Cả Đời Này Không Rời Xa Anh - Mạc Vân Trà Sữa

Thảo luận trong 'Ngôn Tình' bắt đầu bởi Hạ Mẫn, 17/7/2019.

  1. Hạ Mẫn

    Hạ Mẫn Mẫn Mẫn Đạt Mộc Nhĩ Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    5,904
    Xem: 1,095
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Cả đời này không rời xa anh

    Tác giả: Mạc Vân Trà Sữa

    Thể loại: Ngôn tình, Sủng, HE, Sủng, Đô Thị, Hào môn, ngôn tình, trâu già gặm cỏ non


    Trên đời này có rất nhiều chuyện không thế ngờ được nhưng chắc hẳn chưa có ai vào hoàn cảnh éo le như thế này khi ngày cô về ra mắt gia đình chồng sắp cưới thì cô lại gặp ngay người yêu cũ, trớ trêu thay là người yêu cũ lại là cháu của chồng mình! Chồng ơi, cháu không muốn cưới nữa cháu muốn đào hôn!
     
    Chỉnh sửa cuối: 17/7/2019
  2. Đang tải...
  3. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 1: Bố mẹ trọng nam khinh nữ

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng "chảo lửa".

    Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!"

    Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?"

    "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi.

    Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy.

    "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác."

    "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?"

    Cha mẹ cũng không có công việc ổn định, mẹ bây giờ đang làm phục vụ ở một quán lẩu, bố thì làm thợ hồ ở công trường, cả năm cũng chẳng có việc, chỉ đi làm có nửa thời gian, còn đâu nhàn rỗi ở nhà.

    Trong nhà thật vất vả làm việc, cũng chỉ đủ một người lên đại học.

    Diệp Tử Thần chính là lấy cớ này, mới mới nghĩ là bố mẹ sẽ đáp ứng việc cậu ta nghỉ học.

    Mẹ Diệp nói: "Mẹ và cha con cũng là vì muốn tốt cho con, con nói xem, con suốt ngày chơi game thì có thể có cái tiền đồ gì? Trường đại học này mặc dù không phải là trường trọng điểm, nhưng chỉ cần con vào đó học, học lấy ít kiến thức, sau này tìm một công việc ổn định để làm, không có gì khó."

    "Thế chị con thì sao?"

    Diệp Tử Thần nhìn lấy mẹ, "Con đi học, chị con thì sao, bố mẹ không cho chị ấy đi học nữa ư?"

    "Chị mày ấy à? Nó cũng sắp mười tám tuổi rồi, Mẹ và cha con tìm cho nó một đám, người kia giàu lắm, có hẳn hai căn hộ trung cư đấy!"

    Diệp Tử Thần hỏi: "Mẹ muốn gả chị ấy đi? Chuyện này chị ấy có biết không?"

    "Tạm thời mẹ chưa nói với nó. Nhưng mày yên tâm, nó kiểu gì cũng sẽ đồng ý, mày sẽ đi học đại học!"

    Diệp Phồn Tinh đứng ở ngoài cửa, không dám tin những gì mình nghe được.

    Mẹ lại muốn gả cô đi?

    Tại sao? Cô mới có mười tám tuổi?

    Cô rõ ràng cũng chỉ lớn hơn so với Diệp Tử Thần có gần một tuổi.

    Cô không thể nào ngờ, cha mẹ lại vì lý do này mà muốn đem cô gả ra ngoài?

    Hai căn hộ?

    Nguyên lai, tương lai của cô, trong mắt cha mẹ, không bằng hai căn hộ, liệu có đáng không?

    Ở trong mắt bọn họ, để cho Diệp Tử Thần đi học là chuyện quan trọng nhất.

    Bắt cô đi lấy chồng là muốn tốt cho cô ư?

    Ha ha..

    Diệp Tử Thần lần này điểm thi miễn cưỡng hơn điểm chuẩn của trường đại học một điểm.

    Mà cô.. là người có điểm số cao nhất trong trường.

    Diệp Phồn Tinh cho tới bây giờ chưa từng nghĩ, cha mẹ sẽ thiên vị đến như vậy.

    Cô đẩy cửa đi vào.

    Mẹ Diệp thấy cô, sửng sốt một chút, trên mặt bày ra nụ cười, "Tinh Tinh, về rồi à! Công việc như thế nào rồi?"

    "Chiều còn phải đi ạ." Đối mặt với nụ cười của mẹ mình, Diệp Phồn Tinh một chút cũng không cười nổi, cô hướng về phía mẹ hỏi: "Mẹ, mẹ mới vừa nói, là thật sao?"

    Mẹ Diệp nói: "Con đều nghe hết rồi?"

    Trên mặt cũng không có bất kỳ thần sắc áy náy.

    Dù sao bà cũng cảm thấy, mình làm như vậy là quyết định tốt nhất cho Diệp Phồn Tinh.
     
  4. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 2: Để cho con lập gia đình

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Phồn Tinh nói: "Mẹ muốn cho Tử Thần đi học, muốn để cho con lấy chồng?"

    Bởi vì mới vừa ở bên ngoài chạy về, Diệp Phồn Tinh thở hổn hển, cô sở dĩ mệt như vậy, phần lớn nguyên nhân là do lời nói của mẹ làm cô thêm mệt mỏi.

    Mẹ Diệp đi tới, nói: "Đúng, nếu như con đều đã nghe được, mẹ cũng không gạt con nữa, tình hình trong nhà mình bây giờ chính là như vậy, con cùng Tử Thần chỉ có thể có một người đi học. Tử Thần là con trai, sau này trưởng thành, cần cưới vợ.. Hiện tại muốn cưới vợ khó khăn như thế nào cũng không phải con không biết, nếu nó chỉ tốt nghiệp trung học, người khác sẽ nhìn nó như thế nào? Con với em con không giống nhau, con là con gái, chỉ cần lấy chồng là xong. Người nhà kia xem qua hình của ngươi, đối với ngươi thật hài lòng. Con nói xem, con đi học đại học mấy năm, phải bỏ ra biết bao nhiêu tiền, chắc gì đã kiếm được một công việc ổn định. Người ta tại thành phố Giang Châu có hẳn hai căn hộ! Con có biết một căn phòng ở thành phố này giá bao nhiêu không? Cả nhà chúng ta người phấn đấu cả đời cũng không mua nổi."

    "Nhưng con mới mười tám tuổi!" Diệp Phồn Tinh nghe mẹ mình nói, quả thật là không biết nên khóc hay nên cười.

    Hai căn hộ.. cô cả đời.. Chẳng lẽ, trong mắt mẹ cô còn không bằng hai căn hộ này sao?

    Mẹ Diệp trợn mắt nhìn cô, "Cái gì mười tám tuổi? Chờ tháng mười, con hai mươi tuổi rồi. Tinh Tinh à, kết hôn sớm một chút cũng không có cái gì không tốt. Chờ lúc con bốn mươi tuổi, người khác còn đang lận đận con cái, mày cũng đã bắt đầu hưởng phúc.. Mẹ cũng là vì tốt cho mày, mày nói có đúng không?"

    "Con muốn đi học!" Diệp Phồn Tinh biết, trong nhà mình điều kiện rất khó khăn, nhưng cô tin, chỉ có đi học mới có thể thay đổi tương lai của cô.

    Cô không giống em trai, có mộng tưởng tưởng gì khác, giấc mộng của cô, đó là có thể đi học, học cho giỏi. Đây là con đường duy nhất dẫn tới thành công.

    Mẹ Diệp thấy cô không nghe lời, nổi nóng, "Tao đã nói với mày nhiều như vậy, mày nghe không hiểu đúng hay không? Tao cho mày biết, muốn đi học, đừng có mơ! Mày nhìn tiểu Thanh nhà cách vách xem, người ta học xong sơ trung xong liền đi làm, hiện tại mỗi tháng cũng có thể gửi mấy triệu về nhà! Mày thì sao? Mày xem lại mày một chút xem, trừ học ra, mày còn biết cái gì?"

    "Tử Thần Này?" Diệp Phồn Tinh nhìn về phía em trai, "nó không muốn đi học, mẹ lại ép nó đi?"

    "Mày có phải bị bệnh hay không? Em trai mày tuổi còn nhỏ như thế! Nó trên chứng minh thư nhân dân mới có 16 tuổi đấy! Nó đi ra ngoài có thể làm cái gì? Nó coi như làm công, có người sẽ thuê nó sao?"

    "Nhưng nó chỉ nhỏ hơn con một tuổi." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy mẹ, "Mẹ là mẹ ruột của con, mẹ không cảm thấy mẹ quá thiên vị sao?"

    "Tao thiên vị chỗ nào? Sớm muộn gì mày cũng phải đi lấy chồng. Đem tiền tiêu vào mày không phải là quá lãng phí sao. Chờ mày gả đi rồi, chắc mày cũng sẽ không nhớ đến có một người mẹ như tao đâu."

    * * *

    Diệp Phồn Tinh đứng ở trước cửa biệt thự nhà Triệu Gia Kỳ, nhớ tới hai ngày trước cùng mẹ cãi vã, nước mắt vẫn là không nhịn được.

    Cô đưa tay đem nước mắt lau đi, điều chỉnh tâm tình của mình, sau đó gõ cửa, trong chốc lát, Triệu Gia Kỳ liền đi ra, thấy cô, thân mật nói: "Tinh Tinh, cậu đến rồi! Đi vào ngồi đi!"

    Cô cùng Triệu Gia Kỳ là bạn học, cũng là bạn tốt.

    Trước lúc đi học, có lúc sẽ tới, cho nên, cùng người Triệu gia cũng quen biết.

    Triệu Gia Kỳ dẫn cô vào cửa, hỏi: "Cậu làm sao đột nhiên tới? Đã xảy ra chuyện gì?"

    Triệu Gia Kỳ biết, Diệp Phồn Tinh nhà ở Nam Xuyên, là địa phương nhỏ xung quanh thành phố Giang Châu, từ bên kia tới nơi này cũng phải ba giờ đường xe.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Mình có chuyện muốn nhờ cậu."
     
  5. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 3: Vay tiền

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đi vào rồi nói sau đi! "Triệu Gia Kỳ dẫn Diệp Phồn Tinh vào cửa, mẹ Triệu hôm nay cũng ở đây

    Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đi vào, cười hỏi:" Tinh Tinh tới chơi à cháu. "

    " Dì vẫn khỏe chứ ạ. "Diệp Phồn Tinh ở trên ghế sa lon ngồi xuống.

    Cô với Triệu Gia Kỳ không giống nhau, Triệu gia kỳ nhà rất giàu. Triệu Gia Kỳ chính là một tiểu công chúa.

    Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh," Cậu nói là cần mình giúp, cậu gặp phải chuyện gì à? "

    Diệp Phồn Tinh có chút khẩn trương nói:" Mình muốn mượn cậu một ít tiền. "

    Diệp Phồn Tinh thật sự cảm thấy rất lúng túng, cô cùng Triệu Gia Kỳ là bạn học ba năm, nói là như như thế, nhưng cô cho tới bây giờ chưa bao giờ mở miệng ra hỏi mượn tiền Triệu Gia Kỳ.

    Nếu như lần này, không phải là bởi vì học phí, Diệp Phồn Tinh cũng không mở được cái miệng này.

    Cô nghĩ Triệu Gia Kỳ có tiền, nên mới mở miệng hỏi.

    Nghe cô nói xong, Triệu Gia Kỳ cùng mẹ cô ấy đều trầm mặc.

    Diệp Phồn Tinh nói:" Mẹ mình không cho mình đi học, mình muốn đi học, tiền mình nhất định sẽ trả lại, cho nên, hy vọng dì và cậu có thể giúp mình một chút. "

    Mẹ Triệu nhìn Diệp Phồn Tinh, nói:" Cái đó.. Tinh Tinh a, thật ngại quá, nếu là có thể giúp mà nói, cô cũng muốn giúp cháu, chỉ là nhà cô hiện tại, thật sự không có tiền. Cháu thông cảm cho cô nhé! "

    Tình hình trong nhà Diệp Phồn Tinh hiện tại, Triệu gia cũng biết chút ít, nhà thì ở xã, cha mẹ công việc lại không ổn định. Đem tiền cho cô mượn, chẳng khác nào đem muối bỏ biển.

    Triệu Gia Kỳ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói:" Tinh Tinh, thật ngại quá. Cậu trở về cùng mẹ cậu thương lượng lại một chút, cậu thành tích tốt như vậy, dì sẽ để cho cậu đi học thôi. "

    ".. Mình hiểu rồi. "Diệp Phồn Tinh có chút cứng đờ đáp một tiếng. Cô biết Triệu gia không thiếu chút tiền này, nhưng, người ta đã nói như vậy, cô cũng không thể ép họ cho mình mượn được.

