Tiểu Thuyết [Dự Thi] Nguy Hiểm Nở Rộ - Ying Ying

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Ying Ying, 30 Tháng tám 2018.

  1. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Nguy hiểm nở rộ
    Tác giả: Ying Ying
    Thể loại: kinh dị, tình cảm.

    [​IMG]
    Giới thiệu:

    Người ta thường truyền tai nhau về một khu rừng đằng sau trường học, nơi xảy ra những vụ mất tích bí ẩn.

    ...

    Hoài An cùng hai người bạn lẻn vào khu rừng sau trường, cùng lúc, Khánh Nguyên và bạn cũng đang đến nơi đó bằng một con đường khác. Kể từ đó, các tình huống nguy hiểm, tựa như những đóa hoa tẩm độc, bắt đầu nở rộ...

    Mời các bạn để lại bình luận tại link sau, cảm ơn những góp ý của các bạn: [Thảo Luận - Góp Ý] - Truyện Của Ying Ying
     
    Khôi, Quân, Aki Re2 người khác thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 30 Tháng tám 2018
  2. Đang tải...
  3. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Chương 1: Vũ hội cho học sinh hay cơ hội của kẻ tò mò?

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đèn chùm rót những tia sáng lung linh và mờ ảo, chiếc mặt nạ đeo trên mặt mỗi người càng làm tăng thêm nét bí ẩn cho đêm vũ hội, nam thanh nữ tú khoác lên người váy áo xa hoa chìm ngập trong tiếng nhạc du dương, đung đưa theo nhịp nhảy, thực hiện những cú xoay vòng điêu luyện.

    Một bầu không khí huyền diệu và lãng mạn, thích hợp để hò hẹn, và cũng hợp để làm những chuyện không muốn ai biết, khi mà những gương mặt đằng sau chiếc mặt nạ kia còn đang bị ru ngủ trong âm nhạc.

    ...

    - Nhanh lên nào Ái Linh, chúng ta sẽ bị phát hiện mất!

    - Bảo Uyên, cậu đừng giục cậu ấy, ai đời mặc váy dạ hội thế này lại mong đi nhanh!

    - Cơ hội có một không hai đấy! Nếu nhà trường không tổ chức vũ hội thì không dễ dàng gì lẻn vào khu rừng này đâu!

    Cảm thấy Bảo Uyên nói cũng có lí, Hoài An đành lặng lẽ bước theo dáng hình kiêu kì ấy.


    Uyên xinh đẹp, phải nói là rất xinh, nhất là đêm nay. Chiếc váy đen càng làm hiện rõ từng đường cong quyến rũ trên người cậu ta. Đêm nay mái tóc dài được uốn thành từng lọn to, nhìn tổng thể, trông Uyên ma mị và đầy cuốn hút.

    Đôi môi mọng đỏ, sống mũi thanh tú. Đặc biệt An rất thích ở cậu ta, mặc dù nửa trên khuôn mặt được che phủ bởi chiếc mặt nạ bắt mắt với nền trắng bạc viền đen được chạm khắc tinh xảo các chi tiết óng ánh, đôi mắt sắc sảo của Uyên vẫn không thôi thu hút sự chú ý của cô.

    Theo sau là Ái Linh, một cô nàng chẳng có điểm nào là nổi bật, ít ra là so với Bảo Uyên, nhưng vẫn luôn là cái đuôi theo sau Uyên, ở họ cô không thấy một tình bạn, mà là mối quan hệ giữa người chủ và kẻ tôi tớ.

    - Tự dưng tớ thấy lạnh sống lưng quá, hay là mình về đi? - Linh rụt đầu, giọng run run.

    - Muốn thì tự cậu về đi. - Uyên hờ hững nâng váy bước tiếp.

    - Nhưng tớ có cảm giác như có ai đang theo sau chúng ta…

    - Cậu có im đi không? Sao lắm lời thế? - Lúc này Uyên mới dừng lại quay sang nhìn bộ dạng rụt rè của Linh, rất không hài lòng mà lớn giọng.

