Ngôn Tình [Edit] Trong Bụi Cỏ Có Đóa Hoa Đỏ Thẫm - Hoa Hoa Cửu Lục

Thảo luận trong 'Box Dịch - Edit' bắt đầu bởi Jerry Trương, 29 Tháng mười 2021.

  1. Jerry Trương

    Bài viết:
    10
    Trong Bụi Cỏ Có Đóa Hoa Đỏ Thẫm

    [​IMG]


    Tác giả: Hoa Hoa Cửu Lục

    Thể loại: Ngôn tình, Hiện Đại, HE, Tình Cảm, Ngọt sủng, Vườn trường, Đoản văn

    Độ dài: 10 chương

    Nguồn: Wikidth

    Edit bởi thành viên Jerry Trương

    Link thảo luận góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Của Jerry Trương - Việt Nam Overnight

    Văn án:

    Làm một cái xã súc linh cảm đều nơi phát ra với phun tào lão bản

    Nhưng bất đắc dĩ lão bản cấp phát tiền lương lại không thể phun tào quá lợi hại

    Cũng liền tam vạn nhiều nhìn xem liền xong rồi

    Tag: Dốc lòng nhân sinh ngọt văn trưởng thành vườn trường

    Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Nam chủ nữ chủ ┃ vai phụ: ┃ cái khác:

    Một câu tóm tắt: Trong bụi cỏ có đóa đỏ thẫm hoa

    Lập ý: Cố lên cố lên
     
    Chỉnh sửa cuối: 3 Tháng mười hai 2021
  2. Đang tải...
  3. Jerry Trương

    Bài viết:
    10
    Chương 1: Gặp mặt

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Một ngày trời quang đãng, một vóc người mảnh mai, mang theo khẩu trang, mũ và võ trang đầy đủ người lén lút tiến vào một tiểu khu hộ gia đình, sau khi tiến vào thang máy người này ấn nút đến tầng cao nhất, thang máy từ từ đi lên.

    Một bên tránh né giám sát một bên nhìn con số trên màn hình, cuối cùng dừng ở tầng 35, "Đinh --" một tiếng, thang máy mở ra. Người này lén lén lút lút thò đầu ra, xác nhận không có ai trong hành lang sau đó bước ra ngoài, giữ cho bước chân của mình nhẹ nhàng nhất có thể, từ trong túi xách chậm rãi lấy ra -- một chồng tờ rơi, ngón tay rút lấy ba tờ rồi đặt lên tủ giày ở trước cửa nhà.

    "Hai bậc thang ba hộ, một hộ đặt hai hoặc ba tờ. Cái này một bao có lẽ rất nhanh liền phát xong."

    Việc này rón rén giống như làm trộm "Nhân thượng nhân" Ngô Hinh Ưu chính là làm công, cô phát tờ rơi chính là tự mình huấn luyện nghệ thuật cơ cấu "Hoa hồng lớn" chiêu sinh tuyên truyền. Vạn ác chủ nghĩa tư bản tùy ý sai sử cơ sở nhân dân xã súc, nơi nào có phản kháng, nơi đó liền có áp bách, Ngô Hinh Ưu ở chỗ này làm việc hai năm vì sao không phản kháng, bởi vì nàng còn có.. Phòng vay phải trả.

    Hoa hồng lớn nằm ở tầng bốn của trung tâm thương mại, toàn bộ tầng này dung để giảng dạy và đào tạo, hôm nay chủ nhật nghỉ lễ Quốc Khánh nhà trường cần học bù nên huấn luyện cơ cấu cũng không cần lên lớp, phóng tầm mắt nhìn tới toàn bộ lầu bốn tất cả đều nghỉ, chỉ có các nàng ra phát tờ rơi.

    Đi thang máy lên tầng cao nhất, sau đó chạy xuống cầu thang bộ. Đây đã là tòa nhà thứ ba cô ấy đi bộ sáng nay. Hầu như mỗi lần cô ấy đến tầng một, cô ấy cho rằng phát xong liền không sao, kết quả ông chủ nói, "Quay lại lấy và gửi hết đồ trong tủ đi!"

    Lớp nghệ thuật của họ chịu trách nhiệm ở quảng trường phía sau tiểu khu. Hai trong bốn giáo viên xin phép nghỉ, chỉ còn lại cô cùng một người mới tới cái gì cũng không biết, em gái ngây thơ.

    "Năm mới năm mới năm mới năm mới! Tôi thật sự muốn chịu phục, chỉ hai người chũng ta phát một cái tiểu khu lớn như vậy, ông chủ nói đến giúp chúng ta phát, gọi điện thoại cho hắn thời gian âm thanh đều là mông lung, khẳng định không biết ở nơi nào đi ngủ đâu!" Ngô Hinh Ưu ngồi tại trong hành lang gửi một tin nhắn cho bạn than của mình.

    "Lúc này mặc kệ ông chủ đi, cố lên nha, buổi chiều tan làm tới nhà của tớ ăn cơm, làm cho cậu sườn xào chua ngọt, cònmuốn ăn gì nữa không nói cho tớ biết, lát nưa tớ sẽ mua!"

    Nhìn thấy sườn xào chua ngọt, Ngô Hinh Ưu lê hai đầu đau nhức chân tiếp tục đi lên cầu thang. Cửa của một số lối đi an toàn bị đóng lại, khi mở ra sẽ phát ra âm thanh "ken két". Loại này âm thanh kỳ quái này đặc biệt lan tỏa trong hành lang tối tăm. Trước cửa có mấy cái tủ giày, không có tủ giày liền đặt trên thảm trải sàn trước cửa, tiếng cửa vang lên khến cô sợ hãi bỏ chạy.

    Muốn hỏi vì sao?

    Bởi vì tiểu khu cấm phát tờ rơi, các tầng còn có giám sát, nếu như bị bảo vệ nhìn thấy thì bị mắng chửi thẳng tay, hoặc là bị các hộ gia đình bắt gặp trực tiếp đưa đến phòng an ninh, sau đó lại ập xuống bị mắng một trận, nếu để ông chủ biết, lại là ập xuống trán bị mắng một trận, bất kể làm thế nào, chính là sẽ chịu một trận mắng.

    Khi đang lén lút phát tờ rơi, cô chợt nghe thấy tiếng một người mở cửa, tâm cô lập tức nâng lên cổ họng, thầm nghĩ: Xong, chạy! Chưa đầy nửa giây, cô nhấc chân chạy vào hành lang, chính là không may, cửa hành lang bị đóng lại, cô đưa tay vặn một cái, "Lộp bộp --" một chút, chốt cửa rớt xuống..

    Ngô Hinh Ưu đứng trên lầu tối lộn xộn, lúc này phía sau một đạo sáng ngời, một giọng nói từ tính giống như quỷ gọi.

    "Cô là ai? Cô đang làm gì ở đây?"

    Ngô Hinh Ưu lập tức cứng người, cô cầm chốt cửa chậm chạp không quay người, đại não cao tốc vận chuyển tìm một lí do hợp lý không có sơ hở lấp liếm cho qua, còn không đợi cô kịp phản ứng cổ tay liền bị người bắt được.

    "Cô.. Cô sẽ không.. Đang trộm chốt cửa chứ?"

    Đập vào mắt là một thanh niên, mặc bộ quần áo thể thao màu xám giống như anh ta chuẩn bị đi ra ngoài, vóc dáng thật cao, thanh âm êm tai lại không nói tiếng người, cái gì gọi là trộm chốt cửa? Cần thiết hay không, chốt cửa còn cần trộm?

    "Không có không có, làm sao có thể, đây là không cẩn thận rơi xuống tôi chuẩn bị gắn lại nhưng là có chút khó khăn.." Ngô Hinh Ưu chột dạ nói.

    Không chấp nhận được lời giải thích của cô, người đàn ông kia liền vạch trần lời nói dối của cô, con mắt có chút nheo lại khẳng định nói, "Cô đang.. Nói dối!"

    Hắn nhìn thấy Ngô Hinh Ưu với một túi quà treo trên cánh tay còn lại của cô, hỏi: "Đó là cái gì? Có phải là chốt cửa mà cô đã trộm không? Lấy nó ra, không giao ra chính là ngầm thừa nhận, tôi sẽ đem cô đưa đến bất động sản, tuổi còn trẻ không học tốt!"

    Ngô Hinh Ưu lại một lần nữa lộn xộn, người này mạch não bị chập sao?

    "Tôi đến tìm bạn, cô ấy nói cô ấy sống ở tầng này."

    "Ồ~Vậy tòa nhà tên là gì vậy?"

    "A? Tên tòa nhà?"

    "Đừng bịa nữa." Người đàn ông nhìn thấu âm mưu của cô, trên cao nhìn xuống nói: "Tôi là người duy nhất ở tầng này, bên kia một người di dân. Một căn hộ để trống một năm, cô muốn tìm người bạn nào? Trách không được chốt cửa hành lang của tiểu khu gần đây không hiểu sao mất tích, hóa ra là cô cùng đồng bọn, lấy ra tôi xem!"

    Cô nắm lấy cái túi không cho hắn nhìn, hô to một tiếng, "Chờ một chút!"

