Chúng Ta Của Quá Khứ - Hạ Đông

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi HaDong, 15/3/2019.

  1. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Xem: 131
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chúng ta của quá khứ

    Thể loại: Ngôn tình

    Tác giả: Hạ Đông

    Văn án:

    Quá khứ, là hinh bóng của một người đã từng là cuộc đời, là hy vọng, là hạnh phúc. Để khi nhìn lại ta có thể mạnh mẽ mà vượt qua, thứ mà ta cảm nhận được nhưng không chạm vào được..

    Link góp ý: Góp ý tác phẩm của Hạ Đông
     
    Kim Hoa Lam thích bài này.
    Last edited by a moderator: 17/3/2019
  2. Đang tải...
  3. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Tình cảm phai dần

    Bấm để xem

    Hạ Hạ và Giang Khải đã quen nhau từ thời cấp 3 đến nay đã được 4 năm. Hạ Hạ là sinh viên năm nhất nghành quản trị khách sạn, Giang Khải thì con của tập đoàn Giang Thị, Hạ HẠ là trẻ mồ côi sống được dì Ngô nhặt về chăm sóc vừa bước lên thành phố Hạ Hạ phải đi làm thêm để trang trải cuộc sống. Giang Khải thấy Hạ Hạ cực khổ nên nói:

    - Anh sẽ cho em tiền hàng tháng vì vậy em không cần đi làm đâu. A lo cho em được mà.

    Hạ HẠ liền phản bác lại lời nói:

    - Em không phải ăn xin, em có thể đi làm kiếm tiền được

    - Anh không có ý đó sợ em cực khổ nên anh.. hắn nói chưa dứt thì cô liền kêu hắn về nhà. Hắn thấy vậy không muốn cô tức giận nên đành quay về

    Cô đi làm đã được 2 tuần từ đó cô và hắn ít liên lạc với nhau. Vì việc làm thêm vừa học nên mỗi lần về phòng cô lăn ra ngủ vì mệt. Hôm nay, về phòng cô nằm trên giường nhìn trần nhà với suy nghĩ: "2 tuần nay không thấy anh ấy gọi cho mình có chuyện gì xảy ra sao? Hay anh ấy giận chuyện mình đuổi về hoặc có thể anh ấy bận.. mà thật sự bận đến nỗi không gọi được 1 cuộc sao.." suy nghĩ đấy cứ lặp đi lặp lại. Cô đã không còn nhẫn nhịn nên đã gọi cho hắn, bên kia chỉ nghe những tiếng "tút tút tút.." sau khi gọi 4 cuộc cuối cùng hắn cũng nhấc máy cô vui mừng hỏi:

    - Anh đang đâu vậy, Giang Khải?

    Vì 2 tuần không nghe liên lạc với nhau nên cô rất nhớ giọng nói ấm áp của hắn, giọng nói có thể xóa tan mệt mỏi trong lòng cô. Cô vui mừng khôn siết tưởng tượng nhiều tình huống trong đầu

    - Có chuyện gì? Anh đang bận.

    Niềm vui bỗng nhiên bị vỡ tan, bây giờ 10 giờ tối mà lúc trước vẫn gọi nhau mà sao giờ bận, cô cố gắng giữ chặt điện thoại của mình, đôi mắt cô đỏ ngầu lên, suốt 2 tuần không ai nói ai lời nào bây giờ chỉ trả lời cô một cách hờ hững, cô cố giữ bình tĩnh để không khóc

    - Anh bận sao? Nay mình gặp nhau được không?

    Cô đang mong đợi câu trả lời "ờ gặp nhau đi" từ hắn, nhưng hắn lạnh giọng mở miệng

    - Hạ Hạ, anh bận lắm, nay không thể gặp em được. Anh cúp máy đây.

    Lời nói lạnh lẽo đâm vào tim cô, như ai đó tạt nước lạnh vào cô làm cô đau buốt. Hạ Hạ bất chợt buông tay làm rơi điện thoại xuống giường, cô nặng nề nằm phịch trên giường. Khóe mắt cô chợt rơi lệ, chậm rãi thấm vào gối. Vì khóc mệt mà cô ngủ lúc nào không hay.

    Sáng hôm sau, cô dậy nhớ lại chuyện hôm qua thì tim cô lại nhói lên không muốn lết xác ra trường nhưng dù không có tinh thần nhưng cô vẫn phải đi vì Lâm Tư Tư bạn thân cô đã gọi vang trước phòng.

    Với tâm trạng nặng nề cô thay đồ rồi bước ra cửa. Cô và Tư Tư quen nhau 3 năm từ cấp 3 bây giờ lại học chung trường đại học, họ rất thân thiết nên chỉ nhìn qua nét mặt là biết đối phương nghĩ gì. Tư Tư biết Hạ Hạ quen hắn nên nhìn mặt biết cô đang rầu. Một lúc sau tới trường cô chỉ nằm trên bàn không quan tâm đến xung quanh. Tư Tư châm chọc cô

    - Chà, có người thất tình ở đây nè. Chia tay rồi sao?

    Hạ Hạ nhíu mày, giấu đi tâm trạng bật dậy thẳng thắn nói

    - Ai nói. Tớ đang rất hạnh phúc đấy. Tư Tư khẽ nhính miệng cười

    - Rất hạnh phúc luôn ta. Tớ biết tất cả đó cậu với anh ta không liên lạc 2 tuần rồi mà có khi nào anh ta có bồ.. Cô biết Tư Tư tính nói gì nên lấy tay che miệng Tư Tư

    - Cấm cậu nói bậy. Giang Khải không phải người thay lòng như vậy. Bọn tớ quen nhau 4 năm rồi. Tình cảm không phải như cậu nói đâu

    Tư Tư đẩy hai vai nên với vẻ mặt không tin nói:

    - 4 năm thì sao? Người ta quen 7 năm, 9 năm còn không cưới huống hồ 4 năm

     
  4. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Nỗi đau không thành lời

    Bấm để xem

    Cô không trả lời Tư Tư mà nằm thở dài suy nghĩ "không lẽ là vậy sao? Anh thay đổi nên mới có thái độ như hôm qua sao?" thấy cô buồn bã không nói gì nên Tư Tư ôm vai giả vờ làm giọng đàn ông đùa nói với cô

    - Này cô gái đi ăn lẩu không? Nay anh đây đây sẽ dẫn cưng đi ăn. Cô khẽ bật cười diễn kịch lại:

    - Thế ăn xong anh có bao phòng cho em không? Tư Tư vui vẻ nắm tay cô với giọng đàn ông khi nãy

    - Nếu cưng chịu anh đây bao tới sáng luôn.

    Cô và Tư Tư phá lên cười lớn thì bị giảng viên nhắc nhở. Vì có Tư Tư nên tâm trạng cô cũng khá đi nhiều. Tối như đã hẹn cô mặc áo sơ mi hở vai phối quần jean cạp cao. Cô trang điểm nhẹ nhàng với máy tóc xoăn dài qua lưng. Khi chuẩn bị xong Tư Tư cũng đến bước ra ngoài cổng chưa kịp gì Tư Tư nói

    - Đi với tớ đây diện đồ xinh vậy cưng. Cô khẽ cười

    - Chứ sao, ở nhà mặc sao thì mặc ra đường phải diện chứ.

    Cô và Tư Tư không tán chuyện liền chạy đến quán lẩu, nay giữa tuần quán cũng không đông mấy. Bước vào bàn ăn phục vụ đưa cô menu cô gọi món. Cô và Tư Tư đang nói chuyện thì Tư Tư với vẻ mặt hốt hoảng nhìn ra ngoài cửa

    - Hạ Hạ. Đó không phải Giang Khải nhà cậu sao?

    Cô tưởng Tư Tư lại chọc cô nhưng vẫn cứ quay đầu nhìn lại cô thì đúng là Giang Khải khuôn mặt tuấn tú đi bên cạnh có người con gái xinh đẹp, ăn mặc thời trang đang khoác tay hắn bước vào. Cô và hắn đụng mắt nhau. Trong lòng cô đau nhói nắm chặt bàn tay mình và ngồi bất động. Cô gái bên cạnh biết Hạ Hạ là bạn gái hắn nên đã đến bên bàn cô với vẻ mặt khinh thường cố nhấn mạnh từng chữ

    - Không phải bạn gái cũ của anh sao, Tống Kỳ?

    Cô giật mình cái gì cũ? Cô và hắn chưa chia tay mà sao lại bạn gái cũ. Cô tức giận nắm chặt tay thành nắm đấm, mắt cô rưng rưng nhưng cô vẫn muốn nghe hắn trả lời

    - Đúng vậy, mình đi chỗ khác ăn Hân Lạc, tư nhiên anh mất hứng ăn rồi.

    Hắn kéo tay Bạch Hân Lạc bước ra ngoài cửa, Bạch Hân Lạc quay qua cười với cô với giọng cưới khinh bỉ

    Trái tim cô như ngừng đập khi nghe hắn trả lời, sắc mặt Hạ Hạ tái lại, rõ ràng là hè mà sao lại có cơn gió lạnh đến vậy, những kỉ niệm cô với hắn vỡ ra từng mảnh vậy. Tư Tư tức giận ra mặt tính chạy đánh cô ta nhưng bị Hạ Hạ kéo lại với giọng nói run rẩy

    - Mình không sao đây. Thật đấy.

