Tự Truyện Hạ Nhớ! - Crazy Love

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi Crazy, 21 Tháng mười 2020.

  1. Crazy Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Hạ Nhớ

    Tác giả: : Crazy love

    Thể loại: Tự truyện

    Ảnh bìa:

    [​IMG]

    Văn án:

    Câu chuyện kể về quá trình trưởng thành của 4 nhân vật Duy, Nam, Thái và Lan Anh. Chúng ta sẽ cùng nhau theo chân những nhân vật này để vẽ nên ký ức tuổi thơ nhiệm màu mà ta đã từng trải qua dưới mái trường.​

     
    vybeo292, Guava, TRANG SACH3 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng mười hai 2020
  2. Đang tải...
  3. Crazy Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Chương 1: Nói chuyện

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhắc đến mùa hạ, nó thường gắn liền với thời áo trắng tinh khôi dưới những mái trường đầy những kỷ niệm tuổi học trò đáng nhớ.

    Khi đến với thế giới của "học trò" thì người ta vẫn hay ví von "nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò". Bởi những điều mà chỉ khi là học trò thì mới trải nghiệm được những thứ tuyệt vời ấy. Đơn giản mà ở bất kỳ một đứa học sinh nào bạn cũng có thể nhìn thấy đó là nói chuyện riêng trong giờ học.

    Thật vậy, điều này bây giờ không phải là bí mật gì nữa vì nó xuất hiện dày đặc ở mọi lúc, mọi nơi, và mọi địa điểm. Khi bị phát hiện nó sẽ thường được các bạn học sinh nhanh trí đưa ra những lý do hết sức thuyết phục và hợp lý. Dường như ở bất kỳ một ngôi trường nào cũng có những lý do biện minh riêng từ những em lớp một đến những anh chị lớp mười hai. Đó là những kỹ năng bắt buộc để thích nghi từ lúc bắt đầu đặt chân vào ngưỡng cửa tiểu học.

    Lúc đó tôi sáu tuổi. Tôi bé nhỏ và ngây ngô lắm. Tôi bước vào cổng trường tiểu học với những điều mới mẻ mà tôi chưa được dạy khi ở trường mẫu giáo. Tôi như một hạt cát giữa một sa mạc rộng lớn. Nhưng may cho tôi là tôi đã chuẩn bị thêm ba hạt cát nữa là thằng Nam còi, thằng Thái vẩu và nhỏ Lan Anh.

    Nó là ba đứa bạn chơi thân với tôi từ lúc chập chững biết đi đến bây giờ. Cả bốn đứa tôi đều sinh vào tháng sáu mùa hạ chỉ khác ngày. Bà tôi nói:

    "Hạ nắng tràn tiếng ve kêu

    Trai sinh tháng sáu như ve ngoài đồng

    Nắng tàn nắng khuất sau mây

    Gái sinh tháng sáu mai sau gánh gồng"

    Tôi hồi sáu tuổi chả thể hiểu được những câu thơ của bà nhưng giờ khi đã ngoài ba mươi thì những câu thơ này không quá khó để tôi nghiền ngẫm.

    Nhưng tôi lạc đề mất rồi.

    Tôi đang muốn nói đến việc nói chuyện riêng của đám học sinh trong giờ học. Thật may khi cả đám chúng tôi đều học chung một lớp và bốn đứa cũng được xếp ngồi gần nhau.

    Từ những ngày đầu tiên lững thững bước vào lớp một đến khi chuẩn bị xách ba lô ra khỏi quãng đời học sinh thì cái tật nói chuyện ấy vẫn ngấm vào từng tế bào trong cơ thể tôi.

    Hồi khi tôi sáu tuổi thì những câu chuyện trong giờ học của bọn tôi đôi khi chỉ là "cho tớ mượn bút" hay đại loại là như thế. Nhưng lớn hơn một chút thì càng có nhiều chuyện để nói hơn. Một ngày gặp nhau nói chuyện ngoài đồng, sân cỏ vẫn chưa đủ nên phải nói chuyện trong cả những giờ học.

    "Ê, Duy." Thằng Nam còi gọi tôi trong giờ học. "Mày cho tao chấm mực với."

    "Mày lại quên nữa hả?" Tôi làu bàu nhìn thằng Nam còi.

    "Không. Tao hết rồi mà hôm qua quên không xin tiền mẹ mua." Nó giải thích với tôi và đang cố gắng thuyết phục tôi cho nó dùng chung lọ mực.

    "Năm viên bi nhé." Tôi nhìn thằng Nam còi.

    "Là sao?" Thằng Nam nhìn tôi dò xét.