    Người đàn ông dừng lại.

    "Nếu như trong này không phải chốt cửathì sao? Anh phải xin lỗi tôi!" Ngô Hinh Ưu làm ra bộ dáng hung hồn cố gắng cò kè mặc cả, thế nhưng đối phương căn bản không cho cô cơ hội.

    "Tôi mặc kệ trong này là cái gì, cô là người lạ ở chỗ này lén lén lút lút không phải lừa đảo tức là đạo chích, nếu không chính là nhét miếng quảng cáo!"

    Nhét miếng quảng cáo? Hắn sẽ không nghĩ rằng cô là phụ cận nhà ga nhét cái loại kia miếng quảng cáo a! Tôi đi! Hôm nay đi ra ngoài không coi ngày cũng không xem bói, xui xẻo như vậy! Ngô Hinh Ưu âm thầm hối hận, đồ trong túi càng không thể để hắn nhìn.

    Bỗng nhiên, anh thoáng nhìn thấy tờ rơi trên tủ ở cửa, nó không có ở đó khi anh chạy bộ về lúc sáng, hiện tại liền có, sờ tới có cảm giác khá dày. Có bốn hoặc năm tờ, anh một mặt đã hiểu: "A~thật đúng là phát tiểu quảng cáo nha! Đi cùng tôi đến bất động sản!"

    "Loại sự tình này còn cần đi bất động sản? Không cần đi! Anh thật đúng là chủ nhà tốt, vì vậy anh sẽ không để phí bất động sản của mình vô ích!"

    Bàn tay của người đàn ông rất lớn, dung một tay nắm lấy cổ tay cô dễ dàng khống có vấn, Ngô Hinh Ưu mặc dù nặng, nhưng da thịt đều dài đến trên đùi, cổ tay cô mảnh vô cùng. Ngô Hinh Ưu còn muốn tránh thoát khỏi, tư thế như vậy rất khó không bị người khác quăng tới ánh mắt giống nhau, người đàn ông kia ghé vào tai cô nói nhỏ: "Ra cửa sẽ có nhiều người, nếu như không nghĩ càng thêm mất mặt, cô có thể giãy dụa, dù sao tôi sẽ không buông tay!"

    Ngô Hinh Ưu hung hăng nhìn anh chằm chằm, tức giận đến mũi ê ẩm cũng không dám nói cái gì, dù sao mình vẫn còn muốn mặt mũi, giáo khu bên trong có không ít người cùng học sinh, nếu như bị ai bắt gặp, vậy mặt dày của thật đúng là mất hết.

    Bất ngờ, người phụ trách bất động sản đã kéo túi xách của cô rồi lấy tờ rơi ra xé nát bét, sau đó chỉ về phía cô mắng một trận, trong phòng tiếp khách thật nhiều người đều nhìn về bên này, người đàn ông kia ở một bên ngồi nhìn xem, không nói một lời, không lộ vẻ gì.

    "Tào tiên sinh, thật sự là xin lỗi đã làm cho ngài thêm phiền phức, mang đến cho ngài trải nghiệm không tốt, thế này ngài để lại tên họ, số điện thoại cùng số hộ gia đìn, hôm nào chúng tôi đến nhà thăm hỏi."

    "Tào Tịnh Trần, khu A tòa nhà 6 lầu 1 số 3303." Anh ta ngồi ở trên ghế sô pha chân bắt chéo nhìn từ trên xuống dưới đứng tại chỗ không nhúc nhích Ngô Hinh Ưu, đôi mắt tròn xoe, hốc mắt đỏ lên, hai cánh tay nhét vào trong tay áo một mực điều chỉnh hô hấp.

    Người phụ trách bất động sản là một người đàn ông trung niên trẻ hơn một chút, vừa thấy chính là loại ỷ thế hiếp người, chân trước cười tủm tỉm với Tào Tịnh Trần ghi chép xong tin tức về sau, chân sau lại thay đổi một bộ hung thần ác sát gương mặt bắt đầu chỉ trích Ngô Hinh Ưu.

    "Cô sao vậy? Lén lút tiến vào đến vào phát tờ rơi sao mà to gan như vậy, sao không lẻn vào nhà người ta để tờ rơi ở đầu giường đấy! Chúng tôi phiền nhất chính là những người như cô, như con gián đồng vậy, dạng mỗi ngày đuổi không đi, từng đợt từng đợt trông thấy liền buồn nôn, còn có làm hư chốt cửa, bồi thường gấp 10 lần!" Người phụ trách mẹ nó mặt đỏ tai hồng, Ngô Hinh Ưu nhìn hắn chằm chằm nước mắt lập tức liền muốn rơi xuống.

    "Cô khóc cũng không có, con gái không học tốt, không được thì làm gì, nếu là ở xã hội cũ còn không biết tệ nạn gì đang xảy ra đâu, cái này nếu là con gái nhà tôi không phải.."

    Người phụ trách nói có chút quá đáng, Tào Tịnh Trần có chút dừng không được đi, vừa định mở miệng ngăn lại, liền bị Ngô Hinh Ưu phản ứng giật nảy mình.

    "Ông dựa vào cái gì nói tôi như vậy, ông tính là cái gì a! Ông phát tiền lương cho tôi sao? Tôi là xúc phạm đất nước để ông như thế một trận quở trách? Phát tờ rơi có gì sai? Tiểu khu các ông không cho phát tờ rơi tôi biết chứ, tôi là nhân viên bán thời gian, tôi có thể làm gì. Ông không phải cũng là làm công chuyên môn nhìn chúng tô không cho chúng tôi phát sao? Ông chủ của tôi để cho tôi tói tiểu khu này len lén phát tôi có thể làm gì. Tiểu khu không cho phát tờ rơi ông không biết à! Tôi có thể nói như vậy sao? Tôi tới phát các ông lại không cho, ông cho rằng tôi muốn bị mắng a! Bị loại người này mang tới nơi này đến ông cho rằng tôi nguyện ý!" Ngô Hinh Ưu chỉ vào Tào Tịnh Trần nói một cách ủy khuất, nước mắt liền rơi xuống. Tào Tịnh Trần trong lòng buồn cười, ngữ khí lên án có chút sữa, không thể giải thích được giống như cháu gái nhỏ bị mẹ trách mắng khóc tìm lý do.

    "Ông hung dữ, tôi có khả năng gì, ông dựa vào cái gì hung dữ với tôi, biết vì cái gì con gián luôn luôn có đi, bắt giặc trước bắt vua, ông luôn luôn bắt những cái kia điểm nhỏ điểm mệt chết ông cũng làm không hết, có bản lĩnh ông chửi ông chủ chúng tôi đi, dựa vào cái gì chúng tôi làm công bị mắng vẫn là chúng tôi!"

    "Không.. Cô không nên kích động, có chuyện gì từ từ nói.." Người phụ trách bị hét nhất thời sững sờ, trong nháy mắt mềm long tới an ủi Ngô Hinh Ưu.

    "Ông không cần nói với tôi, có chuyện gì cứ nói với oog chủ của tôi, tôi hiện tại liền gọi điện thoại cho ông ấy." Ngô Hinh Ưu lấy điện thoại di động ra mở phần thông tin tìm đến số điện thoại của ông chủ gọi, người phụ trách nhìn Tào Tịnh Trần, nhìnNgô Hinh Ưu, trong lúc nhất thời có chút khó có thể xong việc.

    "Cô gái à, nếu không cô đi đi, sau này chúng tôi đi nói ông chủ của cô đừng có tới.."

    "Không được! Dựa vào cái gì tôi chịu mắng xong liền để tôi đi, ông ấy cũng phải đến bị mắng, mỗi lần đều như vậy, phía trước là người, phía sau là chó. Ngày ngày mù quáng chỉ huy, gây họa liền để chúng tôi chịu trách nhiệm, ông đừng nói nữa, tôi hiện tại liền gọi ông ấy tới, hôm nay ông ấy cũng phải bị mắng!"

    "Uy? Trần giáo trưởng? Sao ông lại không nghe điện thoại! Hiện tại tôi đang ở bất động sản, vừa mới gửi trang hóa đơn đã bị ai đó chặn, người phụ trách nơi này yêu cầu ông tới một chuyến.. Không được, chính là chỉ đích danh để ông tới, bằng không liền dán thông báo đến chúng ta ở cửa tiểu khu, ông tranh thủ thời gian đến đây đi!"

    Ngô Hinh Ưu nâng điện thoại lên, Tào Tịnh Trần thấy rõ ràng trên màn hình điện thoại di động viết "Ông chủ phế vật", nhất thời nhịn không được, anh "XÌ.." một tiếng bật cười, làm cho Ngô Hinh Ưu trừng mắt lớn nhìn hắn. Tào Tịnh Trần sờ sờ mũi nghi thầm, người này là đối với ông chủ của cô bất mãn như thế nào.

    Ngô Hinh Ưu một bên lau lấy nước mũi một bên yên lặng rơi lệ, người phụ trách muốn nói với cô một câu, cô lập tức cầm nước mắt, trả lời đúng mực: "Không cần nói với tôi, ông chủ của tôi lập tức sẽ tới, ông trực tiếp nói với ông ấy đi!"