    Hơi lạnh đã bắt đầu dày đặc, làn khói mờ ảo ở xung quanh ngày càng nhiều thêm, những cái cây đen ngòm với cành lá dài ngoằn như những bóng ma vương ra cánh tay kì dị doạ nạt bất cứ ai dám bước chân vào khu rừng.


    Uyên nhìn quanh, cũng bắt đầu hoang mang nhưng vẫn cố duy trì dáng vẻ kiêu sa, cô ta chuyển hướng nhìn sang An. Còn An thì đầu óc trống rỗng, bao nhiêu liều lĩnh hay dũng khí bỗng nhiên bay biến, cô nắm chặt váy, cảm nhận sự tê dại của đôi chân, không ý thức được bản thân đang làm gì, tại sao lại đến đây và liệu họ có nên tiếp tục hay không.

    Thấy cô không nói gì, Uyên im lặng một lúc, rồi cất giọng lạnh nhạt: “Đi thôi.”

    - Khoan đã! - Ngay khi Uyên định đi tiếp thì An lo lắng nhìn sang Linh. - Trông cậu ấy xanh xao quá. Cậu có sao không Linh?

    - Tớ… tớ không sao.


    - Sức khoẻ của cậu vốn không được tốt mà? Cậu uống thuốc chưa? Hay là mình đi về nhé, lỡ xảy ra chuyện gì thì phiền lắm.

    Linh nhìn sang Uyên dò ý rồi lắc đầu:


    - Tớ không sao đâu…

    - Trả lời yếu ớt vậy mà còn bảo không sao. Hay các cậu đợi ở đây, để tớ đi lấy thuốc cho Linh.


    Thật cố chấp, An thật không hiểu mối quan hệ giữa hai người họ.

    Cô đi về hướng ngược lại, lần này là cô đi một mình, giữa khu rừng u tịch không biết là cây, là lá, hay một vật thể nào khác.

    Cô không dám nhìn nhiều, lo rằng sẽ tưởng tượng ra những thứ đáng sợ. Cứ thế cô ôm tay, chốc chốc lại xoa xoa để giảm bớt cái lạnh và bước đi thật vội, nghĩ đến cô bạn ngốc nghếch không màng đến sức khoẻ kia mà lấy thêm dũng khí. Nhưng Linh nói đúng, tiếng bước chân như lẫn với thứ tạp âm kì lạ nào đó, cảm giác như có ai đang theo sau vậy, đêm nay thật lạnh...

    ...

    - Đưa cháu đến nơi này ạ!

    Minh Huy đưa mảnh giấy có ghi địa chỉ, kèm theo nụ cười lịch sự. Chờ khi bác tài nhận lấy nó, xe lăn bánh thì cậu ta mới thư thái ngã lưng: “Xong!”


    Khánh Nguyên ngồi bên cạnh khoanh tay:

    - Cha mẹ mày có biết chuyện này không?

    - Yên tâm, tao lo xong xuôi cả rồi. - Huy vỗ vỗ vào chiếc balô to bự nói tiếp. - Đêm nay chắc sẽ là một đêm dài, một lát nếu không quen sẽ ra mồ hôi đấy, mày chuẩn bị tinh thần đi. À, tắt điện thoại luôn đi nhé.

    Cha mẹ, lo xong xuôi, balô, đêm dài, không quen, ra mồ hôi, tắt điện thoại? Đầu óc bác tài đột nhiên loé sáng, bác thấy đêm nay mình thông thái lạ thường, bác đã hiểu ra (theo cách riêng của mình), cũng rất tinh ý mà bật nhạc cho thêm bầu không khí.


    “Bố em hút rất nhiều thuốc

    Mẹ em khóc mắt lệ nhoà...”(*)

    Hai thanh niên nào đó vẫn đang rất vô tư.

    Sau đây là màn bác tài hỏi, thanh niên hồn nhiên trả lời, trên nền nhạc bật có, chủ, ý.


    - Cậu bé này, lần đầu hả cháu?

    Huy nghĩ đến: lần đầu đi thám hiểm khu rừng sau trường.

    Và cậu ấy trả lời: “Vâng ạ, nên cháu rất háo hức!”

