[Edit] Nữ Phụ Xuyên Không Đối Đầu Nam Chính - Chử Thị

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Chipichipi_66, 22/5/2019.

  1. Chipichipi_66

    Chipichipi_66

    Tham gia ngày:
    21/3/2019
    Bài viết:
    7
    Xem: 214
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tên truyện: Nữ phụ xuyên không đối đầu nam chính

    Tác giả: Chử Thị

    Thể loại: Xuyên thư

    Convert: Tangthuvien

    Editor: Chipichipi_66

    Link thảo luận góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Edit Của Chipichipi - 66

    Văn án:

    Hứa Chiêu Mân xuyên sách, xuyên vào một quyển mang lối văn Mary Sue hư cấu trở thành nữ phụ pháo hôi vào vai đại nha hoàn, thực tốt, còn có thể sống.

    Không có nữ chính có ý kiến tô thiên tô địa là được rồi.

    Không quyền không thế, có thể, miễn cưỡng sống qua ngày.

    Hứa Chiêu Mân an ủi chính mình, không có việc gì không có việc gì, chuyện này có thể giúp nàng trưởng thành.

    Chỉ là, ở thế giới hiện thực đối thủ một mất một còn Chử Kính Dục xuyên vào tiểu thuyết trở thành nam chính là chuyện như thế nào?

    Ngay cả khi xuyên sách nàng cũng không thể thoát khỏi cái người đáng ghét này! Nàng đã tạo nghiệt gì đây.

    PS:

    1. Phía trước trải chăn rất nhiều, tiết tấu truyện tương đối chậm, nữ chủ đối với nam chủ có rất nhiều hiểu lầm, giải trừ liền sẽ thấu hiểu lẫn nhau. Nếu muốn nhìn nam nữ chủ yêu nhau như thế nào, nếu sức tưởng tượng đủ phong phú có thể trực tiếp xem từ chương 24 xem cũng được, ha ha.

    2. Nữ chủ chậm rãi trưởng thành.

    3. Nữ chủ thẳng thắn có gì nói đấy vs nam chủ nội liễm lạnh nhạt.

    4. Văn án vô năng, đầu đã trọc.

    5. Giả tưởng lịch sử, hết thảy vì cốt truyện, chuyện quan trọng nói ba lần, chớ tra cứu, chớ tra cứu, chớ tra cứu.

    6. Ngươi xem vui vẻ, ta viết cũng vui vẻ. Không thích tiểu thiên sứ yên lặng rời khỏi, không cần miễn cưỡng
     
    _guaguaitsAki Re thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 23/5/2019
  2. Đang tải...
  3. Chipichipi_66

    Chipichipi_66

    Tham gia ngày:
    21/3/2019
    Bài viết:
    7
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    (Đây là lần đầu mình edit truyện nếu có sai xót gì thì mong các bạn nói giúp mình để mình sửa thanks mấy bạn nhiều_: -*)

    Hơn bảy giờ sáng, mặt trời đã lên cao, vì là mùa hè nên nắng rực rỡ, ánh nắng hơi làm chói mắt mọi người.

    Hứa Chiêu Mân trong lòng hiện đang rất vui sướng lái chiếc xe vừa mới mua chạy trên đường dừng đèn đỏ giữa tuyến đường giao nhau.

    Mặc dù chạy trên đường này kẹt xe rất nhiều, nhưng cô thật sự muốn khoe cho chị em cô về cái bằng lái xe mà cô đã thi đậu nên cũng không có gì là khó chịu.

    Khi đèn vừa chuyển sang xanh, cô vội vàng chạy đi vì rất nôn nóng không thể đợi được nữa.

    Nhưng thật không ngờ vừa mới lái xe đến ngã tư thì một chiếc ô tô đen lao thẳng vào hướng cô, Hứa Chiêu Mân chỉ là một người mới lái xe nên tay chân lúng ta lúng túng may mắn là kĩ thuật lái xe của đối phương tốt đã tránh được cô ai ngờ đâu cô lại lái xe ngược lại đụng thẳng vào chiếc ô tô, cô nằm trên một vũng máu tươi, người của cô bây giờ rất đau lập tức trước mắt biến thành một màu đen, hôn mê bất tỉnh.

    Trước khi bất tỉnh cô đã nhìn thấy kẻ gây ra tai nạn ngoài tên khốn Chu Kính Dục thì còn ai vào đây nữa chứ.

    Hứa Chiêu Mân nghĩ thầm, gặp được anh ta chắc chắn không có chuyên gì tốt sau đó nhìn sang người bên cạnh anh ta là ai, thì ra là Tinh Lộ Mẫn nữ minh tinh của tập đoàn Chử Thị.

    Nghẫm lại thì mình với tên Chu Kính Dục đó là kẻ thù không đội trời chung, trên thế giới này người mình ghét nhất chính là anh ta muốn mình thích đợi đến kiếp sau cũng không có khả năng.