    Tào Tịnh Trần nhặt lên tờ rơi còn sót lại nhìn sơ lược một chút, một đóa hoa hồng lớn màu đỏ ở góc trên bên phải với khuôn mặt tươi cười, "Trường đào tạo nghệ thuật Hoa hồng lớn", ở phía Đông của tầng bốn của trung tâm thương mại. Phía dưới là phần giới thiệu khuôn viên trường và phân loại các khóa học, vũ đạo, mỹ thuật, Taekwondo.. vv.

    Theo phong cách của giáo viên, liếc mắt một cái liền thấy được hiện tại khóc thút thít hoàn toàn khác biệt Ngô Hinh Uu đang cười vui vẻ trên tấm ảnh. Nhìn cô hiện tại ủy khuấtnhư vậy, đột nhiên trong lòng cảm thấy có một chút xấu hổ, để người ta làm cho khóc thảm như vậy.

    Lại nói tiếp kỳ thật chính mình cũng không phải cố ý, chính là bị nhét miếng quảng cáo đã không nói nên lời rồi, hôm nay vừa vặn để cô gặp phải mà thôi. Bản than cũng xác thực không nghĩ tới người phụ trách bất động sản nói chuyện khó nghe như vậy, vốn cho rằng tịch thu tờ rơi về sau sẽ không sao, ai biết được sẽ diễn biến thành cái dạng như bây giờ.

    Một lúc sau, một người đàn ông ước chừng hơn bốn mươi tuổi quần áo chỉnh tề chạy đến, vừa vào cửa liền chạy về phía Ngô Hinh Ưu hỏi thăm tình huống. Tào Tịnh Trần nhìn từ trên xuống dưới, hóa ra đây chính là "Ông chủ phế vật" trong truyền thuyết kia.

    Trần giáo trưởng vừa đến nói rõ thân phận của mình, ông ta là bạn của quản lý bất động sản của tiểu khu, vốn là len lút, kết quả ai biết đứa nhỏ này ngốc như vậy, để cho người ta hiểu lầm. Người phụ trách nghe Trần giáo trưởng cùng cấp trên của mình quen biết nhau, lập tức thay đổi thái độ thương lượng, Ngô Hinh Ưu trợn to mắt, thật đúng là có tiền có thể ma xui quỷ khiến, liếc mắt khinh thường một cái liền đi ra ngoài. Tào Tịnh Trần cũng đi theo ra ngoài, quan sát cô từ phía sau. Ngô Hinh Ưu ngồi ở trên bậc thang cúi đầu ngồi chơi lấy thất tinh bọ rùa.

    Người phụ trách đối với Trần giáo trưởng tiến hành giáo dục đơn giản sau liền cười tủm tỉm cho người đưa ông ấy ra. Ngô Hinh Ưu một giây đồng hồ đều không muốn chờ đợi ở đây, "Buổi chiều tôi xin nghỉ phép."

    "Được, ở nhà nghỉ ngơi một chút đi, ngươi làm sao còn có thể để cho người ta.. Hiểu lầm nữa nha!" Trần giáo trưởng muốn nói lại thôi, đáp ứng yêu cầu nghỉ phép của cô.

    "Tôi ngu ngốc thôi!" Nói xong, Ngô Hinh Ưu nhìn thoáng qua Tào Tịnh Trần, dưới ánh mặt trời hắn xác thực ra dáng lắm, nếu như vừa rồi không ảy ra sự việc như này, cô sẽ cảm thấy người này rất đẹp trai, nhưng là trải qua việc ồn ào vừa rồi, hừ! Quả nhiên, dáng dấp đẹp mắt không có một cái tốt.
     
  4. Jerry Trương

    Bài viết:
    10
    Chương 2: Ngẫu nhiên gặp được

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bên kia đường từ cổng phía phía Đông của trung tâm mua sắm là những ngôi nhà bị phá bỏ ở làng Tây Đường và làng Tây Đệ. Ngôi nhà của Ngô Hinh Ưu mua trong một tiểu khu có hơi đắt tiền ở phía Đông thành phố, cho nên cô cùng với bạn thân mua ngôi nhà này. Người ta trả nợ xong rồi còn cho vay mà bản thân cho vay còn phải trả lại hai năm, vì giảm bớt áp lực liền đem phòng ở cho thuê, chính mình thì thuê một căn phòng nhỏ với một phòng khách ở Tây Đường, tiết kiệm được tiền trả toàn bộ khoản vay, cả ngày ăn khang thắt lưng buộc bụng.

    Có một trung tâm thể dục toàn diện giữa Tây Đường và Tây Đệ, thật ra là một quảng trường nhỏ, có sân bóng rổ, sân tennis, sân bong đá và sân bóng bàn. Mỗi ngày buổi tối sau khi ăn cơm không có việc gì làm, Ngô Hinh Ưu sẽ đếm nơi này để ăn uống, tiêu hóa, khiêu vũ với những người khác ở quảng trường, thuận tiện khoe khoang cùng ông lão bà lão ở quãng trường, nhàn rỗi cũng là nhàn rỗi, không bằng đến nơi đây đến cảm thụ một chút cuộc sống thực tại!

    Quảng trường không lớn nhưng quả thật cũng không nhỏ, người dân ở các tiểu khu lân cận sẽ đén đâychạy đêm rèn luyện sức khỏe ở dưới long đường, dắt chó, mèo, trẻ em đi dạo. Tào Tịnh Trần sẽ đến đây ba bốn lần một tuần, mỗi lần đến đều có thể thấy Ngô Hinh Ưu ngồi với một nhóm ông lão bà lão, không phải đánh bài tú-lơ-khơ chính là khoe khoang, đôi khi còn chơi cờ với người khác, cười nói mỗi ngày. Bằng không chính là cãi nhau với một đứa nhỏ khoong biết con nhà ai, cái gì chiến binh Dragon Fighter bộ giáp Ultraman, cô nhất định phải thắng, đứa nhỏ tức giận nhất định cùng cô ganh đua cao thấp, kéo đều kéo không đi, có đôi khi còn cướp xích đu của bọn nhỏ và đung đưa con ngựa gỗ, cô thật đúng là nghiêm túc về việc không bỏ cuộc với bọn nhỏ. Anh thật sự không hiểu những gì trong đầu nhỏ bé của cô ấy!

    "Ha ha ha ha, không, đó là để nói!" Có một tràng cười lớn do Ngô Hinh Ưu đứng đầu từ đám đông.

    Tào Tịnh Trần dừng lại cách cô không xa, tháo tai nghe lau mồ hôi, tìm băng ghế nghỉ ngơi, anh vẫn luôn tự hỏi cô gái này mỗi ngày lại vui vẻ như vậy, không giống như cô khóc ngày đó.

    "Hiện tại cuộc sống tốt lắm, người xem hiện tại sửa chữa sáng sủa thế nào, buổi tối mười một hai giờ còn đèn đuốc sáng trưng như ban ngày, tôi khi còn nhỏ vừa đến chin giờ không còn ai ra cửa, trực tiếp đóng cửa ngủ, người xem lúc này mới qua bao nhiêu năm." Ngô Hinh Ưu ngồi ở giữa một nhóm các bà lão nói.

    Một bà lão mặc chiếc áo khoác đỏ suốt các mùa cau mày, cảm thông và nói: "Đúng vậy nha, trước kia chúng ta cái kia thời điểm điều kiện không có tốt như vậy, cuộc sống khả khổ, ngay cả cái đèn điện đều không có, gọi điện thoại đều phải chạy đi đến trấn trên!"

    Ngô Hinh Ưu nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào đầu gối của bà và nói: "Đúng vậy, bà xem cái kia thời điểm đó làm sao nghĩ về sau phát triển trở thành cái dạng này a, hiện tại đều có thể hưởng phúc!"

    "Đúng vậy, hiện tại mọi người đều hưởng phúc, trước kia ta cũng không nghĩ đến có thể phát triển tốt như vậy, hiện tại ra khỏi cửa khồn cần cầm theo tiền, di động có thể trả tiền, ngươi xem thật tiện lợi!"

    "Đúng, chính là, thật thuận tiện, bây giờ tngay cả việc thanh toán tài sản, phí phí điện nước cũng trên điện thoại di động, bà nói xem nguời đã phát minh ra thứ này có bộ não tốt đến mức nào!" Một bà lão ôm Teddy đồng ý: "Thật thông minh!"

    "Đúng vậy, nhìn xem, để cho người nhà kiếm được tiền!" Ngô Hinh Ưu nhìn thấy con chó khép chân mình, lại làm ra một bộ vô cùng đau đớn nói: "Không phải sao".

    Mấy bà lão đều cười ngặt nghẽo, Tào Tịnh Trần nghe nghe vậy cười lắc đầu, nghĩ thầm, rằng: Cô gái này còn có bộ mặt khác.