    “Bố anh thì đi lại còn mẹ anh gọi điện thoại đến từng nhà

    Nhiều ngày rồi mình không về, không liên lạc được gì cả

    Chỉ vỏn vẹn mảnh giấy: đừng lo, đêm nay con đi chơi xa…”

    - Haha, tuổi trẻ thật manh động và đầy sức sống!

    Huy trả lời: “Tất nhiên rồi, tuổi trẻ mà bác.” - Kèm theo nụ cười xởi lởi.


    - Nhưng có vẻ cậu bạn kia còn lo lắng?

    Sự thật là: nếu không thua Huy trong vụ cá cược hôm trước, Nguyên đã không phải tham gia trò chơi thám hiểm ngớ ngẩn của tên này. Và giờ thì anh rất không vui ngồi khoanh tay mặt nhăn nhó, thế nào lại bị bác tài nhìn thành... lo lắng.

    Và cậu ấy trả lời, kèm động tác khoác vai Nguyên rất tình thương “mớn” thương: “Không sao đâu ạ, dù sao thì đêm nay nó cũng thuộc quyền sở hữu của cháu rồi.”

    “Em ơi đi trốn với anh

    Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh

    Chạy con xe anh chở em tròng trành

    Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh.”

    - Ừ haha. - Bác tài không quên thể hiện mình là một người có tư tưởng hiện đại. - Bác hiểu mà. Các cháu có cần ghé nơi nào mua “đồ nghề” không, là chuyến cuối nên bác không tính thêm phí đâu.

    Huy nghĩ: bác ấy thật tốt bụng.

    Và cậu ấy tự tin trả lời: “Cảm ơn bác, nhưng cháu chuẩn bị đầy đủ hết rồi ạ”.

    Bác tài gật gật đầu, cảm thấy bản thân đã quá lo xa, bác tăng tốc độ, nhằm giúp “đôi trẻ” được đến với nhau sớm hơn, chuyến xe cuối ngày này trở thành lần làm việc chăm chỉ và nghiêm túc nhất của bác.


    “Anh chẳng cần biết là ngày nắng đẹp rạng ngời

    Hay gió về, hay bão táp mưa rơi

    Ngày mình đi với nhau ấy là ngày đẹp trời

    Thì theo anh đi trốn em ơi…”
    Tiếng nhạc trong xe vẫn vang lên đều đều. Bác tài bất giác cũng ngân nga, lắc lắc cái đầu theo.

    “Em ơi đi trốn với anh

    Mình đi đến nơi có biển bạc núi xanh

    Chạy con xe anh chở em tròng trành

    Mình phóng tầm mắt ngắm chân trời mới toanh…”

    Cuối cùng chuyến xe mang bầu không khí quái gở cũng kết thúc, bác tài không quên chào tạm biệt cùng nụ cười khó đoán: “Tận hưởng hết mình nhé các chàng trai. Ôi tuổi trẻ…” Sau đó xe chạy vụt đi.

    (*) Lời bài hát "Đưa nhau đi trốn"
     
    Khôi, QuânLEHOANGDUY thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng tám 2018
  4. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Chương 2: Lạc

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ái Linh loạng choạng chạy theo Bảo Uyên:

    - Bảo Uyên chờ tớ với, Hoài An vẫn chưa đến mà?

    - Cứ mặc kệ cậu ta! - Uyên nhìn quanh để xác định phương hướng, không có ý định dừng lại.

    - Nhưng…


    - Nếu không thì muộn mất. - Mỉm cười khó đoán lại có chút mong chờ, Bảo Uyên nói tiếp. - Chẳng phải tớ có thứ này muốn cho cậu xem sao, cậu muốn biết bí mật của tớ mà, đúng không?

    Đột nhiên Uyên dừng lại khiến Linh ở sau mất đà đập người vào cô ta. Thường ngày thì cô ta đã mắng cho một trận, nhưng đêm nay thì không.

    Như đã tìm thấy thứ mình cần, Uyên khẽ ngẩng cằm, gương mặt xinh đẹp hứng lấy ánh trăng, để vầng sáng mờ ảo soi lên nụ cười tự mãn.

