Trọng Sinh [Edit] Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi - Tiêu Thất Gia

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Hy Thần, 23 Tháng mười 2020.

  1. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Phế sài muốn nghịch thiên: Ma Đế cuồng phi.

    Tác giả: Tiêu Thất Gia.

    Thể loại: Ngôn Tình, Dị Giới, Huyền Huyễn, Trọng Sinh, Nữ Cường, Cổ Đại, Báo Thù.

    Editor: Hy Thần.

    Nguồn truyện: Wikidich.com

    Lịch đăng: Trung bình mỗi ngày 2 chương, tùy theo tâm trạng và độ chăm chỉ thì ngày có thể 3-5 chương hoặc hơn.

    Link góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Edit Của Hy Thần .

    [​IMG]

    Văn án:

    Cố Nhược Vân từ khi sinh ra đã là phế vật của Thanh Long Quốc, cha nương nàng đều mất từ khi nàng còn nhỏ, nàng chính là làm mất hết toàn bộ thể diện của phủ Tướng quân. Cuối cùng vì người khác tranh cãi mà bị gia gia đánh chết, cho dù đấy không phải lỗi của nàng.

    Sống lại một lần nữa, nàng không còn là tiểu thư phế vật lúc trước.

    Mang theo chí bảo bên người cùng khế ước với tứ đại thần thú, cho dù là đệ nhất cao thủ của Thanh Long quốc cũng muốn làm người dưới trướng nàng.

    Đan dược? Tính là cái gì, nàng tùy tay có thể luyện chế một đống.

    Đệ Giai (cấp thấp) Linh Khí rất cường đại sao? Ngay cả vũ khí mà thủ hạ của nàng sử dụng đều là Cao Giai (cấp cao) Linh Khí.

    Ngươi có cao cấp Linh Thú? Thật có lỗi, phía sau nàng Thánh Thú đã thành thiên quân vạn mã, chấn áp tất cả hào hùng!

    Chính là ai có thể nói cho nàng, nam nhân yêu nghiệt cường đại này là chuyện gì xảy ra! Vì sao lại mặt dày mày dạn dây dưa nàng, càng là thề không bỏ qua!
     
    MyaNguyenAlissa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng mười 2020
  2. Đang tải...
  3. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 1: Nam nhân vô sỉ (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đại lục Đông Nhạc.

    Trên đỉnh núi cuồng phong gào thét.

    Hạ Nhược Vân lạnh lùng đứng đó tóc đen hỗn loạn trong gió, ánh mắt thanh lãnh nhìn đám người trước mặt. Đứng giữa đám người kia là một nam nhân trung niên ăn mặc đẹp đẽ, quý giá.

    Ánh mắt nam nhân hàm chứ lạnh nhạt cùng dày đặc hận ý làm Hạ Nhược Vân lạnh lẽo từ đầu tới chân, trái tim cũng dần dần bị hàn ý bao phủ.

    "Hạ Nhược Vân ngươi chạy lâu như vậy, bây giờ ta xem ngươi trốn đi đâu được nữa!"

    Nam nhân trung niên cười lạnh một tiếng, bên môi mang theo độ cong lạnh lẽo, ánh mắt hắn nhìn nàng giống như đang nhìn kẻ thù không đội trời chung, phảng phất như thiếu nữ trước mặt không phải là nữ nhi kế thừa huyết mạch của hắn vậy!

    "Thượng Cổ Thần tháp là vật gia gia lúc còn sống đã giao cho ta, vô luận như thế nào cũng sẽ không giao cho người khác."

    Thanh âm Hạ Nhược Vân tràn ngập hận ý.

    Năm đó, gia gia nói nếu ai nghênh thú nữ nhi Vân gia liền có thể trở thành thiếu chủ Hạ gia, vì thế cái phụ thân kia liền vứt bỏ thanh mai trúc mã hắn yêu, nghênh thú mẫu thân.

    Mà mẫu thân sau khi gả cho hắn, cùng tháng hắn liền đem người hắn yêu thu vào Hạ gia, còn cho nàng vị trí di nương.

    Thân là thiếu chủ Hạ gia cho dù có tam thê tứ thiếp mẫu thân cũng vô pháp ngăn trở, chỉ có thể mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt.

    Nếu không có gia gia đau lòng nàng, chỉ sợ mẫu thân ở Hạ gia sẽ trở nên một chút địa vị đều không có.

