Bách Hợp Bách Công Lăng Nhăng - Quynhkimtop

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Lê Hoàng Quỳnh Kim, 21 Tháng tư 2019.

  1. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Tên truyện: Bách Công Lăng Nhăng

    Tác giả: Lê Hoàng Quỳnh Kim (quynhkimtop)

    Thể loại: Bách hợp, lãng mạn, H nhẹ, thanh xuân vườn trường, chút ít hài hước.

    Số phần: Ba phần (còn tham khảo)

    Số chương: Còn đang cập nhật

    Link góp ý: [Thảo Luận - Góp Ý] Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Quynhkimtop

    Văn án:


    "Yêu người đầu tiên cứ ngỡ trăm năm, đến người sau lại ngỡ vạn kiếp.."
     
    KhôiHạ Mẫn thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 22 Tháng tư 2019
  2. Đang tải...
  3. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Lần đầu tập viết, mong thông cảm.

    Mong bỏ qua những thiếu xót ạ!

    * * *

    Phần 1: Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lý Quân Kì là một học sinh.. trung bình, nó không quậy, cũng không giỏi, chỉ đơn giản, trường này rất rất thường xuyên thấy hình nó và một cô giáo nào đó đi chung. Quân Kì cũng không hiểu, từ lúc lên cấp 2 chỉ tiết hơn là lớp 7, máu mê gái khi không lại nổi lên.

    Quân Kì bước vào lớp với trạng "Monday is fuckday" ai hiểu được một đêm ăn chơi phải bước vào trường. Quân Kì đặt cặp xuống rồi cằm ly mỳ ra trước lớp ăn.

    - Lại ăn sáng không dinh dưỡng sao?

    Một giọng nói quen thuộc, dù nghe nhiều lần vẫn không thể ngưng mềm nhũng, đúng là giọng gái bắc có khác, êm ghê gớm à.

    - À cô Vân Quân, hôm nay tới trường sớm à?

    - Hôm qua sao cô gọi em không được?

    Không ai chịu trả lời ai, cứ thế hỏi tới.

    - Máy em hết pin, em đi ăn ch.. à không, em đi ăn đồ nướng với Mạc Thiên thôi.

    Cô Vân Quân nhìn Quân Kì rồi cầm ly mỳ vứt đi, Quân Kì thật tiết 8 ngàn cho ly mỳ đó. Do trường buổi sớm nên không ai để ý lắm.

    - Em ăn cơm của cô đi, đừng ăn mấy thứ hại sức khoẻ này.

    - Em ăn rồi cô ăn gì chứ, thôi để em mua thứ khác.

    - Cô nấu cho em đấy, cầm lấy mà ăn, ăn mỳ không tốt cho sức khoẻ.

    Quân Kì cầm lấy hộp cơm "tình thương" rồi ngồi đó ăn. Không lâu sau, người bạn tên Mạc Thiên của Quân Kì đi vào.

    - Chào bé gấu trúc.

    Quân Kì nhìn hai con mắt của Mạc Thiên mà mắc cười, hôm qua bảo rồi, đi ăn rồi về, phận Mạc Thiên là sky, nghe Sơn Tùng MTP diễn ở ngoài phố đi bộ, bỏ mặt Quân Kì đi taxi, còn mình thì quẩy đến tận 2 giờ mới về.

    - Gấu trúc cái quần, ăn gì đấy, cho ké coi.

    Mạc Thiên nhìn thấy ngay hộp cơm, nhào vào thì bị đạp ra.

    - Kêu Tùng của mày nấu cho mà ăn, thằng fanboy như mày có tâm lắm, thấy trai quên bạn, biến đi thằng đổn lỳ.

    - Được lắm, đợi tao vào cất cặp, mày chết mày với tao.

    Quân Kì le lưỡi chọc nó, tới lúc Mạc Thiên ra thì nó đã đi đâu rồi.

    * * *

    Quân Kì đặt hộp cơm trước mặt cô Vân Quân, ngồi xuống đối diện một cách tự nhiên. Thật ra từ lâu, Quân Kì coi phòng giáo viên là căn nhà thứ 2 rồi.

    - Gì đấy? Lên đây làm gì?

    - Em lên đây ăn cùng cô, ăn một mình buồn lắm.

    Mặt Quân Kì bắt đầu làm nũng, Vân Quân lấy hai tay nựng hai má Quân Kì.

    - Con gấu hư hỏng này, thật muốn cắn cho hai cái má này đứt ra.

    - A đau, cô kì quá đi, không nựng miễn phí đâu, tính phí bằng.. buổi đi chơi đêm nay.

    - Con thật biết lợi dụng đó*đỏ mặt*

    - Đi đi mà, lâu rồi con và cô chưa đi chơi với nhau.

    Thật ra Quân Kì biết cô ngại đó, nhưng bản thân hơi mệt không có tin thần chọc gái.

    - A.

    Đưa muỗng cơm tới miệng, í nói cô hả miệng đi con đút cơm nè, mặt cô Vân Quân đỏ tới mang tai, há miệng, Quân Kì đưa cơm vào miệng.

    * Cạch *

    Nghe tiếng mở cửa, hai cô trò dừng việc lại, cô Lâm Lâm bước vào.

    - Hôm nay Quân Kì đi học sớm vậy?

    - Cô Lâm Lâm cũng đi dạy sớm này.

    Quân Kì nở một nụ cười với cô Lâm Lâm, giáo viên được mệnh danh đẹp nhất trường. Cô Lâm Lâm để giỏ sách rồi quay lại nói với Quân Kì.

    - Cô qua phòng hiểu trưởng có chút việc đây.

    Rồi cô Lâm Lâm ra khỏi phòng giáo viên, để lại cô Vân Quân và Quân Kì trong phòng giáo viên, nãy giờ Quân Kì mới chợt nhớ còn cô Vân Quân, đúng là sắc đẹp làm lu mờ tất cả.

    - Cô Vân Quân chúng ta ăn tiếp nào.

    Cỏ vẻ cô Vân Quân giận rồi, không thèm nhìn Quân Kì.

    - Thôi mà, người ta là giáo viên đẹp nhất trường, cô là giáo viên dễ thương nhất trường.

    - Thì sao chứ?

    - Thì đã dễ thương rồi, để em thương đi chứ.

    - Tui dễ thương chứ thương không có dễ đâu.

    Quân Kì chồm lên hôn cái chóc vào má cô Vân Quân, lần này đúng là làm người ta chui xuống đất cũng không hết ngượng.

    - Hứ.

    - Thôi mà, a nào.

    Cô Vân Quân đã 24 rồi, cô dạy môn Sinh, còn cô Lâm Lâm thì 29 dạy môn Toán. Mấy cô này được thầy hiệu trưởng tận tay tuyển hay gì ấy, xinh hết phần học sinh trường này. Nhắc tới trường AB thì biết ngay đến giáo viên ai cũng xinh.

    Tiếp tục chuyện tình đút cơm được 5 phút thì các giáo viên vào rồi, Quân Kì đành ngậm ngùi cầm hộp cơm ra ngoài, ăn hết phần còn lại.

    - Ê con kia, mày đi đâu nãy giờ?

    - Đi đút cơm gái ăn.

    - Mày chỉ có gái thôi, mà kể nghe này.

    - Chuyện gì, nhìn mày hai mắt sáng rực.

    - Có giáo viên mới, xinh hơn cô Lâm Lâm luôn.

    - Nà ní? Ở đâu?

    Quân Kì thiếu điều chưa vứt hộp cơm của cô Vân Quân thôi.

    - Sao không nghe mấy cô nói gì hết nhở?

