Trinh Thám Cuồng Nộ - Vũ Đồng Lam

Thảo luận trong 'Chờ Duyệt' bắt đầu bởi DongLam, 24 Tháng chín 2020.

  1. DongLam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    5
    [​IMG]

    Tên truyện: Cuồng nộ

    Tên tác giả: Vũ Đồng Lam

    Thể Loại: Trinh thám, kinh dị

    Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] Các tác phẩm sáng tác của Vũ Đồng Lam

    Văn án: Sinh ra như một điềm xui xẻo không ai hoan nghênh, đến lúc 10 tuổi lại chứng kiến cảnh gia đình mình bị tàn sát. Sống vô cảm như một loại thú rừng nhưng bù lại sinh vật này lại được ban cho một thiên phú. Thời gian trôi qua các manh mối của vụ huyết án năm xưa dần xuất hiện và hành trình tìm lại sự thật cũng được bắt đầu..
     
    Uất PhongAlissa thích bài này.
    Last edited by a moderator: 25 Tháng chín 2020
  2. Đang tải...
  3. DongLam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    5
    Chương 1: Đêm

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngôi biệt thự nhà Đinh Hạ chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có 1 căn phòng sáng đèn. Trên nóc tủ quần áo có 1 cô bé gầy gò mặc chiếc váy ngủ dài màu trắng dính đầy bụi, tóc đen xõa lộn xộn trên gương mặt đầy nước mắt. Cô đang lấy tay bịt chặt miệng, răng cắn gần bật máu, hai mắt nhắm chặt nhưng đôi tai vẫn nghe rõ ràng những gì xảy ra trong phòng. Mọi thứ chỉ xảy ra trong chớp mắt. Chỉ 15 phút trước Đinh Vũ Miên đang say giấc nồng thì bật dậy khi nghe tiếng gào thét bên ngoài.'Là giọng dì Thu, chuyện gì vậy?'Cô đang tự hỏi thì tiếng gào im bặt. "Khíc.. khíc.. khíc" Âm thanh như tiếng chà xát kim loại lúc trầm lúc bổng từ từ đang đến gần. Chợt có 1 bóng đen xông vào phòng bế thốc cô vứt bổng lên trên nóc tủ quần áo.

    - Ngậm chặt miệng, nhắm mắt và bịt tai lại bất cứ chuyện gì cũng không được lên tiếng nghe rõ chưa?

    Giọng của Đinh Hạ thì thào vào tai cô.

    - Có chuyện gì vậy bố?

    Cô hoảng sợ quên cả hét chỉ dám thì thào trả lời lại.

    - Im miệng ngay.

    Nói xong Đinh Hạ vội rời đi không gian yên tĩnh trở lại. Đột nhiên loạt tiếng động lớn "rầm rầm uỳnh uỳnh" vang lên nghe thật nhức óc.

    - Ư ử..

    Có tiếng rên rỉ của ai đó làm cho âm thanh lớn kia dừng ngay lại. Một sự im lặng đáng sợ. Đèn phòng bật lên, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt làm cô có chút nhức nhối. Tai Vũ Miên căng như dây đàn lắng nghe chuyện gì đang xảy ra.

    - Ử ử ử..

    Tiếng rên rỉ đau đớn của Anh Tuyền đập thẳng vào tai cô. "Là mẹ, mẹ bị sao vậy?"

    Bước chân nặng nề tiến vào phòng rồi dừng lại.

    - Mày thả cô ấy ra.

    Tiếng Đinh Hạ rít qua kẽ răng. Giọng ông phẫn nộ tột cùng nhưng lại the thé như đang sợ hãi điều gì.

    - Khíc khíc khíc..

    Lại là âm thanh lúc lên lúc xuống quái dị kia. Hắn đang cười. Tiếng cười này làm cả ba người nhà họ Đinh không hẹn mà nổi lên loạt gai ốc. Hắn đang cố gắng kiềm nén sự hưởng thụ của mình xuống dưới cổ họng nhưng vẫn đang cảm thấy thật hạnh phúc.