    Uyên bước từng bước chậm rãi về phía trước. Còn Linh nhìn về hướng Uyên định đi đến, cơ thể như bị đông cứng, đôi mắt trừng to vì bất ngờ, đến nỗi hai con mắt dường như chỉ toàn tròng trắng, mấp máy đôi môi khô nứt vì lạnh:


    - B... Bảo Uyên, cậu…

    ...

    - A!!! Không!!! Em gấu “bấy bì” cụa tao… - Minh Huy ôm tim gào thét.

    - Thằng này mày cứ làm quá lên, chỉ con gấu thôi mà!


    Khánh Nguyên nhìn nhìn con gấu bông có đôi mắt đen láy thơ ngây, không nhịn được khinh miệt một tay ném ngược ra sau:

    - Ai đời lại mang gấu bông theo, thảo nào balô của mày to thế.

    Người nào đó vẫn rất ấm ức:


    - Nhưng em ấy là vật may mắn của tao, không có em bên cạnh tao thấy bất an thế nào ấy.

    - Mày làm tao sởn hết gai ốc, đừng bảo là mày…


    Bị Nguyên nhìn một lượt từ trên xuống dưới, Huy vội vàng khẳng định:

    - Không như mày nghĩ đâu. Tao là con trai đích thực nhá! Chỉ là… - Lại ỉu xỉu. - Có sở thích kì lạ chút thôi.


    Nguyên gật gật đầu ra chiều cảm thông, khoác vai cậu bạn lôi đi:

    - Ừ tao biết, tao biết mà, mạnh mẽ lên.

    - Đi thế này à, còn em gấu của tao? Á, đừng lôi tao thế chứ!

    - Cứ để đấy khi nào xong việc thì mang nó về, ai bảo đường hầm đó không đủ rộng, thứ không cần thiết mang theo chỉ chật chội thêm.

    Huy và Nguyên men theo một đường hầm nhỏ đến khu rừng, bóng của họ trườn trên mặt tường đầy rêu, trên nền đất nhớp nháp và méo mó.

    Minh Huy rất ra dáng lãnh đạo, đi trước cầm đèn pin dẫn đường, bô lô ba la đủ chuyện:

    - Tao nghe đồn rằng nhiều người bước chân vào khu rừng này một đi không trở lại, có người lại nói nếu đi trong rừng lúc đêm khuya, sẽ thấy đầu một người đàn bà bị treo lủng lẳng trên cây, rồi nào là tiếng khóc tức tưởi của người đàn bà, bóng ma không đầu,... đủ thể loại. Hửm? Bên kia là gì thế nhỉ?


    Huy nheo mắt nhìn theo những vật thể bị bóng đen bao lấy, vội vàng chạy đến để nhìn cho rõ, bỗng cậu ta kinh hoàng, giọng cũng lạc hẳn đi:

    - Đ... Đây là… Nguyên này… - Huy khó nhọc quay đầu nhìn xung quanh - Khánh Nguyên, mày đâu rồi?

    ...

    Hoài An chạy khắp nơi tìm hai người bạn, trong lòng cô vô cùng bối rối và lo lắng.


    Hay là họ đã về trước rồi, hay là cô cũng nên rời khỏi đây?

    Nhưng với linh cảm đặc biệt nào đó, cô biết họ vẫn đang ở trong khu rừng này.

    Phút chốc cô cảm thấy bản thân lạc mất phương hướng giữa xung quanh toàn những tán cây um tùm ngập trong bóng tối và hơi lạnh, nỗi sợ cứ thế len lỏi vào từng tế bào trên cơ thể.

    Bỗng có ai đó từ sau vỗ vào vai An, cô “ớ” lên một tiếng rồi rụt người lại, chân mềm nhũn không chạy nổi.


    Người đó sợ cô la nên nhanh chóng vòng ra trước bịt miệng cô ép sát vào một thân cây.

    - Suỵt, đừng có la, bảo vệ mà nghe thấy thì toi. - Khánh Nguyên nhìn nhìn cô như cười như không. - Mở mắt ra đi, tôi là người, tay còn ấm hơn cả mặt cô đấy.

    Đúng là tay ấm thật, Hoài An chầm chậm mở mắt ra. Khoảng cách giữa họ gần đến nổi có thể cảm nhận được nhịp thở và hơi ấm từ đối phương.


