Huyền Ảo [Dịch] Trại Chăn Nuôi Thần Ma - Hắc Đồng Vương

Thảo luận trong 'Box Dịch - Edit' bắt đầu bởi Tongvanxom, 13 Tháng năm 2021.

  1. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Tên truyện: Trại Chăn Nuôi Thần ma

    Tác giả: Hắc Đồng Vương

    Người dịch: Xomvan

    Thể loại: Huyền ảo

    Link bản gốc (nếu có) :

    [​IMG]

    Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Các tác phẩm của Tongvanxom

    Văn án: Nhân vật chính của truyện, Tô Vũ, vốn chỉ là một sinh viên của một trường đại học hạng tư. Do sự kiện thần bí, hắn và các bạn học cùng trường đã bị đưa tới một rừng rậm tràn đầy nguy hiểm và khủng bố.

    Tại đây, hắn sẽ bắt đầu quá trình sinh tồn và tiến hóa như thế nào..​
     
    Last edited by a moderator: 13 Tháng năm 2021
  2. Đang tải...
  3. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên bục giảng thầy giáo lâm đang nước miếng tung bay thuyết trình bài giảng của mình, trong khi đó phần lớn sinh viên trong lớp không một ai nghiêm túc nghe giảng, còn minh vũ đang chuyên chú lắng nghe tin tức của đài radio đặt trong ngăn bàn, do chịu ảnh hưởng của ông nội nên tô vũ thường có thói quen nghe đài tin tức.

    Bây giờ là 3: 30' trường đại học A, một trường đại học thuộc hạng bét của thành phố H. Lớp 3b năm 2, một lớp gồm 27 người, ngồi cùng bàn tô vũ là trương trọng mưu một đứa bạn chơi thân với tô vũ, cách ba bàn phía là chỗ ngồi đại mỹ nữ ninh nghiên, là nữ thần trong mộng của tô vũ cũng như đa số sinh viên trong trường đại học A, ở chỗ của tô vũ có thể dễ dàng nhìn thấy phần gáy trắng như ngọc của ninh nghiên, trong đầu tưởng tương ra nhiều thứ, làm vô thức hắn nở một nụ cười dâm, nhưng chợt một ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn qua làm hắn rùng mình, nhìn sang thì ra là một sinh viên nữ ngồi cùng bàn ninh nghiên, cô gái này tên là tô ngọc, tô ngọc cũng là một cô gái đẹp nhưng vì quá quen thuộc nên tô vũ chăng nhận ra số là từ tiểu học lên trung học cơ sở rồi phổ thông hai người họ luôn là bạn cùng lớp đã thế nhà lại gần nhau, đến nay đã lên đại học rồi mà vẫn không dứt được cô nàng, tính ra hai người là thanh mai trúc mã tưởng chừng sẽ có quan hệ tốt đẹp nhưng không phải vậy thật ra hai người nhìn nhau chẳng vừa mắt chút nào, lên đại học sau khi thấy tô ngọc, tô vũ tựa như sắp phát khóc đy đâu cũng gặp phải cô nàng sao chổi này, nhìn thấy ánh mắt của nàng tô vũ gục đầu xuống bàn tiếp tục nghe tin tức

    "Sáng nay 11: 30' tại thành phố c xuất hiện hiện sương mù tím bất thường sau khi sương mù tan nhiều kiến trúc nhà đường phố đâm cư xe cộ mất tích một cách thần bí trong đó có một trung tâm thương mại 5 tầng của vincom plaza, phía công an thành phố đang khẩn cấp điều tra vụ việc..

    Tin mơi nhất theo thông tin nhận được không chỉ nước ta mà trên khắp thế giới hiện tượng biến mất do sương mù đang diễn ra liên tục.."

    Mấy ngày nay tin tức về sương mù tím là tin tức lớn có sức ảnh hưởng đến toàn thể nhân loại, làm ảnh hưởng nghiêm trong đến đời sống của nhân dân ai cũng lo lắng khủng hoảng không biết liêu sương mù tím xuất hiện bện cạnh mình lúc nào, nhưng với tô vũ thì điều đó lại hơi xa so với suy nghĩ của hắn, hắn giờ chỉ nghĩ làm sao mời được siêu cấp mỹ nữ đặng nghiên đy ăn.

    Đột nhiên "ầm ầm" một tiếng vang lớn rồi tầm mắt bỗng nhiên tím ngắt một màu, mọi người hoảng loạn tiếng vang va chạm không ngừng vang lên có lẽ do sinh viên đột nhiên hoảng loạn do dị biến tạo nên, đang nghe tin tức tô vũ cũng giật nảy mình, trương trọng mưu bên cạnh thì bị tiếng động trong phòng học làm tỉnh vừa mở mắt còn vừa lầm bẩm

    "Mẹ nó tý nữa là sờ được đùi của cô em đó rồi.. đứa nào làm gì mà ồn ào thê?'"

    Sau 5' giằng co sương mù tím quỷ dị tiêu biến không tung tích như chưa hề có chuyện gì sảy ra, sau khi lấy lại thị lực mọi người đều nhao nhau muốn xem xem là chuyện gì sảy ra kể cả giáo viên lâm cũng vậy, tất cả đều nhanh chân chạy ra hành lang, một cảnh tượng quỷ dị đập vào mắt, bên ngoài đáng trường học đáng ra là khu đô thị nhà cao tầng tấp nập có tòa nhà phải cao đến 25 30 tầng giờ đã biến mất thay vài đó là những cây cổ thụ cao chọc trời rộng phải mấy người ôm mới xuể

    "A.."

    Ngoài cổng bỗng một tiếng hét thảm thiết vang lên, đạp vào mắt mọi người tình cảnh khủng bố một cái đầu của bạn sinh viên nào đó bị một con quái vật có làm da xanh lét, cầm côn gỗ vót nhọn đầu đập vỡ, máu máu văng tung tóe óc trắng bắn ra khắp mặt đất, cái đầu vốn dĩ phải rất cứng nhưng bị con quái vật nhìn như golin hay là yêu tinh trong game này đạp một cái chẳng khác gì dưa hấu.

    Cảnh tượng máu me phía dưới làm không ít người nôn mửa liên tục nhất là mấy bạn nữ càng là mặt tái chân run ngã ngồi không đứng nổi

    "Chết người rồi mau gọi cảnh sát.. mau gọi cảnh sát.."

    "Đừng đến đây con quái vật xấu xí.."

    "Cứu mình.. cứu mình với.."

    Tô vũ nhìn từ cửa phòng học trên tầng 3 xuống nên thấy rất rõ sau khi bọn yêu tinh vọt qua cổng, xông vào đám người dưới sân thể dục, một màn thảm thiết như địa ngục bắt đầu diễn ra, mọi người chạy tán loạn, tiếng kêu gào tiếng khóc tiếng thét, thanh âm côn gỗ và khúc xương rất lớn trong tay của golin va chạm với thân thể ngươi răng rắc không ngưng vang lên, mọi người vô ý chạy về các tòa nhà trốn lên cao,

    Một số bạn bên cạnh tô vũ lôi điện thoại ra muốn báo cảnh sát, cả tô vũ cũng không ngoại lệ nhưng nhìn màn hình điện thoại mọi người tuyệt vọng, điện thoại đến một vạch sóng cũng không có.

    "Cứu.."

    Đột nhiên phòng học dưới lầu 1 vang lên âm thanh cầu cứu sao đó tiếng kêu gào, thì ra có mấy con golin đã chạy về phía tòa nhà minh vũ đang ở trong đó có mấy con đang leo lên tâng,

    "Nhanh mau vào phòng học đóng cửa lại.."

    Một giọng nữ êm tai vang lên làm mọi người như tỉnh mộng vội vã bò dậy chạy vào phòng, là giọng của lôi nhụy lớp trưởng lớp tô vũ

    "Dùng bàn học chặn cửa phòng học lại nhanh lên..'

    Lôi nhụy lại vội vàng nói, tô vũ không thể không bội phục cô lớp trưởng có thân hình nhìn như nhỏ nhắn yếu đuối này, trong tình cảnh mà nhiều thằng con trai còn sợ vỡ mật mà vẫn có thể bình tĩnh, đưa ra phương án để chỉ đạo mọi người phát huy tố chất của một lãnh đao như vậy.

    Sau khi vào phòng học minh cũ nhìn quanh lớp chỉ thiếu vài người, tô ngọc ninh nghiên còn ở đó chỉ có thằng trương trong mưu chết bầm không biết chạy đy đâu

    Tiếng đập phá vang lên bên tai càng lúc càng gần, khi tô vũ đang tựa vào bàn bông cảm giác tay áo bị người kéo

    " Tô vũ chúng ta.. chúng ta sẽ chết sao hức hức.. "

    Là tô ngọc cô bạn oan gia của tô vũ trước đây nếu hai người chạm mặt đã cãi nhau tóe lửa rồi, đây là lần đầu tiên tô vũ thấy tô ngọc yếu đuối đến vậy vù trước giờ cô luôn là một người mạnh mẽ nhiều khi còn hơn mấy thằng con trai trong lớp

    " Không.. chúng ta..'