    "Thì tao cho mày chấm mực chung mày trả tao năm viên bi." Tôi cười giọng hữu nghị.

    Nó suy nghĩ thêm một lúc rồi nói. "Được rồi. Tí về tao đưa cho."

    Tôi cười khoái chí thì bất chợt cô Bích réo tên tôi.

    "Duy, Nam. Không nói chuyện riêng trong giờ học."

    "Thưa cô, bạn Nam quên không mang lọ mực nên bạn ấy mượn em chứ bọn em không nói chuyện." Tôi giải thích.

    Kể cả thời điểm tôi lên cấp hai, cấp ba thì lý do phản biện vẫn cứ là mượn bút chỉ khác là mỗi lần lớn lên thì những câu từ cũng bớt dần dần.

    Lúc tôi mười hai tuổi cũng thế.

    Nhưng lý do thì mãi là lý do vì chúng có thể là thật cũng có thể chỉ là ngụy biện cho một việc làm khác.

    "Này. Tí về đi bơi không?" Thằng Thái vẩu vỗ vai tôi.

    "Tí về á?" Tôi hỏi lại.

    "Ừ. Tí về. Có tao, mày, thằng Nam với mấy đứa chăn bò trên bãi." Thằng Thái đưa ra câu trả lời hấp dẫn.

    "Được. Tí về đợi tao nấu cơm xong rồi đi." Tôi vui vẻ nhận lời.

    Nhưng câu chuyện thì thường không thể chấm dứt nhạt nhẽo như vậy được. Chúng tôi còn ba luyên thuyên những truyện ở làng trên, làng dưới. Chuyện con chó nhà ông Bàng bị bắt trộm hay chuyện anh Thu yêu chị Nga..

    Mọi chuyện lại chấm dứt khi tiếng giáo viên vang lên.

    "Duy, Thái. Đứng lên."

    Hai đứa chúng tôi đang buôn dưa lê bán dưa chuột thì giật mình trước tiếng gọi của cô giáo.

    "Hai anh mang vở lên đây." Cô giáo ánh mắt đầy sát khí nhìn hai đứa tôi.

    Khổ nỗi đang mải nói chuyện nên hai quyển vở của hai đứa vẫn trắng nguyên một màu.

    "Bút em hết mực nên em mượn bút bạn Duy ạ." Thằng Thái nhanh mồm nhanh miệng.

    "Thế anh Duy mang vở lên đây." Cô giáo bỏ qua thằng Thái mà tiến tới tôi.

    "Dạ.. dạ.." Tôi đang tính biện pháp tránh khỏi án tử hình nên không nghĩ nhiều mà phang luôn. "Tại bạn Thái mượn bút em nên em cho bạn Thái mượn bút nên không chép được bài ạ."

    Một câu trả lời ngu thật ngu. Lẽ ra tôi nên trả lời những câu khác ví dụ như: "Bút em cũng hết mực" hay đại loại "em cũng đang đi mượn bút" thì có bị tuyên án cũng chỉ sơ sơ thôi chứ không tử hình.

    Câu trả lời của tôi khiến cô giáo sôi máu não nhét hai đứa xuống góc lớp mỗi đứa một góc cho bõ ghét.

    Đến khi mười sáu tuổi thì câu chuyện về vấn đề này vẫn mãi là một ẩn số.

    Khi lý do các giáo viên nghe quá nhiều một lý do thì cũng chẳng buồn nghe nữa. Và khi lớn hơn thì lại có nhiều chuyện để nói hơn. Chúng tôi lại say xưa với những câu chuyện lớn hơn to hơn và rộng hơn.

    Những chiêu trò để nói chuyện riêng cũng nhiều hơn. Nhà đứa nào có kinh tế một chút thì nó có chiếc điện thoại đen trắng ngồi nhắn tin với nhau trong giờ học có khi quên bật chuông bị tịch thu luôn.

    Còn những đứa kinh tế nhà không được khá giả như nhà của tôi, cái Lan Anh hay cả thằng Nam còi với thằng Thái vẩu thì món đồ công nghệ này là món đồ quá xa xỉ.

    Những dòng chữ gửi cho nhau từ những mẩu giấy nhỏ ghi lít nha lít nhít những chuyện linh tinh mà chỉ có những đứa ngồi viết cho nhau mới hiểu.

    Nó không theo trình tự nhất định gì cả mà mỗi chỗ một câu, mỗi chỗ một từ. Nội dung được bảo mật kỹ càng kể cả khi người đưa thư có ý định xem trộm hay đọc trộm cũng không biết bắt đầu từ đâu.

