[Edit] Tu Ma - Bách Nhật Lam

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Cá Đẹp Trai, 5 Tháng mười hai 2018.

  1. Cá Đẹp Trai Không có chuyện gì, đừng spam tường! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    861
    [​IMG] Tên truyện: Tu Ma

    - Tác giả: Bách Nhật Lam.

    - Số chương: 572

    - Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] Các tác phẩm edit của Song Ngư

    - Giới thiệu:

    Phàm khi là người, tất thảy đều ẩn giấu ở Chính đạo nội lực nhất định bên trong, trong bóng tối tu luyện công pháp Ma đạo, Đông Ngọc tuy là ở Ma đạo đại phái, nhưng lại dám ngang nhiên, quang minh chính đại tu luyện Chính đạo công pháp.

    Ở Chân Ma Cung sáu mươi năm một lần luân phiên các đạo thi đấu, Đông Ngọc dùng lực ép huênh hoang cướp đoạt giải nhất, tuy nhiên cũng chẳng có một người nào vì hắn mà ăn mừng.

    Sư phụ hắn ngửa mặt lên trời thở dài: "Ma đạo hậu bối không người a!"

    Điện chủ, trưởng lão, sư thúc, sư huynh, sư tỷ, sư đệ.. sau đó cả đồ đệ của hắn sắc mặt đều khó coi với vẻ ngang nhiên, vô tài của hắn.

    Dù vậy, Đông Ngọc hắn vẫn làm ra vẻ vô tội nói bộc bạch ra rằng, "Tuy rằng môn phái ta tu luyện là Chính đạo công pháp, nhưng ta lại có một viên Ma tâm a, các ngươi không thể kỳ thị hay coi khinh!"

    * * *

    P/s: Mình mới dịch lần đầu nên vẫn non nớt, mọi người gạch đá nhẹ thôi nha!
     
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng mười hai 2018
  2. Đang tải...
  3. Cá Đẹp Trai Không có chuyện gì, đừng spam tường! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    861
    Chương 1: Cưới vợ là tiên tử.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tại Đông Sơn, thôn Thạch Nhai.

    Nơi này nhìn kĩ thì cũng rất tầm thường, sơn thôn nhỏ, đặc biệt hôm nay không khí náo nhiệt trái hẳn với những ngày trước đây.

    Hầu như toàn bộ người trong thôn đều phát động rồi, chiêng trống huyên thiên, pháo trúc thanh từng trận, giăng đèn kết hoa.

    Dù là một tay cả ngố cũng có thể thấy được chữ hỷ, để ngọn núi nhỏ này vì chuyện này mà bị sắc mặt vui mừng của mọi người trong thôn bịt kín.

    Hôm nay, trong thôn có người kết hôn.

    Nhưng điều khác lạ ở đây cô dâu chính là tiên nữ.

    Đông Ngọc mới sáng sớm đã bị Vương bà mối cùng mấy người dọn dẹp lên, rửa mặt sau đó mặc vào một thân đại hồng tân lang hỉ bào, trước ngực còn thêu hai chữ "Đại Hỷ" cực lớn.

    Hôm nay, hắn là tân lang quan.

    Người ra người vào đông không tả nổi, khiến hắn chen mãi mới ra khỏi nhà được, mà vẫn còn ngu ngơ không biết vì sao mình lên được yên ngựa, trên đường đi đón dâu thì người vẫn còn đây mà không biết hồn vía đang bay đến phương nào, nơm nớp lo sợ trong lòng.

    Thậm chí đến tận bây giờ hắn vẫn tự hỏi mình những chuyện đang xảy ra là thật hay giả.

    Mới mười ngày trước, hắn còn ở một trường trong thị trấn đọc sách.

    Nghe từ miệng người đời thì hắn đã ở nơi đó đọc ba năm, mong ước sẽ có một ngày thành tài, được mọi người tôn vinh nhưng thực chất là đem tên tuổi cha mình ra ngoài hưởng phúc.

    Cuối cùng có ai nghĩ được cái kết cha hắn là Đông lão hổ thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, không còn sống được bao lâu nữa. Tin này truyền ra ngoài đã trấn động toàn bộ người trong thôn.

    Tuy rằng bị suy sụp hoàn toàn nhưng hắn vẫn không quên lên thị trấn mời cái đại phu theo hắn về nhà chữa bệnh cho cha. Nhưng dù hắn có mời hết người này đến người kia thì hầu hết người trong thôn đã mất hy vọng hoàn toàn, chỉ là mặc kệ cho hắn mời về từng đại phu, cuối cùng là bao nhiêu đại phu thì bấy nhiêu người chịu bó tay với bệnh tình cha hắn.

    Ngay khi hắn bi thương tuyệt vọng, đột nhiên có một vị tiên trưởng mang theo một tiên nữ từ trên trời giáng xuống, lấy một viên tiên đan giúp bệnh tình cha hắn ổn định. Nhưng để đổi lấy được viên thuốc kia thì hắn phải làm lễ thành hôn với Mộ Tiên theo như lời vị tiên trưởng kia nói đó là: "Theo những gì ta thấy thì ngươi và Mộ Tiên có tam thế nhân duyên, đặc biệt là cha ngươi cũng có thể kéo dài tính mạng được thêm bảy ngày, vừa đủ để hai người các ngươi thành hôn, sau đó ngươi có thể theo ta cùng đi tu tiên."

