Ngôn Tình Chàng Hoàng Tử Dâu Tây - Ma Nữ Mary

Thảo luận trong 'Truyện Ngắn' bắt đầu bởi Ma nữ Mary, 18 Tháng một 2019.

  1. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chàng Hoàng Tử Dâu Tây

    Tác giả: Ma nữ Mary

    Thể loại: Truyện ngôn tình HE, mỹ nam, sủng và ngọt


    [​IMG]

    Giới thiệu:

    Câu chuyện bắt đầu vào mùa hè. Khi đó, tôi đang đi học võ taekwondo. Tình cờ đứng trên sân thượng tôi nhìn thấy một người. Người ấy đẹp như một người mẫu, dáng người cao khoảng 1m78, gương mặt như một thiên thần, ánh mắt trong veo, làn da trắng như tuyết, bờ môi gợi cảm. Áo sơ mi trắng tinh càng khiến người ấy như tỏa ra một ánh sáng thuần khiết. Và tôi muốn chinh phục chàng hoàng tử đã chiếm mất tim mình ngay lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt ấy. Trong thế giới của tôi, người ấy là người đẹp nhất. Đẹp như một chàng hoàng tử!

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Sáng Tác Của Ma Nữ


    Văn án:



    Mục lục:

    1. Chương 1: Giấc mơ ngọt ngào
    2. Chương 2: Sóng gió
    3. Chương 3: Sinh nhật 16 tuổi
    4. Chương 4: Chia xa
    5. Chương 5: Waiting
    6. Chương 6: Love
    7. Chương 7: Ghen
    8. Chương 8: Yêu xa
    9. Chương 9: Bí mật
    10. Chương 10: Nắm lấy tay anh
    11. Chương 11: Ngoại truyện: Lá thư viết tay - The End!
     
    Hạ MẫnEsther Lê thích bài này.
    Last edited by a moderator: 29 Tháng hai 2020
  2. Đang tải...
  3. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 1: Giấc mơ ngọt ngào

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khi đó, tôi đang đi học võ taekwondo. Tình cờ đứng trên sân thượng, tôi nhìn thấy một người. Người ấy đẹp như một người mẫu, dáng người cao khoảng 1m78, gương mặt như một thiên thần, ánh mắt trong veo, làn da trắng như tuyết, bờ môi gợi cảm. Áo sơ mi trắng tinh càng khiến người ấy như tỏa ra một ánh sáng thuần khiết. Và tôi muốn chinh phục chàng hoàng tử đã chiếm mất trái tim mình ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt ấy. Trong thế giới của tôi, người ấy là người đẹp nhất. Đẹp như một chàng hoàng tử!

    Thế đó, nhưng không phải lần đầu tiên người ấy nhìn thấy tôi. Cứ cho là tôi yêu đơn phương đi.

    Và hành trình chinh phục tình yêu của tôi bắt đầu. Nó không được suôn sẻ cho lắm bởi vì tôi bị ốm nặng phải nằm liệt giường ở nhà. Tôi nghỉ chắc tôi đã bỏ lỡ cơ hội rồi. Mãi cho đến mùa đông, tôi mới khỏe hẳn.

    Tôi còn nhớ rất rõ mùa đông đó, bởi vì nó rất lạnh. Nhìn qua cửa sổ, tôi thấy một gia đình đang quay quần bên cây thông Noel, những quả châu tròn tròn xinh xinh. Những sợi dây kim tuyết lấp lánh. Những bóng đèn nhỏ chớp chớp vui mắt.

    Còn có rất nhiều gia đình khác đang quay quần bên bàn ăn với gà quay, rượu vang và bánh hình cây gỗ ấm áp. Còn tôi thì sao? Tôi thấy lòng mình thật lạnh lẽo. Gia đình tôi có ba và có mẹ. Họ đang bận cãi nhau. Tiếng cãi vã to dần lên. Tôi ghét họ.

    Dù chưa khỏe nhưng tôi muốn rời xa căn nhà ồn ào đó. Tôi khoác một chiếc áo thật dày. Tôi đến lớp học võ. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi đó chính là người ấy. Ánh mắt trong suốt ấy, nụ cười hồn nhiên ấy. Nhưng thứ mà tôi khao khát.

    Tôi đang ngẩn ngơ thì cô bạn thân của tôi vỗ mạnh vào vai tôi và nói:

    - Ngọc Nhi, bạn đang nhìn ai mà chăm chú thế?

    - Ê mày, anh chàng kia là ai thế? (tôi giả vờ hỏi).

    - Ai? Bạn hỏi người nào?

    - Cái anh chàng đang đứng gần anh Hiếu ấy.

    Thanh liếc mắt nhìn tôi một cách bí hiểm rồi cười:

    - Nhi chấm ảnh rồi hả? Để Thanh giới thiệu cho.

    - Được không đó? Tôi chọc nó.

    Đoàn từ đằng xa bước đến chỗ chúng tôi đang đứng. Thanh thì nhanh nhẩu giới thiệu cho tôi.

    - Giới thiệu với anh Đoàn đây là nhỏ bạn thân của em tên Ngọc Nhi.

    Đoàn mỉm cười cũng nói theo:

    - Xin chào, anh tên Minh Đoàn. Hân hạnh được làm quen với em. Rồi lại nói tiếp:

    - Sao anh thấy hai em giống chị em thế nhỉ?

    Chưa kịp để tôi trả lời thì anh Hiếu chạy tới gọi anh Đoàn đi luôn. Tôi tiếc lắm luôn.

    Tôi húc nhẹ vào eo con bạn rồi nhỏ giọng bảo:

    - Mày quen anh Đoàn khi nào mà tao không biết vậy?

    Thanh vội vàng giải thích:

    - Mấy tuần mày nghỉ học vì ốm, anh Đoàn mới xin vào học võ rồi quen luôn.

    Hôm sau, tôi vừa bước vào cửa lớp thì đã thấy anh đứng đó, ngóng ra cửa mãi như đang đợi ai đó, tôi thấy rất buồn cười liền chọc ảnh:

    - Ủa, anh Đoàn đang đợi ai thế? Đợi bé Thanh nhà em hả?

    Anh liền ngượng ngùng nói:

    - Không, anh đang đợi em đó.

    - Anh đang đợi em. (tôi ngạc nhiên hỏi)

    - Thật mà, anh đang đợi em.

    Tôi thấy rất vui, trái tim đập bang bang. Nhưng ngoài mặt vẫn cứ lạnh nhạt nói:

    - Anh Đoàn xạo quá đi!

    - Không anh nói thật.

    Tôi ngại ngùng bảo:

    - Hôm nay, Thanh ốm có một mình em trực nhật thôi! Anh vào lớp đi kẻo muộn để em còn làm việc nữa. Tôi đẩy vai anh đi vào lớp vì chúng tôi đang đứng trước cửa lớp. Mọi người ai cùng nhìn về phía này làm tôi càng thêm ngại.

    Tôi đang loay hoay lau bảng nhưng lau mãi không xong vì tôi chỉ cao có 1m 6 thôi. Cái bảng này cao quá đi. Đang không biết làm sao khi không có chiếc ghế nào thì tôi thấy mọi thứ hơi tối đi. Lúc tôi ngước mắt lên thì thấy anh đang đứng sau tôi lau sạch phần trên cao. Trái tim tôi đập càng ngày càng nhanh. Tôi ngửi được mùi thơm nhẹ nhàng từ áo quần của anh. Nó không khiến tôi ác cảm mà lại làm tôi say mê. Tôi nghe anh nói:

    - Để anh lau cho. Anh là con trai lại cao hơn em để anh giúp em nha!

    Ánh mắt anh nhìn tôi say đắm. Tôi sợ anh nghe được nhịp tim đập liên hồi như trống của tôi liền lui ra sau. Tôi vừa vui vừa lo sợ đây là ảo giác.

    Tôi cười nhẹ và nói cám ơn anh. Trong lòng thì vui đến muốn về nhà mở tiệc luôn.

    Tình cảm ấy đến nhanh như một cơn gió. Mỗi ngày tôi đều đến lớp võ sớm hơn. Tôi đi học đều đặn và thường xuyên hơn mục đích để ngày ngày được nhìn thấy anh. Chỉ cần nhìn thấy anh cười trái tim tôi thật ấm áp! Anh cũng thế, mỗi ngày đều quấn lấy tôi. Anh quan tâm đến mọi thứ xung quanh tôi.