    "Chính sách hiện tại của đất nước đã tốt hơn, bằng không vẫn là những ngày tháng khổ cực phía trước, ngươi xem hiện tại, thật tốt." Nhìn lũ trẻ xung quanh chạy nhảy tung tang trên cầu trượt, các dì xúng xính trong các bộ quần áo đẹp khiêu vũ, các cậu em trai đang chơi bóng rổ đá, bóng đá, nghĩ lại phim phóng sự trung những cái đó bị người lấy thương đỉnh đầu sống đích thời điểm, Ngô Hinh Ưu đột nhiên cảm thấy phiền muộn.

    "Đúng vậy, một ngày tốt lành đang ở đây, mọi người cùng hưởng phúc."

    "Đúng vậy, một ngày tốt lành đang ở đây." Ngô Hinh Ưu thản nhiên lặp lại, trong lòng lại trang đầy sự tình.

    "Phanh!" sân thể dục tối sầm lại trong chốc lát, tất cả mọi người thừa dịp ngọn đèn yếu ớt đi trở về, nhóm các bà cụ cũng đứng dậy chuẩn bị trở về nhà.

    "Ôi chao, 10 giờ rồi, thời gian sao lại nhanh như vậy, đi đi đi, về nhà về nhà!"

    Sauk hi các bà cụ đi hết, Ngô Hinh Ưu đi dạo một vòng sân bóng rổ, cái gì cũng không có làm, chỉ ngồi xếp bằng trên mặt đất, dựa lưng vào hang rào bảo vệ và tách ra từng mảnh. Mở di động lên kiểm tra WeChat, ngoại trừ việc ông chủ đăng vài lời trong nhóm làm việc thì không còn tin tức gì nữa, muốn lướt Weibo thì không có lưu lượng. Ngày mai không có đi làm, cơm trưa không biết ăn gì, đã trễ thế này cũng không ai hỏi cô bao giờ về nhà, trên đườngcó sợ không, vừa nghĩ đến đây, Ngô Hinh Ưu trong long hét lên một tiếng.

    "Aha.. Tôi khó khăn quá.."

    Tào Tịnh Trần vẫn chưa rời đi, anh thực sự muốn biết Ngô Hinh Ưu có thể làm gì ở đây vào lúc nửa đêm. Vừa vặn trông thấy, có vẻ như đám đông vừa giải tán đã chỉ còn một câu chuyện, một mi8nhf cô lạc lối trong câu chuyện không biết phải làm sao.

    Ngô Hinh Ưu đứng dậy vỗ bụi vào mông để về nhà, đi ngang qua cửa hàng nhỏ ở quảng trường, các cô chú đang phân loại hàng hóa trên kệ, người chú nhìn thấy Ngô Hinh Ưu vãy tay gọi cô.

    "Còn không trở về à con gái!"

    "Con đi đây chú ơi!" Cô đáp lại.

    Mỗi ngày đến, đều nhìn quen mắt.

    Vừa mới đi được vài bước, Ngô Hinh Ưu đứng lại bất động, Tào Tịnh Trần cũng dừng lại, nghĩ thầm, không phải cô ấy phát hiện ra mình chứ? Kia có cái gì, cũng không phải theo dõi, nơi này là toàn dân tập thể hình quảng trường, toàn dân đều có thể đến. Còn đang miên man suy nghĩ thì nhìn thấy cách đó không xa một con chó đang nhìn cô đi đi lại lại, Tào Tịnh Trần thở dài nhẹ nhõm một hơi, hóa ra không phải phát hiện hắn a.

    Ngô Hinh Ưu trong lòng căng thẳng, cô thật sự rất sợ sẽ xảy ra chuyện gì, cô bình tĩnh đứng đó, lấy điện thoại di động trong túi ra, nếu có nguy hiểm một lát có thể gọi số liên lạc khẩn cấp.

    Người này xung không có một bóng người ai có thể dẫn con chó này đi a, nếu đi vài bước có thể đi vào trốn trong cửa hàng nhỏ, nó sẽ không xông lên cắn chân mình chứ, răng nanh sắc nhọn lại dính đầy vi khuẩn đâm vào da thịt, dùng sức một chút máu liền chảy ròng ròng, sau đó trị liệu không kịp liền phế đi một chân, mấy chục năm sau chỉ có thể sống bằng một chân, làm sao tìm được bạn trai?

    Chắc sẽ không.. Tìm một người giống mình, thiếu thốn tay chân, sinh một đứa nhỏ bị người cười nhạo sau đó càng ngày càng tự ti hướng nội, ngộ nhỡ tìm.. A.. Đời này liền như vậy qua loa xong việc? A!.. Không được!

    Khi một người gặp điều sợ hãi gì đó, họ suy nghĩ miên man chỉ trong vài giây có thể hoàn chỉnh một bộ phim tài liệu. Tế bào não Ngô Hinh Ưu hoạt động toàn bộ, Tào Tịnh Trần đã nghĩ đến việc giúp cô một giây trước đó, sau một giây liền thấy con chó đó đi một vòng phía sau.

    Ngô Hinh Ưu có thể nhanh chống chạy đi, nhưng ý nghĩ kỳ lạ của cô lại hiện lên, cô quay lại cửa hàng nhỏ mua hai chiếc xúc xích giăm bông, thuần thục đi lên phía trên, mở ra một cây xúc xích giăm bông bỏ vào túi nilon ném vào bụi cỏ. Con chó cúi đầutìm thức ăn trong bụi cỏ, Ngô Hinh Ưu cầm lấy một miếng nhỏ ném về phía con chó. Con chó phản ứng rất nhanh, bật người đứng lên ăn, một miếng xuống bụng, nó liếm miệng ngẩng đầu nhìn Ngô Hinh Ưu, cô xiết chặt túi nilon vẫn không nhúc nhích, phòng ngừa mùi bay ra, con chó nhyinf một lúc không phát hiện được gì, lại tiếp tục tìm trong bụi cỏ. Ngô Hinh Ưu mở ra một cây chính mình ăn, lại ném một miếng nhỏ khác, con chó lập tức tìm được, lại đem toàn bộ túi nilon ném qua.

    Tào Tịnh Trần nhìn nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rưỡi, anh bước tới khoác tay lên xà kép nhìn con chó đang ăn.

    "Tại sao lại cho nó ăn?"

    Ngô Hinh Ưu nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, đây không phải là chủ nhân điên cuồng của 3303 sao? Cô thực sự không muốn nói chuyện với anh ta, nhưng hắn đều biết chính mình là hoa đỏ thẫm sư phụ, không phản ứng hắn có vẻ tính tình mình không tốt, sư phụ cũng không tốt, cả trường học đều không tốt. Thật sự không muốn nói chuyện với hắn, nhìn thấy hắn lại nhớ đến ngày hôm đó cô đã xảy ra chuyện gì! Ngô Hinh Ưu thở phào một hơi, các tế bào não lại một trận hoạt động, cuối cùng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

    "Rảnh rỗi, không có việc gì, tùy tiện cho nó ăn một ít."

    Tào Tịnh Trần âm thầm cười một tiếng nói: "Cô mỗi ngày đều đến đây cho nó ăn sao?"

    "À không." Ngô Hinh Ưu đem vỏ nhựa của xúc xích bỏ vào trong bao, "Cho ăn thành thói quen sẽ không tốt lắm."

    "Cái gì?" Tào Tịnh Trần chưa bao giờ nuôi động vật nhỏ cho nên không hiểu được.

    Ngô Hinh Ưu khẽ đảo mắt giải thích nói: "Anh cho nó ăn nhiều cũng không mang chúng về nhà. Sau khi quen rồi, nó sẽ ở đây đợi bất kể mưa, gió, tuyết. Nếu có một ngày đợi không được, nó sẽ chết. Vì vậy, đừng để nó có chút hy vọng nào."

    Tào Tịnh trần không hiểu, thanh âm nhàn nhạt, "Phải không? Nhưng nó là một con chó hoang, nó có thể tiếp tục sống nếu không thể chờ đợi được, đối với nó quan trọng nhất không phải tìm đồ ăn sao?"

    "Nhưng chó có thể dễ dàng tạo dựng quan hệ, theo thời gian sẽ sinh ra ảo giác, nó sẽ luôn tìm tới ta, nhưng là tình cảm của con người quá dễ dàng, nói trên cơ sở nó là phế vật bỏ đi, chúng nó làm sao bây giờ?"

    Tào Tịnh Trần trầm mặc, con chó không tìm được thịt vẫn đứng hoài một chỗ không muốn rời đi. Nói bắt đầu liền bắt đầu, nói vứt đi liền vứt đi, như vậy tùy theo long người sao? Nếu thật sự là như vậy thật thoải mái.

    "Tình cảm của con người có dễ dàng không?"

    Ngô Hinh Ưu không được tự nhiên khó xử nhìn anh, "Anh.." Anh bị bệnh nặng sao? Do dự một chút đem mấy chữ cuối nuốt trở vào.

    "Nghỉ ngơi đi!"
     
  5. Jerry Trương

    Bài viết:
    10
    Chương 3: Lại gặp nhau

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Cô giáo Ưu Ưu, tôi cho cô một đứa trẻ mới, lớp đầu tiên."

