Cha Con Yêu Nhau Được Không? - Cô Nàng Thiên Bình

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Cô nàng Thiên Bình, 6/11/2019.

  1. Cô nàng Thiên Bình

    Cô nàng Thiên Bình Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    67
    Xem: 139
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Muối thích bài này.
  2. Đang tải...
  3. Cô nàng Thiên Bình

    Cô nàng Thiên Bình Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    67
    Chương 1: Khởi đầu tình yêu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đường đường là tổng giám đốc của một tập đoàn thiết kế xây dựng danh tiếng ấy vậy Lâm Phong anh lại bị bỏ thuốc năm mười tám tuổi và giờ anh đã có đứa con gái mười sáu tuổi.

    Mười sáu năm trước vào ngày sinh nhật mười tám của mình, anh đã bị cô em gái, mà ba mẹ anh nhận nuôi từ cô nhi viện, bỏ thuốc vào rượu đưa lên giường. Kết quả là sau buổi tối hôm đó, cô em gái nuôi mang bầu. Còn anh thì tức giận bỏ nhà đi.

    Trong vòng bảy năm, anh từ một thanh niên tay trắng, vừa học vừa làm đã lập nghiệp thanh công. Anh cùng anh em thân thiết thành lập công ty thiết kế có tiếng, có chỗ đứng trong ngành. Ban đầu quy mô công ty là một văn phòng nhỏ, bao nhiêu tiền làm thêm Lâm Phong dồn hết vào. Có lúc công ty lỗ nặng, nguy cơ đóng cửa cận kề nhưng anh không bỏ cuộc quyết tâm đến cùng. Và ông trời đã đền đáp anh xứng đáng. Tuy nhà anh là gia đình khá giả có của ăn của để nhưng trong những năm khổ cực ấy anh không hề dùng tới bất kỳ khoản tiền nào của ba mẹ. Anh hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân.

    Cô em gái nuôi năm đó sinh hạ một bé gái nhưng cô đã mất sau khi sinh. Tất nhiên ông bà nào chẳng quý cháu. Ba mẹ Lâm Phong chăm sóc, nuôi dưỡng cô bé rất chu đáo, đặt tên nó là Lâm Nguyệt. Hai ba mẹ anh thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi thăm anh và khuyên anh về thăm con. Dù gì thì trong người nó có chảy dòng máu của anh. Nhưng Lâm Phong toàn lấy lí do bận công việc không thể về. Trên thực tế thì đúng là như vậy.

    Rồi biến cố ấy cũng xảy ra, trong lần đi du lịch về ba mẹ và con anh đã gặp tai nạn. Trong tình huống nguy hiểm ấy vợ chồng Lâm gia vẫn cố gắng gắt gao bảo vệ Lâm Nguyệt, giảm thiểu độ thương tích cho cô. Ba mẹ anh bị thương nặng nên đã qua đời.

    Ba mẹ mất, Lâm Phong phải đón Lâm Nguyệt về nuôi. Việc chăm sóc, nuôi dạy trẻ con đối với một thanh niên hai lăm, hai sáu tuổi như anh thật vô cùng khó khăn. Huống chi anh mới gặp con bé hai lần. Người làm cha như anh cũng thật hổ thẹn.

    Lâm Phong vốn là người sạch sẽ không muốn có người lạ ở trong nhà mình nên anh không thuê người giúp việc. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều một tay anh lo liệu. Mấy ngày đầu, nha đầu Lâm Nguyệt còn e dè, sợ sệt với Lâm Phong. Sau một tuần ở chung, Lâm Nguyệt trở nên dính lấy Lâm Phong như cục bột bám chặt người. Trừ lúc bé ở trường, Lâm Phong đi làm, khi ở nhà bé lại bám lấy anh. Anh ở đâu bé ở đó. Ban đâu anh còn thấy phiền phúc nhưng dần dần lại thấy thích. Đi làm về mệt mỏi, được ôm cục bột trắng trắng, mềm mềm thơm mùi sữa, bẹo đôi má phúng phính, xoa cái đầu tròn tròn của Lâm Nguyệt là anh thư thái hơn. Mọi mệt mỏi đều vứt sau đầu. Đặc biệt, ôm cô vào lòng ngủ là điều anh mong chờ nhất.