    Vì các kỹ năng nói chuyện được cải tiến theo thời gian nên cách để phát hiện ra những chiêu trò này cũng phải được nâng cấp cải tiến. Nhưng một khi nó mà nâng cấp thì lúc nào cũng trên những chiêu trò kia. Cả những lý do biện minh cũng phải được nâng cấp.

    Khi đưa thư chúng tôi thường kẹp theo tờ giấy vào trong quyển vở rồi mới trao cho đứa trung gian chuyển thư rồi tới tay người nhận.

    Khi có vấn đề nảy sinh thì sẽ vịn vào cớ.

    "Bạn ấy không nhìn rõ nên em cho bạn ấy mượn vở" hay "Bạn ấy mượn để xem cách giải" còn tùy vào từng môn để áp dụng. Nhưng do thầy cô cũng đã được nâng cấp hệ thống thì tỉ lệ khi bạn bị bắt và bức thư đó sẽ có hai trường hợp tồi tệ xảy ra.

    Một là bức thư đó sẽ được công khai toàn bộ nội dung trước cả lớp. Và bạn sẽ bị cười cho thối mũi.

    Hai là bạn bị ghi vào sổ đầu bài. Chính xác là ghi sổ đầu bài. Còn sổ đầu bài là gì mà có sức mạnh ghê gớm như thế thì tí nữa tôi sẽ nói cho bạn biết.

    Còn giờ thì bạn đã thấy sức hút của việc nói chuyện trong giờ học là một sức hút khó có thể mà bỏ qua. Nó là điều thực sự tuyệt vời và nó luôn luôn được gắn mác đi kèm với ba chữ. TUỔI HỌC TRÒ.
     
    Guava, TRANG SACH, Jodie Doyle1 người nữa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 27 Tháng mười 2020
  4. Crazy Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Chương 2: Làm việc riêng

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thường thì tất cả chúng ta thường nhầm lẫn nói chuyện riêng và làm việc riêng là một. Nhưng không, nó chỉ quy chung một tội là ngồi chồm hổm trên sổ ghi đầu bài thôi. Hai khái niệm này thường được đi song hành với nhau nên sự nhầm lẫn là không thể tránh khỏi.

    Tôi cũng vậy. Gần như trong mỗi giờ học, việc chỉ chăm chú nhìn trên bảng và nghe cô giáo giảng bài không là quá sức chịu đựng của một đứa học sinh sáu tuổi, mười một tuổi, hay thậm chí là mười sáu tuổi.

    Chính vì vậy mới có ý tưởng làm việc riêng trong giờ học là một ý tưởng cực kỳ tuyệt vời.

    Trong khi cô giáo trên bảng giảng bài thì những tranh vẽ dưới của những đứa học sinh đều trở thành "bad boy, siêu nhân, yêu quái, thậm chí cả thầy hiệu trưởng hay bà hàng xóm cạnh nhà." Ý tưởng ấy sẽ phù hợp vào từng độ tuổi của từng học sinh.

    Khi những nhân vật được trang trí thêm sẽ trở thành chủ đề bàn tán của những đứa xung quanh và lại phạm vào tội nói chuyện. Và khi phạm vào tội nói chuyện thì xác định dọn nhà vệ sinh hoặc quét sân trường hoặc gọi điện thoại cho phụ huynh.

    Rồi những trận đòn đi vào lòng người sau khi kết thúc là những chú lươn to nhỏ khắp chân tay mình mẩy.

    Riêng có thằng Như là tôi không biết nó có làm việc riêng hay không. Lúc đó tôi mười một tuổi, nó cũng vậy.

    Cũng như bao đứa học sinh khác nhưng thằng Như lại là thằng vô cùng đặc biệt. Nhà nó ở thôn khác, lên lớp sáu tôi bắt đầu học trung với nó. Nó ngồi trong lớp không nói chuyện riêng không làm việc riêng người ngoài không biết bảo thằng này chăm chú nghe giảng. Nhưng tôi biết tỏng. Nó không những không nói chuyện riêng, không làm việc riêng mà nó cũng chẳng thèm nghe giảng. Đầu óc nó lúc nào cũng phiêu đãng trên chín tầng mây. Lắm lúc cô giáo gọi nó cũng chả biết.

    Chính vì thế nên nó học hành cũng chẳng hơn gì tôi. Nhưng thằng này khoái làm thơ nên ngồi nghe mấy câu thơ nó phịa ra cũng vui tai.

    "Gió đưa cành trúc là đà

    Mây đang đứng ngó, nắng nhìn xa xa.

    Cô trên bục giảng thướt tha

    Chúng em ngồi dưới xoa xoa cái đầu.

