

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Các huynh cũng thật là, lộ trình còn chưa kịp định.. Chúng ta nên đi về phương nào? - Minh Tâm uể oải nói.

    - Trời đất bao la, chẳng lẽ không có chỗ dung thân? - Kha Nam khoanh tay.

    - Lộ trình đã được quyết định rồi! - Tú Thành cất giọng trầm trầm - Chúng ta sẽ đi tới Tú Châu, nơi đại mạc xa xôi, là một vùng đất vô cùng trù phú.

    - Các huynh quyết định khi nào vậy? Nhưng rất hay! - Minh Tâm lém lỉnh - Nghe nói nơi đó rất đẹp..

    - Khoan đã! - Một giọng nam lạ cất lên - Chờ một chút!

    Chiếc mã xa lăn bánh trên đoạn đường đất. Phía sau kéo thêm hai chiến mã. Tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên. Tại sao họ lại không nghĩ tới chuẩn bị mã xa và ngựa tốt? Phải chăng Lão Thiên Gia đã giúp đỡ họ? Nam nhân phong thái tiêu sái, nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời.

    - Tại hạ Trần Huyền Quang, hân hạnh được gặp các vị!

    - Chúng ta.. quen nhau? - Tú Thành lãnh đạm.

    - Tại hạ được phó thác, không thể không tuân!

    Bức rèm mã xa mở ra. Bạch y nữ nhân đã yên vị trong đó tự bao giờ. Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc. Tại sao nữ nhân này có thể chuẩn bị mọi sự nhanh như vậy?

    - Các người định như vậy mà chạy sao? - Chất giọng trong veo pha chút mỉa mai.

    - Thật không ngờ cô nương đây lại chu đáo đến vậy! - Đôi mắt Minh Tâm sáng lên.

    - Lên xe đi, truy binh có thể tới bất kì lúc nào. - Bạch nữ nhân lạnh giọng.

    Minh Mỹ và Minh Tâm lên mã xa, Tú Thành và Kha Nam cưỡi ngựa, nhanh chóng rời khỏi ngoại thành, thẳng hướng Tú Châu..

    - Xin hỏi cô nương.. - Minh Mỹ ngập ngừng hỏi.

    - Tại hạ Khôi Nguyên Chi, 18 tuổi..

    - Vậy nhỏ hơn tôi 2 tuổi rồi! - Minh Mỹ mỉm cười - Tôi là Triệu Minh Mỹ!

    - Hơn muội một tuổi đó! - Minh Tâm cười thật tươi - Muội tên Triệu Minh Tâm! Nguyên Chi tỉ tỉ, sao tỉ lại che mặt đi vậy?

    - Nay chúng ta đã ngồi chung trên một chiếc thuyền, vậy Nguyên Chi này chẳng còn gì phải che giấu..

    Tấm mũ trắng được mở ra. Đằng sau lớp vải dày kia là một dung nhan tuyệt sắc, nhưng.. những lọn tóc dài.. xoăn nhẹ.. màu đỏ nâu.. Lân cận Nhật Thần Quốc này, chỉ có Hương Quốc mới được thượng đế ban tặng màu tóc nâu vàng, chưa bao giờ gặp một người có mái tóc đỏ nâu tuyệt đẹp này..

    - Mái tóc.. màu đỏ nâu? - Minh Mỹ thốt lên - Nguyên Chi, vậy muội là người Hương tộc?

    - Vâng! Muội lớn lên trên núi Hải Nhĩ.. - Shiho đội lại mũ - Huyền Quang huynh ấy là sư huynh của muội!

    - Vậy muội.. - Minh Mỹ hơi biến sắc.

    - Muội là cô nhi, không có tên, không có họ! Cái tên Khôi Nguyên Chi là theo họ của sư phụ muội. Nguyên Chi có nghĩa là cánh đồng cỏ thơm..

    - Vậy.. có khi nào muội tự hỏi phụ mẫu muội là ai hay chưa? - Minh Mỹ mỉm cười.