    Tay cô run lên từng hồi cố gắng để mình không phải khóc, cô ghim chặt bàn tay mình đến chảy máu Tư Tư thấy vậy liền hoảng hốt ngồi xuống chửi thầm "đồ khốn.." sau đó đưa cô đi rửa vết thương cho Hạ Hạ. Về đến phòng là 9 giờ cô chạy vào phòng tắm khóc như trời gầm những kí ức cấp 3 của cô với hắn khiến cô không ngừng đau đớn, không ngừng tra tấn cô. Đến khi không khóc được nữa cô bước ra ngoài thì màn hình điện thoại suốt hiện 3 chữ "Giang Khải" hắn gọi cho cô. Cô liền vội vàng lau giọt nước mắt bắt máy hắn liền trả lời một cách lạnh lùng

    - Tôi đang ở công viên, cô ra đây đi.

    Cô vội vàng mặc áo khoắc chạy vụt đến công viên với tâm trạng rối bời. Khi chạy đến cô thấy hắn đang ngồi ghế đá với vẻ mặt lạnh lùng. Cô thầm nghĩ đây có phải là Giang Khải mà cô quen biết, một Giang Khải có giọng nói ấm áp, dịu dàng, cưng chiều cô hết lòng của 4 năm trước đâu rồi.

    Hắn liền quay qua thấy cô đang đứng nhìn hắn. Những suy nghĩ trong cô liền vụt tắt. Cô chầm chậm tiến về phía hắn đang ngồi, liền khẽ ngồi xuống bên hắn, cái cảm giác tim đập bội hồi như lần đầu cô và hắn ngồi cạnh nhau. Chưa kịp hết xao xuyến hắn nói với gương mặt lạnh lùng

    - Chúng ta chia tay đi Hạ Hạ.

    Cô siết bàn tay mình lại, cố bình tĩnh nói, cô cúi đầu để che giọng nói đang run của mình, cô giả vờ trấn định lại tinh thần, mở miệng nói

    - Sao anh lại như vậy? Em làm gì sai sao?

    Giang Khải vừa nâng mặt lên, quay đâu nhìn cô:

    - Cô không làm gì sai cả? Tại tôi thấy chán cô nên chia tay. Với lại cô biết sao tôi chia tay không?

    Hạ Hạ chưa kịp định hình thì bị Giang Khải chặt miệng nói:

    - Vì cô là trẻ mồ côi. Cô xứng ở bên tôi sao? Cô không xứng

    Hạ Đônng



     
    Last edited by a moderator: 16/3/2019
  5. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Chúng ta từng rất hạnh phúc



    Bấm để xem

    Giang khải nói dứt câu đứng dậy đi với vẻ mặt lạnh lùng, không quay đầu nhìn lại. Còn Hạ Hạ cô như bị đông cứng lại, không hề có giọt lệ nào rơi trên má cô, không phải cô không đau mà cô không thể khóc, nước mắt cứ chảy ngược vào trong làm tim cô rỉ máu. Cô đau đớn cắn chặt môi để tim không thôi đau, cắn đến nỗi môi cô chảy máu cũng không rơi giọt nước mắt nào. Chân cô không còn sức đứng tiếp. Cô liền gọi cho Lâm Tư Tư đến đón và cô nhớ lại

    Lớp 10A

    Giang Khải một chàng trai tuấn tú, vẻ ngoài dịu dàng, giọng nói ấm áp bước vào lớp:

    - Xin chào, tớ là Giang Khải, mong mọi người giúp đỡ

    Cả đám con gái rộn ràng lên khi thấy vẻ đẹp của Giang Khải và cô cũng vậy. Khi nhìn thấy hắn trái tim cô liền đập rộn ràng. Hắn giới thiệu xong thì được giáo viên chỉ chỗ ngồi kế cô, vừa ngồi xuống tim cô đã không tự chủ, mặt cô đỏ bừng lên khi hắn cất lời:

    - Cậu tên gì? Tớ là Giang Khải. Hắn vừa cười thì trông càng đẹp trai hơn nữa

    - Tớ là Hạ Hạ. Cô bẽn lẽn nói nhỏ nhưng hắn vẫn nghe

    - Sau này mong cậu giúp đỡ Hạ Hạ.

    Nghe hai từ Hạ Hạ cô liền mơ hồ sao lại có thể nói nghe dễ chịu như vậy. Làm tim cô đập liền hồi. Cô là trẻ mồ côi nên ít giao tiếp với người khác ngoài trừ Lâm Tư Tư. Từ sau buổi học Giang Khải đã tìm hiểu và biết hoàn cảnh của cô nhưng hắn luôn muốn tiếp xúc và trò chuyện với cô, không hiểu sao hắn lại có ý với cô. Cô cũng mở lòng và trở nên thân thiết hơn với Giang Khải cho tới Lên lớp 12 hắn bắt đầu tỏ tình

    - Hạ Hạ. Làm bạn gái mình nha. Hắn cẩm cây bó hoa trên tay tiến về phía cô nói

    - Sao.. sao cậu đột ngột như vậy.. tớ. Cô ngại ngùng, ấp úng

    - Tớ đã thương thầm cậu từ khi gặp mặt nên bây giờ tớ muốn chúng ta thành người yêu để cậu không chạy đi đâu được hết. Vì vậy cậu đồng ý nha Hạ Hạ

    Hắn mạnh miệng trả lời không vấp câu nào.

    - Giang Khải. Sao câu lại yêu tớ? Cô hoài nghi nên nói thẳng

    - Vì Hạ Hạ là rất xinh đẹp lại đơn thuần và là người làm tớ rung động khi lần đầu gặp mặt. Tớ không muốn cậu rời xa tớ.

    Cô ngại ngùng ừm đồng ý trả lời hắn.

    - Giang Khải! Hôm nay có bài kiểm tra đó

    - Cậu yên tâm tớ đã chép phao rồi, tới lúc đó tớ sẽ chỉ cậu hahaha

    Giang Khải. Đi ăn trưa thôi

    - Hạ Hạ. Sinh nhật vui vẻ

    - Cậu tặng hoa cho tớ sao? Cám ơn cậu nhé

    - Giang Khải cẩn thận đàng trước

    - Gì vậy?

    - Cậu đạp trúng *** rồi kìa hahaha

    - Hạ Hạ. Đáng ghét

    - Hạ Hạ. Tớ yêu cậu nhất trên đời

    - Giang Khải. Sau này cậu muốn làm gì nhất?

    - Lấy Hạ Hạ và cùng Hạ Hạ sinh nhiều con haha

    Vì cô là trẻ mồ côi. Cô xứng ở bên tôi sao? Cô không xứng. Cô không xứng. Cô không xứng. Cô không xứng..

    "Đừng nói nữa, làm ơn đừng nói nữa.. đừng mà"

     
  6. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: Trở về hiện tại



    Bấm để xem

    Cô chợt hoảng sợ tỉnh dậy, mô hồi thấm ướt trên áo cô. Đã là quá khứ rồi suốt 4 năm rồi sao hôm nay lại nhớ lại những kí ức đau thương này, không lẽ sắp có chuyện gì xảy ra sau. Cô linh cảm có chuyện không hay đến. Liền tự an ủi mình xuống bếp lấy ly nước nóng uống rồi cố lên giường ngủ. Chuông báo thức reo cô tỉnh dậy, cô chuẩn bị lên công ty.

    Khi tới công ty mọi người đều cúi đầu chào cô "chào giám đốc Hạ" cô lạnh lùng chỉ gật đầu chào lại họ. Bây giờ cô là giám đốc của công ty Lâm Thị, đó chính là công ty của bố Lâm Tư Tư. Vì được Tư Tư giúp đỡ cộng tài giỏi cô được bố Tư Tư đề bạc lên.

    Cô bước vào phòng làm việc thì thư ký cũng bước vào theo

    - Giám đốc Hạ, có vài văn kiện cần phê duyệt.

    Cô trả lời lạnh lùng

    - Ờ anh để đấy đi. Tí tôi xem xét

    Thư ký liền ra ngoài thì cô có điện thoại Lâm Tư Tư lại giả giọng đàn ông

    - Cô gái xinh đẹp. Trưa nay đi ăn cơm được không? _Cô khẽ cười:

    - Lâm Tư Tư cậu mà cứ giả giọng thì ế luôn đó. Coi chừng người ta hiểu lầm thì sao đây

    - Kệ người ta. Tớ mà không ai lấy thì cậu cưới tớ. _Lâm Tư Tư nói với tâm trạng vui vẻ

    - Haha. Trưa nay tớ đón cậu. _Hạ Hạ nói xong liền cúp máy làm tiếp công việc của mình

    Đến trưa cô tới đón Lâm Tư Tư như đã hẹn và chạy tới nhà hàng nướng nổi tiếng. Vì đặt bàn trước nên cô vừa tới đã có phòng. Vào chỗ ngồi cô liền hỏi Lâm Tư Tư

    - Cậu học thiết kế trang sức sao rồi?

    Do bị bố mình ép nên Tư Tư mới học nghành du lịch khách sạn, chứ thực ra Lâm Tư Tư thích thiết kế trang sức. Sau khi đẩy Hạ Hạ vào công ty giúp bố mình. Lâm Tư Tư đã xin bố cho học thiết kế cũng vì lấy Hạ Hạ làm bia đỡ đạn nên Lâm Tư Tư mới có cơ hội học.