    Mọi người đều chọc chúng tôi và cả cô bạn thân của tôi nữa.

    Khi nó đi học lại mọi thứ điều thay đổi. Mọi người đều vây xung quanh về tôi và anh. Khiến con bạn càng thêm tò mò. Nó nháy mắt với tôi bảo:

    - Nhanh quá nha, Thanh mới nghỉ học có 1 tuần mà hình như người ta có người yêu rồi đó nha. Vậy mà giấu không nói. Thành thật khai báo đi rồi sẽ được khoan hồng!

    - Thì như mày thấy đó. Tôi vội chạy vào lớp sợ nó hỏi liên tục.

    Thời gian như thoi đưa, mùa xuân đã đến. Một hôm anh hẹn tôi ra góc cây phượng đỏ. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi và khẽ nói vào tai tôi: "Anh yêu em".

    Hai má tôi đỏ ửng lên, bấy nhiêu cũng khiến tôi vô cùng hạnh phúc. Tôi ước gì thời gian có thể chậm lại lúc này. Chỉ cần có anh bên cạnh tôi không sợ gì cả. Anh là ánh sáng của đời tôi. Chàng hoàng tử trong trái tim tôi.

    Tôi cũng muốn nói: "Em yêu anh" nhưng lại ngại ngùng nói không nên lời.
     
    Cá Đẹp Trai thích bài này.
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  4. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 2: Sóng gió

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khi mọi thứ đang rất tốt đẹp thì Hoàng Phong xuất hiện và nói với tôi:

    - Ngọc Nhi, anh vẫn còn yêu em. Mặc dù, anh nghĩ anh không còn yêu em nữa. Nhưng đến giờ, anh mới nhận ra em mới thật sự là người anh yêu. Em hãy tha thứ cho anh nhé!

    - Em đã tha thứ cho anh. Nhưng giờ đã quá muộn màng rồi! Trong trái tim em giờ chỉ có một người duy nhất là anh Minh Đoàn thôi. Anh hãy quên em đi.

    Đúng lúc đó, anh Đoàn bước đến cười và nói:

    - Phong cậu khỏe không? Lâu rồi không gặp.

    Tôi rất ngạc nhiên khi biết Đoàn và Phong là bạn của nhau.

    Tôi vội hỏi anh:

    - Đây là bạn của anh hả?

    Phong cũng khá ngạc nhiên khi chúng tôi cầm tay nhau.

    Đoàn trả lời:

    - Ừ. Đây là Phong người mà anh hay nhắc đến với em đó.

    - Mà sao hai người lại đứng đây? Chẳng lẽ, hai người biết nhau. Đoàn khoác tay lên vai tôi và nhìn về phía Phong nói:

    - Đây là Ngọc Nhi. Bạn gái của tao.

    Anh vừa nói xong đã khiến Phong giật mình. Trong lòng càng hối hận vô cùng vì đã phản bội Nhi, người con gái anh rất yêu và cũng đã tổn thương cô ấy rất nhiều giờ lại là bạn gái của Đoàn. Thế giới này cũng thật nhỏ bé!

    Hôm nay là 30 Tết, tôi hẹn anh ra ngọn núi phía sau trường. Tôi muốn nói cho anh biết sự thật. Dù tôi không muốn làm anh buồn vì sớm hay muộn giấy cũng chẳng thể gói được lửa.

    Giữa núi rừng bao la, gió thổi cuốn tóc bay. Tôi thấy lòng thật nhẹ nhàng sau khi nói hết cho anh nghe. Tôi thấy khoé mắt anh đỏ hoe. Lúc ấy, tôi cũng không suy nghĩ được nhiều. Chợt có sao băng bay qua, tôi thấy anh chắp tay cầu nguyện. Tôi hỏi anh đã cầu nguyện gì thế nhưng anh không trả lời, anh nói:

    - Nói ra sẽ mất linh.

    Tôi đoán anh sẽ cầu nguyện cho tình yêu của chúng tôi mãi mãi bền lâu. Sẽ mãi mãi như lúc này thật hạnh phúc và ngọt ngào.

    Bầu trời đêm nay thật đẹp, trăng thật tròn và sáng. Trên ngọn núi chúng tôi ngồi bên cạnh nhau cùng với muôn vì sao lấp lánh. Trái tim chúng tôi như hòa quyện vào nhau như chung một nhịp đập. Anh nhẹ hôn lên môi của tôi. Nụ hôn đầu tiên của chúng tôi. Một nụ hôn ấm áp như con người của anh vậy! Mang theo quyến luyến và xao xuyến trái tim của tôi. Tôi thấy mình như một công chúa được chàng hoàng tử bảo vệ.

    Tôi nhớ rõ, khi tôi quyết định nói cho anh nghe về câu chuyện của tôi. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi bắt đầu kể chậm thật chậm và hỏi lại anh:

    - Anh có bao giờ từng nghĩ đến em đã từng là người yêu cũ của anh Phong không?

    Anh cười ôn nhu và nói:

    - Không. Anh chỉ biết em yêu anh nhiều như những ngôi sao trên bầu trời! Và anh cũng vậy!

    - Anh chẳng bận tâm sao? Tôi lo lắng hỏi.

    - Em đừng suy nghĩ nhiều nữa.

    - Nhưng em là người yêu cũ của anh Phong. Em không muốn anh nghe từ một người khác.

    Anh lắng nghe tôi nói. Tôi bắt đầu nhớ lại chuyện lúc xưa.

    - Trước đây, em và anh Phong quen nhau. Và một ngày, anh ấy nói với em. Anh ấy đã yêu một người con gái khác. Người đó là bạn thân của em. Chúng em chia tay nhau từ đó. Em muốn anh hiểu đó là quá khứ của em. Mọi thứ đã qua rồi.

    Tôi nghĩ anh hiểu và đau lòng cho tôi! Nhưng không chỉ vậy, anh thật sự giận dữ và quyết tâm làm cho rõ mọi thứ. Anh chán ghét người đã làm cho tôi rơi nước mắt. Tôi nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Và tôi đã sai. Tôi vô tình đã khiến tình bạn của anh và Phong tan nát. Sau khi đưa tôi về nhà. Anh đã đến tìm Phong và hét to lên:

    - Tao đã biết hết rồi, mày đã bỏ rơi cô ấy, đã phản bội cô ấy. Mày khiến cho Nhi đau lòng. Chính mày đã làm cho Nhi khóc.

    Tôi thật sự không thể nghĩ được anh ôn nhu như thế, hiền lành như thế vì tức giận thay cho tôi. Anh lao vào anh Phong đánh tới tấp. Phong cũng đánh trả lại.

    Khi Thanh gọi điện thoại cho tôi và thông báo cho tôi biết hai người đang đánh nhau, tôi không khỏi sửng sốt. Tôi thật không nghĩ đến người trầm tính như Đoàn cũng có lúc nóng nảy như thế. Tôi không tin vì từ trước tới giờ anh chưa từ đánh ai hết.

    Lúc tôi vừa chạy tới, tôi thấy anh đang đánh Phong. Và anh Phong không đánh trả. Tôi chỉ nhìn thấy anh như điên cuồng, ánh mắt sắc lạnh không hề có một tí ấm áp nào. Bất cứ lúc nào, anh cũng có thể giết chết người trước mắt anh. Anh không hiền lành như bụt nữa và người gây ra tất cả là tôi. Tôi đỡ Phong đứng dậy và chất vấn anh:

    - Anh đang làm gì vậy?

    Tôi vô cùng tức giận và thất vọng. Tôi không nghĩ anh lại làm như vậy.

    - Anh mau dừng lại đi.

    Anh càng tức giận hơn:

    - Tại sao em lại bênh vực cho nó?

    - Em không biết, anh đánh người là sai.

    Tôi càng ngăn cản thì mọi chuyện càng thêm nghiêm trọng. Tôi thật không biết phải làm gì lúc này.

    - Em tránh ra đi.

    - Nhi em tránh ra chỗ khác đi. Chuyện này để anh giải quyết. Phong đẩy tôi ra.

    Tôi rất đau lòng. Nếu biết trước mọi thứ sẽ tồi tệ như vậy tôi sẽ không bao giờ nói ra.