    Được cái, nếu nói thẳng ra thì Đông Ngọc hắn ta rất lời, tiên tử kia trông rất đẹp, hắn xưa nay chắc cũng chưa từng thấy người nào đẹp như vậy.

    Có thể cưới vợ là một tiên tử, còn có thể theo tiên trưởng đi vào cõi làm tiên, đây giống như là người trần mắt thịt biến thành tiên, chỉ có trong trí tưởng tượng, vậy mà hắn lại được hưởng diễm phúc này.

    Chỉ có điều cứ hễ nghĩ đến việc tính mạng phụ thân hắn chỉ còn bảy ngày thì ít nhiều gì một đứa con như hắn cũng không thể cao hứng nổi.

    "Đông công tử, người đã đến nơi rồi, đừng làm vẻ mặt đưa đám đó nữa, cười lên đi ạ. Đông gia đã phải tích đức mấy đời người mới có thể lấy được tiên tử, sao vẫn còn buồn vậy ạ?" Một trong số đám tùy tùng của hắn lên tiếng.

    Bà mối đứng bên cạnh đám tùy tùng khuyên nói: "Cha ngươi biết ngươi làm lễ thành hôn sức khỏe liền khá lên rồi còn gì!"

    "Dĩ nhiên ta rất vui, mấy ngươi đừng tự ý nói lung tung." Đông Ngọc miễn cưỡng bỏ ra mấy phần nụ cười, âm thầm thở dài.

    "Đến, đến rồi!"

    Một trong số đoàn người đón dâu hô to, Đông Ngọc ngẩng đầu nhìn lên, một cái lầu nhỏ đứng trong đám mây mù hiện lên rõ mồm một trong mắt hắn.

    Căn lầu này nằm ngay ngoài thôn, cách Đông gia cũng không xa, tiên trưởng cùng tiên tử ngay lập tức xuất hiện.

    Lầu tiên hiện ngay trong tầm mắt, đoàn đón dâu càng hăng say, chơi chiêng trống rung trời, thi nhau chơi đủ loại nhạc cụ liên miên không dứt.

    Đông Ngọc cũng lên tinh thần, dù sao hắn cũng là cưới vợ tiên tử, trong lòng không khỏi chờ đợi.

    Đội ngũ đón dâu rất nhanh liền lên lầu đưa hồi môn, mải mê cuối cùng chả ai chú ý, mấy đám mây mù lượn lờ trên lầu bắt đầu đổi hướng khuếch tán ra phía ngoài, bao phủ toàn bộ bọn họ.

    Cách nhau chưa đến trăm mười trượng, nhiều nhất vừa bằng thời gian đốt một nén hương mọi người đều sẽ lên đến. Nhưng đi mất một phút, cái lầu nhỏ này tựa hồ vẫn bằng khoảng cách như trước, đoàn người đón dâu cũng không có tới gần cái lầu bao nhiêu.

    "Ồ, là lạ a?"

    Vào lúc này, không chỉ có Đông Ngọc mà những người khác cũng bắt đầu phát hiện điều khác lạ.

    Những người đi đón dâu cũng hiện rõ trên mặt vẻ nghi hoặc, người này người kia cứ ghé tai nhau nhỏ giọng bàn tán.

    "Đi lâu như vậy rồi, mà sao khoảng cách vẫn không rút ngắn lại nhỉ?"

    "Có chút quỷ quái!"

    "Không phải lại là yêu thuật gì chứ?"

    Vương bà mối lúc này cũng thấy bồn chồn trong lòng nhưng vẫn cố lớn tiếng nói: "Đừng tự đặt điều hù dọa bản thân, ta ngày hôm qua còn đưa tân nương trang phục cưới ở lầu này, không có chuyện gì, đi nhanh một chút!"

    Mặc dù Vương bà mối nói với giọng to và rõng rạc, nhưng Đông Ngọc vẫn có thể nghe ra bà đã cạn kiệt dần sức lực.

    Lúc này, mấy người đi đón dâu mới vừa nãy còn bàn tán ra vào tự biết hạ thấp giọng, bầu không khí lập tức đối lập với vẻ náo nhiệt ban đầu.

    Hàng loạt những ánh mắt bắt đầu chuyển về hướng Đông Ngọc, bên cạnh bỗng xuất hiện nhiều lời thì thầm.

    "Chẳng lẽ Đông công tử không đủ dũng khí nên đến trước mặt mà vẫn không nhìn thấy được cô dâu?"

    "Từ đầu ta đã nói tên tiểu tử này làm gì có số hưởng cao đến vậy, xem ra đúng là chúng ta vui mừng hụt rồi."

    Không nói đến chuyện mọi người cứ xì xào bàn tán ra vào, mà cái đáng lo ngại là đoàn đón dâu có dốc sức đi đến đâu đi nữa thì khoảng cách tới lầu của tiên tử vẫn không hề xê dịch chút nào, có nhiều người không đủ sức đi nữa thì liền bỏ cuộc.

    Một số người còn viện lí do, "Đông Ngọc, ta đột nhiên nhớ ra nhà ta còn có việc, ta phải đi trước!"