    Hạ Minh sắc mặt âm trầm, oán hận nói: "Ngươi cái nữ nhân ngoan độc, Thượng Cổ Thần tháp vốn dĩ thuộc về Sơ Tuyết, ngươi đoạt đồ của nàng thế nhưng còn dám cưỡng từ đoạt lí! Đừng quên Sơ Tuyết lúc sinh ra trời giáng dị tượng, quốc sư cũng đã từng nói nàng là thượng cổ phượng hoàng Tử Tà chuyển thế. Phụ thân ta là lão hồ đồ mới đem Thượng Cổ Thần tháp giao cho ngươi, hiện tại hắn đã qua đời thân làm nhi tử ta sẽ giúp hắn sửa chữa sai lầm."

    Ha ha ha!

    Hạ Nhược Vân cuồng tiếu, thanh âm vang vọng hồi lâu chưa tiêu tán. "Ngươi có phải hay không đã quên mất thời điểm Hạ Sơ Tuyết sinh ra, ta cũng đồng dạng? Gia gia đem Thượng Cổ Thần tháp giao cho ta, khẳng định có nguyên nhân, còn không đến phiên ngươi đâu?"

    Nàng trào phúng nở nụ cười: "Ngươi vì Thượng Cổ Thần tháp đối với ta dùng hình, mẫu thân vì cứu ta mà bị cái súc sinh là ngươi ngược đãi đến chết! Ông ngoại bọn họ một nhà đồng dạng bị ngươi phái thủ hạ hủy diệt, ngươi rốt cuộc có còn là con người nữa hay không? Vì một cái nữ nhi di nương không tiếc giết chết thê tử kết tóc."

    "Hừ" Hạ Minh hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt lãnh khốc nói, "Nàng không xứng làm thê tử của ta, mặc kệ có phải nguyên nhân là vì ngươi hay không ta đều sẽ không để nàng tiếp tục tồn tại, chỉ có nàng đã chết thì nữ tử lòng ta ái mộ mới có thể thượng vị!"

    Nàng từ bỏ!

    Từ bỏ ủy thác của gia gia, muốn đem Thượng Cổ Thần tháp lấy ra đổi mệnh mẫu thân, nhưng nàng tựa hồ như biết được liền lấy cái chết để bảo hộ Thượng Cổ Thần tháp..

    Hiện giờ nhớ tới có một loại cảm giác tê tâm liệt phế!

    "Hạ Minh ngươi làm nhiều việc ác như vậy tuyệt đối sẽ phải hối hận! Loại nam nhân thất tin bội tín, vô tình vô nghĩa như ngươi sẽ bị vạn người phỉ nhổ, trọn đời không thể siêu sinh."

    "Hối hận?" Hạ Minh nhạo báng một tiếng, "Ngươi có biết hiện tại bên ngoài lưu truyền cái gì hay không? Ngươi Hạ Nhược Vân cuồng vọng tự đại trêu chọc phải cường giả, cái kia địch nhân không tìm thấy ngươi liền tàn sát Vân gia. Mà ta Hạ Minh mặc áo tang, túc trực bên linh cữu trăm ngày, còn vì mẫu thân ngươi chết mà cực kì bi thương. Sơ Tuyết đều thương tâm quá độ ngất đi vài lần. Chỉ có ngươi cái nữ nhi mang đến tai họa lại như rùa đen rút đầu, nhưng là.. Ha ha ha! Nương ngươi căn bản hoàn toàn không được vào phần mộ Hạ gia. Nàng đã sớm bị ta sai người ném ra bãi tha ma làm thức ăn cho sói. Phần mộ tổ tiên Hạ gia không phải dạng nữ nhân nào cũng có thể vào."
     
    MyaNguyenAlissa thích bài này.
  4. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 2: Nam nhân vô sỉ (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thân thể Hạ Nhược Vân khẽ run rẩy, ánh mắt cừu hận gắt gao nhìn chằm chằm nam nhân trước mặt: "Hạ Minh ngươi vô sỉ!"

    "Vô sỉ?" Hạ Minh cười ha ha hai tiếng, "Thắng làm vua thua làm giặc đạo lí này ngươi còn không hiểu? Chỉ trách ngươi không thức thời liên lụy tới mẫu thân ngươi cho nên hung thủ chân chính hại chết nàng là ngươi mới đúng!"