    - Em không tránh, hai người muốn đánh nhau thì đánh em trước đi.

    Tôi đứng trước mặt Phong nhìn anh và nói:

    - Anh muốn đánh anh Phong thì bước qua xác của em.

    Tôi nhìn thấy sự đau đớn trong mắt của anh nhưng tôi không biết phải làm sao vì chính tôi đã từng cảnh cáo Phong không được đụng đến 1 sợi lông của anh. Và giờ Phong bị đánh là lỗi tại tôi. Tôi phải bảo vệ Phong. Tôi không muốn mọi thứ càng tệ hơn. Nhưng chính tôi đã đẩy người yêu thương tôi ra xa. Khiến anh thấy tổn thương! Vì anh đứng về phía tôi cơ mà. Còn tôi đang ra sức bảo vệ người đã từng làm tổn thương đến tôi.

    Tôi đã ngăn được đổ máu nhưng không thể hàn gắn được những vết nứt ngày càng lớn hơn.
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  5. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 3: Sinh nhật 16 tuổi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi luôn nghĩ chắc anh ấy đang giận tôi lắm. Vì tôi đã làm tổn thương đến anh. Có lẽ, năm nay tôi lại ăn sinh nhật một mình nữa rồi.

    Hôm nay, anh Hiếu bảo tôi đợi trước cổng trường. Tôi cũng không biết có chuyện gì không nữa, trong lòng hơi nôn nao. Tôi thấy anh xuất hiện và trên tay là một hộp quà thật to. Anh bảo nhỏ:

    - Anh sai rồi! Anh xin lỗi, em đừng giận anh nữa!

    Ánh mắt anh ấm áp và nụ cười dịu nhẹ ấy cứ thấm dần vào trái tim của tôi. Tôi chưa bao giờ giận anh. Tôi rất vui vì ngày hôm nay có anh ở bên cạnh. Tôi không cô đơn nữa. Hơn thế, người đặc biệt đó là anh. Có thể, anh không hề biết trong trái tim tôi "anh là duy nhất". Anh luôn nhường nhịn tôi, anh sợ tôi giận, sợ tôi buồn. Đôi lúc, anh hơi trẻ con nhưng tôi thích.

    Mặt anh hơi xanh xao nhưng tôi lại vô tâm không để ý, đến khi anh đổ bệnh phải đi cấp cứu. Lúc ấy tôi mới biết. Tôi vừa lo lắng vừa nghĩ chẳng có người yêu nào tệ giống mình. Dù anh luôn trấn an bảo với tôi không sao nhưng tôi rất sợ. Tôi sợ một ngày nào đó anh ngủ không tỉnh dậy nữa. Tôi sợ mất anh.

    Anh bảo:

    - Anh không sao, em đừng lo lắng quá.

    Nhìn gương mặt anh trắng bệch, mệt mỏi nên tôi luôn cố gắng đi học sớm để vào thăm anh. Nói chuyện với anh cho đỡ buồn! Anh hay chọc tôi:

    - Em mặc áo dài xinh lắm!

    Tôi ngại ngùng đấm anh vài phát, anh la lên làm tôi hết cả hồn. Anh lại trêu tôi hoài.

    Cũng như mọi khi, tôi ghé vào thăm anh nhưng mẹ anh không thích tôi lắm. Bởi vì tôi ham chơi. Trời nắng lại muốn đi bơi. Lúc đó, tôi không biết anh bệnh mà nằng nặc bắt anh đi cho bằng được. Dù bệnh nhưng anh vẫn trốn mẹ đi chơi với tôi. Tối về mẹ anh la nhưng anh vẫn cười hì hì. Đêm đến anh sốt cao phải vào bệnh viện luôn. Từ đó, mẹ anh rất ác cảm với tôi.

    Tôi thật sự quá vô tâm và ham chơi chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi. Anh cầm lấy tay tôi:

    - Anh không sao thật ấy!

    - Em xin lỗi anh! Lần sau em sẽ không như thế nữa.

    - Không phải lỗi tại em nên em đừng buồn phiền. Là tại anh. Anh muốn nhìn ngắm em mỗi ngày. Muốn nhìn em vui vẻ. Muốn nhìn em cười thật tươi. Thấy em hạnh phúc đối với anh bấy nhiêu là quá nhiều rồi. Đừng buông tay mà hãy nắm tay anh thật chặt nhé!

    - Em sẽ bên anh suốt đời!

    Mỗi ngày ở bệnh viện, tôi đều gặp mẹ anh. Mỗi khi gặp tôi mẹ anh thường đi chỗ khác. Mẹ anh cực kỳ yêu thương anh. Đôi khi, tôi hơi lạc lõng vì tôi chẳng thể làm gì cho anh vui. Tôi buồn lắm. Nhưng tôi cũng yêu quý anh lắm! Chẳng muốn xa anh. Muốn mỗi ngày được nhìn thấy anh khỏe mạnh.

    Một hôm tôi đi vào nhà anh từ cửa sau. Tại sao ư? Tại tôi không thích mẹ anh. Có lần tôi cùng cô bạn thân vào tìm anh. Mẹ anh bảo anh không có nhà. Ngó lơ tôi và ân cần hỏi han bạn tôi. Cô ấy vuốt tóc bạn tôi hỏi đủ thứ về gia đình vân vân. Hai người cười cười nói nói. Quá đáng hơn cô ấy bảo ước gì con là con dâu bác. Chẳng khác nào tát vào mặt của tôi. Mặt tôi nóng lên muốn đi về luôn. Nhưng nghĩ sau này còn phải gặp nhau dài dài. Tôi nhịn, giả vờ không nghe thấy gì.

    Khi tôi bước từ dưới nhà lên, tôi nghe mẹ anh Đoàn la mắng anh ấy. La rất lớn tiếng, tôi cũng không cố tình nghe lén. Cô ấy nói:

    - Đoàn à, con lo học đi đừng vì một đứa con gái mà ham chơi bỏ bê học hành. Tôi tủi thân lắm luôn.

    Tôi nghe Đoàn trả lời:

    - Không phải, con vẫn học tốt mà. Không liên quan đến cô ấy. Nghe xong câu chuyện của hai mẹ con. Tôi luôn suy nghĩ về câu nói của mẹ anh. Tôi sợ mình sẽ ảnh hưởng đến việc học của anh. Vậy thì biết phải làm sao? Tôi ngẩn ngơ. Đoàn đi xuống vỗ vai tôi và nói:

    - Em đến từ khi nào thế?

    - Em đến lâu rồi, cũng nghe hết rồi! Anh đừng giấu em.

    - Em đừng lo lắng! Anh sẽ siêng năng học hành mà.

    Thế nhưng mỗi khi tôi đến mọi người luôn vui vẻ, khi tôi về anh lại bị mắng:

    - Cái thằng đó hư lắm mẹ à!

    - Mẹ biết rồi nó toàn lo yêu đương, không lo học hành gì hết!

    - Chắc mẹ đem nó về quê thôi.

    Tôi chẳng buồn nghe họ nói tiếp, tôi biết họ đang nói về ai? Chính là tôi là người ảnh hưởng đến anh. Tôi bước đi vô thần. Tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải rời xa anh rồi. Nước mắt tôi không chảy ra ngoài. Nó chảy ngược vào tim. Tôi đau lắm. Phải xa anh. Xa bầu trời thanh khiết, xa nụ cười ấm áp. Xa người tôi yêu. Cảm giác mọi thứ đương như không còn gì là quan trọng nữa. Thế giới của tôi chỉ còn lại một màu xám.

    Mọi thứ cứ tối dần, trên con đường in dấu tháng ngày tươi đẹp của chúng tôi lạnh lẽo với hàng cao su bất tận, vắng vẻ và tiêu điều.

    Chẳng lẽ, tôi phải xa chàng hoàng tử ngọt ngào của tôi sao? Xa anh tôi thật sự đau lòng.
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  6. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 4: Chia Xa

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Không, tôi không muốn anh rời xa tôi đâu. Anh là của tôi. Tôi phải giữ anh thật chặt. Mỗi ngày anh vẫn vui vẻ, vô tư. Còn tôi thì âu sầu. Tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi ngày càng xa. Tôi thoáng qua ý nghĩa sẽ chia tay. Nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi. Tôi biết một ngày nào đó mẹ anh sẽ chia cắt chúng tôi. Thay vì để anh khó xử chi bằng để tự tôi cắt đứt tình cảm này.