    - Tớ chuẩn bị đi xin vào tập đoàn.

    - Tập đoàn nào vậy? _Hạ Hạ với vẻ mặt vui mừng hỏi

    - Giang Gia.

    Lâm Tư Tư vừa nói xong tự lấy tay che miệng. Hoảng hốt nhìn vẻ mặt Hạ Hạ. Tư Tư ngước lên nhìn thì thấy Hạ Hạ bình tĩnh đến đáng sợ. Cô sợ nhắc tới Giang Gia sẽ làm Hạ Hạ đau lòng nhưng bây giờ.. cô chưa kịp suy nghĩ thì Hạ Hạ vừa cười vừa nói:

    - Vậy cũng tốt. Đó là tập đoàn lớn nên cậu cố gắng phỏng vấn nhé.

    Lâm Tư Tư nhìn gương mặt Hạ Hạ cũng đủ biết trong lòng Hạ Hạ đang nhói như thế nào chỉ là Hạ Hạ rất giỏi trong việc che giấu.

    Tư Tư còn nhớ 4 năm trước Hạ Hạ có gọi cô tới công viên đón. Khi tới đó cô nhìn thấy Hạ Hạ đang ngồi nên liền chạy tới hỏi cô. Cô hoảng hốt khi thấy miệng Hạ Hạ chảy máu. Hạ Hạ kể cô nghe mọi chuyện với vẻ mặt bình tĩnh như chưa có gì xảy ra khiến cho Lâm Tư Tư suy nghĩ khi con người đã trải qua được nỗi đau của sự tột cùng là lúc người ấy đã chết một lần nên bây giờ người ngồi trước mặt mình không phải Hạ Hạ yếu đuối. Thấy Lâm Tư Tư đang mải suy nghĩ. Hạ Hạ bất ngờ hỏi

    - Bị anh nào hớp hồn ngồi đần ra vậy?

    - Tớ cũng đang mong anh nào đó đến hớp hồn tớ để tớ khỏi phải yêu cậu. _Lâm Tư Tư giật mình liền chọc Hạ Hạ cho qua chuyện. Hạ Hạ chỉ phì cười và ăn tiếp.

    Sau khi ăn trưa xong Hạ Hạ chở Tư Tư về và bắt đầu làm việc. Vì sắp giáng sinh nên cô bận rộn cho các tour và triểm lãm. Cô làm tới 5 giờ chiều tiện ghé cửa hàng quần áo hôm trước cô đặt mua trên mạng cô vừa tới bắt gặp gặp người mà cô không muốn gặp nhất, kẻ đã làm khơi dậy vết thương của cô là Bạch Hân Lạc. Hai người chạm mắt nhau cô định làm ngơ đi ngang qua thì cô ta kéo cô lại.



     
  7. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Tình địch



    Bấm để xem

    -không phải là Hạ Hạ hay sao? Lâu rồi không gặp cô.

    - Chào. Hạ Hạ đáp lại dứt khoát

    - Năm trước nghe Giang Khải nói cô là trẻ mồ côi hả? Cô nghèo như vậy sao nay tới cửa hàng thời trang như vậy. Cô có tiền trả không? Hay cô là lao công cửa hàng này. Bạch Hân Lạc nói cô vẻ mặt khinh bỉ, xem thường

    Cơn thịnh của Hạ Hạ nổi lên, sự phẫn nộ mà cô đã đè nén bấy lâu nay như bị vỡ tung ra vậy, cô định giơ bàn tay tát Bạch Hân Lạc nhưng cũng suy nghĩ tát cô ta chỉ làm bẩn tay cô. Cô liền nhẫn nhịn và kêu nhân viên lại cô mua hết dãy đầm cô đang chỉ, cả nhân viên bất ngờ vì hết chỗ đó cũng mất vài trăm triệu.

    Cô đi làm đến nay cũng được 4 năm cộng thêm địa vị giám đốc và khu triển lãm tranh với tác phẩm của mình cũng được khối tiền nên bây giờ đã đến lúc phải sử dụng thẻ rồi. Cô liền đưa thẻ cho nhân viên quẹt và quay sang nhìn Bạch Hân Lạc với vẻ mặt tức tối nói:

    - Cô nghĩ tôi không mua nổi quần áo ở cửa hàng này sao. Ngay cả mạng của cô tôi cũng mua được đó. Nhưng mà tôi không cũng không có hứng thú cái mạng của cô. Nó chẳng đáng bao nhiêu cả.

    - Cô_Bạch Hân Lạc định giơ tay tát thì bị Hạ Hạ cản lại

    - Cô nghĩ bàn tay cô xứng để tát mặt tôi sao? _ Hạ Hạ cười khinh thường đẩy tay cô ta ra cầm đồ và bước ra ngoài cửa.

    Bạch Hân Lạc tức tối dập chân xuống thì Giang Khải từ ngoài cửa đi vào_ Thấy Giang Khải cô ta liền vẻ hiền dịu lại, nói giọng ngọt ngào:

    - Anh tới rồi sao?

    - Ừ. _Giang Khải lạnh lùng đáp lại cách hỡ hững và không nói gì liền chở cô ta về

    Hạ Hạ sau khi về đến chung cư liền gọi điện thoại kể cho Lâm Tư Tư nghe mọi chuyển. Tư Tư phấn khích ước gì mình có thể ở đó để chứng kiến một Hạ Hạ mạnh mẽ, đầy kiêu sa. Lâm Tư Tư vui trong lòng vị Hạ Hạ yếu đuối, mỏng manh của trước kia đã biết thành cô gái mạnh mẽ, kiên cường. Cả 2 tán chuyện tới đêm khuya mới ngủ.

    Sáng hôm sau, cô dậy thì quản lý khu triển lãm gọi điện tới có tập đoàn muốn mượn khu triển lãm của cô làm dự án. Cô nghe vậy liền kêu quảy lý trưa gặp trao đổi thêm. Cô liền thay đồ và tới công ty của Lâm Thị trước. Vì cô phải làm cho ba của Lâm Tư Tư vừa phải quản lý triển lãm của mình nên cũng có khối việc cô phải sắp xếp cho ổn thỏa. Cô ngồi trong phòng gọi thư ký vào:

    - Thư ký kim vào gặp tôi lát. _Thư ký kim nghe liền bước vào

    - Giám đốc Hạ có việc gì cần tôi làm?

    Cô liền bàn giao công việc và kêu công ty có việc thì báo cô biết, thư ký nghe xong liền ra ngoài. Sắp xếp công việc trong công ty xong cô liền đi gặp quản lý của mình bàn dự án cho khu triển lãm

    - Cô Hạ. Tập đoàn trang sức muốn mượn khu triển lãm của chúng ta để bày thiết kế trang sức cho noel. Quản lý vừa nói vừa đưa dự án cho cô xem. Cô nghe vậy bồi hồi hỏi tên công ty.

    - Tập đoàn trang sức nào vậy?

    - Giang Gia.



     
  8. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6: Lễ đính hôn



    Bấm để xem

    Quản lý trả lời dứt khoát và phân tích tình hình cho cô biết. Giang Gia có trung tâm thương mại lớn, trang sức họ bán cũng được nhiều người ưa chuộng nên bây giờ họ lấy khu triển lãm ta bày noel nếu ta đồng ý dự án này cũng có thể kiếm được khối tiền và thu được nhiều tiếng tăm cho khu triển lãm. Với lại bây giờ triển lãm tranh của ta cũng bán gần hết số tranh rồi, đợi cô vẽ ra trưng bày thì cũng mất nhiều thời gian, lấy thời cơ dự án của tập đoàn này tranh thủ cho cô vẽ tác phẩm mới. Cô nghe vậy cũng thấy hợp lý nhưng tại sao là Giang Gia. Cứ mỗi lần nghĩ tới thì vết thương năm ấy lại trỗi dậy. "Vì cô là trẻ mồ côi. Cô xứng ở bên tôi sao? Cô không xứng. Cô không xứng.." cô liền kích động và muốn cho họ Giang Gia kia thấy Hạ Hạ của ngày xưa đã không còn rồi. Cô liền đồng ý và kêu quản lý sắp xếp thời gian để gặp mặt.

    Về đến chung cư cô cảm thấy mệt mỏi nên đã vào phòng vẽ tranh của mình để giảm bớt mệt mỏi. Sau khi ra trường cô cũng được coi là khéo tay nên đã học vẽ tranh. Cô coi việc vẽ tranh để thư giãn nhưng không ngờ có lần cô được một người bà yêu cầu mua tranh của cô. Vì năn nỉ quá nên cô mới bán, nên cô đã mở khu triểm lãm để mọi người vào xem nhưng cũng có nhiều người để ý và mua tranh của cô. Cô đặt tên triển lãm là Hạ Ngô lấy tên của cô và tên của người nuôi dưỡng cô. Vì bà ấy đã không còn sau tai nạn khi cô vừa chia tay Giang Khải. Khóe mắt cô lại đỏ lên tự nhủ lòng mình đừng nhắc tên hắn.

    Đến tối muộn quản lý khu triển lãm báo đã sắp xếp thời gian khoảng 2 ngày nữa hai bên bàn bạc và ký hợp đồng. Cô nhận được tin cũng đã chuẩn bị tâm lý gặp lại hắn.