    - Người ta sợ mất mày không hết, ở đó mà tự tay giao gái cho mày. Ơ..

    Hai đưa đang nói chuyện thì cô giáo mới đó tiến tới cầu thang chổ hai người ngồi.

    - Kìa, cô đó đó, chưa ai biết tên, mày khui đi.

    - Người ta mà làm như chai bia không bằng, khui con mắt mày.

    Nói thế thôi, Quân Kì quẳng hộp cơm cho Mạc Thiên, không ngại bắt chuyện với cô.

    - Chào cô, con là Quân Kì, học sinh lớp 8/6. Nghe nói cô mới về trường, con hỏi tên được không?

    Sau một tràng giới thiệu + xin tên và cách cô trả lời..

    - Chào con, cô tên Hàm Tiếu Minh.

    Quân Kì nở một nụ cười bán mai, đúng bán mai.
     
    Chỉnh sửa cuối: 21 Tháng tư 2019
  4. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 2:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quân Kì không hiểu, GVCN nữ của Quân Kì lại xếp cho nó ngồi ngay đối diện bàn giáo viên nhưng không sao, mỗi lần giáo viên giảng xong, nó hay ngồi tám cho đỡ buồn, hay bữa nào cô có việc, nó không học, ngồi ngắm rồi chọc cô. Tiểu quỷ là nó chứ không ai.

    Cô giáo dạy văn kiêm GVCN bước vào, tiết này là tiết SHCN mà, nó toàn ngồi ngắm cô thôi, nó phải biết tạ ơn hiệu trưởng, rót toàn người đẹp dạy nó, yêu thầy quá đi.

    - Cô Tiểu Hàm, trưa nay đi ăn với em không? Hôm nay lớp có giờ chiều nên trưa em không về nhà.

    - Thứ 2 nào cũng đi, con rủ với chả rê.

    - Thì phải rủ rê~cho đàng hoàng.

    Nó học có 1 buổi à, chỉ riêng thứ 2 phải học chiều. Cũng tiện, thường thứ 2 cô Trương Tiểu Hàm không có tiết đầu buổi chiều nên rất tiện, năm nay cô 27 tuổi rồi, cô kể với nó là cô chưa có mối tình đầu. Chưa yêu ai trong vòng 27 năm, cô ghê thật.

    Mạc Thiên vì chơi thân nên được cô cho ngồi cạnh, lúc đầu cô không cho ai ngồi cũng nó đâu, xin quá nên cô cho Mạc Thiên ngồi cùng. Vì nó phải xác nhận với cô 32 lần là "con không có ý gì với Mạc Thiên" thì cô mới chuyển cho.

    - Trưa cho tao đi với.

    - Nhà mày dư bóng đèn à? Về nhà mà ăn.

    - Bạn bè như quần.

    Cô Tiểu Hàm nhìn xuống tụi nó.

    - Tui ngồi đây, mấy người nói chuyện vậy đó.

    Quân Kì nó nở một nụ cười muốn bán hết vườn mai, mà cũng nhờ nụ cười đó, nó cưa đổ giáo viên trường này.

    - Trưa nay em đợi cô ở cổng trường.

    - Khỏi, lên phòng giáo viên đợi cô cho mát. Cô còn nộp điểm về cho hiệu trưởng một chút.

    - Con KHÔNG lên phòng giáo viên đâu, đợi cô ở cổng trường.

    - Làm gì mà toáng cả lên, cô sợ con nóng thôi.

    - Không nóng không nóng, cô nhớ xuống sớm.

    Nó mà lên phòng giáo viên, bị vài cô ở trên đó hỏi, trả lời đi ăn trưa với cô Tiểu Hàm, là xong luôn.

    - Cô xem sổ đầu bài nào.

    Cô nhìn xuống lớp nói, hạng mấy thì cũng biết rồi, cô chỉ xử thôi, lúc ngoài sân, đọc còn rõ to, "Lớp 8a6, hạng 7 trên 8 lớp, 42 lượt ghi sổ đầu bài, 17 lượt vi phạm phòng giám thị"

    Tươi như miếng thịt, nó đang đập mặt xuống bàn.

    - Lý Quân Kì, tiết Lý, phác họa thầy sau tập Lý. Em muốn học vẽ lắm sao?

    - Không có, tại em làm xong bài, không ngờ thầy thấy.

    - Vẽ kiểu gì mà thầy trừ tận 0, 75?

    - Em..

    Chưa trả lời thì lớp cười cả rần ở dưới.

    - Ý cô là em vẽ xấu? Giận cô luôn.

    - Thái độ gì đó?

    - Có đâu.

    Nó nói kèm gương mặt mè nheo, cô bật cười cho nó ngồi xuống. Cô ngồi đọc tiếp, có phải dung túng hay không? Tên tiểu tử không biết điều này chiếm tận 20 lượt vào sổ đầu bài.

    - Em đó Quân Kì, ngồi chổ mình không ngồi, cứ leo lên sổ đầu bài ngồi.

    Trước khi ra khỏi lớp để lớp ra chơi, cô không quên trêu nó thêm một câu. Cô đi ra khỏi rồi, nó ngồi xuống mệt mỏi muốn ngủ.

    - Hôm qua có đứa nói tao, cô Vân Mây coi thư viện đang giận vì cả tuần nay không ngó ngàng đến cô đó.

    Mạc Thiên nhẹ nhàng nhắc nhở nó, nó tỉnh táo ngồi dậy bay lên phòng thư viện trên lầu một. Cô Vân Mây thấy nó thì nở một nụ cười sau đó quay đi.

    - Cô ơi, cái này có gọi là giận mà thấy người ta liền hết giận không?

    Nó tiến mặt mình gần với mặt cô, cô Vân Mây đỏ mặt, nhưng lấy mũi mình chạm mũi nó.

    - Kẻ không có tiền đồ là em.

    Do trường rộng, nhiều khu vui chơi, thư viện thì rộng, ai cũng lựa cho mình góc khuất mà ngồi đọc sách nên làm vậy cũng không ai thấy.

    - Em là không có tiền đồ, hôm qua có người giận em nên hôm nay em chạy lên tới tận đây.

    - Ai giận em nào? Lên đây muốn gì đây.

    - Muốn gì là muốn gì? _nó nhìn cô với ánh mắt đầy ý đồ và dục vọng.

    - Thôi đi, em chỉ có ánh mắt đó thôi hả?

    - Không có đâu, trưa mai cô rảnh không? Em và cô đi trà sữa rồi đi ăn.

    - Được rồi, đi chơi là hay.

    Nó hôm vào má của cô Vân Mây một cái, miệng cô Vân Mây hơi chu lên một chút, nó đánh liều, hôn luôn vào đấy.

    - NÀY.

    - Tại em thấy nó chuyển động.

    Nói rồi nó nựng luôn hai cái má phúng phính của cô.

    - Em thật không có lễ nghi, nhưng tôi thích thế hơn.

    Nó nở một nụ cười nhẹ, nhéo mũi của cô.

    - Cô thích em chiều.

    Nó kéo cô đang ngồi trên ghế quản lý thư viện sáng một hàng sách cổ ít người để ý.

    - Ưm~Em thật là sắc lang.

    Nó đang ngấu nghiến môi cô, rồi hôn xuống cổ, tay nó hư hỏng, sờ lấy vòng ba mà nhiều ông thầy mơ ước tại trường này.

    - Cô thích hơn nữa không?

    Cô Vân Mây khẽ gật đầu. Nó tiếp tục xuống nhẹ phần xương quai xanh thì.. *reng* tiếng chuông hết giờ ra chơi nhẹ kêu lên.

    - Bữa khác em tính với cô.