    Tôi hẹn anh ra công viên, nơi mà mỗi ngày chúng tôi hẹn gặp nhau. Có đôi khi là tình cờ gặp nhau thôi. Nơi này chứa đựng rất nhiều kỷ niệm đẹp của tôi và anh.

    - Anh Đoàn nè! Anh hãy nghe thật kỹ những gì em sắp nói.

    - Em làm gì mà nghiệm trọng hóa quá vậy!

    Tôi quyết tâm nói:

    - Em muốn chia tay!

    Anh ngồi xuống thẫn thờ! Anh ngước mắt nhìn tôi như muốn xiết chặt tôi:

    - Cho anh biết lý do? Tại sao em muốn chia tay?

    - Em không thích anh nữa!

    Tôi quay lưng lại với anh vì nước mắt lăn dài nhưng tôi vẫn thấy ánh mắt ấy của anh thật buồn!

    Tôi bình tĩnh bước đến chỗ con bạn và bảo nó chạy xe đi thật nhanh. Đến một khoảng khá xa khi anh không thể nhìn thấy tôi nữa, tôi mới bật khóc nức nở. Mọi thứ như vỡ òa ra. Trái tim tôi thật sự vỡ ra từng mảnh cứa vào da thịt của tôi. Tôi đau lắm. Tôi nghĩ mọi chuyện kết thúc thật rồi. Anh sẽ rời xa tôi. Nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi. Trái tim co thắt lại. Tôi mất anh rồi. Tôi yêu anh lắm. Yêu anh hơn cả thế giới này nữa. Tôi chẳng cần gì cả, tôi chỉ muốn anh thôi. Ước gì tôi có thể chết đi lúc này.

    Từ phía xa, tôi lặng yên quan sát anh. Anh vẫn ngồi đó, trên bậc thềm, đôi mắt anh như vô hồn. Tôi biết anh cũng đau lắm! Tôi biết mình đã làm anh rất tổn thương. Tôi thấy thật hối hận. Không có anh thế giới của tôi như ngừng quay! Không có ánh sáng. Khi anh rời đi, tôi mới tiến tới chỗ anh ngồi. Tôi ngồi đó ngẩn người rất lâu. Đến khi cả người đều lạnh cóng, cô bạn tôi mới chở tôi về nhà. Hôm đó, tôi lên cơn sốt. Sốt rất cao. Trong cơn mê, tôi luôn gọi tên của anh.

    Tôi nhớ anh, nhớ anh rất nhiều. Tôi muốn đi tìm anh. Muốn gặp anh một lần thôi.

    Anh tỏ vẻ như không có chuyện gì vẫn vui vẫn cười nhưng tôi biết anh đang giả vờ mạnh mẽ.

    Bởi vì học chung lớp, cùng chung nhóm nên anh và tôi vẫn gặp nhau. Lúc không có ai, anh trầm tĩnh không nói năng gì. Anh không muốn ai bước tới gần anh kể cả tôi. Còn tôi, cứ vui đùa trước mặt anh. Tôi biết giờ đây dù có cố gắng làm gì thì cũng không thể quay lại như trước. Ánh mắt anh lạnh lùng và xa cách. Tôi nghĩ thời gian sẽ giúp anh quên đi tôi. Một cô bé ngốc nghếch. Mỗi một ngày các cuộc gọi từ anh ít đi. Đường như, những tin nhắn chẳng có hồi âm.

    Và rồi anh trở về quê khi không thể đối mặt với tôi nữa. Anh cũng mệt mỏi. Cũng đau thương. Mẹ anh nói đưa anh về quê chữa bệnh nhưng tôi biết chắc cô ấy muốn tách hai chúng tôi ra. Đáng lẽ, tôi nên vui mừng nhưng tại sao tôi không thể cười nổi. Bây giờ, tôi và anh đang ở hai đầu của trái đất. Tôi nhớ anh lắm.

    Tôi biết chúng tôi càng ngày càng xa. Tôi mệt mỏi. Tôi muốn níu kéo lấy anh. Tôi đang trong tình trạng say khướt và gọi điện thoại cho anh:

    - Anh ơi! Em yêu anh nhiều lắm! Anh hãy về đây đi, em không thể sống mà thiếu anh được. Chắc em chết mất.

    Anh lạnh lùng trả lời:

    - Em say rồi! Về nhà nghỉ đi. Anh chuẩn bị cúp máy.

    Tôi khẩn cầu anh lần cuối:

    - Không, anh hãy nghe em nói. Một lần cuối thôi anh ơi.

    - Được, em nói đi.

    Tôi kể cho anh nghe lý do tại sao tôi muốn chia tay. Tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng. Bởi vì tôi đã để trong lòng rất lâu rồi! Tôi luôn đợi anh trở về bên tôi. Tôi thầm nghĩ:

    - Có phải tôi đang mơ mộng hay không?

    Trong tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Tôi chào tạm biệt anh và hứa sẽ không gọi điện thoại làm phiền anh nữa.

    Anh vẫn giữ máy và nghe tôi nói. Tôi nghe được anh đang an ủi tôi.

    - Em đi ngủ đi! Và ngày mai sẽ ổn!

    Tôi ngang bướng lên:

    - Không, em không ngủ. Em sợ em tắt máy sẽ chẳng bao giờ được nghe anh nói nữa.

    Đó cũng là lần cuối anh nói chuyện với tôi.

    Tôi hứa với lòng: "Em sẽ chờ anh trở về".

    Tôi đợi anh một năm, hai năm, rồi ba năm! Không có một lá thư. Không có một lời hứa hẹn. Nhưng tôi vẫn cứ chờ. Tôi yêu anh nhiều hơn những gì tôi muốn nói với anh. Và không có ai có thể thay thế được anh trong lòng tôi. Tôi chỉ cần anh mà thôi. Ở một nơi rất xa. Tôi muốn nói với anh:

    - Anh ơi, anh có nhớ em không anh?

    - Em nhớ anh lắm.

    - Anh ơi, em cô đơn lắm!

    Tôi bắt đầu hối hận vì sao mình lại buông tay.

    - Tại sao tôi lại để anh đi?

    Ở nơi đó, anh có gia đình, có người thân chắc anh sẽ vui vẻ! Tôi tự an ủi chính bản thân của mình.

    Mỗi ngày, tôi đều cố tình đi qua những nơi tôi và anh hay đến! Mỗi ngày tôi đều nghĩ về anh chàng hoàng tử dâu tây trong lòng mình.

    Em nhớ những ngày chiều anh chở em đi qua lô cao su mùa thu! Lá vàng bay bay rất đẹp! Em nhớ bởi vì em thích mật ong. Anh đã pha nước mật ong cho em uống! Bởi vì em đòi tổ ong anh leo lên cây lấy xuống cho em. Tất cả em đều nhớ hết. Ở bên anh thật bình yên!

    Nếu thấy hay các bạn có thể bình luận bên dưới để mình có động lực viết tiếp phần 2. Và phần 1 đến đây là kết thúc. Chúc các bạn có một ngày mới vui vẻ và hạnh phúc!
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  7. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 5: Waiting.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mỗi ngày, em đều cố gắng phải thật xinh đẹp nhưng trong lòng lại buồn vô cùng! Bởi vì em muốn mình là công chúa. Em muốn anh nhìn thấy em thật xinh đẹp.

    Đã ba năm trôi qua, em muốn gọi điện cho anh hỏi anh rằng:

    - Anh có từng nhớ đến em không?

    Nhưng em từng hứa sẽ không làm phiền anh. Em cầm chiếc điện thoại. Và nghĩ đến:

    - Anh đang làm gì? Đi chơi hay ở nhà? Có buồn phiền chuyện gì không?

    Cứ mỗi khi gặp nhóm bạn của anh thì em lại hỏi thăm tin tức về anh. Gặp ai em cũng hỏi:

    - Anh có về không?

    - Anh khi nào về?