    Vì đêm qua vẽ tranh nên cô đến công ty vào buổi trưa. Cũng như thường lệ các nhân viên đều chào hỏi cô. Khi tới phòng làm việc cô được chủ tịch Lâm gọi lên phòng. Cô lên tới thì chủ tịch đã ngồi sẵn đợi cô:

    - Tiểu Hạ ngồi đây. _Chủ tịch Hạ biết hoàn cảnh của cô nên cũng nhận cô làm con nuôi

    - Dạ. _cô nghe lời ngồi nghe chủ tịch nói

    - Tối nay bên Bạch Thị có mời nhà ta đến ăn tiệc đính hôn nên ta kêu con tối nay đi cùng.

    Cô bối rối, không ngờ lại gọi cô lên như vây liền nói:

    - Ba không cần dẫn con đi như vậy đâu. Sợ con làm mất mặt gia đình thì sao

    Chủ tịch Lâm cau mày, tỏ vẻ khó chịu:

    - Con là con nuôi ta. Nay ta dẫn đi coi như muốn giới thiệu, nhờ con mà Lâm Thị có ngày phát triển như vậy nên tối nay con phải đi. Ta cho Tiểu Tư đến đón con.

    Cô chưa kịp phản ứng thì chủ tịch Lâm kêu cô về chuẩn bị không còn cách nào cô nghe theo vì dù sao chủ tịch Lâm thương cô như vậy. Cô vừa bước ra cửa thì Tư Tư gọi điện đi sắm quần áo cho bữa tiệc tối nay. Cô ra sảnh đợi Lâm Tư Tư đến đón

    - Hạ Hạ. Cậu là con ruột ba tớ đúng không? Sao ông ấy có thể thương cậu hơn tớ chứ? Huhu. _ Lâm Tư Tư vừa tới đã phàn nàn về ba rồi.

    - Cậu ra rìa rồi nha.

    Hạ Hạ cười có dịp chọc tức cô. Tư Tư chỉ hừm một tiếng thì chạy tới cửa hàng thời trang. Vừa bước vào cô được nhân viên chào đón nồng nhiệt. Tư Tư đã chọn cho cô đầm đuôi cá trên đó có đính các hạt trân châu lấp lánh. Hạ Hạ nhíu mày nói:

    - Bộ cậu tính cho tớ đẹp hơn cô dâu sao?

    - Chứ sao. Nay đính hôn của Bạch Hân Lạc với Giang Khải mà. Tớ nhất định biến cậu thành người đẹp nhất hôm nay. Cho tên xấu xa kia biết đã bỏ lỡ cậu như thế nào.

    Lâm Tư Tư vừa nói với khí thế hừng hực quay sang Hạ Hạ cô chỉ gật đầu cười. Thật ra khi nghe tin đính hôn không hiểu vì sao nước mắt cô rưng lên, tim cô lại nhói. Cô liền né tránh và đi vào phòng vệ sinh. Để không ai thấy mình khóc. Đã 4 năm rồi cô còn chờ đợi gì từ hắn sao. Sao còn đau lòng vì hắn nữa. Cô đi ra như thể không có chuyện gì xảy ra và liền thử đồ. Ai cũng trầm trồ khi thấy cô mặc. Lâm Tư Tư mãn nguyện với mắt của mình.

    Buổi tiệc bắt đầu vì là tập đoàn lớn nên có nhiều phóng viên và các công ty kinh doanh lớn nhỏ có mặt để chúc mừng họ. Cô và Tư Tư cũng bước xuống xe, ai cũng ngạc nhiên vì vẻ đẹp của cô, tựa như diễn viên. Chủ tịch Lâm cũng theo sát cô để cô không phải khó xử lần đầu có nhiều phóng viên. Bước vội vàng vào hội trường thì cũng đã bắt đầu phần phát biểu của buổi lễ đính hôn.



     
  9. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7 Thấy nhau nhưng không thể gần nhau



    Bấm để xem

    Hạ Hạ ngước nhìn lên thì thấy hai gia đình Giang Gia và Bạch Thị đang phát biểu. Khi cô vừa nhìn sang góc phải thì ánh mắt của cô và hắn đụng vào nhau. Suốt 4 năm qua bây giờ mới có cơ hội nhìn thấy nhau. Hắn giật mình khi chạm mặt cô, cả hai đều nhìn nhau như thể có nhiều chuyện muốn phơi bày ra, đau lòng khôn siết, mắt cô bắt đầu đổ ngầu lên những kí ức muốn trào ra hết vậy.

    "Giang Khải. Sau này cậu muốn làm gì nhất?

    - Lấy Hạ Hạ và cùng Hạ Hạ sinh nhiều con haha"

    Nước mắt cô chợt rơi xuống, cô đưa tay bịt chặt miệng để không phải khóc thanh lời chạy vào phòng vệ sinh, hắn thấy cô khóc muốn chạy đến bên cô nhưng bị Bạch Hân Lạc giữ chặt, cô ta chứng kiến hết tất cả nên cô ta không muốn Giang Khải đến bên cô. Hạ Hạ khóc như mưa, cô từng nghĩ rằng mình đã quên cách khóc nhưng hôm nay cú như những nỗi đau, uất ức mà cô chịu bày ra trước mặt.

    Bài phát biểu kết thúc cô bước ra ngoài thì chạm mặt Giang Khải, hắn chờ cô sao? Suy nghĩ đấy lóe ra trong đầu cô. Cô liền làm ngơ và bước qua hắn. Hắn liền không đợi và muốn giải thích chuyện xảy ra ở công viên 4 năm trước

    - Hạ Hạ

    Cô giật mình đứng lại, tim cô đập liền hồi giống như cảm giác lần đầu hắn gọi tên cô, không lẽ cô vẫn không buông bỏ được, cô thả lỏng tay và lạnh lùng quay đầu lại, cười nói:

    - Giang tiên sinh, có chuyện gì sao?

    "Giang tiên sinh" ba từ này như mũi dao đâm vào tim hắn, nhói lên, hắn khựng lại suy nghĩ sao lại có cảm giác xa cách như vậy, hắn đau lòng nhìn cô định nói ra hết những hiểu lầm thì Bạch Hân Lạc lên lầu thấy hắn và Hạ Hạ liền chạy tới ôm cánh tay hắn:

    - Ơ anh ở đây sao? Ba mẹ đang tìm anh kìa.

    Giang Khải chưa kịp gì thì bị Bạch Hân Lạc thúc giục xuống lầu. Chỉ còn cô ta với Hạ Hạ cô ta khoan tay, khiêu khích Hạ Hạ:

    - Cô tính làm tiểu tam cướp chồng chưa cưới của tôi sao?

    - Tiểu tam sao? Tôi không đủ trình độ tiểu tam bằng cô đâu. Nếu muốn giữ chồng mình lại thì quản lý cho chặt vào.

    Hạ Hạ nói dứt câu liền đi xuống lầu, cô mệt mỏi chỉ muốn đi về nhà nghỉ ngơi, cô đi xuống cầu thang rất nhanh cô đụng phải ba của Bạch Hân Lạc. Cô cúi đầu xin lỗi:

    - Xin lỗi Ông Bạch.

    Ba của Bạch Hân Lạc nhìn với vẻ mặt kinh ngạc, sao có thể giống Tuyết Lan đến vậy, thật sự rất giống, không lẽ cô ấy có con với mình sao. Ông ta nhìn chằm chằm vào người cô. Hạ Hạ cảm thấy khó xừ thì chủ tịch Lâm đến giải vây cho cô.

    - Chủ tịch Bạch đây là con gái tôi. Nó có gì không phải xin ông bỏ qua cho

    - Chủ tịch Lâm có hai người con gái sao? _Ông ta tra hỏi

    - Không phải, Hạ Hạ do tôi nhận làm con nuôi

    "Con nuôi" không lẽ những gì ông nghĩ là đúng, ông quyết định điều tra thân thế của Hạ Hạ cho bằng được, vì ông có linh cảm đây là con của Tuyết Lan người phụ nữ mà ông đã gặp gỡ. Lâm Tư Tư thấy vậy liền kéo Hạ Hạ và xin cáo từ.

    Buổi tiệc kết thúc, Giang Khải cũng về nhà, lên thẳng trên lầu, hắn ngồi trên lầu thì ba từ "Giang tiên sinh" vẫn còn trong đầu, tim hắn nhói lên, nhớ lại 4 năm trước

    2 tuần trước khi chia tay Hạ Hạ

    -"Con đi đâu giờ mới về? _ ba hắn đợi ở sofa, hắn liền nhìn không nói gì bước lên cầu thang thì bị lời nói của ông ta chặn lại:

    - Con bé đó tên Hạ Hạ đúng không?

    - Ông điều tra tôi sao? Ông muốn gì? _ Hắn giật mình nhìn ông

    - Chia tay nó đi.

    - Nếu tôi không chịu thì sao? _ Hắn tức giận nói

    - Con bé đó mồ côi đúng không? Nhân phẩm cùa nó sao bằng gia đình nhà ta. Nếu con nhất quyết ta sẽ cho nó không được đi học, chặn hết công việc của nó, xem nó sống nổi trên cái đất này không? _ Ông ta cương quyết nhấn mạnh từng câu cho hắn nghe

    - Ông dám thử đụng vào cô ấy coi.