    Nó nháy mắt một cái rồi chỉnh tề quần áo rời khỏi thư viện. Cô Vân Mây thì đỏ mặt, trở lại vị trí của mình.

    - Tên tiểu quỷ~
     
    Chỉnh sửa cuối: 21 Tháng tư 2019
  5. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 3:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Hết giờ ra chơi lại tiếp tục học a~, Quân Kì thật sự rất mệt, nhưng hình như hai tiết tiếp theo là hai tiết của cô Lâm Lâm, dù mệt nhưng thấy cô liền khỏe. Cô xinh đeph thế này mà ngủ thì thật rất tiếc, cô Lâm Lâm bước vào để mắt tới nó đầu tiên. Cô cười một cái rồi thoắt ngay vẻ lạnh lùng. Cô thực ra cưỡi xã giao một cái với lớp, nó không hiểu bình thường cô dễ thương, bước vào lớp cô thoắt ẩn hiện ngay khuôn mặt lạnh lùng thật khó xem. Nhiều lần nó giận cô lắm luôn, ở ngoài thì hay trêu nó, vào lớp thì mặt lạnh mày nhạt với nó. Nhưng nghĩ rồi thôi, đơn giản cũng vì:

    "Cô đẹp cô có quyền"

    Dại gái quá cũng khổ, hôm nay học bài quan trọng nên cô chỉ ngồi 2 3 lần, cả liền 2 tiết không gần cô nhiều thật khó chịu.

    - Bài học quan trọng cô giảng xong rồi, các em ngồi nói chuyện nhỏ thôi, không làm loạn.

    Mừng nhất là nó, được nói chuyện với cô rồi. Đôi lúc nghĩ cũng thật lạ, lớp 8 cũng đôi khi không quan trọng lắm, nhưng cho một giáo viên xinh như thế này dạy, liệu học sinh có thể tập trung học sao?

    - Cô Lâm ơi~xe em hư rồi, chiều nay cô chở em về nha?

    - Không phải em hẹn đi chơi với cô Vân Quân sao? Còn bảo tôi chở về.

    "Ối chết, sao cô biết được, kì này toi rồi"

    - Hai ngày rồi không nhắn tin với tôi, em thật không biết điều.

    Nó bày ra khuôn mặt mè nheo, nũng nịu với cô, đôi lúc làm công cũng phải nũng nịu mới được các lão bà bà thương, Mạc Thiên ngồi cạnh thật mắc ói. Nghĩ tới ngày nào đó nó hứng thú làm gương mặt đó với cậu chắc cậu ói chết, không thì thật sự nó cắn.

    - Chiều chở em về đi mà, thật thì tối mai em rảnh, không biết ai kia có rảnh không?

    - Hứ!

    Nó lần này không tự trọng, không tiền đồ mà chạy lên ngay cạnh cô.

    - Tha cho em đi, mai ba em đi công tác rồi, ngủ ở nhà một mình cũng sợ lắm.

    - Em ngủ một mình thì mặc em, liên quan gì đến tôi.

    - Ở đây thật không tiện đâu.

    - Tiện gì chứ?

    - Hôm nay cô thơm lắm a_nó thì thầm vào tai làm cô đỏ mặt.

    Thấy phản ứng đó liền biết cô đồng ý tha thứ, nó phải chạy xuống chỗ ngồi vì hết hai tiết rồi. Cô Lâm Lâm đứng dậy đi ra khỏi lớp, thoáng mặt không vui vì đây là tiết cô Vân Quân, buộc phải NHƯỜNG thôi, một kẻ có tính chiếm hữu cao như cô Lâm Lâm sao lại muốn kẻ như nó đi quyến rũ hết cô giáo trong trường chứ.

    * * *

    Tới giờ ăn trưa, như hẹn nó đứng trước cổng trường chờ. Lúc sau cô Tiểu Hàm đi ra, nó leo lên xe cho nhanh rồi vọt, mắc công cô khác lại thấy, ai bảo trăng hoa quá làm gì, hành động gì cũng phải suy nghĩ cách dắt mũi các cô gái xinh đẹp.

    - Mời gọi món ạ_cô phục vụ xinh đẹp dâng menu tận tay rồi sao còn không nhận.

    - Cô Tiểu Hàm ăn gì?

    - Cho cô một mì gà khô hải sản.

    - Cho em thêm một mì nước hải sản nha.

    Cô Tiểu Hàm liếc nhẹ nó, nói chuyện với phục vụ thôi mà, nhẹ nhàng như vậy đó. Sao mà cái tên này đi đâu cũng thu hút gái đẹp hết, chả hiểu, vướng vận đào hoa?

    - Để em lột tôm cho.

    Bình thường đi ăn nó có tha cái vỏ tôm đâu, như tô của nó, con tôm nó nhai đầu con nhỏ, quay qua lột tôm cho người bên cạnh.

    - Tay cô không nên dơ, gà này để em lột.

    Nó cũng tiện cầm cái đùi gà lên mà gỡ từng miếng thịt cho cô. Tay gỡ gà, đầu đã đưa vào cổ dùng mũi ngửi ngửi mùi hương.

    - Mùi hương này của cô thật quyến rũ đó, quyến rũ chết người, quyến rũ chết em.

    Nó không có sĩ diện, cô thì đỏ mặt, không gian quán nhỏ, may là cô và nó tới sớm nên không có khách, nhân viên cũng đi vào nhà bếp, không đi có mà thẹn chết người ta.

    Cô và nó ăn xong cô chở nó về trường, riêng cô dạy 2 trường nên buổi chiều cô qua trường kia dạy. Nó như tiễn chồng hay vợ vậy ó, dặn dò kiểu đó.

    - Cô đi qua trường khác ắt có nhiều người xinh hơn em, cô đó, giữ mình, sứt mẻ miếng nào em đòi cô.

    - Thôi đi, người ta có xinh cũng ngoan hiền không ngớt, em quỷ quái, đi quyến rũ hết người này tới người kia.

    Cô nhéo mũi nó rồi gồ ra đi khuất, nó đi vào ghế đá trước phòng giám thị ngồi chờ vào tiết thể dục. Lát sau Mạc Thiên đi vào, tự nhiên như nhà mà dựa vào người Quân Kì.

    - Trưa nay lại phải ăn thịt chiên khô khan, mày đi ăn gì với cô đấy, ngon không?

    - Trưa nay tao đi ăn mì nước, còn lột..

    Tới khúc đó bỗng nhiên Quân Kì dừng một chút, ánh mắt không đàng hoàng nhìn nó.

    - Lột gì chứ con kia?

    - Lột tôm đó thằng ông nội, não mày còn gì ngoài cái đó không, còn xé.. gà nữa.

    - Mốt bớt dừng mấy chỗ nguy hiểu dùm tao.

    - Còn nữa, cô Vân Quân là đội viên, cô giờ này đang trên phòng đội, phòng đội lại là nơi chứa nhiều camera nhất, sơ sẩy cô tháy mày dựa tao, tiết sau trả bài tươi luôn ấy.

    - Mày tưởng mày có giá lắm chắc?

    - Cứ thử đi, tiết sau cô không đì mày tao không phải người.

    Mạc Thiên ngồi phừng dậy.

    - Không chơi không chơi.

    *Reng*

    Vào tiết thể dục..
     
    Chỉnh sửa cuối: 21 Tháng tư 2019
  6. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 4:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Vào tiết thể dục vẫn vậy, hôm nay là mục chạy bền, nữ 5 vòng nam 10 vòng. Nữ phải chạy trong vòng 2p30s.

    - Lý Quân Kì!