    - Ngoan nào.

    Hắn vỗ về an ủi người đàn bà đáng thương co quắp trong tay mình.

    - Cầu xin anh thả cô ấy ra làm ơn.

    Hắn híp mắt nhìn về người đàn ông đang quỳ gối cúi lạy mình. Mặt ông ta tràn đầy bi thương lẫn phẫn nộ nhưng trong đôi mắt vẫn ánh lên 1 tia lạnh lẽo khó thấy.

    - Ông nên nói là thả cô ấy ra và giết tôi đây này. Thế mới giống đúng chứ. Khíc.. khíc

    Đinh Hạ nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của người đàn ông trước mặt. Rõ ràng đây là một kế hoạch được vạch ra tỉ mỉ. Hắn trùm hết tất cả người chỉ trừ đôi mắt, giày cũng cẩn thẩn bọc lại. Giọng nói có lẽ cũng bị biến đổi. Lông mày xếch, đôi mắt vô hồn nhưng sự cuồng sát không thể che dấu đang tràn ra ngoài. Đôi bàn tay dính chút máu của hắn đang nhẹ nhàng sờ vào ngực của Anh Tuyền. Hắn đã làm gì khiến bà ấy không thể cử động nhưng vẫn còn nhận thức chuyện gì đang xảy ra.

    - Đêm nay tôi muốn xem 2 người biểu diễn một tiết mục lâm li bi đát. Làm tôi cảm động 1 người sẽ được sống. Khíc khíc.. Phấn khích quá.. phấn khích quá..

    Da đầu Anh Tuyền run lên, bà biết hắn sẽ làm thật. Khi bà đang đọc sách trong phòng khách thì nghe tiếng chuông cửa reo lên. Bà chỉ cảm thấy kì lạ vì sao lại hẹn vào giờ như thế này nhưng cũng không để tâm nhiều.

    - Áaaaaaaa

    Tiếng gào thét như chọc tiết của dì Thu làm bà hoảng sợ rơi cả cuốn sách đang cầm trên tay. Anh Tuyền vội vàng định đứng dậy chạy ra ngoài xem có chuyện gì thì có một bàn tay bịt chặt miệng của bà lại. Bà cố vùng vẫy nhưng tay hắn như gọng kìm sắt kẹp cứng bà. Hắn nhẹ nhàng mò vào trong áo bà, mơn trớn dọc xương sống vuốt ve tấm lưng mịn màng như thể báu vật quý hiếm. Cả người Anh Tuyền run lên, tay bà nổi đầy da gà, theo chồng nhiều năm bà cảm nhận được sâu sắc sự nguy hiểm của người đàn ông này.

    - Ưm ửm uwmmm..

    Bà đang cố sức giãy ra khỏi người đàn ông thì hắn nhanh nhẹn nắn đốt cổ của bà khiến bà không còn chút sức lực gì. Duy chỉ còn đôi mắt trợn trừng và hơi thở phập phồng là dấu hiệu cho thấy Anh Tuyền còn sống.

    - Mày là ai? Ông ta đâu?

    Bà nghe giọng Đinh Hạ truyền từ trên cầu thang xuống. Ánh mắt phẫn nộ của ông ấy nhìn chằm chằm vào bàn tay trong áo bà.

    - Khíc.. khíc..

    Hắn cười thật quái dị. Tiếng cười nghe như sự chế nhạo đâm thằng vào tai Đinh Hạ.

    - Tên khốn này!