    Sáu phút trước khi vào giờ học chính thức, hiệu trưởng Trần dẫn một cái cô bé có hai bím tóc nhỏ, mặt tròn tròn giống như quả bóng nhỏ tiến vào, Ngô Hinh Ưu trong lòng dâng lên một trận lửa giận, lại là như vậy, chẳng bao giờ nói trước, ngay cả tài liệu cũng không thể chuẩn bị trước.

    "Được rồi, vào đi bé cưng!" Cô mỉm cười tiếp đón.

    Cô có thể làm sao bây giờ? Cô có thể làm gì với ông chủvới tư cách là một người làm công? Cô không khỏi hụt hẫng vì sự dễ thương của cô bé.

    "Hiệu trưởng Trần sao lúc nào cũng nhòi nhét người, còn 5 phút nuẵ mới đến lớp." Cô giáo Diệu Diệu từ lớp bên cạnh đi tới, dựa vào khung cửa nhỏ giọng nói.

    Ngô Hinh Ưu nghiến răng không ngừng mỉm cười, "Không tồi, tôi đến sớm 5 phút, lần trước lớp tôi đã nhét 3 người rồi, cũng may tài liệu đều là có sẵn."

    "Em tên là gì nha?"

    Cô bé da trắng, mắt tròn, mặc bộ quần áo thể thao màu xám, đéo túi chéo vai, nhìn ngầu không thể nói nên lời, nói cách khác.. Chỉ có chút không vui.

    "Kha Kha."

    "Kha Kha bao nhiêu tuổi?"

    "Bốn tuổi rưỡi, đang học lớp chồi."

    Ngô Hinh Ưu nháy mắt ngay lặp tức thích Kha Kha, thông minh lanh lợi, nghe lời, xinh đẹp. Ai mà không muốn có một đứa con gái như thế này, mẹ bé giáo dục thật tốt. "Em có chút không vui sao?"

    "Dạ." Kha Kha gật gật đầu.

    "Ồ! Vì sao vậy?"

    "Bởi vì hôm nay em không thích cái váy của mình, trông không đẹp chút nào. Cậu em phải để em mặc. Em thích màu hồng và xanh lam. Ông ấy bắt em phải mặc cái này, rất xấu!" Kha Kha bóp miệng cau mày, có thể nhìn ra được cô bé không thích bộ váy này.

    "Tuy rằng màu sắc cô thích không phải màu hồng và màu xanh lam, nhưng cái này cô nhìn rất tuyệt, cô thích nó.." Cô ngưng nói.

    Nhìn bộ quần áo thể thao màu xám này trông quen quen nhỉ? Ngày đó người chủ nhà đó không phải cũng mặc bộ quần áo thể thao màu xám sao, nhắc tới đến liền thấy đau đầu, có lẻ quả bóng nhỏ này đến đây để xử phạt cô..

    "Cái này.. bộ quần áo thoải mái.." Cô cười gượng hai tiếng sau vỗ vỗ tay chính mình cổ vũ, "Nào, chúng ta bắt đầu lớp học."

    Một tiếng rưỡi của lớp học đã kết thúc suôn sẻ trong một vòng quay bận rộn. Công việc của ngày hôm nay cũng đã kết thúc. Lại là một ngày tuyệt vời!

    "Cô giáo Ưu Ưu, đợi một chút để liên lạc với phụ huynh của Kha Kha, cho họ biết về lớp học của em ấy." Hiệu trưởng Trần đẩy cửa tiến vào ý bảo phụ huynh của cô bé ở ngoài cửa.

    "Được."

    Ngô Hnh Ưu đưa Kha Kha ra ngoài cùng với tất cả bọn trẻ, bọn trẻ vui mừng chạy đến khi nhìn thấy bố mẹ của chúng, Kha Kha rất bình tĩnh, đứng phía sau nắm chặt tay cô.

    "Ân? Bố mẹ của em chưa đến sao?"

    "Đến đây."

    Theo giọng nói nhìn qua, Ngô Hinh Ưu nhắm mắt lại một chút rồi mở ra, cô tưởng chính mình nhìn nhầm, thật cũng hy vọng chính mình là nhìn nhầm rồi, ám chỉ rằng đây không phải là sự thật.

    "Kha Kha, mau cám ơn cô giáo!" Tào Tịnh Trần cười nói, nụ cười đó giả vờ như rất vui vẻ.

    "Cám ơn cô giáo!"

    "Ha hả.. Không.. Không có gì.." Khóe miệng Ngô Hinh Ưu giật giật. Đây chỉ đơn giản là một sự kiện không nói nên lời, đây là cái gì? Con gái của anh ấy? OMG..

    "Cậu, khi nào thì mẹ đến?" Kha Kha nhét bức tranh vẽ con bù nhìn cho Tào Tịnh Trần, dùng một tay kéo chiếc túi nằm nghiêng trên mặt đất theo vòng tròn.

    Thì ra.. Đây chính là cậu.. Cậu.. Ta nói này bộ quần áo thể thao xám xịt này thật khó coi, thật đúng là vị mật ong, mật ngọt tự tin, Ngô Hinh Ưu thầm than một tiếng rồi thu người lại thúc giục họ đi.

    "Cô giáo Ưu Ưu, Kha Kha hôm nay thể hiện thế nào?"

    Tào Tịnh Trần nở nụ cười nhạt và chờ đợi câu trả lời của cô một cách chân thành, Ngô Hinh Ưu hoàn toàn không nghĩ như vậy. Từ trên xuống mỗi hành động của hắn đề không bình thường.

    "Ồ.. Kha Kha.. Em ấy rất ngoan, thích nghi nhanh với môi trường, trả lời câu hỏi cũng rất tích cực, có nhiều ý tưởng, hoạt động tốt, rất trật tự và có quan điểm cá nhân rất mạnh mẽ." Ngô Hinh Ưu bề ngoài rất chuyên nghiệp, trong long thì suy nghĩ: Nhanh lên, nhanh lên..

    "Ah, ở nhà cũngr rất thích vẽ tranh, rất quyết đoán."

    "Ừ ân, là là là, nhìn ra được điểm rất cố gắng." Nội tâm một lần nữa lại thúc giục: Đi mau đi mau đi mau đi mau đi mau..

    "Ân.." Tào Tịnh Trần cầm lấy bức tranh nghiêm túc đánh giá, "Bài học này nói về.."

    "Người bù nhìn!"

    "Bài học này chủ yếu là rèn luyện cái gì?" Tào Tịnh Trần bộ dạng háo hức muốn tìm hiểu kiến thức hỏi. "Mục tiêu dạy học muốn bọn trẻ cải thiện điều gì?"

    "Khụ khụ khụ.." Người chú này quả thật là có trách nhiệm, nội tâm Ngô Hinh Ưu kêu lên, người này quả thật rất kinh người! Cũng có thể do cô hẹp hòi nên nghĩ anh ta cố tình. Bằng không người có ý thức như hắn sao lại hỏi vấn đề này chứ.

    "Bài học này chủ yếu thể hiện bù nhìn thông qua việc sử dụng các đường kẻ, bột màu và các hình thức khác. Nó có thể rèn luyện trí tưởng tượng, khả năng sang tạo và cách sử dụng màu sắc lên con bù nhìn. Con bù nhìn do Khả Khả vẽ rất đặc biệt, hồng nhạt cùng màu lam là màu cô bé thích, không thích màu xám, loại quần áo này con bé không thích!" Ngô Hinh Ưu cố ý hướng tới hắn cười cười, như là cố ý nói cho hắn nghe dường như. "Rõ ràng con bé có sở thích và sáng tạo của riêng mình, nên tôn trọng ý tưởng tượng của bọn trẻ, bảo vệ trí tượng tượng và sự sang tạo của chúng."

    "Ừm.. OK.. Rất tốt." Tào Tịnh Trần nhìn chằm chằm cô gật gật đầu, "Tôi có thể them Wechat của cô không? Về sau có chuyện gì không hiểu liền hỏi."

    Ngô Hinh Ưu đổ mồ hôi trên trán, này nếu bọn họ cùng them WeChat cô không thể một ngày 24 giờ trả lời câu hỏi của hắn, cô thật sự một vạn lần cự tuyệt, lấy điện thoại di động ra mở mã QR: "Thêm vào nhóm lớp đi, mọi thông báo, sự kiện, chia sẻ công việc và vân vân đều có thể đăng lên nhóm. Sauk hi vào nhóm có thể them mẹ của Kha Kha vào."

    Tào Tịnh Trần nhướng mày để nhìn thấu suy nghĩ cẩn thận của cô, sau khi them tên nhóm vào, khóe miệng anh nhếch lên một cách bí mật.

    "Những đứa trẻ của cô Ưu Ưu là lớp thứ sáu?"

    "Đúng vậy, tất cả những đứa trẻ lớp thứ sáu đề ở nhóm này."

    "Vào nhóm rồi tôi và cô đề là bạn bè?"

    "Hả?"

    Ngô Hinh Ưu trong lòng co rụt lại, đồng tử của cô có chút hoảng sợ, thậm chí có chút tư tưởng! Chỉ có thể chịu đựng xấu hổ cười gượng hai tiếng.