    Ai ơi thấu hiểu nỗi sầu

    Cô giảng một chữ, em nghe ậm ừ."

    Chẳng biết hay hay không nhưng chúng tôi lúc đó khoái thơ nó lắm. Nó nhìn cái gì cũng có thể xuất khẩu thành thơ. Kể cả khi nó nói đế trong giờ học hay xiên xỏ khi bạn học bị phạt.

    Lần đó tôi và thằng Nam đang đánh cờ caro trong lớp thì bị cô Hằng dạy Văn bắt được. Chẳng những phải dọn nhà vệ sinh lại còn phải ngồi chồm hỗm trên sổ ghi đầu bài tặng thêm cho vài câu thơ của thằng Như.

    "Bố mẹ cho ăn cho học

    Con thì đến lớp đánh cờ cá rô.

    X, O ghép lại thành xô

    Cộng thêm bàn chải cọ nhà vệ sinh."

    Cả bọn trong lớp cười rộ lên làm tôi với thằng Nam muốn nhét cái dép vào mồm nó.

    Thôi hỏng. Tôi lại đi lạc đề mất rồi.

    Tôi đang muốn nói đến việc làm việc riêng trong giờ học hồi tôi học lớp hai. Cả đám chúng tôi bâu nhâu lại xem kiệt tác của họa sĩ Đình Thái.

    Không ngờ nó có thể biến cô Bích trên bục giảng nhảy tọt vào trong cuốn sách giáo khoa Tiếng Việt của nó. Từ một người phụ nữ hiền dịu, yểu điệu thiết tha nó biết thành một con yêu quái với gương mặt dị hợm nhưng có tính chất gây cười tỉ lệ đến một trăm phần trăm. Trong lúc nó vẽ thì thằng Nam ngồi bên cạnh nhìn sang không nhịn được cười liền 'phì phì' ra tiếng rồi lấy tay che miệng.

    Cô Bích không nghe thấy nhưng tôi ngồi sau hai đứa nó liền huých tay.

    "Gì đấy mày?" Tôi hỏi tò mò.

    "Thằng Thái nó vẽ.. cô giáo" Thằng Nam vừa nói vừa chỉ về cuốn sách thằng Thái một tay che miệng cười.

    Tôi với người lên giật cuốn sách thằng Thái trong sự ngỡ ngàng của nó. Tôi không nhịn được cười mà cười phát ra thành tiếng khiến mấy đứa xung quanh cũng tò mò nhổm hết người dậy ra khỏi ghế tò mò nhìn vào cuốn sách tôi cầm trên tay.

    Cả đám nhổm dậy nên bức hình đã bị bại lộ và đã đến tay cô Bích. Chuyện sẽ không có gì nếu nhãn vở ở ngoài không ghi Phạm Đình Thái và trên bức hình không ghi hai chữ thù lù là "cô Bích" và có mũi tên chỉ thẳng xuống.

    Thằng Thái tay chân run như cầy sấy, chắc nó đang hận không xé xác được mấy đứa tôi. Và hậu quả thì chắc chắn rồi. Lại là sổ ghi đầu bài, kèm một cuộc gọi khẩn cấp liên lạc tới phụ huynh và nghe nói tối hôm đó nó đã ăn lươn thay cơm vì dám vẽ cô giáo xấu xí như vậy.
     
    Guava, TRANG SACH, Jodie Doyle1 người nữa thích bài này.
  5. Crazy Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    27
    Chương 3: Ăn quà vặt

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Không còn gì thắc mắc cả. Riêng ăn quà vặt thì nó là thứ gì đó gắn liền với tuổi học trò rồi. Từ học sinh lớp một tới học sinh lớp mười hai tôi dám khẳng định không có một đứa học sinh nào không ăn quà vặt trong lớp.

    Ở nhà có dưa hấu đỏ ngọt như đường hay xoài chín muồi thì cũng không thể nào ngon bằng trái sung chấm muối ớt hay xoài xanh chấm muối ớt được.

    Đó chỉ là một hai món tiêu biểu thôi. Chứ còn me, vải, cóc, mận.. hay chỉ đơn giản là bột canh đổ trộm bố mẹ một ít vào túi áo khoác rồi đến lớp chấm mút bỏ lên miệng vẫn cứ là khoái khẩu. Có lẽ tới thời điểm bây giờ món mút bột canh từ đầu ngón tay còn rất ít ở một số trường học ở thôn quê thôi.

