Truyện Ngắn [Full] Phóng Xạ - Tưởng Tượng Rồng (PP1901)

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn - Tản Văn' bắt đầu bởi Lethao_1901, 11/2/2019.

?

Để tôn trọng công sức của tác giả vui lòng các bạn "Đăng nhập" trước khi xem nhé!

  1. Bổ sung thông tin: Bài hát được fanart là Imagine Dragons - Radioactive.

    1 phiếu
    50.0%
  2. Bổ sung thông tin: Bài viết là tác phẩm fanart, không phải là tác phẩm truyện cover nội dung.

    2 phiếu
    100.0%
Cho phép nhiều phiếu bầu.
  1. Lethao_1901

    Lethao_1901 Xin chào, tôi yêu bạn ^^ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    514
    Xem: 3,351
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    [​IMG]

    Phóng Xạ - Tưởng tượng rồng

    Tác giả: Lê Thảo (PP1901)

    Thể loại: Thuật kịch (Fanart tác phẩm: Imagine Dragons - Radioactive)

    Cập nhật ngày 7/2/2019

    Số chương: 01.

    Trạng thái: Đã hoàn thành.

    ***

    Phần 1: Phần truyện

    Kẻ đó bước đi thật kiêu hãnh, sự ngạo mạn bao trùm đằng lưng của hắn. Hắn ngạo nghễ dẫm đạp trên những cái lá khô, giòn tan, vỡ vụn! Kẻ đó bước đi thật kiêu hãnh, sự bí ẩn và chết chóc bao trùm đôi tay hắn, hắn ma mị nắm chặt món đồ trên tay, tí tách, sâu thẳm! Kẻ đó bước đi thật kiêu hãnh, hắn khoác trên người màu đen của vải, hắn khinh mạt nở nụ cười, nhếch lên, ghê rợn! Hắn là kẻ cướp đoạt.

    * * *​

    Như một thế giới nào đó khác, mà không khác. Viễn tưởng, mà không viễn tưởng. Cổ, mà không cổ. Chỉ có quái dị, là quái dị. Bùng lên! Hỡi những con rối vô hồn! Tỉnh giấc! Hỡi những kẻ bị giam cầm! Vùng dậy! Hỡi những vật bị đày đọa! Ở đây, ta nhiễm phóng xạ.

    Một kẻ như điên cuồng, đập dùi trống bỏng dát vào cái mặt da trâu loang lổ, cát bụi tung tóe, mù mịt, điên cuồng, rung chấn. "Rầm!" rung chấn, một kẻ nào đó bị gục xuống sàn, gây ra tiếng động đau đớn và to lớn, tuyệt vọng. Nó chẳng có hồn. Con rối. "Rầm!" rung chấn, kẻ nào đó ấy ngã xuống cái hố kia, rơi xuống ngục, nó chẳng có hồn. Cái mồm toe toe, cười cười, cái mắt đứt chỉ rơi lăn lóc, lồi lõm lăng sọc, nó chẳng có hồn. Rách nát tả tơi, nó vừa thất bại ở cuộc chiến, bầm dập, một con rối, nó vẫn cười, toe toe.

    * * *​

    Mặt trống vẫn giao động, âm thanh gào thét oán thương của nó vẫn vang dồn dập, hòa vào là một khúc. Bụi tung tóe, kẻ cầm dùi điên cuồng vẫn cố gắng đập xuống. Mặt trống lại giao động. Trên đầu hắn, sầm uất náo nhiệt, đứng bên trên và nhảy múa. Những kẻ hoạn. Chúng nó hét hò và huyên náo, hỗn loạn, vàng bạc, đô la tung hô bay vào không trung, rơi vãi chất thành đống đầy. Chúng nó cầm trên tay, ra lệnh, hét gào, "Đánh nó! Đấm nó! Đánh nó đi!"

    Trên cái bảng đen, những vết phấn trắng nổi bật, nhòe nhòe. Những cái gạch sọc ngang chằng chịt, vết vẽ mạnh bạo, sức lực. Nó là chiến công của con rối ấy, kẻ được mệnh danh bất bại. Con dã thú đầu tóc xùm xòa, lông lá, to lớn, hai cái răng với đường may tỉ tỉ, sắc nhọn. Bông lót dày nặng đút nhét từ loại rẻ tiền và thô cứng, độn thêm vài cục sỏi cho chắn nặng. Con rối xấu xí đến rởn người. Kẻ cướp đoạn thứ hai.