    Hung thủ chân chính hại chết mẫu thân là nàng?

    "Ha ha ha ha!"

    Hạ Nhược Vân điên cuồng cười to, tiếng cười phiêu đãng trong không trung vang vọng không ngừng, "Hạ Minh hiện tại ta là muốn đồ vô sỉ là ngươi tới địa ngục hướng mẫu thân ta bồi tội. Ngươi bây giờ liền cùng ta đi chết đi!"

    Khí thế trên người nàng bạo phát khiến xung quanh một mảnh xám xịt, lộ ra vô tận lạnh lẽo cùng tử thần.

    "Không tốt!"

    Hạ Minh sắc mặt đại biến, vội vàng nói: "Nàng muốn tự bạo!"

    Hạ Nhược Vân là Hạ gia đệ nhất thiên tài, tuổi còn trẻ nhưng đã đạt tới hàng Võ Tôn, nếu không phải do hắn lợi dụng Vân gia bị hủy diệt đả kích nàng cũng không thể đánh lén khiến nàng trọng thương.

    Dù cho như thế nhưng một Võ Tôn trọng thương tự bạo cũng đủ để đem đám người này cùng kéo xuống địa ngục!

    Phụt!

    Thanh âm xuyên thủng lồng ngực trầm đục vang lên trên đỉnh núi u tĩnh.

    Thân hình Hạ Nhược Vân cứng đờ, cúi đầu nhìn về trường thương cắm trong ngực, không dám tin tưởng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh tuấn: "Trầm Cung, ngươi.."

    Nàng sớm biết rằng Trầm Cung đã tới.

    Nhưng bời vì hắn là Trầm Cung cho nên nàng mới không hề phòng bị. Lại không nghĩ rằng nam nhân nàng tín nhiệm nhất thế nhưng lại muốn giết nàng.

    Phanh!

    Lực lượng từ thân thể nàng bạo phát, trước ngực bị trường kiếm đâm tới phút chốc biến thành tinh điểm, nàng che lại miệng vết thương không ngừng đổ máu, ánh mắt tràn ngập đau khổ cùng khó hiểu.

    "Ngươi vì cái gì muốn.."

    Giết ta?

    Hai chữ cuối cùng tựa hồ bị kẹt lại trong cuống họng, vô pháp nói ra.

    Khuôn mặt thâm trầm xẹt qua một tia áy náy nhưng trong chớp mắt lại biến mất không chút dấu vết.

    "Vân Nhi xin lỗi, ta là một người có dã tâm tuy rằng nàng là người ta yêu nhất nhưng Sơ Tuyết lại là thượng cổ Tử Tà phượng hoàng chuyển thế, chủ nhân chân chính của Thượng Cổ Thần tháp! Chỉ khi nàng có được Thượng Cổ Thần tháp mới có thể trở thành cường giả chân chính của đại lục! Cưới nàng ta có thể nắm cả thiên hạ trong tay cho nên ta cũng là có nỗi khổ riêng.."

    Lúc này sắc mặt Hạ Nhược Vân tái nhợt làm cho người ta cực kì sợ hãi, không thể tin được người cùng nàng thề non hẹn biển lại có thể trong nháy mắt rút kiếm hướng nàng đâm tới.

    Đột nhiên, nàng tựa hồ nhớ tới cái gì điên cuồng gào thét.

    "Ngọc nhi đâu? Ta đưa Ngọc nhi cho ngươi bảo hộ, ngươi đem Ngọc nhi tới địa phương nào rồi?"

    Hạ Nhược Vân không màng đau xót trước ngực, gắt gao túm chặt vạt áo Trầm Cung nổi điên rống lớn.

    Mẫu thân đã chết, ông ngoại một nhà cũng bị giết hại, đệ đệ chính là thân nhân duy nhất còn sót lại của nàng! Bời vì tin tưởng Trầm Cung, càng không muốn đệ đệ nguy hiểm, nàng liền đem hắn ủy thác cho Trầm Cung trông giữ.

    Nhưng hôm nay..

    Hạ Nhược Vân run rẩy, nét mặt tràn đầy sợ hãi tái nhợt khiến nội tâm Trầm Cung tê rần.

