Trinh Thám Giữa Đêm Gọi Tử Thần (Nightmare Call) - Ultimate Blue Dragon

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Ultimate BlueDragon, 30 Tháng mười 2019.

  1. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    3,438 0
    [​IMG]

    Tên truyện: Giữa đêm gọi tử thần (Nightmare Call)

    Tác giả: Ultimate Blue Dragon

    Thể loại: Trinh thám

    Link thảo luận:
    [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Ultimate

    Văn án

    Tôi tự hỏi: Trong thời đại loạn lạc thông tin như thế này, vì sao vẫn có những kẻ thích gọi điện phá phách người khác. Xã hội cũng chỉ phớt lờ, chẳng ai lên án hay hành động nhằm thay đổi nhận thức của cộng đồng. Cao xa hơn một chút đó là chuẩn mực trong văn hóa dùng điện thoai, văn hóa gọi điện.

    Tôi tự trả lời: Vấn đề cỏn con này ai mà quan tâm, luật lệ có nhưng lỗ hổng quá lớn không đủ răn đe những kẻ phá phách.

    Một hôm, những kẻ đó bắt đầu cuộc phá phách nhằm vào anh nam chính giữ sim số đẹp. Bọn chúng đã gọi tử thần vào giữa đêm.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30 Tháng mười 2019
  2. Đang tải...
  3. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 0: Cuội nguồn khơi mào tội ác

    Bấm để xem
    Đóng lại
    RING! RING! RING!

    Tiếng chuông điện thoại vang lên, một bàn tay quơ lấy điện thoại. Cái đồng hồ điện tử bên cạnh đang hiện 11: 55 pm.

    "Mẹ kiếp, thằng nào phá thế?"

    Kẻ vừa lên tiếng có giọng trầm, thanh âm không cao cũng không thấp. Hắn không cao cũng không thấp, không mập, không ốm và khuôn mặt điển trai đang phát cáu vì bị nhá điện thoại.

    Hắn là Hoàng Hải, 27 tuổi, nhân viên thiết kế đồ họa thuộc hạng xuất sắc đến mức không cần đến công ty vẫn ok. Lương hắn cao ngất ngưởng, năm đầu tiên đã nhận được 10, 000 $/tháng.

    Hắn bước ra khỏi giường, vào nhà vệ sinh rửa mặt cho bớt tức rồi quay lại ngủ. Hắn chìm vào giấc ngủ cho đến sáng.

    Một tuần, một tháng trôi qua, tình hình chẳng thay đổi. Mỗi đêm có 2-3 số lạ gọi phá hắn lúc nửa đêm. Hắn lấy điện thoại ra gọi cho thằng bạn thân nối khố - Anh cà chớn.

    "Alo, mày cần gì mà gọi tao thế?"

    "À, không có gì chỉ là tao hay bị bọn nào đó gọi phá lúc nữa đêm. Giờ sao mày?"

    "Mày hỏi tao, tao biết hỏi ai. Sống chung với lũ đi con."

    Tút! Tut! Tut!

    Quả là bạn thân, thân ai nấy lo. Hắn ngồi vào bàn làm việc, bật cái PC cấu hình khủng dành cho dân đồ họa rồi mở ngay Google lên gõ: 'Nữa đêm bị gọi điện quấy phá'.

    "Google vl thiệt. Có cả chục bài viết lun."

    Hắn đọc qua vài bài, nội dung na ná nhau đó là bạn nên làm gì khi bị gọi. Nào là gọi tổng đài nhà mạng, chặn số bằng dịch vụ nhà mạng hay chương trình có sẵn trên Smartphone.

    "Không gọi công an được nhỉ?"

    Dĩ nhiên là nhiêu đó không đủ cơ sở để công an làm việc rồi. Bọn ranh đó đổi số liên tục, chỉ nhá máy hoặc khi bên kia bắt máy thì cúp cái rụp ngay. Bọn đó không xúc phạm gì bạn thì đâu có vi phạm pháp luật.

    "Má nó. Mua cái sim số đẹp để làm ăn mà bị phá hoài. Để coi ai lỳ hơn ai."

    Hắn lúc này chỉ nghĩ đến việc block số bằng chương trình của Smartphone, cứ 10h đêm thì bật chế độ sleep.

    Từ lúc đó, sáng nào hắn cũng thấy hai ba cuộc gọi nhỡ, chính xác là nhá máy. Sự việc kéo dài đến tháng thứ 6.

    "Tao bực rồi đó lũ chó."

    Không bực mới lạ. Nhá máy không xong bây giờ hắn nhận được vô số tin nhắn:

    - Đi khách không em?

    - Em đi không? Trả lời anh lẹ nào.

    - Phải số Linh không? Đi khách không?

    * * *

    Kẻ nào đó đã lấy số điện thoại của hắn up lên group kín nào đó thì phải. Hắn mua số này cách đây 1 năm rưỡi rồi, năm đầu tiên có ai gọi gì đâu? Bây giờ thì tùm lum thế?

    "Muốn chơi tao à. Chọc nhầm người rồi con."

    Hắn xin nghỉ việc tại công ty, ra ngoài nhận dự án chạy riêng. Năng lực như hack trong game của hắn làm hắn rảnh rỗi sinh nông nổi.

    Mỗi ngày, hắn dành 3 tiếng đi tập gym mặc cho sức khỏe của hắn thuộc dạng vô đối.

    Hắn phát hiện ra căn nhà hắn mua năm ngoái trên đường Lê Văn Sỹ, quận 3 có tầng hầm, rất phù hợp mục đích mới.

    Hắn chuyển nhà, hắn lại gọi cho thằng bạn nối khố - Anh cà chớn.

    "Alo. Lại gì nữa đây?"

    "Cuối tuần qua phụ tao chuyển nhà. Về bên Lê Văn Sỹ cho tiện."

    "Lê Văn Sỹ à. Vậy thì phụ. Dọn xa tao éo phụ đâu. Gần gần còn đi nhậu được. Hahaha."

    Tút! Tut! Tut!

    Hắn tắt máy nhanh chóng. Chỉ cần thằng đó chịu qua phụ thôi, nói vô khuôn ăn nhậu của nó thì tốn tiền điện thoại lắm.

    Hắn tạm biệt căn hộ trong chung cư, chuyển về căn nhà 3 tầng trên đường Lê Văn Sỹ. Điều đáng nói là căn hầm không ai biết, chủ cũ cũng không biết luôn nên rất tiện cho hắn che giấu hành tung.

    Tên Anh vừa bưng đồ vô nhà vừa ngó cái thùng linh kiện

    "Má. Mày giỏi thì không nói. Nghỉ việc làm ngoài cũng không nói. Việc gì mà mày mua một lô một lốc linh kiện hàng xịn vậy. Cho tao con Quadro này về chơi game coi."

    "Mẹ. Kêu mày qua phụ chớ kêu qua xin xỏ à. Con đó 6000$ đó. Có tiền thì xách về."

    "Dĩ nhiên là éo có rồi. Chưa thấy thằng thiết kế đồ họa nào giàu như mày. Mai mốt có con chắc cho nó theo học mày luôn."

    "Dễ ăn quá nhỉ."

    Căn nhà ba tầng, hắn để tầng trệt làm chỗ tiếp khách cũng như chỗ để chiếc Sirus cà tàng. Tầng hai hắn chọn làm phòng ngủ và phòng làm việc. Tầng ba thì giải trí và sân phía trước lâu lâu làm ly cà phê ngồi ngắm cảnh.

    Hắn đợi thằng bạn cà chớn phụ lắp đặt hết tất tần tật, cả con PC 4 màn hình dành cho việc thiết kế đồ họa xong thì đuổi nó về.

    "Ế.. Làm gì đuổi tao. Còn mớ này thì sao?"

    "Mớ đó cần thời gian test với bộ khác nữa. Khi nào xong thì qua mà ngó."

    Hoàng Hải cũng tính kỹ lắm. Hắn đóng gói đồ đạc và giấu nhiều linh kiện điện tử ở thùng khác cơ. Cái mà Anh cà chớn thấy chỉ là bộ PC mới hắn sắm cho việc kiếm tiền mà thôi. Còn căn hầm bây giờ mới thực sự hoạt động.

    Ặc!

    Bụi mù mịt, bụi thủng phổi thủng tim chứ chẳng đùa. Hắn mất 5 đêm mới dọn sạch căn hầm.

    Hắn chẳng còn để ý đến cái điện thoại nữa, cứ 10h đêm là bật chế độ Sleep để tới 6h sáng, người yêu gọi cũng đết biết luôn chứ nói gì tụi nhá máy nữa. À, hắn điển trai, giàu nhưng vẫn FA.

    "Cứ làm việc bình thường, bộ đó thì chắc mất 10 đêm mới lắp xong. Còn viết code nữa. Phiền thế."

    Phải dùng chữ THIÊN TÀI IT dành cho Hoàng Hải. Hắn tự mình lắp đặt bộ máy siêu khủng, thuộc hạng tầm cỡ quốc gia như mấy nước Mỹ, Hàn, Trung, Nhật.

    Hơn 30 cái màn hình được xếp kín bước tường, vài cái bàn phím, vài con chuột kèm mấy nút xanh đỏ gì đó.

    "Viết phầm mềm cho nó nữa là xong. À khoan. Còn điện nữa?"

    Cái não thiên tài của hắn phải nói là kinh điển. Bộ máy dưới hầm đó mà chạy thì điện tiêu thụ rất nhiều. Hắn lắp thêm 5 cái máy lạnh cho cả căn nhà, 5 bộ PC khủng nữa trong phòng làm việc, vài cái ti vi, lò vi sóng.. Nói chung là đồ dùng gì có công suất điện cao là hắn sắm hết.

    "Tổng công suất điện trong nhà là 9000W. Máy dưới hầm 6000W. Vậy là ổn."

    Hắn còn sợ kẻ khác nghi ngờ hắn nên ngụy trang đầy đủ đến từng chi tiết. Ban ngày, hắn làm việc 6 tiếng, 2 tiếng đi tập Gym, thời gian còn lại thì ăn uống, cà phê với bạn bè hay làm quen gái.

    Buổi tối, trong căn phòng bí mật.

    Toàn bộ màn hình đều xanh lè như kiểu bị lỗi, một màn hình ngay trên bàn thì đen thui đang chạy mấy dòng code khó hiểu.

    Program name:.

    Hoàng Hải ngẩn người suy tư rồi điền vào:. Nightmare Call.

    Tiếp đó, chương trình chạy một loạt code như:

    Module XYZ..

    IP..

    ..

    >>>

    Type: 2 times

    Vài phút sau, Hoàng Hải nhăn mặt nhìn màn hình, Hắn đang tìm cách hack vào hệ thống mạng di động của Vtel, Mfone, Vphone mà không để lại dấu vết. Chương trình cứ liên tục hiện dòng chữ:

    Loading..

    Hắn bật bài hát yêu thích nhất: Different World của Alan Walker. Hắn thích nhất câu: This is not the world we had in mind/ But we got time . (Đây không phải thế giới mà ta đã nghĩ/ Nhưng chúng ta có thời gian)

    1 ngày, 2 ngày, 3 ngày.. Đến ngày thứ 10 thì hắn hack thành công mà không bị một nhà mạng nào phát hiện.

    Chương trình hoàn tất, chương trình khôn như hắn, nó tự động lọc ra những cuộc nhá máy từ 11h đêm cho đến trước 6h sáng.

    Mỗi ngày hắn thấy bản danh sách kín vài tờ A4. Hắn nhăn mặt:

    "Mie. Bọn này chắc bán sim số đẹp xong rồi để người ta dùng 1 năm xong phá cho bỏ số đây mà. Tao chơi với tụi mày. Công lý sắp được thực thi."

    Nói thế chứ hắn bỏ ra 1 tháng trời mới theo dõi được những kẻ tình nghi, hắn chưa xác định được vị trí cũng như thông tin mục tiêu làm sao mà hành động.

    Hắn viết thêm một phần mềm hack thông tin khách hàng từ nhà mạng. Dĩ nhiên là Vtel, Mfone, Vphone phát hiện nhưng không lần theo được. Hắn đánh cấp thông tin xong, hệ thống bảo mật mới phát cảnh bảo thì quá muộn rồi.

    Thông tin mục tiêu đã có nhưng hắn chợt nhận ra:

    "Mấy thằng đăng ký bằng tên người khác thì sao nhỉ. Phải làm bộ lọc và xách định vị trí dựa trên các số khác của chủ sở hữu. Nếu lọc được thì tránh bị nhầm lẫn."

    Hắn lần này chơi lớn, hack thẳng vào vệ tinh định vị GPS khu vực đông nam á thái bình dương. Phần mền Hack này như con ký sinh trùng bám lấy vệ tinh GPS, chẳng xâm nhập, chẳng lấy đi thông tin gì nhưng cái gì Hoàng Hải cần đều có.