    Suy nghĩ nhiều như vậy cô cũng bắt đầu mất đi ý thức hoàn toàn.

    * * *

    Hứa Chiêu Mân ngồi ngơ ngẩn ở trên giường

    Cô đã thoát chết nhưng không phải bình thường mà là cô đã xuyên không vào tiểu thuyết, cô đang cố gắng nhớ lại nội dung cụ thể của quyển tiểu thuyết mà hồi học ở cấp ba cô đã đọc lúc đó nó rất phổ biến trong trường cô, sở dĩ bây giờ cô còn nhớ rõ như vậy, là vì trong tiểu thuyết này có một nhân vật trùng tên với cô với lại nhân vật nam chính lại cùng tên với tên khốn Chư Kính Dục nữa.

    Nhưng mà nhớ lại lúc đó mình cũng không ghét Chư Kính Dục như vậy, khi đọc xong mình còn kêu đứa bạn thân cùng phòng đưa cuốn tiểu thuyết này cho Chư Kính Dục xem nữa kìa.

    Haizz người ta thì xuyên qua không phải là đến thế giới khác thì cũng xuyên thành công chúa hay thiên kim tiểu thư, còn mình lại xuyên vào tiểu thuyết làm nữ phụ ông trời thật bất công quá đi mà

    Cuốn tiểu thuyết này nói về Hãn Lạc Xu là nữ sinh ở hiện đại, vô tình xuyên vào người đại nữ nhi của Binh Bộ Thượng Thư

    Cô ta dựa vào những kiến thức đã học được ở hiện đại để giúp mẫu thân đấu với di nương, trừng phạt thứ muội, từ một người ngu ngốc nhất trở thành một tài nữ nhất kinh thành, đem tất cả các quý nữ trong kinh thành dẫm đạp dưới chân.

    Tất cả các công tử đều đem lòng yêu quý Hãn Lạc Xu. Ngay cả vị vua trẻ tuổi của triều đại Đông Khải này cũng phải theo đuổi cô.

    Tất cả mọi người trong thiên hạ, kể cả đại tướng quân có thanh danh hiển hách nhất Đông khải Mạnh Phủ Quan, nhiếp chính vương phong lưu của Tây Việt Quốc, cương quyết ngạo mạn khác họ Vương Hồ Dự Đình, tất cả đều quỳ gối dưới váy cô.

    Qua bao nhiêu hiểu lầm, hành hạ tâm, hành hạ thân, cuối cùng Hãn Lạc Xu đã trở thành hoàng hậu của Đông Khải, tình yêu một đời một thế một đôi người của bon họ đã được lưu vào sử sách,

    Trên thế giới này nhiều người như vậy, dĩ nhiên số người ái mộ tình yêu của hai người bọn họ không ít vì vậy nên số lượng nữ phụ xuất hiện là khổng lồ.

    Mà Hứa Chiêu Mân, đương nhiên không phải là cô mà là một trong những nữ phụ.. cô ta là một đại nha hoàn. Luôn đặc chủ ý lên người nữ chính, ả ta là nữ phụ trong nữ phụ. Ả luôn làm những chuyện ngu xuẩn gây hại cho nữ chính nhưng Hàn Lạc Xu lúc nào cũng được cứu còn cô ta kết cục cũng giống như tất cả những nữ phụ khác vô cùng thê thảm.

    Người này ở nhờ nhà của một đại nương trong Phong Mộc thôn.

    Hứa chiêu mân khi tỉnh lại nghe lời đại nương nói cô rất mơ hồ về thế giới này, cuối cùng cô mới khẳng định rằng mình đã xuyên không.

    May mắn, nhờ lời giải thích của đại nương cô mới hiểu được tình hình hiện tại, thân thể này chưa phải là đại nha hoàn mà hiện đang sống tự do, không cần phải đi hầu hạ người khác, đại nương cũng không hiểu nhiều về thân thế của người này, chỉ biết là cha mẹ của cô vừa mới mất hai tháng trước, sau khi làm xong hậu sự cho cha mẹ nửa tháng trước cô chạy đến kinh thành Đông Khởi để mưu sinh.

    Khi tới Phong Mộc thôn thì sức khỏe cô không tốt nên đã cho đại nương một ít tiền để ở tạm. Mấy ngày hôm trước cô cảm giác được sức khỏe đã tốt hơn nên ra ngoài đi dạo không ngờ lại rơi xuống nước, lý đại phu Diệu Thủ phải trở lại thôn để cứu cô nhưng có cứu về được hay không thì cũng chỉ có Hứa Chiêu Mân biết.

    Hứa Chiêu Mân thật sự rất đâu đầu, cô vốn là một người hiện đại đã tiếp thu tư tưởng hiện đại nhưng đừng nói tới việc cô giống nữ chính đại sát tứ phương, mà ngay cả mình tự kiếm sống ở cổ đại này cũng đã đủ khó rồi.