    Chỉ là rất nhanh hắn liền hạ ngoan tâm, nói: "Đem Hạ Lâm Ngọc tới đây cho ta!"

    Nửa ngày.

    Một cái thiếu niên nửa sống nửa chết bị người của hắn kéo lê tới, thân hình đơn bạc ngả nghiêng, yếu đuối mong manh tựa hồ tùy thời đều có thể bị gió cuốn đi..
     
    MyaNguyenAlissa thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 24 Tháng mười 2020
  5. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 3: Nam nhân vô sỉ (3)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Ngọc nhi!"

    Thanh âm nàng tê tâm liệt phế, nước mắt như những hạt châu nhỏ thi nhau rơi xuống.

    Như nghe được âm thanh điên cuồng của nàng thiếu niên giật mình mệt mỏi mở hai tròng mắt, thanh tĩnh nhìn về phía Hạ Nhược Vân, môi mỏng run rẩy suy yếu nói: "Tỷ.."

    "Khụ khụ!" Hạ Nhược Vân ho ra hai búng máu, huyết y dưới ánh mặt trời càng thêm chói mắt, "Thả hắn."

    "Thả hắn? Đem Thượng Cổ Thần tháp giao ra đây, ta liền thả hắn!"

    Trầm Cung lạnh lùng nhìn Hạ Nhược Vân, nữ nhân dù quan trọng nhưng so ra vẫn kém quyền lực. Có quyền thế hắn muốn dạng nữ nhân gì chẳng được?

    Sắc mặt Hạ Nhược Vân càng thêm tái nhợt, tầm mắt lãnh khốc hướng tới nam nhân trung niên từng chữ từng chữ nói: "Ngọc nhi là con của ngươi, là huyết mạch của Hạ gia!"

    "Ha ha!" Hạ Minh cuồng tiếu hai tiếng, lạnh lùng nói, "Huyết mạch Hạ Minh ta chỉ có Sơ Tuyết một người! Hạ Lâm Ngọc văn không được võ không xong cả ngày chỉ bệnh tật cuốn thân, là một phế vật không đủ tư cách làm nhi tử của ta! Bất quá vì Thượng Cổ Thần tháp hắn cho dù có chết cũng là cái chết có ý nghĩa!"

    Thân hình Hạ Nhược Vân chấn động, chậm rãi nhắm mắt, thật lâu sau nàng ôn hòa mở mắt ra nhìn tới thiếu niên cả người chồng chất vết thương.

    "Ngọc nhi ngươi sẽ sợ hãi?"

    Hạ Lâm Ngọc quật cường lắc đầu: "Ta không sợ! Tỷ tỷ, đừng đem Thượng Cổ Thần tháp giao cho bọn họ, nếu không mẫu thân cùng gia gia đều sẽ chết không nhắm mắt.. Ta tin tưởng chung quy sẽ có một ngày tỷ tỷ vì ta báo thù.."

    Phanh!

    Trầm Cung dùng một chân đá thẳng vào ngực Hạ Lâm Ngọc, hắn há miệng phun ra một búng máu tươi, sắc mặt tái nhợt đổ xuống đất.

    "Người tới!" Trầm Cung nâng mặt vô tình nói, "Đem Hạ Lâm Ngọc moi tim, móc phổi phanh thây!"

    Thanh âm nam nhân lạnh nhạt như một đạo búa tạ hung hăng đánh thẳng vào lòng Hạ Nhược Vân, nàng giận giữ hét: "Trầm Cung, cái tên súc sinh ta thật sự không nên tin tưởng đem Ngọc nhi giao cho ngươi bảo hộ, là ta đã hại chết nương và đệ đệ!"

    Tuyệt vọng và bi thống khiến thần sắc của nàng ngày càng điên cuồn, không màng tất cả chạy về phía Hạ Lâm Ngọc. Chỉ là chưa tới trước mặt hắn đã bị một chưởng của Trầm Cung hung hăng đánh trúng, thân thể bay ngược ra ngoài ngã thật mạnh trên mặt đất.

    Hai thủ hạ đem Hạ Lâm Ngọc ấn xuống, trường kiếm lạnh băng bổ về phía chân tay hắn, máu tươi vấy ra nhiễm hồng hai tròng mắt nàng..

    "Không!"

    Hạ Nhược Vân hai tròng mắt nhiễm huyết khàn giọng quát: "Thả Ngọc nhi, chỉ cần thả hắn, ta.."