    Chẳng mấy chốc nha đầu Lâm Nguyệt đã mười sáu tuổi và Lâm Phong đã ba mươi tư tuổi. Thời gian trôi, công việc của anh ngày càng thành công, kiếm được nhiều tiền và có rất nhiều đàn bà muốn trở thành vợ anh, trở thành phu nhân của lâm tổng. Nhưng chẳng có ai có thể lọt vào mắt anh cả. Chắc là do ác cảm từ việc em gái nuôi của anh để lại mười bảy năm trước. Lâm Phong tránh tiếp xúc với phái nữ nhất là những cô tiểu thư, minh tinh có mục đích với anh. Người phái nữ duy nhất mà anh tiếp xúc thân mật là con gái bảo bối của anh. Lâm Phong cưng chiều con gái hết mực. Nhưng cũng chẳng mấy ai biết anh có con gái, bởi khi anh công bố Lâm Nguyệt là con gái anh sẽ khiến cô gặp nhiều rắc rối không đáng có. Chỉ vài người bạn thân của anh mới biết anh có con mà đối với họ thì Lâm Nguyệt chỉ là con nuôi. Vì ai lại nghĩ Lâm Phong tuổi còn trẻ như vậy đã có con lớn tướng.
     
  4. Cô nàng Thiên Bình

    Cô nàng Thiên Bình Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    67
    Chương 2: Nỗi lo của Lâm Phong và Lâm Nguyệt

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thay vào căn hộ chung cư nhỏ thuê ngày trước, giờ Lâm Phong và Lâm Nguyệt đã có căn hộ của chính mình, căn hộ do chính tay Lâm Phong thiết kế dựa trên sở thích của cha con Lâm gia. Không chỉ có nhà ở thay đổi mà con người cũng thay đổi, Lâm Nguyệt đã trở thành thiếu nữ xinh đẹp. Cô dậy thì sớm nên mười sáu tuổi đã có thân hình nóng bỏng, ba vòng rõ rệt, đường công chữ S gợi cảm. Nhà có điều kiện nhưng cô chẳng mấy khi dùng mĩ phẩm. Mọi thứ điều tự nhiên, da trắng mềm mại, môi đỏ tươi tắn, mắt nai mơ màng. Trong tương lai là một đại mĩ nữ người người yêu thích. Nhiều lúc nhìn con gái, Lâm Phong tự luyến rằng con gái kế thừa gen của hắn nên mới đẹp như vậy.

    Cô không còn ngủ chung với Lâm Phong, cô có phòng riêng được trang trí theo sở thích của cô. Đối với Lâm Phong việc con gái bảo bối không ngủ chung với mình nữa là một loại đau lòng và cũng là một loại may mắn. Nếu tiếp tục ngủ chung anh nghĩ mình sẽ không kiềm chế được "ăn" cô lúc nào không hay. Anh chẳng biết được mình có ý nghĩ ấy từ bao giờ. Có lẽ là từ lần đầu tiên ôm Lâm Nguyệt ngủ hay lần đầu con bé hôn anh hay lần đầu con bé nói yêu anh.. Anh biết Nguyệt là con gái ruột của mình và tình cảm anh giành cho cô là thứ không được phép có. Thứ tình cảm bị xã hội này khinh bỉ, miệt thị. Nhưng anh không thể bắt trái tim mình ngừng yêu Lâm Nguyệt. Anh yêu cô hơn yêu mạng sống của mình. Anh lo rằng nếu nói cho cô biết thì cô sẽ ghét anh, hận anh, xa lánh anh.

    Sự thật khác hoàn toàn với những gì Lâm Phong lo lắng. Lâm Nguyệt cũng yêu anh. Không phải tình cảm cha con mà là tình cảm nam nữ.

    Thời đại ngày nay, khoa học công nghệ phát triển, trẻ con còn tinh gianh hơn người lớn. Từ năm mười ba tuổi Lâm Nguyệt không chung phòng với ba nữa là để lên mạng tìm hiểu thông tin lập kế hoạch "câu dẫn ba ba soái ca". Lâm Nguyệt biết làm vậy là làm trái với luân thường đạo lí và cũng sợ cha ghét cô nhưng cô quá yêu Lâm Phong không thể ngừng yêu một khắc nào. Cái luân thường đạo lí có làm cô hạnh phúc không, chẳng thèm suy nghĩ nhiều cô đã ném ra sau đầu.