    Cô ở hiện đại có được một chức vụ nhàn hạ, số hoa hồng từ cổ phần của cô đủ để nuôi sống cô cả đời. Cho nên phần lớn thời gian cô đều cùng bạn cùng phòng đi chơi, dạo phố, xem triển lãm tranh.

    Cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, không biết thêu, không muốn bán mình làm nô tì, lại không có chỗ dựa, lẻ loi hiu quạnh, không biết về sau cô phải làm gì để nuôi sống chính mình đây?

    Quan trọng nhất là cơ thể này chỉ là một bé gái mồ côi, bạc cũng không còn bao nhiêu, với một một người tiêu tiền như nước như cô thì chống được bao lâu đây.

    Lúc này cô đang lo lắng về tiền nhưng lại không biết, còn có một thứ khác so với việc thiếu tiền càng làm cô đâu đầu hơn.
     
    _guaguaitsAki Re thích điều này.
    Chỉnh sửa cuối: 23/5/2019
  4. Chipichipi_66

    Chipichipi_66

    Tham gia ngày:
    21/3/2019
    Bài viết:
    7
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2 gây phiền phức

    Bấm để xem
    Đóng lại
    chiêu mân đứng dậy đi đến cuối giường lấy bao y phuc mà đại nương nói là của thân chủ thể xác này.

    Thật kỳ quái thế mà trên bao y phục lại có một phong thơ.

    Hứa Chiêu Mân vừa cầm lên vừa nhìn, thật bất ngờ cô thể đọc được chữ của nơi này, đây là chữ phồn thể.

    Trên đó viết: Hứa Chiêu Mân kính mến.

    Thư thì cũng đã mở ra nhìn rồi, Hứa Chiêu mân do dự một hồi, vẫn không đọc, dù sao cái này cũng là gửi cho nguyên thân.

    Hơn nữa nguyên thân tùy ý đem thư đặt bên ngoài, có lẽ là không có chuyện gì quan trọng.

    Mở bao y phục ra, đồ vật bên trong không nhiều.

    Hai bộ y phục màu trắng chất liệu tơ, xem ra gia cảnh trước kia của nguyên thân không sai.

    Mấy tờ giấy được bao bọc bởi rất nhiều lớp vải, Hứa Chiêu Mân nhìn nhìn nội dung, mấy tờ giấy này là thứ để chứng minh thân phận và vân vân.

    Vài món đồ trang sức, trong đó còn có một khối ngọc hoa đế vương được chế tác rất tinh xảo, là để đeo trên tay

    Cuối cùng còn có một ví tiền, ước lượng một chút, cũng hơi nặng, Hứa Chiêu Mân có cảm giác đây là thứ mà còn quan tâm nhất.

    Cô vừa mở ra vừa nhìn, quả thật là ngân lượng. Có một khối đồng bạc lớn, và rất nhiều khối bạc vụn, Hứa Chiêu Mân cũng không biết là bao nhiêu bạc nữa, cô cũng không năng lực dùng tay để ước lượng tiền

    Một túi bạc như vậy, cô có thể dùng một tay nắm chặt, cũng không biết nó có thể cung cấp cho cô qua được bao lâu nữa.

    Buồn, cô hiện tại mặc dù có biết một ít tình tiết trong tiểu thuyết, biết được nội dung cốt truyện, nhưng mà cổ đại có rất nhiều chuyện đều là tình trạng hai mắt bị bôi đen.

    Tại sao cô lại không có trí nhớ của nguyên chủ chứ.

    Hứa Chiêu Mân đem bạc cất vào, có ý định khi nào rãnh sẽ đến hỏi đại nương.

    Cô hiện tại rất nhức đầu, thật sự rất muốn ngủ một giấc cho đã.

    Nội tâm của Hứa Chiêu mân không bình tĩnh, tưởng đông tưởng tây một hồi lâu mới bởi vì mệt mỏi mà lâm vào mộng đẹp

    Một giấc ngủ này thật sự cực kì bất an, lúc thì mơ tới cô chết đói đầu đường, lúc thì mơ tới cô bị thủ hạ của nữ nhân vật chính bạt tai loạn côn đánh chết, lucs thì mơ cô bị người khác bán thanh lâu. Vào

    Trong mộng cô phản kháng đến mệt mỏi, cực kỳ tuyệt vọng, sợ tới mức cô lập tức mở to mắt.

    Hứa Chiêu Mân thở lớn một cái, sờ mặt lung tung, không có bị sưng lên, nhìn nhìn chung quanh, khá tốt không nằm trong phạm vi thanh lâu.

    Trong phòng yên lặng, còn có ánh mặt trời chiếu vào, cô bình tĩnh lại, rốt cục nhận ra vừa mới chỉ là mộng, tim đập rốt cuộc cũng trở lại trạng thái bình thường.