    "Tỷ tỷ." Thanh âm mỏng manh phiêu phiêu trong gió lại rất rõ ràng rơi vào tai Hạ Nhược Vân.

    "Đừng đem.. Thượng Cổ Thần tháp cho bọn hắn, chỉ có Thượng Cổ Thần tháp mới có thể vì mẫu thân.. báo thù.. bằng không.. Bằng không ta thà chết cũng không.."

    Phụt!

    Trường kiếm hung hăng đâm xuyên qua lồng ngực Hạ Lâm Ngọc, lời hắn định nói liền biến mất ở yết hầu. Hạ Lâm Ngọc nằm giữa vũng máu, đôi mắt trợn to.

    Giờ khắc này hắn cảm giác sinh mệnh đang dần tiêu tán, ánh mắt tràn đầy không muốn rời xa. Hắn rốt cuộc có thể gặp được mẫu thân rồi, chính là tỷ tỷ nàng làm sao bây giờ? Hiện tại hắn là thân nhân duy nhất của nàng. Nếu hắn cũng chết đi, tỷ tỷ sẽ thống khổ cùng cô đơn cỡ nào chứ..

    "Ngọc nhi!"

    Hạ Nhược Vân phun ra một búng máu, thất tha thất thểu hướng phía Hạ Lâm Ngọc chạy tới.

    "Ngọc nhi là ta không tốt, là ta tin tưởng nhầm người mới liên lụy đến đệ."

    "Gia gia đã chết, mẫu thân đã chết, ông ngoại cũng đã chết hiện tại ta chỉ còn mình đệ."

    "Ngọc nhi, nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ cho đệ nhất sinh nhất thế an bình, một đời an nhiên tuyệt đối không để bất luận kẻ nào tổn hại đến đệ!"
     
    MyaNguyen thích bài này.
  6. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 4: Phế vật (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hạ Nhược Vân chậm rãi đứng lên, một đầu tóc đen tùy ý tung bay trong gió, nàng ngẩng đầu lên, gương mặt kia đã không còn đau khổ cùng nước mắt, chỉ còn lại điên cuồng.

    "Ta muốn các ngươi, hết thảy đều phải phải chôn cùng với Ngọc nhi!"

    Oanh!

    Thiên địa ảm đạm thất sắc, sấm sét ầm ầm, tia chớp hung hăng đánh xuống lóe lên ánh sáng kì dị.

    "Nàng bị trọng thương như vậy thế nhưng vẫn còn thực lực tự bạo!" Hạ Minh sắc mặt trầm xuống.

    Hắn không thể không thừa nhận, nữ nhi này thiên phú xác thực rất mạnh, đáng tiếc nàng lại không phải do nữ nhân hắn âu yếm sở sinh. Nếu để nàng tiếp tục trưởng thành mẹ con Sơ Tuyết tất nhiên sẽ phải chịu ủy khuất.

    Hắn như thế nào cũng cảm thấy vì nữ nhi hắn sủng ái, chỉ có thể từ bỏ tiện chủng không nên sinh ra này.

    "Ha ha ha!"

    Hạ Nhược Vân điên cuồng cười lớn mang theo mãnh liệt hận ý, "Hạ Minh, Trầm Cung hôm nay cho dù ta có chết cũng phải vì bọn họ báo thù rửa hận! Chỉ đáng tiếc Hạ Sơ Tuyết không ở nơi này, bằng không tất cả chúng ta cùng xuống địa ngục làm bạn. Thật là tốt biết bao?"

    Oanh!

    Lực lượng cường đại từ nàng khuếch tán ra xung quanh, tức khắc nhấc lên vô số thạch đá cực lớn, cùng với tiếng cười điên cuồng của nữ tử trái tim Hạ Minh run rẩy.

    Chính là, đến cùng cái gì cũng không phát sinh..

    "Phụt"

    Hạ Nhược Vân phun ra một búng máu, đầu gối trượt dài quỳ mạnh xuống đất, máu tươi từ trong miệng nàng không ngừng trào ra, không cam lòng căm hận nhìn nhóm người trước mặt..

    "Vì cái gì? Vì cái gì muốn ngăn cản ta tự bạo?" Nàng cúi đầu gắt gao nắm chặt tay, âm thanh suy yếu lộ ra sự phẫn nộ.