    Ông gào ầm lên chạy tới bàn định cầm con dao thì người đàn ông nhanh tay buông Anh Tuyền xuống nhấc chân đạp thẳng vào mặt ông. Xương sườn Đinh Hạ đập vào cạnh bàn làm ông đau muốn nổ phổi nằm bẹp dí dưới chân bàn ăn không gượng dậy nổi. Bỗng nhiên hắn cầm ghế phang vào tường, hất tất cả đồ đạc trên bàn xuống sàn, rồi quay lại nâng eo Anh Tuyền ôm chặt vào người rờ rẫm trên ngực bà như một phần thưởng nho nhỏ.

    - Đi lên tầng 2

    Hắn nhẹ nhàng nói với Đinh Hạ đang nằm co quắp góc tường. Ông nhìn sang đôi mắt tuyệt vọng đầy nước mắt của vợ, hạ quyết tâm hít hơi thật sâu nhấc người dậy lết từ từ lên cầu thang. Phòng đầu tiên trên tầng hai là phòng của 2 vợ chồng ông, trong đó có một thanh kiếm katana được một người Nhật tặng mà ông hết sức yêu quý.

    - Đi tiếp.

    Ông đang thầm tính toán thì nghe giọng của tên này vang lên. Đinh Hạ sững sờ đầu óc ngưng trệ không nghĩ được gì.

    - Khíc khíc.. đúng rồi vào phòng thứ 2 ấy

    Hắn cười thật sung sướng khi thấy vẻ mặt cứng đờ của Đinh Hạ. Vào căn phòng thứ 2 hắn vươn tay bật đèn, Anh Tuyền rên rỉ ư ử bị lôi mạnh vào phòng, theo sau là bước chân nặng nề của Đinh Hạ

    - Thế nào?

    Giọng nói chát chúa vang lên trên đỉnh đầu làm Anh Tuyền quay về hiện thực.

    - Thôi được rồi, bây giờ tôi cho 2 người phương án thế này nhé.

    Nhìn ánh mắt vui vẻ đến run rẩy kia Đinh Hạ chợt có một linh cảm rất xấu.

    - 1 là tôi thả bà còn ông đi theo tôi, 2 là tôi cho ông bỏ trốn bà thì khíc.. khíc

    Ánh mặt lạnh lẽo kia quét lên bộ ngực của Anh Tuyền làm bà thấy xấu hổ và căm giận tột đỉnh.

    - À còn quyền quyết định thuộc về ông Hạ đây.

    Lời lẽ đầy lịch sự nhưng vẫn làm Đinh Hạ toát cả mồ hôi. Thằng khốn này muốn xem kịch. Đinh Hạ âm thầm dùng toàn bộ não tính toán xem các phương án có thể xảy ra. Đôi mắt sắc bén nhìn lên 2 con người đang đứng trước mặt mình rồi quét thoáng qua tủ quần áo phía sau lưng nhưng khi nhìn vào khuôn mặt co cứng của vợ ông thấy lòng run rẩy từng đợt. Sai một li đi một dặm.

    - Tôi chọn phương án 1 với điều kiện là dẫn vợ tôi vào phòng ngủ và tôi sẽ đi theo anh.

    Giọng Đinh Hạ run rẩy nhưng vẫn rất kiên quyết.

    - Được thôi.

    Người đàn ông nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng đó một hồi lâu rồi mở miệng. Đinh Hạ định đợi hắn đi ra khỏi phòng nhưng thấy hắn nghiêng người qua làm động tác mời. Ông bất đắt dĩ chậm chạp lết ra khỏi phòng. Căn phòng chợt tối đen, Vũ Miên vẫn chưa thể ngừng run rẩy, cô hiểu được những gì bọn họ nói. Rõ ràng bố mẹ cô đang vào thế nguy hiểm. Trái tim nhỏ bé đang dần bình lặng lại thì cô lại nghe âm thanh quái đản ấy vang lên:

    - Khíc khíc thưởng thức món quà ta ban tặng nhé!