    Đang định an ủi cô bỗng nhiên ầm tiếng đập cửa vang lên một lực lượng mạnh mẽ, làm mấy đứa con trai, đang giữ cửa bị đẩy vang ngã trên mặt đất, tô vũ cũng đảo đảo xuýt ngã,

    "Mau mau giữ chặt cửa"

    Là lôi nhụy cô vừa hô vừa lao đến cạnh tô vũ phụ giúp mọi người ngăn cửa, mấy thằng con trai cũng vội ra giúp đỡ còn một số thì kêu thét lên có khóc có la, khi tô vũ vô ý quay đầu bỗng nhiên la to

    "Chết mẹ.."

    "Grắc" là tiếng thủy tinh vỡ giòn tan, mảnh kính cửa sổ bay tán loạn, bên ngoài một con yêu tinh làn da xanh lè cầm côn gỗ máu vẫn đang chảy tí tách nhìn vào trong là mọi người nổi hết ra gà

    "Ngươi sao ngươi không đi chỗ khác chỗ khác cũng có người mà huhu..'

    " Tôi tôi không muốn bị nện vỡ đầu đâu "mấy bạn nữ kêu la thảm thiết còn có người vì quá sợ hãi nhảy qua cửa sổ hướng ngược lai, nơi này là tầng ba nhảy từ đây xuống hậu quả không cần nói cũng biết.

    Khi con yêu tinh đang bò vào đực một nửa đầu một thanh niên phản ứng nhanh nhất nhấc cái bàn học ném về phía con yêu tinh, mắt thấy sắp đập trúng đầu nó, nó bỗng rụt đầu lại làm cái bàn chỉ đập được vào thành cửa sổ. Là tần gia quý thanh niên đẹp trai cao to này là hội viên của câu lạc bộ thể dục thể thao có thể lực cực kỳ tốt

    " Lấy ghế đập nó "

    Là tiếng của lôi nhụy cô gái nay thật sự là rất thông minh, một câu nói như làm tỉnh tần gia quý, hắn vội vàng cầm lấy cái ghế vung về phía con yêu tinh, làm nó không thể không lần nữa rụt cổ về phía sau, sau mấy lần như vây không những con yêu tinh không vào được, mà còn bị đập một phát vào đầu làm đầu nó chay ra máy màu xanh nhìn rất tởm, con yêu tinh bỗng gào lên rồi không xông vào nữa

    " Sao rồi sao nó dừng lại rồi'

    Có người lên tiếng

    "Không tốt.." tô vũ sau mấy giật kịp phản ứng đoán đước con yêu tinh này muốn làm gì giật mình la to

    "Nó muốn gọi mấy con khác lại giúp đỡ."

    Dứt lời mấy tiếng kêu bén nhọn vang lên cửa phòng học lại bị đập ầm ầm, mấy con yêu tinh này sức lực rất lớn, mọi người trong phòng thì đang hoảng hốt nếu chúng xông vào, thì mọi người chết chắc.

    Hết chương đâu tiên mong mọi người ủng hộ mình nhiều hơn để rạo động lực cho mình
     
  4. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "mau mau ngăn cửa lại"

    Lôi nhụy hét lớn, là người đầu tiên xông lên

    Mọi người cũng xông lên gắt gao giữ chặt cửa lớn, ngoài hành lang là hai con đập cửa chính cùng với ba con bên cửa sổ

    "Nhanh ngăn bên cửa sổ"

    Tần gia quý hét lớn cầm cái ghế chặn một con, tô vũ bên này chặn một con, lúc vung ghế đập vào con yêu tinh tay tô vũ run lên xuýt chút nữa không cầm được cái ghế nhìn, nhìn sang mọi người ngoại trừ tần gia quý còn tốt một chút mấy đứa kia đều trán vã mồ hôi,

    "Không được thế này không ổn bên ngoài có năm con quái xong rồi.." tô vũ thầm chửi bên ngoài vọt vào 10 con yêu tinh phòng mình bị 5 con vây không biết nê vinh hạnh hay nên chửi ông trời bất công nữa, sau một lúc đập song sắt của cửa sổ đã méo mó, con yêu tinh lại thử chui vào, lần này tô vũ không cản nó ngay mà tựa vào thành bàn nhìn chằm chăm nó,

    "Tô vũ chặn nó lại nhanh"

    Bên cửa kia tần gia quí thấy vậy sợ tái mặt hét lớn, nó đang định chạy sang giúp đỡ tô vũ thì con bên cửa của hắn lại sắp chui vào nên phải ở lại cản.

    Bên nay khi con yêu tinh chui vào được một nửa người,

    "Đúng lúc này"

    Tô vũ vốn đang chờ bỗng nhiên giơ cao cái ghế nện xuống đầu con yêu tinh, dùng hết sức mạnh không ngừng đập cho dù cánh tay đã đau nhức nhưng tô vũ không dám ngừng vì nếu làm không tốt cái chết đang chờ hắn, bên kia tần gia quý thấy vậy giật mình tỉnh ra, vừa nãy do sợ hãi nên thấy đầu yêu tinh nhô vào chúng nó liền đập nhưng như thế bị yêu tinh tránh né rất dễ dàng hơn nữa mình còn bị mất sức không công, còn tô vũ đợi nó chui vào một nửa hết cơ hội né tránh nên rất dễ đập trúng nó.

    Tô vũ như điên đập tới tấp con quái, tuy con quái sức lớn nhưng cũng chỉ là thân thể máu thịt sau một lúc kêu gào nó im bặt đầu nổ tung, người mềm oặt nằm bên khung cửa, tô vũ cũng mất hết sức lực ngồi bệt xuống cầm cái ghế đã vỡ vụn thở hổn hển cánh tay đã mất cảm giác,

    Ánh mắt nhìn về phía con yêu tinh, bỗng thấy một tia sáng đen kịt trừ trong cái đầu vỡ vụn của con yêu tinh bay vụt rất nhanh nhập vào tay trái của hắn, hắn hoảng sợ vừa lui vừa nhìn cánh tay trái không thấy việc gì mới thoáng yên tâm, lúc nay bên tần gia quý cũng học theo cách của minh vũ để con yêu tinh vào một nửa sau đó mới đập, nhưng lần này thật không may sau khi trúng hai phát con yêu tinh lại vọt được vào trong phòng, tất cả mọi người trong phòng đều sợ tái mặt, tần gia quý càng là sợ hãi ngã ngồi dưới đất lui liên tục, sau khi vào được phòng con yêu tinh chạy ngay về phía tần gia quý người nó hận nhất, giơ cao cây côn muốn nện xuống, lúc thấy tần gia quý sắp có chuyện, tô vũ không kịp suy nghĩ nhiều vội kéo lấy cái ghế phía sau ném mạnh về phía con yêu tinh, đến khi ném xong tô vũ mới nhận ra sự khác thường rõ ràng hồi nãy tay hắn không còn tý cảm giác nào mà vừa nãy lại có thể ném cái ghế một cách nhẹ nhõm như vậy, hơn nữa cái ghê bay qua còn mang theo một tiếng xé gió kinh khủng tốc độ lực lượng không phải người thường có thể làm được,

    "Cái nay.. đây vốn không phải là sức mạnh vốn có của tay mình" tô vũ nhìn theo cách tay trái thấy trên mu bàn tay không biết lúc nào xuất hiện một điểm đen nhỏ nhìn như một cái vảy cá lớn bằng nửa móng tay,

    Bên kia cái ghê bay nha đập con yêu tinh kêu ré bay về góc phòng, đột nhiên tô vũ nghĩ đến điểm sáng bay ra từ đầu của con yêu tinh bị hắn giết kia, có phải mọi chuyện là liên quan đến nó, không để hắn kịp suy nghĩ nhiều con yêu tinh bị đập bay kia bò dậy bỏ qua tần gia quý chạy về phía tô vũ giơ cây gậy thật cao muốn bổ xuống đầu tô vũ, trong lúc nguy cấp tay trái tô vũ vớ được chân bàn, hắn nhấc bổng nó lên che trước người, côn gỗ đập vào mặt bàn, một sức mạnh to lớn truyền từ trên xuống làm cổ họng tô vũ có cảm giác ngọt ngọt, cái bàn bị dập vỡ tan, mảnh vỡ gim vào bụng hắn làm máu chảy đầm đìa,

    "Mình sẽ chết sao..'

    Ngã trên mặt đất trong đầu tô vũ lóe lên ý nghĩ kỳ quái, một đập không đánh chết được tô vũ, con yêu tinh kia lại tiếp tục vung côn gỗ muốn đánh xuống, tần gia quý, lôi nhụy và mọi người không ngừng hô hoán la hét, có mấy nam sinh đang liều mạng ngăn con yêu tinh thứ 3 ngoài cửa sổ, tô ngọc thấy tô vũ sắp bị đánh chết, cô quên luân sợ hãi trong lòng lao nhanh về phía tô vũ như ma nhập cầm ghế vung đánh vào lưng con yêu tinh để mong cứu được hắn, con yêu tinh bị đánh tuy không tổn thương gì, nhưng chỉ số thông minh của nó rất thấp nên bị công kích nó như bị kích thích gào lên xoay người nhìn chằm chằm tô ngọc l vung côn đang định xử người can đảm đánh nó, mắt thấy tô ngọc sắp bị cây côn đập cho đầu nở hoa tô vũ kêu lên thất thanh

    " Không nên.. không nên.. aaaaaaaa"

    Hết chương 2
     
    Last edited by a moderator: 13 Tháng năm 2021
  5. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Chương 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "khốn kiếp.."