    Trong phòng mở điều hòa, Diệp Phồn Tinh cảm giác có chút lạnh, cô đứng dậy nói:" Vậy mình về trước đây. "

    " Mình tiễn cậu "Triệu Gia Kỳ tiễn cô đi ra, kết quả hai người mới vừa tới cửa, liền thấy một người dáng dấp rất tuấn tú từ trên xe bước xuống.

    Bây giờ là trời nắng nóng cực điểm, hắn mặc áo sơmi màu trắng, mới vừa từ trên xe bước xuống, trên mặt không thấy được một chút dấu hiệu nóng nực nào cả.

    Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy hắn," Cố Vũ Trạch. "

    Cố Vũ Trạch là bạn trai của Diệp Phồn Tinh.

    Lúc đi học, Cố Vũ Trạch là trưởng lớp, cô là lớp phó học tập, hơn nữa bọn họ ngồi cùng bàn.

    Hắn điều kiện gia đình rất tốt, xuất phát từ sự kiêu ngạo của bản thân, Diệp Phồn Tinh cũng không có nói với hắn chuyện trong nhà của cô.

    Cố Vũ Trạch nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt rất là lãnh đạm thờ ơ, ngữ khí của hắn mang theo ý châm chọc," Còn nhớ đến mình sao? "

    Diệp Phồn Tinh sửng sốt một chút, nhớ tới sau khi thi đại học, Cố Vũ Trạch hẹn cô ra ngoài mấy lần, nhưng cô đều cự tuyệt.

    Cô không phải là không muốn thấy hắn, mà là quá bận rộn. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô vẫn đang đi làm thêm, Nam Xuyên lại cách chỗ này khá xa.

    Cô nhìn Cố Vũ Trạch," Cậu giận à? Xin lỗi, mình là thực sự bề bộn nhiều việc. "

    " Mình biết. "Cố Vũ Trạch tiếp lời cô nói," Bận bịu tránh mặt mình! Diệp Phồn Tinh, cậu nếu là muốn chia tay, nói thẳng là được rồi, có cần thiết mượn cớ như vậy sao? "

    " Chia tay? "Diệp Phồn Tinh không hiểu hắn vì sao lại có hiểu lầm như vậy," Mình không có, mình thực sự bận mà. "

    " Chúng ta chia tay đi! "Cố Vũ Trạch nói:" Cậu không cần ẩn núp dưới bóng mình nữa rồi. "

    Chia tay?

    Diệp Phồn Tinh không dám tin nhìn lấy hắn," Cố Vũ Trạch, cậu thật sự hiểu lầm mình rồi, mình không có tránh cậu. Không tin cậu hỏi Gia Kỳ, mình thật sự mỗi ngày đều rất bận."

    * * *

    Đây là kiểu bạn thân, thân ai người ấy lo
     
  6. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 4: Đây là bạn thân của cô sao?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chuyện Diệp Phồn Tinh đang đi làm, lừa gạt Cố Vũ Trạch, nhưng không có lừa gạt Triệu Gia Kỳ.

    Bởi vì, cô nghĩ ở trước mặt người yêu vẫn nên giữ lại một chút lòng tự trọng, còn bạn thân thì không cần phải vậy.

    Cô nhìn về phía Triệu Gia Kỳ, hy vọng Triệu Gia Kỳ có thể giúp mình giải thích.

    Triệu Gia Kỳ thấy Diệp Phồn Tinh nhìn hướng mình, đi tới, kéo tay Diệp Phồn Tinh, "Tinh Tinh, cậu không phải là đã sớm muốn cùng Cố Vũ Trạch chia tay sao? Nếu cậu ấy hiện tại cũng đề nghị, thì cậu liền đáp ứng đi! Như vậy cậu sau này cũng không cần phải kiếm cớ tránh cậu ấy." (PS: Bạn bè như cái bẹn bà)

    Cô ta nói, còn kéo cánh tay của Diệp Phồn Tinh, thân mật lắc lắc.

    "..."

    Diệp Phồn Tinh không ngốc, cơ hồ rất nhanh liền kịp phản ứng, Cố Vũ Trạch vì sao lại hiểu lầm mình đang tránh cậu ấy, vì sao lại cho là mình muốn cùng cậu ấy chia tay.

    Cô không dám tin nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, đẩy tay cô ta ra, "Cậu làm sao có nói xấu mình?"

    "Đúng, là mình bêu xấu cậu." Triệu Gia Kỳ nói: "Là mình không cho cậu gặp Cố Vũ Trạch, được chưa!"

    Triệu Gia Kỳ càng như vậy nói, Cố Vũ Trạch lại càng sẽ không tin tưởng.

    "Hiện tại, cậu còn gì để nói?" Cố Vũ Trạch lạnh lùng nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, hiển nhiên là hoàn toàn tin tưởng lời nói của Triệu Gia Kỳ.

    Diệp Phồn Tinh không biết phải làm như thế nào cùng cậu ta giải thích, có Triệu Gia Kỳ làm chứng cô trăm miệng cũng không thể bào chữa.

    Đang lúc này, Mẹ Triệu thấy Triệu Gia Kỳ vẫn không có trở vào lo lắng đi ra, nhìn thấy Cố Vũ Trạch ở chỗ này, nhiệt tình nói: "Vũ Trạch tới rồi, đi vào nhà một chút."

    Nhìn dáng vẻ này, Cố Vũ Trạch đã không phải là lần đầu tiên tới Triệu gia rồi.

    Cố Vũ Trạch không để ý tới Diệp Phồn Tinh, đi theo Dì Triệu tiến vào.

    Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, cảm giác trái tim đều lạnh thấu, "Cậu cố ý để cho cậu ấy hiểu lầm mình, có đúng hay không?"

    Triệu Gia Kỳ nói: "Cậu cùng Cố Vũ Trạch vốn là không thích hợp, hai người không phải là người của một thế giới. Cậu xem lại mình đi, Diệp Phồn Tinh, mỗi ngày đều đi làm thêm, đến cả quần áo hẳn hoi cũng không mua nổi, như vậy đứng ở bên cạnh Cố Vũ Trạch, cậu không cảm thấy mất mặt sao? Thật ra thì mình cảm thấy mẹ cậu cũng là vì muốn tốt cho cậu, người giống như cậu, coi như học đại học thì cũng có thể làm cái gì? Mỗi người có một số mệnh, khi sinh ra đã được quyết định. Cho nên, cậu tốt nhất tìm đại một người mà lấy đi!"

    Nói xong, Triệu Gia Kỳ trực tiếp vào trong đóng cửa, để lại Diệp Phồn Tinh một người đứng ở trước cửa, cô không nhịn được cười một tiếng.

    Đây chính là.. bạn thân tốt nhất của cô ư?

    Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh bắt xe trở về Nam Xuyên.

    Nam Xuyên là một khu du lịch, bên này phong cảnh không tệ, có rất nhiều người từ thành phố cũng sẽ ở nơi này xây biệt thự, về du lịch.

    Hàng xóm là Dì Lý lúc trước giúp cô giới thiệu công việc, dọn dẹp vệ sinh trong biệt thự.

    Sau khi được nghỉ, Diệp Phồn Tinh vẫn đang làm công việc này.

    Trên thực tế mùa này, bên này cũng rất nóng, người có thể tới nơi này nghỉ ngơi đã rất ít, bọn họ đều sẽ tìm nơi mát mẻ hơn thoải mái hơn.

    Chủ nhân biệt thự này là một người đàn ông ngồi trên xe lăn, Diệp Phồn Tinh chỉ thấy qua hai lần.

    Ở trong mắt Diệp Phồn Tinh, hắn chính là một cái quái già, dù sao chung quanh biệt thự đều hết rồi, cũng chỉ có hắn, còn ở lại chỗ này.

    Diệp Phồn Tinh mới vừa vào cửa, chỉ nghe thấy trong phòng khách truyền tới bịch một tiếng.

    Cô đi vào, nhìn thấy anh ta ngồi trên xe lăn, ly nước rơi trên mặt đất, mà ngón tay của anh không biết rõ làm sao lại bị chảy máu.

    Thấy một màn như vậy, anh ta cũng không có hốt hoảng, chẳng qua là nhàn nhạt mà nhìn máu chảy trên tay, giống như là đang ngắm phong cảnh

    "Chú à, chú không sao chứ?" Diệp Phồn Tinh đi tới, đem mảnh vỡ quét dọn, lại nhìn về phía người đàn ông này.
     
  7. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 5: Người đàn ông ngồi trên xe lăn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tay đã bị thương, mà anh ta còn bình tĩnh như thế, chẳng lẽ là não có vấn đề?

    Diệp Phồn Tinh không có suy nghĩ nhiều như vậy, dọn sạch mảnh vỡ quét, liền đi tìm hộp đựng thuốc, cô nhớ đến nơi này có cái hòm thuốc, cô trước đã từng nhìn thấy.

    Rất nhanh, cô liền đem cái hộp thuốc cầm tới.

    Thấy cô giúp tự mình xử lý vết thương, Phó Cảnh Ngộ mở miệng, "Tôi tự làm được"

    Anh không thích người khác đụng vào anh.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao đâu, tôi giúp chú, chứ nhìn chú luống cuống tay chân quá."

    Cô giúp anh khử trùng vết thương, sau đó đem băng dán cá nhân dán lên.

    Luống cuống?

    Cô gái này xác định là đang nói đến mình?

    Phó Cảnh Ngộ không nhịn được nhíu mày một cái.

    Tưởng Sâm từ cửa đi vào, liền vừa vặn thấy một màn như vậy: Một nha đầu ngồi xổm ở bên cạnh anh Phó, còn giúp anh Phó xử lý vết thương.

    Mà anh Phó lại không có đuổi cô ấy đi?

    Phó Cảnh Ngộ ở bên này đã hơn hai tháng, vẫn không muốn trở về, chính là không muốn cùng người khác tiếp xúc.

    Hôm nay như vậy, quả thực có chút ngoài ý muốn.

    "Tốt rồi." Diệp Phồn Tinh đứng lên, ôm lấy cái hòm thuốc chuẩn bị đi đi ra, nhìn thấy Tưởng Sâm đứng ở chỗ này, bèn chào hỏi "Chào anh Tưởng."

    Bình thường nơi này, đều là Tưởng Sâm cùng với cô tiếp nhận, cơ hội để cô nói chuyện với Tưởng Sâm cũng tương đối nhiều.

    Tưởng Sâm gật đầu.

    Thấy Diệp Phồn Tinh đi ra rồi, Tưởng Sâm mới nói với Phó Cảnh Ngộ: "Nghe nói, Cô Tô đã xuất ngoại du học rồi."

    Cô Tô này, vốn là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, hai người tính tháng 10 năm nay sẽ thành hôn, nhưng mà, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, cô ta lại chưa từng một lần xuất hiện. Thậm chí, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có gọi tới.

    Nghe Tưởng Sâm nói xong, Phó Cảnh Ngộ nở nụ cười, "Tưởng Sâm, tôi đáng sợ như vậy sao?"

    Cũng bởi vì anh bị gãy chân, cho nên, cô ta sợ hãi mình quấn cô ta không buông? Chỉ hỏi mà cũng không dám hỏi một câu.

    Tưởng Sâm nói: "Anh Phó, anh đừng suy nghĩ nhiều. Chân anh sẽ khá hơn thôi, chuyện này cũng không có bế tắc như thế. Mọi người đều quan tâm đến anh mà."

    Diệp Phồn Tinh quét dọn xong, chuẩn bị ra về, bên ngoài lại đột nhiên bắt đầu mưa lớn, cô chỉ có thể tạm thời lưu lại chú mưa.

    Không cần phải về nhà sớm, cô lại thở phào nhẹ nhõm.

    Những ngày qua mẹ cô sắc mặt không được tốt, cũng bởi vì cô cố chấp muốn đi học, mẹ liền coi cô là kẻ thù.

    Diệp Phồn Tinh biết, muốn để cho mẹ lấy tiền ra cho mình đi học, là không thể nào.

    Chẳng lẽ cô thật sự phải nghe lời của mẹ, ngoan ngoãn bỏ học, đi lập gia đình sao?

    Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh dừng trên người Phó Cảnh Ngộ đang ngồi cạnh cửa sổ.

    Cô gõ cửa một cái, đi vào.

    Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên nhìn cô hỏi, "Có chuyện gì?"

    "Chú, chú.. Có thể cho tôi mượn ít tiền được không?" Có thể là bởi vì đối phương quen biết sơ sơ! Cho nên, khi cô mở miệng nói, cảm thấy vô cùng khó khăn như vậy.

    Phó Cảnh Ngộ kỳ quái nhìn lấy cô.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi biết hỏi như vậy là rất đường đột, nhưng là, tôi nhất định sẽ trả. Tôi muốn đi học, chẳng qua là học phí không đủ."