    Đổ mồ hôi ra rất nhiều, hứa chiêu mân cảm giác đuợc thân thể nhẹ nhàng đi nhiều.

    Trong mộng bị đánh bằng roi tình cảnh thật là đáng sợ, cô nhất định phải rời xa nội dung cốt truyện, tốt nhât là tìm một chỗ đợi, không nên đến kinh thành để lâm vào vũng nước đục kia, nhanh chóng tìm phương phap trở về.

    Nếu cô mà thành nữ phụ, e sợ sẽ làm thế giới đại loạn, cô có khả năng sẽ âm thầm gây sự, cô sẽ cùng nhân vật chính trực tiếp đấu.

    Không biết sao nhưng hiện tại cô là pháo hôi trong pháo hôi, cô rất tiếc mệnh, cũng không muốn tìm tai vạ, nếu không có cái kia bọ cánh cam cô cũng không ôm cái kia mà sống.

    Cho nên phù hộ cô ngàn vạn không nên để cô không thể phản kháng cốt truyện mà đi làm nha hoàn.

    Hứa Chiêu Mân hiểu đại khái nội dung phía sau nên nội tâm bất ân đã bình tĩnh hơn.

    Cô xuống giường, mang giày vào, muốn đi ra ngoài để biết tình cảnh hiện tại của cô.

    Hứa Chiêu Mân đánh gia một chút về kết cấu của căn phòng, liền kéo cửa đi ra ngoài.

    Bên ngoài còn là một gian phòng, có bàn ghế, nói chung thì đó là nơi ăn cơm.

    Hứa Chiêu Mân không có nhìn nhiều, liền mở ra cửa đi ra.

    Phía bên ngoài là một cái sân rộng rãi, hiện tại cô đang đứng đối diện với cổng chính, cửa đang đóng.

    Cô đi vào trong sân, phía bên trái là một vườn rau, cô đi ra gian phòng là nhà giữa, hai bên trái phải của nó còn có một gian phòng nhỏ.

    Theo từ bên phải truyền đến là tiếng xào rau cùng tiếng nói, đây là phòng bếp.

    Hứa Chiêu Mân nhấc chân lên hướng phòng bếp đi tới.

    Vì không kịp đề phòng, khi đi vào, cô liền hít một hơi khói dầu, lập tức ho khan.

    Đại nương nghe được thanh âm, nhìn lại, thì ra là Hứa Chiêu Mân đang đứng ở cửa, cô vội vàng đi đến chổ cô nói: "Sao ngươi lại xuống giường, rồi ngươi vẫn còn bệnh mà, chổ này mùi khói dầu hơi nặng, mau đi ra, đồ ăn lập tức xong rồi, đi lên bàn chờ đi."

    Hứa Chiêu Mân bội phục đại nương trong hoàn cảnh này mà có thể nói lời như thế, cô im lặng, vội vàng đáp ứng một tiếng phải sau đó ra sân

    "Mân tỷ tỷ, mau tới trong phòng ngồi, trong sân nắng lắm."

    Hứa Chiêu Mân đang ở trong sân hít thở không khí. Bỗng nhiên một cái giọng non nớt đằng sau cô truyền đến.

    Cô xoay người lại nhìn, là một nam hài khoảng mười tuổi đang hướng nhà giữa đi đến.

    Thấy hắn tiến vào, Hứa Chiêu Mân liền đi qua, cũng đi theo tiến vào phòng.

    Hứa Chiêu Mân ngồi ở đối diện hắn mới phát hiện, tiểu nam hài này lớn lên thật đẹp trai.

    Do ở nông thôn nên được tự do đi chơi, da của hắn có màu sac của lúa mì, ngũ quan tinh xảo, bây giờ đang ở đối diện hướng về phía cô cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, quả nhiên là một tiểu suất ca.

    Hứa Chiêu Mân nhìn mặt hắn có cảm giác quen thuộc một chút, nhưng cô không có nghĩ nhiều, nghĩ thầm có thể là do trí nhớ của nguyên chủ lưu lại, cũng có thể là do mọi suất ca đều có điểm giống nhau.

    "Ngươi tên là gì? Tỷ tỷ phát sốt nên đầu đau quên mất ngươi tên gì, ngươi có thể nói cho ta biết được không?"

    "Đệ là Y Nhân. Bà ngoại nói cho đệ biết tỷ không nhớ rõ rất nhiều chuyện. Về sau tỷ có cái gì không biết có thể hỏi đệ, đệ biết được rất nhiều." Nói xong hắn kiêu ngạo cao hứng cười cười.

    Hứa chiêu mân thấy nét mặt tươi cười của hắn, trong lòng khá hơn, "Tốt, có cái gì không hiểu tỷ nhất định sẽ tới hỏi đệ."