    "Được rồi, cứ như vậy đi, hôm nay vất vả cho cô giáo Ưu Ưu rồi, cô cứ làm việc của mình, chúng tôi đi trước." Tào Tịnh Trần lễ phép tạm biệt, Kha Kha không tình nguyện đến nắm tay chú, quay đầu lại tạm biệt cô giáo.

    Cô giáo Diệu Diệu bước tới chạm vào cánh tay cô, cười toe toét nói: "Được rồi Ưu Ưu, thật may mắn a!"

    Ngô Hinh Ưu trợn tròn mắt: "Phúc khí này chị muốn không?"

    "Kha Kha, cô giáo Ưu Ưu thế nào?"

    Trên đường về nhà, Tào Tịnh Trần lái xe hỏi cô bé ở phía sau được buộc chắc chắn vào ghế an toàn, Kha Kha nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Rất tốt nha, còn khích lệ con đâu, cho con 3 phần thưởng lận đó."

    "Cô ấy có hỏi con câu hỏi nào khác không?"

    "Không có a."

    "Ồ.." Tào Tịnh Trần gật gật đầu có nét trầm ngâm.

    Sau khi rẽ qua một đèn giao thông thì chuông điện thoại đột ngột vang lên, vừa nhấn nút trả lời trên vô lăng, một giọng nói nữ gắt gỏng vang lên.

    "Tào Tịnh Trần! Em đưa con gái của chị đi đâu vậy?"

    Kha Kha mở to mắt, nhanh chóng dung hai tay bịt chặt lỗ tai lại, Tào Tịnh Trần xoa xoa vành tai đau nhức của mình rồi chậm rãi nói, "Chị à, không phải là sẽ đưa về sao, lập tức liền tới dưới lầu, lát nữa lại nói, cúp máy đây!"

    Mười phút sau, Tào Tịnh Trần đưa Kha Kha vào cửa, chân trước mới vừa bước vào chân sau liền bị ảnh hưởng đến sức mạnh "Sư tử rống".

    "Tào Tịnh Trần? Em có phải không có đầu óc hay không? Hôm nay chị ở nhóm lớp của Kha Kha hỏi sao không có Kha Kha, lúc đó chị mới biết Kha Kha không đi học lớp nghệ thuật. Hỏi mợ mới biết được là em đem Kha Kha đi, con bé học ở lớp nghệ thuật không phải rất tốt sao, không nói một tiếng liền đem con bé qua bên kia, em không phải có bệnh chứ?" Tào Cảnh Yên vẻ mặt không thể tin không thể lý giải khi nhìn thấy hắn.

    Tào Tịnh Trần ngồi xuống ghế sô pha, hai chân duỗi thẳng dựa vào sô pha, hai tay tựa đầu vào sô pha giải thích: "Ồ, học ở đâu cũng là học a, hơn nữa có thể tại nơi đây tự học một năm, chị xem bức tranh vẽ gì, thật tốt khi đổi địa điểm. Em đã báo danh cho con bé."

    "Em đã báo danh? Em xem em điên thật rồi! Em có cần kiểm soát những gì con bé vẽ không?" Tào Cảnh Yên đem Kha Kha về phòng rồi đóng cửa lại đi ra, cầm cái gối đập vào đầu hắn. "Chỗ học mới đó ca như vậy chị làm sao có thể đến đón được a? Em có phải là con lợn không?"

    "Học phí em bỏ ra, Kha Kha em sẽ đón, tất cả đều giống nhau a!" Tào Tịnh Trần mở điện thoại đến trang "Lớp học thứ sáu dành cho trẻ em", Ngô Hinh Ưu vừa đăng thông tin tiến độ của khóa học hôm nay và thành tích của lớp, giữa những hàng chữ đều lộ ra tính trẻ con, thật sựrất khó để tưởng tượng rằng.. Khi một người nói chuyện với đứa bé, sẽ trông như thế nào.

    "Khi nào thì người cậu này lại quan tâm đến cháu gái mình như vậy? Em có chuyện gì sao?" Tào Cảnh Yên chỉ vào mũi hắn nói, "Chị cảnh cáo em a, bất luận vì chuyện gì cũng đừng liên lụy đến con gái chị, bằng không chị mặc kệ em là em trai ruột của chị, không để em yên đâu!"

    Tiếng đóng cửa vang lên, tiến vào là một nam nhân, Tào Tịnh Trần đứng dậy chào hỏi, "Anh rể đã về, được rồi chị, em đi trước, về sau Kha Kha tiếp tục đến trường mẫu giáo, em sẽ đưa con bé về sau giờ học. Tạm biệt anh rể!"

    "Em đưa số điện thoại của cô giáo cho chị!"

    "Không sao đâu, em làm là được!

    Tào Tịnh Trần không để ý chị hắn ở sau lưng hô to, mở cửa lên xe, tâm tình không tồi chạy nhanh khỏi khu biệt thự.

    Hắn lái xe vòng quanh trung tâm thể dục vài lần và ở đó một lúc lâu đến khi đèn tắt lúc mười giờ. Không thấy bóng dáng của Ngô Hinh Ưu, trong long khá khỏ hiểu. Bình thường không nghĩ có thể gặp lại gặp được, hiện tại muốn tìm cô có chút chuyện thì lại không thấy đâu.

    Sau khi trở về nhà nằm ở trên giường, cầm điện thoại lật ngược mấy tin nhắn nhóm lên đọc hơn chục lần, mở vòng bạn bè của cô ra thì không có gì, đột nhiên có tin nhắn trong nhóm, là của một phụ huynh hỏi về tình hình đứa trẻ, anh cũng vô tình hỏi một câu.

    " Cô giáo Ưu Ưu, khả năng thích ứng của Kha Kha ổn chứ? "

    Tào Tịnh Trần lăn lộn trên giường chờ tin nhắn trả lời, hồi lâu sau vẫn không có tin tức gì, đành gửi them một tin nhắn.

    Ngô Hinh Ưu ôm di động lăn lộn trên giường, liệu người này có bị mất trí vào nửa đêm không? Mười giờ rưỡi rồi sao hắn còn không chịu đi ngủ mà cứ ở trong nhóm chờ hồi âm của cô! Cô ném điện thoại xuống giường, chui vào chăn bông suy nghĩ mien man, coi như không nhìn thấy quên đi. Cô nhắm mắt rồi ngủ, còn lại cứ để vào ngày mai nói sau, nhưng ai mà biết được Tào Tịnh Trần ở trong nhóm vẫn không ngừng nhắn tin.

    " Kha Kha có thể thích với nó không? "

    " Cô có thể nói về chương trình học sau này không. Hôm nay tôi quên hỏi cô. "

    " Đứa bé bốn tuổi rưỡi có thể vẽ loại bức tranh gì? "

    " Các bạn ở lớp thứ sáu đã học được một đoạn thời gian, Kha Kha hiện tại mới đến, có thể đuổi kịp tiến độ không? "

    " Một lớp học như vậy có bao nhiêu học sinh và cô giáo? "

    Di động đặt ở trên gối không ngừng vang lên. Stop! Ngô Hinh Ưu giận dữ lấy di dộng mở nhóm lên xem, một loạt tin nhắn của Tào Tịnh Trần gửi đến. Cô thật sự sắp tức giận rồi, gần đây có phải là bị sao thủy nghịch hành không? Như thế nào, hắn lại nhiều lời như vậy.

    " Cô giáo Ưu Ưu, phụ huynh trong nhóm hôm nay sao có người nhiều lời như vậy, cô mau giải quyết nhanh một chút, các phụ huynh khác đều đều khó chịu. Tốt nhất đừng để có nhiều người thảo luận trong nhóm sẽ dễ bị khó xử. "

    Không có cách nào, Ngô Hinh Ưu chỉ có thể trò chuyện riêng với hắn.

    Chuông điện thoại reo lên, Tào Tịnh Trần bật dậy trên giường, thấy Ngô Hinh Ưu gửi yêu cầu kết bạn, anh giả vờ dè dặt đợi một lúc mới đồng ý.

    " Xin chào, cô giáo Ưu Ưu, tôi là cậu của Kha Kha, Tào Tịnh Trần. "

    " Cậu Kha Kha, nếu anh có vấn đề thắc mắc gì có thể nhắn riêng với tôi, đã trễ thế này còn nhắn tin ở trong nhóm sẽ làm phiền đến các vị phụ huynh khác, họ dễ có ý kiến, cám ơn anh đã hiểu và hợp tác với tôi. "

    " Nếu anh có thắc mắc có thể nhắn với tôi.. "

    Ngô Hinh Ưu lúc này hối hận muốn tát cho mình một cái, nhưng ai biết được anh ta sẽ nhắn lại!

    " Cô sao vậy? "Có cái gì liền nói nhanh, ngày mai tôi còn phải sáng đi làm sớm!

    Chuyện gì vậy? Tào Tịnh Trần ngây ngẩn cả người, kỳ thật hắn không có chuyện gì, chính là nhìn xem cô giáo này có phải là không làm nhiệm vụ của mình.