    Một khắc kia nàng rõ ràng cảm nhận được là Thượng Cổ Thần tháp ngăn cản nàng tự bạo. Đây cũng là lần đầu tiên Thượng Cổ Thần tháp làm ra động tác.

    "Ngươi là không muốn ta hồn phi phách tán? Chính là không có biện pháp báo thù muốn ta giữ lại linh hồn này thì có tác dụng gì? Cho dù hồn phi phách tán ta đều phải kéo bọn hắn cùng nhau xuống địa ngục."

    Thanh âm Hạ Nhược Vân trở nên run rẩy, chỉ là hiện tại nàng đã không còn năng lực thi triển tự bạo một lần nữa.

    "Ngọc nhi, thực xin lỗi, là tỷ tỷ vô dụng không thể báo thù cho ngươi." Nước mắt tùy ý lăn xuống gương mặt nàng thấm vào đất.

    Bỗng nhiên nàng bật cười: "Ta Hạ Nhược Vân ngay tại đây thề, chung quy sẽ có một ngày những người làm thương tổn thân nhân của ta, nợ máu phải trả bằng máu, vĩnh viễn chìm vào vạn kiếp bất phục. Cho dù ta có phải tiến vào địa ngục cũng phải trả giá đại giới."

    Thanh âm nữ tử giống như nguyền rủa quanh quẩn bên tai, khiến tâm hắn (Hạ Minh) bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác hoảng loạn. Không dám nhìn tới ánh mắt tràn ngập cừu hận đến tận xương tủy của nàng.

    Phụt!

    Hạ Nhược Vân hộc ra một ngụm máu tươi, ánh mắt đảo qua từng cái dung nhan trước mặt, tựa hồ như muốn nhớ thật kỹ tất cả bọn hắn, đem dung mạo của bọn hắn khắc thật sâu trong tâm khảm.

    "Ngươi kinh mạch đứt gãy đã không còn đường sống." Hạ Minh lãnh khốc nhìn xuống nữ tử yếu ớt trên đất, "Hạ Nhược Vân đem Thượng Cổ Thần tháp giao ra đây!"

    "A.."

    Hạ Nhược Vân cười lạnh một tiếng, cánh tay gắt gao ôm chặt thân thể thiếu niên đã không còn nguyên vẹn trước mặt. Nàng chậm rãi đứng lên sau đó không chút do dự ôm Hạ Lâm Ngọc thả người nhảy xuống huyền nhai.

    "Không tốt!"

    Hạ Minh sắc mặt đại biến, ánh mắt âm trầm nhìn xuống, "Người tới, xuống dưới lục soát cho ta! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Ta không tin không tìm thấy Thượng Cổ Thần tháp!"
     
  7. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 5: Phế vật (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tây Linh đại lục, Thanh Long Quốc.

    Trong hậu viện hẻo lánh ở phủ tướng quân, thiếu nữ bắt chéo chân, bên môi ngậm một cọng rơm, cà lơ phất phơ ngồi trên giường.

    "Tây Linh đại lục?"

    Hạ Nhược Vân lẩm bẩm, bên môi nhếch lên một độ cong rất nhỏ.

    "Xem ra linh hồn ta đã xuyên qua, từ Đông Nhạc đại lục tới Tây Linh đại lục? Có lẽ là ông trời cũng không thể nhìn nổi những hành động của Hạ Minh nên cho ta cơ hội được trọng sinh đi?"

    Thế giới này vốn được hình thành từ vô số phiến đại lục. Dù cho Đông Nhạc đại lục cùng Tây Linh đại lục liền nhau nhưng Tây Linh đại lục thuộc về tồn tại lót đáy. Chỉ khi đạt được thực lực nhất định mới có thể tiến vào Đông Nhạc đại lục.

    Làm nàng không nghĩ tới chính là đã từng là Hạ Nhược Vân xuất thân từ Đông Nhạc đại lục so sánh với hiện tại, Cố Nhược Vân này nguyên bản chính là một cái phế vật. Năm nay đã mười lăm tuổi liền ngay cả tam cấp tụ khí cơ bản nhất đều chưa từng đạt tới.

    Ngay cả nô bộc trong phủ tướng quân cũng đều là từ tứ cấp trở lên. Đương nhiên cũng vì chuyện này mà Cố Nhược Vân cũng cực kì bi thảm.