    Cô nghĩ cực kỳ rõ ràng, vô luận như thế nào, đều không thể bỏ học.

    Đây là hy vọng cả đời của cô.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, lúc trước có nghe Tưởng Sâm từng nói, thành tích của cô rất tốt, tính tình hòa nhã nên Tưởng Sâm mới yên tâm để cô tới nơi này làm việc.

    Nếu như là bình thường, anh khẳng định liền đáp ứng.

    Nhưng là hôm nay, bởi vì chuyện của Tô Lâm Hoan, tâm tình của anh vô cùng kém.

    Nhìn lấy cô, không biết tại sao liền muốn gây khó dễ cho cô, "Con người của tôi, không bao giờ vô duyên vô cớ giúp người khác. Nếu như muốn để tôi giúp cô.. Như vậy, cô cũng phải giúp tôi một việc."
     
  8. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 6: Hợp đồng hôn nhân

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Nhưng mà, chú muốn tôi giúp chú như thế nào?" Cô không có thứ gì, cũng không có năng lực gì.

    Phó Cảnh Ngộ nói: "Tôi thiếu một người có thể cùng tôi kết hôn."

    Nếu, anh thật muốn tìm, không phải là không tìm được.

    Nhưng mà giờ phút này, trong lòng của anh đang khó chịu, không khỏi có ý đồ muốn dò xét dò xét cô.

    "..."

    Diệp Phồn Tinh không dám tin nhìn anh, cô đang nghe nhầm có phải không?

    Anh ta lại muốn lấy cô!

    Mình và anh ta không quen biết, chẳng lẽ, người như anh ta lại thiếu phụ nữ sao?

    Thấy Diệp Phồn Tinh ngẩn người, Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng, anh liền biết sẽ như vậy.

    Cuộc đời bạc bẽo, bộ dáng hiện tại của anh, có người phụ nữ nào nguyện ý lấy anh?

    -

    Ngoài cửa sổ trời mưa rất lớn.

    Phó Cảnh Ngộ âm thanh trở nên lạnh lùng, "cô đi đi, ngày mai không cần trở lại."

    "Chỉ cần lấy chú, là được sao? Chú sẽ để cho tôi tiếp tục đi học đại học phải không?" Nếu như hôm nay cô chưa từng gặp Cố Vũ Trạch ở nhà họ Triệu, khả năng hiện tại, cô sẽ ra về mà không hỏi.

    Chẳng qua là, thiện lương trong cô đã chết rồi.

    Niềm hy vọng cuối cùng cũng không còn, cô có thể trông cậy vào cái gì nữa đây?

    Phó Cảnh Ngộ sửng sốt một chút, không nghĩ tới, cô lại.. Đáp ứng.

    * * *

    "Đây là hợp đồng hôn nhân." Tưởng Sâm đứng ở một bên, cùng Diệp Phồn Tinh giải thích: "Tôi xem qua hồ sơ cá nhân của cô, cô tháng mười tròn mười tám tuổi, đến lúc đó sẽ đi đăng kí kết hôn."

    Tháng mười, vừa vặn.. Là thời điểm hôn lễ đã định từ trước, chẳng qua là hiện tại cô dâu không còn.

    Nhìn cô bé này, Tưởng Sâm không khỏi than thở, cô rốt cuộc là có bao nhiêu may mắn, mới có thể nhặt được một món hời lớn như thế này.

    Diệp Phồn Tinh không nhìn hợp đồng hôn nhân, viết lên tên của mình.

    Cô cũng không thể tưởng tượng, mình lại.. qua loa như vậy mà lấy chồng.

    Nếu là lúc trước, cô nhất định sẽ cảm thấy mình điên rồi.

    Thấy cô ký tên xong, Tưởng Sâm có chút ngoài ý muốn, "Chuyện này cô không cần cùng nhà ngươi thương lượng một chút sao? Cô vẫn chưa tới mười tám tuổi, bọn họ sợ rằng sẽ không đồng ý!"

    "Bọn họ sẽ đồng ý thôi." Nhớ tới mẹ cô hận không thể đem cô gả đi thật nhanh, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng.

    Nụ cười này của cô khiến Tưởng Sâm cảm thấy có chút khó chịu.

    Tiểu nha đầu này, là bị kích thích cái gì rồi?

    Tưởng Sâm nói: "Nếu quyết định gả cho anh Phó, hai ngày nữa cô dọn đồ về đây đi! Cô với Phó tiên sinh cũng không phải là quen biết từ trước, thừa dịp này làm quen với nhau."

    Diệp Phồn Tinh không dám tin nhìn anh ta, "Còn.. Còn phải dọn đến đây à?"

    Về mặt kinh ngạc của cô chọc cười Tưởng Sâm, "Cô chẳng lẽ cho là kết hôn chẳng qua là ký tên thôi chứ? Coi như giúp anh Phó nối dõi tông đường, đó cũng là nghĩa vụ cô phải làm. Đừng nói với tôi rằng cô chưa từng nghĩ tới những thứ này mà đã đáp ứng kết hôn rồi."

    "..."

    Diệp Phồn Tinh đích xác không có nghĩ tới.

    Cô mới mười tám tuổi, còn chưa có chuẩn bị để làm vợ huống chi làm mẹ, nếu có thì cũng là chuyện sau này

    Còn con nối dõi tông đường..

    Nghe được mấy chữ này, cô lập tức liền lúng túng, "Tôi có thể đổi ý không?"

    "Không thể." Tưởng Sâm trở nên nghiêm túc dị thường.

    Một Tô Lâm Hoan, đã khiến Phó Cảnh Ngộ lạnh thấu tâm can. Nếu như Diệp Phồn Tinh lại đi nói muốn thoái hôn, Tưởng Sâm không dám tưởng tượng hậu quả.

    Một năm trước, Phó Cảnh Ngộ còn trong quân đội, là một nhân vật có tiền đồ vô lượng, nếu như không phải bị thương, làm gì đến phiên Diệp Phồn Tinh gả cho anh ấy?

    - -
     
  9. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 7: Đúng vậy, chị bám được đại gia rồi

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên thực tế, coi như là hiện tại với điều kiện của Phó gia, muốn tìm một cô con dâu có điều kiện tốt, cũng không phải là không tìm được. Chẳng qua là, Phó Cảnh Ngộ không chỉ bị thương ở chân, mà chủ yếu hơn chính là trong lòng.

    Cho nên, anh ta tuyệt đối không để cho Diệp Phồn Tinh làm Phó Cảnh Ngộ lần thứ hai bị tổn thương.

    Anh ta nhìn chằm chằm Diệp Phồn Tinh, nói: "Nếu như cô dám làm chuyện tổn thương anh Phó, tôi sẽ không tha cho cô."

    Những lời này mang theo ý cảnh cáo.

    Diệp Phồn Tinh nhìn anh ta, gật đầu một cái, "Ồ."

    Cô cho tới bây giờ chưa từng thấy bộ dáng nghiêm túc như vậy của Tưởng Sâm.

    Hai người theo thư phòng đi ra, mưa đã tạnh, trên thủy tinh ngưng kết tầng tầng giọt nước.

    Thế giới bên ngoài trở nên ướt nhẹp.

    Phó Cảnh Ngộ ngồi ở bên cửa sổ, không biết đang nghĩ ngợi cái gì.

    Tưởng Sâm đi tới, nói: "Anh Phó, đã xử lý xong rồi."

    Anh ta đem hợp đồng hôn nhân đưa tới, cho Phó Cảnh Ngộ nhìn qua một lần, ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ rơi vào nơi Diệp Phồn Tinh ký tên lên, Diệp Phồn Tinh - Đây là tên của cô.

    Chữ viết của cô rất dễ nhìn, rất thanh tú.

    Anh liếc mắt nhìn cô, đem hiệp nghị đưa tới trong tay Tưởng Sâm. Ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, "Tới đây."

    Diệp Phồn Tinh đi tới, nhìn thấy anh vươn tay ra, nắm tay cô.

    Ngón tay của anh thon dài, rất sạch sẽ. Một đôi tay rất đẹp.

    Nhiệt trong lòng bàn tay anh truyền tới, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy anh, có một loại cảm giác thật kỳ diệu.

    Từ giờ trở đi, cô.. Là vợ của anh rồi!

    Phó Cảnh Ngộ phân phó: "Giúp cô ấy chuẩn bị một căn phòng."

    Tưởng Sâm gật đầu, "Được."

    -

    Diệp Phồn Tinh ở trong biệt thự cùng Phó Cảnh Ngộ ăn xong cơm tối, Tưởng Sâm tự mình đưa cô trở về nhà.

    Diệp Tử Thần mới từ Internet trở lại, liền thấy Diệp Phồn Tinh từ trên một chiếc xe Audi bước xuống, đi tới, hỏi: "Chị, chị bám được đại gia rồi hả?"

    Diệp Phồn Tinh cứng đờ, lời Diệp Tử Thần nói, cô nghe cảm thấy châm chọc cực kì.

    Cô cười một tiếng, "Đúng vậy, chị bám được đại gia rồi."

    Vì học phí của cô, cô đem mình gả đi, từ giờ trở đi, cô không cần phải ủy khuất nhìn sắc mặt của mẹ nữa.

    Thật ra thì Diệp Phồn Tinh rất rõ ràng, sở dĩ mình quyết định như vậy, chẳng qua chỉ là vì cùng mẹ giận dỗi.

    Cho dù là lập gia đình, coi cũng không cần mẹ sắp xếp như vậy.

    Diệp Tử Thần nhìn cô như vậy, có chút lúng túng, "Em đùa với chị thôi! Chị, chị yên tâm, em sẽ thuyết phục ba mẹ cho chị đi đi học. Chị thành tích tốt như vậy, chị không đi học thì ai đi học chứ!"

    Ngược lại cậu ta cũng không muốn đi học, không muốn lãng phí cơ hội khó có này.

    "Không cần nữa đâu." Diệp Phồn Tinh nhìn cậu ta, "Thật ra thì cũng không cần phải như vậy nữa, vì chị mà em phải hy sinh chính mình."

    Cha mẹ đã tỏ thái độ rõ ràng, không có trông cậy gì vào cô nữa.

    Sau khi biết dự định của cha mẹ, Diệp Phồn Tinh vô cùng buồn lòng, cũng nhận thức rõ, cô cho tới bây giờ không có hiểu rõ ba mẹ của mình.

    Cô cho tới bây giờ cũng không biết, nguyên lai, ở trong mắt ba mẹ, là nghĩ cô như vậy.

    Cô bất quá là một đứa con gái sớm muộn phải gả ra ngoài, không đáng giá ở trên người cô lãng phí tâm tư.

    Hiện tại cô đem mình gả đi, mẹ hẳn là vui vẻ đi!

    Về nhà, mẹ Diệp đã làm xong thức ăn, nhìn thấy Diệp Tử Thần, trên mặt vui mừng, "Tử Thần, tới, nhìn xem mẹ làm cho con nhiều món ngon lắm này".

    Diệp Tử Thần hiện tại không muốn đi học, cha mẹ liền dụ dỗ cậu ta đi học, lời ngọt ngào gì cũng đều nói.

    Nhưng mà, vì không cho Diệp Phồn Tinh đi học, cha mẹ lời khó nghe gì cũng đều nói.
     
  10. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 8: Bị giam

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Giờ phút này nhìn lấy Diệp Phồn Tinh trở lại, mẹ cô - Diệp mẫu lạnh một tiếng, "Không phải nói tao không phải là mẹ mày sao? Còn trở lại cái nhà này làm gì! Nhìn là thấy phiền, cả ngày đều ở bên ngoài, cũng không về nhà giúp đỡ cái gì. Tao làm sao lại có con gái như mày cơ chứ?"

    Bà ta chửi xối xả, không để cô có cơ hội mở mồm giải thích.

    Diệp Phồn Tinh không nói gì, tiến vào gian phòng của mình, Diệp Tử Thần hỏi: "Chị, chị không ăn cơm à?"

    "Con hỏi cái đồ ăn hại đấy làm cái gì? Nó lớn như thế rồi, ở bên ngoài còn chưa biết tìm cái gì va vào mồm rồi sao?"

    Diệp Phồn Tinh ngồi ở trong phòng, cảm giác được nước mắt rơi xuống.

    Từ nhỏ bố mẹ đã yêu thương Diệp Tử Thần hơn, cô luôn cảm thấy, Tử Thần tuổi còn nhỏ, yêu thương nó cũng là bình thường.

    Nhưng mà bây giờ..

    Cô mới biết, không phải là bởi vì cô lớn hơn, mà là bởi vì, cô là con gái.

    Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Phồn Tinh đã đem đồ dùng thu thập xong.

    Cô lúc trước cảm thấy nơi này là nhà của cô, nhưng bây giờ chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này.

