Assassin's Fate - Albus Roswaal

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Albus Roswaal, 28 Tháng chín 2018.

  1. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Assassin 's fate

    Tác giả: Albus Roswaal

    Thể loại: Viễn Tưởng

    Văn án:

    Shinno Atakawa - một cậu học sinh xuất sắc cảm thấy thế giới này thật đáng chán, đến nỗi chỉ muốn chết đi cho xong. Đang lúc đi từ cửa tiệm về nhà trong cơn mưa, cậu đã gặp một cô gái - cô gái sẽ thay đổi số phận của cậu - đang trong tình trạng bị thương nặng.

    Cậu đã cứu cô và kể từ đó mọi chuyện đã thay đổi, kể cả cuộc đời cậu. Những tên sát nhân, những con quái vật, những sinh linh huyền bí, những điều mà thế giới chưa từng được thấy đã được mở ra. Cùng nhau, họ sẽ đi đến đâu..

     
    Last edited by a moderator: 17 Tháng ba 2019
  2. Đang tải...
  3. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 1

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Hừm..

    Tôi đang đứng thở dài ở trong 1 cửa hàng tiện lợi, tay cầm cốc mì ăn liền, không biết nên chọn nó để ăn tối không.

    Loại này hình như mình chưa ăn bao giờ nhỉ, hay là mua thử xem?

    - Thôi thì, đành vậy!

    Tôi thả cốc mì vị sườn heo hầm vào giỏ đựng đồ, quay gót bước về phía quầy thanh toán.

    - Của quý khách là 2850 yên ạ!

    Tôi thanh toán rồi xách túi đồ thì chợt nhìn thấy trời bắt đầu đổ mưa, dạo này mưa nhiều thật đó, sáng nay vừa bị rồi mà.

    - Xui thiệt! May mà mình mang theo ô.

    Tôi đi đến chỗ tủ giữ đồ, mở ra và lấy cặp sách cùng 1 chiếc ô màu đen ra.

    Trong khi đang trên đường Dogenzaka thuộc con phố Shibuya với tâm trạng chán nản, tôi nhìn xuống đôi giày ướt sũng của mình, rủa thầm.

    Tôi suy nghĩ về ngày hôm nay của mình.

    Ở trường thì chỉ học những thứ nhàm chán (chế này toàn đứng thứ nhất trường), về nhà thì trời mưa (lúc đi học cũng thế), về thì cũng chả có gì ngoài học và học, học xong thì lại đến ngủ, thế là hết 1 ngày (cha này bỏ luôn khoản ăn uống vệ sinh rồi), thật là tẻ nhạt.

    Cảm xúc đang rơi xuống cùng cơn mưa, thì tôi đứng lại, sững sờ nhìn về phía trước.

    * * *

    Tôi tên là Atakawa Shinno, học lớp 11 thuộc trường trung học Raizen, tôi chuyển lên đây sống 1 năm trước để học ở trường này.

    Đời sống của tôi cũng chả có gì đáng nói, tiền sinh hoạt chủ yếu là do ba mẹ tôi gửi lên, tôi cũng có làm thêm ở 1 tiệm coffee (lương cũng khá), học hành thì tôi cũng ở mức tạm được (học như thằng điên và luôn đứng thứ nhất, nhưng vẫn cho mình là không giỏi), tôi cũng chả có việc gì để làm lắm ở nhà ngoài học (không hề hứng thú với game hay truyện tranh).

    Cuộc sống của tôi cũng như bao người khác - cực kì nhàm chán.

    Tôi lo nghĩ sẽ phải sống như thế này sao, lớn lên sẽ làm 1 nhân viên bình thường, làm 1 công việc bình thường và lương đủ sống qua ngày thôi sao?

    Số phận của tôi chỉ thế thôi nhỉ?

    Sinh ra và chết, rất đỗi bình thường.

    Sống để làm gì nếu biết chắc chắn sẽ chết chứ, chỉ là để học để có thể giống như những người khác thôi. Thật đáng chán!

    Cuộc đời tôi đã như thế này rồi, và có lẽ vẫn sẽ như thế, nếu như..

    * * *tôi không gặp cô gái đang đứng trước mặt tôi.

    * * *

    Ực!

    Tôi không biết phải nói gì trong hoàn cảnh này nữa.

    Có lẽ là do tôi không hay nói chuyện với bạn bè nên khả năng giao tiếp còn kém (cha này chả bao giờ nói 1 câu với ai, chỉ cắm mặt vào cuốn sách).

    Mà cũng không đúng, tôi nghĩ thứ quan trọng hơn khiến tôi không thể mở miệng là do cô gái đó

    Cô ấy mặc một chiếc áo khoác trùm đầu thân dài màu tím ẩm ướt do không dùng ô che, mái tóc dài màu bạc óng ánh ướt sũng che mất mắt phải, con mắt trái không bị che nhìn tôi, sáng long lanh nhưng có phần hơi buồn khiến tôi bối rối, đôi chân duyên dáng đi hai chiếc dày thể thao mũi to và chân phải thì cuốn 1 đoạn băng cứu thương ở đùi.

    Cô ấy có lẽ sẽ rất xinh đẹp và dễ thương, nếu.. cô ấy không bị thương khắp người và bê bết máu thế kia.

    Có vẻ cô ấy đã gần kiệt sức vì mất máu quá nhiều, hơi thở của cô ấy có phần mệt mỏi và yếu ớt.

    Tôi rất muốn giúp cô ấy, nhưng cơ thể cứ ngăn tôi lại, tay chân không thể cử động được. Mà nếu có cử động được đi nữa thì tôi cũng chả biết phải làm gì.

    Vậy mà miệng tôi lại tự động phát ra tiếng.

    - Anou.. Bạn khô..

    Đột nhiên mắt cô ấy cụp xuống, khiến tôi có linh cảm chẳng lành.

    Vụt!

    - Ơ, này!

    Rầm!

    Cô ấy đổ gục xuống nền đất, cơ thể hoàn toàn bất động, tôi hốt hoảng 1 lúc, rồi liền chạy ngay đến chỗ cô ấy.

    Tôi quỳ xuống, bế cô ấy lên, một tay ôm cổ, một tay nâng phần chân lên. Tôi áp sát tai vào ngực cô ấy để kiểm tra nhịp tim.

    Thịch.. thịch..

    - May quá, tim vẫn còn đập, dù hơi yếu.

    Tôi nhìn cô ấy, khuôn mặt đáng yêu cùng đôi môi xinh xắn đang thở nhè nhẹ, trông đã khá hơn một chút so với lúc nãy nhưng vẫn còn xanh xao. Trong lúc đó, tôi nghĩ:

    Có lẽ nên đưa cô ấy về nhà mình.

    À mà không phải tôi đưa cô ấy về giở trò đồi bại hay làm chuyện gì xấu xa đâu nhé, chỉ là cô ấy đang rất yếu, nguy cấp nên tôi đưa về để chữa trị kịp thời thôi (thế thì chế còn thời gian quỳ ở đấy rồi ngắm hả).

    - Được rồi! Quyết định vậy đi!

    Tôi chuẩn bị đứng lên để đưa cô ấy về thì..

    Keng!

    Hình như có một vật gì đó vừa rơi xuống đất nhỉ, tôi đánh mắt xuống, và thấy..

    -?

    Tôi giật thót người, rồi sững sờ nhìn vật đó như nhìn một thứ gì đó đáng sợ lắm vậy, mà đúng là thứ đó đáng sợ thật, bởi.. nó là một con dao vấy máu.

    Tôi suy nghĩ một lúc, rồi nhặt con dao đó lên, cố không làm đau cô ấy.

    Con dao đó nhìn trông rất sắc và bén, lưỡi dao sáng loáng ánh bạc lạnh lẽo chỉ chực chém ai đó, thân và chuôi của nó khá dài, tay cầm rất vừa tay và bị cuốn kín bởi 1 dải băng cứu thương tương tự, chỉ trừ phần chóp. Nhìn nó trông rất mới, mặc dù phần băng đã sờn và bẩn (chắc do máu).

    Cảm xúc của tôi lẫn lộn khi nhìn con dao đang chảy máu tong tỏng này, cùng với hàng loại câu hỏi hiện lên, kiểu như 'Cô ấy là ai?', 'Con dao này là sao?'..

    Tôi chợt nhận ra tình cảnh hiện tại, rồi ngừng nhìn con dao đó, đặt cẩn thận lên bụng cô ấy và để hai bàn tay cô lên trên, sau đó đứng dậy, bước từng bước dứt khoát và có phần nhanh về hướng khu chung cư tôi đang ở.

    * * *

    Ràoooooo..

    Tõm, tõm, tõm..

    * * *

    Cho dù cô ấy có là ai, có số phận như thế nào, có cuộc đời ra sao, thì..

    Tôi vẫn sẽ cứu cô!
     
    PhoenixfireCá Đẹp Trai thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 29 Tháng chín 2018
  4. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

    'Ngươi không thể đánh bại được ta.'

    AAAAAAAAAAAAAAAA..

    Cảm giác đau đớn này, cô chưa từng trải qua.

    Những tia sáng nóng bỏng lao vùn vụt xung quang cô, cứa vào người cô với tốc độ chóng mặt.

    Cô không thể chống cự lại được những thứ đó, chống lại được người đang đứng trước mặt cô.

    Cô ho ra máu, mất hết sức lực, chân tay tê dại, đầu óc cô không còn nhận biết được gì ngoài âm thanh của những lưỡi dao bỏng rẫy đang tra tấn cô.

    Cô những tưởng mình sẽ chết, chết vì không đủ sức để đánh bại kẻ địch, chết vì bản thân quá yếu đuối. Cô cảm thấy bản thân mình thật đáng khinh.

    Ý thức cô dần dần bị hút vào bóng tối sâu thẳm, cô không nhìn thấy cái gì ngoài cái chết đang chực chờ.

    Đúng lúc đó, một thứ ánh sáng ẩn chứa sự điên cuồng hiện lên trong con mắt phải của cô, và nhân cách thứ hai của cô đã xuất hiện.

    Sau đó, cô không còn biết được gì nữa.

    Lúc tỉnh lại, cô nhận ra mình đang bước đi trong vô thức giữa cơn mưa, cái lạnh và ẩm ướt khiến cô cảm thấy mình thật cô đơn, cùng với cơn đau thấu xương của những vết thương cô đã phải chịu.

    Cô bây giờ chẳng khác gì tàn tật, sống không bằng chết, dù cho vẫn còn bước đi được.

    Cô không có đủ sức mạnh để tồn tại trên thế giới tàn nhẫn này.

    Cô chỉ muốn buông xuôi tất cả, không muốn sống trên cõi đời này nữa, cô có sống thì cũng không có ai quan tâm, không có ai tiếc thương cho cô.

    Mặc dù con người thứ 2 trong cô đã cứu cô trong lúc cô cận kề cái chết, nhưng cô cảm thấy điều đó không giúp ích được gì hết.

    Bây giờ cô chỉ muốn chết, cô không có lí do gì để tiếp tục làm công việc nguy hiểm này nữa, không có lí do gì để tiếp tục làm việc cho tổ chức của cô nữa, không có lí do gì để tiếp tục sống với cuộc sống nguy hiểm và tàn độc như thế này nữa. Cô chỉ muốn được thanh thản.

    Vào giây phút cô trở nên yếu lòng nhất, cô đã gặp cậu ấy.

    Cậu con trai với mái tóc trắng, cao hơn cô một chút, mặc bộ đồ học sinh, đang đứng trước mặt cô, nhìn vào cô.

    Cô nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, thì nhận ra, con ngươi màu xanh lam đó chứa đựng niềm yêu thương, sự ân cần, và nỗi lo lắng khi nhìn vào cô. Chưa từng có ai nhìn cô như thế.

    Thật là đẹp!

    Nghĩ đến đó, cơ thể cô mất hết năng lượng, cô kiệt sức, ý thức của cô lại chìm vào trong bóng tối một lần nữa..

    Cô cảm thấy khá ấm áp và dễ chịu, cơ thể cô đã được chữa trị và băng bó, có lẽ cô đã bất tỉnh và được ai đó cứu. Mặc dù cô vẫn còn thấy đau và mệt mỏi, nhưng đã tốt hơn được phần nào.

    Cô dần hé mi, thứ đập vào tầm nhìn trước tiên là trần nhà lạ lẫm chìm trong bóng tối, cửa sổ nằm bên trái được kéo rèm cẩn thận làm ánh sáng không lọt qua được.

    Chờ cho mắt từ từ thích nghi, cô đảo mắt để nhìn xung quanh.

    Cô thấy mình được đặt nằm trên giường và đắp chăn cẩn thận, cô không còn mặc áo khoác nữa và thay vào đó là những dải băng trắng cuốn kín thân.