    "Chết chúng mày rồi. Tao tìm thấy thì vĩnh biệt nhé."

    Cuộc hành trình Của Nightmare Call bắt đầu từ đây.

    Hắn suy nghĩ rằng: Bọn lợi dụng hay chọc phá người khác phải chết. Lũ đó không đáng sống. Thứ kiếm tiền bằng cách trời đánh đó phải chết. Công an không làm thì hắn làm, mà hắn làm thì chỉ có một mức án duy nhất CHẾT!

    Ring! Ring! Ring! Điện thoại hắn hiện lên: Anh cà chớn.

    "Alo. Gì thế mày?"

    "Ra đi nhậu. Bấm chuông nãy giờ không nghe à?"

    Hắn chợt nhận ra, căn hầm cách âm quá tốt, cách ly với bên trên như thế thì an toàn rồi.

    "À. Tao ngủ quên. Đợi tý ra liền."

    "Nhanh. 6h chiều mà ngủ. Phải mày không thế."

    Tút! Tut! Tut!

    Quên nói, tên Anh cà chớn là đặc vụ hình sự, suốt ngày lông bông đầu đường xó chợ cái thành phố Hồ Chí Minh hay còn gọi là Sài Gòn. Tên này rất giỏi, IT hay an ninh mạng cũng rất rành, võ nghệ cao cường nhưng không thể đấu lại Hoàng Hải (anh Main bá đạo).

    Quán nhậu lề đường, hai người ngồi uống được vài chai bia Saigon lùn thì Anh cà chớn nói:

    "Mày biết gì chưa. Ba nhà mạng lớn nhất mới bị hacker ghé thắm đó."

    Hoàng Hải tỉnh bơ, hỏi lại như không biết gì:

    "Đù. Thằng nào giỏi thế. Hack luôn nhà mạng à. Mà nó hack gì thế."

    "Thông tin người dùng. Hack ba nhà một lúc luôn."

    "Má. Một lúc ba nhà!"

    "Ừ. Chắc là đám Anonymous mới đủ sức làm vậy."

    Hoàng Hải thầm nghĩ: Mình cũng xứng tầm thế giới nhỉ! Nhưng hắn cũng không quên tham gia câu chuyện với thằng bạn nối khố:

    "Haiz. Vụ này căng rồi."

    "Ừ. Ba nhà đó thì dám nói là bị hack đâu. Mang tiếng chết."

    * * *

    Tàn tiệc, Anh cà chớn chở hắn về nhà.

    Một ngày đẹp trời, thành phố Saigon lại nhộn nhịp, kẹt xe đủ các kiểu trên các tuyến đường chính. Căn phòng bí mật trong quân khu 7, một thanh niên tầm 35 tuổi cùng hai lão già mặc quân phục rất nhiều sao, gạch đang bàn luận gì đó.

    Lão già ngồi ngay ghế chủ tọa nói: "Tôi không biết các anh chị làm sao. Tìm cho ra Hacker vụ ba nhà mạng cho tôi. Nhân lực cứ đề xuất thoải mái."

    Thanh niên tên Đăng Quân làm việc bên an minh mạng lên tiếng: "Đại tá, tôi đề xuất bổ sung thêm hai người. Người đang chờ phía ngoài, mong đại tá phê duyệt."

    "Gọi vào nhanh lên, ta không rảnh đâu."

    Hai người chờ ngoài cửa bước vào, một nam một nữ tầm 25-30 tuổi với bộ đồ công sở bước vào. Đăng Quân chưa biết khả năng của Hacker và chỉ nghĩ đó là một vụ hack lấy tiếng nên không huy động nhiều người.

    Hai người kia đến gần chỗ Đăng Quân thì lão đại tá nói:

    "Tên, tuổi, nghề nghiệp, kinh nghiệm."

    Đăng Quân liền chen ngang: "À, đại tá, cái này để tôi giới thiệu cho nhanh. Nam là Bách, 25 tuổi, Nữ là Nguyệt, 23 tuổi. Cả hai là Hacker, bị bắt cách đây 2 năm sau khi hack ngân hàng MB."

    "Cái gì. Anh đùa tôi sao? Việt Nam này hết nhân tài rồi hả?"

    "Không thưa đại tá, nhưng tôi tin hai người này đủ sức làm. Dùng Hacker tìm Hacker đâu phải chuyện xấu đâu. Hai người này cũng hoàn lương rồi."

    "Lấy gì đảm bảo hai người này hoàn lương. Đưa chúng vào hệ thống an ninh tối mật của quốc gia rồi có chuyện gì thì ai chịu. Cái chức đại tá này của ta cũng bay ngay đó."

    "Đại tá, tôi tình nguyện giám sát chúng 24/7 là được chứ gì. Thời gian sẽ chứng minh." Đăng Quân kiên quyết với quyết định của hắn.

    Sau một hồi đôi co, lão đại tá phát hiện ra đã trễ cuộc họp tiếp theo nên đành ừ đại cho qua chuyện. Làm không xong lão cho tên Đăng Quân bay khỏi đây.
     
    Chỉnh sửa cuối: 30 Tháng mười 2019
  4. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 1: Phi vụ đầu tiên

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đã 20 ngày từ lần Hoàng Hải hack ba nhà mạng.

    Đường Lê Văn sỹ, con đường nhộn nhịp, sầm uất và kẹt xe quá trời quá đất.

    Trong căn phòng bí mật, Hoàng Hải theo dõi màn hình, 30 cài đều chạy liên tục.

    Dãy bên trái thì hiện cuộc nhá máy, dãy giữa thì lọc thông tin người gọi, dãy bên phải thì định vị người gọi và người đứng tên số máy đó vào lần gần nhất tương tác như gọi điện, nhắn tin hay dùng các app đăng ký bằng số điện thoại.

    Màn hình cong xuất kết quả cho hắn, gần 1 trang A4 các mục tiêu. Hắn nhìn xem vị trí trên bản đồ rồi suy tính.

    "Nên chọn mục tiêu vừa gần, vừa xa thử nghiệm. Cần phải khẳng định mục tiêu chính là mục tiêu."

    Đêm hôm sau, Hoàng Hải mặc bộ đồ thể thao mà mấy thanh niên hay mặc đi tập Gym để tán gái là chính rồi bắt Grab đến gần mục tiêu hắn chọn.

    Mục tiêu: Tân

    Vị trí: Hoàng Diệu, quận 4

    Thông tin liên quan: 38 tuổi, nam.

    À quên. Hắn còn tự tay biến cái Smartphone dự phòng thành cái máy định vị và ghi thông tin mục tiêu. Mục tiêu luôn được hiển thị bằng chấm đỏ trên Smartphone mới ghê chớ. J Thời buổi 4.0 có khác.

    9h tối, Hắn dừng Grab gần vị trí mục tiêu.

    "Tiền cước của anh là 45k đã trừ khuyến mãi."

    "Ok. Đây."

    "Đủ rồi. Thanks anh. Có gì cho em 5 sao nhé."

    "Ok."

    Chờ thanh niên Grab đi, hắn lủi vào con hẻm nhỏ rồi bật chiếc Smartphone lên xem.

    Tít! Tit! Tit!

    Mục tiêu cách hắn 300 mét, đi qua 2 con hẻm là đến. Hoàng Hải tìm đến vị trí thuận lợi và nhìn xem mục tiêu là ai. Cả trời người trong quán nhậu, biết ai là mục tiêu?

    10h 30, mục tiêu bắt đầu rời đi, Hoàng Hải vừa nhìn màn hình vừa nhìn chục người trong quán đang đi ra.

    Tít! Tit! Tit!

    Mục tiêu di chuyển với tốc độ đi bộ, Hoàng Hải liếc nhìn, có một người trung niên khớp với thông tin liền bám theo.

    Đi qua hai con hẻm, không còn người lang thang thì Hoàng Hải áp sát rồi hỏi:

    "Anh là Tân, dùng số X2236591 đúng không?"

    "Ơ. Cậu là ai. Làm sao biết?"

    "Vài ngày trước, anh nhá máy số này đúng không?" Hoàng Hải vừa hỏi vừa đưa số điện thoại cho Tân xem.

    Tên Tân bắt đầu run run, lo sợ trong lòng nhưng đây là địa bàn hắn sống nên ngán gì loại trẻ trâu này:

    "Ừ đó. Tao gọi đó. Mày làm gì được tao? Ranh con rãnh quá nhỉ?"

    Bụp!

    Hoàng Hải ném vào mặt Tân một cái bong bóng chưa thổi, một ít giọt chất lỏng văng ra rồi hắn nhanh chóng thu cái bong bóng về. Hắn chẳng thèm đôi co với mục tiêu sau khi đã xác nhận. Hắn biến mất trong bóng tối trước khi Tân kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

    Sáng ngày hôm sau, Hoàng Hải như thường ngày đi chợ, ghé ngang tiệm bán báo và lần nào cũng nghĩ: "Sao tiệm bán báo này còn tồn tại được nhỉ. Ai cũng đọc báo online hết rồi. Cập nhật nhanh, nhiều sự lựa chọn."

    Hoàng Hải trở về nhà, lên tầng hai bắt đầu làm việc như thường lệ và không quên ghé vào mấy trang 24h.com.vn, vnexpress.net xem tin tức. Tin giật gân các trang đều đưa tin: Một người chết vào tối qua.

    Hắn tự nhủ: "Từ khi nào mấy trang này quan tâm đến hình sự thế nhỉ?"

    Hắn xem lại lịch làm việc: Gửi kết quả giai đoạn 1 cho công ty A, chiều gặp nhà văn Trọng Linh để bàn về thiết kế trang bìa. Tối thì chắc chắn thằng Anh cà chớn sẽ ghé cho xem, cứ có chuyện gì lớn là nó rủ đi nhậu liền.

    "Haiz. Tối nay lại mệt nữa rồi. Có chuyện thì rủ nhậu, không có cũng rủ."

    Đúng tác phong, truyền thống người Việt Nam, lý do lý trấu gì cũng là cái cớ để nhậu mà thôi.

    Hoàng Hải vừa gặp nhà văn Trọng Linh xong tại quán cà phê CI5 gần nhà thì điện thoại reo lên.

    Reng! Reng! Reng! À. Thằng bạn nối khố gọi sớm hơn dự tính của hắn.

    "Alo. Đang đâu đó. Tao qua chở đi nhậu."

    "Vãi nồi. Qua nhà tao đi. Tao về cất xe đã."

    "Vậy về lẹ đi. Tao trước nhà nè."

    Trời hành. Đi nhậu mà nó nhiệt tình vãi nồi.

    Hai thanh niên lại thao thao về vụ án ở quận 4 tối hôm qua. Ai chứ tên cảnh sát chìm này thì chỗ nào cũng có mặt.

    "Tối qua mệt vãi mày ạ. Nửa đêm còn bắt tao chạy qua quận 4. Người tối qua chết không rõ lý do, đang đợi bên pháp y."

    "Ngày nào mày cũng có chuyên án làm hết nhỉ. Cảnh sát giỏi vl."

    "Giỏi khỉ gì. Chạy như chó. Mà vụ tối qua lạ lắm. Mấy người phát hiện ra mà có một người chạm vào mặt nạn nhân bị khó thở, phải đưa đi cấp cứu. Ghê thiệt."

    * * *

    Đội điều tra an ninh mạng của Đăng Quân.

    "Sếp. Tin hót nè. Tối qua có người chết bất thường ở quận 4. Trang nào cũng đưa tin lun."

    "Rảnh quá hả? Lo vụ hack nhà mạng đi. Lẹ lên dùm tôi cái. Nuôi hai đứa mà sao khổ quá đi!"

    Đăng Quân vừa tức vừa sốt ruột. Đã một tuần từ lúc lập nhóm mà chưa có tiến triển gì. Tên Hacker bá đạo quá, không để lại dấu vết gì trên hệ thống, kiểm tra IP thì nó nhảy như chưa từng được nhảy. Vậy sao truy xuất được.

    "Sếp! Em thấy Hacker này pro lắm. Tụi Anonymous thường dùng thuật code P để hack nhưng tên này thì không. Với lại tụi Anonymous sau khi làm xong sẽ công khai nhận trách nhiệm. Cả tuần rồi chưa thấy tụi nó nhận. Chắc không phải đâu." Nguyệt đưa ra ý kiến.

    "Chắc chứ. Chúng ta cần cái gì đó để báo cáo. Không là ra đường hết đó."

    "Chắc mà. Lúc trước em hack bằng thủ thuật của Anonymous mà. Hehehe."

    Nhìn Nguyệt trẻ như thế, xinh đẹp như thế mà lại là trùm Hacker tầm cỡ Anonymous thì ghê gớm lắm đấy.

    Bàn bên kia, Bách là trùm số hóa, giải đố nên đang lần IP trong mớ hỗn độn mà bên nhà mạng cung cấp. Hắn thấy thiếu thiếu đành đề xuất:

    "Sếp! Có thể xin phép truy cập của bên nhà mạng được không. Cần kiểm tra lịch sử máy chủ chứ không thể xem qua file họ gửi được. Em sợ thiếu sót gì đó."