    Ông hừm một tiếng đến sáng hôm sau ông cho người làm khó Hạ Hạ, ông ta tìm cách không cản Hạ Hạ tìm việc làm thêm, làm khó cho dì Ngô. Giang Khải biết điều đó vì không muốn Hạ Hạ vất vả liền nghe theo ông chia tay, sau chia tay ngày hôm đó, Giang Khải nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày, ông ta liền uy hiếp và đẩy hắn sang mỹ 3 năm. Sau khi về nước hắn quyết tâm thừa kế tập đoàn Giang Gia sau đó đi tìm Hạ Hạ giải thích

    Nhưng hôm nay hắn không ngờ có thể gặp Hạ Hạ trong hoàn cảnh này.

     
  10. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 8: Chúng ta quay lại được không?



    Bấm để xem

    Ngày hôm sau, cô và tập đoàn Giang Gia có buổi gặp mặt ký hợp đồng, cô đã chuẩn bị tinh thần để gặp hắn, và đã đợi hắn ở quán café để bàn bạc:

    - Có phải cô Hạ Ngô không? _ Một giọng nói đàn ông hỏi cô

    - Ừ, tôi đây

    - Xin chào, tôi là trợ lý của tập đoàn Giang Gia nay tôi thay mặt giám đốc tới đây gặp cô. Cô không bận tâm chứ? _ Anh ta cười và bắt tay cô

    Không phải Giang Khải, cô đang hụt hẫng sao. Cô tự trấn tỉnh lại mình thì trợ lý đã giao bản hợp đồng và một số điều kiện. Cô đọc qua và đồng ý ký. Xong việc cô về công ty Lâm Thị để làm việc và hẹn với Lâm Tư Tư tối đi bar.

    Nay cô từ công ty về sớm nhưng không hiểu vì sao lại muốn ghé khu triển lãm xem tranh, cô nhìn đồng hồ vẫn sớm để gặp Lâm Tư Tư nên đã ghé qua xem một lát. Cô bước vào chỉ thấy có vẻn vẹn vài người cũng vì dạo gần đây cô ít vẽ và chưa mua được tác phẩm về trưng bày nên nay ít người là phải. Mải suy nghĩ cô vô hứng bước tới một bức tranh bên trái là vườn hoa đang bị héo chỉ còn sót lại một cây, bên phải là hình bóng của một người quay lưng bỏ đi.

    Đang mải suy nghĩ thì có một người cất giọng nói

    - Bức tranh này đẹp đúng không?

    Cô quay đầu nhìn sang thì chính là Giang Khải. Anh ta tới đây làm gì? Tim cô lại không tự chủ mình. Còn hắn thấy cô không nói cũng quay sang nhìn cô. Hắn giật mình, hổn thức

    - Sao em lại ở đây?

    - Tôi là chủ khu triển lãm này. _ Cô bình tĩnh và quay về phía bức tranh

    Hắn không ngờ lần hợp tác này lại là cùng với cô. Trong lòng hắn vui mừng vì có thể bù đắp được những điều trong quá khứ, có phải ông trời đang cho hắn cơ hội. Hắn cứ chăm chăm nhìn Hạ Hạ. Cô cũng không để ý liền hỏi hắn:

    - Anh biết ý nghĩa bức tranh này không?

    - Kiên cường, mạnh mẽ vượt qua số vận đúng không?

    Hắn nhìn vào bông hoa còn sống duy nhất trong vườn hoa nên buộc miệng nói ra. – không ngờ anh cũng biết nhìn tranh đó chứ. _ Cô cười quay qua nhìn hắn

    Tim hắn lúc này đập liên hồi vì từ rất lâu rồi anh không thấy nụ cười này của cô, lúc này đây hắn chỉ muốn ôm và hôn cô, hắn muốn nói là "anh thật sự rất nhớ em" nhưng sao cổ họng như bị nghẹn lại khiến hắn không cất lời lên được.

    - Nhìn thấy em sống tốt như bây giờ anh yên tâm rồi

    Cô nhìn vào mắt hắn, đôi mắt long lanh, dịu dàng, đôi mắt chỉ có hình bóng của cô, nụ cười như ánh ban mai, làm cô trở lên xinh đẹp, khi mắt chạm vào nhau trái tim cô siêu lòng nhưng bị lí trí cản lại "cô không xứng" lập tức làm cô ngưng lại, lạnh lùng nói:

    - Nhờ phúc của anh tôi có thể như được ngày hôm nay phải cám ơn Giang tiên sinh chứ.

    Hắn khựng lại vì biết mình không còn tư cách để hỏi cô, vì chính hắn là người khiến cô trở nên lạnh lùng, gai góc như ngày hôm nay. Nhưng hắn không kiềm chế được con tim mình nhìn cô

    - Chúng ta làm lại từ đâu được không, Hạ Hạ



     
  11. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 9: Tai nạn bất ngờ



    Bấm để xem

    Cô không tin trước mắt mình, cô không ngờ hắn có thể nói như vậy, suốt 4 năm qua cô không quen bất kỳ ai chỉ vì trong tim cô, hình bóng hắn không thể xóa nhòa, bây giờ cô chỉ muốn ôm hắn và đồng ý nhưng những vết thương, nỗi đau mà cô phải chịu không thể tha thứ dễ dàng như vậy được, đã muộn rồi và hắn cũng chính là chồng chưa cưới của Bạch Hân Lạc, không lẽ cô chính là tiểu tam cướp chồng người ta sao. Cô bắt đầu lắm chặt tay mình ngăn không cho nước mắt rơi, cô hết sức bình tĩnh để giọng nói không run rẩy:

    - Giang tiên sinh, không phải anh là chồng chưa cưới của Bạch Hân Lạc sao? Anh định cho tôi làm tiểu tam à

    - Không, suốt 4 năm qua anh không hề có tình cảm với cô ta, là do ba anh lấy em ra uy hiếp ép anh mới nên anh mới làm tổn thương em, nhưng bây giờ anh đã nắm quyền tập đoàn rồi nên anh muốn..

    Cô thầm mừng trong lòng thì ra hắn không chê cô mồ côi, thì ra tình cảm của cô dành cho hắn là không hối hận. Nhưng bây giờ đã muộn rồi. Hắn nắm chặt vai của Hạ Hạ ra sức giải thích nhưng chưa nói hết câu thì bị Hạ Hạ chặn lại

    - Thế thì đã sao? Chính anh là người đã phản bội tình yêu này, chính anh là người đã dập tắt biết bao hy vọng của tôi. Anh biết không? Lúc quen anh tôi đã biết bao nhiêu lần mơ về những điều hạnh phúc, sẽ cùng nắm tay anh, cùng anh già đi, biết bao nhiêu lần tôi đều mơ tới, nhưng bây giờ đã không còn rồi chính tay anh là người đã đẩy tôi xuống tận cùng nỗi đau này.

    Cô đau đớn, gào khóc nói hết tất cả những nỗi đau sâu tân trái tim mình, nước mắt cô trào ra không thôi, đến nỗi tay chân cô không còn sức đứng nổi, liền ngồi xuống, hắn đau đớn nhìn cô khóc, hắn không ngờ mình lại làm tổn thương cô như vậy, chỉ cần thấy cô khóc tim hắn như ngừng đập

    - Xin lỗi, anh xin lỗi.

    Được một lúc thì điện thoại cô vang lên, cô bất chợt khi thấy hắn ôm cô liền đẩy ra, là Lâm Tư Tư đang chờ cô ở quán bar, cô khập khiễng đứng dậy liền chạy đi, hắn định kéo tay cô lại nhưng cô chạy qua nhanh. Cô chạy xe thẳng tới quán bar thì nghe Lâm Tư Tư phàn nàn cô liền chấp tay nhận tội

    - Xin lỗi, tại tớ có việc nên bắt cậu đợi_ Lâm Tư Tư thấy biệu hiện nhận lỗi nên cũng cho qua

    - Mà mắt câu đỏ vậy? Có chuyện gì sao?

    - Hả? Tại tớ mới ngủ dậy _ cô bối rối nói dối, làm sao cô dám nói mình khóc vì Giang Khải, Tư Tư biết sẽ tính sổ với hắn ta mất.

    - Việc bận của cậu là ngủ sao? Con bé này _ Lâm Tư Tư với vẻ mặt giận dỗi uống hết ly rượu cầm trên tay. Hạ Hạ thấy vậy liền nũng nịu để xoa giận.

    Sau khi rời quán bar cô không uống được rượu nên cô đã chở Lâm Tư Tư về, vì trời cũng đã khuya nên đường phố lúc này ít xe cộ và người đi lại, nhìn ra ngoài cũng giống tâm trạng của Hạ Hạ vậy, trống vắng, mơ hồ, không biết phương hướng. Cô nhìn gương chiếu hậu thì bất chợt có chiếc xe bám theo cô, cô nghĩ mình đa nghi nên đã phóng xe nhanh chiếc xe đằng sau vẫn bám mình không buông

    Cô liền gọi Lâm Tư Tư dậy nhưng cô ta uống say nên gọi mãi không dậy, Hạ Hạ không để ý phía trước thì có một con mèo phóng qua đường cô hoảng hốt đánh tay lái qua thì chiếc xe phóng nhanh vào cột điện, nhìn thấy Lâm Tư Tư đang mê man vì say cô liều mình lấy thân che chắn cho cô. "Rầm" chiếc xe bám theo cô thấy nên đã phóng nhanh, trốn khỏi hiện trường..

     
  12. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 10 Ba muốn nhận lại con?