    Còn những người lớn trong thôn thì sắc mặt liền thay đổi nhưng vẫn miễn cưỡng cười, chứ thực chất trong lòng rất muốn rời đi. Mà buồn cười là hắn vừa mở miệng đã có không ít người vội vã rút lui.

    Nhưng nói đúng ra thì tình hình này quá quái dị, khiến tất cả bọn họ đều sợ hãi.

    Lần này, ngay cả Vương bà mối cũng ngăn cản mấy người đó nữa, thậm chí trong lòng bà cũng đang loạn tung tùng phèo, nghi ngờ không biết có phải là yêu thuật gì của tiên tử không.

    Đông Ngọc đến thời điểm này sắc mặt đã trở nên khó coi hết cỡ, dù là ai đón dâu gặp phải những chuyện như vậy, tâm tình đều sẽ không tốt.

    Nhưng đang đón dâu mà người cứ bỏ đi hết thì hắn hiển nhiên sẽ thành trò cười, còn mặt mũi nào mà đi đón dâu được nữa? Đằng này lại còn là một tiên tử.

    Còn chưa kể đến việc cha hắn mà biết được chuyện này thì chỉ sợ mấy mạng cũng không đủ.

    "Các vị, xin hãy chờ lát."

    Ngồi trên lưng ngựa Đông Ngọc quay về phía mọi người chắp tay hành lễ, lớn tiếng nói: "Hôm nay ta Đông Ngọc cưới vợ là tiên tử, chúng ta đều là người trần mắt thịt nên việc đón dâu không phải dễ dang theo lẽ tự nhiên của cõi phàm trần chúng ta."

    "Chúng ta là bên phía nhà trai đến đây nhưng không được tiếp đãi đàng hoàng, đây chẳng phải là do tiên trưởng và tiên tử đang thử thách chúng ta hay sao. Chúng ta đi lâu như vậy, mà vẫn chưa được đón nhận là sao?"

    "Chỉ cần chúng ta thành tâm, nhất định có thể đi lên tới cái lầu kia, và đưa được cô dâu về." Đông Ngọc vừa dứt lời, đoàn người đã bắt đầu bị thuyết phục, liền gật đầu chấp nhận đi tiếp.

    Vương bà mối nghe vậy ngay lập tức ủng hộ Đông Ngọc, nói: "Người Đông công tử đây cưới chính là tiên tử nên có thể đây chính là nghĩ lễ của họ."

    Nói vậy nhưng vẫn còn một số người vẫn mang trong lòng nỗi lo lắng, trên mặt vẫn hiện ra vẻ bán tín bán nghi nói: "Vậy chúng ta phải đi tới khi nào? Chẳng lẽ cứ đi mãi như vậy sao?"

    Đông Ngọc kiên định nói: "Nếu quá giờ lành, chúng ta đương nhiên sẽ không thể nhận cô dâu, vậy cũng chỉ có thể nói ta Đông Ngọc ta không có duyên với tiên tử."

    Với quyết tâm của Đông Ngọc về thời gian, lại thêm Vương bà mối không ngừng cổ động, mấy người đi đón dâu vừa nãy liền ổn định lại, tiếp tục hướng lên lầu đi tiếp.

    "Hừ, đúng là một tên lươn lẹo mà."

    Bên ngoài nãy giờ xảy ra chuyện gì đều bị vị tiên tử này ngồi trong lầu quan sát hết từ đầu đến cuối.

    Nàng chính là cô dâu hôm nay, Hàn Mộ Tiên!

    "Ha ha, Mộ Tiên, ngươi muốn thấy hắn bị mất mặt, nhưng rất tiếc là biểu hiện của hắn đúng là ngoài ý muốn a!"

    Ngồi cạnh Hàn Mộ Tiên là một ông lão, ông ta cười nhạt, ánh mắt tỏ ra rất bình tĩnh.

    "Lão tổ, ta thật sự không muốn cùng hắn bái đường thành thân chút nào! Hắn chỉ là một phàm nhân, không có bất kỳ tư cách nào hành lễ với ta."

    Hàn Mộ Tiên tỏ ra oan ức, hai hàng lông mày cau lại, hai con mắt lộ ra một tia bất đắc dĩ, nàng bĩu môi, mặt đầy vẻ bất mãn khiến lòng người sinh trìu mến, cùng với nguyệt sắc quần sam², tất cả như để tôn vinh vẻ đẹp của một tiên tử.

    "Mộ Tiên, ta cũng biết nỗi oan ức của ngươi, nhưng vì đại kế, vì ngươi cơ duyên, nhất định phải làm như thế." Hàn Thiên Thủy nói với giọng rất bình tĩnh, hai tay ông thì vẫn đang nghịch một sợi tơ đỏ.

    Ngừng chốc lát, ông ta mới tiếp tục mở miệng nói: "Muốn ở giữa hai người buộc lên nhân duyên Hồng Tuyến, chỉ có hai biện pháp, một là nếu cả hai người đều cảm thấy mến nhau, tình thâm ý nùng thì tự nhiên khắc có thể thuận lợi buộc lên; còn thứ hai là dựa theo lễ pháp, cưới hỏi đàng hoàng, các ngươi bái đường thành thân."