    Đinh Vũ Miên khiếp đảm hai mắt trợn trừng nhìn chằm chặp vào bóng tối. Hắn biết, biết rất rõ trong phòng này còn có người khác. Cô không đủ cam đảm để leo xuống, mặc dù cô cảm thấy rất lo lắng. Cuối cùng cô quyết định nằm im ở đây đếm tới 1000 nếu bố mẹ không trở về cô sẽ xuống. "1.. 2.. 3". Trong màn đêm cô dần dần thiếp đi nhưng mơ hồ nghe tiếng chân "cộp cộp" trên hành lang..
     
    Uất Phong thích bài này.
    Last edited by a moderator: 15 Tháng mười 2020
  4. DongLam Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    5
    Chương 2: Huyết án nhà họ Đinh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Vào ngày 27 tháng 12 năm 2006 tại nhà của một nhà nghiên cứu tâm lý tội phạm học nổi tiếng Đinh Hạ đã xảy ra một vụ thảm kịch. Nạn nhân là bà Nguyễn Thị Thu – người giúp việc, ông Đinh Hạ và vợ ông – bà Anh Tuyền giáo viên dạy Hóa ở trường cấp 3 Đông Sơn đã thiệt mạng. Được biết, con gái lớn của nạn nhân Đinh Hạ đã đi du học ở Pháp và con gái út cũng là nạn nhân duy nhất còn sống sót đang được bảo vệ với tư cách là nhân chứng vụ án. Vụ án đang điều tra..". Một đôi mắt sắc bén nhưng đầy mệt mỏi đang nhìn chằm chằm vào bản tin nóng của thời sự buổi sáng. Đinh Tuệ Lâm day day thái dương để tỉnh táo, sắp xếp lại mớ kí ức hỗn độn. Hôm qua, mí mắt phải của cô giật liên tục, cả người đều có sự bất an kì lạ. Sau buổi thuyết trình trên lớp marketing, cô nhận được 14 cuộc gọi nhỡ từ dì Vang – em ruột mẹ cô. Linh cảm của cô đã đúng, dì Vang mất 30 phút vất vả để kể lại cho cô điều kinh khủng gì đã xảy ra. Cô có thể cảm nhận được khuôn mặt đầy tương phản với giọng nói thống khổ đang gào khóc kia. Tài sản nhà cô quả nhiên là một con dao có thể lột bất kì lớp mặt nạ nào. Tuệ Lâm vội vàng đặt vé máy bay về Việt Nam chuyến sớm nhất, tiếp theo cô lục tung đống danh bạ để tìm ra số điện thoại của ông Trần Tân – luật sư riêng nhà cô để bàn bạc về di chúc. Có lẽ Đinh Hạ biêt sẽ có chuyện này xảy ra nên di chúc đều được toàn quyền cho cô xử lý bất kể thời điểm nào. Thật là một con người đa nghi và thông minh, Tuệ Lâm nở nụ cười mỉa mai. Nhờ đó mà ông đã trở thành một nhà nghiên cứu thành công đến vậy. Ông cũng đã thành công khi biến con gái mình trở nên sắt đá đến nỗi nghe tin cái chết của bố mẹ cũng không rơi một giọt nước mắt. Mình đã tự do. À không, còn Đinh Vũ Miên. Tuệ Lâm không có nhiều tình cảm đối với cô em gái cách mình 9 tuổi này. Trong kí ức của cô, Vũ Miên là một cái bóng tội nghiệp dưới chân cô, nhỏ bé, yếu đuối luôn bị Đinh Hạ và Anh Tuyền la mắng. Lại là một nạn nhân đáng thương hại, Tuệ Lâm thầm nghĩ. "Đinh đong.. chuyến bay mang số hiệu H130.." tiếng thông báo làm cô giật mình dứt ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Nhìn vào tấm vé máy bay trên tay, cô nên trở về cái ngôi nhà đáng chết kia rồi.