    Thầy thể dục gọi tên, thầy cũng thích nó lắm, nhưng chỉ thích theo kiểu thầy có ấn tượng với trò thôi nhaaa

    - Thầy ơi, hôm nay em mệt lắm.

    - Điểm 1 tiết, có suy nghĩ lại không?

    - Ủa, một tiết? Chạy chạy.

    Quân Kì đứng dậy vào vị trí với 2 bạn còn lại. 1 2 3! Go. Quân Kì đang dẫn đầu, hai vòng 30 giây, 3 vòng 43s..

    5 vòng 2p29s

    - Hay ha, thiểu 2 giây thôi là 9 điểm. Lý Quân Kì 10 điểm, đi bộ đi cho ổn định nhịp tim.

    - Dạ.

    Quân Kì đi bộ đúng lúc cô Vân Quân chuyển tiết. Quân Kì không bỏ lỡ cơ hội nào cả, đi lại gần giữ chân cô lại.

    - Cô Vân Quân ới~~~

    - Gì đấy?

    - Cô nhớ tối nay nha, cô muốn đi coi phim, mua sắm hay đi ăn?

    - Cô đi đâu cũng được, có con là cô vui rồi.

    - Ối giồi, nghe ngọt thế, vậy 6 giờ tối nay ở CGV cạnh trường nhoa~~~

    - Ừm, cô vào lớp đây.

    * * *

    6 giờ tối đã đến, Lý Quân Kì đứng trước CGV chờ cô Vân Quân, loay hoay thì thấy bóng dáng quen thuộc đi tới.

    - Xin lỗi em, trên đường kẹt xe một chút.

    Cô Vân Quân đang mặc một váy ngắn qua đầu gối, cùng áo hoodie trắng. Trẻ trung thế này, ra dáng tiểu thụ thế này, bởi vì Quân Kì đang mặc một áo sơ mi trắng cùng quần tây, cô Vân Quân cũng thấp hơn Quân Kì một chút nên nhìn rất đẹp đôi á.

    - Chúng ta vào xem nhá.

    Quân Kì chủ động nắm tay cô Vân Quân đi vào. Cô Vân Quân ý thức được liền đỏ mặt.

    - Em coi phim gì thế?

    - Là Valak đó.

    - Cô không xem.

    Nghe là xanh mặt ngay, dẫn gái đi coi phim thì phải coi phim mà chứ, còn lợi dụng được. Sau này lỡ yêu rồi thì hãy coi phim tình cảm.

    - A

    - Quân Kì chúng ta ra ngoài được không?

    - Cô không xem nữa.

    Quân Kì người ta đang thưởng thức chị Valak mà cô cứ tíu tít. Hết ôm tay lại chui vào hõm cổ. Đến chừng coi hơn nữa phim thấy tội cô quá nên đành đi ra thôi.

    - Chúng ta không xem nữa, đi ăn nào.

    - Giờ hơn 8 giờ rồi, ăn sẽ béo lắm.

    - Béo khoẻ béo đẹp, đi thôi.

    Nó dẫn cô tới một quán steak gần đó, đồ ăn ở đây tầm hạng trung, giáo viên lương bèo bọt ít khi nghỉ tới lắm. Riêng nó bị ba đi công tác bỏ rơi nên được chu cấp tốt lắm. Gia đình cũng không phải hạng thường.

    - Cô gọi món đi.

    Nó vô lăng à không ga lăng đẩy menu về phía cô.

    - Ừm.. thôi em gọi đi, cô trước giờ chưa ăn những món này bao giờ.

    Quân Kì nhận lại menu gọi qua loa những món đứng đầu menu. Cô Vân Quân đang tập trung bấm điện thoại giải quyết công việc gì đó, Quân Kì bay từ chổ mình qua chổ cô đang ngồi.

    - Em ghen với cái điện thoại của cô đó nha.

    Quân Kì lại đưa mũi mình vào cổ cô, thưởng thức mùi mỹ nhân. Mùi hương đặc biệt của cơ thể đa phần là tập trung ở cổ, cổ mà càng trắng càng câu dẫn á.

    - Cô còn công việc phải giải quyết mà.

    - Đi với con còn công việc gì nữa chứ.

    - Đi chơi với mấy người tui cũng phải kiếm cơm đấy.

    - Vợ con, con nuôi, cô lo làm gì?

    - Nè, ai vợ mấy người hả?

    - Biết rồi còn hỏi, cô mà làm vợ con hao tâm tổn trí, con đem cô ra phanh thây đấy.

    *Chụt*Ting*

    Vừa hôn một cái vào má thì có tin nhắn liền đến.

    "Ba con việc gấp phải bay qua Pháp, con tự lo nhé, chuyện quan trọng ba phải đi tận một tháng, đã chuyển vào tài khoản con 50 triệu, không ăn chơi bậy bạ đó"

    Mừng không hết à, ba không về, cô ngồi ngay cạnh, ngại gì không chơi. Con cũng như ba thôi á, thứ phung tiền nhiều nhất vào đó chính là cho nữ nhân. Ba con mà, không giống nhau sao được.

    - Cô muốn qua nhà em không?

    - Qua đó làm gì?

    - Ba em vừa bay qua Pháp, một tháng sau mới về, ở nhà một mình buồn lắm với nhà em rộng mà có mình em thôi à.

    - Muốn làm gì tui thì có, cô mà sợ ai, sợ trời hay đất, tui là tui không có tin.

    - Chị ơi~coi như em mặt dày van xin.

    Quân Kì phà hơi nhẹ vào lỗ tai của cô Vân Quân, cô ngượng tận mang tai.

    - Ừ.

    - Gì chứ?

    Cái này gọi là cố tình trêu.

    - Không qua nữa.

    - Thôi được rồi, em nghe rồi.

    Hai người ăn uống xong Quân Kì bắt taxi cùng cô Vân Quân về nhà mình.

    "Liệu có bị đem bán hay mất trắng đêm nay không ta? Ai chứ tiểu quỷ này nguy hiểm chết được" - suy nghĩ của cô Vân Quân.

    Tới cửa nhà, cổng sắt lớn, bên trong là căn nhà lớn, bên phải là hồ bơi, phía trước còn có sân vườn. Quân Kì sống ở đây sao? Quân Kì lấy ra một cái thẻ, quẹt ngang một cái cửa sắt lớn liền mở. Cuộc sống này a? Xa hoa thế a?

    - Em thường xuyên ở một mình trong nhà này sao? Nhìn ghê chết được, tôi không dám ở.

    - Quen rồi chị ơi~số em cô độc.

    - Gọi bằng cô, trò ra trò, cô ra cô chứ.

    Không lằng nhằng, Quân Kì kéo cô Vân Quân đi vào trong.

    *Cạch*

    Một nút bấm, đèn cả căn biệt thự xa hoa mở lên. Bỏ qua chi tiết nó dẫn cô thẳng vào phòng.
     
  7. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 5:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quân Kì dù ăn chơi thì cũng không thể quên nhiệm vụ làm bài tập về nhà. Cô Vân Quân thì đang tắm ở trong phòng tắm. Quân Kì đọc rất nhiều truyện ngôn tình nên mấy vụ sơ mi trắng dài gần đầu gối rồi quần trong màu đen ẩn ẩn hiện hiện câu dẫn chết nó không thể bỏ qua. Nó thiệt là đưa cho cô Vân Quân áo sơ mi trắng nhưng đồ trong nó ấn hẳn màu đỏ bắt mắt.

    - Em làm bài tập xong chưa?

    Đang mãi mê ghi ghi chép cô ở đâu vòng tay ôm qua cổ nó.

    - Hả? Dạ sắp xong.

    Nó hơi hoảng hồn một tí, mùi sữa tắm xông vào mũi làm nó hơi choáng.