    Bỗng cô nhìn thấy một cậu con trai tóc trắng đang ngồi trên 1 chiếc ghế bên cạnh giường cô đang nằm, có vẻ cậu đang ngủ.

    Cô vô thức chăm chú nhìn vào gương mặt của cậu, thấy rằng cậu rất ngây thơ và dễ thương khi ngủ, cô cảm thấy thật yên bình khi ở cùng cậu lúc này.

    Một cảm xúc lạ lẫm xuất hiện trong cô, cô nâng tay phải của mình lên, cố gắng chạm vào má cậu, mặt cô bắt đầu đỏ dần, hơi thở gấp gáp.

    Cô chưa từng có ham muốn được chạm vào người khác, vậy nhưng như có điều gì đó đang thúc đẩy cô để được chạm vào người con trai này.

    Khi đầu ngón tay của cô tiếp xúc làn da cậu, cô bỗng cảm thấy có 1 luồng sức mạnh nào đó truyền xuống ngón tay cô, khiến cô vô thức giật tay lại.

    Đó.. là gì vậy?

    Cô tự hỏi, trong khi đang quan sát bàn tay phải đã cảm nhận được thứ sức mạnh kì lạ đó.

    - Ưm..

    Có một âm thanh phát ra, đó là dấu hiệu của việc cậu ấy sắp tỉnh dậy.

    * * *

    - Oáp.. A, cậu đã tỉnh rồi à, may quá. Đợi mình một chút.

    Cậu đứng dậy, chạy vào trong nhà 1 lúc, rồi quay lại, tay cầm 1 cốc sữa nóng.

    Cậu đưa cho cô, cô bối rối nhận lấy cốc sữa nóng hôi hổi đó từ tay cậu bằng cả hai tay, mặt vẫn còn hơi ửng hồng vì việc mình vừa làm.

    - Cẩn thận nóng đó nha.

    Cô từ từ đưa cốc sữa lên miệng, cái ngọt và nóng của dòng sữa đó khiến cho cô cảm thấy thật sảng khoái. Uống được vài ngụm, cô đặt cốc sữa lên đùi mình, im lặng 1 lúc.

    - Cậu thấy sao rồi, đã tốt hơn chưa?

    * * * Cảm ơn cậu.

    Cậu ngượng ngùng gãi má, sau đó nói :

    - Ừ thì.. cậu lúc đó rất nguy cấp, mà mình thì tất nhiên là không thể làm ngơ được rồi. Vậy là mình đưa cậu về nhà mình liền, và sa.. sau đó t.. tắ.. tắm rửa v.. và chữa trị và b.. băng bó cho cậu..

    Mặt cậu dần đỏ ửng lên và nói lắp bắp, cô nghiêng đầu thắc mắc, không hiểu vì sao cậu lại như thế.

    * * * Xin lỗi cậu.

    * * * Vì sao vậy?

    - Kh.. không có gì đâu!

    Nghe cậu nói vậy, cô cũng không hỏi nữa, vì cô cũng chả hiểu cậu nói gì hết.

    Cậu lại hỏi cô, đổi vẻ mặt lo lắng :

    - Quan trọng hơn, tại sao cậu lại bị thương nặng như vậy, cậu đã làm gì mà để bị như thế, nói cho mình biết được không?

    Cô không muốn trả lời câu hỏi này, cô không thể nói cho cậu biết cô là một sát thủ, một kẻ giết người được, cũng như cô không thể nói cho cậu biết về những sự việc xảy ra hôm qua và cả việc cô đã làm ở đó. Bao nhiêu người đã phải chết, bao nhiêu chiếc đầu đã rơi, bao nhiêu máu đã phải đổ vì trận chiến đó.. Nếu cậu biết về nó, cậu sẽ khinh miệt cô, ghê sợ cô, và cũng sẽ ruồng bỏ cô như bao người khác đã làm với cô. Cô không muốn cậu rời xa cô dù cho chỉ mới quen nhau. Cô muốn giấu truyện đó đi, giấu những tội lỗi khủng khiếp mà mình đã làm vào một nơi không ai có thể thấy được.

    Thấy cô lại im lặng, khẽ cắn môi, cậu suy nghĩ một chút, rồi chợt nghĩ mình không nên hỏi như thế, có thể đó là chuyện tế nhị mà cô không muốn nói. Cậu nói nhỏ:

    - Mình xin lỗi, mình không nên hỏi như vậy.. A, có một vật mà mình muốn trả cho cậu, cậu đợi chút..

    Cậu rút trong túi quần một vật gì đó khá dài được bọc trong một chiếc khăn ẩm ướt, chiếc khăn đó dính gì đó tối tối, nhưng cô không nhìn rõ. Cậu tháo chiếc khăn ra, để lộ ra vật nằm bên trong. Đến lúc nhìn thấy nó, cô kinh ngạc, đôi đồng tử mở to, tim đập nhanh bất thường. Cô không ngờ lại được nhìn thấy cái thứ mà cô ghê tởm và chán ghét nhất vào lúc này.

    Con dao của cô, người bạn đã đồng hành cùng với cô suốt bao trận chiến, thứ duy nhất mà cô coi trọng. Giờ đây, nó chỉ đem lại khổ đau và nỗi buồn cho cô. Nhìn vật đã cướp đi bao nhiêu mạng sống này, cô thấy như đang nhìn vào chính con người cô - một con người vô nhân tính.

    - Đ.. Đừng.. Đừng để nó lại đây!

    Cô sợ hãi nói, không còn điều khiển được giọng mình nữa. Những cơn ớn lạnh thâm nhập vào trong đầu cô, trái tim đập loạn đi, cô run rẩy, hai tay vòng qua ôm lấy hai chân, mồ hôi cô túa ra.

    Tiếng cô rất nhỏ, gần như thì thầm, nhưng cậu vẫn nghe rõ, cậu thoáng nhìn con dao sắc bén trên tay, thầm nghĩ:

    Chắc cô ấy sợ thứ này, có lẽ mình nên cất đi thôi, hỏi cô ấy sau vậy.

    Cậu đứng dậy, dợm bước về phía bàn học, tính nhét con dao vào trong ngăn bàn cho yên thân.

    Vào khoảnh khắc cậu quay lưng về phía cô, cô ngoái đầu nhìn lại, cảm giác có một sự cô đơn thuần khiết đang dấy lên, dường như cảm thấy ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời tàn khốc của cô đang dần tan biến.

    C, cậu ấy sẽ bỏ mình sao, bước đi và không bao giờ quay lại ư?

    Nỗi tuyệt vọng khiến cô không nghĩ được gì nữa, cô vô thức giơ tay, túm chặt lấy tay cậu, hét lên:

    - Đ, đừng rời bỏ mình!

    Roẹt!

    Một thứ ánh sáng xanh biếc chợt lóe lên từ chỗ bàn tay cô đang nắm, nó lan tỏa ra khắp phòng, bao chùm lấy cô và cậu con trai ấy, tựa như các luồng sức mạnh đang thoát ra ngoài vậy.

    Cô sững sờ, trân trối nhìn nơi nguồn ánh sáng thoát ra, bàn tay đang túm lấy tay của cậu con trai đang ấm dần lên, sau đó là cảm giác nóng bỏng khôn cùng, dù vậy, cô vẫn cứ giữ chặt lấy, không buông.

    Ánh sáng xanh đó càng ngày càng tỏa sáng mạnh hơn, cuối cùng sáng đến nỗi cô không nhìn thấy một cái gì hết, tầm nhìn chỉ toàn một màu xanh, cô chỉ còn cảm nhận được bàn tay cậu con trai đang siết chặt lại tay cô.

    ẦM!

    Có cảm giác như cô đã mất hết mọi giác quan trong 1 khoảnh khắc vậy, đầu cô ong ong, đôi mắt cô từ từ mở ra.

    Căn phòng vẫn như thế, không thay đổi gì cả, chỉ trừ..

    -!

    Khi cô nhìn xuống, thứ đập vào mắt là cơ thể nằm rũ rượi của cậu con trai đó, cô giật mình, tim lỡ mất một nhịp, xuýt thì la lên một tiếng.

    Sau một hồi như thể toàn thân cô đã không còn cử động được nữa, cô vội vàng ra khỏi giường một cách vụng về, luống cuống ngồi quỳ xuống cạnh cậu con trai ấy, nâng đầu cậu ấy đặt nằm lên đùi mình. Những sợi tóc của cậu chạm vào da cô cùng với cảm giác âm ấm giúp cô nhận thức được sự tồn tại rõ ràng của cậu.

    Những vết thương có lẽ vẫn chưa khỏi, nên cơ thể cô lại nhức buốt vì cử động mạnh, nhưng cô không bạn tâm đến nó nữa, cô chỉ còn biết đến cậu con trai tóc trắng này.

    Gương mặt cậu trông thật trẻ con, ngây thơ và vô lo vô nghĩ, cậu không có một cử chỉ nào cho việc sẽ tỉnh lại, điều này làm cho cô càng thêm sợ hãi.

    Cô bắt cổ họng mệt mỏi của cô phải phát ra những âm thanh khàn đục trong căn phòng lạnh lẽo này:

    - Làm ơn.. tỉnh dậy đi.. đừng bỏ mình ở trên thế giới này một mình..
     
  5. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 3

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Bóng tối vẫn ngự trị trong căn phòng này, tối tăm và lạnh lẽo, không khỏi khiến người ta rùng mình vì sợ.

    Có hai con người bên trong đó- một cậu con trai đang nằm trên giường và một cô gái đang ngồi bên cạnh và đang nắm chặt tay cậu.

    - Tỉnh lại đi.. xin cậu..

    Cô đã nói cậu đó không biết bao nhiêu lần, đến mức giờ nghe nó như một âm thanh kì cục nào đó. Nhưng cô không ngừng vì nó bây giờ chính là mong ước duy nhất của cô.

    Bàn tay cô nóng ran, mồ hôi chảy ra khiến cho cô khó chịu, nhưng cô không thể nào chịu được việc không chạm vào người này, dù chỉ một phút.

    Cô cứ đăm đăm nhìn vào gương mặt cậu, luôn miệng cầu nguyện mà có khi cô cũng chả biết được mình đang nói gì nữa.

    Sau khi ngồi hàng giờ cầu cho cậu tỉnh lại, cô đã gần kiệt sức, hai bờ mi cụp lên cụp xuống, ý thức của cô đang chống chọi với mệt mỏi và cơn buồn ngủ một cách yếu ớt. Cơ thể cô cũng dần nặng lên, làm cô không thể điều khiển được nữa.

    Sau cùng, cô thiếp đi.

    - Píp.. Píp..

    Âm thanh lạ lùng vang lên khiến tiềm thức cô quay trở lại, cô mở mắt.

    Nhận ra mình đang nằm lên ngực cậu con trai tóc trắng đó nhờ sự ấm áp, nhịp tim và tiếng thở đều đặn, cô không khỏi hốt hoảng và bối rối, liền vùng dậy ngay.

    Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, cô mới để ý thấy tiếng kêu vang lên từ nãy tới giờ, bèn dáo dác tìm vật phát ra nó.

    Loay hoay một lúc thì cô nhận ra có một thứ gì đó đang phát sáng trong túi quần cậu con trai, liền cẩn thận lấy nó ra.

    -?

    Cô không hiểu cái vật dẹt dẹt và có một mặt đang sáng trưng cùng với những biểu tượng đang chuyển động trong đó là gì, cô thử ấn vào một biểu tượng nào đó.

    - May quá, tắt rồi..

    Sau khi cô ấn, không còn tiếng động nào phát ra nữa, thấy an tâm nhưng chẳng được bao lâu thì cô lại tò mò về cái vật này. Có vẻ như nó không thuộc về thế giới của cô vì cô chưa từng thấy vật này.

    Một hình khác lại hiện lên, gồm toàn một dãy những chữ cái và con số, cô bất chợt hướng mắt mình về dòng chữ có ghi "ママ" (Mẹ)

    Như một mũi tên đâm vào tim cô, cô run rẩy nhìn dòng chữ ngắn ngủi này, tay cô rung lên bần bật, làm vật đó xuýt rơi xuống đất.

    Mẹ!

    Cảm giác như có một nỗi đau đang dày vò trong người cô khiến cô không thở được, dòng chữ này đã gợi lại cho cô một kí ức kinh khủng và chết chóc. Cô vẫn còn nhớ như in cảnh vật hỗn loạn ngày hôm ấy.

    Người bố đáng kính và người mẹ hiền hậu của cô đã bị giết một cách tàn nhẫn.

    Và đôi mắt trong sáng của cô hồi ấy đã bị vẩn đục khi chứng kiến tận mắt cái cảnh mà không ai muốn nhìn thấy, trong một đêm đáng sợ và sặc mùi tanh của máu..

    Không! Cô không thể nghĩ thêm được, cô đã cự tuyệt quá khứ rồi cơ mà, cớ sao vẫn còn sợ hãi cái đó chứ? Không, cô không muốn điều đó, cô muốn chối bỏ nó khỏi tiềm thức của mình, không được nghĩ về nó, không được..