    Không biết tô vũ lấy đâu ra khí lực, co hai chân đạp từ dưới lên, đạp chúng con yêu tinh, tuy không thể đạp ngã nó nhưng làm cho cây côn gỗ đang định đập vỡ đầu tô ngọc bị chếch đy đập phải cái bàn bên cạnh, kịp thời cứu khánh huyền một mạng, tuy vậy lực phản chấn trên người con yêu tinh cũng làm hắn lăn một vòng, hai chân đau nhức như đá phải khúc gỗ cứng, tuy vậy trong tình huống đó không thể nào thư giãn hắn nhanh chóng bật dậy, tay trái nhanh chóng cầm lấy cây côn gỗ mà con yêu tinh bị giết đầu tiên làm rơi ra, bật người dậy nhân lúc con yêu tinh chưa kịp xoay người vì quán tính, giơ gậy gỗ tay trái vung mạnh, trên mu bàn tay miếng vảy màu đen lại hiện ra một luồng sức mạnh vô hình lan tràn trên cánh tay trái, cây gậy gỗ tạo thành một đường thẳng vuông góc đập mạnh vào đầu con yêu tinh, đầu nó nổ tung máy xanh, óc trắng bắn khắp cơ thể minh vũ, một cái tròng mắt xanh lét của con yêu tinh văng mạnh lên người hắn. L

    Mọi người trong phòng choáng váng nhìn tô vũ như nhìn ác quỷ từ địa ngục, người đầy máu cầm cây gậy gỗ vốn dĩ là của con yêu tinh, khiếp sợ cùng cực.

    Trong phần đầu nổ nát kia lại bay ra một tia sáng màu đen, rất nhanh bắn về phía tay trái của hắn rồi lặng yên chui vào biến mất, tô vũ buông tay, cây gậy gỗ rơi trên mặt đất lạch cạch cả người như thoái lực mền nhũn ngã xuống, tô ngọc bất chấp sự kinh hãi máu me trên người tô vũ chạy đến đỡ hắn khóc thút thít

    "*tô.. tô vũ ngươi tỉnh, ngươi tinh đy không được chết đâu huhu"

    "Không ngờ tô ngọc lại quan tâm mình như thế*," trong lòng tô vũ không nhịn được nghĩ, sau đó liền nghe tiếng vang thật lớn ầm ầm, mấy người trong phòng giật mình hô, tô vũ rùng mình tỉnh táo lại, chỉ thấy lôi nhụy và mấy bạn học đang giữ cửa lớn ngã nhào dưới đất bàn ghế cũng bị xô đổ ra một bên, rốt cuộc cửa chính cũng bị mở ra ngoài cửa là hai con yêu tinh, con thứ ba đang ở bên cửa sổ kia nghe được động tĩnh cũng tiến về phía cửa trước, ba con yêu tinh che chắn hết cửa lớn.

    Trong phòng hai cỗ thi thể nát bét cũng làm cho bon chúng chần chừ, nhìn chằm chằm về phía minh vũ, trong ngoài phòng đột nhiên trở nên im ắng quỷ dị, cảm giác sợ hãi cắn nuốt tâm tư của mọi người, có nữ sinh bò tới bên cửa sổ phía sau phòng học nhìn xuống thà nhả từ tầng 3 xuống ngã chết còn hơn bị nện vỡ đầu, càng có người không ngưng bấm điện thoại quay số cảnh sát nhưng không cách nào liên lạc vì vạch sóng điện thoại không tồn tại, có người gắt hao nắm chặt ghế chờ quái vật lao vào sẽ liều mạng sợ hãi đến cực hạn lại làm con người ta quên đy sợ hãi,

    "Lui ra phía sau.." tô vũ cắn răng, trừ tay trái toàn thân hắn điều đau nhức, đẩy tô ngọc ra phía sau mình, nhưng vì tay trái hắn giờ mang dị lực nên làm cô ngã nhào về phía sau

    "Ah.." tô ngọc bị ngã kêu lên đau đớn, kích động ba con quái vật vọt lên công kích, đúng hơn là ba con chia ba đường tấn công tô vũ,

    "Chạy mau.." mấy người khác thấy thế hô to đâu có để ý đến minh vũ, nhân cơ hội cướp đường chạy trốn, trong đó chỉ có tần gia quý là cầm ghế xông lên đánh về phía một con quái,

    Lớp trưởng lôi nhụy thần sắc do dự nhìn về phía cửa lại nhìn tô vũ, cô rất muốn chạy trốn nhưng chẳng lẽ bỏ rơi tô vũ, cơ hội chạy trốn này là do tô vũ tạo ra cho bọn hắn,

    Nhìn ba con quái vật vọt về phía mình, đại não tô vũ tuôn ra sợ hãi, tay trái nắm chặt cây gậy gỗ của con quái kia, cánh tay gồng lên lấy sức, lập tức nguồn sức mạnh kia lại dâng lên cuồn cuộn, trên mu bàn tay hai miếng vảy đen lại hiện ra, sức mạnh lại lớn hơn trước rất nhiều, chẳng lẽ là do hấp thu hai điểm sáng kia nên mới mọc thêm vảy sao?

    Nội tâm khẽ đông nhưng tay hắn không ngừng chút nào hắn dùng côn gỗ đập một cái bàn, làm cái bàn vỡ ra bay về phía hai con quái còn mình thì xông về phái con còn lại, hai con quái kia cũng không được thông minh, thấy có đồ vật bay qua thì cần côn gỗ ngăn cản,

    Có lẽ do tay có dị lực, hay là đã giết hai con nên có can đam, hay thậm chí là trong con người hắn đã có sẵn thiên phú chiến đấu, đầu óc hắn giờ này xoay chuyển thật nhanh thậm chí chính băn cũng không thể tin mình là người mà giáo viên coi là đồ bỏ đi tô vũ

    Bây giờ hai con quái vật bị ngăn cản tạo thành cơ hội duy nhất để hắn đối đầu 1V1 với một con quái, hắn có 2giây hoặc có lẽ là ba bốn giây có lẽ là nhiều hơn một chút, nhân cơ hội đó hắn tiến lên chủ động công kích, dị lực bùng nổ đập cây gậy gỗ về phía con quái, hắn ẩn ẩn cảm thấy lữ lượng của mình có lẽ đã vượt qua con quái một bậc

    Con quái dùng cây gậy gỗ đỡ đòn của tô vũ,

    "Phanh" một tiếng hai cây gậy chạm nhau, cánh tay trái gặp lúc cản lớn mà trở nên đau nhức, nhưng con quái càng thảm hại hơn lòng bàn tay nứt toác, cây gậy gỗ bị đánh văng, mặt quỷ của con quái hiện lên vẻ sợ hãi, không bỏ lỡ cơ hội nhịn sự đau nhức của cánh tay hắn lại vung côn đập ngang cái đài của con quái bị đập bay trong đó lại thoát ra một tia sáng nhập vào tay hắn nhưng lần này chỉ có một nửa miếng vảy được hình thành không biết là do có con quái yếu đy hay là do tia sáng bị thái hóa,

    Lúc này hai con quái kia đã xông lên về phía tô vũ, hắn chỉ kịp dùng gậy gỗ đánh văng một con ra ngoài còn con kia không thể làm gì khác là đưa tay phải ra đỡ, gậy gỗ đập vào tay crắc tiếng xương vỡ vang lên kèm theo đó là tiếng kiêu thảm của tô vũ.

    Hết chương 3
     
  6. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Tay phải hắn gãy, cơn đau khủng khiếp kích thích bộ não hắn làm hắn không ngừng kêu thảm, nhưng tay trái như bản năng dùng côn gỗ đập vỡ đâu con quái vừa đánh gãy tay phải hắn, tia sáng màu đen lại hiện ra, sau khi giết chết 4 đầu quái vật hắn miếng vảy trên mu bàn tay hắn cũng được hoàn thiện, giờ hắn đã có tất cả 3 miếng vảy.

    Bây giờ tô vũ không còn cảm nhận được thân thể hắn, ngoại trừ cánh tay trái, bên tai truyền đến tiếng thở dốc ô ô, ngẩng đầu lên thì ra là tần gia quý, chỉ thấy trước người hắn là đầu quái thứ 5, đã bị tần gia quý nhân cơ hội tô vũ đẩy ngã nó, cầm gậy hắn nhặt được điên cuồng nện óc chảy đầu vỡ tung mà chết.

    Giờ tần gia quý đang ngơ ngác nhìn cánh tay phải của hắn, tay hắn cũng sảy ra tình huống kỳ dị nhưng không phải mọc vảy như tô vũ, mà là một vết bớt màu đen sáng bóng như gương nhìn kỹ thì lại như là kim loại, lúc hắn buông lỏng tay vết bớt lại biến mất.