    Bỗng có tiếng hai ông chú bảo vệ vang lên rất gần, có vẻ họ đang tiến về phía này.

    - Hồi lãy rõ ràng tui nghe có tiếng người. Không nẽ tui nhầm?

    - Đến nói còn không xong nữa là nghe, này ông ngọng, muốn chết à mà đi xa thế, chúng ta quay về thôi.

    - Nhưng ngài hiệu trưởng dặn không nguời lào được phép vào khu rừng lày...

    - Thế chẳng phải nãy giờ chúng ta đang vào à? Vả lại lũ ngốc vào trong đó rồi một thời gian cũng bốc hơi thôi, chúng ta đi tìm chỉ tốn công, tôi còn muốn giữ cái mạng này.


    Sau khi không còn thấy bóng dáng của hai ông bảo vệ, Nguyên mới thở phào buông tay, chợt phát hiện mình đang bị nhìn chằm chằm bởi đôi mắt trong veo của một cô gái chỉ cao bằng vai anh, mái tóc ngắn ôm lấy gương mặt bầu bĩnh, lại còn mặc váy vũ hội đi trong rừng.

    Thông qua nguồn sáng yếu ớt, hai đôi mắt giao nhau, ngầm quan sát và suy đoán về đối phương.

    An ngẩng đầu, chàng trai trước mặt với đôi môi mỏng hơi nhếch lên thoáng mang nét kiêu ngạo, sống mũi cao, đôi mắt sáng và kiên định, ghen tị nhất là làn da lại còn mướt mịn hơn cả của cô, một gương mặt tuấn tú nhưng cái vẻ kiêu kiêu của anh làm cho cô chẳng ưa nổi, là do cô nghĩ nhiều hay anh đang cười nhạo cô?


    Pháo hoa mừng đêm vũ hội đã được bắn lên. Từng đợt từng đợt rực rỡ, bung nở trên bầu trời. Nguồn sáng ấy càng làm hiện rõ thêm từng đường nét trên gương mặt của họ. Khoảnh khắc ấy, giữa hai con người xa lạ, định mệnh đã mở ra...
     
    KhôiQuân thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng tám 2018
  5. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Chương 3: Thêm một

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lớp 11A8 của Hoài An thuộc vào dạng lớp cá biệt của khối. Thật ra cô chỉ mới chuyển vào đây thôi. Bố mẹ ly dị, An mất tinh thần, học tập sa sút, thế là trở thành thành viên của một lớp cá biệt.

    Vài ngày trước lúc đang tìm trò điên điên nào đó để đổi gió với ý nghĩ sẽ giúp bản thân lên tinh thần lại thì tình cờ phát hiện kế hoạch lẻn vào khu rừng sau trường của Uyên và Linh.

    Cô không thân thiết với họ cho lắm, hầu như đều liên lạc với nhau qua facebook vì mục đích chung.

    Sau đêm hôm đó, An không gặp lại họ nữa, cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra với họ. Một nỗi sợ mơ hồ không ngừng đeo bám, có vẻ giờ ra chơi của tiết sau cô nên về lớp cũ hỏi thăm tình hình.

    Tiếng chuông vào học đã vang lên mà không khí của lớp vẫn chẳng khác giờ ra chơi là mấy. Một vài tên bạn nghịch ngợm vẫn mải mê rượt đuổi nhau, nhảy nhót lên cả bàn ghế.


    Có người tốt bụng nhắc nhở: "Coi chừng làm rơi lọ hoa bây giờ!" Lời vừa dứt, cũng là lúc lọ hoa yêu quý của thầy chủ nhiệm lắc lư vài vòng rồi rơi xuống, đúng lúc thầy vừa dẫn học sinh mới vào đến cửa lớp.

    Xoảng!

    Thanh âm chói tai vang lên. Lọ hoa vỡ tan tành trên nền đất, một mảnh vỡ văng về hướng của thầy, nảy vài cái rồi nằm yên vị dưới chân.

    Người gây hoạ đứng hình, nuốt nước bọt.