    Nhưng ngón tay cô không chịu nghe lời cô, từ từ nhích từng chút một về dòng chữ ấy, hình như một phần yếu ớt trong cô vẫn không thể quên được kí ức và đã thuyết phục được cô để chạm vào dòng chữ đó như là một cơ hội để có thể cứu sống được mẹ cô.

    Và rồi.. (Ấn)

    "Alô, Shinno à? Con gọi làm gì vậy?"

    Khi nghe tiếng nói đó, cô mới giật mình, sau khi lơ mơ suy nghĩ một lúc, thì mới nhận ra là mình đang cầm cái vật của cậu con trai đó.

    Theo như suy đoán của cô thì đây là một dụng cụ dùng để liên lạc, và cô đã ấn liên lạc với mẹ của cậu con trai đó trong khi đang hoang tưởng.

    Giờ cô phải ứng biến thế nào bây giờ nhỉ? Tự nhiên gọi cho người ta, mà lại còn không quen nữa, nhỡ người ta lại tưởng mình là người xấu thì sao?

    Theo như lời nói đó thì cậu ấy tên là Shinno thì phải? Được rồi, cô sẽ tận dụng chỗ thông tin ít ỏi đó để hành sử cho hợp lí thôi.

    - A.. cháu chào bác ạ, cháu là bạn của Shinno ạ, cháu lỡ ấn vào cái thứ này để liên lạc với bác ạ, cho cháu xin lỗi, cảm ơn bác vì đã chăm sóc cho bạn ấy, cháu cảm ơn bác, tạm biệt bác!

    "Hả, ế? Đợi đã.."

    Cô liền ấn luôn vào cái biểu tượng màu đỏ gần giống với cái vừa nãy một lần nữa, tiếng động lại ngừng, cô thở phào nhẹ nhõm.

    * * * Ể, mình vừa nói cái quái gì vậy?

    Nhớ lại điều cô nói với mẹ Shinno (từ giờ gọi là thế nha), cố mới ngớ người ra vì cô cư xử như bị làm sao ý, lại còn tắt cái rụp, bảo sao người ta không nghi ngờ chứ? Thôi Shinno này, cậu giải quyết giúp mình nha.

    Cô chán nản đặt vật đó lên một cái bàn nhỏ, tự nhủ sẽ không ngu mà chạm lại vào cái thứ kì quặc đó một lần nữa.

    Sau đó cô lại ngồi vào chiếc ghế cạnh giường Shinno đang nằm, nhìn cậu bằng khuôn mặt buồn rầu, không biết cứ thế này đến bao giờ đây? Có gì để làm không ta?

    Cơ mà bây giờ đang là buổi sáng đúng không nhỉ, thế thì cô phải đi chuẩn bị một chút mới được.

    - Xin lỗi Shinno nha, cho mình tự tiện một tí nhé.

    Rồi cô bắt đầu đi loanh quanh căn phòng của cậu con trai đó để tìm phòng vệ sinh, cảm thấy sợ sợ vì hơi tối.

    Mà công tắc điện đâu nhỉ? Tìm nó trước vậy.

    Cô ngó nghiêng xung quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy một cái ở sát gần cửa ra vào. Cô lấy tay ấn, sau đó cả căn phòng trở nên sáng trưng.

    - Á.. chói quá!

    Vì đã quen với bóng tối ở trong phòng, nên cô không thể thích nghi được với ánh sáng ngay lập tức được, cô lấy tay dụi dụi mắt, sau đó mở mắt ra quan sát căn phòng của cậu con trai có tên là Shinno này.

    Căn phòng rộng khoảng 6 jou theo cô tính, nó cũng không có nhiều đồ đạc lắm, chỉ có một bộ bàn ghế, một chiếc giường nơi Shinno đang nằm, trông cũng khá bình thường, à mà cô còn chưa vào các phòng khác mà.

    Cô ngắm nhìn căn phòng khá sạch sẽ này một lúc, rồi quyết định đi tìm phòng vệ sinh tiếp.

    - Ưm.. Chắc là đây rồi.

    Cô bước vào căn phòng nhỏ với một chiếc bồn tắm và chiếc vòi, cô cởi chiếc áo sơ mi màu trắng và chiếc quần Short mà Shinno đã mặc cho cô cùng với những dải băng dài và dính đầy máu vào trong một cái chậu. Cô lại cảm thấy nhức buốt của các vết thương vẫn chưa khỏi hẳn cùng với cái lạnh khi cởi đồ.

    Sau khi đổ đầy bồn tắm bằng nước nóng và ngâm mình vào đó một lúc, cô thấy thật sảng khoái, mọi nỗi lo âu và muộn phiền như tan biến chỉ trong một nốt nhạc, cả người cô tê tê và không còn cảm thấy gì về cơn đau nhức nữa. Cô thở phào nhẹ nhõm và chìm sâu vào bồn nước đến nỗi suýt thì ngủ quên.

    Thay quần áo xong (tìm mãi mới thấy một bộ), cô lại ngồi bên cạnh Shinno đang ngủ say, trong lòng lại cảm thấy đau đớn vì người con trai này.

    - Không biết.. cậu sẽ ra sao đây?

    Cô thoáng nghĩ, sau đó hạ quyết tâm, rướn người về phía Shinno, mặt gần sát mặt cậu. Tim cô bỗng đập liên hồi, mặt đỏ ửng lên, cô không dám chắc là mình sẽ làm gì tiếp theo, nhưng đã hình dung ra đại khái được.

    Hơi thở cậu đều đều, gương mặt trắng trẻo so với con trai và non nớt y như một cậu bé hiện lên rành rành trước mắt cô, cô cảm thấy như mình đang làm một việc tội lỗi, nhưng cô không thể ngăn nổi mình lại bằng một chút nỗ lực được. Cô đang chống trọi lại ham muốn làm việc đó bằng hết sức mình.

    - Không.. Mình không được..

    Sau một phút không thể kháng cự được nữa, cô đã nhận ra môi mình đã chạm vào môi cậu con trai đó, cảm giác ẩm ướt khiến cô nhất thời không nghĩ được gì nữa, cô cứ giữ nguyên tư thế đó, đầu óc cô mơ màng.

    "Tình yêu của mình với một người sẽ cứu rỗi người đó"

    Ánh sáng đột ngột tỏa ra trước tầm mắt cô, bao phủ thị giác cô, y hệt như đêm hôm qua.

    Cô bất ngờ, rời đôi môi còn đang khám phá những điều mới lạ ra, rồi ôm chặt lấy Shinno.

    Cảm giác nóng bỏng lại lan khắp người cô, cô nghiến răng, nhắm chặt đôi mắt giờ đây đang chìm trong màu xanh lè của sức mạnh bí ẩn bên trong thứ ánh sáng chói lóa đó. Trong đầu lởn vởn một suy nghĩ:

    Nếu cậu có chết, thì mình sẽ chết cùng cậu

    Mang theo cái thứ tiêu cực đó, cô để trôi tâm trí đi, không cảm nhận gì hết trừ cơn đau ngày càng cùng cực, cô đã sẵn sàng chết, miễn là được ở bên cậu con trai này.

    Cô đơn, thật sự là quá cô đơn, cuộc đời cô gần như chỉ toàn một nỗi cô đơn mà cô phải chịu đựng trong đau khổ và bất hạnh. Giờ đây cô chỉ tha thiết được ở cùng cậu con trai mà cô chỉ vừa mới quen hôm qua này, đó là mong ước duy nhất của cô bây giờ.

    Mọi thứ dường như vô nghĩa với cô bây giờ, cô càng ôm chặt lấy Shinno, chờ đợi từng giây phút tiếp theo trôi qua.

    Thật là chậm, cô còn phải chịu đựng bao lâu nữa đây?

    Cơn đâu cũng dần tan biến, nói đúng hơn là cô không còn cảm thấy hay nhận biết được một chút gì nữa, kể cả cơ thể của Shinno, kể cả cảm giác bỏng rát khó chịu đó nữa.

    Và, trong một khoảnh khắc, cô tưởng như không còn tồn tại nữa, tưởng như hoàn toàn biến mất trên cõi đời này.

    Mình.. chết rồi sao?

    Ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu thì cô đã phải ngẫm lại, bởi vì chết rồi thì làm sao mà suy nghĩ được nữa chứ, ngốc thật.

    Cô đã cảm nhận được từng bộ phận, từng thớ thịt của mình, nó như vừa mới được thả vào một ngọn lửa vậy, cô thấy đau rần cả người.

    Tai cô thì ù, mũi thì cứ như có cái gì đó chặn lại phía trước khiến cho cô thở khó nhọc, còn miệng thì cứng đơ ra, không mở được

    Cô vẫn không dám mở mắt ra vì cứ sợ một cái gì đó, khi nhận thức được rằng cô thể cô đã gần như trở lại bình thường, đôi hàng mi của cô mới hé ra, hơi chậm.

    Như là mọi thứ đã tàn lụi hết trên đời này, nên cô chỉ thấy một màu đen thăm thẳm phía trước, để một lúc vẫn thế, cô lo sợ chẳng mình lẽ bị phế rồi sao?

    Nhắm mở mắt vài lần thì dần trở lại bình thường, cô thở phù một cái nhẹ nhõm.

    - Ế?

    Có vẻ như cơ quan vị giác của cô đã trở lại bình thường.

    Căn phòng, mọi thứ, đều bình thường, không chút thay đổi khiến cho cô bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đáng lẽ cũng phải nổ tung cả căn phòng hay gì đó cơ chứ, theo như cô nghĩ. Nhưng thôi, không làm sao là tốt rồi.

    Cô vụng về ngồi dậy, cảm thấy bên dưới có cái gì đó mềm mềm, cô đoán là mình lại ngồi lên Shinno rồi.

    Cẩn thận trèo xuống khỏi người Shinno, cô lo xa rằng sẽ gây tổn thương cho cơ thể mềm yếu của cậu.

    Đúng lúc chân cô chuẩn bị chạm xuống nền đất thì..

    - Oái!

    Cả người cô bất ngờ bị nghiêng sang bên trái, chuẩn bị cho một cú ngã sấp mặt thảm hại mà cô không thể ngăn cản được.

    -!

    Bỗng một thứ gì đó nắm chặt lấy tay cô, sau khi nhận biết cảm giác đó, cô bị kéo mạnh về hướng ngược lại so với hướng đà rơi của mình.

    Cả người cô được chặn lại nhưng cô không cảm thấy đau, thay vào đó cô cảm nhận được hơi ấm lan truyền qua từng thớ thịt. Trong khi đầu óc cô đang cố gắng giải thích những điều vừa mới xảy ra, thì một giọng nói êm dịu phát ra:

    - Cậu có sao không?

    Khoảnh khắc những lời đó truyền đến tai cô, cô thẫn thờ, đồng tử dãn ra hết mức, giờ thì cả tâm trí cô cũng trở nên trì trệ.

    Giờ trong đầu cô chỉ hiện lên một suy nghĩ, cũng chính là ước mong duy nhất của cô suốt từ hôm qua đến giờ. Lời cầu nguyện đã phát ra khỏi miệng cô bao lần, giờ cứ lởn vởn trong tiềm thức của cô. Cô không biết mình nên làm gì, hay là cứ giữ nguyên tư thế này, cảm nhận sự ấm áp dễ chịu này, dù là bao lâu cũng được, hoặc..

    Dường như đã quyết định, vừa là để xác nhận giọng nói tưởng như mơ hồ ấy, cũng chính là để xác nhận câu trả lời cho mong ước duy nhất của cô, cô từ từ ngẩng đầu lên.

    Nhìn thấy gương mặt lo lắng bên dưới mái tóc trắng và đôi mắt xanh đang nhìn thẳng vào mắt cô, tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi, sau đó, một giọt nước mắt lăn dài trên má cô.

    Nhưng cô không nhận ra nó, vì sự chú ý của cô dành toàn bộ cho cậu con trai đang ở ngay trước mặt này.

    - Sa.. sao vậy? M.. mình đã làm gì sai à?

    Nghe thấy giọng nói đượm vẻ bối rối và lo lắng đó, cô mới sực tỉnh. Nhận thấy mình đang khóc, cô đỏ bừng mặt, luống cuống quệt nước mắt đang tràn ứ ra trong cơn xấu hổ. "Kh.. không có gì.."

    Lúc đó, hàng loạt cảm xúc trong lòng cô như đang quyện vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn mà cô không thể tháo gỡ ra được, cũng không thể kìm nén lại được, vậy nên cô vẫn cố lau nước mắt chỉ để che đi bộ mặt thảm hại này vì cô không thể để cậu nhìn nó.