    "Chú mày làm cha ta luôn đi. Khó lắm mới yêu cầu bọn đó cung cấp file đó. Giờ đòi truy cập nữa ai cho."

    "Thì em đề xuất thôi mà. Sếp nóng thế!"

    Không nóng mới lạ. Đăng Quân vừa lo sự việc cũng lo chuyện này không xong thì đường thăng tiến của hắn chấm dứt sớm. Hắn nhìn Nguyệt nói:

    "Nguyệt. Em viết một bản báo cáo 2 trang A4 rồi gửi cho anh. Deadline trước 5h chiều nay."

    "Éc. Sếp ác vl."

    Đội điều tra hình sự.

    Đội trưởng đội điều tra có khuôn mặt nghiêm nghị của một cảnh sát - Cương.

    "Các anh báo cáo ngắn gọn hiện trường giúp tôi. Cần gì thì tôi qua bên tổ pháp y thúc họ."

    Mấy cảnh sát còn lại nhanh chóng báo cáo phần việc và đều có chung nhận định:

    "Nạn nhân chết lúc không có ai xung quanh và đã di chuyển lòng vòng trong mấy con hẻm trước khi tử vong. Dấu tay nạn nhân để lại trên tường khá nhiều. Cần kết quả giám định bên pháp y mới biết là có bị sát hại hay không."

    "Vậy là cần kết quả giám định chứ gì. Cần 3-5 ngày mới có đó. Để qua đó dò xét trước xem sao."

    "Sếp nhanh nhanh để bọn em còn kiểm tra lại hiện trường. Để lâu quá lại mất hết."

    "Vậy sao bây giờ không giả định là bị sát hại rồi đi kiểm tra luôn đi. Đợi cho chứng cứ bay hết mới đi à?" Cương tức giận đập bàn nhìn mấy tên cảnh sát trong nhóm.

    "Sếp. Bọn em làm việc từ tối qua đến giờ rồi. Cho nghỉ mới có sức làm nữa chứ."

    "Nghỉ? Được. Các anh có 1h ngủ tại đây. Xong phắng ra hiện trường ngay cho tôi."

    Đội điều tra có đội trưởng bá đạo vãi nồi. Nói xong Cương để anh em ngủ 1h tại phòng họp rồi đi xuống chuẩn bị xe kèm đồ ăn.

    Một giờ sau,

    "Dậy, lết xác đi ngay cho tôi. Thời gian có dừng lại chút nào không hả?"

    Đám cảnh sát lật đật dậy, chạy đi rửa mặt còn Cương đi theo và nói một lần nữa:

    "Những ai tiếp xúc với nạn nhân thì rữa tay thật kỹ. Lỡ có thuốc độc thì đi luôn đó."

    Bản tính đa nghi nhưng cẩn thận từng chút một của Cương đã giúp cả đội sống sót sau nhiều vụ điều tra về độc, hiện trường để lại rất nhiều độc. Anh em nào không cẩn thận thì khó sống lắm.

    Trên xe chuyên dụng, Cương để sẵn hộp cơm còn nóng cho mấy anh em. Tuy luôn mồm chửi nhưng hắn rất chu đáo, chăm sóc anh em từng chút một. Giống kiểu bóc lột sức lao động thì hơn.

    Đến hiện trường.

    "Sếp. Chỗ này là chỗ phát hiện nạn nhân đầu tiên. Còn đây là dấu tay của nạn nhân trong mấy con hẻm." Một cảnh sát dẫn Cương đi xem những gì thu được lúc tối, bây giờ thì dấu vết mất đi rất nhiều.

    "Không có dấu vết khác sao? Giả thiết là vụ ám sát thì phải có dấu vết hung thủ để lại chứ?"

    "Không thưa sếp. Kiểm tra tại hiện trường, nạn nhân không có dấu vết ẩu đả nào hết. Người thân thì khai rằng tối qua nạn nhân đi nhậu quán gần nhà. Trong hẻm không có dấu vết ẩu đả nào. Người trong hẻm cũng không nghe âm thanh gì hết."

    Cương suy nghĩ một lát rồi nói: "Giả dụ, nếu có bệnh, đi nhậu về cảm thấy mệt, đau nhức gì đó thì mấy người sẽ làm gì?"

    "Gọi điện về nhà ."

    "Xóm này ai cũng biết nạn nhân nên gõ cửa nhờ giúp đỡ cũng được?"

    "Vậy tại sao lại quá im ắng khi nạn nhân tử vong? Nếu là độc thì lúc này nạn nhân đã mất đi khả năng phản ứng. Từ đó kết luận rằng vụ này là án mạng hợp lý mà?"

    "Sếp diễn hơi sâu giống phim bằng chứng thép rồi đó. Em không tin đâu. Hahaha."

    "Cười đi rồi biết. Nhanh kiểm tra lại hiện trường đi. Phí lời vàng ngọc quá."

    Tổ của Cương rất ít nhận điều tra các vụ án, chỉ đơn giản là khám nghiệm hiện trường, xác định là sự cố hay bị sát hại theo kiểu côn đồ thì giao lại cho tổ khác. Tổ của Cương chỉ nhận mấy vụ liên quan về độc mà thôi nên thành tích tệ nhất trong đơn vị điều tra.

    Nhưng để quy tụ nhân sự điều tra về độc thì rất khó, Cương mất 3 năm mới tuyển đủ người như hiện giờ. Ai cũng nhiệt tình, hăng hái và phải am hiểu về độc.

    Cương để anh em ở lại rồi bắt xe đến phòng pháp y.

    Cốp! Côp! Cốp!

    Chưa cần mở cửa thì Bảo Ngọc – trưởng phòng pháp y – đã lên tiếng:

    "Mấy anh tổ điều tra vừa vừa thôi chứ. Phòng pháp y mới nhận lúc sáng mà giờ đã mò qua rồi hả?"

    Cương bên ngoài nghe cũng rùng mình, ai chứ Hoàng hậu phòng pháp y thì phải né.

    "À không. Trưởng phòng hiểu nhầm rồi. Tôi qua xem thử nạn nhân thôi. Sáng nay mới từ Hà Nội bay vào nên không có ở hiện trường."

    "Vậy thì được. Xem nhanh cho bọn tôi làm việc nữa."

    Cương đảo qua một vòng xem xét toàn thân nạn nhân rồi nhìn vào bản thông tin cơ bản của phòng pháp y đang ghi.

    "Hiện tại chỉ biết nạn nhân chết do cơ quan hô hấp dừng hoạt động. Phải chờ hóa nghiệm mới biết có độc hay không. Nhưng.." Bảo Ngọc chưa nói hết câu thì Cương đã chen ngang.

    "Chất X đúng không. Mùi này hoàn toàn là do chất X để lại. Thời gian phân hủy lên tới cả năm nên mùi rất vẫn còn. Là án mạng."

    "Cần có kết quả hóa nghiệm mới chính xác được. Nếu là chất X thì phần còn dư đã thấm xuống đất hết rồi. Mùi còn lại không đủ gây chết người đâu."

    "Vậy người phát hiện nạn nhân nhưng bị khó thở thì sao?"

    "Bên bệnh viện cũng đang làm xét nghiện. Sơ cứu ban đầu đã xong rồi."

    "Cái gì cũng phải chờ sao. Chứng cứ bay hết còn đâu." Cương buồn bã đi ra.

    Mọi thứ đều trôi vào ngõ cụt.
     
  5. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 2: Điểm nhấn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Từ ngoài đường cho đến báo chí, trang web trên mạng đều đặt ra nhiều giả thiết cho vụ án quận 4.

    "Giang hồ quận 4?"

    "Tranh chấp gia sản?"

    "Trả thù cá nhân?"

    * * *

    Hoàng Hải vẫn làm công việc thiết kế, vẫn ung dung như chưa từng ra tay lấy mạng ai. Hắn chẳng có cái cảm giác bất an, lo sợ người chết quay về tìm hắn. Hắn chẳng lo bị công an tìm ra hắn. Trong đầu hắn chỉ có cái gọi là công lý mà thôi.

    Lúc hắn thoát khỏi bàn thiết kế, hắn lại tức cười với lũ nhà báo: "Lũ nhà báo chỉ được cái báo đời. Cái méo gì cũng nghĩ ra được."

    Ting! Ting! Ting!

    Chuông cửa vang lên, hắn lật đật chạy xuống dưới.

    "Có phải anh Hoàng Hải không ạ. Em giao máy in laser." Người giao máy in già chát mà kêu hắn bằng anh. Cái thói quen công việc ở sài gòn này cũng lạ phết, bất phân già trẻ, cứ gặp khách hàng là anh anh chị chị.

    Hoàng Hải nhìn lão già đó mà cạn lời. Hắn đành lơ rồi nói: "Bên anh lắp đặt luôn cho em chứ hả?"

    "Vâng anh, em khui hộp cho anh check nguyên tem xong em lắp cho anh luôn."

    "Vậy làm phiền anh lắp máy trên lầu 2 giúp nhé."

    "Anh dẫn đường đi."

    Thế là bay mất bữa trưa tuyệt vời của hắn. Hắn tưởng lắp cái máy in dễ lắm, nhanh lắm. Ai dè lắp tới lắp lui, thiếu dây cáp, thiếu ổ cắm điện, lắp xong không nhận, nhận xong không chạy, chạy xong không đẹp, kẹt giấy, đổ mực. Tùm lum hết.

    Người hắn bê bết mực làm thằng bạn nối khố Anh cà chớn mò qua kiếm hắn đi nhậu cười sặc sụa.

    "Móa. Giàu mà keo nè. Mua máy in tự lắp nè. Tiếc tiền nè. Cho chừa. Hahaha."

    "Mé. Do xui thôi. Thợ lắp chứ có phải tao đâu. Số đen vãi. Đi ăn hột vịt lộn đê."

    "Ấy, xuống chợ gần cầu đi. Có hết."

    "Ê. Mới 2h chiều thì ai bán?"

    Nói thế, Anh cà chớn ở lại nhà Hoàng Hải đến 4h chiều mới xuất phát đi ăn nhậu. Tên Anh cà chớn tuy làm cảnh sát nhưng mê chơi game lắm. Hùi nhỏ hắn ấp ủ làm game thủ chuyên nghiệp, nhưng cha hắn không cho nên đành thôi.

    Mà hắn không theo nghề game thủ cũng tốt, mê game mà chơi dở vãi lìn ra. Đã thế, mỗi khi chơi thua là chửi oang oang. Mấy lần đi tiệm nét là gây sự đánh nhau không ít.

    Hoàng Hải mong chờ đuổi thằng bạn đi khuất mắt cho lẹ. Nó lầy, lỳ, láo quá. Lâu lâu xuất hiện khiến Hoàng Hải không làm được việc riêng kia. À, thời gian còn dài, cứ từ từ.

    Vài ngày sau khi cái máy in chịu làm việc đúng ý muốn của Hoàng Hải. Mấy bản thiết kế nháp của hắn vứt đầy xọt rác. Hắn in ra xem thử, sai một chữ cũng vứt, màu lòe cũng vứt.. không thuận mắt cũng vứt.

    Hắn lúc này mới nghĩ đến việc khẳng định hắn là ai trong công lý mà hắn đang thực thi. Hắn thiết kế riêng một logo nhận diện thương hiệu: Nightmare Call.

    Có điều, hắn thiết kế cho khách hàng thì 30s là xong ý tưởng. Vài tiếng là có bản phát thảo. 2-3 ngày là có bản hoàn thiện. Nhưng cái tên Nightmare Call làm hắn nghĩ nát óc cũng không ưng ý. Chưa kể, phải làm cho thiên hạ biết Nightmate Call hành hiệp trượng nghĩa, vì dân mà làm.

    Tư tưởng cao cả đó làm sao có thể dùng một logo tầm thường được. Phải làm cho cái đám phá làng phá xóm khiếp vía mỗi khi thấy Nightmare Call.

    1 tuần.. 2 tuần.. 3 tuần..

    Hơn 1000 bản thiết kế Nightmare Call ra đời mà chẳng bản nào độc, lạ, ấn tượng, hay ho.

    Tấm thiệp màu đen, mặt trăng xuất hiện 1 phần ở góc phải phía trên, góc phải phía dưới là hình smartphone đang có cuộc gọi đến. Ở giửa là dòng chữ đơn giản nhưng dễ đọc, dễ nhớ: Nightmare Call. Chữ "T" trong từ Nightmare thì hắn thay bằng con dao cắm xuống. Nhìn dễ sợ vãi lìn.

    Logo? Ủa. Đang thiết kế logo sao giờ thành card visit rồi? Có gì đó lộn lộn như hột vịt lộn rồi. Hahaha.