    Bất quá tên của hắn đẹp lại rất hợp với tính tình người ấy, hắn cười cười cũng không phải chính là người ấy.

    Hứa chiêu mân nhịn cười, viết lên bàn "Y" Hỏi: "Là cái này Y ư? Người là một người người sao?"

    "Mới không phải người ấy!" Hắn mở to hai mắt phản bác, "Tên của đệ làm sao sẽ như vậy mẹ khí! Là quần áo y, nhân ái nhân!"

    Cô vội vàng cho hắn như ý: "Ta đã biết là quần áo y, nhân ái nhân."

    Y nhân sắc mặt chậm trì hoãn "Vì tỷ không nhớ, nên đệ liền tha thứ cho tỷ."

    Hứa chiêu mân sờ lên đầu của hắn, "Y nhân là cha của đệ đặt hay là mẹ hả?"

    "Đệ không biết, cha mẹ đệ đã sớm không còn, đệ chỉ có bà ngoại." Hắn cúi đầu xuống, tâm tình rõ ràng không tốt.

    Hứa chiêu mân vuốt đầu của hắn, thả củng không xong, không thả cũng không phải, lập tức không biết phải làm sao.

    Cô gần nhất bị người hạ thấp đầu được không? , như thế nào mọi việc không như ý?

    Không đợi đến cô an ủi hắn, chính hắn ngược lại dỗ dành cô, bất quá an ủi phương thức có chút không tốt là được, hắn nói: "Mân tỷ tỷ, ngươi không cần tự trách, đệ sớm đã thành thói quen."

    Hứa chiêu mân chính tâm đau hắn thật là hiểu chuyện, lập tức hắn lại nói một câu.

    "Đê còn có bà ngoại. Tỷ so với ta càng đáng thương, tỷ đến cả thân nhân cũng không có. Về sau đều muốn dựa vào chính mình, đệ còn có bà ngoại có thể dựa vào. Bất quá tỷ tốt như vậy, đê sau khi lớn lên nhất định sẽ giúp cho tỷ"

    Đau lòng, lão Thiết.

    Nghĩ đến đây lòng cô liền chua xót, cô có học kỹ năng ở hiện đại nhưng cái gì cũng không giúp được chính mình.

    Bất quá cũng chỉ là một cái chớp mắt, cô liền lạc quan đứng lên, thuyền đến đầu cầu tất nhiên phải đi thẳng.

    Hứa chiêu mân nhìn xem trong mắt hắn ngây thơ trong sáng, xác định hắn không phải một người phúc hắc, cười nói: "Vậy đệ phải ăn nhiều một chút mới nhanh lớn lên được."

    Hứa chiêu mân kế tiếp cũng không dám hỏi sự tình trong nhà hắn, sợ đụng phải họng súng bên trên.

    Rất nhanh đại nương liền bưng rau tới, mời bọn hắn ăn cơm.

    Sau khi cơm nước xong, hứa chiêu mân rốt cục nhớ tới mình phải biết rõ hiện tại bộ dạng mình thế nào.

    Cô hỏi đại nương mượn tấm gương, bất ngờ không ngờ nguyên thân lớn lên giống mình y như đúc.

    Nếu không phải cô bị tai nạn trúng phải đầu, chính cô ta bản thân tóc là màu xanh lá cây, mà bây giờ là đen nhánh trên đầu một điểm tổn thương cũng không có, cô cứ nghĩ rằng đây chính là cô ở cổ đại

    Rốt cục có một chuyện không phải bi thương sự tình, không cần cô dùng khuôn mặt của người khác sinh hoạt. Trọng yếu hơn là cô gái kia có gương mặt rất đẹp, nhìn xem khiến cho tâm tình sung sướng.

    Sự thật chứng minh, cô khả năng thật sự bị hạ thấp đâu.

    Cái gương mặt mỹ mỹ kia mang đến sung sướng cũng không có làm cho cô cao hứng bao lâu.

    Hứa chiêu mân nằm lâu như vậy, không muốn lại đến trong phòng ngủ, vì vậy liền lôi kéo Y Nhân đi ra ngoài tản bộ.

    Vừa mới mở cửa, liền thấy hai người cao lớn đứng ở cua một trái một phải, làm hứa chiêu mân lại càng hoảng sợ.

    Bọn hắn nhìn thấy hứa chiêu mân, vội vàng ngăn lại cô, "Hứa cô nương, chủ nhân chúng ta phân phó, không thể để cho ngươi ra cái cửa này."

    Hứa chiêu mân vẻ mặt ngơ ngác, hỏi y nhân: "Bọn họ là ai?"

    "Đệ cũng không biết bọn hắn, mấy ngày hôm trước mới xuất hiện tại cửa nhà đệ. Đệ đi ra ngoài cùng Thiết Đản chơi, bọn hắn cũng không ngăn cản đệ, vì cái gì không cho phép tỷ đi ra ngoài?" Y nhân cũng không rõ ràng cho lắm.