    Cha nương đều mất sớm, người trong phủ đều coi nàng như không tồn tại, nếu không có một ca ca thiên tài che chở chỉ sợ nàng một bước cũng khó đi. Nhưng trước đó không lâu thiên tài ca ca bị một thế lực ngoại quốc thu làm đệ tử, bất đắc dĩ phải rời khỏi Thanh Long Quốc.

    Ai ngờ rằng hắn vừa rời đi không lâu tiểu công tử Lăng gia cố ý ở trước mặt Cố Nhược Vân nhục nhã ca ca của nàng. Vì bảo hộ thanh danh của huynh trưởng Cố Nhược Vân liền nổi lên tranh chấp cùng tiểu công tử Lăng gia.

    Buồn cười nhất chính là thân làm gia gia phủ tướng quân đại nhân, một lời không phân rõ trắng đen phải trái trực tiếp đem nàng từ sống sờ sờ đánh tới chết.

    Nghĩ vậy, Hạ Nhược Vân bên môi câu lên nụ cười lạnh: "Cố Nhược Vân a Cố Nhược Vân, nếu ta đã chiếm cứ thân thể của ngươi thì bây giờ ta chính là ngươi. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ vì ngươi báo thù. Coi như thù lao vì đã chiếm dụng thân thể của ngươi?"

    Đang tự mình lẩm bẩm thì cửa phòng bị đẩy ra, đương sự nhìn thấy Cố Nhược Vân còn sống ánh mắt tối đi tràn đầy hoảng sợ.

    "Cố Nhược Vân ngươi còn chưa chết?" Cái này? Mệnh của nàng ta cũng thật dài a~bị gia gia đánh thành như vậy còn chưa có chết.

    "Đúng vậy, ngươi đây là thực hy vọng ta chết đi?"

    Cố Nhược Vân nhợt nhạt câu môi, cười như không cười nhìn nàng ta.

    (Từ bây giờ mình đổi xưng hô từ Hạ Nhược Vân sang Cố Nhược Vân cho phù hợp nhé! ^ ^)

    "Hừ!" Cố Doanh Mộng hừ một tiếng, "Nếu ngươi đã không chết vậy thì đi phòng khách đi, gia gia đang chờ ngươi." Nói xong lời này nàng ta cũng không thèm quay đầu lại, trực tiếp rời đi.

    Cố Nhược Vân nheo mắt, thông qua ký ức nàng có thể biết đây là nữ nhi của nhị thúc - Cố Doanh Mộng. Trước nay đều là loại mắt cao hơn đầu, huynh trưởng này ta là Cố Hướng Lâm, trong toàn bộ tướng phủ chỉ đứng sau ca ca nàng là Cố Tiêu Sanh. Vì thế Cố Hướng Lâm nhiều lần hướng nàng trút giận khi không có ca ca ở nhà. Chỉ là Cố Nhược Vân vì không để huynh trưởng nhọc lòng, vẫn một mực chưa từng nói ra.

    Phòng khách.

    Cố Nhược Vân vừa đi vào liền thấy ngồi ở vị trí cao cao phía trên là Cố lão tướng quân, mà phía dưới bên phải hắn là một già một trẻ. Không cần đoán cũng biết lão già kia là gia chủ Lăng gia – Lăng Nghị, còn thiếu niên kia chính là kẻ đầu sỏ khiến Cố Nhược Vân bị đánh chết, Lăng gia tiểu thiếu gia.

    "Cố Nhược Vân, ngươi rốt cuộc đã tỉnh!"

    Cố lão tướng quân ánh mắt sắc bén tựa như thanh kiếm tuốt ra khỏi bao hướng Cố Nhược Vân nghiêm nghị nói: "Ngươi dám ở trên đường lớn khi dễ tiểu thiếu gia Lăng gia? Còn không lập tức hướng hắn xin lỗi cho ta?"

    Lăng gia có một nữ nhi làm Quý phi ở hậu cung, cho hắn trăm lá gan cũng không dám đắc tội. Nếu làm cho Lăng gia cảm thấy vừa lòng, hy sinh một cái phế vật thì tính là gì. Chỉ là làm hắn không ngờ tới đứa chất nữ yếu đuối này lại có dũng khí lớn như vậy.

