Cái Gía Của Thành Công Phải Chăng Là Nỗi Lòng Đứa Con Xa Xứ?

Thảo luận trong 'Cuộc Sống' bắt đầu bởi Wings, 1/5/2019.

  1. Wings

    Wings Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    4
    Xem: 361
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Tôi viết những dòng này khi đang trên xe Cường Thủy về lại Sài Gòn thu xếp nốt những công việc còn lại trước khi về Xuân Lập một thời gian.

    Đây có lẽ là quyết định khó khăn nhưng nếu không làm thì có lẽ tôi sẽ cả đời ân hận.

    Tuần rồi, mẹ tôi nhập viện cấp cứu ở BV Long Khánh, ông bà giấu diếm không cho chị em tôi hay vì sợ chúng tôi lo lắng và bỏ công bỏ việc chạy về. Cho đến khi tôi tình cờ phát hiện ra khi điện thoại về. Cảm giác lúc đó của tôi cực kỳ tệ hại và khủng khiếp, đó là cảm giác bất lực và tự trách đến tột cùng.

    Tôi về ngay chiều đó để chứng kiến ông bà dắt díu, chăm sóc cho nhau trên giường bệnh. Và nhìn quanh cũng là những ông bố bà mẹ như thế, có người bữa cơm trưa còn nhờ lòng hảo tâm của người ta mua giúp.

    Giữa những cảm xúc ngột ngạt không tên, lòng tôi chỉ khát khao cho sự trở về.

    Nhà rôi rất nghèo, gia đình thuần nông lớn lên bằng rẫy vườn. Nhưng ba mẹ tôi hiểu được muốn thoát nghèo thì phải cho con học lấy cái chữ, bán đời mình cho ruộng rẫy, mua lấy cho con kiến thức vào đời được bằng thiên hạ.

    Tôi xa nhà năm 12t ra Lk học để rồi từ đó là những chuỗi ngày xa quê đằng đẵng, quê hương rồi chỉ có thể về thăm chứ k còn là nơi mình sống mỗi ngày.

    Tôi tốt nghiệp ĐH cách đây gần 15 năm rồi thi công chức vào một cơ quan nhà nước ở Sài Gòn. Bên cạnh đó tôi còn có nhiều công việc khác phụ trợ. Và tôi có một cuộc sống tạm gọi là ổn định. Cái duy nhất làm tôi day dứt chính là có những chiều đi làm về hay những chuyến bay muộn về đến SG lúc nữa đêm, tôi khát khao có ba mẹ chờ mình ở nhà. Tôi thèm mỗi sáng thức dậy trong hương cà phê của ba và cơm hấp cá khô nướng của mẹ.

    Ba mẹ hãnh diện về tôi, về chị cũng như bao ông bố bà mẹ khác ở làng quê Xuân Lập khi thấy con mình có chỗ đứng trong xã hội, khi ngày ngày có thể váy áo đẹp đi làm không lam lũ như đời mẹ cha nó.

    Nhưng những đứa con như chúng tôi chưa bao giờ vui khi phải tha phương nơi xứ người, nhất là những đứa con còn độc thân và có cha mẹ già neo đơn nơi chốn quê nhà.

    Có lẽ không dễ dàng để từ bỏ khi từng ấy năm qua tôi đã dốc sức rất nhiều, học tập, lao động bất kể ngày đêm và có khi là hi sinh cả những ngày cuối tuần để gầy dựng. Ngay tại thời điểm này, tôi vẫn đang có một project khá lớn.

    Nhưng rồi hôm ấy, tôi ngồi thật lâu trước sảnh bệnh viện, tôi tự hỏi cuối cùng thì được gì và mất gì?

    Tôi đánh đổi những năm tháng thanh xuân của tôi để đổi lấy thành công? Điều đó không quan trọng, quan trọng là tôi đã đánh mất khoảng thời gian êm đềm bên cha mẹ, khoảng thời gian lẽ ra tôi cần ở bên họ.

    Và rằng, cuộc hành trình của tuổi già chính là cuộc hành trình không thể quay lại.

    Tôi có thể mua nhà, sắm xe, ngày càng cao hơn về địa vị, để rồi được gì trong những tối chông chênh vắng hơi ấm tình thân mẹ cha?

    Tôi có thể chọn 1 cuộc đời bình thường hơn, 1 cuộc đời không được coi là thành công như người đời vẫn nghĩ.

    Thay vào đó, tôi có cha có mẹ bên mình cho những giây phút ấm êm.

    Các bạn trẻ, nếu có thể hãy viết kế hoạch đời mình từ năm 18t và nhất định trong kế hoạch ấy phải có cha mẹ bạn trong đó.

    Ngày thật dài, đường về SG thật nắng, có những chuyến đi dài hơn đất trời và mãi không đến nơi.
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...