    - Họ là ai, muội không biết, họ có bỏ rơi muội không, muội cũng không biết! Chỉ có một điều chắc chắn! Muội và tỉ có một vẻ ngoài khá giống nhau!

    - Quả thật vậy! - Minh Tâm săm soi - Chân mày này, chiếc mũi cao này.. Oa, giống quá!

    - Chẳng hay vì vậy.. mà muội..

    - Không chỉ vì vậy! Muội rất ấn tượng trước cảnh dân chúng ủng hộ tỉ..

    - Dù sao cũng cảm ơn muội..

    Bên ngoài mã xa, hai vương tử của chúng ta chỉ dùng ánh mắt trao đổi thông tin. Hai nam nhân vẫn còn nghi ngờ trước sự nhiệt tình đến kì lạ của nhị vị đại hiệp dù chả quen biết này..

    - Hai huynh muốn nói gì cứ nói ra đi! Nếu nghi ngờ chúng tôi, ngay từ đầu các vị không nên chung đường rồi! Dù sao Nguyên Chi cũng đã giúp tam vị cướp tù..

    - Chúng tôi vô cùng cảm kích nhị vị hảo hán.. - Kha Nam lên tiếng phá tan sự ngột ngạt - Nhưng ca ca tôi..

    - Các huynh còn nghi ngờ chúng tôi sao?

    Nguyên Chi hỏi vọng ra. Nàng đã nghe thấy tất cả những gì Kha Nam nói..

    - Nếu chúng tôi nghi ngờ? - Tú Thành có vẻ đã mất kiên nhẫn.

    - Vậy tại sao các vị còn lên mã xa? - Nguyên Chi dò hỏi pha chút mỉa mai.

    Tú Thành cứng họng. Chàng không còn gì để nói. Cô nương này thật sự quá xuất sắc..

    "Bạch y nữ nhân, nàng là ai nhẹ nhàng đến bên ta như một cơn gió lạnh? Nàng là ai bí ẩn như sương mai, lạnh lẽo như băng tuyết, lại kiên cường tài giỏi đến nhường này?"

    Kha Nam thẫn thờ. Cánh môi mềm thốt ra những lời mỉa mai đầy ẩn ý. Cô nương này.. thật thú vị..

    Hoàng hôn..

    Áng mây vàng cam lững lờ trên tầng không. Nhóm người đã đến một trấn nhỏ, khá trù phú. Ai ai hối hả dọn dẹp hàng quán, chạy thật nhanh vào nhà, cửa then cài chốt vô cùng chắc chắn. Mọi người vội vàng đến mức không để ý tới một lão bá đã bị ngã, bánh đậu trong gánh hàng lăn lóc trên mặt đường..

    - Lão bá! Bá không sao chứ?

    Shiho dịu dàng đỡ ông lão dậy, dựng lại gánh hàng, khẽ phủi bụi trên bộ y phục nâu của ông.

    - Lão bá! - Nguyên Chi xoa tay ông lão đang gánh hàng bánh đậu - Xin hỏi có chuyện gì xảy ra ở trấn ta vậy?

    - Các cô cậu hẳn là người ngoài! - Lãi bá vội vàng nói, mặt cắt không còn giọt máu - Mỗi khi đêm xuống, khu này sẽ xuất hiện.. A, Tiểu Chi! Là cháu sao?

    - Lý bá bá! Lại đây sư huynh! Là Lý bá bá!

    - Lý bá bá! - Huyền Quang cất tiếng chào.

    - Chúng con đang trên đường đi thăm bà con, lại vừa tối trời! Xin bá bá cho chúng con tá túc một đêm! Nếu được mời lão bá lên mã xa.. - Nguyên Chi cất giọng khẩn trương - Ở đây nói chuyện không tiện!

    Đã lâu lắm rồi, bác Lý mới có cơ hội gặp lại ân nhân đã cứu mạng con trai bác, là Lý Tân. Trước thái độ khẩn thiết và cử chỉ dịu dàng của Nguyên Chi, Lý bá bá mỉm cười ngồi lên mã xa. Mọi người nhanh chóng về nông trang xinh đẹp của ông lão cách đó không xa..