    Khi ăn quà vặt trong giờ học chúng ta phải luyện một đôi mắt tinh tường, một bàn tay nhanh nhẹn, và một hàm răng đủ nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động. Khi đó ta có thể gọi ăn quà vặt là một nơi rèn cho ta sự nhanh nhẹn, biết nắm bắt cơ hội và vận dụng chúng.

    Người ta nói "có thực mới vực được đạo" nên thầy cô cũng không thể trách chúng em được. Do não phải hoạt động quá nhiều nên dạ dày cũng sẽ hoạt động hết công suất nên cái bụng lại nhanh đói meo. Nên phải ăn thì mới học được.

    Có thể khi tôi nói ra điều này sẽ làm hỏng hết kế hoạch của các bạn học sinh vẫn đang hàng ngày sử dụng phương pháp này nhưng có một điều bạn nên biết là dù có bị phát hiện rồi bị phạt quét sân trường hay dọn nhà vệ sinh nhưng tin tôi đi, khoảng mười năm nữa bạn sẽ thấy quyết định hôm đó mình ăn là không hề sai.

    Hồi học cấp hai, tôi, thằng Nam, thằng Thái và cái Lan Anh hẹn nhau từ mười hai giờ trưa dưới cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè. Bốn đứa đã tụ họp ngay ngã tư đầu hẻm. Do nhà bốn đứa ở gần nhau nên đi học chúng tôi thường đi học chung với nhau. Ở làng tôi không có lớp sáu nên khi lên mười một tuổi đứa nào không học nữa thì ở nhà chăn trâu chăn bò phụ giúp gia đình còn đứa nào học tiếp thì phải lên thị trấn cách khoảng gần lăm cây số.

    Hôm đó bốn đứa tôi tụ tập để triển khai kế hoạch ăn trộm xoài nhà bà Tư ở đầu hẻm. Cây xoài có tán to mùa nào cũng sai trĩu quả, mấy đứa trẻ như tụi tôi hay bật tường trèo lên cây để hái trộm về nhà chấm muối ớt ăn.

    Cái Lan Anh và thằng Thái được tôi phân công đứng dưới canh người và bắt xoài. Tôi với thằng Nam còi trèo lên cây mỗi thằng một cành với đáp xuống dưới cho thằng Thái và cái Lan Anh bắt. Hai đứa vừa vặt vừa tóp tép trên miệng làm con chó nhà bà Tư xồ ra làm bốn đứa chạy mất cả dép.

    Cầm đến nơi đứa nào đứa nấy trong lớp mắt sáng rực lên khi nhìn thấy một đống xoài xanh khổng lồ trước mặt. Tôi lấy từ balo ra một hộp muối ớt được tôi pha chế sẵn ở nhà. Cả trai lẫn gái đều tụ tập lại một góc nhai tóp tép trong miệng.

    "Tụi mày lấy xoài đâu vậy?" Thằng Như tay cầm trái xoài vừa nhai vừa hỏi.

    "Hái trộm." Tôi vừa nhai vừa cười.

    "Ở đâu vậy?" Thằng Như chấm muối miệng vẫn luôn miệng.

    "Bà Tư làng tao." Tôi nhìn nó cười cười.

    "Nao gọi tao hái với." Thằng Như nhìn tôi dò xét.

    "Hên xui." Tôi cắn một miếng trả lời cộc lốc.

    Mọi chuyện sẽ không có gì để nói nếu như chỉ dừng ở việc ăn ngay đầu giờ như vậy. Món xoài xanh luôn có sức hút cho đến miếng cuối cùng.

    Khi vào giờ học thì tất cả những giác quan của tôi với đám bạn mới phát huy hết tác dụng. Trong khi vị giác phải hoạt động mạnh mẽ khi chỉ cần nhai một hai miếng là nuốt chửng luôn. Còn khứu giác có nhiệm vụ hít thở đều đặn không để cho hơi thở bị dốc sẽ dẫn đến tâm lý bị nặng nề. Còn thính giác và thị giác làm nhiệm vụ cực kỳ quan trọng là dò xét từng cử chỉ hành động của giáo viên đang giảng bài trên bảng. Chính vì thế nên xúc giác phải đảm nhận luôn vai trò của thị giác để có thể "lấy đúng trái chấm đúng chỗ". Khi cả ngũ giác được vận hành một cách điêu luyện thì chúng tôi đã trở thành những thiên tài trong làng ăn quà vặt.

    Nhưng không hiểu sao hôm nay tâm lý tôi không ổn định lên đã khiến cho ngũ giác không thể vận hành một cách trơn tru mượt mà như mọi lần. Chính vì vậy tôi đã có tên trong "bảng vàng" thêm một lần nữa.
     
    GuavaTRANG SACH thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...