    Mặt thầy chủ nhiệm đanh lại, thầy đi về phía những bông hoa đang nằm “thoi thóp”, quên cả việc giới thiệu học sinh mới. Bỗng thầy ngồi thụp xuống, mếu máo:

    - U hu hu, lọ hoa yêu quý của thầy, Hải à, em ác lắm, ác lắm có biết không?


    "Biết ngay mà!" Một học sinh chép chép miệng.

    An buồn chán chống cằm nhìn cậu bạn lúng túng xin lỗi và đưa thầy đi "cầm" nước mắt.


    Vâng, cả giáo viên cũng thuộc loại không, bình, thường để xứng tầm. Thầy quá hiền lành, còn lớp cô quá cá tính, cứ thế 11A8 vẫn luôn vinh dự đứng ở vị trí lớp cá biệt nổi bật nhất khối sáng.

    Nhưng nhìn kỳ quái thế thôi, lớp cô đặc biệt ở chỗ mỗi người mỗi nét. Họ không gượng ép bản thân vào bất kì khuôn khổ nào cả, họ làm những gì họ thích, sống nghĩa khí và đối xử với nhau thẳng thắn. Đối với An điều đó là đáng quý khi con người phải sinh tồn trong một xã hội đầy rẫy bon chen và giả tạo.

    Qua hướng nhìn ra cửa, An khẽ giật mình khi phát hiện một dáng người rất quen. Là cái tên đáng ghét đó.

    Từ sau đêm vũ hội cô cùng anh ta thoát khỏi khu rừng bằng một con đường hầm kỳ lạ, lúc ấy anh ta có vẻ không muốn mở miệng, cô lại đang hỗn loạn, cứ thế cả hai chẳng nói với nhau câu nào mà thân ai nấy lo.


    Khánh Nguyên dựa lưng vào cửa lớp, sơ mi trắng bảnh bao, cặp đeo chéo, tay đút túi quần nhìn cảnh tượng vừa xảy ra, gương mặt khó để nhận biết được cảm xúc.

    Trông có vẻ xung quanh chẳng ai để ý đến sự xuất hiện của mình, anh bình thản bước vào đặt cặp cạnh chỗ ngồi của An, hai tay đặt sau gáy, ngồi gác chân lên bàn, còn đung đưa rất tự nhiên làm người nào đó cảm thấy chướng mắt. An nhìn người đang ngồi bên phải, dè chừng:

    - Vào nhầm lớp?

    - Không.


    - Tìm người?

    - Không.

    - Vốn học lớp này?


    - Không.

    - Chuyển đến đây á!?


    - Ờ.

    An cười khẩy, mặt mũi sáng sủa thế rốt cuộc cũng cùng đẳng cấp với nhau thôi. Cô không quên hỏi móc ra chiều chế nhạo:


    - Chắc đằng ấy tự nguyện?

    - Ừ.

    Thấy An quay phắt sang, tròn mắt nhìn mình, Khánh Nguyên lúc này mới quay về bộ dạng nghiêm túc, bỏ chân xuống, quay sang kề sát mặt với cô, người ngoài không biết chắc sẽ tưởng họ sắp hôn nhau.

    Anh nhìn thẳng vào mắt cô, tông giọng trầm thấp như đang thì thầm:


    - Đến để tìm cô đấy. Nguyễn, Hoài, An. Nhỉ?

    Hai con ngươi của An khẽ dao động, từ tâm trạng bất ngờ chuyển sang dự cảm không lành, tại sao anh ta lại biết tên cô, tại sao anh ta lại đến đây?


    Không để cô kịp trả lời, anh nói tiếp:

    - Đêm hôm đó tôi đi cùng thằng bạn, và như bảo vệ nói, nó bốc hơi rồi...

    Đôi mắt An mở to, vì sốc và sợ.

    Cái nhìn của Nguyên vẫn xoáy sâu vào cô, như muốn xuyên thủng người đối diện, gương mặt của anh càng ngày càng gần gương mặt của An:

    - Là cô làm, có đúng không?

    Trong khoảnh khắc đó, An muốn vùng chạy, nhưng không tài nào làm được. Một bên là tường, một bên là anh ta, chân cô lúc này chắc cũng chẳng đủ vững để nhảy ra khỏi bàn.

