Tập Thơ Hài Đỏ - Linh Tiểu Thư

Thảo luận trong 'Văn Thơ' bắt đầu bởi Linh tiểu thư, 22 Tháng mười 2018.

  1. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Hài đỏ

    Tác giả: Linh Tiểu Thư

    Em là cô gái mang hài đỏ

    Dành trọn thanh xuân để yêu anh

    Bỏ mặc thế giới ở sau lưng

    Không chút hoài nghi không trách móc

    Dẫu biết đơn phương là đau khổ

    Hồng nhan bạc phận trách chi ai

    Lặng lẽ phía sau một chàng trai

    Âm thầm theo dõi mọi nẻo đường

    Vẫn biết tình trường đầy thử thách

    Thôi thì em chọn thử thách mình

    Không là tình yêu ta là tri kỉ

    Miễn sao có thể được gần anh

    Nỗi sợ lớn nhất của kẻ đa tình

    Là người ấy rời xa và biến mất

    Em luôn chọn im lặng để quan sát

    Vì em hiểu anh chỉ có cô ấy

    Bóng hình đã lưu giữ trái tim anh.​
     
  2. Đăng ký Binance
  3. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Có lẽ em là con ngốc

    Một con ngốc không biết giới hạn

    Nhưng lẽ nào anh không biết

    Ngốc vì yêu anh

    Một ngày bất chợt ta gặp nhau

    Ngay từ khoảnh khắc ấy

    Trái tim đã lỡ nhịp

    Em nhận ra tình yêu thật ngọt ngào

    Như ly cà phê sữa thơm nồng

    Nhưng ánh mắt em chợt buồn

    Bởi vị ngọt của nó không dành cho em

    Hy vọng bao nhiêu thất vọng bấy nhiêu

    Ở bên anh bình yên lắm

    Bình yên đến xé lòng

    Ngậm ngùi nghe anh nhắc về cô ấy

    Lòng chợt bâng khuâng cay đắng

    Cứ theo đuổi thứ không thuộc về mình

    Nhưng em biết làm sao

    Em mặc kệ anh có quan tâm không

    Hãy để em yêu anh một đời thôi

    Một đời, một kiếp, một tình yêu.
     
    Ngọc Thiền SầuNhưNguyệt7749 thích bài này.
    Last edited by a moderator: 25 Tháng mười 2018
  4. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Anh là chàng trai mặc áo xanh

    Khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc

    Quá khứ xa rồi anh vẫn giữ

    Để có thể níu giữ cô ấy lại

    Ngay cả trong tiềm thức hay giấc mơ

    Vẫn ở đó chờ đợi người con gái anh thương

    Thế giới có ra sao anh chẳng màng

    Vẫn kỉ niệm đó, vẫn người ấy

    Anh kể rất nhiều chuyện

    Nhưng chỉ toàn là cô ấy

    Anh ích kỉ vì lòng thủy chung

    Cứ sống mãi với quá khứ

    Chẳng quan tâm, chẳng đoái hoài
     
    Ngọc Thiền SầuNhưNguyệt7749 thích bài này.
  5. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Cô ấy là nữ hoàng ngự trị trái tim anh

    Khoác trên mình chiếc váy trắng tinh khôi

    Dù cô ấy đi đâu anh vẫn hướng đến

    Cô gái ấy làm anh thổn thức đêm ngày

    Có hay chăng anh là một kẻ khờ

    Cô ấy bỏ đi không rõ lí do

    Anh mặc kệ không hề oán than

    Bất tận không gian và thời gian

    Anh vẫn nơi đó chờ cô ấy

    Trong lòng ấp ủ bao nhung nhớ

    Có lẽ ngày cô ấy trở lại

    Anh sẽ mảy may nở nụ cười

    Cuộc sống thiếu vắng người ấy

    Như thế gian sụp đổ tự bao giờ

    Cô ấy là cả thế giới còn em là gì

    Em hiểu mà không có vị trí dành cho em

    Em mãi mãi là kẻ đến sau

    Cứ níu kéo hay chờ đợi

    Ta không thuộc về nhau

    Tất cả là vô hình

    Chẳng ai đủ kiên nhẫn

    Chờ đợi chuyện viển vông

    Mệt rồi hãy dừng chân

    Câu chuyện không hồi kết

    Thôi thì em cất bước

    Lòng cầu anh hạnh phúc

    Em sống ôm mộng tưởng

    Cô đơn chỉ thế thôi!
     
    Ngọc Thiền SầuNhưNguyệt7749 thích bài này.
  6. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Vì anh mà rơi lệ

    Nỗi buồn sớm chiều hôm

    Chọn nhất kiến chung tình

    Ôm hy vọng để rồi tự ảo tưởng

    Người ta vẫn thường nói

    Đừng ảo tưởng vị trí của mình

    Bây giờ em mới thấu

    Anh sẽ không để ý

    Người ở bên cạnh anh

    Ngỡ là gần nhưng lại xa

    Trái tim này lạnh rồi

    Chờ ngày anh sưởi ấm

    Ôm hy vọng rồi cũng đến ngày buông

    Bên anh không hạnh phúc

    Vậy chờ mong làm gì

    Để khi em rời đi

    Anh mới thấy trống vắng

    Tìm kiếm trong vô vọng..
     
    Ngọc Thiền SầuNhưNguyệt7749 thích bài này.
  7. Linh tiểu thư tạo nghiệp nghiệp quật :)))

    Bài viết:
    107
    Quán cà phê anh lặng lẽ lui tới

    Trong 7 tỉ người giữa dòng đời tấp nập

    Tìm em, chờ ngày được gặp em

    Muốn nói với e bao tâm sự

    Lòng chan chứa bối rối những tin yêu

    Khi nhận ra thì đã quá xa vời

    Giữa chúng ta chỉ còn lại kỉ niệm

    Chợt thấy bồi hồi mất mát cứ ùa về

    Anh ngốc hay em ngốc

    Vô tình lạc mất nhau

    Nhớ em của ngày xưa

    Cô gái cao thượng ấy

    Đời này anh nợ em

    Mong có thể bù đắp

    Những tháng ngày thanh xuân

    Hoài phí trong vô vọng

    Ngược lại dòng thời gian

    Có thể quay trở lại

    Giá như lúc đó không vô tình

    Người cũng chẳng vô tâm

    Để lại anh nơi đây

    Cô đơn giữa trần thế

    Tương tư nàng váy trắng

    Chàng trai đôi giày xanh

    Chẳng còn hay biết đến

    Có một người thầm thương

    Hài đỏ sao mà thân thương quá

    Thôi thì lỡ duyên từ đây
     
    Ngọc Thiền SầuNhưNguyệt7749 thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...