    - Người báo án là người giao báo vào lúc 6h sáng ngày 28/12/2006 phát hiện bà Nguyễn Thị Thu chết ngay trước cửa ra vào nên báo cảnh sát. Sau khi lực lượng cảnh sát đến lại phát hiện ra thêm 2 thi thể trên tầng 2 ngôi nhà được xác định là nạn nhân Đinh Hạ và Anh Tuyền. Nhân chứng là cô gái út của nạn nhân có tên Đinh Vũ Miên 10 tuổi được phát hiện trên nóc tủ quần áo của phòng mình. Hiện giờ cô bé chưa bình ổn tâm lý nên chưa khai thác lời khai được, đây là hồ sơ chi tiết ạ.

    Lê Bảo- đội phó đội điều tra hiện trường đang báo cáo lại vụ án với toàn thể đội điều tra hình sự trong buổi họp đầu tiên.

    - Nguyên nhân cái chết của ba nạn nhân?

    Giọng nói sắc lẹm, trầm khàn vang lên khiến người nghe có cảm giác thật áp lực. Chủ nhân của giọng nói đó là Phạm Lôi – phó đội trưởng đội điều tra hình sự của trung ương.

    - Nạn nhân Nguyễn Thị Thu nguyên nhân tử vong là bị đứt động mạch chủ do vật sắc nhọn gây nên ở vùng cổ. Miệng vết thương dài khoảng 7cm rộng 2.5 cm hung khí được cho là 1 con dao làm bếp cỡ nhỏ.

    - Nạn nhân Đinh Hạ và Anh Tuyền theo kết quả khám tử thi đều có dấu hiệu đặc trưng của tử vong do ngạt thở. Nhưng tư thế và hiện trường của 2 nạn nhân đều khác nhau.

    Bác sĩ pháp y của đội – Anh Hải báo cáo.

    - Tư thế và hiện trường khá là kì dị nhỉ?

    Phạm Lôi nhìn chăm chú vào tấm ảnh hiện trường trong hồ sơ nói.

    - Đúng vậy, nạn nhân Đinh Hạ chết trong toilet, ở cổ có vết hằn chạy chếch quanh cổ không khép kín, hung khí được cho là sợi dây thừng có đường kính khoảng 10mm, nhưng điều quan trọng là khi được phát hiện đầu của nạn nhân úp vào bồn cầu, tư thế thân dưới dạng quỳ giống tư thế nôn ọe vậy.

    Anh Hải trả lời.

    - Có thể là trùng hợp, tên hung thủ sau khi thắt cổ nạn nhân xong thì hắn mau chóng vội vàng đi qua giải quyết các nạn nhân khác.

    Một điều tra viên lên tiếng.

    - Trên vết hằn ở cổ nạn nhân có các vết cào, da trong móng tay nạn nhân cũng được xác nhận là da trên cổ, điều này cho thấy hung thủ tấn công nạn nhân từ phía sau như vậy thì không phải khá kì lạ sao?

    Toàn đội đều nhìn về phía giọng nói phát ra, chủ nhân của giọng nói này là một cậu trai trẻ nhìn khá nhút nhát nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời vững vàng đưa giả thiết của mình. Trần Công Nghị thấy ai cũng nhìn mình thì có chút hoảng hốt, cậu cảm thấy vụ án này có nhiều điều rất kì lạ.

    - Kì lạ thế nào?

    - Phạm Lôi nhìn thẳng vào mắt Công Nghị, điều này làm cậu có chút hoảng sợ vì đây là một người cảnh sát rất kì cựu, chỉ trên ba mươi tuổi đã leo lên được chức phó đội điều tra hình sự, quả là hiếm thấy.

    - Chúng ta đi tolet chả phải đóng cửa sao, nhưng ở hiện trường cho thấy không có nhiều dấu vết giãy dụa hay đập phá, thứ hai thì quần áo nạn nhân chỉnh tề, bồn cầu cũng sạch sẽ không có vẻ là người đi vệ sinh bị tấn công đột ngột cả, quan trọng hơn là vì sao người giúp việc lại bị giết bằng dao còn ông Đinh Hạ và vợ ông ta lại bị siết cổ?