    Cô xách hành lý đi ra ngoài, Diệp Mẫu đang rửa bát, thấy cô, sững sờ, "Mày làm cái gì vậy, đi đâu?"

    "Con định dọn ra ngoài ở." Không phải là một mực hy vọng cô đi sao?

    Cô đi rồi, mẹ hẳn là cao hứng đi!

    Diệp Mẫu thấy vậy, trực tiếp đi tới, ngăn cản cô, "Mày còn muốn đi? Diệp Phồn Tinh, mày cánh cứng cáp rồi? Tao cho mày biết, không có tao và cha mày đồng ý, mày nơi nào đều không thể đi."

    "Con cũng không phải là con ruột của mẹ, con đi đâu, có liên quan gì đến mẹ?" Diệp Phồn Tinh khóc suốt đêm, hiện tại mắt còn đỏ hoe.

    Diệp Mẫu cứng giọng, nói: "Coi là như thế, tao nuôi dưỡng mày nhiều năm như vậy, mày muốn đi nơi nào, cũng phải được tao đồng ý."

    Bà ta đã nói với người ta rồi, sẽ gả con ranh này qua đó.

    Nếu như Diệp Phồn Tinh đi như vậy, bà ta biết ăn nói với người ta như thế nào?

    Diệp Phồn Tinh cười một tiếng, "Con đã sắp hai mươi tuổi, không cần phải có sự đồng ý của mẹ."

    "Hừ, mày thật muốn đi, ít nhất phải đem mấy năm nay tao nuôi dưỡng mày trả hết lại đi. Tao và cha mày vì đem mày nuôi lớn, khó khăn thế nào, mày bây giờ ngược lại là nghĩ chuồn mất, nằm mơ!"

    Bà ta nói xong, trực tiếp níu lại cánh tay của Diệp Phồn Tinh, đưa cô kéo trở về phòng, trực tiếp đem cửa khóa lại, tức chết bà ta rồi, nàng làm sao lại có con gái bất hiếu như vậy?

    Nói chuyện hẳn hoi mày không nghe, thật là nuôi không nhiều năm như vậy.

    -

    Bị nhốt cả ngày, sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Phồn Tinh lúc tỉnh lại, phát hiện chính mình nhiệt cảm mạo, đầu đau quá. Làm sao cũng không bò dậy nổi.

    Cô nắm tay đặt ở trên trán, nhìn trần nhà, không biết rõ làm sao nhớ lại Cố Vũ Trạch..

    Vừa nghĩ tới người cô yêu, cùng bạn tốt nhất của cô ở cùng một chỗ.

    Cảm giác bi thương liền tuôn ra ngoài.

    Coi trở mình, tiếp tục đi ngủ.

    -

    Hai ngày sau, Diệp Tử Thần ngủ đến buổi trưa mới dậy, chuẩn bị ra ngoài, nhìn thấy Tưởng Sâm ăn mặc âu phục, thắt cà vạt xuất hiện, phản ứng đầu tiên chính là -- không nóng sao?

    "Xin hỏi, Diệp Phồn Tinh phải ở nơi này không?" Biểu tình của Tưởng Sâm rất là nghiêm túc, hắn là tìm theo địa chỉ Diệp Phồn Tinh để lại tìm tới.

    Trước mỗi ngày đều tới biệt thự, không đi được cũng sẽ xin nghỉ, nhưng Diệp Phồn Tinh đã biến mất suốt hai ngày rồi.

    Người phụ nữ này muốn làm gì?

    Ký hợp đồng rồi liền chạy mất.

    Không phải là hối hận chứ?

    Nếu như cô thật sự dám đùa kiểu này, mình sẽ không bỏ qua cô ta.

    Nghĩ đến trước khi đi, Phó tiên sinh vẻ mặt nghiêm túc, Tưởng Sâm liền một trận tâm mệt mỏi.

    Phó Cảnh Ngộ có số mệnh thật đen đủi, gặp phải toàn những người phụ nữ không đáng tin.
     
  11. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 9: Cảm mạo

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trước cửa nhà họ Diệp

    Diệp Tử Thần khó hiểu nhìn Tưởng Sâm, hỏi "Anh là ai?"

    "Diệp Phồn Tinh hai ngày không đi làm, tôi tới xem cô ấy thế nào."

    Mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng thái độ Tưởng Sâm, vẫn duy trì lễ độ.

    Diệp Phồn Tinh làm giúp việc ở biệt thự kia, người nhà họ Diệp đều biết.

    "Mẹ ơi, có người tìm chị gái."

    Cậu ta dẫn Tưởng Sâm vào cửa, hướng về phía Diệp Mẫu đang ở trong bếp.

    Nghe nói là tới tìm Diệp Phồn Tinh, sắc mặt của Diệp mẫu liền vô cùng khó coi, gắt gỏng hỏi, "cậu là ai?"

    "Tôi tới tìm Diệp Phồn Tinh, cô ấy có ở nhà không?"

    Diệp Mẫu đã hẹn ngày mai sẽ dẫn Diệp Phồn Tinh gặp mặt người của Trần gia nói chuyện kết hôn, không muốn lúc này phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, "Nó không có ở nhà."

    Diệp Tử Thần ở một bên phá đám: "Chị không phải là bị mẹ nhốt ở trong phòng sao?"

    Diệp Mẫu trừng mắt liếc cậu ta một cái, "Ai cần mày lắm mồm!"

    Cái này là mày đào hố cho mẹ mày rồi.

    Tưởng Sâm ở một bên, nghe hai mẹ con đối thoại, biết Diệp Phồn Tinh ở trong nhà, nói với mẹ Diệp Phồn Tinh: "Nếu như cô ấy ở nhà, xin cho tôi gặp cô ấy một chút."

    Mẹ Diệp Phồn Tinh phòng bị nói: "Cậu tìm nó làm cái gì?"

    Ngày mai người của Trần gia tới, bà ta đã đồng ý rồi, nếu Diệp Phồn Tinh lúc này chạy mất, bà ta làm sao cùng người ta giao phó?

    Diệp Tử Thần cũng đã len lén đem chìa khóa của mẹ Diệp cầm tới, lúc trước cậu ta cũng đã nói với mẹ, nhưng mẹ đã khóa cửa phòng nên không có cách nào, hiện tại Tưởng Sâm tới, lá gan của cậu ta đột nhiên lớn hẳn lên.

    "Diệp Tử Thần!" Mẹ Diệp quả là sắp bị cái thằng con ruột này làm cho tức chết.

    Rất nhanh, cửa phòng đã bị mở ra. Tưởng Sâm đẩy cửa đi vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh nằm trên giường, đang sốt cao..

    ™™™™™™®®®®®™™™™™™

    Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, ho một tiếng.

    Nóng quá..

    Người đàn ông ngồi ở bên cạnh cô, cầm lấy khăn lông, giúp cô đắp lại lên trán, cho cô uống thuốc hạ sốt.

    Diệp Phồn Tinh mở mắt ra, ngoài ý muốn phát hiện, lại là Phó Cảnh Ngộ!

    "Chú, chú sao lại ở chỗ này?" Ai ya, cô không phải là cô cãi nhau với mẹ, bị nhốt ở nhà sao?

    Anh ta làm sao lại xuất hiện ở đây?

    "Tỉnh rồi à?" Thấy cô mở mắt, Phó Cảnh Ngộ thở phào nhẹ nhõm.

    Từ lúc đưa về đến giờ, cô vẫn ngủ, anh luôn ở bên chăm sóc cô, cảm thấy sợ hãi vì cô mãi chưa tỉnh lại.

    Mặc dù Tưởng Sâm hết lòng khuyên, bảo cô sẽ không yếu ớt như vậy, nhưng anh vẫn là lần đầu tiên ý thức được, thì ra phụ nữ lại là sinh vật nhỏ yếu như vậy?

    Diệp Phồn Tinh phát hiện, mình không còn ở nhà, mà là đang ở.. Biệt thự.

    Cô không dám tin nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Tôi tại sao lại ở chỗ này?"

    "Tưởng Sâm đi tìm em, thấy em bị bệnh liền mang em về đây." Anh nhìn Diệp Phồn Tinh, trong giọng nói có mùi vị trách cứ, "Tại sao không đi khám?"

    Một giờ trước, anh đã gọi bác sĩ sang đây khám qua cho cô.

    Phát hiện cô đã bị bệnh hai ngày rồi.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Chẳng qua là một chút cảm mạo thôi."

    Bình thường bị cảm mạo, ngủ một giấc liền tốt rồi. Hai ngày nay một mực mê man ngủ, mẹ không thả cô ra ngoài, cô cũng không để ý.

    "Thật ấu trĩ." Trong giọng nói của Phó Cảnh Ngộ, mang theo mấy phần bất đắc dĩ.

    Thanh âm của anh rất chững chạc, ở trước mặt cô, anh phảng phất giống như một trưởng bối

    Anh như vậy, làm cho Diệp Phồn Tinh rất nhanh liền quên quan hệ của cô và Phó Cảnh Ngộ, trở nên buông lỏng, "Cảm ơn chú đã chăm sóc cho tôi."

    Phó Cảnh Ngộ đắp khăn lông lên trên trán cô, "Ngủ thêm một chút nữa. Chờ truyền xong rồi anh gọi em dậy."
     
  12. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 10: Anh Phó còn có thể làm được rất nhiều thứ mà cô không tưởng!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Phồn Tinh nhìn chai thuốc đang truyền, còn hơn phân nửa, "Tôi không sao, thật ra thì không cần phiền toái như vậy, ngủ một giấc là khỏe lại thôi, thật đấy."

    Phó Cảnh Ngộ nhìn coi, ánh mắt rất cố chấp, "Có vẻ như em thích nằm viện hơn."

    Anh những lời này, để cho Diệp Phồn Tinh không cùng anh tranh cãi nữa.

    Trong căn phòng rất yên tĩnh, cô nhìn Phó Cảnh Ngộ, trước đây chỉ thấy anh ngồi trên xe lăn, cô cũng không quá để ý. Bây giờ, mới phát hiện anh nhìn trông thật đẹp trai.

    Thượng Đế giống như một người thợ mộc hoàn mỹ, mà anh ta chính là một kiệt tác điêu khắc, trọng điểm là.. Trên người anh có một loại cảm giác không an toàn không nói được thành lời.

    Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, Phó Cảnh Ngộ một mực ở bên chăm sóc cho cô.

    Từ trước đến giờ cô chưa từng được cảm nhận loại cảm giác được người khác chăm sóc như thế này, ba mẹ đều bề bộn nhiều việc, coi như cô bị bệnh, cũng là tự mình đi khám bệnh.

    Dù sao cô cũng chỉ là con gái, cô cùng Diệp Tử Thần không giống nhau.

    Tưởng Sâm từ bên ngoài tiến vào, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang chăm sóc Diệp Phồn Tinh.

    Anh ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Phó tiên sinh chăm sóc người khác.

    Coi như lúc trước cùng với Tô Lâm Hoan ở chung một chỗ, anh Phó cũng chưa từng như vậy.

    Bởi vì khi đó Phó Cảnh Ngộ bề bộn nhiều việc, cho dù có vị hôn thê, thời gian ở bên cô ta cũng rất ít, thậm chí cơ hồ không có.

    ]

    Phó Cảnh Ngộ là con người rất nghiêm túc, nếu cưới Diệp Phồn Tinh, liền sẽ thật lòng coi cô là vợ của mình mà đối đãi.

    Cũng không biết Diệp Phồn Tinh nhẵm trúng vận may gì, lại có thể được Phó Cảnh Ngộ nhìn đến.

    Diệp Phồn Tinh vừa nhìn thấy Tưởng Sâm, liền nhớ lại Phó Cảnh Ngộ mới vừa nói, anh nói, Tưởng Sâm đi tìm mình..

    Diệp Phồn Tinh vội vàng ngồi dậy, "Anh Tưởng, anh đến nhà của tôi rồi hả?"

    Tưởng Sâm nói: "Cô hai ngày nay không hề có một chút tin tức nào, nên tôi tới nhà cô tìm cô."

    Vốn là muốn đi mắng cô, kết quả thấy cô bị bệnh, anh ta liền mang cô trở lại đây.

    Diệp Phồn Tinh hỏi: "Mẹ tôi đâu.. Có nhìn thấy anh không?"

    Nếu không mà mẹ không đồng ý, anh ta làm sao vào được nhà mà mang mình đi.

    Tưởng Sâm gật đầu, "Có gặp."

    "Bà ấy có làm khó anh không?" Với tính khí của mẹ, Diệp Phồn Tinh quả thực có chút lo lắng.

    Tưởng Sâm chần chờ một chút, mới nói: "Bà ấy, rất tức giận. Còn nói phải báo cảnh sát."