    Ban đầu, còn vài tin tức. Về sau càng ngày càng ít đi. Em cảm thấy nhớ anh. Nỗi nhớ cứ bao trùm lấy em. Em mệt mỏi. Đôi khi, em nghĩ mình sẽ không nghĩ về anh nữa. Mà sao lòng vẫn luôn nhớ mãi khuôn mặt, em nhớ ánh mắt, em nhớ giọng nói của anh.

    Tháng ngày cứ trôi qua, biết bao mùa trăng tròn. Biết bao mùa xuân qua. Em nghĩ chắc chắn rằng anh sẽ không về nữa. Có thể, anh rất hận em. Vì em đã làm tổn thương anh. Anh ơi, anh biết không:

    - Em nhớ anh.

    Anh đi mang cả nụ cười và trái tim của em. Thân xác này chẳng có hồn. Nụ cười chỉ là gượng cười thôi.

    Mọi người đều nói em khờ, em ngốc nghếch. Thế mà trong lòng em vẫn cứ vui vẻ. Vui vẻ vì em đã từng được yêu anh. Đã từng được anh yêu thương. Dù rằng, có bao người vây quanh. Có người tỏ tình với em nhưng anh biết không. Em luôn từ chối dứt khoát. Trong trái tim của em không còn chỗ trống để chứa thêm một ai nữa. Trái tim nhỏ bé ấy chỉ tràn ngập hình bóng anh. Những lúc anh cười, những lúc anh buồn và cả những lúc anh rối tinh lên. Anh à:

    - Anh bảo xem em có ngốc không?

    Em nghĩ anh sẽ bảo:

    - Em quá khờ.

    - Lỡ như anh thật sự không về thì sao?

    - Chẳng lẽ, em cứ chờ đợi hoài sao?

    Chờ đợi anh là một hy vọng của em, dù chỉ là một chút hy vọng mong manh, em vẫn cứ chờ. Nếu em không đợi anh chúng ta sẽ như hai đường thẳng song song không có giao điểm. Em vẫn cứ đứng đó.

    Có lúc, em cũng tuyệt vọng lắm. Bởi anh là ánh sáng duy nhất trong lòng em. Anh biến mất cũng có nghĩa thế giới của em chỉ có một màu đen u tối.

    Cũng có khi, em gửi cho anh một tấm ảnh, một chiếc khăn len được gói vào một chiếc hộp thật đẹp. Nhưng nó nằm mãi nơi ấy. Không bao giờ tới tay anh!

    Có một hôm, em gấp áo quần vào va li và chuẩn bị đến nơi mà anh đã từng nhắc đến khi mùa đông có sương mù, có tuyết rơi nữa. Em muốn đến nơi có anh. Rồi chúng ta sẽ cùng ngắm tuyết rơi. Anh bảo:

    - Miền Bắc giờ lạnh lắm.

    Em thì rất sợ lạnh. Em rất muốn đến đó dù lạnh đến run người em cũng không sợ. Chỉ cần có anh bên cạnh là em không sợ gì hết.

    Những chiếc va li vẫn ở đó. Chúng phủ một lớp bụi thật dày. Em không sợ không tìm thấy anh. Mà em sợ khi gặp anh. Anh sẽ đuổi em đi. Bởi vì em đã bỏ rơi anh. Em có quyền gì khiến anh thương xót. Em có quyền gì xuất hiện trong cuộc sống của anh?

    * * *

    Mọi thứ cứ chìm dần trong lãng quên mà sao em lại không thể quên được anh?

    Em nhớ nụ hôn của anh. Em nhớ vòng tay ấm áp của anh mỗi khi chúng ta cùng ngắm sao.

    Em nhớ ly trà chanh mật ong ngọt ngào của anh.

    Em nhớ anh hay cười lắm.

    * * *

    Ban ngày, em cắp sách đến trường. Mỗi khi thấy có dáng người cao cao em lại quay lại nhìn. Em nghĩ đó là anh.

    Có khi, em nghe được giọng nói của anh. Em lắng tai nghe. Em cứ tìm kiếm nơi phát ra âm thanh trầm ấm dịu dàng ấy.

    Rồi em lại bật cười:

    - Có phải, em sắp điên không?

    Một lần, em lại thấy dáng cao cao, gương mặt ấy, nụ cười ấy. Em nghĩ là anh sao? Anh trở về rồi.

    Em lại thất vọng. Trên thế giới này, người có thể giống người. Nhưng ánh mắt đó không phải là anh.

    Em lại một lần nữa âu sầu.

    Em luôn nhắc về anh với bạn thân của em. Tất cả mọi thứ đều xoay quanh anh. Kể mãi đến nỗi mấy đứa bạn em phải phát cáu lên. Bọn chúng chán ngán nghe em nhắc đến anh. Nhưng em không chán.

    Nói về anh như đang nói với chính mình. Anh đang ở đây.

    Mãi đến khi em lên thành phố học. Xa gia đình, xa bạn bè. Em nghĩ chắc anh sẽ không bao giờ về lại nơi mang cho anh niềm đau này nữa.

    Ấy thế, được tin anh sắp về. Nước mắt em không ngừng rơi.

    - Có thật hay không?

    - Có phải em đang nằm mơ hay không?

    Biết đến chuyến tàu anh sẽ tới nơi. Em nghĩ mình sẽ làm cho anh bất ngờ.

    Không, người bất ngờ nhất là em.

    Anh đã về. Anh về sớm hơn dự định muốn cho em một bất ngờ.

    Em nhận được bất ngờ này lại đến bất ngờ khác khi anh không có nhà. Hay là anh đang trốn em.

    Em muốn đánh anh rồi đó. Dám để em đợi lâu như thế, giờ lại chẳng thấy đâu?
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  8. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 6: Love.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hôm sau, em lại mặt dày mày dạn lên nhà anh. Nói thật người có thể khiến em mặt dày như thớt chỉ có mình anh thôi.

    Cả một ngày hôm qua, em như ngồi trên đống lửa. Anh rất gần em. Gần thế mà em lại không được gặp. Tất cả nỗi nhớ lại cuộn trào mãnh liệt. Ép cho em không ngủ được. Chớp mắt một cái cũng không.

    Mình em chạy nhanh trên con đường vắng tanh. Lá cao su vàng rơi xào xạc. Gió cuốn tóc em rối tung lên.

    Em bị anh bức đến điên thật rồi!

    Đón chào tôi không phải một con người ôn nhu, hiền lành mà là một con ma men. Anh say bí tỷ đến mức không thể dậy nổi. Không biết từ khi nào anh lại nghiện nặng như thế này.

    Tôi vật vã đỡ anh ngồi dậy. Tưởng chừng như anh đã tỉnh táo thì cả người anh đổ rạp xuống. Tôi nhanh chân chạy đến đỡ anh thì một vòng tay quấn ngay eo tôi. Anh ôm thật chặt đến nỗi tôi không thể thở được. Thoang thoảng mùi rượu nhẹ bay vào chiếc mũi nhỏ của tôi cũng không khiến tôi cảm thấy chán ghét.

    Tôi lại suy nghĩ linh tinh. Tôi không biết là:

    - Anh đang muốn ôm ai?

    - Anh đang nghĩ đến người nào?

    Tôi nghe anh thì thầm bên tai:

    - Anh nhớ em.

    Anh lặp lại:

    - Anh rất nhớ em.

    Tôi mới giật mình hoàn hồn lại. Tôi liếc mắt nhìn anh. Anh vẫn nhắm mắt như đang ngủ say. Tôi đã cho là anh say thật. Gỡ tay anh ra thì một nụ hôn đặt xuống môi tôi. Trái tim tôi đập rất nhanh. Nó nhảy loạn cả nhịp. Tiếp đó, tôi bị cuốn theo nụ hôn triền miên của anh. Tôi chìm đắm trong hơi thở ấm áp của anh. Ngọt đến say lòng.

    Đến khi tôi mở mắt ra, anh đang nhìn tôi cười tinh ranh. Thì ra nãy giờ anh đang đùa giỡn với tôi. Tôi trừng mắt tức giận và đẩy anh ra khỏi người của tôi. Phải nói rằng anh rất nặng. Tôi cảm thấy anh đã thay đổi. Ánh mắt trầm tĩnh hơn, nét mặt cứng cáp hơn. Đã không còn vẻ non nớt trẻ con khi xưa.

    Tôi sợ anh đã thay đổi. Không còn là chàng hoàng tử của tôi nữa.