    Mà hắn cũng chẳng quan tâm nữa. Thiên hạ chưa ai biết công lý mà hắn thực thi nên số lượng cuộc gọi phá nữa đêm vẫn không ngớt.

    Hắn quyết định úp sọt à không hack vào nhà mạng di động tuyên bố 1 lần nữa.

    Hầm bí mật.

    Cạch.. cạch.. cạch..

    Hắn nhập quá trời code vào cái máy tính khủng bố. Tiếng bàn phím vang lên trong đêm tối yên ắng. Lần này hắn chơi lớn cho thiên hạ có trầm trồ..

    Hắn đã có card visit Nightmare Call kèm logo là dòng chữ Nightmare Call có hình con dao cắm xuống đầy máu lạnh.

    Kế hoạch của hắn chính là:

    Bước 1: Đột nhập máy chủ nhà mạng di động.

    Bước 2: Soạn tin nhắn với nội dung "Nightmare Call thực thi công lý. Mang giấc ngủ tới mọi người."

    Bước 3: Gửi tin nhắn đến toàn bộ sim hòa mạng vào lúc 21h00.

    Bước 4: Để lại trên màn hình máy chủ Card Visit Nightmare Call

    Bước 5: Tuyên ngôn: Nightmare Call sẽ trừng phạt những kẻ phá phách điện thoại đêm khuya.

    Bước 6: Bằng chứng: Quận 4 là kẻ đầu tiên.

    Bước 7: Sẽ không có kẻ cuối cùng.

    Bước 9: Để IT nhà mạng phát hiện lúc 00h00.

    À, bước đệm dành cho tất cả các bước trên: Bom IP nổ không ngừng. Tránh tình trạng bị phát hiện IP.

    Hắn ngã người ra sau, vươn vai, lắc đầu cho hết mệt mỏi. Hắn đã chuẩn bị xong, đêm mai không có gì sẽ chơi lớn thôi. Vtel, Mfone, Vphone đợi hắn nhé.

    21h00 ngày.. tháng.. năm 2019.

    Ting! Ting!

    Hàng loạt thuê bao hòa mạng của 3 nhà mạng lớn nhất Việt Nam đồng loạt nhận tin nhắn với cùng một nội dung. Người người hoang mang, cứ tưởng nhà mạng đùa nhưng mà cả 3 nhà mạng cùng đùa thì có hơi quá tay rồi.

    "IT đâu. Các anh làm ăn thế à. Cái này là cái gì." Mấy lão chủ tịch, CEO của nhà mạng quát tháo ầm ĩ trong trụ sở nhà mạng. Bị trêu ngươi vầy thì ở nhà sao được. (Nhà mạng Vtel)

    "Hacker xâm nhập xong máy chủ mới phát hiện nên không thể thu hồi tin nhắn được ạ." Đám IT đang đi đàn đúm, áo quần lôi thôi đứng trước mặt lão chủ tịch.

    "Tôi thuê các anh về để làm việc hay đàn đúm? Vụ trước chưa xong bây giờ thêm vụ này. Muốn ra đường hết đúng không?"

    ".." Chẳng tên nào dám lên tiếng. Mặc sức cho lão chủ tịch chửi rủa. Mệt thì im thôi.

    Reng! Reng!

    Điện thoại của lão chủ tịch reo lên, hắn chẵng thèm nhìn là ai gọi liền bắt máy nạt như đám IT trước mặt.

    "Tao đang bực. Có gì nói lẹ đi."

    Đầu dây bên kia là chủ tịch mạng Mphone: "Ấy ấy. Em biết là anh bực nhưng bên em cũng bị hack như bên anh. Hợp tác chứ."

    "À.. Anh đang bực, chú bỏ qua nhé. Hợp tác chứ. Không thể để tên đó nhởn nhơ được."

    Thế là liên minh chống Hacker của 3 nhà mạng thành lập. Những nhân viên IT đang được gửi đi đào tạo ở nước ngoài cũng được thông báo trở về gấp.

    Báo chí nhanh hơn tên lửa, 10 phút sau tin nhắn đó, hàng loạt trang báo mạng đã đăng tin rầm rộ, hơn 20 triệu lượt xem, 10 triệu lượt thích, 5 triệu lượt share chỉ trong vài phút.

    Nhóm chuyên gia an minh mạng Đăng Quân cũng nhốn nháo. Đăng Quân, Bách, Nguyệt đang dùng tất cả vốn liếng tìm dấu vết hacker. Có điều họ chưa có quyết định kiểm soát máy chủ nhà mạng nên thông tin luôn đi sau kẻ khác. Tức muốn chết.

    Mấy tên chủ tịch, CEO nhìn đồng hồ, thở phào: "Chắc tối nay đến đây thôi."

    00h00

    Toàn bộ máy chủ nhà mạng từ trụ sở chính cho đến các trạm đều đồng loạt hiện lên màng hình của hacker mang tên Nightmare Call.

    Tên Hacker này đang tuyên bố một điều đáng sợ, một kẻ tâm thần, một kẻ giết người.

    "Má nó chứ. Đêm gì thế này. Thằng chó Nightmare Call."

    Ba nhà mạng mất ngủ đêm hôm nay còn tên Hacker đang nằm ngủ phè phỡn ở nhà.
     
  6. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 3: Thiên tài toàn diện Nightmare Call

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sài gòn. Tấp nập. Bon chen. Năng động..

    Vụ việc tối qua làm nhiều kẻ điên đảo thế nhưng người dân coi đó chỉ là trò đùa của tên nào đó có đầu óc của thiên tài thôi. Cho dù có lớn chuyện đi nữa, cơ quan chức năng sẽ xử lý thôi. Lo lắng làm gì, lo làm việc kiếm tiền nuôi vợ con, không có thì đầu tư bồ bịch, xây nhà, tích góp. Nhiều thứ để lo lắm. Nightmare Call ư? Chỉ là mây bay, một chút rồi biến mất á mà.

    Vâng. Người dân cứ sống cuộc sống của họ. Cứ làm lụng kiếm tiền. Chuyện gì cũng có người giải quyết. Họ chỉ hóng tin tức thôi.

    Còn mấy cơ quan chức năng lại bị đảo lộn thị phi hết lên. Vụ tối qua lớn vậy mà. Trả lời báo chí sao đây. Bọn họ tìm đến tận cửa, đuổi cũng không về, ngồi luôn trước cửa chờ lãnh đạo ra hỏi chuyện.

    Mấy nhân viên IT xuất sắc bị gọi đột xuất về làm chính phủ Mỹ, Nhật, Hàn, Nga quan tâm đôi chút. Chính phủ Việt Nam đang chạy đua với thời gian để xử lý vụ hacker Nightmare Call mới nổi này.

    Chưa đến buổi trưa, nhóm hacker nổi tiếng Anonymous đăng đàn không dính líu vụ Nightmare Call. Tiếp đó là hàng loạt nhóm hacker khác đăng đàn như thế.

    Nhóm an ninh mạng của Đăng Quân:

    "Sếp, lớn chuyện rồi. Mấy nhóm hacker hàng đầu thế giới đăng đàn vô can vụ Nightmare Call này."

    "Đâu. Sao cô biết. Đăng ở đâu?" Đăng Quân bật dậy

    "Trên trang Web của tụi nó. Mỗi lúc tụi nó cần thì trang Web xuất hiện. Xong việc là biến mất hà."

    "Có vụ này nữa hả?"

    "Thì em theo chân Anonymous mà. Sếp nhanh quên vậy."

    Lúc này, Đăng Quân nhận được cuộc gọi của đại tá: "Nhóm của anh thu xếp đi Hà Nội ngay chiều nay."

    Thế là nhóm an minh mạng tạm thời này được triệu tập ra Hà Nội để phối hợp với 3 nhà mạng cùng mấy chuyên gia khác được chính phủ mời về.

    Mấy nước Mỹ, Nhật, Hàn, Nga, Trung, Anh cũng rất nhanh tay trong vụ này. Cuộc gọi cấp cao giữa các nước dành cho Việt Nam đến dồn dập. Bọn họ đề nghị hỗ trợ nhân lực giúp Việt Nam giải quyết Nightmare Call nhanh nhất có thể.

    Ý tốt là thế chứ trong giới công nghệ mạng thì ai cũng hiểu bọn họ đang chạy đua để lấy được code của Nightmare Call mà thôi. Tốt lành gì chứ. Nhưng mà mục tiêu quan trọng là xử lý vụ này càng nhanh càng tốt nên ai đề nghị thì accept hết cho rồi.

    Trong vòng 1 tuần, những nước đề nghị tham gia đã gửi người đến Việt Nam.

    "Hello. How are youuuu?"

    "I love bun cha Obama. Very good."

    * * *

    Buồn cười thay, mấy tên an minh mạng tưởng đến Việt Nam du lịch, bọn họ ăn uống mấy món nổi tiếng được nhiều người giới thiệu: Phở, bún chả, bún bò, bún riêu, bún đậu mắm tôm, giò chả, cháo lòng..

    Kệ đi, biết đâu bọn họ về lại làm review, quảng cáo món ăn Việt thì sao. Lợi mà lợi mà.

    Phòng họp tại Hà Nội.

    Mike: Quốc tịch Mỹ, đặc nhiệm an ninh mạng của Mỹ, tướng mạo đậm chất quân nhân, đôi mắt sắt như dao cạo râu.

    Volkan: Quốc tịch Nga, chuyên gia tình báo Nga, dáng người mảnh khảnh, cao lớn như gấu bắc cực ốm đói.

    Hơn 100 anh hào IT, an ninh mạng của nhiều nước đang ngồi phía trong.

    Một vị lãnh đạo tóc bạc như vôi đứng trên bục phát biểu:

    "Tôi chân thành cảm ơn các nước đã giúp đỡ nhân lực trong vụ Nightmare Call lần này.."

    Người ta chưa nói xong thì bên dưới đã nói ngang:

    "English please!"

    "Yes. Yes. Yes. English please."

    "I don't understand.."

    Lạy hồn mấy ba, dân IT ngáo thôi rồi chứ. Lãnh đạo đang phát biểu mà chen ngang như cua. Có thông dịch viên mà, đợi xíu dịch cho.

    Hội trường trở nên hỗn loạn. Mấy vị lãnh đạo đành cho bọn họ vào nội dung chính.

    Đoạn này bọn họ nói tiếng anh, mình viết tiếng việt. Hehehe

    "Tôi đánh giá Nightmare Call là thiên tài toàn diện."

    "Đồng ý."

    "Báo cáo nhà mạng đưa ra đều cho thấy Hacker đột nhập lúc đầu và Nightmare Call là một."

    "Đồng ý."

    "Các đội tìm hiểu và trao đổi manh mối với nhau. Cuối tuần họp báo cáo một lần ở trang web này. Tôi tạo diễn đàn cho mấy anh chị chơi rồi đó. Hốt thằng nhãi Nightmare Call nào."

    "Ok!"

    Nhóm an minh của Đăng Quân.

    "Sếp, mấy người này giỏi lắm nè. Đấu ngang ngửa Anonymous đó. Có người còn thắng cuộc thi hacker vào hệ thống nhà trắng nữa đó."

    "Cô thôi dùm tôi cái. Nghe bọn nó nói bla bla bla nhức đầu lắm rồi đây." Tên Đăng Quân nhìn bề ngoài giỏi giang, làm báo cáo IT toàn tiếng anh hóa ra giao tiếp tiếng anh dở thôi rồi.

    * * *

    Sau cuộc họp, tình hình chia làm 3 đội an ninh mạng – 3 thế lực chính: Liên minh Mỹ - EU, Liên Minh Nga – Trung, nội bộ Việt Nam.

    Lực lượng của 2 liên quân cơ bản nổi trội hơn Việt Nam về nhiều mặt. Đơn giản nhất là trình độ IT và trình độ tác chiến chống tội phạm. Các nước tham gia lần này đều gửi 1-2 kẻ trói gà không chặt; 3-4 kẻ vừa là dân IT vừa là đặc nhiệm chống khủng bố. Lực lượng Việt Nam đa số là dân IT công sở, được vài anh là chuyên gia bên bộ quốc phòng nhưng không có năng lực chiến đấu.

    Trong tuần này, lượng du khách đến Việt Nam tăng vọt; một vài thành phần hacker cũng đã đến Việt Nam.

    Vài ngày sau đó, đội điều tra hình sự Cương đã xuất hiện:

    "Tôi yêu cầu đội an ninh mạng phối hợp điều tra. Nightmare Call công khai vụ án quận 4 là dó hắn gây ra."

    Đăng Quân: "Ok thôi. Chúng tôi cũng cần các anh giúp nếu tìm ra Nightmare Call."

    "Ok. Nhưng Chúng ta bắt đầu ngay thì tốt hơn."

    "Bắt đầu cái gì? Bắt đầu từ đâu?"