    Khi nhận thức được rằng mình đang ngồi lên Shinno, và cậu đang nhìn cô trong tâm trạng có lẽ cũng rối bời y hệt cô lúc này, cô biết mình không thể kéo dài thời gian thêm được nữa. Cô hạ tay xuống, mặt cúi thấp, không dám nhìn vào đôi mắt trong sáng, không chút tội lỗi của cậu đang nhìn lại.

    - Mình.. đã rất sợ..

    Giọng cô run run và như bị nghẹn lại, nhưng cô cố gắng nói ra từng câu từ mà cô đã rất muốn nói với cậu con trai này.

    - Mình sợ.. cậu sẽ không bao giờ.. tỉnh lại nữa, cậu sẽ.. biến mất khỏi tầm mắt mình, bỏ rơi mình lại.. một mình.

    Cô dùng hết sức để thổ lộ những tâm tư của cô, cho người mà cô mới quen tầm một ngày này, người mà cô đã trót dành một thứ tình cảm khó tả, đã khắc sâu vào tim cô.

    Tại sao cô lại nói những lời đó, tại sao cậu con trai ngay trước mặt cô lại quan trọng đến vậy, cô không hiểu được. Hai người chỉ như hai người xa lạ tình cờ gặp nhau, vậy sao cô lại khổ sở như thế này? Gắng sức như thế này? Trong thâm tâm dường như cô đã chối bỏ tất cả, vứt bỏ tất cả, vậy tại sao một phần trong cô lại chứa hình bóng của cậu con trai này sâu đậm đến như vậy? Cô còn quá ngây thơ, không thể hiểu những điều đó.

    Những ý nghĩ mãnh liệt chiếm lấy trí óc cô, đầu cô nóng lên, cơ thể run lẩy bẩy, hai hốc mắt giờ lại ẩm ướt cùng với vài giọt lệ long lanh rơi xuống đùi cô.

    - Mình rất cô đơn.. mình rất sợ.. sợ phải cô đơn một mình.. m, mình đã từ bỏ cuộc đời này.. mình ghét phải sống thế này.. mình sợ, sợ lắm..

    Những từ ngữ tuốt khỏi cổ họng cô trong nỗi sợ hãi cùng với cảm giác khốn khổ như cô đã phải chịu đựng bấy lâu nay. Cơ thể gần như không còn sức lực nữa, cô cúi người, suýt đổ rạp xuống.

    Hai vai cô đột nhiên được đỡ lại, sau đó, cô ngỡ ngàng vì những điều đang xảy ra.

    Cậu con trai ôm chầm lấy cô, rất dịu dàng và ấm áp, cậu ôm cô như không để cô vuột đi đâu nữa, và nói bằng chất giọng trầm ấm nhất:

    - Đừng lo, còn có mình mà, mình sẽ luôn ở bên cậu.

    Mọi nỗi sợ, nỗi lo lắng đột nhiên bay biến hết trong lòng cô.

    Thay vào đó, là một cảm giác đẹp đẽ, dễ chịu vô cùng thấm dần vào trong người.

    Nước mắt cô lại sắp sửa trào ra, cô cố nén cảm xúc đang dâng trào và ôm chặt Shinno. Cô nhắm mắt, cố gắng nói từng câu từng chữ như thể sắp kiệt sức:

    - T.. tại sao.. cậu lại nói.. như thế? Mình không đáng để.. được một người.. trong sáng như cậu ở bên. Mình.. đã lấm bẩn.. không thể gột sạch được nữa. Tại sao.. lại cứu người như mình.. mình không đủ tư cách để.. sống nữa.. mình chỉ muốn chết.. biến mất khỏi thế giới này..

    Lắng nghe cô thổn thức nỗi lòng, cậu con trai đó vẫn giữ nguyên tư thế, ôm lấy cơ thể mảnh mai đang run rẩy đó. Sau khi cô nói hết, cậu im lặng một lát, như để cân nhắc từ ngữ mình cần nói.

    - Này, Sora.

    Cô giật mình, sau khi nghe thấy cái tên đáng hận của cô mà cô chỉ muốn lấp kín lại. Cô không còn giữ được bình tĩnh, vụng về hỏi Shinno bằng chất giọng yếu ớt:

    - Tạ.. tại sao.. lại.. biết tên mình?

    Ồ, mình cũng không biết, chỉ là sau khi mình bị ngất đi, vì sao thì không rõ, thì mình đã biết được một số điều về cậu, bao gồm cả tên cậu, có lẽ vậy. Nhưng chỉ một chút thôi, đa phần là không rõ.

    -?

    Không để cô kịp nói gì, cậu tiếp tục:

    - Vói mình thì, mạng sống cũng chả có gì quan trọng, mình luôn luôn coi thường cuộc sống này, cuộc sống mà mình đang nắm giữ, có lẽ là vì mình không hiểu được giá trị thật sự của nó, hoặc là vì mình chưa biết những thứ có ý nghĩa khác tồn tại trên thế giới này, thế nên mình cũng không xem trọng tính mạng, cũng như không quá sợ cái chết, coi mọi thứ gần như vô nghĩa nếu không có gì thật sự đáng để để tâm, nhưng..

    * * *

    - Đó là lúc trước, còn khi mình gặp cậu, mình đã gần như có một động lực để bước tiếp, thoát khỏi chuỗi những thời gian buồn khổ. Chính cậu đã giúp cho mình nhìn thấy một sự khác biệt và mới lạ (còn có thể gọi là tò mò: V), mình cũng không biết tại sao, nhưng cảm xúc của mình rất rõ ràng, và nó đều hướng về phía cậu.

    - Nhưng.. thế thì sao.. mình vẫn chỉ là.. một thứ đồ bỏ đi.. không ai quan tâm tới mình đâu.. không ai chấp nhận mình hết..

    - Chậc, mình nói thế vẫn chưa đủ sao, vậy thì, do mình không giỏi văn lắm, nên nói thế này có hơi kì, nhưng..

    Cậu nâng người cô thẳng trở lại, đối diện với ánh mắt cương quyết và cứng cỏi của cậu, cô trở nên yếu đuối, cô đang chuẩn bị chò những lời sỉ vả, hoặc tệ hơn là chửi rủa dành cho cô, có lẽ cô chỉ mong chờ điều này từ mọi người, vì, không có thứ gì tốt đẹp có thể dành cho cô được.

    Trong khi hai tay bám chặt lấy hai vai cô, cậu nói, bằng giọng vững vàng:

    - Sora, cậu là mục đích sống của mình.

    Tách, tách..

    Những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã, trong khi người tạo ra chúng lại ngồi đơ ra đấy, bất động.

    - Chính vì thế, nên cậu không còn là một người vô dụng, vô giá trị nữa, cậu có thể sẽ nhận những lời lẽ cay nghiệt, những lời khinh bỉ từ người khác, sẽ bị hành hạ, nguyền rủa, nhưng mình tuyệt đối sẽ không quay lưng lại với cậu, bởi cậu gần như mọi thứ mình cần (thật à), để không phải lạc lõng cô đơn trong căn phòng thiếu sinh khí này nữa, bởi mình đã có một người nữa để cùng chia sẻ những điều mình muốn thổ lộ, những điều mình còn đang giấu kín. Vậy nên cậu không được chết, vì mình cần cậu, cần nhiều hơn cậu nghĩ rất nhiều.. nghe cứ giống tỏ tình nhỉ?

    Sau một hồi những lời có thể nói là thành thật nhất của Shinno, cậu gãi đầu, ngượng ngùng nói.

    Mặt cô nóng dần lên, kết hợp với những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng rơi, đến nỗi cô phải cúi gằm xuống vì xấu hổ, quệt đi quệt lại cánh tay lên đôi mắt vừa khóc rất nhiều.

    - Ha.. ha ha.. đúng là giống thật. A ha ha ha..

    Đây là lần đầu tiên cô cười thực sự vui vẻ và thật lòng đến vậy.

    Cô đã khắc ghi vào lòng là sẽ không mang bất cứ biểu cảm, cảm xúc nào nữa, chỉ được phép trưng ra bộ mặt trống rỗng và giả dối của mình để mọi người không phán xét gì nữa, và đóng kín mọi thứ lại.

    Nhưng, người đã đem cô trở lại, chính là người đang ngồi trước mặt cô đây.

    Chính vì có cậu, nên cô không còn tự lừa dối mình nữa, và thể hiện những cảm xúc của cô bây giờ.

    Vì có cậu, nên cô đã dần chấp nhận quá khứ, và lại có niềm tin để vững bước tiếp trên con đường của chính cô.

    Bởi cậu đã nói là cậu cần cô, nên đó chính là lí do để cô sống tiếp. Dù chỉ mới biết nhau nhưng có lẽ tình cảm của cô đã vượt xa những tình cảm bình thường, và chỉ cần cậu chấp nhận cô, thì cô sẽ cố gắng sống, vì cậu..

    Vì thế, cô chỉ còn cách đối mặt với quá khứ bi thảm, và quay lưng lại, hướng tới tương lai.

    - Vì vậy, đừng bi quan như cậu đã từng nữa, hãy cười đi, cười nhiều vào. Dù mình không biết rõ về cậu, không biết quá khứ cùng gánh nặng mà cậu mang trong mình, cũng không hiểu rõ cảm xúc của cậu. Nhưng vì mình sẽ cùng đồng hành với cậu, sẽ cùng bước trên con đường cậu đang đi, nên cậu không có lí do gì để buồn khổ nữa. Mình sẽ dần hiểu về cậu, hiểu những điều cậu giữ trong lòng, và sẽ chia sẻ, an ủi, động viên cậu, giống như một người bạn. A, có khi còn hơn thế nữa..

    -..

    Trong một căn phòng, dưới ánh nắng trong lành vào buổi sáng qua của sổ rọi lại, cậu con trai đó đã nói với cô những điều cô không bao giờ có thể nghĩ ra. Và những điều đó đã giúp cô nhận ra những thứ tốt đẹp vẫn còn sót lại trên thế giới này.

    - Theo mình, không có một sinh vật nào không đáng được sống cả, dù rằng có tự hạ thấp mình đến đâu, thì chỉ còn tồn tại đã là một điều đáng quý rồi. Miễn là có được một lí do để sống, thì phải sống hết mình vì nó. Và cậu cũng vậy, cậu phải sống, vì mình cần cậu.

    Những lời đó đã phá vỡ bức tường bao bọc trong tim cô, chạm đến những điều cô đã giấu kín bấy lâu nay, và đưa cô trở lại với con người thật của mình. Cô không ngờ sẽ được nghe những lời nói này, và càng không ngờ hơn nữa là người đó lại là cậu con trai tóc trắng tên Shinno này.

    Cô ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt ngập tràn ấm áp của cậu ấy. Đôi mắt này, giọng nói này, mọi thứ của Shinno là một món quà của Chúa sao? Là mọi thứ cô cần sao?

    Cảm xúc của cô, không thể kìm lại được nữa.

    Một nụ cười, tựa như đóa hoa nở chậm hiện ra trên môi cô, non nớt, và yên bình.

    - Shinno!

    Ngay sau đó, không chút lưỡng lự, cô nhào vào lòng Shinno, vùi mình trong sự ấm áp đó và khóc nức nở.

    - Cảm ơn.. cảm ơn cậu.. cảm ơn cậu, Shinno.

    Những lời nói từ tận đáy lòng của cô phát ra liên tục, bởi cô cảm thấy được thanh thản, bởi cô đã được tha thứ.

    Dần dần, đầu óc cô trở nên nặng trĩu, sức lực cũng cạn kiệt, cô dần mất đi quyền kiểm soát cơ thể mình.

    Cuối cùng, một cảm giác thanh bình, dễ chịu ập tới, cuốn trôi tâm trí cô.

    Và, cô thiếp đi..
     
    Chỉnh sửa cuối: 16 Tháng một 2019
  6. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 4

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ngắm nhìn Sora đang say ngủ trong vòng tay mình, cậu vô thức mỉm cười.

    Cậu vén mái tóc của cô lên, trông thấy đôi hàng mi ươn ướt và quầng mắt đỏ lựng cho thấy cô đã khóc rất nhiều.

    Cậu biết và hiểu điều đó, bởi chính cậu đã chứng kiến khi nãy, lúc mà Sora đã khóc, và áo cậu vẫn đang ướt đẫm do nước mắt của cô thấm vào.

    Nhưng dù thế, bây giờ trông cô vẫn thật đáng yêu. Khuôn mặt dễ thương, đôi má hồng hào, nhịp thở đều đặn, khi ngủ như thế này trông Sora như một thiên thần vậy. Sự yếu đuối của cô đã tan biến hết, kể cả trong mắt cậu.

    Cậu nhẹ nhàng đặt Sora lên giường, cẩn thận đắp chăn cho cô. Sau đó nhìn cô một lần cuối.

    - Đúng là, không hiểu chuyện gì xảy ra luôn. Mình tệ thật.