    Nó ngông bạo lao tới, nó ngạo mặt khiêu khích những kẻ nó cho là tầm thường, những ngón tay lỏng lẻo chẳng được chải chuốt, dài ngoằng và không được nhét bông cũng kiêu hãnh. Kẻ đứng trước run sợ, nó bần bật. Mồm toe toe. Mắt như cười liếc ngang dọc sợ hãi. Dã thú lao tới, nó hừng hực cắn xé vật, nó dí bẹp cái đầu lốt bông mềm và cái thân may vải cao cấp. Con nhồi bông bất bại ép thứ nó coi là phế vật xuống, mồm cắn nhồm nhoàm, cái tay vuốt móng đục khoét. Lại là một tên bại, lớp vải da tả tơi, bông như máu mà bị phốc ra ngoài, lồi lên, thảm hại. Tiếng hò hét của những kẻ thưởng ngoạn thôi thúc máu bẩn trong con dã thú, nó cao ngạo đứng trên xác con rối nằm úp, mồm toe toe. Kẻ cướp đoạt thứ hai, nó cướp đoạt linh hồn những con rối chết bi thảm. Ăn tươi, nuốt sống sự sung sướng, để kẻ chiêm ngưỡng được gặm nhấm cảm giác hưng phấn kích thích đến từng tế bào. Kẻ được sống ư, còn phải cúi xuống hèn hạ giành nhau một chút sung mãn này mà con rối đem vứt cho. Trong cuộc chiến ảo này, ai mới là con rối mua vui thật sự?

    * * *

    Tên cầm đầu ngồi trên cái ghế thượng đỉnh, tay hắn mân mê chiếc chìa khóa bạc hoen gỉ, ngửa đầu cười khoái đãng, đôi mắt luyến ái đầy tự mãn khinh miệt kẻ thua trận. Hắn phẩy tay, bàn tay trái thô ráp sần sùi kéo cần. Cái cần hạ xuống, như báo hiệu một trò đu xoay lặp lại đã nhiều lần đễn cũ rích cổ quái, kẻ thua trận tiếp tục rơi xuống cái hố ấy. Tiếp tục, rồi lại tiếp tục hắn ta chơi trò kéo cần như một thú tao nhã, thức uống phê thần kinh nhất, còn có gì sướng hơn cảm giác bố thí cho những con rối thảm hại kia những câu chuyện tuyệt vọng hay nhất? Còn gì sướng hơn khi nghe mãi bên tai tiếng lích rích và rên rỉ của bọn thú bé nhỏ kia, còn gì sướng hơn khi mắt ta chiêm ngưỡng sự đau đớn và khổ sở tột cùng nhưng quai hàm vẫn cứ cứng cười hi hi? Đây là thú tao nhã nhất trần đời mà kẻ nào có được đâu. Bởi vậy, hắn ta là kẻ cướp đoạt thứ ba.

    Mặt trống giao động, mạnh mẽ! Gân cốt trút sức lực, phóng tỏa cơn điên cuồng xuống. Khúc hùng ca vẫn vang lên, những câu từ gào thét lại lặp lại, bụi vẫn mù mịt dưới lớp ánh sáng duy nhất mờ mờ thi thoảng hé ra. Tỉnh giấc trong tro tàn và cát bụi, lau đi đôi lông mày bị gỉ sét, cảm nhận sự biến động từ tận xương tủy tới từng cơ quan và thớ cơ co giãn một luồng gió, hất ngược thổi tung! Dương cao những ngọn cờ, vận y phục, phỏng đoán cho một cách mạng nhuốm màu đỏ và hòa hợp, từng làn sóng huyền khí lại bao quanh, từng âm vang lại xé nát. Tôi đang tỉnh giấc, chấn động lại vang lên! Một kẻ phe ta lại gục ngã!

    Tôi thúc giục, đứng lên, những kẻ bị cầm chân sau song sắt, những kẻ được tạo ra không để bị giam cầm, những con người chưa từng nhìn thấy ánh sáng tự do trên trần nhà kia, bừng lên, tỉnh giấc! Tôi đánh trống này, mù mịt, xương tủy bùng cháy, vỡ tan, nội lực! Chính là đây, sự khải huyền được cảm nhận từ trong xương tủy! Hãy chào mừng, nơi thế kỉ mới, âm vang mới và chế độ mới! Hãy chào mừng, nơi thế kỉ mới, âm vang mới và chế độ mới!


    * * *

    Cô ta bước đi thật kiêu hãnh, sự ngạo mạn bao trùm đằng lưng ấy. Ả ngạo nghễ dẫm đạp trên những cái lá khô, giòn tan, vỡ vụn! Cô ta bước đi thật kiêu hãnh, sự bí ẩn và chết chóc bao trùm đôi tay, ả ma mị nắm chặt món đồ trên tay, tí tách, sâu thẳm! Cô ta bước đi thật kiêu hãnh, ả khoác trên người màu đen của vải, ả khinh mạt nở nụ cười, nhếch lên, ghê rợn! Ả chính là kẻ cướp đoạt.

    Cô ta lẻn vào chiếc xe tù nhân, lục soát một lượt những cái xác vì kiệt quệ, mở cảnh cửa của căn phòng hỗn loạn, nơi chẳng bao giờ được Chúa chở che. Nàng Acacia chậm rãi đặt chân vào, chẳng kẻ nào đang say đắm đằng kia để ý tới cô cả, nàng lướt qua tấm bảng nhằng nhịt như thiếu đi nhiều nét, đôi mắt xanh sâu thẳm ngắm nhìn rồi cười thành tiếng. Cô gằm mặt, chiếc mũ trùm che đi nửa khuôn mặt sắc lạnh của Acacia, đôi chân mạnh mẽ bước tới đám đông, trong tay như giấu đi cái liềm của thần chết. Không cảm xúc, nhưng không phải con rối.