    Hứa chiêu mân đối với bọn hắn nói: "Dựa vào cái gì? Ta lại không biết các ngươi, dựa vào cái gì nghe lời ngươi."

    "Nếu như Hứa cô nương không muốn chúng ta động thủ, xin mời đi vào." Một người trong đó, xụ mặt, ngữ khí cường ngạnh.

    Hứa chiêu mân nhìn bọn hắn cường tráng thân thể, lại nhìn một chút chính mình, quyết định lôi y nhân vào lại trong sân.

    I đến cuối giường lấy bao y phục mà đại nương nói là của thân chủ thể xác này.

    Thật kỳ quái thế mà trên bao y phục lại có một phong thơ.

    Hứa Chiêu Mân vừa cầm lên vừa nhìn, thật bất ngờ cô có thể đọc được chữ của nơi này, đây là chữ phồn thể.

    Trên đó viết: Hứa Chiêu Mân thân khải.

    Thư thì cũng đã mở ra nhìn rồi, Hứa Chiêu mân do dự một hồi, vẫn không đọc, dù sao cái này cũng là gửi cho nguyên thân.

    Hơn nữa nguyên thân tùy ý đem thư đặt bên ngoài, có lẽ là không có chuyện gì quan trọng.

    Mở bao y phục ra, đồ vật bên trong không nhiều.

    Hai bộ y phục màu trắng chất liệu tơ, xem ra gia cảnh trước kia của nguyên thân không sai.

    Mấy tờ giấy được bao bọc bởi rất nhiều lớp vải, Hứa Chiêu Mân nhìn nhìn nội dung, mấy tờ giấy này là thứ để chứng minh thân phận và vân vân.

    Vài món đồ trang sức, trong đó còn có một khối ngọc hoa đế vương được chế tác rất tinh xảo, là để đeo trên tay

    Cuối cùng còn có một ví tiền, ước lượng một chút, cũng hơi nặng, dĩ nhiên đây là thứ mà Hứa Chiêu Mân quan tâm nhất rồi.

    Cô vừa mở ra vừa nhìn, quả thật là ngân lượng. Có một khối đồng bạc lớn, và rất nhiều khối bạc vụn, Hứa Chiêu Mân cũng không biết là bao nhiêu bạc nữa, cô cũng không có năng lực dùng tay để ước lượng tiền

    Một túi bạc như vậy, cô có thể dùng một tay nắm chặt, cũng không biết nó có thể cung cấp cho cô qua được bao lâu nữa.

    Buồn, cô hiện tại mặc dù có biết một ít tình tiết trong tiểu thuyết, biết được nội dung cốt truyện, nhưng mà cổ đại có rất nhiều chuyện đều là tình trạng hai mắt bị bôi đen.

    Tại sao cô lại không có trí nhớ của nguyên chủ chứ.

    Hứa Chiêu Mân đem bạc cất vào, có ý định khi nào rãnh sẽ đến hỏi đại nương.

    Cô hiện tại rất nhức đầu, thật sự rất muốn ngủ một giấc cho đã.

    Nội tâm của Hứa Chiêu mân không bình tĩnh, tưởng đông tưởng tây một hồi lâu mới bởi vì mệt mỏi mà lâm vào mộng đẹp

    Một giấc ngủ này thật sự cực kì bất an, lúc thì mơ tới cô chết đói đầu đường, lúc thì mơ tới cô bị thủ hạ của nữ nhân vật chính bạt tai loạn côn đánh chết, lúc thì mơ cô bị người khác bán vào thanh lâu.

    Trong mộng cô phản kháng đến mệt mỏi, cực kỳ tuyệt vọng, sợ tới mức cô lập tức mở to mắt.

    Hứa Chiêu Mân thở lớn một cái, sờ mặt lung tung, không có bị sưng lên, nhìn nhìn chung quanh, thật tốt không phải thanh lâu.

    Trong phòng yên lặng, còn có ánh mặt trời chiếu vào, cô bình tĩnh lại, rốt cục nhận ra vừa mới chỉ là mộng, tim đập rốt cuộc cũng trở lại trạng thái bình thường.

    Mồ hôi ra rất nhiều, hứa chiêu mân cảm giác đuợc thân thể nhẹ nhàng đi nhiều.

    Trong mộng bị đánh bằng roi tình cảnh thật là đáng sợ, cô nhất định phải rời xa nội dung cốt truyện, tốt nhât là tìm một chỗ đợi, không nên đến kinh thành để lâm vào vũng nước đục kia, nhanh chóng tìm phương pháp trở về.

    Nếu cô mà thành nữ phụ, e sợ sẽ làm thế giới đại loạn, cô có khả năng sẽ âm thầm gây sự, cô sẽ cùng nhân vật chính trực tiếp đấu.