    Đáng tiếc, nàng lại chỉ là một cái phế vật mà thôi. Nếu nàng cũng giống như huynh trưởng thiên tài của nàng, chỉ sợ đến Quý phi nương nương cũng không dám động tới.
     
  8. Hy Thần Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    10
    Chương 6: Phế vật (3)


    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Xin lỗi?" Cố Nhược Vân cười lạnh, "Xin hỏi đầu óc của gia gia có phải bị nước vào hay không? Ta đánh tiểu thiếu gia Lăng gia? Chắc gia gia đã quên ta chỉ là một phế vật Tụ Khí nhị cấp mà thôi! Trong khi đó thực lực của hắn đã tới Tụ Khí ngũ cấp. Ta làm như thế nào đánh hắn? Nếu gia gia ngươi cùng đệ nhất cao thủ Thanh Long Quốc so chiêu có người nói gia gia đánh bại đệ nhất cao thủ Thanh Long Quốc, các ngươi sẽ tin lời này sao?"

    Cố lão tướng quân sắc mặt xanh mét, trực tiếp đánh một chưởng lên bàn, tức giận nói: "Nghiệp chướng! Ngay cả mệnh lệnh của ta ngươi cũng không tuân theo? Lăng gia đã nói lỗi là của ngươi, vậy thì đương nhiên do ngươi khiêu khích trước. Còn không mau quỳ xuống cho ta? Quỳ cho đến khi bọn hắn tha tội cho ngươi thì thôi."

    "Ha ha." Cố Nhược Vân trào phúng cười hai tiếng, "Rõ ràng là hắn ghen tị thiên phú của ca ca vì thế mới vũ nhục ca ca ta trước. Như thế nào đến bên miệng gia gia ngươi lại thành ta cố ý khiêu khích? Hơn nữa gia gia không chỉ đầu óc không minh mẫn mà đến cả mắt cũng mờ rồi. Tiểu thiếu gia Lăng gia hoàn hảo không hao tổn chỗ nào giống như bị khi dễ? Mà ta một người đầy vết thương lai biến thành khi dễ hắn? Gia gia ngươi đúng là cưỡng từ đoạt lí giúp người ngoài khi dễ tôn nữ."

    Cố lão tướng quân ngây ngẩn cả người, không để ý phẫn nộ trong lòng ánh mắt kinh ngạc nhìn Cố Nhược Vân.

    Đây.. đây vẫn là tôn nữ luôn luôn yếu đuối vô năng của ông sao? Khi nào thì nàng ta nói chuyện đã trở nên có trật tự, rõ ràng như vậy?

    "Rốt cuộc ngươi là ai?" Bỗng nhiên, ánh mắt của Cố lão tướng quân trầm xuống, một luồng sát khí ập tới tràn ngập toàn bộ phòng khách.

    Cho dù hiện tại Cố Nhược Vân thực lực thấp kém, nhưng lại có một linh hồn cường đại cho nên chỉ cần nàng điều động tinh thần lực thì cũng dễ dàng chống cự. Chỉ là nếu làm như vậy chắc chắn bản thân sẽ để lộ sơ hở, nàng chưa muốn mạo hiểm như vậy.

    "Thế nào? Gia gia muốn giết ta sao?" Cố Nhược Vân nâng lên khuôn mặt nhỏ tái nhợt, trào phúng nói: "Dù sao ngươi cũng đã giết ta một lần, hiện tại ta lại vô lực chống đỡ muốn giết liền giết. Chỉ là không biết khi ca ca trở về sẽ thương tâm đến độ nào a~"

    Cố lão tướng quân hơi nheo nheo mắt kỳ thực lúc lỡ đánh chết Cố Nhược Vân lão liền hối hận. Mặc dù Cố Nhược Vân là phế vật nhưng nàng lại có một ca ca bao che khuyết điểm. Lúc đó chẳng qua do nàng cứng đầu nhất quyết không chịu thừa nhận sai lầm nên lão mới tức giận ra tay nặng như thế.

    Cũng may phế vật này chỉ là tạm thời mất đi hô hấp trong thời gian ngắn, rất nhanh liền tỉnh lại. Chỉ là Cố lão tướng quân không thể biết trong một khắc ngắn ngủi kia Cố Nhược Vân thật sự đã chết, linh hồn cũng đã thay đổi.


     
    Chỉnh sửa cuối: 1 Tháng mười hai 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...