    Tô vũ có chút cảm kích nhìn về phía tần gia quý nếu không phải tần gia quý đánh chết đầu quái thứ năm có lẽ người chết chính là tô vũ hắn, lớp học giờ chỉ còn lại tô vũ nằm dưới đất, tần gia quý dựa và tường thở hổn hển, tô ngọc vừa đứng dậy, và đứng một bên ngơ ngác lớp trưởng lôi nhụy, sau khi đứng dậy tô ngọc vội vã chạy lại đỡ tô vũ, nhìn tình trạng của tô vũ trong lòng cô không khỏi rét lạnh, run dọng hỏi

    "Tô.. tô vũ, ngươi sao rồi.'

    Tô vũ cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn thi thể 5 con quái mà như trong mộng, cười khổ nói

    " Tôi không nhúc nhích được.. đau đến.. sắp bất tỉnh.. thế nhưng mà.. tô ngọc. Không nghĩ.. tới cô quan tâm tôi như thế.. cố phải cô thích tôi không. Nếu thích cứ việc nói thẳng ah.. "

    Tô ngọc giật mình theo bản năng nâng tay đánh vào ót tô vũ một cái, muốn mắng nhưng chưa kip thì đã chấn đông, theo cái vỗ của cô, tô vũ không chống đỡ được nữa ngã xuống bất tỉnh,

    Tần gia quý liên tục nắm tay phải rồi lại buông, cảm nhận sức mạnh trên cánh tay, trong lòng dậy lên sóng lớn

    " Mình biết rồi.. thì ra là như vậy, thảo nào tô vũ trở nên mạnh như vậy, sau khi giết những.. quái vật này.. vậy mà.. vậy mà sẽ nhận được sức mạnh vượt qua tưởng tượng, ". Trên mặt trong sự kinh hãi khi trải qua sự tình vừa nãy lại hiện lên sự hưng phấn khó che dấu.

    * * *

    Lúc tô vũ tinh lại một lần nữa, phát hiện mình đã nằm trong phòng y tế, khắp nơi là tiếng người ầm ĩ, trong phòng vốn không đủ giường giờ đã kê thêm mấy cái, nhìn quanh không ít người bị băng bó như thương binh trên chiến trường, nhìn xuống người mình thì cười khổ có lẽ hắn hiện giờ là người bị băng bó nhiều nhất nhìn không khác gì xác ướp,

    " Tô vũ tỉnh rồi.. ". Thanh âm kinh hỉ vang lên, sau đó tô ngọc, lôi nhụy và mấy gương mặt quen thuộc xuất hiện,

    " Tô vũ. ". Lại có thanh âm ngọt ngào của nữ vang lên sau đó đập vào mắt tô vũ là làn da trắng nõn mê người, cô gái đang gọi tô vũ là một mỹ nữ tuổi chừng 26, 27 tuổi, ăn mặc trang phục công sở váy áo bó sát làm hiện rõ những đường cong lồi lõm hoàn mỹ trên người cô, làm người ta nhịn không được nổi lên ham muốn.

    " Mạnh lão sư. "Tô vũ đáp, cô nàng yêu tinh này là mạnh ba (ba có nghĩa là sóng) là giáo viên phụ đạo khoa vi tính cũng là kiêm giáo viên tiếng anh của bọn hắn, là tình nhân trong mộng của vô số nam sinh trong trường, là tư liệu để vô số bạn nam xyz ban đêm,

    " Ngươi rất dũng cảm, lão sư không thể nào nghĩ ra, ngươi lại có thể giết chết.. 4 đầu quái vật màu xanh kinh tởm đấy, ". Lúc nói đến quái vật màu xanh nàng nhịn không được rùng mình, đường như trong lòng còn đang sợ hãi,

    Nghĩ đến quái vật tô vũ bỗng nhiên nghĩ đến có trên 15 đến 16 con, nghĩ thế hắn vội vàng hỏi," những quái vật khác đâu rồi tình huống bây giờ thế nào rồi, trương trọng mưu đâu?

    Vốn muốn hỏi ninh nghiên nhưng thấy tô ngọc, lời muốn nói lại nghẹn lại,

    "Vũ thiếu gia a.. mắt ngươi để đâu đấy, ta nằm ngay cạnh ngươi mà ngươi chẳng thấy, phải chăng trong mắt ngươi chỉ có mỹ nữ a.."

    Có người kêu lên, tô vũ quay đầu thì ra là trương trong mưu, người cũng quấn đầy băng vải, cái đầu kín mít chỉ nhìn thấy đôi mắt, tô vũ thở ra một hơi tuy nhìn trương trong mưu như bị thương nặng, nhưng không chết là may rồi.

    Mạnh ba nói "tổng cộng có 17 con điều bị đánh chết rồi, thôi các e đy ra ngoài đy để mấy người bị thương được nghỉ ngơi"

    "Vâng" lôi nhụy lên tiếng, mang theo thần sắc quan tâm nhìn tô vũ, đột nhiên lên tiếng

    "Tô vũ, cảm ơn ngươi"

    Tô vũ giật mình thật không thể tưởng tương được một học sinh xuất sắc tâm cao khí ngạo như lôi nhụy lại cảm ơn một học sinh kém như mình

    "Làm sao vậy? Đại lớp trưởng" tô vũ hơi ngạc nghiên

    "Ta thay mặt toàn bộ đồng học cảm ơn ngươi, lúc đó nếu không có ngươi có lẽ chúng ta đã chết hết rồi, ngươi.. đã cứu bọn ta" lội nhụy bị hắn gọi là đại lớp trưởng làm ngượng ngùng, nghĩ tới trước kia nàng đối xử với tô vũ cũng không tốt, liền xấu hổ kéo tô ngọc ra ngoài.

    Tô ngọc nhìn tô vũ, muốn nói cái gì đó lại thôi ngược lại nói với trương trọng mưu một câu

    "Hảo hảo dưỡng thương'

    Trương trong mưu ngạc nhiên

    " Oa oa tô ngọc đại nha đầu đổi tính rồi, biết quan tâm người khác'

    Tô vũ kêu rên "tình hình bây giờ sao rồi, cảnh sát tới chưa, những quái vật kia là gì, không phải là quái thú biến dị trong vườn bách thú, hay quái vật do kha học gia tạo ra như phim Hollywood chứ?"

    "Cảnh sát". Trương trọng mưu lắc đầu trầm giọng nói "không có tất cả điện thoại đều không gọi được, cả điện thoại bàn cũng không, chết hơn trăm người thi thể nhà trường không biết sử lý thế nào giờ đang gây tranh cãi đây"

    Trong lòng tô vũ phát lạnh sau đó một cơn tức giận nổi lên, "không gọi được điện thoại chẳng lẽ không đi báo đồn cảnh sát cách trường học chúng ta không xa, sự tình nghiêm trọng như vậy chẳng lẽ không có người quản?"

    Trong phòng học nhiều người bị thương nặng như vậy đáng lẽ phải đưa đy bệnh viện lớn điều trị, với lại chết nhiều người vậy không đy báo án, chẳng lẽ nhà trường muốn giấu nhẹm chuyện này, mà dù muốn giấu liệu giấu được sao.

    "Không, không phải không quản.. là.. là.. là do" trên mặt trương trong mưu hiện lên vẻ quỷ dị nói "là do mọi người đều không biết chúng ta giờ ở nơi nào."

    Tô vũ ngẩn ngơ

    "Cái gì không rõ chúng ta ở đâu, đây không phải phòng y tế, trong trường học sao"

    Trương trọng mưu cười khổ nói "nếu không tận mắt nhìn thấy ta cũng không tin, bên ngoài trường học giờ đã không còn là thành phố, không có đường xá, xe cộ cửa hàng nữa chỉ có một rừng rậm quỷ dị"

    "Rừng rậm.. quỷ dị"

    Hết chương 4
     
  7. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Quay đầu nhìn về phía trương trọng mưu, tô vũ trầm giọng nói "thật sự"

    Trương trong mưu gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ quái dị lại mang theo thần sắc sợ hãi,

    Thở dài.. tô vũ nằm xuống, đầu óc như muốn nổ tung, ngày hôm nay sảy ra quá nhiều truyện quái dị, mang lại nỗ sợ hãi không thể tưởng tượng với mọi người, nhất là bây giờ bốn phía trường học toàn là rừng cây, không biết đây là thế giới trước kia hay là thế giới nào khác nữa.

    Nằm được một lúc cửa phòng bị đẩy ra, bước vào mấy người trong đó có tô ngọc và lôi nhụy, trong tay cầm theo khay thức ăn đy về hướng trương trong mưu và hắn.

    "Đói chết ta rồi.. bên ngoài trời tối rồi à" trương trong mưu ngồi dậy cầm khay thức ăn nhai nhồm nhoàm, còn tô vũ tuy tay trái có thể cử động nhưng toàn thân đều không có sức, chỉ có thể chờ người ta bón cho.

    "Tô ngọc.." lôi nhụy đưa khay cho tô ngọc, nhường chuyện xui xẻo này lại cho tô ngọc, tô ngọc đỏ mặt nhận lấy khay có chút miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh tô vũ, tô vũ phát hỏa, thầm nghĩ ta vì cứu mạng ngươi mà thành bộ dạng này, ngươi đến đút cho ta ăn cũng không tình nguyện, quay đầu sang hướng khác kêu lên "ta không đói,".