    - Theo dấu vết hiện trường thì có 2 dấu giày, có các bằng chứng đưa ra là có 2 nghi phạm trong vụ án này. Đây có thể là một vụ giết người cướp của.

    Lê Bảo tiếp lời Công Nghị, cậu ta có nghe danh chàng cảnh sát trẻ này có lập luận khá sắc bén, thái độ trong công việc cũng tốt nên rất chú ý đến Công Nghị.

    - Cậu cảm thấy gì về nạn nhân thứ ba?

    Phạm Lôi hỏi Anh Hải.

    - Tôi cũng thấy vụ án này rất mâu thuẫn. Nạn nhân thứ ba tên là Nguyễn Anh Tuyền một giáo viên cấp 3 ở trường Đông Sơn. Nguyên nhân tử vong của bà ấy là bị siết cổ đến chết. Điều quan trong là ông Đinh Hạ bị siết cổ bằng dây còn vợ ông ta bị siết bằng tay. Hơn nữa tư thế chết cũng khá kì lạ, nạn nhân chết trong tình trạng lõa thể, hai tay đặt lên ngực, thi thể không có dấu hiệu bị xâm phạm nhưng xung quanh mền gối chăn nệm đều có dấu vết chống cự rất nhiều. Tư thế và hiện trường của hai nạn nhân này hoàn toàn đối lập lẫn nhau.

    - Ở phía điều tra hiện trường có báo cáo gì mới không?

    - Camera ở đầu đường cho thấy vào lúc 1h05 đêm ngày 26 đã phát hiện 2 bóng đen khả nghi đi vào con đường dẫn tới nhà ông Hạ. Dấu chân và vân tay tại hiện trường cũng đã được thu thập, nhận định ban đầu cho thấy đây là vụ cướp của giết người đã lên kế hoạch trước.

    Lê Bảo báo cáo lại với đội trưởng.

    - Đúng là vụ án này rất mâu thuẫn, lại còn áp lực về phía công chúng phải khiến chúng ta giải quyết nhanh nữa, anh em vất vả rồi. Còn tình trạng nhân chứng thì sao?

    Phạm Lôi lên tiếng trấn an toàn đội, đã hai ngày trôi qua anh em toàn đội phải dốc sức điều tra vụ án này, quầng mắt ai cũng thâm đen, ai cũng hút thuốc lá liên tục để giữ tỉnh táo. Vụ án này nạn nhân là người trong giới, lại còn được công khai nên dành rất nhiều sự quan tâm. Trên đe dưới búa, người chịu thiệt nhất là anh em đội điều tra hình sự.

    - Nhân chứng Đinh Vũ Miên tình trạng tâm lý chưa ổn, cô bé chưa ăn được nhiều, thường xuyên thấy ác mộng. Đội chúng ta đã cử bác sĩ tâm lý tới chăm sóc cho cô bé. Con gái lớn của nạn nhân đang trên đường trở về nước, cô ấy sẽ làm chủ toàn bộ buổi đám tang vào ngày mai đấy ạ.

    Một điều tra viên báo cáo lại tình hình kết quả của gia đình nạn nhân.

    - Được rồi, vụ án coi như cũng đã có tiến triển, anh em hãy nghỉ ngơi buổi họp kết thúc tại đây, chúng ta sẽ họp tiếp theo vào lúc bắt được nghi phạm. À đúng rồi ngày mai mọi người nhớ tham gia đám tang của nhà nạn nhân nhé.

    - Vâng ạ.

    Đội phó dặn dò toàn đội nhưng theo linh cảm của một người cảnh sát lâu năm, anh cảm thấy vụ này không đơn giản như vậy. Vài người trong phòng họp cũng mang tâm trạng nặng nề như vậy mà ra khỏi phòng họp.
     
    Uất Phong thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...