    Không biết sao nhưng hiện tại cô là pháo hôi trong pháo hôi, cô rất tiếc mệnh, cũng không muốn tìm tai vạ, nếu không có cái kia bọ cánh cam cô cũng không ôm cái kia mà sống.

    Cho nên phù hộ cô ngàn vạn không nên để cô không thể phản kháng với cốt truyện mà đi làm nha hoàn.

    Hứa Chiêu Mân hiểu đại khái nội dung phía sau nên nội tâm bất an đã bình tĩnh hơn.

    Cô xuống giường, mang giày vào, muốn đi ra ngoài để biết tình cảnh hiện tại của cô.

    Hứa Chiêu Mân đánh giá một chút về kết cấu của căn phòng, liền kéo cửa đi ra ngoài.

    Bên ngoài còn là một gian phòng, có bàn ghế, nói chung thì đó là nơi ăn cơm.

    Hứa Chiêu Mân không có nhìn nhiều, liền mở cửa đi ra.

    Phía bên ngoài là một cái sân rộng rãi, hiện tại cô đang đứng đối diện với cổng chính, cửa đang đóng.

    Cô đi vào trong sân, phía bên trái là một vườn rau, cô đi ra gian phòng là nhà giữa, hai bên trái phải của nó còn có một gian phòng nhỏ.

    Theo từ bên phải truyền đến là tiếng xào rau cùng tiếng nói, đây là phòng bếp.

    Hứa Chiêu Mân nhấc chân lên hướng phòng bếp đi tới.

    Vì không kịp đề phòng, khi đi vào, cô liền hít một hơi khói dầu, lập tức ho khan.

    Đại nương nghe được thanh âm, nhìn lại, thì ra là Hứa Chiêu Mân đang đứng ở cửa, vội vàng đi đến chổ cô nói: "Sao ngươi lại xuống giường rồi, ngươi vẫn còn bệnh mà, chổ này mùi khói dầu hơi nặng, mau đi ra, đồ ăn lập tức xong rồi, đi lên bàn chờ đi."

    Hứa Chiêu Mân bội phục đại nương trong hoàn cảnh này mà có thể nói lời như thế, cô im lặng, vội vàng đáp ứng một tiếng rồi sau đó ra sân.

    "Mân tỷ tỷ, mau tới trong phòng ngồi, trong sân nắng lắm."

    Hứa Chiêu Mân đang ở trong sân hít thở không khí. Bỗng nhiên một cái giọng non nớt đằng sau cô truyền đến.

    Cô xoay người lại nhìn, là một nam hài khoảng mười tuổi đang hướng nhà giữa đi đến.

    Thấy hắn tiến vào, Hứa Chiêu Mân liền đi qua, cũng đi theo tiến vào phòng.

    Hứa Chiêu Mân ngồi ở đối diện hắn mới phát hiện, tiểu nam hài này lớn lên thật đẹp trai.

    Do ở nông thôn nên được tự do đi chơi, da của hắn có màu sắc của lúa mì, ngũ quan tinh xảo, bây giờ đang ở đối diện hướng về phía cô cười, lộ ra hàm răng trắng noãn, quả nhiên là một tiểu suất ca.

    Hứa Chiêu Mân nhìn mặt hắn có cảm giác quen thuộc một chút, nhưng cô không có nghĩ nhiều, nghĩ thầm có thể là do trí nhớ của nguyên chủ lưu lại, cũng có thể là do mọi suất ca đều có điểm giống nhau.

    "Ngươi tên là gì? Tỷ tỷ phát sốt nên đầu đau quên mất ngươi tên gì, ngươi có thể nói cho ta biết được không?"

    "Đệ là Y Nhân. Bà ngoại nói cho đệ biết tỷ không nhớ rõ rất nhiều chuyện. Về sau tỷ có cái gì không biết có thể hỏi đệ, đệ biết được rất nhiều." Nói xong hắn kiêu ngạo cao hứng cười cười.

    Hứa chiêu mân thấy nét mặt tươi cười của hắn, trong lòng khá hơn, "Tốt, có cái gì không hiểu tỷ nhất định sẽ tới hỏi đệ."

    Bất quá tên của hắn đẹp lại rất hợp với tính tình người ấy, hắn cười cười cũng không phải chính là người ấy.

    Hứa chiêu mân nhịn cười, viết lên bàn "Y" Hỏi: "Là cái này Y ư? Người là một người người sao?"

    "Mới không phải người ấy!" Hắn mở to hai mắt phản bác, "Tên của đệ làm sao sẽ như vậy mẹ khí! Là quần áo y, nhân ái nhân!"

    Cô vội vàng cho hắn như ý: "Ta đã biết là quần áo y, nhân ái nhân."