    Cậu thở phào, đứng dậy và cử động vài cái để chắc chắn rằng cơ thể mình đã hoàn toàn bình thường, theo như cậu nghĩ.

    Để chắc chắn mọi thứ đều bình thường từ lúc cậu ngất đi, Shinno nhìn quanh cả căn phòng, sau đó còn đi sang các phòng khác để kiểm tra nữa.

    - Ừm, có vẻ là ổn.

    Cậu nhìn đồng hồ treo trên tường.

    - Oái, đã 7 giờ kém 5 rồi sao? Còn phải đến trường cơ mà?

    Với một người theo chủ nghĩa mọi thứ đều phải hoàn hảo, thì việc nghỉ học hoặc đi học muộn là một hành động không thể chấp nhận được. Cậu mà bị phạt thì toi.

    Cho dù cô gái ấy có quan trọng thế nào đi chăng nữa, thì cậu vẫn không dám bỏ mặc việc học hành như thế được (đúng chuẩn con mọt sách~).

    Shinno luống cuống chạy vào phòng thay đồ thay đồng phục và còn không kịp ăn gì. Sau khoảng 5 phút chật vật chuẩn bị, cuối cùng cậu mới bước được ra chỗ cửa để chuẩn bị đi học. Trước khi đi, cậu ngoái lại, nhìn về phía Sora đang ngủ.

    * * * Cố gắng lên nhé.

    Xoạch!

    - Thưa cô, em vào lớp!

    Shinno thở hồng hộc sau khi chạy như một thằng điên, do cậu chả kịp ăn uống gì mà cứ thế một mạch chạy đến trường, nên hiện giờ cậu vừa đói vừa mệt. Cậu ngồi vào chỗ với bộ dạng khổ sở sau khi được cô cho phép vào lớp.

    - Haizz, số mình khổ thật!

    - Ối chà, hiếm khi mình thấy cậu đến muộn nha, à không, phải là chưa từng thấy đó.

    Shinno quay mặt về bên trái, phía cô bạn Shizuka vừa nói. Cậu cười trừ, nói cho qua:

    - Chào Shizuka, mình hôm nay bận một chút nên mới trễ mà, chứ có gì đâu..

    Shizuka cười mỉm, vuốt nhẹ mái tóc tím dài mượt được chăm sóc rất cẩn thận của cô, trong khi vẫn nhìn Shinno chăm chú. Cô nhẹ nhàng bắt bẻ cậu:

    - Mình biết rõ cậu mà, cái người bất cần đời như Shinno thì có gì đáng để cậu dành thời gian vào đâu mà "bận" chứ. Với lại cậu còn ở một mình nữa mà, nên điều cậu vừa nói không thể dùng để làm cái cớ đâu nha.

    Nếu là ngày thường thì cô nói thế hoàn toàn đúng, và cậu rõ ràng là viện cớ, nhưng hôm này thì lại khác.

    Bởi hôm nay, trong tim cậu đã xuất hiện một người, một người có thể thay đổi con người cậu, một người rất đặc biệt và rất quan trọng đối với cậu, và cậu thề cả tính mạng là sẽ bảo vệ người đó..

    - Ừ thì.. mình ngủ quên đó, được chưa?

    Nhưng thôi, cậu không nên để lộ những cảm xúc đó của cậu ra ngoài, chưa phải lúc này..

    - Thôi vậy, mình tạm tha cho Shinno-kun đó, nhưng lần sau thì biết tay nha~!

    - Biết rồi mà..

    Cậu nói chuyện với Shizuka như bao này khác, vẫn thân thiện như thế. Chính vì tính cách dịu dàng, tốt bụng, thân thiện và hơi có phần bí ẩn nên cậu mới có thể làm bạn được với cô - người bạn đầu tiên và có lẽ là duy nhất trong cái trường này mà cậu có thể thoải mái nói chuyện.

    Shizuka rất đặc biệt, không vui vẻ hay quậy phá như những học sinh khác, chỉ lặng im nhìn họ, và học lực cũng rất tốt, giỏi về mọi mặt như nấu ăn, trang điểm.. nhưng lại khá nhạy cảm. Vì những điều đó nên cậu mới muốn Shizuka trở thành bạn của mình.

    Nhưng dù là thế, thì cảm xúc của cậu vẫn như thế, vẫn bị ràng buộc trong cảm giác cô độc và tối tăm, khiến những biểu cảm của cậu gần như giả dối. Khi đó chỉ có một tương lai mù mờ, không xác định dành cho Shinno, vì cậu không hiểu và không muốn hiểu những ý nghĩa thực sự của cuộc sống này.

    Nhưng giờ đã khác..

    Sau cả một ngày ở trường, Shinno hoàn toàn không tiếp nhận thêm một chút kiến thức nào, hay chí ít là một lời của giáo viên. Trong đầu cậu chứa đầy hình ảnh về Sora và đầy những thắc mắc về cô ấy. Cậu không ngừng thúc giục thời gian trôi nhanh hơn dù biết làm thế chẳng có ích gì.

    Và hiện cậu đang chạy thật nhanh về từ cửa hàng cùng với những nguyên liệu nấu ăn, cậu định sẽ làm món cơm cà-ri, thay vì mì tôm như mọi bữa.

    Giờ đã là gần 6 giờ.

    Shinno đang có một cảm giác khác lạ, không như trước kia, bởi có một điều đang hối thúc cậu trở về, rất mãnh liệt. Sự kiên nhẫn của cậu gần như không còn, nên Shinno đang chạy nhanh nhất có thể.

    Đoạn đứng trước cửa, Shinno đút chìa khóa vào, vặn mở, và cậu đặt tay lên nắm cửa, cùng với một vài suy nghĩ trôi qua:

    Mình có rất nhiều điều muốn nói, muốn chia sẻ với cậu, muốn cùng làm nhiều thứ với cậu.

    Và ý nghĩ cậu lo sợ nhất:

    .. Mong tất cả không phải là mơ.

    Cậu lấy hơi, vặn nắm đấm cửa, và mở cửa ra.

    - Mình về rồi!

    Quang cảnh trước mặt Shinno vẫn như thế, không có gì thay đổi từ lúc cậu đi.

    Shinno từ từ bước đến chỗ giường cậu, nhẹ nhõm hẳn khi nhìn thấy khuôn mặt Sora đang say giấc. Dường như điều duy nhất Shinno quan tâm trên đời này chính là cô ấy vậy.

    Sau một thoáng bồi hồi nghĩ ngợi, cậu quyết định gọi Sora dậy, như thể việc đó khó khăn lắm vậy. Shinno không biết nên gọi thế nào cho phải, cuối cùng cậu chọc nhẹ vào má Sora và dúi dúi như thế cùng với lời báo:

    - Sora, đến lúc dậy rồi đấy.

    Biết rằng cô mệt và bị thương rất nhiều, còn bị ảnh hưởng tâm lí và gì gì đó nữa, nhưng Shinno phải có nghĩa vụ chăm sóc cho cô, nên không thể cứ để Sora ngủ như thế này được, vả lại Shinno cũng muốn nói chuyện với cô nữa.

    - Ưm.. ư..

    Gương mặt Sora chuyển thành biểu cảm khó chịu dễ thương giống như những người khác khi bị đánh thức. Vài giây sau cô dụi dụi mắt và mở mắt ra, chạm ngay ánh mắt Shinno đang nhìn lại cô.

    -?

    Hai má Sora bỗng đỏ bừng, cô ngay lập tức ngồi thẳng dậy, dụi mắt liên tục bằng cả hai tay, sau đó cúi mặt xuống phía dưới.

    Shinno cũng bất ngờ, tự nhiên lại rơi vào tình huống này, lời nói của cậu bỗng trôi tuột đi đâu mất. Cậu không biết nên xoay xở làm như thế nào với một cô gái đang xấu hổ vì bị mình đánh thức một tí nào.

    Cả hai giữ nguyên tư thế, một người thì ngồi trên giường, mặt cúi gằm như mắc tội gì, còn một người thì quỳ dưới nền nhà, nhìn người kia với vẻ mặt khó xử trong một lúc lâu.

    (Thế này là thế nào? Sao mình lại không biết nên nói gì trong hoàn cảnh này vậy? Sao trình độ ăn nói của mình thảm hại thế này) Shinno thầm nguyền rủa bản thân.

    Cuối cùng, hình như không chịu nổi cái áp lực vô hình của sự im lặng này nữa, Sora nói với âm lượng chỉ vừa đủ để lọt tai cậu:

    - C.. cảm ơn cậu.. Shinno-kun..

    Những từ mà Sora phải khổ sở để nói ra khiến Shinno cảm thấy một thứ cảm xúc gì đó dâng lên trong người, làm xóa nhòa những nỗi lo lắng của cậu nãy giờ. Nghe những lời đó giống như có thêm nguồn sức mạnh cho Shinno để giúp cậu vượt qua những cảm giác đen tối tích tụ trong lòng mình.

    Liếc qua gương mặt đỏ tới tận mang tai của Sora, cậu tự nhủ "Ra thế, mình hiểu rồi".

    Bây giờ Shinno đã hiểu rõ những xúc cảm của mình là do đâu và tại sao, và cậu càng hiểu rõ hơn sự có mặt của Sora đối với cậu quan trọng đến thế nào.

    Sau đó, Shinno mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu cô, và nói:

    - Không có gì, bởi Sora là người quan trọng nhất đối với mình mà.

    Cơ thể Sora giật nhẹ một cái, nhưng Shinno có vẻ như không để ý.

    Cô quay trái quay phải như để xác nhận một người vô hình nào đó đang quan sát, rồi ngẩng đầu lên, đáp trả câu nói của Shinno bằng một nụ cười bẽn lẽn dễ thương của một đứa trẻ.

    - Ưm, mình biết rồi!

    Và khi đối diện với Shinno, nhìn vào đôi mắt tràn trề ấm áp của cậu, thì gương mặt Sora mới dãn ra, trở thành một nụ cười rạng rỡ, vô lo, và không gắng gượng chút nào. Có lẽ đó cũng là thứ Shinno rất muốn thấy ở cô.

    (Dễ thương thật.)

    Phớt lờ suy nghĩ trên, Shinno lục lọi trong chiếc túi đang cầm và lấy ra vài bộ quần áo. Sau đó cậu đưa cho Sora, nói:

    - À, ừm.. Cái này.. Vì mình nghĩ cậu sẽ ở lại thêm ít lâu nên đã mua cho cậu một vài bộ quần áo để mặc, vậy nên..

    Trước lúc mua, Shinno đã ước lượng thật chính xác dáng người của Sora để tìm loại cho phù hợp với vóc dáng nhỏ nhắn ấy, nhưng cậu cũng khá là ngại khi mua đồ cho con gái.

    Sora tò mò cầm lấy mấy bộ đồ được bọc trong túi giấy, bóc ra và chăm chú ngắm nhìn như để xem xét. Trong khoảnh khắc, mặt cô hiện lên một nụ cười tràn ngập vẻ vui sướng.

    - Oaaa, đẹp quá! Shinno, cậu mua cho mình thật sao?

    Nhìn Sora hạnh phúc kêu lên, Shinno cảm thấy hơi bối rối, cậu nói:

    - Ừ, mình cũng đã lựa chọn cho phù h..

    Chưa kịp nói hết câu, không biết từ khi nào, bóng hình Sora ngồi trên giường đã biến mất. Cùng lúc cậu có cảm giác được ôm thật chặt.

    * * * Cảm ơn cậu.

    Giọng nói mang vẻ đượm buồn, nhưng cũng không kém phần ấm áp, chất chứa đầy tình cảm dành cho cậu.

    * * *!

    Ngay lập tức, Shinno hiểu ra ý nghĩa của hành động này.

    Sora, cô gái đã phải chịu đựng nỗi cô đơn cùng cực và cảm giác bất lực của chính mình, đi kèm với nỗi đau không tài nào nguôi ngoai. Nó khiến cô trở nên đau khổ và làm trái tim cô trai sạn đến nhường nào.

    Nhưng rồi, cậu xuất hiện, như là chỗ dựa, là sức mạnh dành cho cô. Cậu đã giúp Sora được sống thêm một lần nữa, cứu thoát cô khỏi gánh nặng bao trùm bấy lâu, và đã trở thành người quan trọng nhất đối với cô từ lúc nào.

    Vậy nên, những hành động của Sora vừa rồi chính là để bộc lộ tình cảm chân thật của cô dành cho Shinno, như là để đền đáp lại cho cậu, về mọi thứ.

    (Quả thật, mình đã không nhầm khi chọn cô ấy.)

    Shinno khẽ cười, rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô, như là bằng chứng cho tình cảm của chính mình đối với Sora.

    * * *?