    Bấm để xem

    Ánh nắng xuyên qua cửa kính, rọi vào mắt Hạ Hạ cô liền mở mắt thì thấy trần nhà màu trắng, cô ngửi thấy mùi của thuốc liền quay qua thì thấy Lâm Tư Tư và ba cô ấy.

    - Hạ Hạ, cậu tỉnh rồi? Cậu có thấy chỗ nào không khỏe không? _ Tư Tư rưng rưng nước mắt chạy đến ôm cô

    - Tớ không sao _ Hạ Hạ cười nói

    - Sao lại lấy thân thể mình ra bảo vệ tớ chứ? Biết tớ sợ lắm không? _ Lâm Tư Tư không kìm được liền khóc òa lên. Hạ Hạ lúng túng vỗ vai để an ủi

    - Con không sao chứ, Hạ Hạ? _ chủ tịch Lâm cũng lo lắng mà hỏi cô. Cô liền trấn an mọi người

    - Ba thay mẹ con có mang canh cho con nè. Nhớ uống hết đó, không là mẹ sẽ giận con đó.

    - Dạ, con sẽ uống hết mà ba _ Hạ Hạ cười rất hạnh phúc vì cô được họ yêu thương chăm sóc như con gái ruột vậy

    - Để tớ đút cho cậu _ Tư Tư ngừng khóc liền bật dậy giúp cô. Chủ tịch Lâm cười và hỏi cô về vụ tai nạn, cô kể cho ông nghe. Ông bước ra ngoài với gương mặt tức giận, nhất định ông sẽ tìm cho ra người dám làm hại con gái ông.

    - Hạ Hạ, bác sĩ bảo câu đầu bị va chạm nhẹ nên sau này cẩn thận, còn lưng cậu bị mảnh kính ghim nên vết thương sẽ rát lắm. Tớ thì chỉ trầy tay nhẹ. Sau này cậu không nên làm tớ lo lắng đó

    Hạ Hạ cười, gật đầu.

    Giang Khải đang ở chỗ làm sau khi biết tin Hạ Hạ bị tai nạn, hắn ta tính chạy vào bệnh viên nhưng hắn nhớ lại tại khu triển lãm hắn liền khựng lại sợ gặp anh cô sẽ kích động tổn thương mình. Hắn liền gọi thư ký vào liền sai anh ta tìm hiểu nguyên nhân của vụ tai nạn, hắn nhất quyết không để ai làm hại cô.

    Còn về phía Bạch Thị, sau khi Bạch Đình Nam, cha của Bạch Hân Lạc gặp Hạ Hạ trong buổi tiệc, ông ta đã cho người điều tra Hạ Hạ. Cô chính là con gái ông sau khi Tuyết Lan qua đời, biết được tin con gái mình gặp nạn, ông tức tốc chạy vào bệnh viện

    - Ông Bạch _Hạ Hạ và Tư Tư ngạc nhiên khi thấy ông ta bước vào. Tư Tư liền tranh thủ chạy đi mua đồ ăn trưa cho cô.

    - Nghe tin con bị tai nạn nên ta qua thăm. Con không sao chứ? _ Ông nhìn cô nghẹn ngào nói

    - Dạ, con không sao.

    Hạ Hạ cười dịu hiền nói với ông. Khi thấy cô cười ông lại thấy rất giống Tuyết Lan. Nên ông không chịu được nữa nói với cô và đưa cho cô một bức hình đó là hình Tuyết Lan. Cô nhìn tấm hình khi thấy rất giống cô. Hạ Hạ ngơ ngác nhìn ông.

    - Ta và người trong tấm hình này chính là ba mẹ ruột của con.. mẹ con tên là Tuyết Lan bà ấy rất đẹp, nụ cười thánh thiện giống con như bây giờ vậy, mẹ con làm người pha chế trong quán bar, ta là khách của quán nên đã siêu lòng trước vẻ đẹp của mẹ con. Và sau đó ta và mẹ con yêu nhau nhưng vì ta là con nhà quyền quí bị ba me ngăn cản ép ta cưới mẹ của Hân Lạc. Sau khi biết ta đính hôn, mẹ con sau đó mang thai liền bỏ đi. Ta biết cô ấy có thai nên đã đi tìm nhưng không có tung tích gì. Mãi sau tìm được thì cô ấy đã chết sau khi sinh con ra.

    Hạ Hạ sau khi nghe đến đây liền, khóc rất nhiều, ông nhìn cô rồi tiếp tục kể:

    - Ta nghe nói mẹ con sinh con trong đêm khuya bà ấy đã tự mình sinh con trên đường đi tới bệnh viện, ba ấy biết mình không thể sống nên đã cố gắng bế con bỏ con trước cửa, và mất máu qua đời. Mẹ con không phải kẻ bỏ rơi con đâu.

    Cô không ngờ mẹ cô lại hy sinh cô như vậy, cô chưa nghe dì Ngôn kể về mẹ cô bao giờ, cô nghẹn ngào, khóc thành tiếng, Bạch Đình Nam không cầm lòng được liền ôm cô, an ủi.

    Sau đó, ông ta nói thứ bảy tuần sau là sinh nhật ông, nên ông ta muốn nhận lại cô để bù đắp những năm tháng không có cha mẹ bên cạnh, ông nói xong liền kêu cô nghỉ ngơi rồi bước ra ngoài thì Lâm Tư Tư cũng về tới. Thấy mắt Hạ Hạ đỏ ngầu cô lo lắng chạy lại hỏi, Hạ Hạ không nói gì vì Bạch Đình Nam kêu cô giấu tới khi công bố cho tất cả mọi người biết.

     
  13. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 11 sau này nhờ vào chị?



    Bấm để xem

    Ngày Hạ Hạ xuất viện cũng là ngày sinh nhật của Bạch Đình Nam, ông đã mua trang phục và cho người đón cô, ông muốn Hạ Hạ trở thành trung tâm của ngày hôm nay, ông đã mời rất nhiều khách quý đến, có cả phóng viên. Hạ Hạ sợ ông mất mặt cũng nghe theo sự chỉ đạo của ông. Cô đã nhắn tin cho Lâm Tư Tư "cậu đi tới buổi tiệc trước, tớ có việc phải làm" Tư Tư cũng thắc mắc nhưng cô cũng nghe theo liền đi đến buổi tiệc với ba mẹ cô, cả tập đoàn Giang Khải cũng được mời tới..

    Buổi tiệc bắt đầu rất tráng lệ, ai ai cũng trầm trồ không khí vô cùng trang hoa, diễm lệ. Sau khi khách đến đông đủ thì Bạch Đình Nam cũng lên sân khấu

    - Cám ơn mọi người đã đến dự tiệc sinh nhật của tôi ngày hôm nay, tôi rất vui vì được mọi người đến chúc mừng, sau đây tôi cũng thông báo niềm vui lớn hơn nữa đó là tôi đã tìm thấy con gái của mình suốt 20 mấy năm nay

    Ông nghẹn ngào, xúc động nói, mọi người cũng bất ngờ bàn tán, ông thấy vậy liền chỉ tay về phía Hạ Hạ và kêu cô lên

    - Đây là con gái tôi tên trước kia là Hạ Hạ, bây giờ nó tên là Bạch Đình Hạ. Tôi mong mọi người có thể giúp đỡ nó sau này.

    Cô bước lên thì ai cũng ngạc nhiên với vẻ đẹp của cô, họ vỗ tay chúc mừng. Cà nhà Lâm Tư Tư vẻ mặt hoảng hốt của họ. Họ không ngờ cô chính là con gái của tập đoàn bán kim cương, đá quý lớn nhất thành phố này và người bằng hoàng nhất là Giang Khải và ba anh ta. Ngoài ra, mẹ con Bạch Hân Lạc cũng bất ngờ, tức tối

    - Mẹ, sao có chuyện này xảy ra? _ Cô ta hoảng hốt lay tay bà ta

    - Làm sao mẹ biết ba con lại đối xử với mẹ như vậy? Mẹ nhất định sẽ không cho nó bước vào nhà họ Bạch dễ dàng như vậy được. _ bà ta tức tối liền về phòng

    Sau khi phát biểu, Hạ Hạ được ông kéo đi giới thiệu với khách hàng và bạn bè của ông, cô mệt mỏi vì vết thương ở lưng vẫn còn đau nên xin phép nghỉ ngơi. Lâm Tư Tư liền thấy cô đứng một mình

    - Hạ Hạ, không ngờ đó nha, tớ thật sự bất ngờ nhưng sao cậu không nói cho tớ biết? Cô tức giận phàn nàn

    - Xin lỗi, tại ba mình không cho nói, đợi hôm nay mới nói

    - Được rồi, tớ tha đó cho cậu đó Hạ Hạ, à Đình Hạ mới đúng. Haha

    Hai cô cười đùa với nhau thì Giang Khải cũng bước về phía cô đưa cô ly cam ép vì hắn biết cô không uống được rượu, Tư Tư thấy vậy cũng liền tránh cho họ nói chuyên

    - Chúc mừng em, Hạ Hạ

    - Cám ơn anh _ cô nhận ly cam trên tay hắn và cười

    - Hạ Hạ anh.. _ Hắn chưa kịp dứt lời thì Bạch Hân Lạc bám vào tay hắn

    - Chị, bây giờ em cũng có chị gái rồi _ cô ta vừa cười vừa nói khiến Hạ Hạ cũng rùng mình vì giọng nói của cô