    "Truy tìm đối tượng bị hại tiếp theo. Hắn tuyên bố không có kẻ cuối cùng mà. Các vị có thể chủ động tìm kiếm mấy tên phá điện thoại lúc nữa đêm không. Chúng ta cần giăng bẫy trước."

    "À. Vậy để tôi đề xuất với bên nhà mạng tạo phần mềm lọc đối tượng. Xong gửi lại bên anh."

    "Tôi nghĩ chúng ta phải nhanh lên. Không có thời gian đâu."

    "Ok. Hợp tác thành công."

    Hai liên minh đã bắt đầu thực hiện việc này trong lúc Đăng Quân và Cương đang nói chuyện rồi. Bọn họ thậm chí còn được phép truy cập máy chủ của 3 nhà mạng, trực tiếp kiểm tra máy chủ. Ba phe đang chạy đua thời gian tạo phầm mềm xác định mục tiêu của Nightmare Call.

    Phần mềm có name tag như: Tagert of Nightmare Call, Enemy of Nightmare Call, See you soon, You are bitch, Fucking Noobs.. Ra đời nhằm truy tìm mục tiêu của Nightmare Call.

    Cạch! Cạch! Cạch!..

    Tiếng bàn phím bên trong trụ sở chính của 3 nhà mạng lớn nhất Việt Nam vang lên không ngừng. Có đến vài trăm lập trình viên đang viết code theo yêu cầu của 3 đội an ninh mạng. Bọn họ đang lọc kết quả theo yêu cầu, cung cấp thông tin cuộc gọi, số lần gọi.. Đây là lần đầu tiên bọn họ phải cung cấp toàn bộ thông tin cho bên thứ 3.

    Não của mấy đội an ninh này cũng chẳng đùa được. Diễn biến phức tạp lắm rồi đây.
     
  7. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 4: Mục tiêu thứ hai

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Căn nhà của Hoàng Hải trên đường Lê Văn Sỹ, yên tĩnh, bên ngoài hơi mốc meo một chút. Mùa mưa ở sài gòn thật kinh khủng.

    00h00

    Màn hình xanh đang chạy, danh sách cuộc gọi vẫn liên tục được cập nhật. Kỳ lạ, hắn lại đột nhập máy chủ lần nữa, lại lấy thông tin lần nữa nhưng mấy phần mềm tường lửa, theo dõi máy chủ do 3 đội an ninh cài đặt vẫn chậm một bước. Thông tin lấy thành công mới bị phát hiện. Code mẹ gì thế này?

    *Đoạn này tiếng anh*

    "Ô mai gót. Thuật hacker kinh vãi. Có trò vui để chơi rồi." Hai liên minh vui mừng như bắt được vàng sau khi thất bại trong lần đầu tiên chạm mặt Nightmare Call.

    "Tìm mục tiêu nhanh lên."

    "Đang cố đây sếp."

    "Sếp giỏi thì vào làm đi."

    "Thách ai đấy hả?" Mike, đội trưởng liên minh Mỹ - EU.

    Mike lao vào chỗ của tên vừa nói, ném hắn ra khỏi ghế rồi bắt đầu làm việc. Tốc độ tìm dấu vết, viết code của hắn nhanh như thú, không phải người đâu.

    Liên minh Nga – Trung.

    Volkan, đội trưởng liên minh Nga – Trung, đang ngồi trên bàn chỉ huy.

    "Apoh. Code bàn số 3 bị lỗi, bàn số 5 mất tập trung. Duy trì chạy code đi. Không được mất dấu."

    Trong lúc 2 liên minh đang làm việc hết công suất thì đội an ninh mạng Việt Nam đang nằm dài ngủ.

    Đăng Quân mặc bộ đồ ngủ lao vào phòng những người khác bất kể nam nữ:

    "Dậy hết cho tôi. Nightmare Call vừa hack hệ thống nữa kìa."

    "Oài. Sếp nóng tính thế. Hack xong rồi thì giờ làm gì. Mai tính." Cái đám kia lăn ra ngủ tiếp. Thực tế, bây giờ có dậy cũng chẳng làm được gì. Ngủ ngon cho khỏe.

    Còn tên Nigthmare Call thì sao? Hắn cũng ngủ ngon giấc như bao người dân bình thường khác mà thôi.

    Ngày hôm sau, Hoàng Hải vẫn làm công việc bình thường, thiết kế này nọ cho mấy dự án hắn nhận. Hắn làm việc có giờ giấc, việc nào ra việc đó nên bạn bè hắn chẳng ai thấy bất thường.

    Reng! Reng! Reng!

    Điện thoại hắn hiện lên tên người gọi: Anh Cà chớn.

    "Gì đó mày?"

    "Nhậu đê."

    "Mới sáng đã nhậu. Điên hả mày?"

    "Chiều tao qua. Vậy đi."

    Tút! Tút!

    Vậy là quỹ thời gian của hắn lại bị chiếm một cách không kháng cự được. Ăn nhậu hại cái thân đấy. Hắn mặc kệ, thông tin cũng có rồi, mục tiêu từ từ xác định, hà nội không vội được đâu.

    Chiều đến, hắn đứng dậy nhìn xuống đường. Thằng khốn Anh cà chớn đến trước nhà hắn. Trời dụ, tài không dùng vào việc mà toàn dùng canh giờ đi ăn nhậu. Tên này cũng hay phết, thấy Hoàng Hải ló mặt ra trên lầu đã vẫy tay.

    Quán nhậu nào đó trên đường Lê Văn Sỹ,

    "Bà chủ. 1 càng ghẹ rang muối, 1 nghêu hấp xả, 1 cút lộn xào me. 1 két bia Saigon." Anh cà chớn được cái đi nhậu là menu tự gọi luôn. Đồ ăn lúc nào cũng ít mà tiền bia rượu không dưới 200 nghìn.

    Hoàng Hải ngồi nhìn menu rồi chợt nói: "Nay có công chuyện gì mới hả?"

    "Chứ gì nữa. Mai tao đi Hà Nội. Chuyến này dồn toàn lực vào vụ Nightmare Call rồi."

    "Cái thằng hacker mấy nhà mạng á hả?"

    "Ừ. Đi Hà Nội về mới biết. Nghe nói Mỹ, Trung, Nga gửi người qua tùm lum gì gì á. Haiz. Mệt nữa rồi. Uống nào." Anh cà chớn chưa lần nào đi nhậu mà hắn đợi mồi lên rồi mới uống.

    * * *

    Cuối cùng cũng có thời gian, Hoàng Hải tranh thủ lúc Anh cà chớn đi Hà Nội. Hắn nhanh tay lọc kết quả, chọn mục tiêu kế tiếp. Đồng thời cái máy in cũng đang làm 1 lô Cardvisit Nightmare Call.


    Mục tiêu: Vỹ



    Vị trí: Tân Kỳ Tân Quý, quận Bình Tân



    Thông tin liên quan: 29 tuổi, nam.

    Hoàng Hải thở dài sau khi chốt mục tiêu, danh sách rút gọn có vài mục tiêu giới tính nữ. Hắn tự nhiên đắn đo một hồi. Nữ? Có ra tay không? Hắn bỏ qua suy nghĩ đó rồi cầm điện thoại thần thánh định vị mục tiêu. Cuộc đi săn bắt đầu.

    08h00 ngày.. tháng.. Năm 2019.

    Vẫn chiêu bắt xe ôm đến khu vực gần với mục tiêu.

    Mục tiêu lúc này đang ở nhà, chưa có biểu hiện muốn ra ngoài.

    "Thằng quỷ. Suốt ngày ôm cái điện thoại. Ra quán bà hai mua 2 ngàn đá về cho tao." Giọng của một ông lão khó tính hét lên.

    Vỹ: Con một gia đình gốc sài gon, mẹ mất sớm, bố nghiện rượu, ra ngoài lăn lộn kiếm tiền từ sớm. Hai năm trở lại đây, hắn buôn bán sim số đẹp, có tiền tiêu xài nhưng lúc nào cũng ôm cái điện thoại gọi bất kể ngày đêm.

    Thời cơ cũng đến với Nightmare Call, may mà mục tiêu ra khỏi nhà chứ không là phải làm phương án B rồi.

    Cộp, cộp, cộp.. Tiếng bước chân trong con hẻm, có ai đi gần chắc chắn nghe được.

    Tên Vỹ giật mình vì có người đi sau hắn.

    "Vỹ phải không? Có tật giật mình à?" Nightmare Call áp sát Vỹ.

    "Anh.. Anh là ai? Sao biết tên tôi?"

    "À. Anh xài số điện thoại này đúng không?"

    "Trả lời tôi trước đi."

    Reng! Reng! Reng!

    Cái sim Vỹ dùng để phá thiên hạ lúc nữa đêm vang lên. Hắn chỉ bật sim này từ 18h cho đến 24h.

    Bụp!

    Nightmare Call quăng vào mặt hắn cái bong bóng có nước gì đó rồi tiến tới đưa hắn tờ danh thiếp (cardvisit).

    Vỹ cầm tờ danh thiếp rồi ấp úng: "Night.. Night.. Nightmare.. Call. Á.."

    Trong khi Vỹ còn đang bận đọc tên trên danh thiếp thì Nightmare Call đã mất hút, cái bong bóng biến mất.

    Tên Vỹ run rẫy, tìm quanh mấy con hẻm mà không thấy Nightmare Call đâu. Hắn tự trấn an: "Chắc thằng ranh nào nó hù mình thôi."

    Vài phút sau, hắn quay trở lại đường đến quầy tạp hóa của bà Hai.

    Tên Vỹ chẳng ngờ rằng chính vì nãy giờ chạy đi chạy lại nên số phận của hắn đã định: Chết!

    Hắn ngã xuống trong con hẻm, tay nắm chặt tấm danh thiếp Nightmare Call.

    Còn Hoàng Hải đã bắt xe ôm đi đến chỗ hẹn mấy em gái xinh tươi ăn uống. Hắn thong dong đi tán gái. Lượng hóa chất dư thừa không đủ để lấy mạng ai nhưng hắn vẫn gói kỹ trong bao tay y tế.

    Sáng hôm sau,

    Tất cả các trang báo đồng loạt đưa tin với tiêu đề giật tít như: "Nightmare Call ra tay", "Ác ma bóng đêm", "Cuộc gọi tử thần", "Giữa đêm gọi tử thần"..

    Nạn nhân thứ 2, người người bắt đầu lo lắng, nhà nhà không dám ra đường lúc đêm khuya, buổi tối cũng không dám gọi điện nhiều. Người ta lo lắng Nightmare Call sẽ xuất hiện tìm họ nếu họ thực hiện cuộc gọi vào ban đêm.

    Buổi chiều,

    Các trang báo lại giật tít tiêu đề: "Cơ quan chức năng đang ở đâu?", "Chúng ta nên làm gì?", "Tại sao lại xuất hiện Nightmare Call?"..

    Hoàng Hải theo dõi các trang báo xong lại cười. Hắn cười vì hắn đã tuyên bố lý do rồi mà người ta vẫn đoán già đoán non. Không phải những kẻ phá phách người khác nên được trừng trị sao?

    Rồi xuất hiện các luật sư, nhà nghiên cứu xã hội – pháp luật, chuyên gia gì gì trên trời lên tiếng nhận định này nọ.

    À. Bất cứ một kẻ nào là luật sư, nhà lập pháp gì gì đó đều nhận định lý do của Nightmare Call rất nhảm shit, một tên tâm thần, bệnh hoạn.

    Nhưng có ai hiểu cho cảm giác bực bội của những người bị quấy rầy lúc nữa đêm không? Có ai lo lắng cho giấc ngủ của họ không? Văn hóa thời 4.0 nên xuất hiện chuẩn mực nào đó đi chứ. Làm phiền người ta lúc 23h 24h, 1h sáng có tốt lành gì không? Đó là chưa kể mấy kẻ đưa số lên mạng rồi giới thiệu là sinh viên thiếu tiền này nọ. Gọi phá, nhắn tin mất lịch sự, ai chịu cho nổi.

    Hà Nội, mưa giông khó chịu càn quấy cả một vùng thủ đô.

    "Haiz. Nạn nhân thứ 2 rồi kìa. Mấy ông thần làm ăn nhanh dùm cái. Muốn bao nhiêu người chết nữa đây?" Đại tá chỉ huy trực tiếp của Đăng Quân nhẹ nhàng nói một cách khác thường.

    "Đại tá, chúng tôi đang làm hết khả năng. Nhưng tình hình hiện tại mong đại tá cho phép trở về thành phố Hồ Chí Minh cho tiện làm việc với các bên khác."

    "Ừ. Chúng ta ở ngoài này không phối hợp bên đội trọng án kịp đâu. Tối nay đi luôn đó. Anh tự làm thủ tục đi."

    Tên Anh cà chớn vừa ra Hà Nội, gặp mặt 3 đội an minh mạng: Đội Việt Nam, Liên quân Mỹ - EU, liên quân Nga – Trung.