    Không giống mọi người mua quần áo để đi chơi là chính còn Lâm Nguyệt, thứ chính cô mua là váy ngủ. Cô thấy vô cùng đáng đồng tiền khi mua chúng. Ban đầu, váy ngủ còn kín đáo, kiểu bảo thủ dần dần cô mua các loại mỏng hơn, mỏng hơn nữa, thiếu vải hơn, thiếu vải hơn nữa. Lâm Phong cũng nhận ra sự thay đổi ấy nhưng anh mặc kệ. Vì chính anh nhận nhiều phúc lợi nhất. Ngắm con gái mặc váy ngủ sexy, mặc mà như không mặc lượn đi lượn lại trước mặt thì còn gì tuyệt vời hơn, quá đã mắt. Thiên đường là đây.

    Tuy nhiên, bất kì điều gì cũng có mặt hại của nó. Đã mắt là vậy, còn cậu em trai của anh lại không được ăn. "Thịt" bày trước mắt lại không thể ăn anh đành phải tự giải quyết. Nhiều khi phải tắm nước lạnh nửa giờ mới ổn định tinh thần. Đôi khi anh còn mộng xuân được đâm côn thịt sưng tấy vào trong huyệt nhỏ ướt át, chặt chẽ của Lâm Nguyệt. Trong mộng sung sướng là vậy nhưng khi tỉnh lại thì thật khiến người ta thất vọng.

    Một lần vô tình Lâm Nguyệt nhìn thấy cha đang thủ dâm và miệng gọi tên cô. Điều này khiến cô rất vui, cô chắc chắn rằng cha cũng yêu cô và tự tin về kế hoạch câu dẫn ba ba sẽ thành công 100%.

    Điều đáng lo ngại gần dây là Lâm Nguyệt thường thấy cha cô nghe điện của nữ thư kí. Nếu gọi bàn công việc thì thôi. Vấn đề là thư kí nói với giọng đưa đẩy, ngọt như mía lùi. Đây chẳng phải muốn quyến rũ cha cô là gì. Lâm Nguyệt thầm nghĩ phải đẩy nhanh tiến độ kế hoạch mới được. Quả thật lo lắng của Lâm Nguyệt là có căn cứ. Lâm Phong là tổng giám đốc của tập đoàn Phong Nhẫn, muốn tiền có tiền, muốn đẹp trai có đẹp trai. Thân hình cao một mét tám mươi lăm, body sáu múi, khuôn mặt sắc nét đẹp hơn người mẫu. Thử hỏi bao nhiêu nữ nhân không thích một nam nhân như vậy. Thật đáng lo ngại cho Lâm Nguyệt.
     
  5. Cô nàng Thiên Bình

    Cô nàng Thiên Bình Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    67
    Chương 3: Baba đi công tác

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nói là làm, mọi khi Lâm Nguyệt chỉ không mặc áo lót nhưng giờ cô lớn mật quần lót cũng không luôn. Mới đầu, Lâm Phong không phát hiện. Sau những lần giặt đồ anh thường xuyên không thấy quần nhỏ của Lâm Nguyệt nên sinh nghi. Một lần khi hai cha con anh xem TV, Nguyệt cúi người nhặt đồ thì anh mới phát hiện Lâm Nguyệt không mặc quần lót. Cảm giác được ánh mắt phía sau đang nhìn mình chằm chằm, Lâm Nguyệt cố tình cúi thấp người xuống thấp người hơn nữa. Thậm trí, cô giả bộ không thấy đồ nên bò trên sàn nhà để tìm. Phía sau, Lâm Phong nhìn thấy toàn bộ cảnh xuân của cô. Xung quanh hai huyệt sạch sẽ. Hai cách hoa thỉnh thoảng mấp máy như mời gọi côn thịt nhét vào. Lâm Phong nhìn thấy mà muốn chảy máu mũi, tiểu đệ đang nằm ngủ cũng dục dịch thức dậy chào cờ. Anh phải chạy vội vào phòng không để bảo bối của anh nhìn thấy. Nhìn theo bóng Lâm Phong, Nguyệt nở nụ cười đắc ý, rồi cô rón rén đi đến phòng anh, dán tai lên cửa, cô nghe được tiếng anh thở dốc và gọi tên cô.

    Mấy hôm sau, Lâm Phong phải đi công tác một tuần. So với mọi lần thì thời gian ngắn hơn nhiều rồi. Bắt đầu từ năm Lâm Nguyệt lên mười hai, Lâm Phong thường xuyên đi công tác dài ngày có lần đi gần tháng mới về. Mỗi lần trước khi ba đi công tác, Nguyệt đều nũng nịu dính chặt lấy ba không muốn cho ba đi. Bởi cô sẽ phải ở nhà một mình hết sức buồn chán nhưng dù lưu luyến thế nào thì vẫn phải cho ba đi.