    " Không có gì khác, chính là muốn hỏi có sự chênh lệch giữa Kha Kha với những đứa trẻ học trước hay không. "

    " Không đâu, đây là lớp mới, vì vậy những đứa trẻ khác cùng học một lướt với cô bé. "

    " Vậy là tốt rồi. "Gửi xong, Tào Tịnh Trần ở tren giường thở dài, này, sao anh lại nói hết như vậy chứ," Dingdong ", một tin nhắn khác lại đến.

    " Tôi nghe Kha Kha nói con bé đến tham gia lớp học mẹ con bé không biết, có phải không? "

    " Tôi đã nói với mẹ con bé rồi. "Ngón tay Tào Tịnh Trần nhanh chóng gõ ra vài câu trên màn hình," Cô giáo hỏi Kha Kha có phải không? "

    Ngô Hinh Ưu tức giận, thật sự là muốn đá anh ta ra khỏi nhóm.

    " Kha Kha nói là cậu của con bé mang nó đến đây, mẹ không biết, cho nên thuận tiện hỏi một chút, anh có thể đưa mẹ Kha Kha vào trong nhóm được không. "

    " Tôi đã biết, hiện tại ba mẹ Kha Kha đang bận và tôi sẽ đưa đón con bé đến lớp, có chuyện gì trực tiếp nói với tôi là được. "

    " Vâng, như vậy sẽ thuận tiện hơn cho tôi khi tôi hỏi mẹ con bé một số vấn đề khác. Chỉ cần đưa WeChat của mẹ con bé cho tôi khi anh có thời gian. "Ngô Hinh Ưu đã hết sức nhẫn nại nhắn tin với anh ấy rồi, sức mạnh của bàn phím không thể xuyên qua màn hình.

    " Không sao đâu. "Tào Tịnh Trần nhíu mày, tại sao cô lại phải them WeChat của chị gái anh." Cô giáo Ưu Ưu, cô có phải nghĩ rằng tôi đang cố ý? Tất cả chuyện này đều đang cố ý? "

    Mạch não của người này có phải là mê cung không? Tại sao không thấy một cách bình thường chứ? Tào Tịnh Trần nghiêm túc ngồi dậy, xoa xoa mí mắt.

    " Cô yên tâm đi, tôi không có như vậy, Kha Kha giao cho cô tôi cũng không lo lắng cô sẽ trả thù, cho nên cô có thể tin tưởng tôi, có chuyện gì tôi sẽ nói lại cho mẹ con bé. "

    Cái gì? Trả thù? Ngô Hinh Ưu bị cơn tức giận làm cho đầu óc bị chập mạch, cơn buồn ngủ ập đến, lập tức xóa anh ta đi, sau đó chui vào trong chăn liền đi ngủ. Mãi đến khi Tào Tịnh Trần đợi không được tin nhắn trả lời, đến khi nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ làm cho hắn tỉnh táo, liền bị xóa tư cách bạn bè!

    Vừa mới tiến vàogiấc ngủ thì ông chủ gọi đến chất vấn hỏi," Cô đã them WeChat của cậu Kha Kha rồi xóa anh ấy? Dù thế nào đi nauwx cô cũng không thể xóa WeChat của phụ huynh, Mọi người sẽ phàn nàn với tôi về việc này, cô mau nhanh chóng them lại bạn bè! "

    " A.. Tôi không có.. Tôi đã dùng.. số công việc để them anh ấy.. "

    Vào nhóm lần nữa, Ngô Hinh Ưu đành phải đem hắn thêm trở về.

    " Ông từ từ, tôi sử dụng số công việc để them vào! "

    Vì thế, Ngô Hinh Ưu hoàn toàn không còn buồn ngủ, đăng kí lại một tài khoản WeChat, người đầu tiên thêm vào chính là" Người cậu ngu ngốc".
     
  6. Jerry Trương

    Bài viết:
    10
    Chương 4: Tâm tư

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bốn.. Nguyên nhân..

    Thời tiết dần dần ấm lại, người trẻ tuổi đều đã chuyển áo dài tay sang áo ngắn, các ông lão bà lão vẫn quần dài áo tay dài, Ngô Hinh Ưu quần tây với áo tay dài nhìn trẻ tuổi năng động giữa các ông bà cụ, bầu không khí vẫn sinh động như vậy, nhưng cô ấy đã kiềm chế một chút, nguyên nhân là do Tào Tịnh Trần cũng đã tham gia vào nhóm trò chuyện của người lớn tuổi, mặc dù anh ấy không nói nhiều, nhưng điều đó đã gây trở ngại cho Ngô Hinh Ưu phát huy. Ngươi nói, nếu hoạt động này hoạt bát một chút, liền cảm thấy vui vẻ, nhưng bây giờ lại phải kiềm chế, trước kia tán giấu tốt đẹp biết bao, hiện tại cô chỉ có thể ngồi gãi gãi da đầu.

    "Mặc dù hiện tại thời tiết nóng nực, nhưng vẫn là nên chú ý một chút, rất nhiều người trẻ tuổi không để ý, đợi đến lúc về già sẽ phát sinh nhiều vấn đề. Ngươi xem mấy cô gái mặc áo lộ bung, lộ eo và đầu gối, có gì đẹp đâu chứ. Sau này về già đau chỗ này chố kia, nghiêm trọng hơn có khả năng ảnh hưởng đến khả năng sinh sản!" Bà của Nải Nải vừa bế Nải Nải vừa xếp quần áo mua hôm nay và nói chuyện với mọi người.

    "Đúng vậy, bà xem Ưu Ưu vẫn là mặc ấm áp như vậy, như vậy về già sẽ không phải chịu khổ!" Bà lão mặc áo khoác đỏ nói.

    Ngô Hinh Ưu chạm vào quần của mình mỉm cười hạnh phúc nói: "Bây giờ cũng không quá nóng, mặc như này còn có thể chống nắng, con cũng sẽ không bị phơi nắng đến đen, bằng không thì càng xấu!"

    "Ôi, cháu mới không xấu đâu. Đúng vậy, trông cháu lúc nào cũng có tinh thần, dáng vóc cũng cao. Không phải ba đứa con của ta đều kết hôn, cháu ngoại trai thì quá nhỏ, nếu không ta đã giới thiệu cho cháu." Bà nội Nải Nải cười tủm tỉm nhìn Ngô Hinh Ưu.

    Ngô Hinh Ưu cười vui vẻ, quay đầu thoáng nhìn nhìn thấy Tào Tịnh Trần đang nhìn cô cười nhẹ, nụ cười của cô lập tức cứng đờ: "Sao anh còn chưa đi? Anh không đi chạy bộ sao?"

    "Vừa trở về, nghỉ ngơi một chút." Tào Tịnh Trần hai mắt lấp lánh nhìn cô.

    "Ồ.." Ngô Hinh Ưu né tránh ánh mắt của anh, nghĩ thầm thực xấu hổ, "Vậy anh không quay về nhà sao?"

    "Chờ một chút quay về." Tào Tịnh Trần tạm dừng một chút lại tiếp tục nói, "Chờ một lát tiện đường đưa cô trở về, buổi tối không an toàn."

    Ngô Hinh Ưu mở to hai mắt nhìn hắn, người này có chuyện gì vậy, lời nói như đang đe dọa người, còn nói buổi tối không an toàn, anh đã đi con đường này ít nhất cũng 500 ngày rồi, như thế nào lại đột nhiên không an toàn, buồn cười, vvới việc đi lại với phụ huynh của học sinh trong trường không được chính đáng cho lắm. Cô vội vàng cự tuyệt, nhưng sau đó đã khơi dậy sự tò mò của các bà.

    "Ưu ưu à, đây là ai thế?" Bà của Nải Nải nhìn từ trên xuống hỏi.

    "A? Ha ha.. Uh.." Ngô Hinh Ưu không biết nên trả lời như thế nào, nói gì cũng không thích hợp, tuy rằng bây giờ đã là tan tầm, nhưng thế nào cũng là phụ huynh của học sinh. "Anh ấy là.."

    "Tôi là bạn của cô ấy, tôi họ tào, tên là Tào Tịnh Trần."

    Tào Tịnh Trần thò đầu ra ngoài tự giới thiệu bản thân, Ngô Hinh Ưu đạp đạp chân, nội tâm quay cuồng, cô thật là cám ơn người bạn phương xa này.

    "A! Em cứ nghĩ anh là bạn trai của Ưu Ưu nha, mấy ngày nay em đã thấy anh ở đây, có điều ngại nên em không hỏi thôi!"

    "Không đúng không đúng, Ưu Ưu nói cô ấy không có bạn trai nha, bằng không sao ta lại nói muốn giới thiệu cho con bé." Bà nội của Nải Nải ngồi xuống và giải thích.

    Bà lão mặc áo khoác đỏ quay lại hỏi: "Cũng đến lức nên có bạn trai rồi! Ưu Ưu cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

    "A? Cháu? Cháu mới 22."

    "22 không lớn, thích hợp để yêu đương, tiểu tử cậu bao nhiêu tuổi?"