    Chưa được ăn nhậu, chơi bời gì thì hắn bay vào nam theo đội an ninh mạng Việt Nam luôn. Chắc hắn tức lắm đây mà, tại tên Nightmare Call hết. Hắn mà bắt được thì đừng mong sống yên ổn trong ngục.
     
  8. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 5: Những kẻ thách thức Nightmare Call

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Người người, nhà nhà đang thay đổi dần cách sử dụng điện thoại. Buổi tối, không có chuyện gì, không gọi cho người khác. Các bậc phụ huynh lo cấm cửa con em không nghịch điện thoại buổi tối.

    Mấy kẻ buôn sim số đẹp cũng sống trong sợ hãi, không dám hành động nữa. Một vài bằng đảng lại hội họp:

    "Đại ca. Thế này thì lấy đâu ra sim số đẹp mà bán nữa. Ai cũng muốn có sim đẹp. Nên xài một năm rồi nhường người khác xài đi chứ."

    "Mày nói hay lắm. Mày có xử được Nightmare Call không? Công an còn chưa tìm được nó kìa. Mày ngon đi mà tìm. Mánh bán sim đó cũng không thu lời bao nhiêu. Bỏ đi cho lành."

    "Đại ca. Thế còn gì mặt mũi chúng ta nữa. Không có lời thì cũng có công mà."

    Không chỉ mấy tên thuộc đường dây mua bán sim số đẹp hoảng sợ mà những kẻ bình thường nhất cũng sợ hãi. Thể loại lên mạng tìm thông tin mấy em sinh viên thiếu tiền, cần tiền gấp, nhá máy số này để em gọi lại cũng không dám làm liều. Bọn họ chuyển sang cách khác liên hệ chứ nhá máy rồi bị Nightmare Call tìm tới cũng oan uổng lắm.

    Một nơi khác, nơi mà bọn tội phạm mạng của thế giới đang ở:

    "Chỗ này tốt ghê hén. Tao nghĩ là chuyển trụ sở về Việt Nam hoạt động đi. Cái gì cũng rẻ."

    "Mày lo tìm Nightmare Call đi. Xong việc tao cho mày ở đây luôn."

    "Cho tao thời gian đi. Không lần ra nó đâu trừ khi.."

    "Trừ khi gì?"

    "Tao hack được như nó thì tìm được."

    "Mày tính làm gì?"

    "Thử hack như nó đã làm."

    Một bước tiến mới trong công cuộc tìm Nightmare Call, khi mà tất cả các lực lượng trong khuôn khổ pháp luật đang lò mò chưa tìm hướng đi thì bọn tội phạm đã nghĩ ra cách tiếp cận mới: Hành động như Nightmare Call.

    Những người có liên quan đến vụ Nightmare Call mất ăn mất ngủ. Chưa kể là nghe mấy lời phân tích như shit của tụi chuyên gia, báo chí làm nản chí anh hùng.

    Một trang báo lá cải đưa ra bài viết với tựa đề đầy thách thức: "Nightmare Call. Chúng tôi không cần cậu nhưng chúng tôi cần giấc ngủ ngon."

    Nội dung bài viết là đá xoáy bọn láo lếu, vô ý thức, thích quậy phá mà chưa phạm pháp. Bài viết còn đưa ra một cách ứng xử, cách sống sao cho yên ổn buổi tối. Họ còn khuyên các bậc cha mẹ nên biến Nightmare Call thành câu truyện răng đe trẻ nhỏ: Giữa đêm gọi điện sẽ gặp tử thần..

    Dĩ nhiên với lượt like, share chóng mặt. Bài báo đó tồn tại được 2 ngày là bị xóa sổ ngay.

    "Mẹ kiếp. Không công khai ủng hộ Nightmare Call. Ám chỉ sống thế này thế kia khác éo gì nói thằng đó đang làm đúng không chứ. Bọn chó báo chí."

    Chỉ cần 2 sự trừng phạt mà giờ đây số lượng cuộc gọi vào buổi tối giảm hẳn. Tụi nhá máy thiên hạ cũng còn vài tên phía bắc chứ trong khu vực loanh quanh sài gòn đã im re sau mấy bài báo lá cải rồi.

    3 đội an ninh mạng theo dõi máy chủ thấy vậy như có lửa cháy trong người. Bọn họ không muốn mất dấu Nightmare Call nhưng mà.. tình trạng nhá máy tiếp diễn lại có người chết. Phải làm sao cho vẹn đôi đường đây?

    Trở lại với tên công an chìm Anh cà chớn. Hắn tức tốc bay ra rồi lại bay vào, hậm hực không ai giải sầu lại tìm thằng bạn thiết kế Hoàng Hải đàm đạo.

    Hoàng Hải vẫn bình chân như vại, làm việc đến giờ mới xuống mở cửa cho Anh cà chớn.

    "Mé. Mày nỡ để tao ở ngoài cả tiếng sao?"

    "Vậy mày có đền được hợp đồng của tao không mà kêu tao xuống. Mất hứng thiết kế của tao là mất 20-30 triệu đó. Mày đền được không?"

    "Mie. Lúc này không có lúc khác có. Việc gì mày căng thế."

    "Dạo này nhiều đơn hàng lắm. Làm không kịp đây. Rãnh lắm?"

    Hai người bọn họ lại kéo nhau ra quán nhậu lề đường. Kể đủ chuyện trên trời dưới đất và trọng tâm luôn là Nightmare Call.

    Anh cà chớn phát mệt với mấy đội an ninh mạng và đội trọng án. Hoàng Hải nói toàn tin vui: Nào là không ai gọi điện phá hắn nữa, được mấy hôm ngủ ngon, quen mấy em mới xinh tươi lắm mà người ta có trai rồi..

    Đội an ninh mạng đã vào thành phố Hồ Chí Minh với mục đích duy nhất: Truy tìm Nightmare Call. Đội của Đăng Quân lúc này có thêm 3 thành viên mới từ nước ngoài về. Ai nấy mặt mũi sáng lạng, tài giỏi. Đăng Quân dẫn đội vào căn nhà trong quân khu 7 tiếp tục bàn bạc đối sách.

    2 liên minh kia lại được bố trí phòng làm việc tại quận 1. Chỉ bọn họ và một người chịu trách nhiệm liên lạc mới biết chính xác địa chỉ.

    Hoàng Hải nắm được những thông tin cần nắm, hắn cũng lên kế hoạch tiếp theo. Phía nam đã ổn, phía bắc cũng phải hành động. Lúc này hắn chưa có lý do gì đi Bắc cả. Chờ đợi xem có khách hàng hay dịp nào đó hay không mà thôi. Bọn khốn kia vẫn lộng hành ngoài đó.

    Não của hắn tính toán đủ đường, chưa kể có thằng bạn nối khố. Sơ xẩy là nó nghi ngờ ngay, nhìn ngu ngu thế chứ thính lắm. Hắn đi đến đâu có người chết mà liên quan vụ gọi điện phá phách thể nào chả nghi ngờ hắn. Phải tính toán kỹ lưỡng, không được nóng vội, quan trọng là làm cái xã hội này thay đổi là được.

    Hắn phải làm sao cho ảnh hưởng của Nightmare Call lên cực hạn mà không bị phát hiện. Chỉ cần xử vài con chuột là cả làng ngoan ngay.

    Bước tính an toàn từ căn nhà Lê Văn Sỹ lại thành thứ cản trở hắn nhiều nhất. Chuyển đi cũng không xong, ở cũng không yên với tên Anh cà chớn.

    Cái xã hội này đang thay đổi chỉ vì một thằng lõi nào đó khôn hơn người ta lúc này thôi.

    Một nơi phía Bắc trung bộ, một băng nhóm đang lên kế hoạch thách thức Nightmare Call. Nhóm này có khoảng 20 người, một kẻ làm về bán sim số đẹp, biển số đẹp, những gì đẹp đều bán. Đường dây của bọn này bao trùm hầu hết miền trung.

    "Thằng Nightmare Call đó chỉ ra tay ở gài sòn. Các ngươi sợ sao?" Nguyễn Bá Sơn, 35 tuổi, trùm băng đảng lên tiếng.

    "Ai nói gì nói chứ tao gọi phá sim có thấy ai tìm tới tao đâu?" Nguyễn Bá Cảnh, 33 tuổi, em trai ông trùm, phụ trách mua bán cái gì đẹp.

    Mấy tên đàn em của hai tên này ngoài bộ dạng xăm trổ, đầu gấu ra thì chẳng được tích sự gì. Mỗi lần họp bang hội, chỉ có hai anh em ông trùm nói qua nói lại như diễn kịch cho chúng xem.

    "Anh em muốn chơi lớn không?"

    "Chơi thế nào?"

    "Bắt Nightmare Call."

    "Làm sao bắt được."

    "Dễ thôi. T dùng số tao đi nhá máy mỗi tối. Nó chắc chắn phải ra mặt nếu không muốn mất mặt. Để xem nào. Mỗi tối tao nhá 200, 300 sim đẹp. Ta không tin nó không ra mặt. Tụi mày chỉ cần phục sẵn quanh tao mà bắt nó thôi."

    "Lỡ nó không ra thì sao?" Bá Sơn hỏi.

    "Không ra thì chúng ta cứ việc làm ăn chân chính thôi. Phải không anh em."

    "Anh Bá Cảnh nói chí phải." Lũ đàn em cứ hùa theo.

    Bá Sơn tuy hơi lo nhưng chẳng cản thằng em Bá Cảnh. Phong cách làm việc của hai anh em khác nhau một trời một vực. Tên Bá Sơn thận trọng, kín tiếng, ít làm phi vụ nào mà không chắc chắn. Ngược lại, Bá Cảnh thích thể hiện, ra oai, đi đâu cũng bô bô hắn làm đại ca này nọ, chuyên đánh liều.

    Nói thế, Bá Cảnh đẩy mạnh cuộc công kích sim số đẹp, đêm nào cũng gọi vài trăm cuộc. Hắn cho 4 thằng xăm trổ đi theo bảo vệ, lắp sẵn một chiếc camera trước ngôi nhà hoang, nơi bọn chúng làm việc sắp tới. Có điều, bọn này không biết về công nghệ, đặt hàng online nhận ngay cái Camera lởm.

    Lũ đàn em đem ra quay video này nọ mượt thôi rồi, chuẩn nét 1080 nhưng không có chức năng quay phim trong đêm. Chẳng thằng nào chịu thử quay buổi tối coi sao, tụi nó nghĩ mua cái 5 triệu chắc đủ chức năng như camera chống trộm của ngân hàng, nhìn rõ ban đêm.

    Một tuần sau, những tổ an ninh mạng đặt biệt chú ý vào Ba Cảnh, hiện tượng nổi lên chống đối Nightmare Call ra mặt. Đêm nào cũng thấy tên hắn xuất hiện trên danh sách mà tổ an ninh mạng đang thu thập.

    "Boss. Có số này, đêm nào cũng đi nhá máy hơn trăm lần nè?"

    "Đâu? Lấy thông tin báo cáo cho tôi nhanh lên."

    "Tên chủ sở hữu sim: Nguyễn Bá Cảnh. Địa chỉ: Hải Chánh, Hải Lăng, Quảng trị."

    "Lai lịch ra sao?"

    "Cái này phải yêu cầu bên Việt Nam cung cấp thêm thông tin. Tất cả trong báo cáo vừa rồi là lấy từ nhà mạng."

    "Emily. Yêu cầu bọn họ cung cấp thông tin cho chúng ta."

    Cùng lúc đó, đại tá quản lý của nhóm Đăng Quân cũng vừa lấy thông tin của Bá Cảnh cho Đăng Quân.

    Vừa đưa xong là người của 2 nhóm an ninh kia tìm tới đòi thông tin. Lão đưa trợ lý phô tô rồi đưa cho mỗi người một bản.

    "Lũ này làm gì thế nhỉ? Sao lại đòi hỏi thông tin cá nhân của Bá Cảnh. Xem sơ qua tài liệu chỉ là tên ăn không ngồi rồi, phá làng phá xóm, có tiền án về đánh nhau, gây rối vài lần. Tìm Nightmare Call không tìm. Rõ phí thời gian."

    Đội trọng án của Cương đang tiếp quản vụ thứ hai của Nightmare Call. Hắn ta đau đầu vì không có dấu vế của hung thủ. Kịch bản như vụ thứ nhất, dùng chất X, vờn nạn nhân và tử vong. Hiện trường ngoài lượng dư chất X không thể lấy mạng ai nữa cũng đủ cho thấy hung thủ rất có kiến thức về hóa học và sinh học, trình độ không đơn giản.

    "Đồng chí Luân. Sang 3 tổ an ninh mạng cập nhật thông tin đi. Nói là phối hợp mà cả tháng chẳng thấy bọn đó gửi thông tin gì qua. Rõ chán."