    Ngay khi cô đang có ý định... chui xuống gầm bàn để thoát thân thì bỗng có tiếng hét chói tai đâm toạc cả không gian. Một đứa hớt hải chạy vào lớp báo tin:

    - Có người chết kìa tụi mày, mau ra coi!

    Khánh Nguyên nhanh như cắt lao ra khỏi lớp.


    Hoài An chẳng biết nên làm gì ngoài việc cũng bất giác chạy theo anh, đầu cô vẫn còn mông lung lắm.

    Gần khu rừng trường, họ rẽ đám đông bước vào, là xác một cô gái với chiếc váy dạ hội màu đen lấm lem bùn đất vẫn còn đeo mặt nạ, mái tóc dài bung xoã tứ tung.

    Hoài An rợn người nhìn người ta gỡ chiếc mặt nạ ấy xuống, cầu mong tất cả những chuyện mình đang nghĩ đến đều không đúng.

    Bọn con gái hét toáng lên, một số người hoảng sợ bỏ đi, một số chạy đi tìm chỗ nôn. Gương mặt của Bảo Uyên chỉ còn lại một nửa là da, nửa còn lại, nếu nhìn kĩ, còn có cả những sinh vật nhỏ dài đang di chuyển lúc nhúc qua các thớ thịt đã bị thối rữa.

    - Một phát súng ngay bụng, có lẽ là lợi dụng lúc mọi người đang xem pháo hoa... - Khánh Nguyên lẩm bẩm.

    Hoài An không nhịn được chạy đi, chẳng biết nên chạy đi đâu nhưng miễn là không thấy cảnh này nữa, cho đến khi đôi chân mềm nhũn, cô khuỵu xuống, nôn.

    Có ai biết được cảm giác người mà mình vừa gặp chưa bao lâu, tưởng chừng như còn cảm nhận được hơi ấm và mùi hương của họ ngay gần, đột nhiên phơi xác trước mặt mình nó ghê sợ chừng nào.


    - Một lời cảnh cáo.

    An ngước khuôn mặt xanh xao lấm tấm mồ hôi về phía có tiếng nói. Nguyên đang bước đến, đôi mắt đăm chiêu:

    - Có lẽ đây là ý định của hung thủ khi cố tình đặt cái xác ở đó. Cô biết cô gái đó?

    - Đêm ấy... Chúng tôi đi cùng nhau, còn một người nữa...

    - Thế thì người còn lại hiện giờ đang ở đâu? - Nguyên như đang tự nói với chính mình.


    Nhìn thấy tình cảnh thảm hại của cô mà anh ta vẫn dửng dưng, nhưng lúc này cô cũng chẳng buồn quan tâm đến hành động thiếu ga-lăng ấy, cô cúi đầu nhìn mông lung vào mặt đất, họng rát buốt.

    Từ giờ, ngay cả người bên cạnh cũng có thể là một mối nguy hiểm. Nhưng hai con người nghi ngờ lẫn nhau chỉ còn cách nương nhờ vào nhau.

    - Tốt nhất là đừng để ai biết chuyện nếu không muốn bị đá ra khỏi trường.

    Đôi mắt của Hoài An vẫn không di chuyển, cô trả lời bằng một giọng đều đều:

    - Anh mà cũng sợ bị đuổi học sao?

    - Chuyện đó không liên quan đến cô. Tốt nhất là nên giữ kín bí mật, vì lợi ích của nhau, thế thôi.


    Anh quay lưng bỏ đi, không quên nói to:

    - Không đi nhanh tôi bỏ sau gắng chịu đó.

    Hoài An hoàn hồn lại, vội vàng chạy theo:

    - Nè chờ tôi với, anh có phải con trai không vậy? Chẳng biết nhường con gái gì cả!
     
  6. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Chương 4: Giờ học văn cùng soái-ca-một-nửa trong ngôn tình

    [​IMG]

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
    LEHOANGDUY thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng tám 2018
  7. Ying Ying Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    14
    Chương 5: Em gái

    [​IMG]

    Ủng hộ tác giả:
    Bạn cần đăng nhập & nhấn Thích để xem
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...