    - Tân Nhi! - Ông lão cất tiếng gọi.

    - Cha! Cha có sao không ạ?

    Một cô nương ăn vận đơn giản chạy ra. Theo sau là một nam nhân dáng vẻ khỏe mạnh.

    - Cha ơi! - Cô nương liếc mắt về phía nhóm người lạ mặt - Mọi người đây là..

    - Tân ca, đã lâu không gặp huynh! - Nguyên Chi khẽ cười.

    - Là muội hả Tiểu Chi? Cả Huyền Quang nữa! Mọi người mau vào trong!

    Shiho cởi bỏ mũ áo, theo chân Lý Tân vào nhà trong khi Huyền Quang và Kha Nam thong thả cột ngựa lại..

    - Để muội giới thiệu! - Nguyên Chi nói - Đây là Minh Mỹ, Minh Tâm, Tú Thành và Kha Nam, là bằng hữu muội mới kết giao!

    - Muội ấy là Khôi Nguyên Chi, người ta kể với nàng đó! - Lý Tân mỉm cười với nương tử.

    - Cảm ơn muội đã cứu phu quân ta! - Nữ tử mỉm cười hiền dịu.

    - Tẩu tẩu, chuyện qua lâu rồi! Nhân tiện cho muội hỏi trấn ta có chuyện gì mà..

    - Gần đây, quanh khu này xuất hiện một phường đạo tặc! - Lý Tân đặt hũ rượu xuống bàn - Bọn chúng rất tàn ác, không chỉ cướp của, mà còn cướp người..

    - Cướp người? - Minh Mỹ tò mò.

    - Hãm hiếp giết người, không việc gì chúng không làm. Mới đây, chúng đã giở trò đồi bại với con gái trưởng thôn! Chúng yêu cầu ngày rằm hàng tháng, dân làng phải dâng tiệc rượu cũng mĩ nữ tới cho chúng, nếu không sẽ giết chết cả làng..

    Tẩu tẩu Liên Nhi vừa nói, khóe mắt lại cay cay. Ngày mai vừa vặn đúng ngày rằm, và thôn nữ lần này.. chính là Linh Nhi, muội muội ruột của Liên Nhi tẩu tẩu..

    - Đêm nay để muội đi! - Nguyên Chi nói, mặt không chút biểu cảm.

    - Ta biết muội học võ công, nhưng chúng ai ai cũng là cao thủ! - Lý Tân lo lắng - Thành công thì không hề, nhưng nếu thất bại, chúng sẽ thảm sát thôn dân..

    - Huynh đừng lo! - Nguyên Chi nhấm nháp chung trà nóng - Huyền Quang, Tú Thành, Kha Nam, Minh Tâm và Minh Mỹ đều là cao thủ! Muội tin chúng ta sẽ không thất bại!

    Lý Tân và Liên Nhi mắt đẫm lệ. Họ không biết phải trả ơn ra sao, chỉ có thể hành đại lễ thể hiện lòng cảm tạ..

    - Huynh tẩu! - Huyền Quang vội đỡ hai người dậy - Hai người làm gì vậy?

    - Ơn này không biết nên làm sao để trả..

    - Đã là bằng hữu, hà cớ chi nói đến ân nghĩa? - Nguyên Chi cất giọng đều đều - Nếu huynh tẩu không đứng dậy, có lẽ muội không dám nhận trách nhiệm này..

    Khóe mắt vẫn ướt lệ, Liên Nhi cười nhẹ thoải mái. Lý gia đang tràn đầy hy vọng vào một tương lai không có cường đạo, trấn Thạch Hà được bình bình an an, ấm no hoan hỉ. Hy vọng ân công có thể an toàn giải cứu dân làng khỏi bể khổ vô biên.. Ơn này.. chúng tôi xin ghi lòng tạc dạ..

    END CHAP 2.
     
    Last edited by a moderator: 3 Tháng năm 2019
Trả lời qua Facebook
Đang tải...