    Tô ngọc ngẩn ngơ, bên cạnh lôi nhụy như nhìn ra cái gì, nhận khay từ tay tô ngọc nói "ta bón cho ngươi nhé, dù gì cũng nể mặt lớp trưởng ta nha, ngươi biết không ngươi là anh hùng của lớp ta, rất nhiều người đều muốn đến thăm ngươi nhưng bị ta cản lại đấy, họ mà biết ngươi nhịn đói thì thể nào cũng không tha cho ta đó".

    Lôi nhụy giờ không còn vẻ kiêu ngạo của lớp trưởng học sinh xuất sắc, mìn cười lộ ra vẻ đáng yêu,

    Tô vũ cười hì hì nói: "Bỗng nhiên khẩu vị thay đổi, lại thấy đói bụng rồi" há miệng nuốt thức ăn, tô ngọc thấy thế hừ một tiếng quay đầu sang chỗ khác.

    Cho tô vũ ăn vài miếng lôi nhụy nhìn khay cơm thần sắc đột nhiên ảm đạm đy

    "Làm sao vậy, đại lớp trưởng" tô vũ có chút hồ mò hỏi

    Lôi nhụy thở dài: "Hai ngày nữa nếu mà không ai tới cứu chúng ta, thì chúng ta sẽ hết đồ ăn còn có cả điện nữa haiz.."

    Tuy nhà trường có máy phát điện nên mấy ngày không lo cúp điện nhưng qua mấy ngày thì sao, tô vũ lại có chút kỳ quái hỏi: "Tuy bên ngoài là rừng rậm chẳng lẽ nhà trường không cử người đi dò đường tìm kiếm cứu viện sao,"

    "Bên ngoài.." rùng mình một cái lôi nhụy nói: "Toàn là quái vật da xanh, may là trường học chúng ta có tường cao cổng sắt cũng đóng chặt rồi, nên chúng không vào được nhưng chúng ta không kiên trì được bao lâu nữa.."

    Tô vũ trong lòng phát lạnh: "Bên trong rừng rậm toàn quái vật màu xanh,"

    Nhìn sang mọi người ai cũng thần sắc trầm trong, vẻ mặt hiện lên đầy sự lo lắng, những thanh niên 20 tuổi này đã từng tràn đầy sức sống thanh xuân, bây giờ ai nấy bị bao phủ bởi sự tuyệt vọng cùng khủng bố.

    Một đêm này mọi người trải qua nhiều điều sợ hãi, bên ngoài còn nghe thấy thanh âm thú rống chói tai, khiến không khí càng thêm căng thẳng, làm người người nổi gai ốc kinh hoàng.

    Tô vũ nằm trên giường lại cảm nhận rõ giàng, dị lực từ cánh tay trái đang di chuyển khắp toàn thân, thương thế nghiêm trong trên người hắn bắt đầu chuyển biến tối, nhất là phần bụng vốn vết thương cực sâu có thể nhìn thấy cả nội tạng giờ đã nhanh chóng khép lại.

    Vốn với thương thế của hắn, chí ít phải nằm nửa tháng thì giờ ngay khi trời sáng vào ngày hôm sau, hắn rõ ràng đã có thể đy lại, hắn phát hiện dị lực không chỉ giúp cánh tay trái của hắn có dị lực khủng bố, mà còn cải thiện cơ thể hắn, làm thương thế hắn nhanh khỏi hơn,

    Hắn không biết dị lực kia là cái gì, cũng không biết cái thứ nhìn như vảy cá màu đen trên mu bàn tay hắn là gì, tình huống hắn gặp phải hai hôm nay đã vượt ra khỏi lẽ thường.

    Trương trong mưu chỉ bị thương nhẹ ngoài đầu hơi nặng những chỗ khác chỉ bị xây xát nhẹn, dưới yêu cầu cật lực của tô vũ hắn đỡ tô vũ ra ngoài, trương trọng mưu cũng không lừa tô vũ, bên ngoài trường học giờ đã không còn lại gì ngoài rừng rậm vô biên, bốn phía bọn hắn là từng hàng từng hàng học sinh nam nữ, ánh mắt đều có chút mê mang,

    Trường học của bọn hắn tuy không danh tiếng gì nhưng cũng có hơn 2000 học viên, giờ vấn đề thức ăn trở thành điều cấp bách nhất, như lôi nhụy nói nếu hai ngày tới không có tiếp tế bọn hắn sẽ phải nhịn đói, mà ngoài kia bọn quái da xanh vây khốn bọn hắn, không cho mọi người ra ngoài nếu không tìm được cách thì đợi bọn họ chỉ có con đường chết.

    "Không được nhất định phải đy ra ngoài" tô vũ thì thào nói

    "Đúng" bên cạnh có tiếng người là mạnh ba mạnh lão sư: "Tô vũ trương trọng mưu hai trò theo tôi đến phòng họp một lúc," nói xong cô xoay người đy về phía phòng họp, tô vũ hơi trần trừ nhưng cũng theo sau, khi bước vào phòng họp thì ở đây đã tụ tập mười mấy người, trong đó có cả tần gia quý và ninh nghiên, ngoài ra ngoài cửa phòng là rất đông sinh viên nhưng không ai tiến vào phòng,

    "Mọi người ngồi xuống đy." trên bục phát biểu đứng mấy trung niên trong đó có một người, chính là hiệu trưởng của học viện, hiệu trưởng trinh, mọi người trong phòng ai cũng ngồi vào ghê, bất ngờ tần gia quý lại ngồi gần tô vũ và trương trong mưa, trước đây tuy họ là bạn cùng lớp nhưng quan hệ cũng không được thân thiết,

    "Tần gia quý ngươi có biết chuyện gì không" là trương trọng mưu mở lời trước,

    "Mạnh lão sư không có nói cho các ngươi biết.." tần gia quý hơi ngạc nghiên rồi lại nói: "Chúng ta là người giết được quái vật nhận được dị lực nên có nhiệm vụ muốn giao sao".

    Trên bục, hiệu trưởng trinh lên tiếng, trước đây trong ấn tượng của tô vũ hiệu trưởng trinh là một người dài dòng, nhưng bây giờ ông ta nói rất ngắn gọn, nghe được một lúc hai người tô vũ và trương trong mưu sáng tỏ, cuộc họp này được tổ chức là muốn những người có dị lực như bon hắn làm đội ngũ tiên phong
     
  8. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Giờ phút này mọi người cũng đều hiểu rõ, đội ngũ do thám lần này, ngoài 30 người Giết chết quái vật, đạt được đặc thù dị lực, giờ phút này mọi người cũng đều hiểu rõ rồi, cho bọn hắn triệu tập còn có mười mấy người mặc dù không có dị lực, nhưng đều là thể trạng cường tráng thế hệ, trong đó có thể dục lão sư, có trường học bảo an, có là trường học thể dục đội viên, đều tự nguyện ý tham gia cùng một chỗ, đạt đến tổng số là ba mươi người.

    Nhưng nữ tử, lại cũng chỉ có Ninh Nghiên cùng một người khác đến từ khoa ngoại ngữ chính người giết hai cái da màu xanh quái vật nữ sinh.

    Tô Vũ hỏi Tần Gia Quý, thằng này ngược lại là hiểu được một số chi tiết về đối phương, nghe nói nữ sinh kia tên gọi Mã Tử Diệp, tại khoa ngoại ngữ có chút danh tiếng, bởi vì nhà nàng mở võ quán, có lễ được người nhà huấn luyên, có chút võ thuật.

    Trịnh viện trưởng nói dứt lời, liền có căng tin công nhân bưng cho ba mươi người phong phú đồ ăn.

    Cái gọi là hoàng đế không để binh đói, bọn hắn lúc này đây xâm nhập rừng rậm dò đường, tìm kiếm sinh cơ cùng nơi cung cấp thực vật, có thể nói là cầm tánh mạng đi bạc, trước khi đi, nhân viên nhà trường chuẩn bị cho bọn hắn một bữa sáng phong phú.

    Mạnh Ba đi tới Tô Vũ bên người, thấp giọng nói: "Thương thế của ngươi thế nào? Vốn ta hướng Trịnh viện trưởng báo cáo nói ngươi bị trọng thương, không tính để ngươi đi, nhưng vừa rồi gặp ngươi có thể rời giường nói ngươi cũng tới, ngươi có đy được không?"

    Hiển nhiên Tô Vũ liền giết bốn chỉ da màu xanh quái vật hành động này để cho nhân viên nhà trường rất chấn động, mặc dù minh bạch Tô Vũ bị trọng thương, nhưng vẫn đối với hắn ôm lấy rất lớn kỳ vọng.

    Tô Vũ nhúc nhích thân thể, tuy tay phải vẫn không thể cử động, nhưng địa phương khác lại hoàn toàn bình phục, liền gật đầu nói: "Có lẽ có thể a, hôm qua Thương thế không nhẹ, nhưng hôm nay tốt hơn nhiều, xem ra.. Giết quái vật kia chỗ tốt không chỉ là lực lượng trở nên mạnh mẽ, năng lực khôi phục sức khỏe cũng trở nên rất đáng sợ. Theo ta thấy, lại qua thêm một ngày, thương thế của ta bình phục không sai biệt lắm."