    Luân, người mới, tốt nghiệp loại ưu về ngành gì thì không ai biết. Mới vào nên nhận chân sai vặt, hằng ngày chạy đi chạy lại khắp Sài gòn. Đang hậm hực lão Cương lắm, ma cũ ăn hiếp ma mới.

    Luân tìm đến 3 tổ an ninh mạng.

    "Tôi là Luân, đến từ đội trọng án. Tôi đến cập nhật thông tin vụ Nightmare Call, phiền mấy đồng chí giao hồ sơ cập nhật ngay cho tôi." Tên này ăn to nói lớn kiểu cha làm to, chả ngán bố con thằng nào.

    Đăng Quân nhìn mặt Luân xong rồi nén bộ hồ sơ ra nói đầy thách thức:

    "Bộ duy nhất đây. Máy photo đằng kia. Tôi không rãnh."

    Đăng Quân nói xong liền đi ra khỏi phòng, tính chơi tên lính mới đây mà. Luân đi tới cầm bộ hồ sơ, hắn không tiến về phía máy photo mà cầm bộ hồ sơ đi luôn ra cửa chính mà về. Chẳng chào hỏi bất cứ ai.

    Đăng Quân ngồi trong phòng làm việc, nhìn đồng hồ rồi nghĩ: "Nữa tiếng chắc đủ cho thằng nhãi đó photo rồi. Qua lấy về thôi."

    Đến nơi, phòng trống không, máy photo không sáng đèn, bộ hồ sơ không cánh mà bay, người cũng biến mất. Thôi xong, mất bộ hồ sơ duy nhất rồi.

    Luân lại tiếp tục liên hệ hai tổ an ninh mạng nước ngoài, hai tổ này cũng đưa hắn bộ hồ sơ photo một cách thân thiện. Đơn giản là vì hắn không nói được tiếng anh nên người ta cũng chẳng quan tâm hắn nói cái gì, đưa hồ sơ rồi biến lẹ cho người ta nhờ.

    Hắn cầm hồ sơ về cho Cương.

    "À. À.. À.."

    "Đồng chí Luân. Tôi bảo đồng chí đi cập nhật tin tức của 3 tổ an ninh mà. Sao đưa tôi 3 bộ hồ sơ giống nhau thế hả? Đồng chí lười nhát thế này, có muốn bị trả về nơi sản xuất không?"

    Luân ngạc nhiên, hắn lao lên cầm 3 bộ hồ sơ coi. Giống nhau thật, như được photo từ một bản ra vậy. Làm sao có chuyện 3 tổ điều tra khác nhau cho ra 3 bộ hồ sơ giống nhau như đúc được.

    "Chỉ huy. Cái này. Cái này. Tôi lấy 3 quyển này từ 3 tổ an ninh mà. Không hề lười nhát công việc chút nào hết."

    Luân vội lấy trong balo ra hai tờ giao nhận của hai tổ an ninh nước ngoài đưa cho Cương xem.

    "Bằng chứng đây thưa chỉ huy, giấy giao nhận từ hai tổ nước ngoài đây. Còn tổ bên quân khu 7, tôi lấy bản gốc của bên đó đi luôn á."

    "Không làm láo hả?"

    "Không có. Chỉ huy xem này. Tôi nào dám làm việc lơ là đâu chứ."

    "Được. Vậy đồng chí ngồi đọc 3 bộ này rồi cho tôi kết luận. Mai phải có báo cáo cho tôi." Cương nhìn Luân như muốn trả hắn về nơi sản xuất lắm rồi.

    Luân cứ thế ngồi đọc đến hết mới ra về, hắn suy nghĩ cũng chưa hiểu tên Bá Cảnh trong hồ sơ là như thế nào nhưng mà thôi kệ, cứ báo cáo đầy đủ cho chỉ huy trước đã
    .
     
  9. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 6: Thích thì chiều

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm sau, Luân cầm tờ báo cáo vào phòng họp. Hắn cầm báo cáo đọc giữa phòng mà đôi tay run run.

    "Từ 3 bộ hồ sơ giống nhau có thể kết luận 3 tổ an ninh đang thu hẹp đối tượng, ở đây là mục tiêu của Nightmare Call. Lần này, xuất hiện một đối tượng tên là Nguyễn Bá Cảnh thực hiện hơn trăm cuộc nhá máy trong một tuần liên tục. Kết luận: Nguyễn Bá Cảnh đang dụ Nightmare Call xuất hiện."

    "Hahaha. Chú mày đọc truyện trinh thám nhiều quá hay xem phim hình sự TVB nhiều mà nghe thuận miệng dữ vậy." Mấy đồng chí lâu năm trong tổ cười. Mọi lần nhìn đội trưởng Cương tấu hài như phim TVB là vui cả ngày, nay xuất hiện một em phiên bản Cương 2.0.

    Cương mặt trầm ngâm không biết nên vui hay nên buồn. Hắn tấu hài phim hình sự cho anh em nghe chứ chưa bao giờ ngồi nghe lính tấu hài như lúc này.

    "Dựa vào đâu mà đồng chí kết luận như thế?"

    "Tôi phỏng đoán."

    Rầm!

    Đôi bàn tay của Cương đập thẳng lên bàn, cướp chuyên mục tấu hài TVB của hắn cũng không bàn nhưng phỏng đoán là chết chắc rồi.

    "Nếu phỏng đoán tại sao chỉ có một giả thiết. Những giả thiết khác đâu?"

    "Đội trưởng bớt nóng. Chắc thằng em xem chưa hết mấy bộ phim TVB ấy mà. Để em."

    Người đang nói là người mới bổ sung của đội, nhận chức đội phó: Đặng Thất Thế.

    Thất Thế đứng lên, hắn đi lại cái bảng trắng rồi cầm bút vẽ ra.

    Một bên là dữ liệu liên quan Nightmare Call, hai vụ án mạng, phương án dùng độc. Sau đó hắn đưa ra giả thiết: Nightmare Call sống tại thành phố Hồ Chí Minh, là dân IT chính hiệu, nhà giàu, thân thủ có thể là dân học võ. Giả thiết có đồng bọn chiếm 80%, một mình khó mà lớn lệnh như vậy được. Cuối cùng là thông điệp của Nightmare Call

    Một bên là mục tiêu của Nightmare Call. Từ dữ liệu liên quan hai nạn nhân đều cho thấy bọn họ ít nhiều liên quan đến đường dây buôn sim số đẹp, cả hai đều dùng sim phụ thực hiện việc quấy phá sim số đẹp.

    Từ đó, hắn suy luận rằng :3 tổ an ninh mạng đang thu hẹp đối tượng có thể trở thành mục tiêu. Đội trọng án nên cập nhật tin tức này liên tục, nếu cần có thể điều một người qua đó túc trực lấy thông tin.

    Hiện tượng Nguyễn Bá Cảnh có thể đưa giả thiết tên này muốn dụ Nigthmare Call vào được. Dựa vào lý lịch của tên này và hành động gần đây thì Nguyễn Bá Cảnh có mối liên hệ mua bán sim số đẹp. Từ đó, giả thiết này đưa ra hai mục đích chính: Một là bọn chúng muốn dụ Nightmare Call ra xử lý, hai là bọn chúng muốn khẳng định rằng Nightmare Call chẳng thể làm được gì ngoài khu vực Sài Gòn.

    "Rồi. Từ mớ bòng bong này, các đồng chí cho phương án thử xem."

    Bọn họ bàn tán xôn xao một hồi, chốt lại là không làm gì. Lực lượng hiện tại quá mỏng, không thể cắt cử người đi theo dõi mục tiêu của Nightmare Call lần này được. Cương tranh thủ gọi điện thoại nhờ công an khu vực mà tên Bá Cảnh sinh sống phối hợp chứ hết cách.

    Công an khu vực Bá Cảnh sống biết bọn này là giang hồ nên kệ. Cứ như bình thường, lâu lâu ngó thử bọn đó làm gì thôi.

    Hoàng Hải vẫn sống cuộc sống ung dung tự tại, làm việc ngập đầu vì nhận quá nhiều dự án. Từ thiết kế thương hiệu hay sự kiện lớn bé gì cũng nhận tuốt, nhìn xấp hợp đồng nằm trên bàn hắn dày như một gram giấy A4.

    Từ vụ thứ hai, danh sách cuộc gọi cũng giảm hẳn. Hắn lúc này ít quan tâm đến tầng hầm mà bỏ thời gian đi tán gái. Đột nhiên, em gái hôm nay hắn hẹn lại cho hắn leo cây.

    "Oài. Ở thành phố mà cũng có cây để leo. Hay thật. Thôi về chăm tầng hầm coi sao, 4 ngày chưa xuống."

    Hắn lại chui vào tầng hầm, nhìn bảng danh sách ít ỏi cũng thấy vui nhưng:

    "Số này sao xuất hiện lắm thế, để xem nào, ngày trước? Ngày trước nữa cũng có? Thích tuyên chiến với bố à. Bố cho mày một tuần hối cải, nếu không thì chuyển hộ khẩu."

    Từ hôm phát hiện ra có kẻ tuyên chiến với Nightmare Call, hắn liên tục xuống tầng hầm kiểm tra từng ngày. Cái hạn một tuần hắn tự cho cũng đã hết. Làm thôi.

    Hắn bật phần mềm hack thông tin lên nhưng hắn không vội hack mà ngã người ra sau suy nghĩ.

    "Khoan. Bọn an ninh mạng thế giới tụ tập ở Việt Nam hơn tháng rồi, chắc cũng có chuẩn bị. Viết thêm cái tường lửa chặn hậu sau khi truy cập vậy. Ba nhà mạng lớn nên cảm ơn mình cho bọn họ tường lửa này đi. Hehehe."

    Hoàng Hải nghĩ thế rồi cắm đầu viết code. Việc truy tìm kẻ thách thức kia không vội, cứ làm chắc từng công đoạn là được. Phải có đường lui cho hắn trước đã.

    10 ngày sau.

    23h00.

    Tít.. Tít tít tít.. Tít.

    Âm thanh từ cuộc đột nhập máy chủ 3 nhà mạng lớn nhất lại vang lên, hắn thâm nhập, lấy thông tin người dùng mới nhất kèm lịch sử cập nhật thông tin của nhà mạng. Hắn lo sợ bị bọn nhà mạng tạo thông tin ảo nên phải đối chiếu rất nhiều. Không thể manh động như những lần trước.

    Quả thật là mấy chuyên gia an ninh mạng quốc tế đã đề nghị phía Việt Nam đổi thông tin. Tạo thông tin giả để bọn họ cài đặt virus theo chân dữ liệu. Đề nghị đó tuy tốt nhưng mấy lãnh đạo không chịu cũng bó tay.

    Mấy tên tội phạm mạng đâu cần chờ lãnh đạo đồng ý, bọn họ ít nhất cũng thành công thả virus theo chân dữ liệu vào máy chủ thành công. Cũng đã một phần theo kịp bước đi của Nightmare Call.

    Trong thời bình này, đang có những con người sống trong khung cảnh loạn lạc:

    "Dậy. Dậy hết. Lại hack nữa rồi. Nightmare Call xuất hiện rồi. Nhanh."

    Cả tháng trời chầu chực không thấy Nightmare Call đâu, vừa buông là hắn xuất hiện ngay. Rõ chán.

    Nhìn bộ mặt thẫn thờ cả dàn chuyên gia là đủ hiểu. Bọn họ lờ mờ quơ lấy bàn phím rồi gõ lách cách.

    "Ý. Sao hết vào được máy chủ nữa rồi. Rõ ràng chúng ta có key truy cập cấp độ cao nhất mà?"

    Mike, Volkan ánh mắt sắt lạnh nhìn người của mình vò đầu bức tốc. Rõ ràng vài tiếng trước còn vào máy chủ được mà bây giờ lại không.

    "Gọi thông dịch viên đến đây. Gọi bên Việt Nam nhanh đi."

    "Sếp. Tôi nghi ngờ Nightmare Call đã làm gì máy chủ."

    "Làm gì là làm gì. Chỉ có mấy phút ngắn ngủi mà hắn làm được gì? Còn các ngươi ngồi đây cả tháng trời không làm ra cái gì hết thế hả?"

    Nơi đặt máy chủ, nhân viên trực ca cũng đang nhảy loạng lên.

    "Kiểm tra nhanh lên. Lũ nước ngoài gọi hối cho tụi nó truy cập lại kìa. Máy chủ bị sao vậy trời. Mấy má nhanh dùm con cái đi."

    Lực lượng trực đêm loay hoay tới sáng mới gỡ được tường lửa do Nightmare Call tặng.

    Bên căn cứ 3 đội an ninh mạng sống lay lắc cho đến sáng. Bọn họ chờ mãi chỉ nghe được mỗi câu trả lời: "Anh đợi xíu, bọn em xử lý sắp xong rồi ạ."

    Đăng Quân mắt lờ đờ, hậm hực nói: "Bà nội cha tụi canh máy chủ. Một xíu của tụi nó bằng cả đêm luôn."