    - Chị Đình Hạ, sau này giờ chị chiếu cô em với em rể chị nhé. _ Cô ta nham hiểm nói nhắc nhở cô, Giang Khải chính là chồng chưa cưới của cô ta. Giang Khải tức tối tính hất tay cô ta ra thì Hạ Hạ nói nhanh

    - Sau này chị sẽ chiếu cố

    Cô nói xong xoay người bỏ đi, Giang Khải tức tối mặt, quay qua Bạch Hân Lạc, lạnh lùng nói

    - Đủ chưa? Buông tay ra

    Cô ta thấy ánh mắt của Giang Khải sợ sệt bỏ tay ra, Giang Khải quay lưng bỏ đi. Sau khi bỏ đi lưng Hạ Hạ đau nhức, cô bước lên cầu thang để vào tolet uống thuốc giảm đau cô mang phòng hờ, sau khi uống xong ra ngoài cô thấy mọi người đang tập trung khiêu vũ. Cô định bước xuống bậc thang thì một bàn tay ai đó đẩy cô xuống liền chạy đi mất, mọi người hoảng thốt khi thấy Hạ Hạ té cầu thang xuống, vết thương trên lưng cô bị rách, đầu va chạm đập xuống đất khiến cô bất tỉnh

    Giang Khải lập tức chạy bên cô, bế cô lên đi bệnh viện, Bạch Đình Nam và cả nhà Lâm Tư Tư cũng chạy theo. Trong bệnh viện lúc này là tiếng im lặng đáng sợ, họ đang đợi trước phòng cấp cứu của Hạ Hạ, lo lắng đứng ngồi không yên, bác sĩ từ phòng Hạ Hạ bước ra

    - Con gái tôi sao rồi? _ Bạch Đình Nam và ba của Lâm Tư Tư đồng thanh nói, làm bác sĩ ngạc nhiên

    - Bây giờ cô Hạ không sao rồi, nhưng phần đầu bị va chạm lần nữa nên cô ấy hôn mê mấy ngày, sau khi tỉnh dậy tôi sẽ kiểm tra lại.

    - Cám ơn bác sĩ _ cả hai ngưởi ba của cô cũng đồng thanh nói, họ nhìn nhau chỉ cười rồi đi thăm cô.

    Cô hôn mê hai ngày sau tỉnh dậy thấy trần nhà và mùi thuốc quen thuộc, cô đoán mình đang ở bệnh viện. Sau khi cô tỉnh dậy bác sĩ căn nhặn cô không nên để phần đầu mình va chạm nữa, sẽ rất nguy hiểm nếu nó xảy ra, mọi người đều nghe và chăm sóc cho Hạ Hạ. Bạch Đình Nam quyết định đưa cô về tiếp quản công ty và kêu cô ở nhà để tiện chăm sóc nhưng Hạ Hạ nhất quyết

    - Con sẽ về công ty ba làm nhưng con muốn sống bên ngoài. _ Cô cương quyết nên ông ta cũng không ép cô.

    Cô xuất viện thì về làm việc cho Bạch Đình Nam, còn chức vụ giám đốc bên Lâm Thị cô cho Lâm Tư Tư tiếp quản dù không muốn nhưng Tư Tư cũng vì ba mẹ nên cô đồng ý.

    Về phía Giang Khải biết hắn cho người điều tra nguyên nhân bị té cầu thang, hắn nhất quyết không tha cho kẻ đó, biết cô xuất viện 1 tuần nay nên tối nào hắn cũng đến chung cư cô, đợi cô tắt đèn ngủ hắn mới về

    - Chết, trong tủ lạnh hết đồ ăn rồi, phải đi siêu thi thôi _ Hạ Hạ liền thay đồ tức tốc chạy xuống thì cô bắt gặp xe của Giang Khải. Cô ngạc nhiên tiến tới kiểm tra thì Giang Khải trong xe bất ngờ thấy cô nên hắn bước ra

    - Sao anh lại ở đây? _ Cô nhìn chằm chằm hắn

    - À anh có việc đi qua đây

    Cô biết hắn nói dồi vì mỗi lần nói dối hắn hay ngãi đầu, hắn sợ nên đánh trống láng

    - Em đi đâu vậy, cần anh giúp không?

     
  14. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 12 nếu em chết anh nhất định xuống địa ngục tìm em

    Bấm để xem

    Cô từ chối hắn nên không nói gì bước đi, hắn theo sát cô như vệ sĩ vậy, tim cô bồi hồi đập vì kể từ lâu rồi cô với hắn đi với nhau. Đến siêu thị cô ra chỗ rau củ, hắn cũng đi theo rồi tới chỗ để pudding, hắn biết cô rất thích pudding đặc biệt là xoài nên hắn cầm lên, vui vẻ gọi cô

    - Hạ Hạ, anh mua cái này cho em nhé

    Cô bất ngờ ngại ngùng hắn thà cớ gì phải gọi to như vậy chứ, ai ai cũng nhìn cô cười. Cô xoay đi không nói lời tính tiền hắn cũng cầm pudding theo cô tính tiền, rồi cùng cô về chung cư, khi đến tới chung cư cô xoay người nói

    - Anh có biết trên đời này có hai thứ anh không nên đánh mất là gì không? _ Hắn ngơ ngác nhìn cô

    - Thứ nhất là em. Thứ hai là tình yêu của em.

    Cô nhìn hắn với ánh mắt đầy luyến tiếc, đau đớn nhìn hắn. Cô xoay người bỏ lên lầu, còn hắn đứng như trời trồng, hắn hối hận, hắn ghét bản thân mình, vì sao có thể buông tay cô như vậy, vì sao lại dễ dàng từ bỏ như vậy. Cả hai đều biết tình cảm của nhau, chỉ cần bước một bước là có thể bên nhau nhưng họ sợ tổn thương vì vết thương trong quá khử không thể xóa nhòa

    Bạch Hân Lạc theo dõi hắn biết Giang Khải tối nào cũng đi gặp Hạ Hạ, cô ta tức tối nhất định không cho Hạ Hạ ở bên Giang Khải, cô ta liền đi nói mẹ mình

    - Mẹ, nghĩ cách giúp con, con nhỏ Hạ Hạ cướp Giang Khải của con bây giờ?

    - Ờ mẹ đang nghĩ cách đây này, con tưởng mẹ không ghét nó hả, chỉ cần nhìn nó là mẹ hận ba con đã đâm sau lưng mẹ, mẹ nhất định cho nó biến khỏi thế gian này.

    Sáng hôm sau

    - Hạ Hạ con lên phòng gặp ta? _ Bạch Đình Nam gọi cô lên

    - Con muốn đi thăm mộ mẹ con không?

    - Dạ, con muốn _ cô háo hứng đồng ý

    - Vậy ngày mai ta với con sắp xếp đi thăm mẹ con

    Mẹ của Bạch Hân Lạc đã cài máy nghe lén trong phòng làm việc của ông ta nên bà ta biết hành động của họ bàn lên kế hoạch trừ khử Hạ Hạ. Tối hôm đó, cô háo hứng muốn thăm mẹ cô nên định đi ngủ sớm thì có tin nhắn của Bạch Đình Nam "mai ba có việc chắc đi thăm mẹ con trễ nên mai con đi trước ba làm xong việc sẽ theo sau"

    Cô không hoài nghi liền trả lời "dạ" thật ra người nhắn tin cho cô là mẹ của Bạch Hân Lạc. Cô ta đã đổ thuốc ngủ vào ly nước và mời ông uống liền lấy máy của ông nhắn tin cho cô

    Sau khi thức dậy cô liền tức tốc lên đường, phía Bạch Đình Nam vì có thuốc ngủ trong người lên ông ngủ say không biết gì. Trên đường đi cô hao hứng thì bất chợt có hai chiếc xe chặn đầu cô. Cô hoảng hốt ngừng lại bước xuống xe

    - Các người làm gì vậy?

    - Cô không cần biết, có người muốn mạng của cô _ hắn cầm dao trợn mắt nói

    - Anh bị điên rồi à, anh không sợ đi tù sao? _ Cô hoảng loạt nói

    - Người này bảo đảm cho chúng tôi. Chúng tôi còn sợ gì

    Bọn họ phá lên cười, thì 1 trong 5 tên đó thấy nhan sắc của cô

    - Đại ca, nhìn cô ta cũng được đấy, hay chúng ta _ bọn họ nhìn nhau hiểu ý liền gật đầu

    Cùng lúc đó thư ký của Giang Khải gọi tới"tôi nghe người nói hôm nay mẹ con Bạch Hân Lạc tính giết cô Hạ khi trên đường đi thăm viếng mẹ cô ấy: . Giang Khải nghe xong điện thoại gọi cho Hạ Hạ, thì có người nghe

    - Hạ Hạ, em đang ở đâu?

    - Giang Khải, em đang ở..

    Cô chưa kịp nói xong thì có tên giựt điện thoại cô, Giang Khải biết cô gặp nguy hiểm liền cho người theo dõi GPS trên xe cô, Giang Khải lập tức phóng xe và gọi cảnh sát tới

    - Cô đang tính gọi người cầu cứu à. Nhìn cô cũng xinh đẹp đấy, có cần chúng tôi phục vụ không?