    Anh vẫn không buông tôi ra, anh lại nhắm mắt khẽ nói:

    - Để cho anh ôm thêm một chút thôi!

    * * *

    Bốn ngày rồi anh chưa được ngủ ngon giấc. Trên đoạn đường rất dài anh cũng chưa từng nghĩ sẽ đối mặt với em như thế nào đây?

    Anh biết người đầu tiên đến nhà anh sẽ là em. Anh biết người ngày ngày hỏi thăm tin tức từ đám bạn thân của anh là em. Anh biết tất cả. Anh muốn gọi điện để báo cho em biết là anh sắp về. Đã bao năm qua anh trốn tránh em. Anh đã từng bị tổn thương rất nhiều. Nhưng anh không thể không về đây. Nơi này có em. Có những kỷ niệm về người con gái ấy. Người đã đánh cắp trái tim của anh.

    Mỗi ngày, anh đều sợ nghe được giọng nói của em. Mặc dù, anh cố gắng lạnh lùng và tàn nhẫn với em. Nhưng em vẫn không bỏ cuộc.

    Trái tim anh như rỉ máu khi nghe tiếng khóc nức nở của em. Anh muốn ôm em thật chặt. Muốn bảo vệ em không để em cô đơn. Không để em rơi nước mắt.

    Anh sợ khi nghe tiếng em nói:

    - Anh ơi! Em nhớ anh.

    Thì anh có thể bỏ hết học hành, bỏ hết người thân bên cạnh để về với em.

    Anh nhớ mùi hương trên tóc của em. Nhớ đôi mắt biết cười của em.

    Anh phải về nhặt lại trái tim của mình.

    * * *

    Mượn lý do đi gặp bạn cũ. Anh uống rất nhiều chỉ mong có thể thêm sức mạnh để không lại gần em.

    Rượu vào lại càng khiến anh khổ sở:

    - Anh nhớ em.

    * * *

    Nằm trong vòng tay của anh yên bình đến thật lạ. Nó ấm áp. Em muốn mãi mãi như thế này.

    Tôi và anh đều mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Đã lâu lắm rồi, tôi chưa có giấc ngủ ngon như thế này.

    Mở mắt ra trời đã tối, tôi chào tạm biệt anh.

    Được nhìn thấy anh, tôi rất thỏa mãn. Sau bao năm xa cách, tôi và anh vẫn như thế. Chỉ một ánh mắt cũng đủ để chúng tôi hiểu đối phương đang nghĩ gì.

    Chúng tôi không giống các cặp tình nhân khác. Thế giới của chúng tôi không ồn ào và náo nhiệt. Tôi và anh có thể hiểu nhau qua từng ánh mắt. Dù không ai nói với ai một lời nào, chúng tôi sinh ra là dành cho nhau.

    Từ khi anh về, tôi và anh mỗi ngày đều quấn lấy nhau không rời.

    (T/g: Không được suy nghĩ đen tối. Hehe)

    Chúng tôi cùng ăn cơm, cùng đi dạo trên những cánh đồng dài bất tận. Chỉ cần nắm chặt tay nhau thôi.

    Anh bế tôi như một nàng công chúa giữa những khu vườn hoa nhỏ. Cùng bắt cá. Cùng bơi qua những con suối quanh quanh.

    Mỗi ngày, tôi bên anh thật bình yên.

    Mọi người bảo:

    - Hai đứa tính bù đắp cho mấy năm xa nhau sao?

    Tôi và anh cùng bật cười. Có thể, chúng tôi đã trải qua cái gọi là nỗi nhớ da diết. Đã tưởng sẽ mất nhau mãi mãi.

    Thời gian bên nhau đối với tôi và anh là không đủ. Nó trôi qua rất nhanh. Chúng tôi cùng trân trọng những giây phút ngọt ngào bên nhau.

    Anh yêu tôi hơn cả chính mình. Mọi thứ tốt đẹp anh đều dành cho tôi. Anh muốn tôi là một người con gái hạnh phúc nhất. Còn tôi cũng không thể sống thiếu anh.
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  9. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 7: Ghen.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bình yên chỉ là đang đợi gió bão ập đến.

    Rồi một ngày, tiếng điện thoại của tôi vang lên. Tôi nhìn thấy một số lạ gọi đến. Anh cũng nói anh không biết ai gọi đến.

    Tôi bảo anh nghe máy. Anh cầm điện thoại lên rồi ấn mở nút nghe:

    - Alo, tôi nghe.

    Trong điện thoại phát ra một giọng con gái. Anh bảo:

    - Bạn của anh, anh ra ngoài nghe điện thoại một tí.

    Tôi rất tò mò vì bạn của anh tôi đều biết hết.

    Cứ thế, một ngày có rất nhiều cuộc gọi từ số lạ đó gọi đến. Anh nói chuyện rất lâu. Thậm chí, tôi còn nghe anh bật cười rất thoải mái.

    Tôi không nghĩ ra ai có thể làm anh vui vẻ như thế.

    Dạo này, tôi không thấy vui vẻ nữa. Tôi luôn có cảm giác bất an và bực bội trong người.

    Tôi người xuyên cáu gắt với anh. Tìm mọi thứ bắt bẻ anh.

    Anh bảo:

    - Anh mệt rồi. Em về đi.

    Tôi cảm thấy khổ sở vô cùng. Nó như là một cái gai nhọn đâm vào tim tôi khiến nó đau nhức.

    * * *

    Chúng tôi thường xuyên cãi nhau, càng ngày càng to tiếng.

    Cứ mỗi khi như vậy, tôi thấy anh ôm điện thoại ra ngoài xa cười rất vui vẻ.

    * * *

    Một ngày, anh để quên điện thoại trên bàn. Cũng số điện thoại lạ đó gọi đến tôi liền bắt máy:

    - Alo.

    Đầu dây bên kia vẫn im lặng, tôi tiếp tục trả lời:

    - Alo.

    Thì mới nghe đầu dây bên kia trả lời đúng là giọng con gái:

    - Đây là điện thoại của anh Đoàn đúng không?

    Tôi cáu:

    - Đúng.

    Một giọng con gái nhẹ nhàng và ngọt ngào tiếp tục vang lên:

    - Xin đưa điện thoại cho anh Đoàn.

    Tôi tức giận:

    - Cô là ai?

    Vẫn cái giọng ngọt như mật nhỏ nhỏ trả lời:

    - Tôi là người yêu của anh Đoàn.

    Tôi sửng sốt. Tôi chưa kịp đáp lại thì điện thoại trên tay tôi biến mất.

    Anh đã quay lại. Mặt anh rất khó chịu. Tôi nghĩ có lẽ tôi đã sai khi bỏ rơi anh. Và người con gái đó là ai? Cô ta tự xưng mình là người yêu của anh. Vậy còn tôi là gì của anh?

    Anh không muốn nghe tôi nói liền nói nhanh:

    - Ai cho em đụng vào điện thoại của anh?

    Thấy tôi không đáp lại anh nói tiếp:

    - Lần sau, em đừng tự tiện nghe điện thoại của anh.

    Anh quay lưng cầm điện thoại đi. Anh đang nói gì đó. Lúc này, tôi cũng chẳng buồn nghe. Có lẽ, ở nơi đó cũng có một cô gái đang chờ anh. Một người không bao giờ làm anh tổn thương. Một người luôn làm anh vui vẻ. Tôi chỉ là thế thân của cô ấy thôi.

    Tôi hơi ghen tị với cô ta. Bởi vì giọng nói như gió xuân nhẹ nhàng. Tôi chưa bao giờ làm nũng với anh cả. Tôi cũng không thể nói chuyện được như cô ấy đâu.

    Dắt xe ra, tôi chạy nhanh về nhà. Tôi thấy những giọt nước bay sượt qua má của tôi. Nó khiến tôi đau rát. Tôi không biết mình về đến nhà như thế nào.

    Tối hôm đó, tôi đã khóc như mưa rơi. Nước mắt ướt cả gối. Khóc như chưa từng được khóc. Hôm sau mắt tôi sưng vù như con gấu trúc.

    Tôi không thường xuyên đến nhà anh chơi nữa. Tôi đang trốn anh. Tôi sợ anh sẽ nói:

    - Ở đó, có một người con gái anh yêu!