    Anh ta là được sự giúp đỡ của Diệp Tử Thần, cưỡng ép đem Diệp Phồn Tinh mang về.

    Nếu không, lấy tính cách của mẹ Diệp, thì chỉ mong lại đem Diệp Phồn Tinh nhốt lại vài ngày như vậy.

    Thật vất vả mới nuôi lớn con gái, bà ta làm sao có thể thả Diệp Phồn Tinh cùng người khác chạy mất.

    Diệp Phồn Tinh áy náy mà nói: "Thật có lỗi với anh, gây thêm phiền phức cho anh rồi."

    Tưởng Sâm nói: "Bà dì đó.. Thật sự là mẹ ruột của cô sao?"

    Tưởng Sâm hỏi đến vấn đề này, làm cho Diệp Phồn Tinh sửng sốt một chút, ngay sau đó cười khổ, "Tôi cũng rất muốn biết."

    Mẹ những ngày qua cố ý lạnh nhạt với cô chính là vì buộc cô phải thỏa hiệp, vì buộc cô bỏ học, sau đó đáp ứng lập gia đình.

    Tưởng Sâm nhìn lấy bộ dáng khổ sở của Diệp Phồn Tinh, nói: "Cô cũng không cần quá lo lắng, tịnh dưỡng thật tốt, điều quan trọng nhất, những thứ khác, anh Phó sẽ xử lý."

    Chuyện Phó Cảnh Ngộ có thể làm được, so với cô tưởng tượng còn rất nhiều.

    Tưởng Sâm nói những thứ này, trừ an ủi Diệp Phồn Tinh, cũng là cảnh cáo Diệp Phồn Tinh, để cho Diệp Phồn Tinh hiểu được, chỉ có Phó Cảnh Ngộ mới là chỗ cô có thể dựa vào.

    Hy vọng Diệp Phồn Tinh có thể nhận rõ thực tế, quyết một lòng cùng với Phó tiên sinh ở chung một chỗ, đừng để cho Phó Cảnh Ngộ phải thất vọng nữa.

    Nhưng mà, Diệp Phồn Tinh còn đang thương tâm, căn bản không có lĩnh hội ý tứ của anh ta.
     
  13. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 11: Đột nhiên cảm thấy rất mất mặt

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngược lại một bên Phó Cảnh Ngộ lên tiếng, "Cậu đi ra ngoài đi."

    Tưởng Sâm nói: ".. Vâng thưa tiên sinh."

    Không biết tại sao, anh ta lại mơ hồ cảm thấy, Phó tiên sinh có chút mất hứng.

    Anh ta không có nói sai cái gì chứ?

    Ôm lấy một bụng suy nghĩ, Tưởng Sâm khép cửa lại.

    Trong phòng chỉ có Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh.

    Diệp Phồn Tinh cúi đầu, đè nén nước mắt, nghe được Phó Cảnh Ngộ nói: "Nếu như em muốn khóc, thì cứ khóc đi chợ nhẹ lòng."

    Lúc trước Diệp Phồn Tinh vay tiền mình, anh còn đang nghĩ vì lý do gì.

    Dù sao, dưới tình huống bình thường, học phí đều là chuyện cha mẹ phải lo

    Mà bây giờ, anh đã hiểu được rồi.

    "..."

    Diệp Phồn Tinh vốn đang có thể miễn cưỡng khống chế tâm tình của mình, Phó Cảnh Ngộ vừa nói xong, liền không nhịn được nữa.

    Thời điểm con người ta yếu ớt nhất, người khác chỉ cần an ủi một chút thôi, cũng sẽ làm bản thân mình bi thương vỡ òa.

    Cô khóc rất lâu, khóc xong mới phát hiện, Phó Cảnh Ngộ vẫn ở bên cạnh mình. Đột nhiên cảm giác rất mất mặt Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, không nói câu nào.

    Đây là nàng lần đầu tiên cô khóc thành bộ dáng ngu ngốc như vậy trước mặt người khác.

    Cô len lén liếc mắt nhìn, phát hiện Phó Cảnh Ngộ đang xem sách.

    Dường như cũng không có đem chuyện này để ở trong lòng.

    Cô nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, mở miệng, "Chú ơi."

    "Làm sao?" Anh ngẩng đầu lên nhìn Diệp Phồn Tinh.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Tình hình trong nhà tôi chú hẳn là cũng biết, trong nhà của chúng tôi không tốt đẹp gì, chú khẳng định muốn lấy tôi sao?"

    "Cái này có quan hệ sao?" Phó Cảnh Ngộ ánh mắt khó hiểu, để cho Diệp Phồn Tinh cảm giác mình hỏi một vấn đề rất ngu ngốc.

    Phó Cảnh Ngộ nói, anh chẳng qua là yêu cầu cô dâu, lại không phải thật muốn cùng với cô sống hết đời.

    Mặc dù không biết là vì cái gì, nhưng cô cảm thấy, anh ta nhất định là có nỗi khổ gì đó.

    Hai chai nước truyền xong, thân thể của Diệp Phồn Tinh tốt hơn nhiều.

    Trời sắp tối thời, cô trở về nhà một chuyến, đi lấy đồ đạc của cô.

    Hành lý của cô, điện thoại di động đều đang ở trong nhà.

    Người Diệp gia đang dùng cơm, Bà Diệp còn đang nhức đầu không biết phải làm sao vì ngày mai người của Trần gia muốn đi qua đây, không ngừng nhắc tới Diệp Tử Thần, "con xem lại con xem, mẹ để cho chị còn lập gia đình, cũng là vì tốt cho con! Con thì giỏi rồi, còn giúp nó chạy trốn.."

    Thấy Diệp Phồn Tinh đột nhiên đi vào, bà Diệp đứng lên, có vài phần kinh hỉ, "Con trở lại rồi!"

    Diệp Phồn Tinh không có nhìn bà Diệp, cô chỉ muốn trở lại lấy đồ.

    Bà Diệp thấy cô trở lại, nhớ tới chuyện của ngày mai có chỗ dựa, đối với sắc mặt của Diệp Phồn Tinh cũng tốt hơn hẳn, "chuyện con cùng người kia chạy ra ngoài, mẹ sẽ không trách con. Nhanh tới dùng cơm, ngày mai người Trần gia muốn đi qua, con biểu hiện tốt một chút."

    Diệp Phồn Tinh rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn mẹ một cái, luôn cảm thấy hiện tại người mẹ này, căn bản chính là một người xa lạ mà cô chưa từng quen biết

    Cô lấy đồ xong muốn đi, bà Diệp phản ứng lại, đưa tay kéo, "Trễ như vậy mày còn muốn đi nơi nào?"

    Cô trở về, Diệp mẫu làm sao có thể thả cô đi?

    Diệp Phồn Tinh nói, "Sau này chuyện của con không cần mẹ quan tâm, chuyện đi học, con sẽ tự xử lý."

    Diệp Phồn Tinh đẩy tay của mẹ ra, nhớ tới bệnh mình đến nặng như vậy, mẹ cũng không có phản ứng.

    Bây giờ còn suy nghĩ để cho mình đi gặp người của Trần gia.

    "Ngày mai người của Trần gia muốn đi qua, mày không được đi đâu cả." Diệp mẫu mạnh mẽ nói.

    Diệp Phồn Tinh lạnh lùng nói, "mẹ thích gả thì tự gả mình sang đấy, con sẽ không gả qua đấy!"
     
  14. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 12: Sao mà em tự nhiên lại nóng như vậy?

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Phồn Tinh vừa mới dứt lời, Bà Diệp giơ tay lên, cho cô một cái tát, trực tiếp đem Diệp Phồn Tinh đánh ngẩn.

    Mặt đã tê rần nửa bên..

    Vì buộc cô lập gia đình, mẹ lại đánh cô?

    Không chỉ như thế, bà Diệp còn khóc, "Lão Diệp, ông xem một chút con gái của ông, nó làm cho tôi tức chết rồi!"

    Diệp Phồn Tinh Trực tiếp cầm lấy hành lý ra cửa.

    Tưởng Sâm ở dưới lầu chờ, thấy cô xuống, giúp cô đem hành lý bỏ vào trong cái xe.

    * * *

    "Chú, chúng tôi trở về tới rồi." Trở lại biệt thự thời, bên trong chỉ có một mình Phó Cảnh Ngộ.

    Diệp Phồn Tinh đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, luôn cảm thấy trên người anh có một loại cảm giác cô đơn không nói được thành lời.

    Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Phồn Tinh và Tưởng Sâm, trẻ tuổi thật là tốt, ban ngày mới khóc một trận, anh cho là cô sẽ buồn rầu rất lâu, kết quả hiện tại, cô xem ra tốt hơn nhiều.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Tưởng Sâm, "Thu thập một chút, chúng ta ngày mai trở về."

    "Vâng, tiên sinh" Tưởng Sâm có chút ngoài ý muốn, trước trong nhà thúc giục lâu như vậy, Phó Cảnh Ngộ đều không có nghe, tiên sinh hiện tại rốt cuộc quyết định phải đi về?

    Bất quá, cái này cuối cùng là chuyện tốt, anh ta cũng không có hỏi cái gì, liền đi thu thập.

    Diệp Phồn Tinh ánh mắt rơi vào trên người Phó Cảnh Ngộ, "Trở về?"

    "Trở về Thành Phố A." Phó Cảnh Ngộ nhà vốn ở Thành phố A, anh lưu lại nơi này, chẳng qua chỉ là hiểu rõ sạch một chút

    Diệp Phồn Tinh nhìn lấy anh, "Tôi.."

    "Làm sao, em không muốn cùng anh cùng nhau trở về?" Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, mặc dù bọn họ còn chưa có lĩnh chứng, nhưng đã ký hiệp nghị kết hôn, cô là người vợ mà anh đã nhận định, anh dĩ nhiên muốn dẫn cô trở về.

    Cảm giác được trên người anh phát ra áp lực nặng nề, Diệp Phồn Tinh giải thích, "Không phải đâu, ý của tôi là, chú muốn mang tôi đi chung không? Tôi ở bên kia cũng không có người thân nào."

    Trước đều là ở trong trường học, bây giờ lúc này trở về, cô còn thật không biết mình phải làm gì.

    Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng, "em làm sao đáng yêu như thế? Anh chẳng lẽ không phải à?"

    Bọn họ hiện tại, quan hệ khăng khít không ai sánh bằng.

    Tưởng Sâm ở một bên, trong lúc vô tình nhìn thấy nụ cười trên mặt Phó Cảnh Ngộ, cảm thấy, có chút đáng sợ.

    Phó tiên sinh bao lâu không cười qua rồi hả?

    Tiên sinh mới vừa cười!

    Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ, rơi vào khuôn mặt nhỏ nhắn củaDiệp Phồn Tinh, cô mới vừa bị bà Diệp tát một phát, bây giờ nhìn lại có chút sưng, anh hỏi "Bị đánh?"

    "Không có việc gì, đã tôi dầy lắm, không sợ bị đánh." Đứa trẻ nào mà chẳng từng bị bố mẹ mình đánh.

    Diệp Phồn Tinh khi còn bé cùng Diệp Tử Thần đánh nhau, đều sẽ bị mẹ đánh.

    Chẳng qua là.. Lần này cái tát hôm nay so với ngày trước làm cho cô cảm thấy thật xót xa.

    Bởi vì, mẹ lần này đánh cô, không phải là bởi vì cô làm sai chuyện gì, mà là muốn bức bách cô lập gia đình.

    Phó Cảnh Ngộ nặng nề mà nhìn lấy cô như vậy, đưa ngón tay ra, tại gò má cô, ngón tay của anh giống như là mang theo điện mặc dù lành lạnh, lại để cho Diệp Phồn Tinh trở nên khẩn trương lên.

    Cô dù sao chỉ là một nữ sinh, cho tới bây giờ không có giống như vậy cùng khác phái thân cận như thế.

    Cô cảm giác có chút lúng túng, mở miệng dời đi chú ý, "Thật sự không có chuyện gì, hai ngày nữa sẽ tốt hơn thôi".

    Bị anh nhìn chằm chằm, cô cảm giác lòng của mình cũng không giống là của mình, nhảy sắp bay lên

    Trong đầu của Diệp Phồn Tinh, không giải thích được xuất hiện hai ngày trước ký hiệp nghị thời điểm, Tưởng Sâm nói câu nói kia, cô phải cùng người đàn ông này nối dõi tông đường.

    Nối dõi tông đường mấy chữ, để cho mặt của Diệp Phồn Tinh cháy sạch càng kịch liệt hơn.

    Phó Cảnh Ngộ nhíu mày một cái, "sao mặt nóng như vậy?"

    "..."
     