    "Ngươi với hắn không thể nói là tình cảm gì, chỉ có hắn cưới ngươi xuất giá, các ngươi bái đường thành thân, mới có thể buộc lên nhân duyên Hồng Tuyến, định ra tam thế nhân duyên."

    Hàn Mộ Tiên nghiêng đầu nhìn Hàn Thiên Thủy, tay vẫn đang mân mê sợi Hồng Tuyến, muốn nói lại thôi.

    "Ta biết, ngươi hoài nghi sợi nhân duyên Hồng Tuyến này có thật sự hữu dụng hay không."

    Hàn Thiên Thủy nói ra những suy nghĩ trong lòng của Mộ Tiên, trầm giọng: "Sợi nhân duyên Hồng Tuyến này tuy không rõ lai lịch, nhưng tổ tiên di ngôn bên trong đã nhiều lần nhắc nhở không thể dễ dàng vận dụng."

    "Nhìn qua thì cũng chỉ là sợi tơ bình thường, nhưng ta dù cho triển khai toàn lực, cũng không thể hư hao nó một điểm, tuyệt không phải vật phàm."

    Hàn Mộ Tiên kinh ngạc, nàng hiển nhiên là biết rõ thực lực của lão tổ.

    "Vì theo lời sấm truyền ngươi phải được gả vào Đông gia, cho nên mặc kệ nhân duyên Hồng Tuyến là có hữu hiệu hay không chúng ta chỉ còn cách thử một lần xem sao."

    Hàn Thiên Thủy nói bằng giọng kiên định.

    "Theo lời sấm truyền.."

    Hàn Mộ Tiên yên lặng ghi nhớ bốn chữ này, quay đầu nhìn về phía bộ lễ phục dành cho tân nương vẫn còn nguyên vẹn trên bàn, phượng quan khăn quàng vai, trầm mặc không nói thêm một lời nào nữa.

    Ở bên ngoài căn lầu.

    Ngồi trên lưng ngựa, trên trán Đông Ngọc dày đặc mồ hôi hột, mặt lộ rõ vẻ lo lắng không cách nào che giấu, thỉnh thoảng hắn lại ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng vẫn thấp thỏm lo âu.

    Rõ ràng chỉ cách nhau có một trăm trượng, mà hắn cùng đội ngũ đón dâu của mình đã đi mất hơn một canh giờ vẫn không thể lên đến lầu.

    Nguyên bản hẳn là do việc đón dâu này khiến mọi người đã quá cao hứng, song giờ thấy tổn sức thì lại chán nản muốn bỏ cuộc. Cố gắng thuyết phục một hồi cuối cùng chính hắn lại chuẩn bị lâm vào tuyệt vọng, thì bỗng nhiên mây mù dần tản đi, lầu các môn mở ra.

    Người đầu tiên bước ra là Hàn Thiên Thủy, phía sau hắn Hàn Mộ Tiên ăn mặc đại hồng hỉ bào che kín đỉnh đầu cũng xuất hiện ở cửa.

    "Nhìn kìa, cô dâu xuất hiện rồi."

    Đông Ngọc ngồi trên lưng ngựa dĩ nhiên nhìn rõ hai người vừa bước ra, bầu không khí ngột ngạt ban nãy đột nhiên khác hẳn.

    Tiếng chiêng trống một lần nữa vang lên, đoàn người huyên nháo thanh liên tiếp.

    "Đây thật sự là tiên trưởng đã cố ý muốn thử thách chúng ta, nhanh lên đi, tăng tốc độ thôi."

    Tất cả mọi người đều lên tinh thần, nhanh chóng tiến lên phía trước.

    Khoảng một trăm trượng khoảng cách cứ nghĩ không thể tới, bây giờ chỉ mất vài bước chân liền đến trước mặt.

    Đông Ngọc xuống ngựa, sau đó tất cả mọi người đồng thời hướng về vị tiên trưởng hành lễ.

    "Xin chào tiên trưởng!"

    "Xin phép cho cô dâu được lên kiệu vì thời gian sắp không còn kịp rồi, chúng ta không nên bỏ qua giờ lành."

    Vương bà mối cũng không kịp nhớ đến những nghi thức rườm rà khác, để hai tùy tùng dẫn Hàn Mộ Tiên lên kiệu hoa.

    Hàn Thiên Thủy cũng cười đồng ý cho phép rước dâu lên kiệu, hai người rất phối hợp để hoàn thành xong nghi thức đón dâu này.

    Thời gian không nhanh không chậm trôi đi, cuối cùng Đông Ngọc cùng đoàn đón dâu cũng có thể về đến Đông gia trước giờ lành.

    "Cha!"

    Đông Ngọc vừa về đến cửa đã thấy Cao Đường đặt bên trên Đông lão hổ.

    Đông lão hổ vốn là bí danh, sở dĩ có cái tước hiệu này, là bởi vì ông đã từng một mình ở trong núi săn giết một con mãnh hổ. Lúc đó chuyện này đã náo động mười dặm tám hương, từ đó ông được mọi người kính trọng và gọi là Đông lão hổ. Mà Đông Ngọc mặc dù có thể đi ra bên ngoài học thầy đồ, thì cũng chỉ do là con cọp kia da hổ bán đi sau có đầy đủ tiền tài. Nguyên bản săn bắn và giết được một con hổ dũng mãnh cũng đủ để làm nên uy danh hán tử, bây giờ lại trở nên tiều tụy, sắc mặt vàng như nghệ, mơ hồ hiện ra thanh khí, hốc mắt hãm sâu, lộ ở bên ngoài hai tay trắng xám gầy yếu. Dù cho ông có khoác lên người bộ hỉ phục màu đỏ thì vẫn không tài nào nén nổi tử khí phát ra từ trên người.