    Này thứ hai đi công tác, Lâm Phong gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình con gái bảo bối. Điện thoại đổ chuông lần thứ hai mới có người nghe máy.

    - Con nghe này ba

    - Bảo bối à! Ăn cơm chưa con?

    - Dạ.. ưm.. con ăn rồi ạ- Lâm Nguyệt ậm ừ trả lời.

    - Sao ba gọi mãi con mới nghe máy vậy.

    - A.. ưm.. con vừa mới tắm xong.. ư.. nên không thể nghe máy ngay được - giọng Nguyệt yếu ớt đứt quãng như người bệnh vậy

    Nghe giọng Lâm Nguyệt đứt quãng cùng tiếng thở gấp, Lâm Phong nghi ngờ hỏi:

    - Có phải con bị bệnh rồi không?

    Chột dạ Lâm Nguyệt lập tứ phủ nhận.

    - Không.. không phải đâu ạ.. a.. con đang bận lau tóc.. ưm.. con tắt máy đây.

    Bên kia đầu dây Lâm Phong ngẩn người ra, từ trước đến nay con gái anh chưa bao giờ gấp gáp tắt máy mà còn kéo dài cuộc gọi. Lâm Phong lấy làm lạ liền cầm máy tính vào hệ thống camera trong nhà xem bảo bối của anh có xảy ra chuyện gì không. Sự thật khiến anh vô cùng bất ngờ. Con gái anh không bị làm sao cả mà là đang thủ dâm. Lâm Nguyệt nằm trên giường, một tay nắm lấy ngực mình xoa nắn, nhào nặn, tay kia mân mê tiểu hạch mẫm cảm. Dần dần tay lần xuống vạch hai cánh hoa đỏ hồng ra nhét một ngón tay vào tiểu huyệt, cắm vào rút ra liên tục. Khi tiểu huyệt đã mở rộng hơn cô thêm một ngón tay nữa vào trong. Nhìn hình ảnh dâm mĩ trên màn hình, Lâm Phong kích động muốn nín thở, dưới bụng một túp lều đã dựng lên. Anh nhanh chóng lấy côn thịt căng cứng ra mà xóc. Xem con gái thủ dâm trực tiếp qua màn hình thật kích thích, anh chỉ muốn tiểu đệ của anh thay thế hai ngón tay nhỏ bé kia mà lộng trong tao huyệt của bảo bối. Sau một hồi Lâm Nguyệt đạt cao trào, cô ưỡn ngực cong người dạng chân hết cỡ mà lên đỉnh. Đồng thời Lâm Phong cũng xuất tinh. Hai người đều thở dốc nằm vật ra. Nguyệt chứ thế mà ngủ thiếp đi còn Lâm Phong thì khác. Anh dọn dẹp qua vết bẩn và tiếp tục làm việc. Anh quyết tâm xử lí hết công việc trong thời gian ngắn nhất có thể để bay về với bảo bối của anh. Anh không nhịn được nữa rồi. Vừa vặn mấy hôm nữa đúng dịp con gái anh nghỉ lễ, anh sẽ 'ăn' con bé vào dịp đó. Sói đã lên kế hoạch ăn mồi rồi.
     
  6. Cô nàng Thiên Bình

    Cô nàng Thiên Bình Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    67
    Chương 4: Ba ba về, kế hoạch bắt đầu

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lâm Phong rút ngắn lịch công tác từ bảy ngày còn năm ngày. Nhưng anh không gọi thông báo cho Lâm Nguyệt. Anh muốn cho con bé một kinh hỉ. Anh đặt vé chuyến bảy giờ sáng về đến nhà cũng đã trưa. Lâm Phong mở cửa bước vào nhà, gọi Nguyệt:

    - Bảo bối, ba về rồi này!

    Con gái anh từ trong phòng bếp chạy ra, đứng hình vài giây, rồi ôm chầm lấy anh, kiễng chân hôn chụt cái lên môi anh. Ngài tổng giám đóc nào đó cũng đứng hình bở bất ngờ sau đó tay chân lúng túng, vành tai đỏ ửng không biết phải làm gì. Do Lâm Nguyệt lâu lắm rồi không hôn anh mà khi nãy còn chủ động hôn anh. Lâm Nguyệt ôm ghì lấy anh, đầu rúc vào ngực anh rụi rụi như tiểu miêu tìm thấy chủ nhân. Cô nũng nịu trách anh.