    "Mùi sữa tắm của mình xài đó giờ có mùi câu dẫn vậy sao?"

    Lắc nhẹ đầu rồi kéo cô ngồi vào lòng mình, tay vòng qua eo.

    - Làm vậy chẳng lễ phép tí nào.

    - Em nói cô cái này được không?

    - Chuyện gì?

    - Em rất rất thích cô đó.

    - Thôi đi, giáo viên xinh đẹp trường này bị em quyến rũ cả.

    - Em không hiểu, em có rất nhiều người đẹp xung quanh, nhưng những lúc em buồn hay như nào đều nghĩ tới cô đầu tiên.

    * * *

    - Cô làm người yêu em nha.

    - Cô cũng có ý thích em, nhưng với đạo đức của một giáo viên cô không thể làm vậy. Cô giáo có thể cưng chiều một học trò, hơi thiên vị với đứa học trò đó một chút, nhưng tuyệt đối không có việc yêu đương.

    - Chị à, làm người yêu em nha~

    - Em thật là.. không đứng đắn.

    - Trong trường thì vẫn là cô giáo, nhưng ngoài trường thì không phải rồi.

    * * *

    - Chị Vân Quân, làm người yêu em nha.

    Cô Vân Quân không nói gì, gục mặt vào cổ nó. Nó cười nhẹ rồi bế cô hẳn lên giường.

    - Em định làm gì đó?

    - Ngủ thôi, em còn nhỏ lắm.

    * * *

    Mạc Thiên từ đằng sau đi lại, khoác ngang vai nó. Nó quay qua cười hiền một chút, thúc một cú ngay bụng của Mạc Thiên.

    - Ai da, có gì thì nói.

    - Nhẹ lắm rồi đó, cô Vân Quân trên phòng đội, nhìn camera mà thấy thì ăn cám nha con.

    - Mà mày làm gì mà cả buổi chiều và buổi tối tao không gọi cho mày được.

    - Chuyện đại sự..

    - Nè nè kể nghe coi con này, ngứa lỗ tai quá.

    - Keconmemay!

    Quân Kì đi thẳng vào trong lớp, Mạc Thiên theo sau. Do hôm qua âu yếm, bài tập cô Lâm Lâm giao vẫn chưa làm.

    - Đưa tập toán tao mượn.

    - Dạ, của chị đây, âu yếm gái giờ kiếm tao.

    - Câm mồm, kém sang.

    * * *

    Vào tiết của cô Lâm Lâm, chép xong bài rồi, mặt vô lo vô nghĩ nộp tập cho cô. Cô Lâm mở cả quyển của Mạc Thiên và Quân Kì ra xem.

    - Quân Kì chép bài Mạc Thiên, xuống cuối lớp đứng.

    - Sao cô không nghĩ ngược lại?

    - Cãi tôi?

    Quân Kì gục mặt xuống đất, đứng dưới góc lớp hết 90 phút. Đến lúc reng chuông Quân Kì đã ngã xuống. Mạc Thiên phải cõng Quân Kì lên phòng y tế.

    - Quân Kì bị sao thế?

    Cô Vân Quân thấy Mạc Thiên cõng Quân Kì liền hỏi.

    - Quân Kì bị cô Lâm Lâm phạt đứng 2 tiết, vốn trước đây nó từng bị căn cơ giờ lại phải đứng trong 90 phút nên không đi được nữa.

    Vân Quân nhìn Quân Kì hết sức cưng chiều muốn ở cạnh nhưng còn tiết nên đành để Quân Kì cùng Mạc Thiên lên phòng y tế.

    - Cô ơi, bạn Quân Kì bị căng cơ.

    Cô Bân phòng y tế dìu nó xuống giường, xem qua lại rồi bảo Mạc Thiên có thể yên tâm về lớp. Lúc Mạc Thiên vừa đi ra thì..

    - Dì Bân à, cho con miếng nước đi.

    - Bị phạt đứng, dì gọi về cho mẹ con. Con đừng tưởng dì không biết con đang làm gì ở trường.

    - Thôi mà dì, chỉ có một đứa cháu gái dễ thương như này, dì nỡ để con bị phạt thêm sao.

    - Chuyện cô Vân Quân với con vài thầy cô biết rồi đó. Hôm qua đi chơi, tựa vai, bị một học sinh trong trường đăng lên cossfecsion (ngu tiếng anh nha) nhưng kịp chủ quảng của cossfecsion trường xóa bài.

    - Chết rồi hèn gì cô Lâm..

    - Cô Lâm nào nữa? Đừng nói với dì là cô dạy toán của con nha?

    - Thì..

    - Con nhóc này! Nghịch tới con gái hiệu trưởng.

    - Con có cố ý đâu, với chuyện đó con không biết.

    Kết thúc cuộc nói chuyện, Quân Kì nằm hết giờ ra chơi rồi sang luôn tiết 3.
     
  8. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 6:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tới tiết của cô Tiểu Hàm, thật sự thì cô Tiểu Hàm chỉ là quý theo 1 cách rất quý Quân Kì chứ không có ý gì xa hơn với Quân Kì. Cô Tiểu Hàm là một trong những giáo viên vô tình bắt gặp được bài viết trước khi bị xóa.

    - Quân Kì, ra về lên phòng giáo viên gặp cô.

    - Dạ? Vâng con biết rồi.

    Tiết học vẫn bình thường, hết giờ Quân Kì theo cô Tiểu Hàm lên phòng giáo viên.

    - Em quen với cô Vân Quân sao?

    - Cô ấy dạy em mà, em phải quen chứ.

    - Cô không hỏi vấn..

    - À, được rồi, thực ra chỉ là hẹn bình thường thôi.

    Nói xong Quân Kì cũng đi về, vừa mở cửa nghe thấy mùi thơm.

    "Rìa lí? Ba mình về sao? Mà đó giờ có nấu ăn đâu mà thơm thế?"

    Quân Kì đi vào trong bếp thì thấy một thân hình nhỏ nhắn đang đứng nấu ăn.

    - Chị a~sao thơm thế?

    - Tui nấu mà.

    Cô Vân Quân đang đứng nấu ăn, Quân Kì lại ôm từ đằng sau đưa mũi vào cổ.

    - Không, ý em là sao chị thơm thế.

    - Nhóc con, nấu xong rồi nè, ăn đi.

    - Xíu chị có đi dạy nữa không?

    - Có, chị có tiết 2 3 và 4.

    - Ừm.

    - Có chuyện gì?

    - Không gì cả.

    Quân Kì đút một miếng cho cô Vân Quân rồi hai người đút qua đút lại. Lúc Quân Kì vừa rửa chén xong thì *ting*

    "Xíu nữa 3 giờ em mua giúp cô một chút đồ văn phòng phẩm rồi đưa qua nhà cô" - Lâm Lâm.

    Tin nhắn của cô Lâm Lâm vừa gửi đến thì..

    - Cô đi dạy nha.

    Vân Quân hôn vào má của Quân Kì một cái rồi rời đi, may là lúc đó tắt điện thoại kịp.

    - 2h30 rồi.

    Quân Kì lấy xe đạp chạy mua đồ cô Lâm Lâm dặn rồi qua nhà cô.

    *ting ton*

    Tiếng chuông cửa vang lên, 14, 95s sau cửa mở ra. Trên người cô Lâm Lâm là chiếc áo sơmi trắng dài gần đầu gối, không thứ gì phòng thủ nơi vong một, ẩn hiện màu đỏ chiếc quần trong. Một dòng nước bọt được nuốt xuống, khung cảnh hơi tỉnh lặng nên nghe cả tiếng ực.