    "Hôm nay là ngày tiểu tử ngươi kết hôn, vi phụ ta cảm thấy rất vui." Đông lão nói.

    May là nhìn thấy Đông Ngọc dn được cô dâu về thuận buồm xuôi gió Đông lão hổ sắc mặt nổi lên một vệt ửng hồng, tinh thần đã tốt lên đôi phần.

    Ông quay ra nhìn Hàn Thiên Thủy sau khi đi vào, vẫn còn giẫy giụa muốn đứng lên đến hành lễ với ông thì liền cười nói: "Ha ha, sau ngày hôm nay ngươi ta là người một nhà, không cần đa lễ."

    Hàn Thiên Thủy ngồi sát bên Đông lão hổ ở vị trí đầu sau, phất tay nói: "Bắt đầu đi!"

    Được Hàn Thiên Thủy ra hiệu lễ quan lập tức cao giọng gọi lên:

    "Giờ lành đã đến!"

    "Tân lang tân nương lạy trời đất!"

    - Nguyệt sắc quần sam²: Nhan sắc được ví với trăng, khoác trên mình bộ đồ lụa.
     
    AmiLee, Alissa, Đặng Châu2 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng mười hai 2018
  4. Cá Đẹp Trai Không có chuyện gì, đừng spam tường! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    861
    Chương 2: Tam thế nhân duyên.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Nhất bái thiên địa!"

    Đông Ngọc xoay người, sau đó quỳ xuống, nhìn về phía Hàn Mộ Tiên vẫn đang đứng, khẽ cau mày.

    Hàn Mộ Tiên chậm chạp không có quỳ xuống, hành động của nàng đã thu hút ánh mắt của mọi người.

    "Mộ Tiên!"

    Hàn Thiên Thủy không vừa ý với hành động của nàng, ông lên tiếng nhắc nhở.

    Đông Ngọc chỉ còn nghe thấy một tiếng thở dài, Hàn Mộ Tiên quỳ gối bên cạnh hắn, hai người đồng thời lạy xuống.

    "Nhị bái cao đường!"

    Hàn Thiên Thủy nở nụ cười nhạt nhòa, Đông lão hổ tuy luôn miệng khen hay, sắc mặt ửng hồng, tinh thần có ổn định đôi chút nhưng vẫn giẫy giụa đứng lên, hai tay thì liên tục run rẩy hư phù. ²

    "Phu thê giao bái!"

    "Lễ thành!"

    Hai chữ cuối cùng mang tính chất quyết định được lễ quan phán ra, Đông Ngọc cùng Hàn Mộ Tiên chính thức kết làm vợ chồng.

    Đông Ngọc trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng từ lúc xuất phát đến lúc quay lại đây hoàn thành nghi thức đã trải qua những khó khăn không phải đơn giản, nhưng cuối cùng nghi thức vẫn được hoàn thành khiến hắn không ngừng cảm tạ thần linh.

    Và từ bây giờ, tiên tử cũng chính là thê tử của hắn.

    Xem lễ xong mọi người thi nhau chúc này chúc kia, Đông Ngọc ngược lại cũng thận trọng cười chắp tay cảm ơn.

    "Hai người các ngươi tiến lên." Hàn Thiên Thủy vẫy vẫy tay với Đông Ngọc và Mộ Tiên, đợi hai người đến gần ông mới lấy ra một cái Hồng Tuyến.

    "Cây này là nhân duyên Hồng Tuyến, cũng chính là quà tân hôn của ta cho hai người các ngươi, cho các ngươi định ra tam thế nhân duyên, đưa tay ra."

    Hàn Thiên Thủy chăm chú thắt một mặt Hồng Tuyến lên cổ tay trái Hàn Mộ Tiên, ông thắt nút bằng phương thức rất đặc biệt, cuối cùng còn đánh một cái rất đẹp làm đồng tâm kết.

    Đón lấy đầu kia của Hồng Tuyến, Hàn Thiên Thủy tương tự thắt lên cổ tay phải của Đông Ngọc, phương thức giống nhau, xong kết.

    "Trời xanh làm chứng, hôm nay Hàn Mộ Tiên cùng Đông Ngọc kết làm vợ chồng, định ra tam thế nhân duyên."

    Xong xuôi, Hàn Thiên Thủy vẻ mặt trịnh trọng lẩm bẩm, tiếng nói của ông vừa xong, nhân duyên Hồng Tuyến đang thắt trên cổ tay hai người đột nhiên phát ra ánh hồng quang.

    Đặc biệt, nơi đồng tâm của sợi Hồng Tuyến thắt ở cổ tay hai người bỗng kết hồng quang đại thịnh, đột nhiên thoát ly cổ tay, xuất hiện trước ngực họ.

    Nguyên bản là do sợi tơ hệ tạo ra đồng tâm kết có màu đỏ mà lại được tiên lão kết nhiều lần nên đã hóa thành một tia sáng màu đỏ nơi thắt sợi Hồng Tuyến trông cực kỳ phức tạp.