    Một loạt linh cảm đáng ngại xuất phát từ tận đáy long mình, Ngô Hinh Ưu lại luống cuống tay chân, vội vã trả lời trước khi Tào Tịnh Trần trả lời, "Anh, anh, anh ấy.. lớn lắm rồi, cũng đã có bạn gái rồi!"

    Thấy Tào Tịnh Trần không có trả lời, bà lão mặc áo khoác đỏ có chút tiếc nuối và chán ghét nói: "Có bạn gái rồi, nếu đã có bạn gái rồi thì không có gì để nói."

    "Bà ơi, cháu 27 tuổi, chưa có bạn gái."

    Vừa nghe không có bạn gái, bà nội vủa Nải Nải tỏ vẻ hứng thú, bà chạm vào tay Ngô Hinh Ưu ra hiệu cho cô: "Mới 27 tuổi, không có bạn gái."

    "Bà nội Nãi Nãi cháu không vội, cháu mới 22."

    "22 có thể lo lắnh." Bà nội Nãi Nãi nói với vẻ mặt căm thù sắt thép.

    Ngô Hinh Ưu nội tâm luống cuống, tim đập "Thùng thùng thùng thùng", vội giải thích: "Cháu.. Thực sự không vội, hơn nữa nhà của cháu không phải ở đây"

    "Không phải người địa phương nên không lấy chồng ở đây."

    "Đúng vậy, ngươi xem chúng ta ở đây ai cũng không lấy chồng xa, nhưng hiện tại phương tiện đi lại thuận tiện hơn rồi, nhớ nhà là có thể về ngay a!"

    Nhóm người nói chuyện mỗi người một câu, Tào Tịnh Trần đứng bên cạnh lắng nghe, không nói một lời, Ngô Hinh Ưu lúc này tức giận, ở trong lòng đã muốn mắng anh vài lần, thọc tổ ong vò vẽ xong liền không lên tiếng! Hiện tại quái im lặng, như thế nào không nói một lời!

    Cái gọi là xấu hổ đến chết đi sống lại có thể nói chính là loại tình hình này!

    Hôm thứ sáu, Kha Kha đến lớp, khi giờ tan học sắp kết thúc thì nhận được tin nhắn của Tào Tịnh Trần, nói phải đón Kha Kha muộn một chút, Ngô Hinh Ưu vỗ tay tán thưởng, cuối cùng cô có thể không cần nhìn thấy khuôn mặt của anh khiến cô phải đau đầu. Sau khi tan học, cô đưa Kha Kha đến phòng hiệu trưởng Trần rồi nhanh chống tan ca, lo lắng sẽ gặp hắn ở quãng trường, hôm nay trực tiếp sẽ không đến đó.

    Còn gì sướng hơn là nằm ở nhà xem vừa phim vừa ăn vặt, xem xong một tập Conan, di động liền nhận được tin nhắn khiến cô hốt hoảng, thật sự sao lại nhanh như vậy, không cần cũng biết là Tào Tịnh Trần.

    "Cô như thế nào lại đưa Kha Kha cho người khác chứ, nếu gặp chuyện không may thì phải làm sao bây giờ?"

    Ngô Hinh Ưu không thể hiểu nổi: "Đó là hiệu trưởng, như thế càng an toàn hơn."

    "Kha Kha còn bé, tất cả các bạn đều về nhà chỉ còn mỗi con bé nó sẽ cảm thấy không an toàn, có điều cô là người thân quen với con bé hơn, nếu cô ở bên cạnh con bé sẽ cảm thấy an toàn hơn."

    Hôm nay vào thời điểm tan ca, nhìn thấy Kha Kha cùng với những đứa nhỏ khác chơi trò chơi vũ trụ rất là cao hứng, nhưng lại cảm thấy không đủ cảm giác an toàn, "Lần sau trực tiếp cho ngươi đưa về nhà đi!"

    "Có thể, thứ sáu tuần sau không thể đến đón con bé, cô giúp tôi đưa con bé về được không? Cô cũng biết nhà tôi ở đâu rồi."

    Người này chu đáo đến nỗi biết bản thân cuối tuần không rảnh a! Cũng thật lợi hại! Những chuyện rắc rối của Tào Tịnh Trần khiến cô phải đau đầu, mỗi lần nói chuyện với cô bạn thân Trần Tân Niên phải phàn nàn một phen. Trần Tân Niên suy nghĩ liệu Tào Tịnh Trần này có ý tứ gì với cô không, Ngô Hinh Ưu ngay lập tức phủ nhận: "Anh ta là loại người như thế, từ lần bị anh ta bắt đến chỗ bất động sản tớ đã không thích cái loại tổ tiên này. Ai mà lấy phải anh ta thì thật xui xẻo mà!"

    "Để cô giáo Diệu Diệu đưa qua, Kha Kha thực thích cô giáo Diệu Diệu, hơn nữa cô ấy cũng gần khu nhà của anh."

    "Kha kha nói con bé thích cô, hơn nữa, cái kia cô giáo không biết nhà của tôi ở đâu."

    Ngô Hinh Ưu cảm thấy thật sự đau đầu mà.

    "Đến lúc đó tôi sẽ đưa địa chỉ cho cô giáo Diệu Diệu là được."

    "Không!" Tào tịnh trần tiếp tục cự tuyệt, hắn chính là muốn Ngô Hinh Ưu đưa, những người khác hắn lo lắng, "Đừng nói với người khác thông tin riên tư của tôi, cô đã biết nhà tôi ở đâu, không có cách nào tôi hy vọng người khác không biết về nó."

    "Nhà anh có thứ quý giá sao hay là bảo tàng ngàn năm cất giấu?" Ngô Hinh Ưu căm giận đánh ra một dòng rồi xóa đi từng chữ một, cô không đủ khả năng và dung khí để tiếp tục phản bác, sẽ không có kết quả mong muốn nên đành phải đồng ý.

    Thời gian cứ trôi qua như thế, cô không nhớ cho đến khi nhận được tin nhắn của Tào Tịnh Trần khi cô vào lớp. Hôm nay cô phải đưa Kha Kha về nhà, nhưng hôm nay quả thật cô có việc phải làm, chỉ có thể trả lời tin nhắn Tào Tịnh Trần giải thích tình huống này.

    Tào Tịnh Trần ở nhà đứng lên đứng xuống, mở phim xem cũng không nghe được một chữ, cuối cùng đã đến tám giờ, chỉ mười phút nữa là Kha Kha về.

    Chuông cửa rốt cục cũng vang lên, khi anh mở, ánh mắt mong đợi của anh lập tức trở nên lạnh lùng.

    "Chào cậu Kha Kha, thật sự là xin lỗi a, cô giáo Ưu Ưu có việc gấp, nên nhờ tôi đưa Kha Kha về, tôi cũng ở tiểu khu này, tôi ở tòa F6, tôi đưa Kha Kha rất tiện, về sau anh nếu có việc không thể đón Kha Kha cứ nói với tôi, tôi sẽ đưa cô bé về." Cô giáo Diệu Diệu nắm tay Kha Kha với nụ cười ấm áp và thận trọng giải thích lý do.

    Tào Tịnh Trần một câu cũng không muốn nghe, đón Kha Kha nói câu cám ơn liền đóng cửa lại. Diệu Diệu bị nhốt tại ngoài cửa với vẻ mặt bàng hoàng. Đây là kiểu phụ huynh gì vậy? Về sau không bao giờ.. đưa nữa!

    Tào Cảnh Yên đưa Kha Kha đi rồi, cả một buổi tối Tào Tịnh Trần đều cầm di động xem ảnh đại diện WeChat của Ngô Hinh Ưu, cái gì có việc đều là lấy cớ, cô gái này thật sự không có năng lực.

    Một tuần có một lớp. Sau đó năm tuần liên tiếp Tào Tịnh Trần không đưa Kha Kha đến lớp, hiệu trưởng Trần cùng Tào Tịnh Trần nói chuyện, hắn nói: "Kha Kha không thích nơi này, vì vậy chúng ta hãy nói chuyện này sau."

    Hiệu trưởng Trần cho rằng là Ngô Hinh Ưu đối xử với Kha Kha khác biệt. Cô muốn trả thù riêng chuyện trước đó, điều này khiến phụ huynh phàn nàn. Học sinh không thích nơi này, thậm chí phải trả lại phí. Nói lý ra phải tìm cô nói chuyện, để cho cô ý thức được đây là một vấn đề rất nghiêm trọng, vấn đề liên quan đến đạo đức và nhân phẩm của nhà giáo. Ngô Hinh Ưu ngay lập tức bị cuốn vào vòng vay, ngay cả tư cách và đạo đức của cô cũng được cải thiện hoàn toàn. Điều cô biết là hắn không cố ý. Điều cô không biết là các đồng nghiệp sẽ xa lánh cô, đối đãi khác nhau, điều này nếu truyền ra ngoài thì thanh danh của cô cả đời này sẽ bị hủy hoại.

    Mặc dù như vậy, ông chủ vẫn cố chấp nghĩ Ngô Hinh Ưu có vấn đề về đạo đức nhà giáo, ra lệnh cô phải tự mình giải thích và xin lỗi.

    Giải thích? Giải thích cái đầu a?
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...