  15. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 13: Buông xuống phòng bị

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Phồn Tinh dĩ nhiên không thể nói là bởi vì cô đang suy nghĩ lung ta lung tung, cô sờ trán của mình một cái, "Có thể là bởi vì bị bệnh còn chưa khỏe đi!"

    Cô tùy tiện tìm một cái lý do, Phó Cảnh Ngộ cũng rất là nghiêm túc.

    Anh gọi Tưởng Sâm tới, "gọi bác sĩ tới xem một chút."

    Tưởng Sâm có chút do dự, "Vào lúc này? Bây giờ cũng hơi muộn rồi"

    Nếu như là Phó Cảnh Ngộ bị bệnh, coi như là nửa đêm, anh ta cũng sẽ đem bác sĩ dựng dậy cho bằng được.

    Nhưng, Diệp Phồn Tinh chẳng qua là có chút bệnh, Tưởng Sâm liền không có để ý như vậy.

    Dù sao, trong lòng anh ta, địa vị của Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ là không có khả năng so bì với nhau.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Tưởng Sâm, sắc mặt trở nên lạnh lẽo, "Cậu có ý kiến với lời tôi vừa mới nói à?"

    Tưởng Sâm không nghĩ tới tiên sinh sẽ để ý đến việc Diệp Phồn Tinh như vậy, sợ đến vội vàng nói xin lỗi, "Tôi sẽ đi ngay."

    Rõ ràng hai ngày nay Phó tiên sinh cũng rất khác thường, đối với Diệp Phồn Tinh này quả thực quá tốt rồi, anh ta cũng là miệng tiện, nhất định phải cùng Phó tiên sinh đối nghịch.

    Cũng không dám cãi lại, Tưởng Sâm rất nhanh liền đi gọi điện thoại cho bác sĩ.

    Lúc bác sĩ tới, Phó Cảnh Ngộ đã mang Diệp Phồn Tinh trở về phòng.

    ]

    Vị Bác sĩ này cùng Tưởng Sâm cũng là người quen cũ, anh ta hỏi: "Trễ như vậy gọi tôi tới, là Phó tiên sinh khó chịu chỗ nào sao?"

    "Không phải, là Diệp tiểu thư."

    "Cô gái nhỏ kia a!" Vị bác sĩ kia cười nói: "Cậu chừng nào thì đối với chuyện ở ngoài của tiên sinh nhà các người cũng để ý như vậy."

    Tưởng Sâm biểu tình nghiêm túc, "Tôi đâu có, rõ ràng là Phó tiên sinh. Ngài ấy hiện tại thương yêu cô gái kia làm tôi đau đầu gần chết."

    Nói tới chỗ này, Tưởng Sâm không khỏi nghĩ tới Tô Lâm Hoan kia đã từng bỏ tiên sinh nhà mình đi mất. Cũng không biết cô ta bỏ rơi một người tốt như ngài Phó, có hối hận hay không.

    Tính toán một chút, anh ta nghĩ người phụ nữ kia làm cái gì.

    Tưởng Sâm dẫn bác sĩ tới phòng của Diệp Phồn Tinh.

    Phó Cảnh Ngộ đang đọc sách, Diệp Phồn Tinh ngó đầu sang bên phía anh, "Chú, chú cũng xem tiểu thuyết à?"

    Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh Đang hiếu kì như một đứa trẻ, "Buồn chán, giết thời gian."

    "Lại là toàn bộ tiếng Anh, mà chú cũng đọc được!" cô một mặt sùng bái.

    Là người ai chẳng thích được khen.

    Phó Cảnh Ngộ dĩ nhiên cũng giống vậy, anh nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, đáp một tiếng, "Ừm."

    Diệp Phồn Tinh nói: "Vậy chú xem xong rồi, cho tôi mượn xem một chút có được hay không?"

    Co vẫn là rất yêu thích đọc sách.

    Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Em đọc được?"

    Coi như thành tích của cô rất tốt, nhưng rốt cuộc cũng chỉ vừa tốt nghiệp cấp ba, từ đơn tích lũy cũng không khả năng rộng như vậy.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Tôi chỗ không hiểu có thể hỏi chú mà!"

    Cô đang rầu rĩ không biết nên làm sao cùng Phó Cảnh Ngộ tiếp xúc nhiều một chút, tìm một chút sở thích chung, cũng rất tốt.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, hiếu học cũng không phải là thói hư tật xấu, anh gật đầu, "Được."

    Đang lúc này, Tưởng Sâm cùng bác sĩ đi vào.

    Coi như hai tháng này, cùng Phó Cảnh Ngộ tiếp xúc nhiều nhất hai người, bọn họ cũng không quá tin tưởng, Phó Cảnh Ngộ sẽ ôn nhu như thế.

    Đoạn thời gian này, ở trên người Phó Cảnh Ngộ, bọn họ nhìn thấy, chỉ có lạnh lùng và cô tịch. Nhưng mà, Diệp Phồn Tinh nhưng thật giống như có ma lực, có thể làm cho Phó Cảnh Ngộ buông xuống phòng bị.

    Diệp Phồn Tinh sau khi bị Phó Cảnh Ngộ ép uống thuốc xong, anh mới để cho cô đi ngủ.
     
  16. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 14: Trở về Phó Gia

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thuốc tác dụng phụ rất mạnh, cô đầu vừa mới dính vào gối, liền ngủ không biết trời đất.

    Phó Cảnh Ngộ còn chưa đi, không thể tin được nhanh như mà cô đã ngủ mất rồi.

    Anh tự tay, giúp cô đắp chăn, lại đem máy điều hòa chỉnh nhiệt độ cao hơn một chút, mới đóng cửa lại rời đi.

    Trên đường trở về thành phố A, Diệp Phồn Tinh chỉ ngủ.

    Cô mê man ngủ, trong chốc lát, đầu liền lệch qua một bên, trực tiếp dựa lên trên bả vai của Phó Cảnh Ngộ.

    Phó Cảnh Ngộ trước giờ không thích người khác chạm vào mình, đang chuẩn bị đẩy cô ra, tay mới vươn ra, lại dừng lại.

    Anh thu tay về.

    Phó gia bên kia gọi điện thoại.

    Phó Cảnh Ngộ muốn trở về, người trong nhà đều rất cao hứng, trên đường gọi mấy cú điện thoại, hỏi bọn họ tới chỗ nào rồi.

    Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, mọi sự chú ý của người trong nhà đều tập trung ở trên người của anh.

    Phó Cảnh Ngộ nghe điện thoại, nghe được trong điện thoại là tiếp của Phó Linh Lung, "Cảnh ngộ, cậu lúc nào mới đến?"

    Phó Cảnh Ngộ cau mày, "Đây đã là lần thứ ba rồi."

    Phó Linh Lung cười một tiếng, "chị không phải là quan tâm tới cậu sao! Nhanh lên một chút, cả nhà đều đang chờ cậu đấy."

    "Ồn ào."

    "Được, không làm ồn cậu nữa, chị cúp máy trước." Biết người em trai này tính khí không tốt, Phó Linh Lung cái gì cũng lựa theo anh.

    Từ nhỏ đến lớn, Phó Cảnh Ngộ chính là một người kiêu ngạo.

    Lúc đi học cực kỳ ưu tú, làm quân nhân cũng rất ưu tú.

    Đáng tiếc, Thượng Đế chính là không nhìn được đồ vật hoàn mỹ.

    Phó Cảnh Ngộ bên này mới vừa cúp điện thoại, Diệp Phồn Tinh liền tỉnh ngủ.

    Cô ngủ cả một quãng đường, nghe được Phó Cảnh Ngộ nhận điện thoại xong, ngẩng đầu lên nhìn một cái, phát hiện đã sắp đạt đến thành phố A rồi.

    Đột nhiên nghĩ tới, cô đi theo Phó Cảnh Ngộ về nhà, Diệp Phồn Tinh hỏi: "Chú, trong nhà chú đông người lắm sao?"

    "Thế nào?"

    "Tôi có chút khẩn trương." Diệp Phồn Tinh thở một hơi thật dài.

    Hơn nữa, luôn cảm giác, Phó Cảnh Ngộ người này không có chút nào đơn giản, người nhà của anh ta, khả năng cũng không phải là người đơn giản.

    Cô sẽ không bị ghét chứ?

    Cô tự động bổ não nhớ lại trong tiểu thuyết những nhân vật nữ chính bị gây khó khăn, tỏ vẻ lo âu.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô, cười một tiếng, "Có cái gì để mà khẩn trương?"

    Diệp Phồn Tinh nhìn lấy anh, "Lần đầu tiên gặp mặt nha, tôi có cần mua ít đồ hay không."

    Chẳng qua là, cô cũng không có tiền, mua đồ không biết người nhà họ Phó có để ý hay không.

    Phó Cảnh Ngộ nói: "Không cần phiền toái như vậy."

    Diệp Phồn Tinh đáp một tiếng, ngoan ngoãn ngồi vào một bên, không làm ồn anh.

    Tưởng Sâm nói anh thích an tĩnh, cho nên, khi đi cùng với anh, cô đều có thói quen giữ yên lặng.

    -

    "Phó tiên sinh, đến rồi."

    Xe dừng ở trước cửa Phó gia, Tưởng Sâm xuống xe trước.

    Phó Linh Lung không yên tâm, tự mình đến cánh cửa tiếp bọn họ.

    Phải biết, có thể hưởng thụ được loại đãi ngộ này, cũng chỉ có cậu em trai của cô.

    Phó Cảnh Ngộ vừa xuống xe, Phó Linh Lung liền tiến lên đón, "Cảnh ngộ, trên đường cực khổ."

    Phó Cảnh Ngộ nguyện ý trở lại, bọn họ cũng yên lòng hơn nhiều.

    Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm nhìn lấy chị, chị ấy bị mất mặt, cũng không tiến tới nữa.

    Dù sao chị cũng hiểu rõ cậu em trai này, luôn luôn đều không thích người khác chạm vào nó.

    Ánh mắt của chị rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, "Đây chắc là Tiểu Diệp đi!"

    Chuyện của Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh, Tưởng Sâm cũng đã nói qua cho chị.

    Người nhà họ Phó thái độ hiện tại, đều rất rõ ràng, gia thế của cô như thế nào không quan trọng, trọng yếu chính là, Phó Cảnh Ngộ thích.

    Diệp Phồn Tinh: "Em chào chị."

    -
     
  17. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 15: Chào mợ đi con!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chị ấy so với Phó Cảnh Ngộ lớn mười mấy tuổi, mẹ sinh Phó Cảnh Ngộ sinh muộn, cho nên, được Diệp Phồn Tinh gọi là chị, chị cũng thật cao hứng. Dù sao Diệp Phồn Tinh nhìn qua, tuổi tác cũng không lớn hơn con trai của chị bao nhiêu.

    Phó Linh Lung cười nói: "Thật ngoan!"

    Chỉ cần cô nguyện ý gả cho Phó Cảnh Ngộ, đã hơn hẳn mấy đứa con gái nhà họ Tô kia rồi.

    Phải biết, ban đầu, Tô Lâm Hoan là do Phó Linh Lung giới thiệu cho em trai mình.

    Chị lại vạn nhất không nghĩ tới, Tô Lâm Hoan lại là người như vậy, quả thật là có thể làm chị tức chết.

    Diệp Phồn Tinh giúp Phó Cảnh Ngộ đẩy xe lăn, đi theo Phó Linh Lung vào cửa.

    Biết Phó Cảnh Ngộ muốn trở về, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ đều đang bận rộn, hai vợ chồng tranh nhau ở trong phòng bếp làm cho con trai đồ ăn ngon.

    Cho nên, trong phòng khách giờ phút này, chỉ có con trai của Phó Linh Lung đang chơi game.

    Vừa vào cửa, Phó Linh Lung liền mở miệng, "Bảo Bảo, mau tới đây, chào cậu con đi"

    Phó Linh Lung chỉ có một đứa con trai, một mực coi như bảo bối.

    Trước mặt người khác hay sau lưng người khác đều là Bảo Bảo, gọi Bảo Bảo.

    Cũng may con trai cũng rất không chịu thua kém, thành tích học tập đều tốt, rất có phong thái của cậu nó.

    Rất nhanh, người trên ghế sa lon liền cất điện thoại di động, đứng lên, lễ phép cùng Phó Cảnh Ngộ chào hỏi, "Cậu khỏe chứ."

    Diệp Phồn Tinh đẩy xe lăn Phó Cảnh Ngộ, hướng trong phòng đi, nghe được âm thanh, sợ đến dừng lại.

    Không có ai so với cô quen thuộc hơn cái thanh âm này.

    Chẳng qua là..

    Không thể nào đâu!

    Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Vũ Trạch đứng ở nơi đó, hắn vẫn là như thường ngày, ăn mặc áo sơ mi trắng, thả lỏng

    Lúc đi học hắn ngồi cùng bàn với cô, hai người cơ hồ mỗi ngày đều nói chuyện với nhau, hiện tại nhìn thấy hắn, những thứ kia nhớ lại, liền thoát ra.