    Hai cái đồng tâm kết phi thường đẹp đẽ, để mỗi người vì nó mà say mê, ở trước ngực hai người thì nhẹ nhàng chuyển động, trong lúc đó còn tạo ra một liên kết với tia sáng màu đỏ.

    "······"

    Hàn Mộ Tiên tự tay vén khăn che mặt, khiếp sợ nhìn nút thắt đồng tâm kết trước ngực mình.

    Trong ánh mắt nàng, nút thắt đồng tâm trước ngực bỗng càng lúc càng chuyển động nhanh, dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng tiến thẳng tim nàng biến mất không còn tăm hơi.

    Mà đúng ra thì ngay từ đầu nhân duyên Hồng Tuyến cũng không xuất hiện, cuộc hôn nhân lần này là sắp đặt, không theo ý nàng.

    Chỉ là hiện giờ trên cổ tay hai người đã có thêm hai đạo hồng ngân, chứng minh duyên nợ giữa nàng và hắn thật sự đã xảy ra.

    "Quả thật là tiên gia thủ đoạn!"

    Đông lão hổ cuối cùng cũng trở về trạng thái bình thường, liền lên tiếng khiến những người khắc thu lại vẻ kinh ngạc của họ.

    Hàn Thiên Thủy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, Hàn Mộ Tiên cắn môi, thần sắc bắt đầu trở nên phức tạp.

    Khi nàng hướng mắt nhìn về phía Đông Ngọc thì có vẻ hắn cũng phảng phất cảm giác với ánh nhìn của nàng, liền quay đầu, ngay lập tức đối mặt với ánh mắt nàng.

    Ngược với Mộ Tiên, Đông Ngọc vẫn cao hứng vô cùng, tuy rằng hắn không biết nãy giờ là đang xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đủ hiểu không phải chuyện xấu.

    Bốn mắt nhìn nhau, Hàn Mộ Tiên lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó lại thả tấm khăn che mặt xuống, ngăn cách tầm mắt hai người.

    Nụ cười trên mặt Đông Ngọc thoáng chốc cứng đờ, lúc này dù giả ngốc hắn cũng có thể nhận thấy rõ ràng, Hàn Mộ Tiên trong lòng đối với mình là thống hận, xấu hổ, qua loa, cùng với cao cao tại thượng lạnh lùng.

    Hay chính là không có một điểm yêu thích!

    Đây là một thứ nhận biết rất kỳ diệu, lòng của hai người tựa hồ ngay lập tức bị nhân duyên Hồng Tuyến rút ngắn, có cảm giác trong lòng, thậm chí để cho hai người tâm ý tương thông, hiểu cảm giác đối phương dành cho mình là gì.

    Đông Ngọc cũng liền khẳng định, đây mới chính là cảm giác chân thực nhất mà Hàn Mộ Tiên đối với mình.

    Ngay lập tức hắn như nhận được một thùng nước lạnh dội thẳng vào lòng hắn, khiến hắn lạnh xuyên tim.

    "Con trai ta được tiên trưởng để ý, chịu gả tiên tử cho, Đông gia ta cũng không biết lấy gì đền đáp, chỉ có một cái vòng tay tổ tiên để lại nhiều đời, thường trao cho nàng dâu mới của Đông gia, mong rằng tiên tử không từ chối."

    Đông lão hổ tay run rẩy, lấy từ trong lồng ngực ra một cái vòng tay.

    Vòng tay chất liệu là hiếm thấy huyết ngọc, dị thường tinh mỹ, bên trên còn được điêu khắc một cái huyết phượng, tự nhiên mà thành, phi thường đẹp đẽ.

    Đông lão hổ run rẩy đứng dậy, tiến lên một bước, cầm huyết ngọc trạc đi về phía Hàn Mộ Tiên.

    Huyết ngọc trạc tuy rằng vừa nhìn chính là bảo vật quý giá, nhưng đây là đối với phàm nhân mà nói. Còn đối với Hàn Thiên Thủy hay với Hàn Mộ Tiên tới nói, những đồ vật dưới phàm giới thế này không có bất kỳ giá trị, ở trong mắt bọn họ chỉ là rác rưởi, phế vật mà thôi.

    Vì lẽ đó Hàn Thiên Thủy căn bản sẽ không nhìn nhiều, mà cả kể đưa huyết ngọc trạc tới trước mặt thì Hàn Mộ Tiên cũng thờ ơ, không động lòng, trong lòng nàng vốn là kìm nén một luồng khí, lúc này không còn muốn tiến lên nhận vòng tay một cách ý tứ nữa.

    Cảm giác được trong lòng nàng xem thường, nhìn lại phụ thân mình đứng run rẩy, lúc nào cũng có thể ngã xuống, Đông Ngọc đột ngột sinh ra tức giận trong lòng, tiến lên hai bước đỡ lấy Đông lão hổ, hắn cầm lấy huyết ngọc trạc, nói: "Cha, nhân gia là tiên nhân, không hiếu kì với đồ vật gia truyền của chúng ta đâu, cái vòng tay này trước hết cha hãy giao cho con đi!"