    Lúc đó, tim tôi sẽ ngừng đập mất.

    * * *

    Dạo này, anh thấy cô ấy rất lạ. Thường xuyên cáu gắt làm anh cũng cảm thấy khó chịu.

    Một người bạn ở xa gọi cho anh. Hỏi thăm anh đủ thứ:

    - Anh đi đâu vậy? Sao em sang nhà anh anh mà không thấy? Mọi người bảo anh đi thăm bạn.

    - Anh bận việc.

    Anh trả lời ngắn gọn.

    - Anh đi thăm ai thế?

    - Em hỏi làm gì?

    Anh đang bực mình nên cũng không nói chuyện tử tế được:

    - Thôi anh cúp máy đây.

    Khi anh vừa cúp máy thì một cuộc gọi của thằng bạn thân gọi đến bảo đi chơi. Nói chuyện một lúc anh mới cúp máy.

    Anh không nghĩ sẽ khiến cô ấy hiểu lầm. Vì đó chỉ là một người bạn bình thường đối với anh mà thôi.

    Mỗi ngày, anh đều tám chuyện với mấy thằng bạn thân cho đỡ buồn chán.

    Anh không biết từ lúc nào, anh và cô ấy lại khó nói chuyện như vậy. Cảm giác cứ xa dần xa dần.

    Anh muốn quay về nhà hoàn thành chương trình học và cũng để có thể ở cạnh Ngọc Nhi của anh. Anh biết em đã đợi anh rất lâu rồi, anh muốn tranh thủ học xong đi làm để kiếm tiền lo cho em.

    Vì lịch học gặp rắc rối nên anh phải nhanh chóng quay lại trường học. Không thì anh phải đợi thêm vài năm mới có thể ra trường.

    Quá bận sắp xếp nên anh không chú ý đến Nhi nhiều được.

    Ba mẹ anh cũng thúc giục anh về sớm. Anh chỉ kịp thông báo cho bạn bè rồi đến sân bay ngay lập tức.

    Anh biết em sẽ rất tức giận vì lần thứ 2 anh đi mà không nói với em tiếng nào.

    Anh tự hứa với lòng:

    - Ngọc Nhi chờ anh trở về.

    * * *

    Mãi đến khi nghe bạn bè anh nói anh phải về nhà gấp thì đã quá một tuần rồi.

    Tôi tức giận nhắn tin cho anh:

    - Anh đừng về nữa.

    Tôi quăng luôn cái điện thoại vào góc tường. Nằm trên giường tôi bật khóc. Anh thì có việc gì gấp chứ? Muốn về với em yêu chứ gì? Tôi đá bay mấy cái gối xuống đất.
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  10. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 8: Yêu xa.

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tôi đã từng nghĩ mình rất hiểu anh. Nhưng đến hôm nay, tôi mới biết mình chẳng biết gì về anh cả.

    Sau khi, tôi gửi tin nhắn cho anh bảo anh đừng về nữa. Tôi có chút hối hận. Lỡ như anh không về nữa thì sao? Lỡ như anh quên mất tôi thì sao? Tôi không đẹp, không hiền, không ngoan lại không nói chuyện ngọt ngào bằng người đó của anh. (T/g: Ngửi có mùi chua chua ấy)

    Tôi lấy chiếc điện thoại rẻ tiền của mình lên. Nó văng ra thành nhiều mảnh. Chết mất thôi. Không biết còn có thể lắp lại được không. Cũng may lực ném của tôi không quá mạnh. Không thì cái điện thoại đi tong rồi.

    Lắp xong điện thoại mở nguồn. Tèn ten ten. Vẫn hoạt động được. May quá. Không thì không biết phải nói chuyện với anh bằng cách nào đây.

    Tôi lại mặt dày gởi cho anh một tin nhắn:

    - Em xin lỗi, em sai rồi! Anh tha lỗi cho em đi. Đừng có không để ý em. Hic Hic. (nếu trước đây còn lâu cô mới xuống nước nhưng bây giờ địch còn ở trước mắt phải nhịn)

    Tôi đợi mãi chẳng thấy hồi âm. Đến ngày hôm sau mới có tiếng bíp bíp. Tôi ấn vào xem tin nhắn:

    - Đừng làm phiền tôi nữa.

    Thấy khó khăn mà lui bước không phải là tôi nữa. Tôi tìm số anh gọi liền cho anh:

    - Ring.. ring.. ring

    Tôi đã chuẩn bị tinh thần để bị anh mắng như bên đầu dây kia, tôi nghe một giọng nói ấm áp:

    - Anh nghe.

    Sao lúc nào cũng không giống mình tưởng tượng quá ta?

    - Là em!

    - Ừ.

    - Anh không hỏi em là ai sao?

    Tôi nghe tiếng cười phát ra từ anh:

    - Anh đợi điện thoại của em từ rất lâu rồi.

    Tôi đang định trả lời thì anh nói tiếp:

    - Anh tưởng em còn giận anh chứ?

    Tôi ngớ người, không phải anh giận tôi sao?

    - Em giận chuyện gì?

    - Thì chuyện anh đi mà không nói trước với em đó.

    Không nhớ thì thôi. Nhớ đến tôi lại giận run lên. Nhịn phải nhịn.

    Tôi nghe trong phòng anh có tiếng con gái cười đùa. Tôi mới hỏi anh:

    - Trong phòng ký túc xá có con gái hả anh?

    - Ừ. Người ta qua chơi thôi.

    Tôi đang định hỏi tiếp thì anh bảo:

    - Anh phải đi học đây, có gì nói sau.

    Tôi lại suy nghĩ lung tung. Trong phòng có con gái. Chẳng lẽ, họ ở với nhau. (oan cho em quá chị)

    * * *

    Cứ vài hôm tôi lại gọi điện thoại cho anh. Mà lúc nào cũng nghe có giọng con gái đó đang trong phòng anh. Tôi rất bực mình.

    Xa anh tôi rất nhớ. Muốn thường xuyên nghe giọng nói của anh. Tôi biết mình rất phiền nhưng tôi vẫn gọi. Tôi rất cô đơn.

    Anh bảo ngày anh phải đi học mà tối tôi cũng phải đi học.

    Ban đêm, tôi không ngủ được ngồi trên ban công gọi cho anh. Gió lạnh lùa vào tóc tôi. Thổi những sợi tóc bay phất phới. (giống ma nữ đang tả ma nữ quá)

    Lâu lâu, có một cơn gió lớn quét qua gò má khiến tôi lạnh buốt. Ở thành phố hầu như đèn lúc nào cũng sáng trưng. Không thể thấy rõ được những ngôi sao. Tôi nhớ đến lúc chúng tôi cùng ngắm sao.

    Tôi gọi cho anh, không đợi đến hồi chuông thứ 3 anh đã bắt máy:

    - Alo.

    * * * tôi im lặng

    Anh lại nói giọng ngáy ngủ:

    - Alo

    Tôi khẽ cười. Tại sao chỉ cần nghe giọng nói của anh. Dù trời rất lạnh như trái tim của tôi lại cảm thấy ấm áp.

    - Là em.

    - Sao giờ em chưa ngủ?

    - Em không ngủ được.

    - Trễ rồi 12 đêm rồi, em đi ngủ sớm đi.

    Tôi biết anh đang lo lắng cho tôi.

    - Em không ngủ được.

    - Em có thể mở nhạc lên nghe cho dễ ngủ.

    Tôi nhõng nhẽo với anh:

    - Không, em muốn nghe anh hát.

    - Anh hát không hay.

    Tôi năn nỉ:

    - Anh hát một bài thôi rồi em sẽ đi ngủ.

    - Em muốn nghe bài gì?

    - Em không biết?

    - Vậy bài "Chim trắng mồ côi" nhé?

    Rồi anh bắt đầu hát.. đối với người khác có lẽ không hay nhưng đối với tôi, nó mê người đến lạ!

    Vậy là cứ đêm đêm tôi lại gọi cho anh yêu cầu một bài hát.

    Đến một ngày, có một số điện thoại lạ gọi cho tôi. Tôi không thích bắt máy. Nhưng hình như tôi đã thấy số điện thoại này ở đâu thì phải? Tôi ấn nút nghe:

    - Alo

    - Tôi là người yêu của anh Đoàn.

    - Ừ.