    Mạnh Ba thở phào nhẹ nhỏm, trên mặt lộ ra dáng tươi cười, ừ một tiếng.

    Có Tô Vũ giết tứ quái "Cao thủ" trong đội ngũ, Mạnh Ba tin tưởng tăng nhiều.

    Trước khi đi, mỗi người đều được phân cho một cái ba lô, bên trong có hai ba ngày phân lượng đồ ăn, nước ngọt, băng gạc cầm máu vật phẩm cấp cứu đơn giản ngoài ra còn đèn pin, bật lửa, dao nhỏ các loại, dùng hai ngày làm hạn định, nhân viên nhà trường yêu cầu bọn hắn hai ngày thời gian đi tìm, nếu như trong hai ngày đều hào vô sở hoạch (*không có tí thu hoạch nào), liền phải trở về.

    Trên thực tế trong trường học đồ ăn, miễn cưỡng chỉ đủ hai ngày, nếu như Tô Vũ một chuyến trong hai ngày không có tìm được nơi cung cấp thực vật hoặc cứu viện đội ngũ, nhân viên nhà trường liền chỉ có thể buông tha việc lưu thủ ở trường học, nếu như ngồi chờ chết, chỉ có thể mạo hiểm ly khai nơi này.

    Hết thảy phải xem trong hai ngày này, nhóm Tô Vũ trong rừng rậm thăm dò kết quả.

    Nhân viên nhà trường trước mắt có thể nghĩ đến kế hoạch liền chỉ có như vậy, nếu như ngay từ đầu liền mạo muội buông tha lưu thủ trường học mà tiến vào rừng rậm, có thể tưởng tượng, sẽ chết rất nhiều người.

    "Hi vọng chúng ta có thể trong hai ngày tìm được cứu viện, nếu như có thể ly khai rừng rậm là tốt hơn." Trương Trọng Mưu sờ lên bị băng bó nói.

    Vừa nãy Tô Vũ mới biết được, Trương Trọng Mưu cũng giết chết một chỉ da màu xanh quái vật, là một trong mười ba vị có được đặc thù dị lực.

    17 đầu da màu xanh quái vật tử vong, vứt bỏ 17 căn cây gỗ, loại cây gỗ này thập phần rắn chắc, độ cứng rắn còn vượt qua Thiết Bổng, dài ước chừng chừng một mét, huy động lên, uy lực thập phần đáng sợ, khối nhỏ nham thạch cũng có thể rất nhẹ nhàng đánh nát.

    Tô Vũ được phân phối tới một cây gỗ này làm vũ khí, mặt khác còn có đèn pin, vũ khí cũng đều phân cho mọi người, không đủ liền sử dụng gậy bóng chày, ống sắt, dao phay vân.. vân, ít nhất cam đoan bọn hắn chừng ba mươi người trong tay đều có đủ vũ khí phòng thân.

    Bất quá so uy lực vẫn là dùng loại côn gỗ mà da màu xanh quái vật dùng là đáng sợ nhất, tăng thêm thời gian cấp bách, trường học cũng tìm không ra loại vũ khí có tính sát thương cao hơn, dao phay tuy nhiên sắc bén, lại quá ngắn, nếu thật là gặp da màu xanh quái vật, tác dụng không lớn.

    Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng, một chuyến hơn ba mươi người trong ánh mắt sùng bái nhưng lại mang sợ hãi quái dị của đám nam nữ học sinh, chạy tới cửa trường học.

    Giờ phút này cửa sắt trường học đã đóng chặt, một đám người nắm lấy các loại phòng thân vũ khí đứng bên trong trận địa sẵn sàng đón quân địch.
     
  9. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Tại cửa sắt bên ngoài, có vài con du đãng da màu xanh quái vật, thỉnh thoảng đối với mọi người trong cửa sắt phát ra một hai tiếng tru, chỉ là cửa sắt cực cao, chúng thử rất nhiều lần, không cách nào vượt qua, cũng không biết trèo cửa sắt, lúc này mới buông tha cho, nhưng vẫn du đãng trướccửa sắt, để cho người ta cảm thấy không hiểu tuyệt vọng cùng sợ hãi.

    Trịnh viện trưởng cùng mấy vị lãnh đạo, một đám lão sư cùng đám đệ tử đều tụ tập nhìn về phía cửa sắt đến đây tiễn đưa, mấy con bên ngoài du đãng da màu xanh quái vật như cảm ứng được cái gì, lập tức phát ra tiếng kêu to bén nhọn, trong tay khua lên cây gỗ, lập tức lại một lần nữa bắt đầu nện kích cửa sắt, chấn cho cửa sắt phát ra tiếng nổ "Rầm rầm", tất cả mọi người đều lộ ra đã cừu hận nhưng lại mang theo thần sắc sợ hãi.

    Trong đó lớp trưởng Lôi Nhụy cùng Tô Ngọc đều đứng nhìn theo đám tô vũ, Tô Vũ thấy Tô Ngọc nhìn mình, muốn nói lại thôi bộ dạng, nhịn không được cười nói: "Tô Ngọc, ta nhìn ngươi rất quan tâm của ta nha, có lời gì phải nắm chắc nói đó."

    Tô Ngọc hừ một tiếng, muốn không nói, lại nhịn không được nói: "Ngươi.. Chính ngươi coi chừng, đừng quá mạo hiểm"

    "Hiểu được rồi, yên tâm đi, nói thật a Tô Ngọc, chúng ta nhận thức đã lâu như vậy, ta là lần đầu tiên phát giác ngươi thật giống như dấu diếm để ý ta."

    Tô Ngọc nói: "Ta.. Mới không đây này.. Là mụ mụ ngươi nhờ ta nhìn xem ngươi, bằng không thì ai quan tâm ngươi chết sống ah, tóm lại, vì mụ mụ ngươi, ngươi phải bình an trở về."

    Sau đó lại nhịn không được hạ thấp thanh âm: "Người lợi hại rất nhiều, ngươi cũng đừng thể hiện loạn xuất đầu, kỳ thật ngươi bị thương, căn bản là không nên đi đó a, nhiều người như vậy, thiếu ngươi một cái cũng không ít ah, nếu không chúng ta cùng Mạnh lão sư nói nói.."

    Tô Ngọc còn định nói thêm, Tô Vũ lại khoát tay ngăn lại hắn, sắc mặt khó được đứng đắn.. mà bắt đầu, nhìn Tô Ngọc liếc, bỗng nhiên nói: "Kỳ thật, ta ngược lại lo lắng ngươi, các ngươi đợi ở chỗ này, cũng chưa chắc tựu nhất định an toàn, hai ngày.. Chúng ta chỉ có hai ngày thời gian, nếu như tìm không thấy an toàn cửa ra.. Tìm không thấy cứu viện đội ngũ.."

    Tô Vũ đột nhiên im lặng, đơn giản là hậu quả kia, làm cho người không rét mà run.

    "Không nói, tóm lại ngươi thành thành thật thật ở chỗ này vài ngày, vài ngày sau ta nhất định sẽ trở lại, đã nói rồi, biết không, tiểu nha đầu." Sau khi nói xong, Tô Vũ trên mặt lại khôi phục một vẻ không sao cả bộ dạng.

    "Đã nói rồi, Tô Vũ, ngươi nhớ kỹ, ta không cho ngươi bội ước." Tô Ngọc rất chân thành, thậm chí nói có chút nghiến răng nghiến lợi.

    Tô Vũ cười quay người, tay trái hướng sau đầu lắc, nói: "Đã biết, Tô Ngọc, ngươi thực dài dòng ah, coi chừng không có nam nhân dám lấy ngươi."

    Tô Ngọc lại một lần nữa bị tức đỏ mặt.

    "Ngươi, phải cẩn thận." Đột nhiên, bên kia truyền đến thanh âm ôn nhu.

    Tô Vũ ánh mắt quét qua, liền chứng kiến bên người cách đó không xa, Tần Gia Quý đang cùng một cái mắt to xinh đẹp nữ hài mười ngón đan xen nhanh lần lượt lại với nhau, cô bé kia dấu diếm mặt lo lắng thần sắc, nói khẽ với Tần Gia Quý.

    Tô Vũ nhận ra cái mắt to xinh đẹp nữ hài này, là Tần Gia Quý bạn gái, một trong những hoa khôi của khoa máy tính, Tô Vũ nhớ rõ tên gọi là Viên Nghê Bình.

    Bên ngoài cửa sắt, đã tụ tập sáu đầu da màu xanh quái vật, không ngừng vung vẩy cây gỗ, oanh kích cửa sắt, phát ra "Ầm ầm" "Ầm ầm" tiếng nổ mạnh, may mắn cửa sắt đúc bằng những cây thép rất to, cũng không dễ gì bị man lực phá hư.

    Nhìn tụ tập sau cửa sắt một đám nhân loại, mấy cái da màu xanh quái vật không ngừng phát ra tru bén nhọn, giống như thập phần hưng phấn.