    Một chút im ắng, không kẻ nào dám khiêu khích con rối kia, kẻ cướp đoạt thứ hai. Tiếng cười giòn giã và ngạo mạn phát ra từ kẻ cướp đoạt thứ ba chẳng có chút chướng tai.


    "Rầm!" Tiếng rung chấn! Trống giao động! Một kẻ khác đã vào trong vòng quây! Xoay xoay tròn, cuộc vui lại tiếp tục. Tiếng hồ hố vang lên quyết liệt, kẻ này:

    "Ta đánh!"

    Lao tới, ném, cuồng nhiệt, cắn, đập, hất văng, thọc nát, kẻ yếu cũng muốn đấu với dã thú sao? Một con thỏ "da hồng mặt đĩ" cầm một chút hy vọng đến đây để bị đè bẹp, chẳng ngóc nổi đầu, không biết sức lực, những con rối tầm thường thật ngu hèn thấp kém, kẻ này, ta diệt!

    Chào mừng đến thế kỷ mới, đến thế kỷ mới!

    Chào mừng đến thế kỷ mới, đến thế kỷ mới!

    Một cỗ máy, con rối màu hồng nghiêng cái đầu, rối đã không cười thì sẽ không biết cười, nhưng nó đang cười. Cái cười nở rộ dần, nhoẻn dần, cứ như một dấu hiệu hiện thân từ cái lưỡi thần chết được giấu đi. Nó cười tới, cười thật.. nó cười! Hai nhịp kẻng vang lên.

    ..

    Trên sàn, còn lại một cái xác giấy và những mảnh vụn rời ra từng phần. Tiếng giọt nước rơi tách xuống bắn nhẹ. Những kẻ đang ngỡ ngàng, niềm kiêu ngạo co lại, thắt chặt, cuốn lấy miệng lưỡi và âm thanh.

    "Rầm!" Rung chấn nổi lên! Tôi đang tỉnh giấc, "whuo whuo whuo!" Nổi loạn! Cảm xúc này hỗn loạn. Rung chấn vang lên!

    "Xông vào bắt lấy nó!" - Kẻ cướp đoạt thứ ba, gào lên, rung chấn vẫn đang vang lên, một ánh mắt phòng thủ lướt qua, sắc.

    Hai tên nhảy vào vòng xoay, chúng nó vồ lấy con rối lạ mặt. Một luồng sáng hồng vút ra từ đôi mắt con thú, loáng thấy đầu sọ, biến mất! Còn lại hai cái mũ trên sàn và bộ xương vừa thoáng ẩn vào không gian. Con thú xoay đầu, ngẩng đầu như kích hoạt từng bánh răng, cười. Tay chân lỏng lẻo, dưới lớp lông màu hồng gỉ ra giọt máu, bốn cái mắt người, long lóc.. Nụ cười nó quái dị dần, đứng yên đó, một cỗ máy sắt cổ..

    Acacia bước một bước, bỏ mũ choàng xuống, mái tóc vàng nâu rối nhẹ, con người kiêu ngạo đối diện kẻ hoạn điên cuồng. Một kẻ thắng, một kẻ bại, song song. Chiếc chìa khóa hoen gỉ rơi xuống, nàng ta nhặt lên, bóng đêm soi thấy khuôn mặt, lạnh băng.

    Kẻ cướp đoạt thứ ba run rẩy, hắn lần mò dồn tới sàn xoay, đôi chân chẳng còn đứng vững trên mặt đất mục nát đã nhiều lần sử dụng ấy, ai kia đang bước đến.. Con rối hồng cười cái cười toe toe quen thuộc, nó bước tới cái cần, nó kéo, sập!

    Một tràng tiếng kêu.

    Acacia mở song sắt, những kẻ đánh trống thoát ra, giải thoát. Họ lực lưỡng đi về phía tự do. Những con người hằng khao khát..

    Imagine Dragons quay mặt lại nhìn hình bóng nàng Acacia anh hùng, anh ta chỉ thấy một bóng đen nổi giữa không gian, những con rối bao quanh ríu lên từng tiếng thanh thanh, ánh sáng mặt trời bé nhỏ xuyên qua cửa thông khí, cong vồng uốn lại chiếu xuống như cái miệng, hình ảnh đó là cái bóng đang cười rạng rỡ.

    Tất cả chế độ tàn lụi, mặt trời vẫn chưa chết

    Sâu trong xương tủy tôi, ngay từ bên trong, nhiễm phóng xạ.

    Lê Thảo

    _Hết_
     
    Last edited by a moderator: 5/6/2019
  2. Đang tải...
  3. Lethao_1901

    Lethao_1901 Xin chào, tôi yêu bạn ^^ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    514
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    người bí ẩn thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Đã bị khóa
Trả lời qua Facebook
Đang tải...