    Đông Ngọc đột nhiên bạo phát, để tình cảnh nhất thời lạnh xuống.

    "Khặc khặc, Mộ Tiên, còn không tiếp nhận ban tặng từ trưởng bối."

    Hàn Thiên Thủy lên tiếng, hóa giải không khí chất đầy sự lúng túng của hai bên.

    Bị ép, Hàn Mộ Tiên không tình nguyện đi lên trước, nhận huyết ngọc trạc trong tay Đông lão hổ.

    Vòng tay vừa tới tay nàng, đột ngột sinh dị biến.

    Huyết ngọc trạc đột nhiên huyết quang đại thịnh, một con huyết phượng từ huyết ngọc trạc trung phi ra, phát sinh một tiếng to rõ tiếng phượng hót.

    "Linh Bảo!"

    Lần thứ hai, Hàn Mộ Tiên chủ động nhấc chiếc khăn lên đến đỉnh đầu, khiếp sợ nhìn huyết phượng không ngừng vờn quanh người mình bay lượn, kinh kêu thành tiếng.

    "Linh Bảo, lại là Linh Bảo!"

    Hàn Thiên Thủy nãy giờ vẫn bình chân như vại ngồi một chỗ, ngay lập tức đứng bật dậy, khiếp sợ nhìn huyết phượng cùng vòng tay, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng hiếm thấy.

    Huyết phượng xoay một vòng quanh Hàn Mộ Tiên, sau đó xoay quanh vài vòng nữa, khẽ kêu lên một tiếng rồi trở lại bên trong huyết ngọc trạc, hóa thành vòng tay, trên có hình con huyết phượng.

    "Huyết Phượng Trạc!"

    Hàn Mộ Tiên không tự chủ được cắn vào môi mình, tay phải nắm chặt lấy Huyết Phượng Trạc, trong mắt kinh hãi lộ vẻ khó xử.

    Vòng ngọc đầu tiên bị nàng xem thường, cuối cùng lại là một cái Linh Bảo.

    Xét ra thì cả bộ tộc Hàn thị, cũng chỉ có một kiện tàn tạ Linh Bảo, và được Hàn thị coi là trấn tộc chi bảo.

    Mà hiện tại, nàng tự nhiên lại dễ dàng có được một cái Linh Bảo hoàn hảo như vậy, đồng thời vẫn là Linh Bảo linh tính tự động hiện ra, rồi nhận nàng!

    "Vòng này là Đông thị đời đời truyền lại, Huyết Phượng Trạc chỉ khi gặp đúng người, mới hiện ra dị tượng này."

    Đông lão hổ lúc này đứng thẳng, trên mặt vàng như nghệ toàn bộ bị thay thế bằng nét mặt ửng hồng, tinh thần dồi dào, hai mắt dần khôi phục thần thái.

    Đông Ngọc vừa nhìn tình hình này, trong lòng hơi hồi hộp một chút, đây là hồi quang phản chiếu tình hình a!

    "Ha ha, như vậy cũng đủ để ta khẳng định rằng tiên tử cùng con trai của ta quả thật có tam thế nhân duyên, ta cũng yên lòng rồi!"

    Đông lão hổ nói bằng giọng to, dõng dạ vang khắp phủ, nhưng vừa dứt liền thì liền ngã nhào xuống đất nằm im bất động.

    "Cha!"

    Đông Ngọc tan nát cõi lòng tiếng khóc vang lên, Đông lão hổ từ từ không còn khí tức.

    Việc vui, đảo mắt biến thành tang sự!

    Đông Ngọc khóc rống lên, hai mắt tối sầm lại, hắn đột nhiên mất đi ý thức.

    "Đi!"

    Hàn Thiên Thủy vung tay lên, một cơn gió nổi lên, cuốn lấy cả hai cha con Đông thị cùng Hàn Mộ Tiên biến mất không còn tăm hơi.

    Chỉ để lại những thôn dân đến tham gia đứng chôn chân một chỗ kinh ngạc thốt lên!

    Ra khỏi Thạch Nhai Thôn, liền cưỡi gió mà đi, Hàn Mộ Tiên nhìn hai cha con nhà Đông thị bất động dưới chân, vuốt nhẹ Huyết Phượng Trạc trong tay, tuy rằng không muốn bỏ, nhưng nàng vẫn đem Huyết Phượng Trạc đưa về phía Hàn Thiên Thủy.

    "Lão tổ, Mộ Tiên tự biết không có khả năng sử dụng bảo vật này, kính xin lão tổ nhận lấy."

    Hàn Thiên Thủy nhìn Huyết Phượng Trạc, ánh mắt hừng hực tham lam, Huyết Phượng Trạc vừa nhìn đã biết chính là Linh Bảo, bên trong là thượng phẩm, hắn nói không động tâm là không thể.

    Trầm ngâm một lúc lâu, hắn mới ngừng lại lòng tham, vẻ mặt ôn hòa nói: "Mộ Tiên, nếu là Đông thị đưa cho ngươi, đồng thời Linh Bảo cũng nhận ngươi rồi, vậy ngươi hãy nhận lấy đi!"

    "Lão tổ, lời ấy thật chứ?"

    Hàn Mộ Tiên mừng rỡ không thôi.

    "Ha ha, ta sao lại nuốt lời."