    "Chuẩn bị xong chưa?" Một vị lão sư thập phần khẩn trương cầm lấy tay nắm cửa sắt nhỏ bên cạnh cổng lớn, chỉ là cái tay này, một mực đang phát run.

    Mọi người tại đây đều yên tĩnh trở lại, mười mấy người có dị lực đy lên trước, một người thanh niên tóc húi cua, thân cao ước chừng 1m8 dẫn đầu đy trước, tuy tuổi của hắn cùng Tô Vũ không sai biệt lắm, đã có trầm ổn hòa bình tĩnh vượt qua tuổiư, nói: "Lão sư, đem cái chìa khóa cho ta."

    Lão sư gật gật đầu, đem chìa khóa giao cho hắn, sau đó lui trở về.

    Một khi cửa sắt bị mở ra, mấy đầu da màu xanh quái vật sẽ xông tới, không giết mấy con da màu xanh quái vật, bọn hắn căn bản không có khả năng ly khai nơi đây.

    Vị tóc húi cua đệ tử tiếp nhận chìa khóa, cầm trong tay một cây côn gỗ, tay trái cầm cái chìa khóa, không chần chờ, liền "Tạp" một tiếng, mở ra khóa sắt.

    Theo sát phía sau hắn có Tần Gia Quý, Trương Trọng Mưu, còn có mấy cái Tô Vũ không biết đệ tử, sau đó là Tô Vũ, Ninh Nghiên, Mã Tử Diệp.. những người khác.

    Phía trước nhất là mười ba người, tất cả đều là người có được dị lực, sau đó là tổ hợp 18 người bình thường, cùng một chỗ, vừa vặn tổng cộng ba mươi mốt người.

    Trịnh viện trưởng cùng một ít trường học lãnh đạo, Mạnh Ba và các vị lão sư giáo sư, còn có Tô Ngọc, Lôi Nhụy.. nam nữ học sinh, giờ phút này tất cả nắm chặt tay đã đổ đầy mồ hôi nhìn theo.

    Lần thứ nhất da màu xanh quái vật công tới, mọi người chỉ lo trốn chạy để khỏi chết, giờ phút này, mọi người có thể miễn cưỡng tỉnh táo lại, nhìn xem một đám người sắp cùng một đám quái vật đánh nhau sống chết, đó là một loại hỗn hợp có khẩn trương, sợ hãi, hưng phấn vân.. vân, các loại phức tạp cảm xúc.

    Tiếng "Ầm ầm" "Ầm ầm" không ngừng, bên ngoài da màu xanh quái vật như trước đang không ngừng đập cửa sắt, thanh niên tóc húi cua tay trái rất nhanh lấy ra đã mở ra khóa sắt, kéo tay cầm, cái cửa mở ra

    "Phanh" một tiếng vang nhỏ, cửa sắt nhỏ cạnh cổng bị mở ra rồi.

    (cầu phiếu đề cử)
     
  10. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Tất cả mọi người theo bản năng ngực xiết chặt, tuy đã giết qua bốn chỉ da màu xanh quái vật nhưng Tô Vũ cũng đồng dạng, tay trái nhịn không được nắm chặt cây gỗ, mu bàn tay trái nổi lên, ba khối nho nhỏ màu đen lân phiến.

    Tần Gia Quý cắn răng kêu rên, là người thứ nhất xông ra ngoài, sau đó là Trương Trọng Mưu cùng những người có dị lực khác, sau đó là Tô Vũ..

    Sáu đầu da màu xanh quái vật nhìn thấy có nhân loại lao tới, liền đình chỉ gõ cửa sắt, nắm chặt cây gỗ, hướng Tần Gia Quý, Trương Trọng Mưu bọn người xông lên, vung vẩy trong tay cây gỗ, trong miệng phát ra tiếng kêu bén nhọn.

    "Phanh" một tiếng nổ mạnh, Tần Gia Quý cầm bổng tay phải vung lên, trên mu bàn tay hiển hiện một điểm kim loại đen lấm tấm, trong tay cây gỗ cùng một đầu da màu xanh quái vật cây gỗ đụng vào nhau, song phương cùng một chỗ kêu rên ngã xuống.

    Trương Trọng Mưu gầm nhẹ, vung bổng, "Phanh" mà một tiếng, hắn sắc mặt đại biến, hai tay kịch chấn, cây gỗ vậy mà rời tay bay đi ra ngoài, thân thể dao động ngã văng ra ngoài.

    Theo sát phía sau hắn Tô Vũ ngẩn ngơ, Trương Trọng Mưu không phải giết qua một chỉ da màu xanh quái vật sao? Đáng ra khí lực không kém gì da màu xanh quái vật rồi, như thế nào lại..

    Còn không kịp nghĩ nhiều, mấy cái da màu xanh quái vật xông lên, một chỗ đệ tử bởi vì bị Trương Trọng Mưu ngã sấp xuống ảnh hưởng, trong lòng hoảng loạn, mặc dù bởi vì có được dị lực, đem một chỉ da màu xanh quái vật cây gỗ ngăn trở, lại bị một cái khác chỉ da màu xanh quái vật đập trúng ngực.

    Trong miệng lập tức phun máu tươi, trong cửa sắt bất luận là đệ tử hay là lão sư, tất cả đều nghẹn ngào kinh hô.

    Trong đó còn có một người nữ sinh như điên rồi xông lên, trong miệng gào thét: "Diệp Tuyên --"

    Sau đó lại có mấy người thoáng cái bắt được nữ sinh này, có người kêu lên: "Lâm Tiêu, không nên vọng động, Diệp Tuyên không có việc gì --" tràng diện đột nhiên trở nên hỗn loạn.

    "Bên trên -- không phải sợ ah --" đằng sau lại có người cuồng khiếu.

    Cánh tay phải Tô Vũ không thể nhúc nhích, vốn là không muốn xông lên, theo hắn tính ra, sáu chỉ da màu xanh quái vật, mười ba cái có được dị lực người, có thể nhẹ nhàng giải quyết hết, thậm chí ở đây tuyệt đại đa số mọi người nghĩ giống hắn.

    Nhưng hiện tại phát giác ra cũng không phải như vậy, da màu xanh quái vật có tốc độ, vượt qua bọn hắn một ít, hơn nữa cửa phụ của trường quá nhỏ, một người có thể nhẹ nhàng chạy ra, hai người cùng một chỗ thì đã hơi chật, bởi vì tất cả mọi người vội vã chạy ra, có ba người đy ra cùng một lúc, kết quả toàn bộ đều bị kẹt, cho nên làm lỡ mất vài giây thời gian.

    Ngắn ngủn vài giây chênh lệch, người phía sau không có kịp thời xông lên, hơn nữa Trương Trọng Mưu ngã sấp xuống, người gọi diệp Tuyên lồng ngực bị nện ngã xuống, kết quả lại biến thành chỉ còn lại Tần Gia Quý cùng Tô Vũ đối mặt sáu chỉ da màu xanh quái vật.

    "Gia quý!"

    "Tô Vũ!"

    Mơ hồ Trong cửa sắt có người gào thét, tình huống đột nhiên trở nên vạn phần nguy cấp, Tô Vũ trong miệng phát ra gầm nhẹ xông lên, nhìn xem một đầu da màu xanh quái vật muốn vung bổng nện trương trọng mưu ngã trên đất, Tô Vũ không kịp nghĩ nhiều, vung gậy nện qua.

    Bọn hắn đều không có trải qua chuyên nghiệp huấn luyện, cũng không hiểu được quá nhiều chiêu thức cùng đả kích kỹ xảo, chỉ đơn giản vung gậy lên đập tới, cũng may.. mấy con da màu xanh quái vật cũng cũng không phải cao thủ săn giết gì, cùng bọn họ không sai biệt lắm, thậm chí còn rất kém thông minh,

    Song phương cùng trình độ, làm cho Tô Vũ có khủng bố dị lực phát huy tác dụng.

    Thu nạp bốn tinh thể của da màu xanh quái vật, mu bàn tay sinh ra ba phiến màu đen lân phiến, Tô Vũ cũng không biết những cái màu đen lân phiến này có tác dụng gì, nhưng hắn biết cánh tay trái của hắn có dị lực cường đại vô cùng, một gậy nện xuống, đem con quái vật muốn đập Trương Trọng Mưu da màu xanh quái vật đánh bay ra ngoài.

    "Phanh" một tiếng, con quái vật kêu thảm thiết lăn mình: Quay cuồng trùng trùng điệp điệp té ra, xa xa người chứng kiến nghẹn ngào kinh hô, Tô Vũ xông vào bầy quái vật, lại một gậy nện xuống.

    Lúc này cây gỗ của hắn cùng cây gỗ của con quái vật trước mặt đụng vào nhau, cây gỗ trong tay con quái vật không thể ngăn trở cây gỗ của Tô Vũ, mà bị Tô Vũ khủng bố sức mạnh sinh sinh đem cây gỗ bắn ngược tới nện tại đầu của mình bên trên.

    "Phụt" một tiếng, óc văng tung tóe, con quái vật lay động ngã quỵ, trong đầu màu đen tinh thể biến thành một đạo hắc quang biến mất tại Tô Vũ trong tay trái.