    Sora bất thần phản ứng lại ngay với nụ hôn đó. Cô ngước nhìn Shinno, mặt đỏ gay như táo chín. Phản ứng đó của cô làm Shinno cảm thấy buồn cười, sau khi cố nhịn thì cậu chống chế bằng cách chuyển chủ đề:

    - À, ừm, giờ cũng muộn rồi, cậu nên đi tắm đi, mình sẽ làm cơm cho. Được chứ?

    Với vẻ mặt ngượng ngùng còn chưa tan biến, Sora vụng về cầm bộ quần áo và phóng thẳng vào trong phòng tắm, đóng sầm cửa lại với một độ rung lắc khá đáng sợ.

    +

    Thứ vừa nãy.. là sức mạnh của cô ấy sao?

    Shinno nghĩ, cậu không hề nhầm lẫn khi được mục kích tận mắt hành động vượt quá tầm người thường của Sora. Và một người thông minh như cậu thừa hiểu là cô ấy không phải người thường.

    Dù cho khi nãy Sora vô ý để lộ ra sức mạnh của mình, và hành động đó không hề mang sát ý, nhưng nó như chứa đựng một sự nguy hiểm do áp lực mà thức sức mạnh ấy tạo ra cho Shinno. Đó không phải là thứ năng lực mà một người hết sức bình thường như cậu có thể đối phó được.

    Đúng, Shinno hoàn toàn chỉ là một người bình thường, vô năng lực như bao người khác, có chăng chỉ là đầu óc và thể lực thuộc dạng khá tốt.

    Còn Sora, thế giới mà cô ấy sống không phải là thế giới mà cậu có khả năng với tới được đối với một Shinno như hiện tại.

    Chính cô ấy cũng không giống cậu, hay bất cứ ai mà cậu từng biết trong nhận thức của cậu.

    Hiện tại giữa Shinno và Sora đang có một bức tường vô hình nào đó chia cắt, cậu biết rõ là thế.

    Nhưng, chính cậu đã tự mình đặt chân vào thế giới của Sora, tự mình cứu lấy cô ấy, giúp cho một Sora hoàn toàn chìm trong bóng tối có cơ hội sống tiếp.

    Vậy nên cậu hiểu rằng tiếp tục làm một Shinno như bây giờ là không thể được. Cậu sẽ phải trở thành người có thể bảo vệ được Sora, làm chỗ dựa cho cô ấy, bởi chính cậu đã hứa với cô như thế, lời hứa mà cậu sẽ không bao giờ phản bội.

    Do đó, Shinno sẽ phải chấp nhận mọi thứ thuộc về Sora, sẽ phải trở thành người bạn đồng hành của cô trên con đường cô đang đi.

    * * * Chấp nhận.. mọi thứ của cậu.. sao?

    Để chấp nhận bất cứ thứ gì đều không hề dễ dàng. Shinno cũng như vậy, cậu không phải loại người sẽ dễ dàng bỏ qua một thứ quen thuộc hay chấp nhận một thứ gì đó khác biệt.

    Nhưng điều đó, đối với cậu có là gì.

    Vì..

    - Cậu.. là người quan trọng nhất đối với mình mà.

    Shinno thở phào, đặt đống đồ vừa mua lên bàn và chuẩn bị bắt tay vào nấu ăn trong tâm trạng khá vui vẻ và có đôi chút hưng phấn.

    * * *

    Trong căn phòng tối đen, một bóng người đang đứng đó, để lộ ra một bộ mặt không chút cảm xúc.

    * * * Ta đã giải quyết xong rồi.

    Bóng người thứ hai ngồi trên ghế, ra chiều hài lòng.

    - Có vẻ như lũ quân nhãi nhép đi theo cậu vô dụng quá nhỉ?

    - Đã bị giết sạch. Ông nghĩ cử chúng đi thì sẽ đối phó được với cô ta sao?

    - Ồ, ít ra thì chúng cũng có công diệt bọn lâu la chứ? Dù sao với quân chủ chốt như cô ta thì cũng quá sức.. à không, một trời một vực rồi.

    Bóng người đang đứng khẽ thở nhẹ, rồi quay lưng bước về phía cửa.

    * * * Cậu lại để xổng mất rồi, nhỉ?

    * * *

    Sững lại trong một thoáng, rất ngắn, bóng người kia dứt khoát mở cửa, bước ra ngoài và để lại tiếng sập cửa khô khốc trong căn phòng im ắng.

    Vẫn thong thả yên vị trên chiếc ghế, người đó mỉm cười, nhìn về phía cánh cửa nơi mà người kia vừa đứng đó, với một cảm giác hứng thú lạ kì.

    * * * Dao động à, hiếm thấy đấy..

    * * *

    - Ưm..

    Shinno khẽ cử động. Cậu chớp mắt vài cái để xác nhận là mình đã tỉnh dậy.

    Cùng lúc đó cậu có cảm giác là lạ ở cánh tay trái. Shinno quay sang với chút ngờ vực, và đúng như cậu nghĩ, Sora đang ngủ say trong khi níu chặt cánh tay cậu.

    Nhìn bộ dạng non nớt mềm yếu đó của Sora, ham muốn bảo vệ bỗng cháy lên hừng hực, nhưng Shinno mau chóng dập tắt nó và rút cánh tay đang có nhiệm vụ làm gối ôm đó ra, dù sao cậu cũng hơi ngại.

    Đã năm ngày kể từ lúc Shinno đồng ý cho Sora ở lại nhà mình.

    Cũng không có gì thay đổi về đời sống của cậu lắm, cũng chỉ là có thêm một người nữa trong nhà thôi.

    Nhưng Shinno đã cảm thấy tinh thần của mình tốt hơn rất nhiều, cũng bởi lẽ cậu không còn sống đơn độc một mình nữa. Có thể thoải mái nói chuyện, chia sẻ cuộc sống của mình với cô gái có tên Sora này thực sự là một niềm hạnh phúc đối với cậu.

    Quãng thời gian cậu ở cùng Sora quả thật cũng khá vui. Từng lời nói, cử chỉ, hành động của Sora đều khiến Shinno nghĩ rằng cô là một người rất tốt và thật may mắn vì cậu đã có cơ hội gặp được cô ấy.

    Lúc đầu cậu và Sora cũng khá ngượng và cứng nhắc mỗi khi nói chuyện, nhưng nhờ tính cách khá thẳng thắn của Sora mà cậu có thể dễ dàng tiếp cận cô ấy. Shinno cũng thấy Sora đã bớt rụt rè và xấu hổ như lúc đầu.

    Nhưng điều đó lại giúp cậu và Sora tiến gần với nhau hơn, và Shinno cũng đã nhanh chóng quen với cuộc sống mới này, cuộc sống có Sora ở bên.

    Shinno không ngờ một người bình thường như cậu lại gặp được Sora, như là một điều kì diệu vậy.

    Vẫn còn có ất nhiều điều bí ẩn về cô gái này, nhưng tạm thời gác lại đã, ít ra được yên ổn một thời gian là được rồi.

    Dù cậu có được sống một cuộc sống bình thường hay khó khăn thế nào đi nữa, cậu cũng chỉ có thể đón nhận nó thôi. Vậy nên, Shinno không bao giờ hối hận về lựa chọn của mình, lựa chọn mà có Sora ở bên.

    - Chậc.. mình còn không biết là lương và phụ cấp hàng tháng của mình có đủ cho cả hai đứa không đây này..

    Shinno thầm nghĩ. Có lẽ cậu sẽ phải cố gắng làm việc thật tốt mới được.

    Sau khi né tránh cái với tay để túm lại gối ôm của Sora, cậu đi tắm và chuẩn bị bữa sáng.

    Trong lúc đang nấu ăn, cậu nghe thấy giọng nói đương ngái ngủ của Sora phía giường ngủ. Có vẻ như là bị mùi đồ ăn và cái bụng rỗng đánh thức đây mà.

    - A.. Shinno, cậu đã dậy rồi à? Chà, thơm thật.

    Sora đi đến bên cạnh cậu, dụi dụi mắt và ngáp một cái rất dễ thương. Sau đó cô liếc nhìn cái đồng hồ trên tường, rồi quay lại phía Shinno một cách khó hiểu.

    - Ế? Đã gần 8 giờ rồi? Hôm nay Shinno không phải đi học à?

    Nhìn vào khuôn mặt của Sora như đang muốn hỏi "Chẳng lẽ cậu bỏ học?", Shinno cười gượng.

    - À, hôm nay là Chủ nhật nên mình được nghỉ ấy mà. Chứ thân là mình đâu dám bỏ học được, lại còn là cán bộ lớp nữa, quan trọng lắm đó.

    Trong lúc Shinno thầm phàn nàn về cái chức cán bộ đáng ghét mà giáo viên chủ nhiệm gọi là tin tưởng giao cho, Sora gật gù ra vẻ đã hiểu. Sau đó cô thốt lên, giọng phấn khích:

    - A! Thế thì hôm nay mình đi đâu chơi được không? Mình cũng chưa qua lại chỗ này bao giờ. Dù gì thì ngồi không một chỗ cũng chán lắm! Hẳn là bên ngoài vui hơn nhiều..

    Thấy Sora chợt giật mình vì hơi quá khích, rồi ngượng ngùng nói "Được, được không?", cậu không khỏi buồn cười vì cử chỉ đáng yêu đó.

    Nhưng dù vậy cậu cũng khá bận tâm đến lời đề nghị này. Lần đầu Shinno gặp Sora, cô đang trong tình trạng sống dở chết dở. Cho dù bây giờ các vết thương đã () hoàn toàn biến mất, cậu vẫn chú ý đến tình trạng sức khỏe của cô. Và cậu cũng không thể không nghĩ đến nguyên nhân đã làm Sora bị thương.

    Biết rằng có lẽ cô đã và đang rất mong chờ nó, nhưng cậu vẫn phải hỏi Sora cho chắc.

    Trong khi vẫn đang dở tay, cậu liếc về phía Sora, hơi nhấn mạnh sự nghiêm trọng của lời nói:

    - Mình nghĩ cậu vẫn nên ở nhà thì hơn. Không phải là mình không muốn đi, nhưng mình khá lo lắng về sức khỏe của Sora, cũng như là thứ đã khiến cậu..

    Shinno bỏ dở câu nói, nhưng Sora cũng đã hiểu ý của cậu. Cô gãi má, nói:

    - Sức khỏe của mình thì Shinno không cần phải lo nữa, mình khỏi hẳn rồi. Còn về chuyện kia.. mình nghĩ là chúng sẽ không bám theo mình nữa đâu.. Dù sao mình cũng lánh đi khá lâu rồi..

    Shinno khá lưỡng lự, mặc dù Sora đã chốt lại bằng một câu khá cương quyết "Tóm lại là không sao đâu!". Cậu nghĩ việc cho cô đi vẫn khá là mạo hiểm đối với cả cậu và Sora. Sau khi nghe cô giải thích về vấn đề kia cậu càng nhận thức được rằng Sora đang bị truy đuổi bởi một thế lực mà có lẽ cậu cũng không thể đối phó được. Cậu bây giờ như là chỗ trú ẩn của Sora, trách nhiệm của cậu quá lớn đối với một người như cô ấy.

    Cơ mà thôi, ít ra cũng được năm ngày không có chuyển biến gì rồi, cậu đưa Sora đi dạo quanh một chút chắc cũng không sao.

    Ngó qua bộ dạng chờ đợi một cách sốt ruột của Sora, khi mà biết người có toàn quyền quyết định là cậu. Shinno khẽ thở dài.

    - Được rồi, vậy thì ăn sáng xong mình đi nhé.

    - Ôi Shinno, cậu là tuyệt nhất!

    Sora ôm chặt lấy Shinno đang trong bộ tạp dề và suýt nữa thì đánh rơi chảo, rồi chạy như bay vào phòng vệ sinh.

    Thật là, không biết cô ấy thích thú về việc đi chơi hay là gì nữa..
     
    Chỉnh sửa cuối: 20 Tháng sáu 2019
  7. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 5

    Bấm để xem
    Đóng lại
    - Oa! Shinno, lại đằng này này!

    - À ừm, đ, được rồi..

    Sora kéo tay Shinno tới một tiệm bán takoyaki nào đó.

    Họ đang đi loanh quanh trong một hội chợ gì đó được tổ chức trong hôm nay, trùng hợp thật. Các hàng quán san sát nhau bán đủ thứ từ đồ ăn, quà lưu niệm đến các trò chơi, và phải có đến hàng trăm người đang đi lại tấp nập khiến cho Shinno cảm thấy nghẹt thở vì không khí chật chội này. Có cần thiết phải tổ chức đúng ngày nghỉ không vậy?

    Nhưng dường như cô gái đang đi cùng cậu không mấy để ý đến điều đó.

    Hôm nay Sora mặc một áo phông và quần sooc đen toàn phần do cô chọn lúc đi mua thêm đồ cho Sora. Kết hợp với mái tóc trắng muốt hiếm có của Sora mà nhìn cô trông rất nổi bật và dễ thương, còn đậm chất teen nữa. Có mỗi đôi giày (cũng màu trắng) của cô ấy là không chịu đổi.