    Hàn Thiên Thủy híp mắt, nói: "Chỉ bằng cách biến thành phàm nhân làm con dâu Đông thị, liền lấy ra được một cái Linh Bảo, ta có thể xác định, Đại Đông Sơn bên trong Đông thị tiên tàng nhất định là thật."

    "Đợi lấy ra Đông thị tiên tàng, còn sợ không có bảo vật sao? Huyết Phượng Trạc này thưởng ngươi, Đông thị tiên tàng còn phải dựa vào ngươi đây!"

    "Đa tạ lão tổ, Mộ Tiên nhất định dùng hết khả năng."

    Nàng đến đây mới thở phào nhẹ nhõm, Huyết Phượng Trạc hiện tại triệt để thuộc về nàng.

    Dù cho sau đó không thu hoạch được gì, chỉ bằng có được Linh Bảo, chuyến này cũng hoàn toàn đáng giá.

    Bốn người hướng Đại Đông Sơn mà bay, Thôn Thạch Nhai rất nhanh liền biến mất khỏi tầm mắt.

    Sau một chốc, Hàn Mộ Tiên tò mò hỏi: "Lão tổ, nghe đồn bên trong Đông thị tiên tàng có thành tiên cơ duyên, là có thật không?"

    "Khà khà!"

    Hàn Thiên Thủy cười khẽ hai tiếng, nói: "Ở giới tu hành ghi chép, từng có mấy Đông thị tiên tàng bị phát hiện, mỗi một cái Đông thị tiên tàng bên trong bảo vật đều không giống nhau, nhưng nhất định sẽ có ba món đồ -- Tiên trì, Tiên thuật, Tiên khí."

    "Tiên trì có thể để cho một phàm nhân đúc ra Tiên thể, trở thành tu hành thiên tài!"

    "Tiên thuật vượt xa giới tu hành về phương pháp, có thể khiến người ta thuận lợi thành tiên!"

    "Tiên khí, mặc dù là Đại tông phái, cũng chưa chắc đều có, mỗi một kiện đều là trấn tông chi bảo!"

    Nói đến đây chút, Hàn Thiên Thủy cũng không khỏi tâm tình khuấy động, trong lòng hừng hực, "Mỗi một lần Đông thị tiên tàng hiện thế, đều sẽ ở giới tu hành nhấc lên một màn mưa máu gió tanh, mặc dù là những Đại tông phái cũng sẽ dốc toàn lực cướp giật."

    "Nghe đồn Thái Linh Phủ được phong làm tổ sư, cũng là bởi vì được hưởng một bộ phận Đông thị tiên tàng, mới sáng lập được truyền thừa vạn năm đại phái Thái Linh Phủ bây giờ."

    "Chỉ cần có được Đông thị tiên tàng, ta cùng Hàn thị bộ tộc quật khởi, liền ngay trong tầm tay."

    Hàn Thiên Thủy âm thanh trầm thấp, nhưng trong giọng nói dã tâm không hề che giấu chút nào.

    Ngự phong đi tới Đại Đông Sơn, Hàn Thiên Thủy ngừng lại ở một chỗ sâu thẳm bên trong thung lũng, trước vách đá.

    "Đến, chính là chỗ này."

    Hàn Thiên Thủy giọng nói lộ vẻ kích động, hai mắt bắn ra thần quang, nhìn chằm chằm về phía vách đá.

    Sau đó, hắn nhìn về phía Đông lão hổ đang nằm trên đất, hai tay bấm quyết, quay về trên đất chỉ tay, một tia sáng trắng bao phủ toàn bộ thi thể Đông lão hổ.

    Từng tia từng sợi sương máu bay ra từ bên trong thi thể Đông lão hổ, thi thể của ông với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy héo rút dần xuống, một lát sau hóa thành một bộ xương khô.

    Sương máu hóa thành một đoàn tinh huyết, nổi trước người Hàn Thiên Thủy, hắn híp mắt, hai tay bấm quyết, xúc động đoàn tinh huyết, ở trong hư không họa ra một đạo Huyết phù.

    Huyết phù vừa thành, Hàn Thiên Thủy xúc động, làm rơi vào trán Hàn Mộ Tiên, ẩn vào trong cơ thể nàng biến mất không còn tăm hơi.

    "Mộ Tiên, có Huyết phù, hơn nữa nhân duyên Hồng Tuyến, lẽ ra có thể để ngươi thông qua lối vào huyết cấm, tiến vào bên trong."

    Hàn Thiên Thủy trầm giọng nói: "Nhớ kỹ ta lời ta nói, để có thể thuận lợi tiến vào bên trong, đúc ra Tiên thể cơ duyên chính là ngươi, nếu ngươi có thể đem Tiên thuật cùng Tiên khí mang ra ngoài, ngươi và ta chính là người đứng đầu bộ tộc Hàn thị to lớn nhất công thần."

    "Tiên thể, Tiên thể ···"

    Hàn Mộ Tiên thấp giọng ngâm khẽ hai câu, ánh mắt từ từ kiên định đi, nói: "Lão tổ, Mộ Tiên làm hết sức."

    Hư phù²: Trôi nổi xa vời, ý nói không thiết thực. Cũng nói là Hư phiếm hoặc Phù phiếm.
     
    AmiLee, AlissaĐặng Châu thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...