    Hắn ta nham hiểm tiến tới gần cô. Cô sợ hãi lùi về nhưng không để ý phía sau cô là vách núi. Cô bị thụt chân té xuống núi, bọn họ sợ hãi và nghĩ cô đã chết lên xe bỏ đi. Nhưng không ngờ cô bám được cành cây mọc sát núi. Do khi nhảy xuống đầu cô đập mạnh vào cục đá và chảy máu, bụng cô cũng bị cành cây đâm trúng.

    Sau nửa tiếng bám trụ thì Giang Khải chạy tới, gọi tên cô, cô cố gắng sử dụng chút sức lực của mình gọi hắn

    - Giang Khải, Giang Khải

    Hắn nghe được tiếng thì thào liền kêu mọi người im lặng, hắn ngó xuống thì thấy cô đang cố bám vào thân cây. Hắn liền kêu mọi người nhưng với độ cao như vậy cần thêm dây cứu hộ. Hắn tức tối hét làm mọi người nháo nhào gọi người mang thêm dây tới

    - Hạ Hạ, em cố bám trụ tí nữa nhé, anh sẽ cứu em lên.

    - Giang Khải, thật may quá. Trước khi chết lại được gặp anh, thật tốt biết mấy

    - Hạ Hạ ngốc, em không được buông tay, làm ơn đừng buông

    Hắn ta đang khóc, thật sự đang khóc

    - Giang Khải, đừng khóc, đứng khóc. Em mệt quá _ cô thều thào, cố gượng nói

    - Không Hạ Hạ, nếu em buông tay ra a nhất định xuống tận cùng địa ngục tìm em

     
    Last edited by a moderator: 2/4/2019
  15. HaDong

    HaDong

    Tham gia ngày:
    15/3/2019
    Bài viết:
    41
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 13 Đợi chờ ngày ta chung đôi

    Bấm để xem

    Hắn ngào khóc hét lớn, làm cô bừng tỉnh, cô không muốn hắn chết theo cô. Cô liền ra sức giữ chặt tay thi đội cứu hộ nhanh chóng tới kéo cô lên. Sau khi kéo cô lên. Hạ Hạ mê man vì do vụng bụng máu chảy rất nhiều thêm phần đầu cô cũng đang rướm máu. Hắn lay tay cô dậy và bế lên xe, nước mắt hắn rơi trên má cô

    - Hạ Hạ, làm ơn đừng nhắm mắt, chúng ta đang tới bệnh viên em phải cố lên

    - Giarng Khải, đừng khóc. Em không sao mà _cô giơ tay lên sờ mặt hắn

    - Hạ Hạ ngốc, đựng chịu đựng một mình nữa, bây giờ có anh rồi, anh sẽ gánh vác cùng em. Vì vậy em phải mạnh mẽ lên.

    Hạ Hạ mỉm cười rất hạnh phúc, dù thể xác đang đau đớn nhưng trong lòng cô rất vui, tay cô không tự chủ, liền buông khuôn mặt hắn ra cô ngất. Giang Khải hết gào hét kêu xe chạy mau lên, vì được xe cảnh sát chở cô và hắn tới bệnh viện rất nhanh. Cô được mọi người kéo vào phòng cấp cứu

    Ngay sau đó, Bạch Đình Nam và nhà Lâm Tư Tư cũng tới bệnh viện. Khi nhìn thấy hắn Lâm Tư Tư không kìm được lòng mình liền chạy tới "Chát" tiếng kêu to đến nỗi mọi người đều ngỡ ngàng khi thấy cô tát hắn

    - Tên khốn, tại sao lại xuất hiện trước mặt Hạ Hạ, nếu không phải gặp lại anh thì Hạ Hạ đã không xảy ra chuyện rồi. Vì ai mà hết lần này tới lần khác nọ nằm phòng cấp cứu trong tình trạng nguy kịch rồi. Vì ai hả? Nếu nó mà có mệnh hệ gì tôi sẽ là người giết anh đầu tiên.

    Cô kích động nắm lấy cô áo hắn ra sức gào khóc, ba mẹ Lâm Tư Tư liền kéo cô ra. Hắn bất lực liền khuỵnh xuống, ôm mặt khóc

    - Xin lỗi, là tại tôi không tốt, xin lỗi

    Ai nấy đều bất ngờ khi thấy hắn khóc, khiến cho mọi người đều thương xót cho họ, sao cứ phải làm khổ nhau như vậy, bác sĩ bước ra hỏi mọi người

    - Cô ấy mất máu quá nhiều, bệnh viện chúng tôi đã hết máu, ai có cùng giống máu thì làm ơn truyền máu giúp

    Bọn họ đều không cùng nhóm máu ngoại trừ Giang Khải, hắn cùng nhóm máu với cô nghe được lập tức truyền máu cho cô. Nhưng sau khi truyền xong, máy tín hiệu cô kêu "tít..", do phần đầu bị va chạm dẫn tình trạng khó thở do trong mạch máu nên sẽ khó qua khỏi. Bên ngoài Giang Khải nghe được liền bất ngờ chạy vào, dù cho bác sĩ ngăn cản

    - Hạ Hạ, Hạ Hạ, xin em đừng rời bỏ anh mà, làm ơn. Nếu mà bỏ anh, anh nhất định xuống địa ngục tìm em, nhất định a sẽ tìm em để nói rằng Anh Yêu Em, anh cần em..

    Hắn ra sức hét to để cho cô nghe, hắn cố nhắc lại lời mình nói khi ở trên vách núi, mọi người đều rơi nước mắt khi chứng kiến, thì máy đo nhịp tim của cô đập lại, thở phào nhẹ nhõm khi thấy ý cô mãnh liệt sau khi nghe Giang Khải nói.

    10 tiếng sau khi cấp cứu xong cô được chuyển qua phòng chăm sóc, bác sĩ cũng thông báo bệnh nhân trong tình trạng hôn mê sâu, mạch nhanh, huyết áp cao, thở khó nên bây giờ phải chờ đợi vào sức sống của cô.

    Sau khi biết tình trạng của Hạ Hạ, Giang Khải về sắp xếp công việc để chăm sóc cô

    - Giang Tiên sinh, tôi đã tìm được người rồi ạ _ trợ lý anh ta bước vào và chuẩn bị chờ lệnh của anh. Hắn lạnh lùng đứng lên và cùng một vài người tới công trình bỏ hoang.

    - Giang tiên sinh, tôi biết lỗi rồi, xin anh đừng giết tôi

    Đám hại Hạ Hạ té xuống núi đều bị bắt và đánh đập

    - Ai sai tụ bây làm vây? _ Giang Khải nghiến răng nói

    - Là mẹ con Bạch Hân Lạc, tôi nhận được tin nhắc của bà ta nói muốn thủ tiêu một người, sau đó gửi ảnh cho chúng tôi xem, bà ta có hứa sẽ bảo lãnh chúng tôi qua nước ngoài khi xong việc.

    Giang Khải nghe được chỉ ước là không xé tan mẹ con họ ra, sao có đàn bà độc ác như vậy chứ, hắn nhịn cơn nóng giận mình xuống hỏi thêm

    - Vậy vụ tai nạn xe trên đường là do anh làm

    - Không, Bạch Hân Lạc sai tôi chỉ đâm nhẹ cảnh cáo thôi, làm ơn đừng giết tôi

    Lần này Giang Khải không chịu được nữa liền chạy ra đạp hắn, rồi kêu hắn đưa điện thoại đưa về đồn. Mẹ con Bạch Hân Lạc không lâu sau bị kéo về đồn

    - Đình Nam cứu em _ bà ta quỳ xuống van xin

    - Cứu sao? Hạng người ác độc như mẹ con bà bị đi tù là còn nhẹ đó, chứ bằng không tôi đã đem bà đi xử bắn rồi

    Ông tức giận tát bà ta sau đó mẹ con bà ta bị đưa về đồn.

    Kể sau vụ đó, Hạ Hạ đã hôn mê suốt 1 tháng nay, ngày nào Giang Khải cũng tranh thủ ghé qua trò chuyện, kể chuyện cười cho cô nghe, hắn không từ bỏ

    - Hạ Hạ, anh lại đến thăm em nè, em nằm hơn 1 tháng rồi đó, không thấy đau lưng sao? À ba mẹ hai bên đã đồng ý để anh cưới e rồi haha. Vì vậy em mau tỉnh dậy đi. Khu triển lãm của em nữa, họ đang mọi đợi e có thể vẽ cho họ, Hạ Hạ.. anh thật sự muốn nghe giọng em.. thật sự..

    Hắn nắm tay cô, nước mắt rưng rưng thì bất ngờ bàn tay cô chuyển động, hắn giật mình quay sang nhìn cô. Thì thấy cô đang mở mắt cười với hắn

    - Hạ Hạ, em tỉnh rồi, anh đi gọi ba em với bác sĩ _hắn vội vàng đứng dậy chạy

    Sau khi cưới nhau được 1 tháng

    - Giang Khải, sau này anh muốn làm gì nhất?

    - Anh đã cưới được em rồi.. bây giờ thì sinh con thôi haha

    - Cám ơn em Hạ Hạ, cám ơn vì tất cả

    (Còn yêu sao lại rời đi, hãy yêu thương nhau như còn có thể

    Hihi cám ơn các bạn đã theo dõi. Vì lần đầu viết nên còn nhiều thiết sót)

     
    Last edited by a moderator: 2/4/2019
Trả lời qua Facebook