    Bên cạnh vang lên tiếng Tần Gia Quý kêu rên, Tô Vũ quay đầu liền thấy Tần Gia Quý xoay người ngã quỵ, sau đó chính mình vai phải kịch liệt đau nhức, nhịn không được hét thảm một tiếng, vừa phân thần một lúc, vai phải liền trúng một gậy, huyết nhục bay tứ tung, cơ hồ bị đập nát.

    "Ah!" Tô Vũ cuồng khiếu trở mạnh tay cánh tay, cây gỗ rời tay bay ra ngoài, trùng trùng điệp điệp đánh vào ngực con quái vật vừa mới đập trúng mình.

    Một tiếng xương vỡ vang lên, con da màu xanh quái vật bị Tô Vũ bạo phát ra lực lượng ném cây gỗ đập đến, "Đạp đạp đạp" liên tiếp lui vài chục bước, mới ầm ầm xoay người ngã xuống đất, trong cơ thể một đạo hắc quang lóe lên, lại một viên màu đen tinh thể biến mất trong tay trái Tô Vũ.

    Mặc dù thu nạp hai cái tinh thể, nhưng khối lân phiến thứ tư cũng không có hiển ra, dị lực cường độ cũng không có gia tăng bao nhiêu, tựa hồ giết càng nhiều, tăng phúc hiệu quả càng it.

    Mặc dù giết được hai con quái vật, nhưng Tô Vũ cũng rơi vào vòng vây, ba con da màu xanh quái vật cùng một chỗ vây quanh hắn.

    "Tô Vũ!" Bên trong cửa sắt, Tô Ngọc hô to chạy lên, nắm chặt cửa sắt, ai cũng nhìn ra Tô Vũ nguy hiểm, chỉ sợ lập tức liền muốn chết, mà vai phải hắn máu tươi làm nửa người hắn bị nhuộm đỏ.

    "Đáng chết!" Tô Vũ cắn răng, cánh tay trái dị lực xao động, bản năng vung lên, trên cánh tay trái lập tức trọng kích, cánh tay trái đau đớn như gãy, nhưng ngoài ý định, cánh tay trái tại kịch liệt đau nhức đồng thời làm cây gỗ trong tay hắn bắn ra ngoài, lại chỉ đau nhức không tổn thương.

    Tô Vũ cánh tay trái đảomột vòng, đem cổ con da màu xanh quái vật kẹp lấy, khủng bố lực lượng bộc phát, liền nghe "Grắc.." Một tiếng giòn vang, con da màu xanh quái vật trong miệng phun máu, bị hắn vặn gảy cổ.

    Rốt cục, đằng sau các lão sư cùng đệ tử khác có được dị lực cũng nhao nhao xông tới, đem còn lại mấy con da màu xanh quái vật vây quanh.
     
  11. Tongvanxom Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    12
    Mấy tiếng kêu thảm thiết bén nhọn vang lên, trong đó có là của đệ tử kêu rên ngã xuống, có.. là của con da màu xanh quái vật bị người giải quyết.

    Lúc Tô Vũ đem con quái vật màu xanh bị hắn vạn gã cổ đẩy ra về sau, những con khác cũng đều bị giải quyết hết.

    Lúc này tất cả mọi người tham gia tiểu đội đã ra khỏi cửa sắt, kể cả mười tám người bình thường kia, nhìn trước mắt một màn huyết tinh, trong lòng bàn tay tất cả đều là mồ hôi lạnh.

    Sáu chỉ quái vật màu xanh toàn bộ được giải quyết, nhưng trong mọi người có một gã có được dị lực đệ tử cũng đã chết, học sinh kia tên là Diệp Tuyên, giờ phút này đang có người gào khóc, là một người nữ sinh khóc đến chết đi sống lại, hiển nhiên, người này bạn gái của hắn.

    Bi thương cảm xúc bao phủ bốn phía.

    Tô Vũ vai phải cơ hồ bị đập nát, Tần Gia Quý cánh tay trái bị thương, Trương Trọng Mưu tuy ngã sấp xuống, lại may cũng không có bị thương.

    Ở trong đó, Tô Vũ biểu hiện lại lại một lần nữa làm cho người ghé mắt, tuy bị thương, nhưng hắn vẫn một người giải quyết hết ba con da màu xanh quái vật, nếu như không phải Tô Vũ anh dũng biểu hiện, Tần Gia Quý cùng Trương Trọng Mưu đều chết tại chỗ rồi.

    Tô Vũ nhìn xem trên mu bàn tay trái miếng lân phiến thứ tư rốt cục sinh ra, trong lòng tuôn ra cảm giác thỏa mãn không hiểu.

    Bởi vì bị thương mất một lúc, tại chỗ băng bó đơn giản xử lý về sau, ngoại trừ chết đi một vị đệ tử bên ngoài, còn lại ba mươi người gánh vác lấy toàn bộ trường học hơn một ngàn người hi vọng, hướng về phía không biết rừng rậm mà đy.

    Mà cửa sắt của trường học lại một lần nữa bị khóa lại, chỉ chờ hai ngày sau mọi người trở về, chỉ là đội ngũ ba mươi mốt người, vừa đi ra ngoài liền tao ngộ bất hạnh chết một người, còn lại ba mươi người, qua hai ngày sau, lại có mấy người có thể còn sống trở về?

    Tất cả mọi người sắc mặt trầm thấp, trong lòng trầm trọng được như là áp chì

    "Tô Vũ, nhất định phải bình an vô sự trở về ah." Tô Ngọc trong nội tâm mặc niệm, hai tay nắm chặt lấy cửa sắt, theo khe cửa, xa xa đưa mắt nhìn Tô Vũ.. ba mươi người ly khai.

    Tô Vũ vai phải tuy đã đơn giản băng bó, lại vô cùng đau đớn, một đường không ngừng cau mày, trên mặt đều ra một tầng mồ hôi.

    Còn may mà trong cánh tay trái dị lực đang phát huy tác dụng vi diêu không thể hình dung, không chỉ làm cho thương thế khôi phục tốc độ gia tăng, còn có thể giảm bớt thống khổ, nếu không Tô Vũ sớm đau nhức ngất đi.

    Bên ngoài Trường học như mọc thành phiến rừng rậm, rừng rậm này bốn phía bao la bát ngát, việc duy nhất có thể làm đươc là tuyển định một phương hướng, đi về phía trước, hi vọng có thể đi ra rừng rậm, hoặc đụng phải những đội ngũ cứu viện, kém cỏi nhất cũng hy vọng có thể tìm được một ít đồ ăn.

    Trong học viện hơn một ngàn người, cần lượng đồ ăn cũng rất là kinh người.

    Tô Vũ bởi vì vai phải bị thương, cánh tay phải lại bị cố định không thể nhúc nhích, Trương Trọng Mưu liền cầm giúp ba lô trên lưng hắn, một mực đy nhanh theo bên người Tô Vũ.

    Tô Vũ nghĩ tới một chuyện, thấp giọng dò hỏi: "Trọng Mưu, ngươi không phải cũng giết qua một con quái vật da màu xanh ấy ư, có lẽ cũng đã có được dị lực, như thế nào lúc ấy khí lực của ngươi liều không bằng cái con kia quái vật da màu xanh kia?"

    Theo lý mà nói, sau khi thu nạp một một viên tinh thể của con quái vật da màu xanh kia, lực lượng có lẽ không kém hơn một con quái vật da màu xanh.

    Trương Trọng Mưu sờ lên nửa bên mặt bị lụa trắng bao quanh, có chút cổ quái mà nói: "Ta.. Của ta dị lực.. Ở chỗ này."

    Tô Vũ khẽ giật mình.

    Đy được một lúc, "Sàn sạt" âm thanh theo bốn phía vang lên, chỉ thời gian nháy mắt, ba mươi người liền lâm vào vòng vây.

    Trong rừng rậm, một cây gốc che trời đại thụ, cành lá rậm rạp, che lấp lấy ánh sáng, làm cho bốn phía xung quanh thập phần âm u.

    Bầu trời mây đen kéo về, phủ xuống một loại áp lực trầm thấp vô hình, làm người ta nói không nên lời, tại trong một cây gốc đại thụ, có rất nhiều lùm cỏ dại cao hơn đầu người đều là loại cây cỏ dây leo mà mọi người chưa thấy bao giờ

    Tô Vũ, Trương Trọng Mưu, Tần Gia Quý, Ninh Nghiên, Mã Tử Diệp.. ba mươi người, trong tay hoặc nắm lấy cây gỗ, hoặc gậy cảnh sát, hoặc gậy tròn, theo bụi cỏ dại cùng một số cây cành vươn ngang ra hai bên, gian nan hướng rừng rậm chỗ sâu thâm nhập, mới đi không đến mấy trăm mét, bốn phía đột nhiên vang lên "Sàn sạt" tiếng vang.

    Lúc đó, Tô Vũ.. ba mươi người đều ngừng lại, theo bốn phía trong đám cỏ dại cao hơn người cỏ dại cùng bụi cây, không hề dấu hiệu đi ra một đám da màu xanh quái vật, thoáng cái đã đưa mọi người bao quanh vây khốn.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...