    "Anh em ngủ đi. Trưa tính, chịu hết nổi rồi."

    Đăng Quân nói xong bò lên cái salon ngủ luôn, không quan tâm gì nữa.

    Hoàng Hải ngủ một đêm tuyệt vời, tường lửa hắn tặng cho nhà mạng cũng diệt được con virus do bọn tội phạm cài đặt nhưng hắn đâu có nghĩ thế.

    Hắn nhìn vào bảng thông tin cùng lịch sử chạy của phầm mềm lại nghĩ có tệp nào đó bị lỗi định dạng nên tường lửa thiêu luôn đó mà.

    "Thông tin đây rồi. Chà, xa thế, tận Thừa Thiên Huế lận à. Để xem vị trí cuối cùng là ở đâu nào. Nhanh nhanh giải quyết thôi. Dám tuyên chiến chắc cũng có chuẩn bị. Nên tính phương án nào đây ta."

    Hoàng Hải mất 2 ngày để xác định và kiểm tra lần nữa mục tiêu:


    Mục tiêu: Nguyễn Bá Cảnh.



    Vị trí: Hương Thủy, Thừa Thiên Huế.



    Thông tin liên quan: 33 tuổi, nam.

    Lần này khó khăn nhưng Hoàng Hải cũng có lý do thoát khỏi thằng Anh cà chớn một cách hợp lý. Hắn quen một em gái ở thành phố Huế, lấy lý do ra đó hẹn hò em gái đó là ổn. Hắn xem lịch máy bay rồi liên lạc em gái ở Huế.

    Hẹn hò kết hợp chuyện riêng chính là cách tạo bằng chứng ngoại phạm tốt nhất cho hắn.

    Cuối tuần đẹp trời, Hoàng Hải đang đứng ở sân bay phú bài – Huế.

    Hắn bốc điện thoại lên rồi gọi em gái tên Thanh, nhà ở Phú Lộc:

    "Alo."

    Đầu dây bên kia: "Anh hả? Mấy giờ anh bay thế?"

    "21h anh bay. Mà thấy tin nhắn delay 1 giờ. Ra rồi anh gọi."

    Hắn cúp máy, đồng hồ mới chỉ 18h. Hắn nhanh chóng thuê chiếc xe máy gần sân bay rồi di chuyển thật nhanh. Nightmare Call chỉ có hơn 4 tiếng đồng hồ hành động rồi trở lại với cái tên Hoàng Hải đi tán gái.

    Nightmare Call phi con xe wave mới thuê như đi phân khối lớn, lao đi xé gió đến nơi giáp ranh Phú Lộc và Hương Thủy.

    "Thành bại không quan trọng. Để coi mục tiêu ở đâu đây."

    Nightmare Call dùng cái máy GPS của hắn, nhìn mục tiêu di chuyển so với hắn tầm 10km, không có dấu hiệu di chuyển nên hắn phóng con xe Wave đi tiếp, dò hỏi quanh cái xóm vắng vẻ.

    Mục tiêu di chuyển loanh quanh khu vực quán café gần sông. Nightmare Call lập tức kiếm chỗ gửi con xe wave gần đó rồi đi bộ tiếp cận mục tiêu.

    Căn nhà hoang nơi Bá Cảnh đang cùng 4 tên đàn em đánh bài.


    Heo.



    Ba đôi thông. Về.

    "Đại ca đúng là số nhọ mà. Con heo ghẻ cũng bị thằng em nó chặt. Hahahaha."

    Bá Cảnh thua bài từ đầu buổi tối tới gì, đang cay cú bỗng có một tiếng "Tạch". Đám đàn em của hắn chợt lật tung bàn, rút dao ra nhìn xung quanh.

    Nightmare Call đứng trước cửa đợi sẵn.

    Bốp. Á. Hự. Ùynh. Bặc bặc bặc..

    Một giờ sau, hắn để lại tấm danh thiếp Nightmare Call như lần trước, rồi rời đi. Bộ dạng luộm thuộm, tả tơi của hắn đủ khiến người khác tượng bọn giang hồ đánh nhau.

    Đi một đoạn xa, hắn kiếm nhà nghỉ tồi tàn nhất có thể núp vào, tắm rữa thay quần áo. Lúc hắn rời đi, căn phòng sạch hơn lúc đầu, không một dấu vết nào còn tồn tại trong căn phòng đó.

    Hoàng Hải đã trở lại, đi gặp gỡ em Thanh rồi ăn uống chơi bời hết 2 ngày cuối tuần mới về lại Sài Gòn náo nhiệt.
     
  10. Ultimate BlueDragon

    Ultimate BlueDragon Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    107
    Chương 7: Nghi ngờ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quán nhậu lề đường Lê Văn Sỹ, hai người ngồi nhậu, chém gió thật to.

    "Mày dạo này tình duyên lên phết ha. Đi Huế thăm em gái nào luôn."

    "Anh em thôi mà. Ra ngoài đó thấy ba má nó hết muốn tán luôn mày ạ. Nhà gì khó tánh vãi ra."

    "Ấy. Tán xong đưa ẻm zô Sài Gòn, không hợp gia đình thì thoai. Lo gì."

    "Mày nói cũng đúng."

    "Đương nhiên. Tao nói cái gì chả đúng. Ví như mày đi đâu là có án mạng ở đó nè."

    "Số tao không đen đến vậy chứ."

    "Đen hay không chỉ có mày mới biết. Hahaha."

    Anh cà chớn không biết là nói chơi hay nói thiệt mà làm Hoàng Hải bắt đầu lo lắng rất nhiều. Hắn nói lảng qua chuyện khác cho hết cuộc nhậu. Từ giờ phải tính kế với tên Anh cà chớn.

    Đội trọng án, đội trưởng Cương.

    "Anh em kiểm tra hiện trường lại đi. Không thể dựa vào báo cáo của đội địa phương được."

    Cương chỉ trỏ anh em trong đội thực hiện khám nghiệm hiện trường lại. Hắn cầm tờ báo cáo của đội đưa cho Luân bảo: "Đồng chí đọc báo cáo này. Xíu nữa kiểm tra hiện trường theo báo cáo. Xong rồi so sánh với báo cáo các đồng chí khác trong đội."

    Cương bước qua sợi dây an toàn, nơi phân chia khu vực lực lượng chức năng làm việc và không cho đám nhà báo lại gần.

    Cương nhìn hiện trường liền tưởng tượng ngay đến cảnh hai băng đảng đánh nhau tóe máu như trong phim bằng chứng thép. Nạn nhân lần này lên đến 5 người, trong đó có tên Bá Cảnh nằm trong diện tình nghi mà vài ngày trước thấy trong báo cáo.

    Cương đi một vòng dò hỏi từng người: "Tình hình thế nào?"

    "Đội trưởng. Dao tại hiện trường chắc là của nạn nhân?"

    "Có căn cứ không?"

    "Dấu dao để lại dưới bàn duy nhất kia khớp với con dao nằm gần nạn nhân. Vết thương của nạn nhân cũng là từ con dao này. Đặc biệt là căn nhà này theo báo cáo của công an địa phương là nơi hoạt động của Bá Cảnh. 4 nạn nhân khác cũng là đàn em của hắn."

    Cương trầm tư suy nghĩ, hung thủ chắc chắn là Nightmare Call nhưng tại sao lại không như lần trước dùng độc mà lại đánh đấm hoành tráng thế này. Nightmare Call có bao nhiêu người? Một người thì tên này thân thủ thuộc hàng cao thủ. Nếu hai người.. Nhiều thứ suy nghĩ quá.

    Thất thế chạy ngang chạy dọc quanh hiện trường.

    "Đội trưởng, nhìn này. Theo như em quan sát, suy đoán cuộc ẩu đả như thế này. Hung thủ ở trước của căn nhà. Nạn nhân tụ tập đánh bài, nghe động tĩnh liền rút dao ra ngoài xem thử có chuyện gì. Kẻ đầu tiên bước ra bị hung thủ ra tay nhanh chóng, dao đang cầm lại đâm vào người dẫn đến mất mạng. Những người còn lại liền xông ra, hung thủ rút lui ra giữa sân rồi kịch chiến. Có điều, hung thủ võ công rất cao, dùng chính dao của nạn nhân gây án."

    Cương chợt hỏi lại: "Sao đồng chí lại nghĩ như vậy. Có thể hung thủ là hai hoặc ba người cũng làm được mà."

    "Em đang đặt giả thiết thôi. Để xem nào. Nếu là hai người. Vậy là nạn nhân có bốn người đang đánh bài, một tên ngồi gần cửa. Hai hung thủ xuất hiện, một tên khống chế rồi đoạt mạng của tên ngồi gần cửa. Tên còn lại xông vào nhưng thấy còn 4 tên nên hung thủ rút lui ra ngoài sân giao chiến."

    "Nếu ba người thì sao?" Cương tưởng tượng theo cách mà Thất Thế miêu tả, xong lại hỏi tiếp.

    "Em không cho giả thiết 3 người là khả thi. Như thế này, ngoài trừ nạn nhân chết tại cửa một cách bất ngờ. Bốn người còn lại đều có thương tích, chứng tỏ giao chiến rất kịch liệt. Nếu 3 người, có thể động thủ luôn trong phòng mà không chạy ra ngoài sân. Trong phòng lại không hề có dấu vết ẩu đả. Chứng tỏ nạn nhân sau khi rút dao đã lật bàn theo kiểu anh chị giang hồ."

    "Luân. Đồng chí làm gì đó. Tìm cho tôi danh sách tất cả các chuyến bay từ thành phố Hồ Chí Minh ra Huế hoặc Đà Nẵng ngay cho tôi. Đúng ngày nạn nhân tử vong ấy."

    Luân làm việc ngập đầu. Chưa xong việc này đã được giao việc khác làm hắn bức rức trong người nhưng không dám thể hiện. Nụ cười của hắn như khỉ ăn ớt vậy.

    "Sếp. Bên pháp y chưa cho con số chính xác, chúng ta cũng chỉ biết được nạn nhân tử vong có thể là thứ 6 hoặc thứ 7. Nếu Tìm danh sách như vậy nhiều lắm đó."

    "Biết nhiều còn đứng có nói. Thời gian đồng chí nói cũng đủ để xem một chuyến bay rồi đó."

    Cương cùng Thất Thế nghiên cứu giả thiết, họ ráng hình dung cách mà Nightmare Call ra tay với nạn nhân. Kết quả đưa ra: Hung thủ là cao thủ.

    Ngay lúc này, đội ngũ an ninh mạng của các đơn vị đã trở về. Bọn họ trở về chậm tới hai tháng, mấy lãnh đạo cứ hằm hè nhìn họ:

    "Các anh chị lần này về biết là chuyện gì rồi chứ?"

    "Nightmare call."

    "Giải quyết hắn đi. Có điều, tóm được phải thông báo cho đội trọng án. Bọn họ vừa báo cáo với lãnh đạo: Nightmare Call là cao thủ võ nghệ cao cường. Không được manh động."

    * * *

    Trở lại nhà của Hoàng Hải, lần hành động vừa rồi của hắn khiến hắn bất an. Hắn lo sợ thằng bạn nối khố sẽ theo dõi hắn, nó sẽ tìm mọi cách lật tung căn nhà này lên tìm chứng cứ.

    Hoàng Hải mang theo nỗi sợ hãi đó mà tính kế với thằng bạn thân.

    Bước đầu tiên, mở toàn bộ dàn thiết bị hao điện kia chạy phà phà. Toàn bộ máy điều hòa, bếp từ, lò nướng, ti vi đều có dấu hiệu đã xài, cái nào hay dùng thì nhìn cũ cũ như xài thiệt vậy. Mà hắn xài thiệt mà ta?

    Bước thứ hai, dàn máy làm việc và lịch sử máy in đều trong sạch. Hắn rà soát lại lịch sử của máy tính. Xóa thật cẩn thận nhưng không phải xóa hết tất tần tật. Hắn chỉ phi tan những cái nào liên quan Nightmare Call thôi.

    Bước thứ ba, trở về một kẻ làm công việc hằng ngày, trở lại làm thằng chỉ lo kiếm tiền chứ không màng đến đời làm gì nữa.

    Thế nhưng, tối nào hắn cũng mất ngủ một hai lần gì đó. Cái cảm giác ghê ghê bây giờ mới có một chút với hắn. Hắn làm đủ mọi cách, đủ trò thì chỉ được cái vẻ bề ngoài là vô can. Nhưng mỗi lúc đi ngủ là một kẻ thấp thỏm lo sợ.

    Hắn không sợ người ta trả thù mà lại sợ thằng bạn nối khố của hắn. Sẽ ra sao nếu nó biết hắn là hung thủ. Sẽ ra sao nếu cả nhà biết hắn đã giết người.

    Đến lúc này, cảm giác hối hận vẫn chưa đến với Nightmare Cal.
     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...