    Do ngoại hình hoàn hảo đối với giới trẻ hiện nay cùng cử chỉ cũng dễ thương không kém của Sora mà thỉnh thoảng lại có người nhìn về phía họ, đa phần là nhìn vào cô ấy cùng với cảm giác ghen tị đối với một thằng con trai như cậu.

    Tuy cậu cũng (tình cờ) có mái tóc và màu mắt giống Sora nên cũng rất giống một cặp đôi do có nhiều điểm chung. Nhưng chính vì thế Shinno mới ghét việc bị săm soi như thế và cũng thấy khá là khó chịu.

    Shinno hầu như không hay ra ngoài để thưởng thức những thú vui của một người bình thường bao giờ. Cậu không đi chơi cùng bạn bè, không đi xem phim, có chăng chỉ là đi mua sắm các thứ phục vụ cho cuộc sống hằng ngày của cậu hoặc là lúc đi làm thêm thôi. Dù sao cậu cũng không thích phiền phức hay những thứ vô bổ lắm.

    Nhưng vì đây là nguyện vọng của Sora nên cậu cũng đành chiều thôi. Để cô ấy vui thì thế nào cũng được, ít ra cũng giúp Shinno thân thiết với cô hơn.

    Do Shinno không tiêu sài gì nhiều, do có cả tiền phụ cấp gia đình gửi mà cậu không cần lắm và lương do cậu làm thêm nên cậu dư khá nhiều, thế nên hôm nay thả lỏng một chút cũng không sao.

    Cũng lâu lắm rồi cậu không đến hội chợ bao giờ, có khi mấy năm trước rồi. Shinno cũng có chút hứng thú với nó, nhất là khi có cả Sora đi cùng thế này.

    Cậu nghĩ "Đằng nào hôm nay cũng chả có gì làm" rồi đến chỗ Sora đang háo hức gọi món.

    - Cho chúng cháu hai phần takoyaki, ừm, Shinno, cậu ăn thế nào? Gì cũng được à? Vậy thì cái này với cái này ạ!

    Sora chọn loại cô ấy thích và hình như còn chọn cả vị ưa thích của cậu nữa. Ở cùng một thời gian mà cô ấy biết được nhanh nhỉ?

    * * *

    Shinno nhìn ông chủ quán làm một cách tập trung, trong đầu thầm vạch ra công thức nấu qua sự săm soi tỉ mỉ. Sau khi ông chủ đưa ra hai hộp takoyaki nóng hổi, cậu trả tiền và đưa cho Sora hộp của cô ấy, một hộp của cậu.

    Bây giờ Shinno tự tin rằng mình đã thuộc hết nguyên liệu và cách làm của ít nhất hai loại này. Có lẽ khi nào cậu sẽ kiếm dụng cụ và làm thử cho Sora xem sao, chắc cô ấy sẽ thích lắm đây, à mà tùy xem cô ấy có thích món này không đã.

    Nhưng cậu cũng không ngờ mình lại có thể ghi nhớ được nhanh đến thế. Có lẽ trí nhớ sắc bén được cậu mài dũa sau bao lâu đã phát huy tác dụng. Hiếm khi nào Shinno dành tập trung cao độ đến thế chỉ vào một việc cỏn con như cuỗm công thức nấu ăn. Cứ như từng chi tiết đều được vạch ra qua mọi giác quan của cậu một cách dễ dàng đến khó tin.

    Shinno thầm nhủ sao cũng được rồi mở hộp takoyaki của mình ra.

    Một mùi hương thơm phức len lỏi trong đầu cậu. Thật hoài niệm, Shinno từng được ăn món này hay chưa cậu cũng không rõ nữa.

    Quay sang bên, cậu nhìn thấy Sora đang vui vẻ xiên một viên takoyaki và cắn thử một miếng như để kiểm tra thứ đồ ăn kì lạ này.

    * * * Ngon quá!

    Cô reo lên khen ngợi, sau đó bỏ luôn phần còn lại vào miệng.

    - Shinno-kun~, thứ gọi là takoyaki này ngon thật đấy, ngon như là cậu nấu vậy!

    Những lời Sora làm cậu thực sự ấm lòng. Từng câu, từng chữ đều chân thật, không chút qỉa dối đều hiện lên sự trong sáng ẩn sâu trong cô ấy. Người như Sora thật đáng ngưỡng mộ. Chắc hẳn cô ấy đã được dạy dỗ rất cẩn thận.

    Cơ mà, không biết nơi Sora sống có trường học hay gì đó tương tự không nhỉ?

    Cậu bỏ một viên takoyaki nóng hổi vào miệng, toan hỏi Sora về chuyện đó trong khi từ từ thưởng thức hương vị nước sốt lan tận sống mũi.

    - Ừm.. Sora n..

    - Shinno. Cái kia trông lạ quá, đó là gì vậy?

    - Hửm? À đó là trò ném bóng ấy mà. Cậu chỉ cần ném trúng những cái chai trên kệ kia là có thể nhận được quà tương ứng. Nhưng thường là nó được gắn cố định bằng keo hay băng dính nên cũng khá là chắc đấy.

    Cậu giải thích sơ qua về nó, Sora có vẻ cũng đã hiểu.

    - Nghe khá thú vị nhỉ? Mình chơi trò đó được không Shinno?

    - Được thôi.

    Shinno bước đến chỗ cửa tiệm, gọi một lượt chơi cho Sora trước. Cậu thầm mong Sora sẽ nhận được phần thưởng gì đó khi thấy giá mỗi lần chơi tận một ngàn yên, một cái giá không thể gọi là rẻ được.

    Cô đến chỗ Shinno và đưa hộp takoyaki của mình cho cậu, vẻ mặt như muốn nói nếu cậu mà ăn một miếng nào thì biết tay khiến Shinno chỉ còn biết cười khổ.

    Sora chăm chú nhìn phần thưởng, cô mau chóng nhắm đến con gấu to nhất.

    - Con này, được rồi, mình sẽ cố gắng.

    Đúng là con gái nhỉ. Chỉ thích những thức dễ thương thôi, còn hàng đống đồ thú vị mà.

    - Cậu chọn con đấy à? Đúng là nó là phần thưởng lớn nhất, nhưng cậu sẽ phải ném trúng hết mười chai trong một lượt đấy. Mà một lượt của cậu lại có đúng mười quả bóng. Cậu tự tin rằng cậu có thể ném trúng được hết à?

    Với khoảng cách khá xa, xem nào.. tầm sáu, bảy mét từ chỗ ném đến chiếc kệ đặt chai, Shinno nghĩ mình cũng khó mà ném trúng hết được.

    Nhưng Sora thì, ít nhất, cậu không nghĩ vậy.

    Tuy lời nói của cậu có phần hơi làm nhụt chí, nhưng cậu thầm mong Sora có thể làm được.

    Sora tung quả bóng vài lần, sau đó chuẩn bị tư thế.

    - Cậu cứ yên tâm, Shinno-kun.

    Sora liếc về phía cậu, ánh mắt đầy tự tin, rồi hướng mặt về phía chiếc kệ.

    Một sức mạnh nào đó tỏa ra khiến cậu bất chợt rùng mình.

    (Mình có linh cảm không tốt)

    Giây phút sau đó, cậu không tin nổi vào mắt mình.

    Quả bóng được ném đi trong tích tắc, với một tốc độ dữ dội.

    Nó đập trúng chai trên cùng, cái chai vỡ tan tành, các mảnh vỡ văng tung tóe.

    Sau đó quả bóng bay thẳng đến bức tường phía sau, và đục luôn một lỗ to trên đó kèm theo tiếng động đáng sợ.

    Phản lực nó tạo ra làm bật tung toàn bộ chai còn lại trên kệ, rơi xuống đất, kéo theo cả vài con thú bông làm phần thưởng được treo trên tường nữa.

    Cuối cùng, quả bóng bay thẳng lên trời và mất hút.

    * * *?

    Chứng kiến toàn bộ sự việc chỉ trong nháy mắt, Shinno đứng sững đấy, không thốt nên lời. Cậu còn suýt làm rơi cả hai hộp đồ ăn bởi lực gió khủng khiếp vừa nãy.

    Một vài người tò mò xúm lại rì rầm "Chuyện gì vậy?", "Là cô ấy làm à?".. nhưng cậu không rảnh để tâm đến nó nữa.

    Sau khi thực hiện cú ném chết người đó, Sora quay lại, hỏi:

    - Thế.. thế đã được chưa hả Shinno?

    * * *

    Bước trên khu phố ngày càng trở nên đông đúc, Shinno quay sang nhắc nhở Sora:

    - Nhớ chưa? Lần sau cậu nhớ phải kiềm chế sức mạnh của mình đấy. Nó có thể gây hại cho người thường, với lại cậu mà bị nghi ngờ thì lớn chuyện lắm.

    - Ưm.. Mình biết rồi mà.

    Sora ôm chặt con gấu mà cô được ông chủ (miễn cưỡng) tặng làm phần thưởng. Cô trả lời trong khi vẻ mặt có chút giận dỗi xen lẫn hối hận.

    Sau đó cô phồng má lên đáp trả lại cậu ngay lập tức:

    - Nhưng mình thật sự đã cố gắng rồi mà. Ít nhất Shinno cũng phải khen mình chứ. Đâu phải lỗi của mình!

    Sora bật ra một tiếng "Hứ!" rồi quay mặt sang bên phải, không thèm nhìn về phía Shinno. Lại giận dỗi kiểu đáng yêu đây mà.

    Nhưng dù sao cũng là do Shinno vì biết rõ là cô có sức mạnh hơn người bình thường mà lại không cảnh báo Sora lúc đó.

    Nếu bỏ qua cái năng lượng khủng khiếp qua cú ném bóng vừa rồi thì, qua kiến thức và kinh nghiệm về các môn thể thao, đặc biệt là các môn bóng, Shinno thừa nhận rằng Sora đã làm rất tốt. Qua con mắt có thể bắt kịp tốc độ khá cao của Shinno, cậu có thể thấy rằng Sora có một tư thế ném bóng hoàn hảo, từng động tác của cô đều miễn chê, không chút thừa thãi. Shinno không thể tin được rằng Sora lại có thể ném được một cú hoàn mĩ như thế.

    Cậu nhìn Sora vẫn đang ngó lơ mình, sau đó xoa đầu cô.

    - Sora nè, vừa rồi cú ném đó của cậu rất tuyệt đó. Cậu có năng khiếu đấy.

    Sora quay lại, mặt hơi đỏ vì bất ngờ. Cô thoáng mỉm cười như đã thỏa mãn và đáp lại lời khen của Shinno.

    - Cảm ơn cậu.

    Shinno chạm nhẹ ngón trỏ vào chán Sora, cứ như thể cậu đã đầu hàng bởi sự đáng yêu của cô ấy vậy.

    - Thôi được rồi, đi tiếp nào.

    Cậu thấy đi chơi thế này cũng khá là thú vị, không uổng công cậu bỏ cả một ngày chủ nhật vô dụng ra để dành cho cô ấy. Tuy có chút rắc rối nhỏ vừa nãy nhưng Shinno cũng không thấy phiền cho lắm.

    Như thế này thì có là gì đâu so với những gì mà Sora đã phải chịu đựng trong quá khứ cơ chứ.

    Thấy rằng Sora đã vui vẻ trở lại, cậu thở phào. Cùng lúc đó, Shinno nhìn thấy một người đang đi đến phía trước.

    Ủa, sao nhìn trông quen quen nhỉ..

    - A, Shizuka, là cậu đấy à?

    Cô bạn Shizuka có vẻ cũng đã nhìn thấy Shinno, cô tiến đến gần họ.

    - Ồ, Shinno-kun cũng đến đây à? Bình thường cậu chẳng đi đâu mà nhỉ. Lại còn đi với..

    Bây giờ Shizuka mới chú ý đến Sora đang ngó nghiêng ở các hàng quán. Vẻ mặt cô bỗng chuyển thành sững sờ, một biểu cảm Shinno chưa bao giờ thấy ở cô trước đây.

    - Ơ.. Shizuka, cậu làm sao vậy?

    Shinno hỏi, nhưng dường như cô không còn để tâm đến cậu nữa, cô nhìn Sora với thái độ như không thể tin được. Cô lắp bắp từng chữ như bị nghẹn trong cổ họng.

    - S.. S.. Sora.. Kizume.. là cậu đúng không?

    Cái, cái gì?

    Cô.. cô ấy biết Sora sao?

    Chuyện gì thế này?

    Sora, dường như cũng giật một cái khi nghe thấy tên của mình. Cô quay phắt lại với vẻ bất ngờ và kinh ngạc.

    Khi Shizuka lọt vào mắt của cô, Sora cứng người, tròng mắt bên phải mở to cùng với cái miệng há hốc, không thốt ra được lời nào.