    Dĩ nhiên, thiên phú tay máu chó cũng nổi lên.

    Diệp Phồn Tinh làm sao cũng không nghĩ tới, Phó Cảnh Ngộ lại sẽ là cậu hắn.

    Thật là một cuộc hội ngộ trớ trêu!

    Nhưng mà, so với Diệp Phồn Tinh tới, càng khiếp sợ hơn chính là Cố Vũ Trạch.

    Biết cậu muốn trở về, cho nên, hắn sáng sớm liền theo mẹ tới.

    Cho tới nay, mẹ chung quy luôn giáo dục Phó Cảnh Ngộ là tấm gương mà hắn phải học hỏi, hắn cũng ở mọi phương diện, cũng giống như Phó Cảnh Ngộ làm chuẩn. Phó Cảnh Ngộ tại nhà bọn họ địa vị, có thể tưởng tượng được.

    Nghe nói Phó Cảnh Ngộ trở lại, còn mang về đối tượng kết hôn, chẳng qua là.. Diệp Phồn Tinh làm sao sẽ xuất hiện ở chỗ này?

    Cô, chính là đối tượng kết hôn của cậu hắn?

    Không có khả năng!

    Hắn lúc trước cùng Diệp Phồn Tinh qua lại, là bởi vì bọn họ là bạn học, mỗi ngày sớm chiều bên nhau, sinh ra chút ít cảm tình ngoài ý muốn.

    Cậu từ sau khi xảy ra chuyện, cũng rất ít cùng người khác qua lại, cậu ấy làm sao có thể quen biết Diệp Phồn Tinh.

    Nhìn thấy Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt, Cố Vũ Trạch cảm giác chính mình tam quan đều đổi mới.

    Phó Linh Lung vỗ bả vai của Cố Vũ Trạch một cái, "Ngây ngốc làm cái gì? Đây là mợ nhỏ con, mau chào mợ đi."

    Mặc dù ở trong trường học, là Hot Boy lạnh lùng, nhưng Cố Vũ Trạch ở trong nhà, chính là một người địa vị gì cũng không có ngoan ngoãn bảo bảo, sứ mạng của hắn chính là nghe lời, nghe lời.

    Chẳng qua là, vị mợ nhỏ, hắn thật sự là.. Không mở miệng được!

    Phó Linh Lung thấy hắn buồn bực, "Tại sao không gọi? Mau gọi a!"

    Diệp Phồn Tinh là lần đầu tiên tới nhà này, chị hy vọng cho Diệp Phồn Tinh lưu lại một ấn tượng tốt.

    Rất sợ Diệp Phồn Tinh sẽ cảm thấy, trong cái nhà này người không chào đón cô.

    Loại thời điểm này, dĩ nhiên muốn cho con trai biểu hiện tốt một chút.

    Trong lòng của của Cố Vũ Trạch, giống như có ngàn vạn con ngựa lao nhanh qua.

    Hắn quả thực không muốn gọi, tìm một cái lý do, "cô ấy xem ra tuổi tác cũng không lớn hơn con lắm."

    Diệp Phồn Tinh so với hắn còn nhỏ hai tháng đấy!
     
  18. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 16: Người con dâu này ông bà không muốn cũng phải nhận rồi!

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Tuổi tác không sai biệt lắm nhưng cũng là mợ nhỏ của con."

    Thân phận ở chỗ này!

    Phó Linh Lung cảm thấy có chút kỳ quái, con trai bình thường cũng không phải hay câu nệ như vậy, hôm nay là thế nào?

    Chị đối với Cố Vũ Trạch nhỏ giọng nói: "Con muốn chọc cậu con mất hứng?"

    Hắn không gọi, chính là không nể mặt Phó Cảnh Ngộ.

    Phó Cảnh Ngộ đã đem Diệp Phồn Tinh về, liền chứng minh, anh là thực sự cùng với Diệp Phồn Tinh ở chung một chỗ, muốn kết hôn với Diệp Phồn Tinh. Thật vất vả, mới chuyển biến tốt một tí, chị sẽ không để cho con trai phá đám.

    Cố Vũ Trạch thấy thoái thác không được, dứt khoát xoay người đi.

    "Cố Vũ Trạch!" Phó Linh Lung sắp bị cậu ta làm cho tức chết, gọi trực tiếp tên của cậu ta.

    Chỉ có khi chị mất hứng, mới gọi tên cậu ta như vậy

    Thấy Cố Vũ Trạch cũng không quay đầu lại, Phó Linh Lung không thể làm gì khác hơn là mặc kệ.

    Chị nhìn Diệp Phồn Tinh, trên mặt mang theo nụ cười ôn nhu, "Tinh Tinh a, em ngàn vạn lần đừng để trong lòng, nó chẳng qua là xấu hổ. Em có thể tới, trong nhà của chúng ta ai cũng đều rất vui."

    Có thể ngàn vạn lần chớ sinh ra hiểu lầm gì đó đi!

    Đây là Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên nhìn thấy mẹ của Cố Vũ Trạch, Cố Vũ Trạch bình thường cao lãnh như vậy. Nhưng không nghĩ tới, mẹ của anh ấy lại ôn nhu như thế.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Em sẽ không để bụng. Cảm ơn chị ạ"

    Cô dĩ nhiên biết, Cố Vũ Trạch không chịu mở miệng nguyên nhân là vì cái gì.

    Ngay từ đầu, cô còn lo lắng, người nhà họ Phó sẽ không thích mình, cũng đã gặp qua chị củaPhó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh hoàn toàn bay biến hết băn khoăn trong lòng mình.

    Người có tiền Chân chính, có không chỉ là tiền, còn có nhân cách tốt, một điểm này, ở trên người Phó Linh Lung liền có thể biết được.

    Cô thậm chí rất sợ mình ở trong nhà này không được tự nhiên, khắp nơi nhân nhượng cô.

    Rất nhanh, ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ cũng đi ra, hai người nhìn không rời mắt, vì lâu chẳng thấy con trai, và cũng nhìn cô bé bên cạnh Phó Cảnh Ngộ.

    Cô bé ngồi ở bên người Phó Cảnh Ngộ, nhìn rất ngoan ngoãn, nhìn một cái đã khiến người ta yêu thích.

    Phải biết, sau khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, luôn không cùng người khác tiếp xúc.

    Liền ngay cả Phó Linh Lung với Cố Vũ Trạch, cũng rất khó đến gần anh.

    Nhưng là bây giờ, anh lại để cho Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh, cái này thật bất khả tư nghị.

    Bất quá, cái này tóm lại là chuyện tốt.

    "Cảnh ngộ." Mẹ Phó đi xuống, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "con hình như như gầy đi rồi, nhất định là Tưởng Sâm không có chăm sóc tốt cho con."

    Tưởng Sâm đứng ở một bên: "..."

    Phó mẫu nói anh ta như vậy, anh ta cũng không dám thoái thác, chỉ biết điều mà thừa nhận, "Là cháu không tốt."

    Phó mẫu cũng không có thật sự trách anh ta, "Trở về là tốt rồi, trở lại là tốt rồi."

    Thấy mẹ Phó ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, Phó Linh Lung bận rộn giới thiệu, "Mẹ, đây là Tiểu Diệp."

    Thân phận cũng không cần nói, mọi người đều biết.

    Phó Cảnh Ngộ dắt tay Phồn Tinh, trên đường tới, Diệp Phồn Tinh nói cô sẽ bị hồi hộp, anh vẫn để cho cô ở bên cạnh mình, muốn để cho cô thả lỏng một ít.

    Giờ phút này, anh mở miệng nói với Diệp Phồn Tinh: "Gọi ba mẹ đi."

    Mặc dù anh cùng Diệp Phồn Tinh kết hôn, vẫn chưa hoàn toàn làm xong, nhưng, anh hiển nhiên đã thực sự xem cô là vợ của mình rồi

    Diệp Phồn Tinh sửng sốt một chút, cái này có phải là quá nhanh không?

    Hơn nữa, chỉ là lần đầu tiên gặp mặt.

    Hết lần này tới lần khác tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cô, Diệp Phồn Tinh lại không thể từ chối, giòn giòn giã giã mà kêu một câu, "Cha, mẹ."

    Phó Cảnh Ngộ để cho gọi như vậy, ý tứ rất rõ ràng bất quá, mọi người đều hiểu, Ba Phó, mẹ Phó đáp một tiếng, đối với người con dâu này, không nhận cũng phải nhận rồi.
     
  19. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 17: Cầm bao lì xì lớn

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, bà Phó có chút băn khoăn, "Tiểu Diệp tuổi không lớn lắm nhỉ?"

    Thoạt nhìn cùng Cố Vũ Trạch không sai biệt lắm.

    Diệp Phồn Tinh còn là một học sinh, trên người mười phần cảm giác ngây ngô.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Tháng mười này tròn hai mươi ạ." Cô cũng không thể nói chính mình thực tế tuổi tác càng nhỏ một chút đi.

    Bà Phó nói: "Có hơi nhỏ."

    Bất quá, bà nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, thật giống như con trai không có để ý chút nào.

    "Em Còn đang đi học chứ?" Phó Linh Lung nói.

    Người trong nhà đối với Diệp Phồn Tinh đều rất tò mò.

    "Em sắp lên đại học."

    "Thi trường học nào?"

    "Đại học A ạ."

    Đại học A mặc dù không nằm ở thành phố lớn, nhưng cũng là trường đại học trọn điểm của cả nước.

    Cô thật ra cũng muốn đi qua thành phố khác, nhưng lúc đó, đang cùng Cố Vũ Trạch giao hẹn.

    Bây giờ nhớ lại, thật đúng là buồn cười.

    Nghe cô nói là Đại học A, Phó Linh Lung hai mắt tỏa sáng, "Không tệ a! Vậy chắc em thành tích rất tốt đi! Bảo Bảo nhà chị cũng học đại học A. Một mình nó ở bên ngoài chị không yên tâm, liền bảo nó lưu lại học ở đây. Ồ, Tiểu Diệp, em cấp ba học ở trường nào?"

    Diệp Phồn Tinh cứng đờ, "Là trường Nhất trung."

    Loại chuyện này tùy tiện tra một chút cũng là biết, cô cũng không thể nói dối.

    "Oa!" Phó Linh Lung kinh ngạc nói: "Cùng trường Bảo Bảo nhà chị ư! Nó tên là Cố Vũ Trạch, em có biết nó không?"

    Đâu chỉ biết, bọn họ còn ngồi cùng bàn, còn từng yêu nhau..

    Nghĩ tới đây, Diệp Phồn Tinh liền cảm giác tê cả da đầu.

    Nhìn bộ dạng Phó Linh Lung, cô nếu là nói thật, phỏng chừng, liền cô cùng Cố Vũ Trạch lui tới qua sự tình, cũng phải dặn dò mới tính xong.

    Cho nên, cô lựa chọn nói dối, "Bình thường em cũng không có để ý."

    "Cũng đúng, nhìn một cái liền biết Tinh Tinh chính là một lòng đặt vào việc học tập, không giống như những nữ sinh trường học khác.. Em nhìn Bảo Bảo nhà chị như vậy chứ, nghe nói nữ sinh thích nó cũng nhiều lắm nha! Bây giờ trẻ con trưởng thành sớm quá! Chị còn nghe nói nó ở trong trường còn có một cô bạn gái!"

    "..."

    Diệp Phồn Tinh cứng ngắc cười cười, quả thật là không biết nên làm sao tiếp lời.

    Nếu như, để cho Phó Linh Lung biết, mình chính là người bạn gái kia của Cố Vũ Trạch thì thật xấu hổ.

    Phó Cảnh Ngộ cách Diệp Phồn Tinh rất gần, có thể cảm giác được cô có chút không được tự nhiên.

    Chẳng lẽ là bởi vì, Cố Vũ Trạch mới vừa phản ứng..

    "Lúc nào ăn cơm?" Phó Cảnh Ngộ mở miệng.

    "Cảnh ngộ con đói rồi à? Nấu cũng sắp xong rồi. Mẹ đi xem một chút." Bà Phó cũng sẽ không chú ý Diệp Phồn Tinh, trực tiếp đi phòng bếp.

    Bà mới vừa vội vã nhìn con trai cùng con dâu, liền trực tiếp tới.

    Phó Cảnh Ngộ tỏ ra không muốn, Phó Linh Lung cũng không có hỏi lại Diệp Phồn Tinh vấn đề trong trường, "chị đi gọi Bảo Bảo xuống dùng cơm."

    -

    Đây là Diệp Phồn Tinh lần đầu tiên tới nhà, cho nên, cha mẹ của Phó Cảnh Ngộ, cho cô một bao lì xì lớn.