    - Cô không hỏi gì sao?

    Tôi suy nghĩ rồi trả lời:

    - Sao cô có số điện thoại của tôi?

    - Anh Đoàn cho tôi.

    Cô ta vừa nói xong là tôi biết cô ta nói dối liền. Vì tôi không thích người ta gọi làm phiền nên tất cả mọi người điều biết tôi không bao giờ cho số lung tung và tôi cũng dặn mọi người không được lấy số điện thoại của tôi cho lung tung. Đặc biệt, anh sẽ không làm như vậy. Tôi tin tưởng vào anh.

    - Cô gọi cho tôi có việc gì?

    - Đương nhiên là có việc. Cô có biết là cô phiền lắm không?

    - Là sao?

    - Cô lúc nào cũng làm phiền anh Đoàn. Anh ngại nói nên nhờ tôi nói giúp. Cô đừng làm phiền anh nữa.

    Nếu tôi tin lời cô ta nói thì chắc là tôi không có não rồi.

    Tôi cười đáp:

    - Cô đừng nói dối nữa.

    - Tôi không nói dối.

    - Tôi biết chắc vì anh sẽ không nói thế.
     
    Last edited by a moderator: 6 Tháng hai 2020
  11. Ma nữ Mary Ma nữ Mary siêu cấp dễ thương! Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    518
    Chương 9: Bí mật

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cô ta tức giận gào lên:

    - Cô có biết 12 đêm gọi cho người khác là bất lịch sự không?

    - Tôi gọi cho cô sao?

    Bởi vì bị vạch trần nên cô ta cũng không đi vòng vo nữa:

    - Cô đừng có mặt dày nữa. Ban ngày anh đi học về đã mệt lắm rồi. Đến tối, cô làm phiền không cho mọi người ngủ. Cô thật ích kỷ.

    - Cô có quyền gì nói với tôi.

    - Tôi là người yêu của anh Đoàn.

    Tôi bình tĩnh cười đáp:

    - Tôi chưa từng nghe anh nhắc đến cô. Đợi khi nào anh nói tôi không được gọi thì lúc đó mới tính. (mơ đi dù anh nói không gọi tôi cũng sẽ gọi. Lêu lêu. Cho cô tức chơi).

    Không đợi cô ta nói tiếp tôi liền tắt máy. Không phải tôi nói không lại cô ta mà tôi tin tưởng anh. Nếu tôi phiền anh sẽ không bắt máy.

    Hôm sau, tôi vẫn như bình thường gọi cho anh.

    Cô ta lại gọi tới liên tục cho tôi:

    - Tôi biết cô từng bỏ rơi anh. Làm anh đau khổ. Cô không hiểu anh ấy. Tôi mới là người ở bên cạnh anh lúc anh khó khăn nhất..

    Tôi thật chán ghét cô ta. Không muốn nghe cô ta nói. Nhưng nếu tôi không nghe máy hoặc chặn cô ta sẽ đổi máy gọi cho máy tôi muốn tung lên.

    Sau nhiều ngày bị làm phiền, tôi bắt đầu phát hỏa.

    Tôi gọi thẳng cho anh:

    - Anh bảo bạn anh đừng làm phiền em nữa.

    - Ai?

    - Còn ai nữa? Người tự xưng là người yêu của anh đó!

    Anh ngơ ngác:

    - Người yêu nào?

    Đầu óc anh lộn xộn.

    - Thì có cô hay ở phòng anh đó.

    - Phòng anh toàn con trai.

    - Lần trước, em còn nghe tiếng cô ta trong phòng anh.

    - Không có. Anh ngồi suy nghĩ:

    - Phòng kế bên có con gái hay qua phòng của anh chơi.

    - Cô ta bảo cô ta là người yêu của anh!

    Anh cười hỏi:

    - Em tin sao?

    - Đương nhiên là không, cách nói dối vụng về đó làm sao qua mặt em được. Tôi tự tin trả lời.

    - Để anh nói chuyện lại với cô ấy!

    10 phút sau, số điện thoại đó lại gọi cho tôi:

    - Cô đã nói gì với anh để anh cấm tôi qua phòng anh.

    - Tôi chỉ nói những gì nên nói. (đáng đời, dám chọc bà)

    Cô ta cúp máy cái rụp.

    Một lần tôi gọi điện cho anh nghe thấy anh đang cáu gắt:

    - Đi ra cho tôi nghe điện thoại.

    Tôi thấy tội cho cô ta nhưng thôi cũng kệ.

    Tôi nghe bạn cùng phòng của anh kể. Từ năm nhất, cô ta đã mặt dày bám theo anh. Luôn tự xưng là người yêu của anh. Thấy anh không nói gì lại được đà lấn tới. Nói ra cũng phải cám ơn cô ta bởi nhờ có cô ta nên anh mới có thể yên tâm học hành.

    Tôi cứ tưởng trên thế gian này chỉ có cô mặt dày đi theo đuổi tình yêu của mình là anh. Không ngờ lại có một người mặt dày hơn cô nữa chứ.

    * * *

    Một tháng này anh liên tục nói bận. Chẳng lẽ, anh có người khác rồi. Không, làm sao cô ta để anh có người khác được.

    Đến khi, anh xuất hiện trước mắt tôi thì tôi vẫn không tin được. Bởi vì còn hai năm nữa anh mới ra trường.

    Tôi đã chuẩn bị tinh thần chờ anh thêm hai năm nữa.

    Nói thiệt, anh luôn tạo cho tôi nhiều bất ngờ. Mà cũng bất ngờ thiệt.

    Anh bảo:

    - Để được bên em sớm, anh đã học ngày học đêm mong kết thúc sớm. Có nhiều lần anh định bỏ cuộc thì đều được nghe em nói. Nghĩ sẽ được gặp em, anh như có thêm động lực cố gắng.

    Nghe anh nói xong thật lòng tôi cảm thấy áy náy vô cùng. Vì ngày ngày anh học còn tôi thì gọi phá anh ngủ. Thiện tai thiện tai.

    Ngồi trong lòng anh, tôi bắt đầu kể khổ.

    Anh vui vẻ khi biết tôi lúc nào cũng nhớ đến anh. Anh cũng vậy.

    Điện thoại anh lại reo. Tôi liếc mắt nhìn anh.

    Anh bắt máy:

    - Alo

    - Anh đang làm gì đó?

    Lại là con yêu tinh đó.

    - Anh đang ngồi với người yêu của anh.

    Lòng tôi ngọt như được tẩm mật.

    - Vậy anh ngồi chơi đi.

    Đến điện thoại tôi lại reo:

    - Anh Đoàn đang ở bên cạnh chị thật hả?

    Tôi mỉm cười nhìn anh:

    - Đúng vậy.

    Tôi nghe bên kia có tiếng hét vang kinh khủng. Tôi bịt chặt tai lại. Khiếp thật, có cần phải như vậy không?

    Một lần, con bé lại gọi cho tôi. Nó hỏi làm thế nào tôi có thể tán đổ được anh khi mà nó tán anh cả 3 năm nhưng không được.

    - Nói cho em biết đi?

    - Không làm gì cả. Tôi trả lời dứt khoát.

    - Em không tin đâu.

    - Thật.

    OH MY GOD.

    Nhắc mới nhớ, ban đầu tôi cũng có ý định tán anh. Nhưng chưa kịp tán thì anh đã đổ. Tôi cũng rất muốn biết lý do tại sao anh lại thích tôi như vậy?

    Khó hiểu thật. Khó quá thôi bỏ quá đi.

    * * *

    Truyện bên lề:

    - Cô nói ai mặt dày?

    - Tôi nói một lần nữa là chính cô đó.

    Cô ta ngượng chín cả mặt cầm dao đuổi theo tôi.

    Nguy hiểm chạy mau.

    - Ngọc Nhi tới đây.

    Tôi lao vòng tay của anh. Đúng là cái miệng nói hại cái thân mà.

    Cô ta nhìn thấy anh liền tỏ vẻ ngoan ngoãn.

    * * *

    - Chị đứng lại, chị bảo ai là hồ ly tinh.

    Xách dao đợt 2:

    - Có ngu mới đứng lại để bị chém.
     
    Last edited by a moderator: 7 Tháng hai 2020
Trả lời qua Facebook
Đang tải...