    Y nhân sắc mặt chậm trì hoãn "Vì tỷ không nhớ, nên đệ liền tha thứ cho tỷ."

    Hứa chiêu mân sờ lên đầu của hắn, "Y Nhân là cha của đệ đặt hay là mẹ hả?"

    "Đệ không biết, cha mẹ đệ đã sớm không còn, đệ chỉ có bà ngoại." Hắn cúi đầu xuống, tâm tình rõ ràng không tốt.

    Hứa chiêu mân vuốt đầu của hắn, thả củng không xong, không thả cũng không phải, lập tức không biết phải làm sao.

    Cô gần nhất bị người hạ thấp đầu được không? , như thế nào mọi việc không như ý?

    Không đợi đến cô an ủi hắn, chính hắn ngược lại dỗ dành cô, bất quá an ủi phương thức có chút không tốt là được, hắn nói: "Mân tỷ tỷ, ngươi không cần tự trách, đệ sớm đã thành thói quen."

    Hứa chiêu mân chính tâm đau hắn thật là hiểu chuyện, lập tức hắn lại nói một câu.

    "Đệ còn có bà ngoại. Tỷ so với ta càng đáng thương, tỷ đến cả thân nhân cũng không có. Về sau đều muốn dựa vào chính mình, đệ còn có bà ngoại có thể dựa vào. Bất quá tỷ tốt như vậy, đệ sau khi lớn lên nhất định sẽ giúp cho tỷ"

    Đau lòng, lão Thiết.

    Nghĩ đến đây lòng cô liền chua xót, cô có học kỹ năng ở hiện đại nhưng cái gì cũng không giúp được chính mình.

    Bất quá cũng chỉ là một cái chớp mắt, cô liền lạc quan đứng lên, thuyền đến đầu cầu tất nhiên phải đi thẳng.

    Hứa chiêu mân nhìn xem trong mắt hắn ngây thơ trong sáng, xác định hắn không phải một người phúc hắc, cười nói: "Vậy đệ phải ăn nhiều một chút mới nhanh lớn lên được."

    Hứa chiêu mân kế tiếp cũng không dám hỏi sự tình trong nhà hắn, sợ đụng phải họng súng bên trên.

    Rất nhanh đại nương liền bưng rau tới, mời bọn hắn ăn cơm.

    Sau khi cơm nước xong, hứa chiêu mân rốt cục nhớ tới mình phải biết rõ hiện tại bộ dạng mình thế nào.

    Cô hỏi đại nương mượn tấm gương, bất ngờ không ngờ nguyên thân lớn lên giống mình y như đúc.

    Nếu không phải cô bị tai nạn trúng phải đầu, chính cô ta bản thân tóc là màu xanh lá cây, mà bây giờ là đen nhánh trên đầu một điểm tổn thương cũng không có, cô cứ nghĩ rằng đây chính là cô ở cổ đại

    Rốt cục có một chuyện không phải bi thương sự tình, không cần cô dùng khuôn mặt của người khác sinh hoạt. Trọng yếu hơn là cô gái kia có gương mặt rất đẹp, nhìn xem khiến cho tâm tình sung sướng.

    Sự thật chứng minh, cô khả năng thật sự bị hạ thấp đâu.

    Cái gương mặt đeph kia mang đến sung sướng cũng không có làm cho cô cao hứng bao lâu.

    Hứa chiêu mân nằm lâu như vậy, không muốn lại đến trong phòng ngủ, vì vậy liền lôi kéo Y Nhân đi ra ngoài tản bộ.

    Vừa mới mở cửa, liền thấy hai người cao lớn đứng ở cửa một trái một phải, làm hứa chiêu mân lại càng hoảng sợ.

    Bọn hắn nhìn thấy hứa chiêu mân, vội vàng ngăn cô lại, "Hứa cô nương, chủ nhân chúng ta phân phó, không thể để cho ngươi ra cái cửa này."

    Hứa chiêu mân vẻ mặt ngơ ngác, hỏi y nhân: "Bọn họ là ai?"

    "Đệ cũng không biết bọn hắn, mấy ngày hôm trước mới xuất hiện tại cửa nhà đệ. Đệ đi ra ngoài cùng Thiết Đản chơi, bọn hắn cũng không ngăn cản đệ, vì cái gì không cho phép tỷ đi ra ngoài?" Y nhân cũng không rõ ràng cho lắm.

    Hứa chiêu mân đối với bọn hắn nói: "Dựa vào cái gì? Ta lại không biết các ngươi, dựa vào cái gì nghe lời ngươi."

    "Nếu như Hứa cô nương không muốn chúng ta động thủ, xin mời đi vào." Một người trong đó, xụ mặt, ngữ khí cường ngạnh.

    Hứa chiêu mân nhìn thân hình cường tráng của bọn hắn, lại nhìn một chút chính mình, quyết định lôi y nhân vào lại trong sân.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...