    Sau khi Trở về phòng, Diệp Phồn Tinh liếc nhìn một cái, phát hiện có rất nhiều tiền

    "Chú, cái này cho chú." Cô đem bao tiền lì xì trả lại cho Phó Cảnh Ngộ.

    Phó Cảnh Ngộ nhìn một cái, không có nhận, "cứ giữ lại đi."

    "Sao có thể?" Diệp Phồn Tinh chẳng qua là bị Phó Cảnh Ngộ tạm thời kéo tới làm cô dâu.

    Lại không phải thật cùng Phó Cảnh Ngộ yêu đương kết hôn, trong nhà anh cho đồ vật, cô luôn cảm thấy cầm không tốt lắm.

    "Để cho em giữ thì cứ giữ đi" Phó Cảnh Ngộ vô cùng nghiêm túc.

    Diệp Phồn Tinh nói: "Vậy thì tôi cứ giữ, khi nào chú cần thì tôi trả cho chú"

    Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn cô bộ dáng nghiêm túc, anh nhìn ra được, mặc dù bọn họ lĩnh giấy hôn thú, nhưng Diệp Phồn Tinh cũng không có chân chính thích ứng trở thành vợ của anh.
     
  20. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 18: Chạm mặt người quen

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hai ngày sau, Diệp Phồn Tinh khỏi cảm mạo, rốt cục thì hoàn toàn khỏe mạnh lại rồi.

    Lúc cô rời giường, Phó Cảnh Ngộ không ở nhà, sau khi trở lại thành phố A, anh liền bắt đầu bận rộn.

    Diệp Phồn Tinh cũng không phải là nguyện ý mỗi ngày tự giam mình ở người trong phòng, mặc dù học phí cô cần đã được giải quyết, nhưng, tiền sớm muộn cũng phải trả lại.

    Cô lên mạng xem một chút tin tức.

    * * *

    Tại khách sạn lầu hai trong phòng ăn làm gọi thức ăn viên, công việc này giờ cơm thời điểm sẽ tương đối bận rộn, nhưng những thời điểm khác, không có khách thời điểm, cũng coi như ung dung.

    "Diệp Phồn Tinh!" Triệu Gia Kỳ hẹn hai người bạn học đến bên này chơi, tới lúc ăn cơm, đúng dịp thấy Diệp Phồn Tinh ở đây làm bồi bàn.

    Mà bên cạnh Triệu Gia Kỳ hai cô gái kia, cũng là bạn học cùng trường.

    Mặc dù không cùng một lớp, nhưng đều là học sinh của một trường học, cho nên, cũng đều quen biết.

    "Diệp Phồn Tinh, cậu làm việc ở chỗ này à?" Livestream đi, gọi Đinh Phỉ Phỉ, đăng vào cfs của trường đi.

    Diệp Phồn Tinh nguyên bản không biết trong trường học còn có cfs, nhưng Triệu Gia Kỳ số lần ở trước mặt cô nhổ nước bọt, nói Đinh Phỉ Phỉ phẫu thuật thẩm mỹ nọ kia, cho nên, Diệp Phồn Tinh mới chậm rãi nhớ lại.

    Bởi vì Triệu Gia Kỳ mỗi lần nói tới Đinh Phỉ Phỉ đều tràn đầy địch ý, Diệp Phồn Tinh còn tưởng rằng, hai người quan hệ không tốt, lại không nghĩ rằng, hai người lại còn là bạn bè?

    Nếu không, làm sao có thể sẽ cùng nhau xuất hiện ở nơi này đây?

    Diệp Phồn Tinh không có chút nào nghĩ phản ứng Triệu Gia Kỳ, nhưng là, đây là công việc, cô sẽ không cùng tiền gây khó dễ.

    Coi đem ipad đưa tới, cũng không trả lời vấn đề của bọn họ, điềm đạm nói: "Mấy vị cần gì?"

    "Cậu không phải là ở Nam Xuyên sao? Tại sao lại ở chỗ này?" Mặc dù vây quanh Diệp Phồn Tinh huyên náo không vui, nhưng bây giờ, Triệu Gia Kỳ lại một bộ người không có sao bộ dáng, phảng phất hai người vẫn là bạn tốt, tiếp tục hỏi thăm Diệp Phồn Tinh.

    Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, coi như người bị hại, cô ấy tâm cơ lại không lớn như vậy.

    Cô mãi mãi cũng sẽ nhớ đến, ngày đó tại trước cửa Triệu gia, Triệu Gia Kỳ nói, liền một cái dấu chấm câu cũng sẽ không quên.

    "Nếu còn chưa chọn được món, chút nữa tôi sẽ quay lại."

    "Đừng!" Triệu Gia Kỳ ngăn cô lại, nói: "Oh, làm sao không gọi chứ? Bọn mình tới ăn cơm. Có món Ăn gì ngon, cậu cứ đưa lên thôi!"

    Diệp Phồn Tinh lật lên thực đơn, cho cô ta nhìn, "Những thứ này đều là những món nổi tiếng của nhà hàng chúng tôi."

    "Diệp Phồn Tinh, nghe nói cô bị Cố Vũ Trạch đá?" Đinh Phỉ Phỉ tò mò nhìn Diệp Phồn Tinh, một bộ bát quái bộ dáng.

    Diệp Phồn Tinh cứng đờ, cô nhìn một cái Triệu Gia Kỳ cái này kẻ cầm đầu, không có tiếp lời.

    "Hỏi cô thì cô nói đi! Làm gì không nói?" Đinh Phỉ Phỉ thấy cô không trả lời, phàn nàn nói, "cô tại sao ở chỗ này làm công? Cô cùng Gia Kỳ đi thân như vậy, tôi còn tưởng rằng cô nhà rất giàu đấy!"

    Diệp Phồn Tinh nói: "Trong nhà của tôi không có tiền, cho nên ở chỗ này làm công. Còn nữa, tôi bây giờ đang làm việc, không thể nói chuyện riêng!"

    "Chúng ta đều là bạn học, nếu không cô ngồi xuống ăn chung?" Đinh Phỉ Phỉ bát quái cực kì.

    Diệp Phồn Tinh lúc trước thành tích rất tốt, lại cộng thêm dung mạo của cô còn có thể, lại cùng Cố Vũ Trạch là ngồi cùng bàn, cho nên, mọi người đều ghen tỵ cực kì.

    Bây giờ nhìn Diệp Phồn Tinh ở chỗ này làm công, nhất thời có một loại rất thoải mái cảm giác.

    Nguyên lai, cô cũng không tốt như vậy nha!

    Nhà nghèo nỗi phải ra đây làm việc.

    "Không cần đâu." Diệp Phồn Tinh cự tuyệt nói.

    Triệu Gia Kỳ đang lật thực đơn, cố ý lật cực kỳ chậm, chính là vì để cho Đinh Phỉ Phỉ vặn hỏi Diệp Phồn Tinh.
     
  21. Alissa

    Alissa Đôraêmon Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8,450
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Chương 19: Diệp Phồn Tinh rất thích nói xấu sau lưng người khác

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đinh Phỉ Phỉ tiếp tục hướng về phía Diệp Phồn Tinh bát quái: "Cố Vũ Trạch cô, không phải là bởi vì biết chuyện nhà cô rất nghèo chứ?"

    Diệp Phồn Tinh: "..."

    Đang lúc này, Triệu Gia Kỳ cuối cùng mở miệng, cô ta nhìn Diệp Phồn Tinh, "Chuyện học phí của cậu xong rồi sao? Mẹ cậu không có bắt cậu lập gia đình chứ?"

    "Lập gia đình?" Đinh Phỉ Phỉ kinh ngạc trợn to hai mắt, "Diệp Phồn Tinh, cô tốt nghiệp cấp ba liền phải lập gia đình rồi hả? Cô không lên đại học?"

    Cô ta kinh ngạc, âm thanh cũng rất lớn, người chung quanh cũng có thể nghe thấy.

    Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, chỉ sợ là cô ta chỉ mong cô không đi học, trực tiếp lập gia đình đi!

    Diệp Phồn Tinh cũng không đề cập tới chuyện của cô với Phó Cảnh Ngộ, nói: "Đúng vậy, tôi chuẩn bị lập gia đình! Không lên đại học."

    Triệu Gia Kỳ nói: "Thật ra thì kết hôn sớm một chút cũng không có cái gì không được, lúc bọn mình tốt nghiệp đại học, khéo khi còn của cậu còn biết đánh nhau rồi cũng nên! Thật để cho người hâm mộ."

    Cô ta nói những lời này rõ ràng có ý chế giễu.

    Đinh Phỉ Phỉ là một cái người thành thật, cho là Triệu Gia Kỳ thật sự là đang khen Diệp Phồn Tinh.

    Nhổ nước bọt nói: "Có cái gì hâm mộ? Phụ nữ một khi sinh con, liền sẽ già rất nhanh, không được bao lâu, liền sẽ biến thành bà cô, nếu bố mẹ tôi hiện tại bắt tôi kết hôn, tôi đây tình nguyện đi chết!"

    Triệu Gia Kỳ ha ha mà nở nụ cười, "Phỉ Phỉ cậu và cô ấy không giống nhau nha, nhà cậu giàu có, lại có nhiều fan, chắc chắn sẽ không lập gia đình. Bất quá, có rất nhiều cô gái quê mùa, mười sáu tuổi liền sinh con rồi! Đúng không? Tinh Tinh?"

    Cô ta nói xong, cố ý nhìn một cái Diệp Phồn Tinh.

    Tại Nam Xuyên, quả thực có rất nhiều nữ sinh thôi học sớm, liền lập gia đình, sinh con.

    Mặc dù không có đăng ký kết hôn, nhưng, cũng sinh con, chờ đến đến khi đủ tuổi kết hôn, phần lớn đều sẽ bỏ lại đứa trẻ, lựa chọn ly dị.

    Diệp Phồn Tinh vẫn đối với hành động như vậy, cảm thấy không có gì để nói.

    Cô vẫn cảm thấy, hôn nhân cùng sinh con đều là chuyện thận trọng, không nên tùy tiện như vậy.

    Cùng Triệu Gia Kỳ tán gẫu, cũng tán gẫu qua cái đề tài này.

    "Mười sáu tuổi liền sinh con? Không thể nào!"

    Đinh Phỉ Phỉ cùng một bạn học khác không có chút nào dám tin tưởng.

    Bọn họ có chút sùng bái mà nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, "Gia Kỳ, cậu biết thật nhiều."

    Triệu Gia Kỳ nói: "Chuyện Dân quê mình cũng không hiểu, đều là Diệp Phồn Tinh nói với mình."

    Diệp Phồn Tinh nhìn lấy hai con người dối trá kia, nửa câu đầu mới là trọng điểm đi!

    Dân quê thế nào?

    Dân quê ăn gạo nhà cô rồi hả?

    "Được rồi!" Đinh Phỉ Phỉ lắc đầu, "Suy nghĩ của mấy người nghèo, mình không hiểu được."

    Diệp Phồn Tinh vô cùng giày vò khi nghe bọn họ ở chỗ này nói chuyện, cuối cùng chờ đến Triệu Gia Kỳ gọi xong thức ăn, cầm thực đơn rời đi.

    Đinh Phỉ Phỉ nhìn lấy Triệu Gia Kỳ, hỏi: "Gia Kỳ, cậu cùng Diệp Phồn Tinh không phải là bạn tốt sao?"

    Mới vừa nhìn thái độ Diệp Phồn Tinh, đối với Triệu Gia Kỳ ôn hòa.

    Triệu Gia Kỳ cười nói: "Trước kia là vậy, hiện tại đã không phải."

    "Tại sao?" Lúc trước Triệu Gia Kỳ cùng Diệp Phồn Tinh rất thân thiết.

    Triệu Gia Kỳ tiếc nuối than thở, "mình vốn là muốn làm bạn thân với cô ấy, đáng tiếc nhân phẩm của cô ấy rất tệ, đặc biệt thích nói xấu sau lưng người khác."

    "Không thể nào! Thoạt nhìn không giống a!"

    "Lòng người khó dò, cô ấy là hạng người gì, cũng sẽ không viết lên mặt, đúng không! Đúng rồi, cô ấy trước còn nói với mình về cậu!"

    "Nói mình?" Đinh Phỉ Phỉ không hiểu hỏi: "Nói mình cái gì?"

    Cô ta mặc dù thành tích không hề tốt đẹp gì, nhưng cũng khá là nổi tiếng trên mạng xã hội.

    Triệu Gia Kỳ nhìn lấy Đinh Phỉ Phỉ nói, "cô ta nói, cậu phẫu thuật thẩm mỹ. Còn nói cậu rất lẳng lơ!"

    ###

    Ôi đệch! Bạn với chẳng bè!
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...