    - Ba về mà không thông báo cho con biết trước. Ba hư lắm. Người ta còn chưa chuẩn bị bữa trưa.

    Lâm Phong ôm lấy bảo bối ngày đêm mong nhớ, sủng nịnh xoa đầu cô.

    - Ba muốn tạo cho bảo bối bất ngờ nha.

    Vừa nói cái tay hư của tên nam nhân nào đó đi chuyển từ lưng xuống xoa bóp cái mông căng vểnh của con gái. Bị ba ăn đậu hủ, Lâm Nguyệt mặt đỏ ửng, ngại ngùng không dám ngẩng mặt nhìn ba, tay vòng qua eo rắn chắc của ba ôm chặt. Thấy sự ngại ngùng của bảo bối, Lâm Phong càng thích trí, mạnh bảo lần xuống dưới khe mông. Quả nhiên như thường ngày cô không mặc quần lót. Tất cả áo ngực cũng không.

    Lúc này, cặp tiểu bạch thỏ dưới lớp áo ngủ mỏng manh đang ép, cọ sát lên người Lâm Phong, khiến cho nam căn của anh đang dục dịch thức dậy. Anh vội vàng ôm con gái đặt lên sofa, xoa đầu hôn lên chán cô dỗ dành.

    - Ngoan nào! Bữa trưa tí gọi về, còn bây giờ ngồi ngoan ở đây để ba đi tắm. Người ba hôi lắm này.

    Nguyệt ngoan ngoãn gật, nghe lời.

    Xách hành lí vào phòng, Lâm Phong vừa đi vừa than nếu ban nãy anh không kiềm ché chắc anh đã đè con bé mà 'ăn' luôn mất. Nhưng anh lo Nguyệt sợ nên anh phải từ từ thôi. Nhìn xuống đũng quần mà thở dài, anh thật không có tiền đồ mà, con bé cọ sát vài cái thôi mà đã cọ ra lửa rồi.

    Không phải nấu ăn nên Lâm Nguyệt nhàn nhã ngồi đến ngây ngốc ở phòng khách, cô đang nghĩ phải làm sao để dụ dỗ ba một cách tự nhiên nhất, hoàn mĩ nhất để thành công. Vò đầu bức tai một lúc cuối cùng cô nghĩ ra, cô vô cùng đắc ý với sáng kiến của mình.

    Lúc ăn cơm trưa, cô lơ đãng éo bộ ngực lên thành bàn tạo rãnh ngực sâu hút, mê người. Lâm Phong chẳng còn tâm tình ăn uống chỉ muốn đè cô ra xoa nắn, cắn mút bộ ngực trắng mềm cho thỏa thích. Anh thở dài kiềm chế, trong đầu lẩm nhẩm: 'sắc tức thị không, không tức thị sắc.'

    Giải quyết xong bữa trưa một cách cực khổ, Lâm Phong ra phòng khách xem tin tức tài chính, còn Lâm Nguyệt thu dọn qua nhà bếp. Mặc trên mình chiếc phông trắng, quần dài ở nhà trông thật tùy tiện nhưng anh vẫn đẹp trai không kém lúc nghiêm túc đàm phán hợp tác. Anh ngồi xem tin tức một cách nghiêm túc, thỉnh thoảng hơi nhíu mày trầm tư. Với bộ dạng này thì ai cũng sẽ nghĩ rằng anh đang suy nghĩ công việc, lập kế hoạch cho dự án nào đó nhưng sự thật sẽ khiến người ta té ngửa. Lâm Phong anh đang tưởng tượng cảnh Lâm Nguyệt trên người đọc nhất chiếc tạp dề hồng phấn đứng nấu ăn. Bộ ngực no đủ thoát ẩn thoát hiện sau tạp dề, đầu nhũ cộm lên, hiện rõ. Khi di chuyển hai tiểu bạch thỏ nẩy lên theo bước đi đi. Tuyết đồn căng tròn, vểnh vểnh không gì che đậy. Chốc chốc nàng cúi người xuống làm người ta nhìn thấy cả hai huyệt hồng hồng. Nàng thấy anh về liền lao vào lòng anh, giọng ngọt ngào hỏi: 'Ông xã ăn cơm trước hay.. ăn em trước?'Chậc! Thật tình thú làm sao!
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...