    - Con vào nhà đi, nắng vậy chắc khát nước.

    "Nắng? Giờ này là chiều đó! Khát nước? Nhìn cô là con khan cổ họng rồi"

    Suy nghĩ xẹt qua một cái rồi biến mất. Trong đầu Quân Kì đang hổn độn, lắc nhẹ một cái bừng tỉnh. Bước vào nhà, hình như là cô Lâm sống một mình.

    "Còn chị đẹp ở nhà thì sao đây, mà chị đẹp ở đây cũng phải lo"

    Ngồi xuống, chốc lát cô Lâm đem nước ra, cô Lâm hơi cuối người xuống để vừa tầm đặt nước lên bàn, làm sơmi hơi hở một chút, lộ chút đồi núi và rảnh sâu.

    - Sâu vậy chắc..

    - Chắc gì?

    Quân Kì hốt hoảng, tưởng mình đang suy nghĩ ai dè lở mồm nói ra.

    - Không gì đâu.

    Quân Kì quay qua, tầm mắt đặt ngay cái cổ trắng ngần của của cô. Như một sức hút khó cưỡng, mặt Quân Kì sát gần cổ cô Lâm. Môi vừa chạm đã bị một cú né phũ phàng và cú đẩy mạnh bạo.

    - Em xin lỗi, ai bảo cô quyến rũ quá làm gì.

    - Cô có quyến rũ hơn cô Vân Quân không?

    - Cô Vân Quân có liên quan gì chứ.

    - Không phải em đang hẹn hò với cô Vân Quân sao?

    - Không có, chỉ là cô trò hẹn đi bình thường thôi.

    - Thật không?

    - Thật mà.

    Quân Kì nhích gần lại một chút, vòng tay ôm eo của cô Lâm Lâm.

    - Cô ghen sao?

    - Không có.

    Xác nhận là không có, dù biết là có. Quân Kì bắt đầu từ môi. Cánh môi mềm mềm, chút mùi cherry quyến rũ, khác xa mùi dâu dễ thương của ai kia. Càng hôn càng muốn giữ đôi môi đó cho riêng mình. Tay không yên phận bắt đầu để tay lên đùi cô Lâm. Sự ma sát giữa 2 vòng một khiến không khí ngày càng nóng.

    Quân Kì đưa tay lên mở cúc áo đầu tiên, để lộ ra khẽ hang sâu mà vài phút trước còn ước mở. Cúc thứ 2 rồi thứ 3 đã để lộ ra vòng một căng tràn, kích cỡ chắc cũng 95 không ít.

    Tay Quân Kì mạnh dạn bóp lấy, cảm giác hư hư thật thật, đầu ti lúc nào đã cương cứng, "ưm" cô Lâm chịu không nổi phải rên lên một tiếng. Nó càng kích thích Quân Kì, chán chê đôi môi, Quân Kì di dời đôi môi xuống cổ.

    Cắn mạnh một cái, hickey đỏ ở xương quai xanh, vốn trắng lại có đốm đỏ thì có phải là lại hút hồn. Dịch xuống chút nữa, lưỡi của Quân Kì đá đá lấy đầu ti của cô Lâm.

    - Ưm~

    Tiếng rên thứ bao nhiêu, trong khi càng rên càng kích thích. Quân Kì dịch tay từ đùi định sâu vào một chút thì bị cánh tay kia nắm lại.

    - Em còn chưa đủ lớn để đi xa hơn, ở đây thôi.

    - Nhưng mà không phải đang rất..

    - Không nói nhiều, về cẩn thận, khóa cửa giúp cô.

    Cô Lâm Lâm khoác áo sơmi vào, đi thẳng vào phòng, Quân Kì uống ngụm nước lớn lấy lại sự bình tĩnh rồi nuối tiếc xách balo đi về.
     
    Alissa thích bài này.
  9. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 7:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quân Kì vừa bước về nhà thì đi tắm giải nhiệt chuyện lúc nảy, lên giường lăn qua lăn lại rồi làm một giấc tới 8h tối. Nghe tiếng lục đục dưới bếp thì mới chịu mở mắt.

    - Ủa Thiên Trúc?

    - Ba mày gọi điện cho tao, nói thế nào ăn hết trái cây rồi không chịu mua lại nên nhờ tao mua dùm.

    - Mà mày có đem tập qua đây không?

    - Có, môn Sinh và Toán.

    - Nói mới nhớ, hai môn này cứ như cô Lâm với cô Quân. Liên quan tới nhau thế nào ấy?

    - Thôi đi.

    Thiên Trúc đợi Quân Kì chép xong thì đem tập về vì cái nhóc này não cá vàng vờ lờ ra. Lo cho mình không, 4 5 lần làm Thiên Trúc trố mắt nhìn thầy cô chỉ vì Quân Kì quên đem tập của Thiên Trúc.

    *Cạch*

    Đang phè phỡn nằm xem tivi ăn trái cây đợi Quân Kì thì nghe tiếng mở cửa.

    "Ba Quân Kì có bao giờ thèm ghé nhà nó đâu? ?"

    Thiên Trúc ghé mắt ra một chút thì.. thì.. là cô Vân Quân, hồi hộp vl, ngồi dậy đàng hoàng, chỉnh quần áo xộc xệch.

    - Em chào cô.

    - Em..

    - Em là Thiên Trúc, Mạc Thiên Trúc, bạn của Quân Kì.

    - Ừm.. chuyện này.

    - Cô đừng lo, bước ra cánh cửa đó em sẽ không nhớ nữa, với lại em có nhớ cũng không nói, em mà nói Quân Kì cạo đầu khô em cho xem.

    - Bộ nhiều giáo viên ghé lắm hay sao mà em hiểu ý cô vậy?

    - Đâu có, cô ngồi đi.

    Quân Kì bước ra nghe câu đó của Mạc Thiên Trúc thì đáp lại.

    - Người ta là chủ nhà mà mày lại mời ngược lại.

    - Rìa-lí? ? _Thiên Trúc hoang mang tột độ.

    - Nhà này nhà tao, kia là vợ tao, không phải chủ nhà chứ là gì? Mà chị nữa, khách đến nhà mà không mời nước gì cả.

    Quân Kì bước tới, đưa tập cho Thiên Trúc. Quay sang ngồi ngay cạnh cô Vân Quân. Mạc Thiên Trúc đây vốn FA còn phải coi cặp này âu yếm nhau thì chọc mù mắt nó cho rồi. Biết phân à không biết thân biết phận, xách cặp chào cô rồi về nhà.

    - Hồi nãy em nói gì vậy?

    - Có nói gì đâu, chị đã ăn gì chưa?

    - Chị chưa ăn, còn em?

    - Vào phòng cho xem cái này.

    Quân Kì kéo tay Vân Quân vào phòng. Khóa chốt lại..

    - Định làm gì đây?

    Không trả lời Vân Quân, đẩy mạnh Vân Quân xuống giường.

    - Em chưa ăn rất đói.

    - Vậy để chị nấu cho ăn.

    - Em muốn ăn trên giường.

    - NÈ!

    Quân Kì không nói nhiều, giữ 2 tay Vân Quân lại. Để môi chạm môi Vân Quân, qua lớp áo cả hai vẫn cảm nhận được hơi nóng của đối phương. Hôn tới cổ rồi thì.. *ting tong*.

    - Đồ ăn em gọi tới rồi.

    Quân Kì bỏ Vân Quân nằm trên giường mặt đỏ bừng.

    "Ở đây vài ngày nữa, không nhanh, không chậm cũng bị ăn"

    Thở hắt hơi mạnh lấy lại bình tĩnh rồi đi ra.

    - Em gọi cơm, cho chị và em, lại ngồi ăn.
     
  10. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 8:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chiều hôm nay Quân Kì qua nhà cô Lâm Lâm kèm, dạo này điểm toán quá tệ nên bị cô bắt qua chỉnh đốn.

    *Cốc.. cốc*

    Hai tiếng gõ cô Lâm Lâm đã ra mở cửa, mặc một áo sơmi và quần shortjean ngắn. *Ực* không kìm chế nổi, nuốt lấy ngụm lớn nước bọt giữ bình tỉnh.

    - Em chào cô.

    - Vào đi_giọng cô vẫn lành lạnh như thường.

    Quân Kì hơi rụt rè bước vào, sống lưng lạnh nhè nhẹ, cảm giác như sắp bị ăn thịt tới nơi. Quân Kì ngồi vào bàn lấy tập và dụng cụ, cô Lâm Lâm đem hai ly nước ra.

    - Cô ôn trước mấy bài toán gần trước, rồi ôn tới mấy bài toán đầu năm.

    - Sao ôn nhiều thế? _haizz.

    Quân Kì thở hắc ra một hơi mạnh mẽ.

    - Sắp thì học kì 1 rồi.

    Quân Kì nhân cơ hội sà vào người cô, vùng đồi núi kia gối đầu.

    - Mệt mỏi quá.

    - Đừng có mà nháo.

    - Người ta rất cần động lực đó.

    Quân Kì làm vẻ phụng phịu với cô Lâm Lâm, phồng má làm vẻ đáng yêu vô *số* tội.

    - Thì trên 8 điểm muốn gì cũng được.

    - Thật hả?

    Mặt Quân Kì hí hửng như được quà.

    - Ừm..

    Vòng hai tay qua ôm eo cô Lâm Lâm.

    - Cô không thích skinship.

    - Gì hả?

    - Thôi đi.

    Quân Kì dừng lại mọi hành động, vì một sự nghiệp "muốn gì cũng được".

    * * *

    Sáng ngày hôm sau, Quân Kì mệt mỏi gượng dậy.

    - Cô ơi dậy đi.

    - Cô mệt lắm.

    Thật thì sau khi Quân Kì từ nhà cô Lâm Lâm về thì hoạt động nhẹ với cô Vân Quân.

    * * *

    - Ui da.

    Thiên Trúc bị Vân Quân cặp cổ từ đằng sau, Thiên Trúc liền bị vệt đỏ ngay cổ của Quân Kì gây chú ý.

    - Cổ mày bị gì vậy?

    - Bị gì?

    - Vào lớp tao lấy gương cho xem.

    Hai đứa đèo nhau vào lớp dưới bao ánh mắt ganh tị với Quân Kì, dù gì Thiên Trúc cũng là hot boy của trường, thân thiết như vậy thì thật là.

    - Ấy chết!

    Quân Kì liền lấy kem che khuyết điểm, kem nền ra che, hôm nay có tiết cô Lâm Lâm, như thế nào thật không được, tối về sẽ tính với cô Vân Quân sau.

    * * *

    Thời gian thấm thoát thôi đưa, tới thì học kì I, Quân Kì không có thời gian nghĩ cho thứ khác, tập trung vào thi lấy điểm cao vì lời nói của cô Lâm Lâm.

    *Reng reng*

    Quân Kì sắp ngủ gật thì có tiếng chuông điện thoại gọi tới, giọng nói hằng hộc.

    - Thì xong học kì I, bà qua Việt Nam đón con qua Hà Lan, tại sao không nói cho bà là ba con không thèm để ý tới con. Không cần tiền của ba con nữa, qua đây ông bà ngoại nuôi, ông ngoại cũng có tập đoàn riêng, sau này con sẽ tiếp quản, không chia cho thằng nghịch tử kia.

    Vừa bắt máy đang miên mang tỉnh táo thì bà làm cho một tràn. Ông bà ngoại chỉ thích những người ngoan ngoãn, không trọng nam khinh nữ, không phân biệt giới tính vì sống ở nước ngoài. Quân Kì dù có lêu lổng thì với ba mẹ ông bà vẫn ngoan ngoãn dạ thưa nên ông bà ngoại rất thương, còn anh trai của Quân Kì dù là con trai trưởng, nối dỗi, nhưng không ngoan ngoãn lễ phép nên ông bà ngoại cũng từ Lý Hoàng Thanh lâu rồi.

    - Bà à, không thể để con học hết năm được sao?

    - Không được, cứ để con sống một mình trong cái nhà đó, không cần Lý thị, Trần Gia uy quyền gấp ngàn lần mà.

    - Con biết nhưng mà..

    - Không cải.

    Thế là bà ngoại cúp máy cái rụp trước khi kịp nói, thế giới này ai không biết, Trần Gia có thế lực thế nào chứ. Bà ngoại của Quân Kì là Trần Thanh, đứng đầu tập đoàn trang sức Trần Gia. Ông ngoại của Quân Kì là tể tướng trong hoàng gia Hà Lan. Vốn ba Quân Kì không so được.

    - Ối giời ơi!

    Ụp mặt xuống đống đề cương, lý, sử, địa.: ) Đi ra rửa mặt cho tỉnh táo, 5 giờ sáng rồi, dậy chuẩn bị, hôm nay thi 2 môn đầu.
     
  11. Lê Hoàng Quỳnh Kim Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    24
    Phần 1: Chương 9:

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Mệt mỏi trải qua một kì thi, trường Quân Kì tổ chức chuyến đi chơi biển 2 ngày 1 đêm. Tất nhiên là Quân Kì phải đi rồi, cuối tháng 1 Quân Kì phải bay qua Hà Lan và thời gian trở lại thì chắc chắn chưa biết. Tận dụng cơ hội gần cô Vân Quân hơn, cũng để tìm cơ hội nói cho cô biết.

    - Mai đi rồi đó, mày chuẩn bị chưa?

    - Rồi, tao có chuyện này tao muốn nói với mày.

    - Chuyện gì?

    Quân Kì hơi ậm ừ, cũng rất sợ Mạc Thiên Trúc buồn.

    - Cuối tháng 1 này tao đi Hà Lan định cư rồi.

    Thiên Trúc suy nghĩ một hồi.

    - Hôm nay 20/12? Còn hơn bốn tuần nữa mày đi mà giờ mày mới nói với tao?

    - Tao không muốn nhưng tao không cãi lời bà tao được, quan trọng tao không biết nói với cô Vân Quân thế nào.

    - Nè nè, cô Lâm Lâm không lo, cô Tiểu Hàm không lo, cô Vân Mây không lo, mày lại lo cho cô Vân Quân, trước giờ mày hái hoa bắt bướm ăn luôn nhụy. Đừng nói với tao mày yêu cô Vân Quân thật rồi nha.

    - Không có, tao trước giờ, dại gái có, mê gái có, chứ thật sự trói chân thì NO NEVER.

    - Tao không nghĩ là vậy đâu, mày chỉ lo cho cô Vân Quân, suy nghĩ đi, đừng để lỡ cô.

    - Không có mà.

    Quân Kì không thèm cãi nữa, đi vào bếp lấy táo ăn.

    *Ting tong*

    Quân Kì từ bếp bước ra mở cửa, rớt trái táo xuống đất, miệng há hốc mỏm.

    - Anh hai?

    Quân Kì bất ngờ, ông anh hai nó về Việt Nam làm mẹ gì, bên Đức có biệt thự ăn chơi sa hoa, khi không về Việt Nam, ông anh hai này còn không biết nếu về Việt Nam thì sẽ bị ba mình hành hạ lên công sở như thế nào sao?

    - Ba hôm qua vừa là bảo phải về Việt Nam, từ nay không được ăn chơi nữa rồi.

    - Sao anh chịu nghe lời ba vậy?

    - Em hãy tự hỏi, thẻ tín dụng anh ai giữ? Tiền anh sài ai cho?

    - Lý Nhân_Quân Kì ngán ngẫm kêu lên cái tên đó.

    - Thì chịu thôi, haizz..

    Lý Hoàng Thanh thở hắt ra mệt mỏi, bước vào nhà thì thấy Thiên Trúc đang ngồi chơi.

    - Hai đứa vẫn còn chơi nhau hả? _Mặt bình thản của Hoàng Thanh.

    - Anh có thể hỏi câu nào có duyên hơn không? _Quân Kì đằng đằng sát khí nhìn Hoàng Thanh.

    Hoàng Thanh lầm lũi đi vào trong bếp tìm nước uống trước khi Quân Kì xử tử.

    *Cạch*

    Cô Vân Quân bước vào, nhìn sơ, 4 cặp mắt nhìn nhau.

    - Chào chị, chị là.. _Hoàng Thanh cười đơ giơ tay chào Vân Quân.

    - A anh hai, đây là người yêu của em_Quân Kì đan lấy tay Vân Quân hùng hồn giới thiệu.

    - Đù, giới thiệu gia đình luôn_Thiên Trúc nãy giờ im im, lên tiếng một cái thật muốn tán vài cái vào mặt.

    3 người đang đứng quay qua nhìn Thiên Trúc, cười đơ đơ, Thiên Trúc liền ôm balo.

    - Chợt nhớ còn chút đồ chưa mua để mai đi, chào anh Hoàng Thanh, chào cô Vân Quân, em về.

    Thiên Trúc lo vọt lẹ trước khi Quân KÌ xé háng, mùi thuốc sung khắp nơi.

    * * *

    Quân Kì cho vali vào thùng xe, đeo cái balo khác bước lên xe khách. Đáng lẽ là nó đi xe 04 nhưng nghe cô Vân Quân ngồi xe 05 nên là kéo Thiên Trúc theo xe 05.

    - Không phải em..

    Cô Vân Quân lên xe vừa định chợp mắt thì thấy kế bên động đậy, học sinh nào lại liều mạng ngồi gần giáo viên? Mở mắt ra thì chỉ có tên quỷ Quân Kì này.

    - Tất cả đều là vì cô.

    - Oẹ.

    Cô Vân Quân giả bộ ói trước lời nói ngôn tình kia, mặt Quân Kì phụng phịu.

    - Không ấy tao về xe 04_Thiên Trúc cảm thấy mình thật dư thừa.

    - Ngồi yên, mày mà đứng lên một cái, tình bạn cắt đứt từ đây.

    Thiên Trúc cứng đờ họng, nhìn Quân Kì bất mãn.

    "Nhịn nhịn, hơn bốn tuần nữa nó đi rồi" _Thiên Trúc cố kiềm nén cơn thịnh nộ.

    Do ngồi hàng cuối cùng nên hàng dư rất dài. Lần lượt từ trái sáng phải, cô Tiểu Hàm, Thiên Trúc, Quân Kì, cô Vân Quân và thầy Nguyên Phong. Thầy Nguyên Phong cũng chính là tâm điểm kì này.

    Xe di chuyển được 30 thì cô Vân Quân đã ngủ đi mất, đầu ngã hẳn về vai thầy Nguyên Phong, thầy cũng để yên cho cô dựa. Quân Kì lo chăm chú cuốn sách không để ý, Thiên Trúc huých vai nhẹ cho Quân Kì để ý, đúng bạn tốt, hay nhất chuyện đốt nhà.

    - Cám ơn_Quân Kì thì thầm vào lỗ tay của Thiên Trúc.

    Quân Kì nhìn qua thì ngứa mắt tột cùng, não muốn bùng nổ, thật rất muốn quắng anh thầy kia ra khỏi xe mà. Tay Quân Kì nhẹ nhàng đẩy đầu cô Vân Quân qua vai mình.

    - Để cô ấy ngủ_Thầy Nguyên Phong liền cố gắng vớt vác.

    - Thầy là con trai, cô ấy là con gái, nhìn thật không tiện, học sinh hiểu lầm không nên.

    Quân Kì nói rồi quay đi không thèm để ý, cô Vân Quân lúc này có thể nói ngã hẳn lên người Quân Kì mà ngủ ngon lành. 30 phút sau mới đến chỗ ăn sáng. Quân Kì dù mỏi vai mỏi lưng thế nào, chỉ cần thấy cô ngủ yên lành thì đều chịu đựng.

    - Cô ơi tới rồi_Quân Kì lay nhẹ cô.

    - Cô ngủ trên vai em sao?

    - Không sao.

    Quân Kì nắm tay cô Vân Quân xuống xe, do quen với cô Tiểu Hàm, Lâm Lâm, Vân Mây và Vân Quân nên được ngồi ngay cả bàn giáo viên ăn, Thiên Trúc vì vậy mà được hưởng ké.

    - Mới chọn món ạ_Phục vụ chìa menu được quy định ra cho cô Lâm Lâm.

    - Em chọn đi_Cô Lâm lại đẩy qua cho Quân Kì.

    - À vâng.

    - Cô ăn gì nào? _Cô Lâm đẩy menu cho Quân Kì mà tình huống bây giờ là Quân Kì và Vân Quân chụm đầu cùng xem.

    - Hủ tiếu và cafe sữa.

    - Em cũng vậy_đồng tình dùng chung món.

    Quân Kì đưa lại cho cô Lâm, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô Vân Quân.

    - Cho tôi hủ tiếu và nước ép cam_cô Lâm nhàn nhạt lên tiếng.

    - Cho em cafe đen và hủ tiếu_Thiên Trúc cũng chọn.

    Lần lượt mọi người chọn rồi ngồi nói chuyện chờ thức ăn. *tách* một nữ sinh đã chụp lại hình của Quân Kì và cô Vân Quân.

    - Cô ăn tôm em lột nè.

    Quân Kì bỏ con tôm mình vừa lột vào trong tô cho cô Vân Quân.

    - Em ăn đi.

    - Không.

    Thế là cô Vân Quân đành gắp một con tôm chưa lột cho Quân Kì. Tất cả, là tất cả được thu vào mắt của cô Lâm.

    - Cô cũng ăn tôm nè_Thiên Trúc nở nụ cười tươi, gắp con tôm mình vừa bóc vỏ vào tô cô Lâm.

    - Cám ơn em_cô Lâm cười ngại.

    Bây giờ thì ngược lại, tất cả, là tất cả đều thu vào mắt Quân Kì.

    * * *

    Quân Kì lôi Thiên Trúc ra một nơi khác sau khi ăn xong.

    - Bồ nhí tôi cậu cũng định cướp? _Quân Kì nhướng mày chờ đợi.

    - Cậu đừng có tham lam như thế_Thiên Trúc bất mãn.

    - À ra_Quân Kì cười khì khì rồi đi vào trong.

    Thấy cô Vân Quân chuẩn bị đi ra thì lại kéo cô đi ra một chỗ khác.

    - Xíu lên hàng đầu ngồi nha?

    - Sao vậy?

    - Lúc nãy cô ngủ quên tựa vào vai thầy Nguyên Phong, em không thích.

    - Quần Kì ghen hả?

    - Em ghen đó, em nói cho cô biết, tính chiếm hữu em rất cao, đừng có lén phén sau lưng em.

    Cô Vân Quân bật cười với độ trẻ con của Quân Kì. Mà người ta cũng nhỏ thật mà.
     
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...