    Nhưng chỉ sau một vài giây, Sora cất tiếng, giọng khàn đặc. Cô bật ra một cái tên xa lạ.

    - Y.. Yume?
     
  8. Albus Roswaal Chuyển tiền

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    8
    Chương 6

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian, mọi thứ, dường như ngừng lại trong một khoảnh khắc. Giờ chỉ còn ba người đứng đó, mặt đối mặt với một không gian nặng nề mà bí ẩn. Mất một lúc lâu mà không ai nói nổi một câu nào, nói đúng hơn là không đủ động lực và sự bình tĩnh để mà lên tiếng.

    Vẫn giữ thái độ bất ngờ nhưng cẩn trọng hơn, Shizuka liếc một cái rất nhanh về phía Shinno, khiến cậu có thể cảm nhận và thấm thía sự lạnh lẽo sâu thẳm trong từng con mắt. Sự thân thiện ngắn ngủi cậu thấy vừa nãy đã hoàn toàn biến mất tự lúc nào.

    Không, đây.. không phải là cô ấy.

    Không phải Shizuka.

    Không còn nữa..

    Dường như thấy rằng có im lặng cũng không giải quyết được gì, Shizuka gằn giọng, khiến cho lời nói chất chứa nặng nề. Cô nói với Sora ngay đối diện:

    - Sora, cậu vẫn còn sống.. thoát khỏi hắn.. sao có thể?

    -..

    Sora im lặng, dường như không có chút ý định nào để trả lời.

    - Mọi người, tất cả mọi người.. Tsukiko, Renki.. đều đã chết.. ngoại trừ cậu?

    -..

    - Tớ.. tớ đã rất đau khổ, thế nhưng không ngờ cậu.. cậu đã ở đâu vậy, Sora? Tại sao mọi chuyện lại như vậy? Nói cho tớ biết đi!

    -!

    Sora ôm đầu, nhắm chặt mắt như muốn cự tuyệt mọi câu nói của Shizuka. Cô bỗng thở hồng hộc rất đau đớn, như thế những nỗi đau đang lần lượt ùa về trong tâm trí, dày vò cô trong đau khổ, một lần nữa.

    - Đ.. đừng nói nữa.. Shinno.. Shinno..

    Sora rên rỉ, cô bước từng bước nặng nhọc đến chỗ Shinno, nắm chặt cánh tay cậu, thầm cầu xin cậu giúp đỡ.

    - Mình không muốn.. chỉ cần.. cùng cậu thôi.. làm ơn..

    Nỗi đau từ những sự kiện trong kí ức đó, vẫn còn dằn vặt cô ấy, không hề biến mất. Khi kể cho Shinno về nó, cô cũng trở nên đau đớn gần như lúc này, và thậm chí còn bảo cậu hãy quên nó đi. Chúng đã luôn hiện hữu trong đầu cô ấy, đè nặng cõi lòng cô, khiến cho cô không thể chấp nhận nó sao?

    Và, người đứng trước mặt cậu, không những biết về Sora, mà còn biết về điều đó. Chẳng những biết về những sự kiện đó, không lẽ cô ấy còn biết nhiều hơn nữa sao? Rốt cuộc..

    -.. cậu là ai?

    Một người mà lại biết Sora, người mà khác biệt hoàn toàn so với những người trên thế giới này ư?

    Một suy nghĩ bỗng lóe lên trong cái đầu sắp sửa rối tung lên của Shinno.

    Chẳng phải đã rõ rồi sao?

    * * * Sự thật.

    - Shizuka.. không lẽ.. cậu cũng giống.. Sora?

    Shizuka từ từ đổi thành bộ mặt vô cảm lạnh lẽo, đôi mắt vô hồn của cô nhìn từ Sora đến Shinno. Cô nói khẽ.

    - Cậu sẽ phải về thôi, Sora. Nó đã thực sự bắt đầu rồi. Tớ sẽ báo cáo lại với người đó..

    Shizuka dừng lời, sau đó chuyển hướng sang Shinno. Vẻ mặt cô hơi có phần xem xét thái độ và có khi là cả con người cậu khiến cậu hơi rùng mình.

    - Shinno, cậu.. sớm muộn cũng sẽ biết mọi thứ thôi. Hoặc là cậu hãy dừng việc này đi, đừng can dự gì đến nó nữa, không biết gì hết vẫn là tốt hơn.. Tạm biệt.

    Với vẻ mặt vô tình như muốn đâm thủng người ta, Shizuka kết thúc cuộc nói chuyện.

    Cô quay đầu lại, không ngoảnh mặt lại lấy một lần. Tà váy kẻ viền màu đen khẽ tốc lên theo từng bước của cô. Chẳng mấy chốc, hình bóng Shizuka đã lẫn vào dòng người và biến mất.

    +

    Mọi thứ, thực sự vượt quá tầm lí giải của cậu.

    Từ những ngôn từ khó hiểu, những lời nói bí ẩn, mập mờ, và cả sự chuyển biến khó lường trong cuộc nói chuyện. Tất cả những điều đó, khiến cho Shinno biết được một sự thật rằng mình chẳng biết một cái gì hết.

    Cô bạn của cậu, có thực sự là một con người như cậu đã quen biết không? Có phải những cử chỉ, lời nói từ trước đến giờ của cô ấy đều là lừa dối không, hay là thật? Cô ấy, Shizuka, rốt cuộc là ai đây?

    Còn câu nói cuối cùng của cô ấy nữa, cậu cảm thấy một thứ gì đó khủng khiếp sắp được vạch ra trong tương lai.

    - Biết hết mọi thứ.. sao?

    Có lẽ nào, Shinno sẽ biết được toàn bộ những sự thật bị che giấu đi, và kể cả sự thật về Sora sao?

    Một cảm xúc khó tả hiện ra trong trái tim rối bời của cậu khi nghĩ đến lời cảnh báo của Shizuka. Cậu hiểu rõ sự nguy hiểm đang cận kề cậu, và việc lựa chọn tiếp tục hay chấm dứt mọi chuyện, hay kể cả một phương án đơn giản để trốn tránh Shinno cũng không tài nào đưa ra được.

    Cũng bởi đó chính là quyết định sẽ thay đổi số phận của cậu.

    Không như bao lựa chọn đơn giản khác trong suốt 17 năm Shinno sống, mỗi bước đi đều có một sự lựa chọn nhất định, rất dễ dàng và an toàn. Mọi thứ đã trở nên thật tầm thường để cậu có thể thẳng tay quyết định.

    Nhưng còn đây, việc lựa chọn giữa sống một cuộc sống bình thường và cô gái có tên Sora này, cậu sẽ phải quyết định như thế nào?

    Sora không thuộc về cậu, không thuộc về thế giới này, và cô sẽ phải trở về, tiếp tục cuộc sống của cô ấy. Cậu không có quyền can thiệp vào giữa Sora và thế giới mà cô ấy thuộc về, chỉ có cô mới có thể quyết định.

    Chắc chắn Shizuka cũng là một người, ít nhất là có liên quan đến Sora, và có khi thuộc thế giới của cô ấy, như cậu dự đoán. Vậy nên việc cô ấy buộc Sora phải về là hợp lí, cậu không thể phủ nhận được, không thể tiếp tục níu kéo mối quan hệ này được.

    Nhưng.. nếu cậu chọn bước tiếp thì sao? Liệu sẽ có rủi ro nào không? Liệu kết cục sẽ trở nên tốt đẹp hay sẽ tồi tệ đến mức nào? Cậu có nên đi theo Sora, chỉ với cậu như bây giờ không? Cậu sẽ làm được những gì?

    - Chết tiệt! Sao tự nhiên lại thành ra như thế này cơ chứ?

    Shinno tự rủa khả năng nhìn nhận sự việc một cách nhanh chóng và sự thiếu quyết đoán trầm trọng của mình. Cậu cảm thấy bản thân thật vô dụng trước tình cảnh này. Thà cậu làm mấy thằng nhân vật chính ngu ngơ không biết cái gì rồi tự nhiên lại hiểu ra vấn đề và giải quyết một cách êm thắm trong mấy cuốn tiểu thuyết học đường dành cho thiếu niên còn hơn.

    Sao cậu lại sống cẩu thả và vô trách nhiệm với mình như thế chứ, thực sự là cậu chẳng thay đổi gì hết.

    Cậu vò đầu bức bối, nhìn Sora đang ngồi bệt dưới đất, khuôn mặt thẫn thờ sau khi trải qua sự việc vừa rồi. Shinno lặng người, không biết nên nói gì hơn với cô ấy. Mọi chuyện xảy ra thật quá nhanh, Shinno không tài nào tin nổi.

    Nhưng, cứ đứng đây như thế này cũng chẳng giải quyết được gì. Cậu cắn môi, đưa tay ra, gọi Sora:

    - Sora này.. chúng ta về thôi.

    Sau một phút chờ đợi, Sora mới bắt lấy bàn tay cậu, cô mấp máy môi, phát ra một tiếng nhỏ.

    * * * Ừ.

    +

    Đóng cánh cửa phòng lại một cách yên lặng nhất, Shinno khẽ thở nhẹ, dần chìm trong cảm giác khó tả.

    Giờ cậu không thể biết được mình thực sự nên làm gì, cậu cũng không có đủ tin tưởng vào những lựa chọn mà mình đưa ra.

    Cậu nắm chặt hai bàn tay, dựa hẳn người vào cánh cửa như đã quá mệt mỏi với mọi thứ.

    - Sora.. mình xin lỗi, mình thật sự.. không làm được gì hết..

    Nghe lời nói của cậu, Sora, đang ngồi trên chiếc ghế ở gần đó, liền cụp hàng mi xuống, hai tay cuốn lấy hai chân, trầm tư suy nghĩ. Khuôn mặt cô đầy đau thương.

    Sora là người trong cuộc, là người hiểu rõ mọi chuyện, thế giới mà của cậu và cô thật sự khác hoàn toàn.

    Vậy thì tại sao, tại sao cậu lại chọn cô ấy, thật sự cậu không biết. Shinno bắt đầu có cảm giác mọi chuyện đều do một cái gì đó sắp đặt, cậu chỉ biết tự làm theo ý nó.

    Tại sao cậu lại đưa Sora về? Tại sao lại cứu sống cô ấy? Tại sao lại lựa chọn con đường có cô ấy? Tại sao cậu không cứ sống một cuộc đời bình thường mà lại chọn một con đường hoàn toàn mù mịt chỉ vì Sora? Rốt cuộc mục đích của những việc làm của cậu là sao?

    Rốt cuộc.. cô ấy là cái gì đối với cậu?

    Người bạn sao? Cậu thì làm gì có bạn cơ chứ? Bây giờ thì cậu thực sự không còn tin tưởng vào bạn bè nữa rồi.

    Người yêu sao? Đừng có vô lý như thế.

    Cuộc sống? Không thể có chuyện đó được..

    Vậy thì, những lời cậu nói với Sora hôm đó, rốt cuộc để làm gì? Shinno thậm chí còn không có chút căn cứ nào để biến những lời nói đó thành hiện thực.

    Đồng hành cùng cô ấy? Biến thành chỗ dựa của cô ấy? Không để cô ấy phải khổ sở nữa ư?

    Chính cậu còn biết rằng cậu chả là cái gì đối với Sora, đừng có chỉ vì cứu sống được cô ấy là có thể ngạo mạn nói ra những lời lẽ vô trách nhiệm đó nữa.

    Ảo tưởng quá rồi. Đến nỗi chỉ mới nghe những lời nói của Shizuka mà cậu đã lo lắng và sợ hãi đến mức này rồi thì còn lâu cậu mới làm được một chút gì, chứ đừng nói là thay đổi cả cuộc đời của Sora.

    Cái thá gì mà Sora là mọi thứ cậu cần chứ? Cuộc sống nhạt nhẽo của cậu thì nói ra cậu đó để làm cái gì? Chẳng lẽ là lừa dối Sora sao? Giúp cô ấy tin cậu hơn sao? Cậu còn chả biết cái gì về cô ấy, thôi việc tỏ ra đồng cảm với cô ấy đi.

    Shinno đi đến gần Sora, nhìn vào con mắt đã trở nên vô hồn, nói ra toàn bộ suy nghĩ của cậu.

    - Sora.. xin lỗi cậu, mình còn không biết là cậu là gì đối với mình nữa. Mình bây giờ đã thực sự trở nên thân thiết đối với cậu, nhưng mà mình vẫn luôn không hài lòng với những lời nói cảu mình. Mình không nghĩ lời nói của mình sẽ thay đổi được thứ gì, mặc dù trông nó có sức thuyết phục như thế nào đi nữa. Nhưng nếu cậu lựa chọn quay trở về cuộc sống của cậu trước đây, mình cũng sẵn sàng chấp nhận, bởi vì đó là nơi cậu thuộc về, không phải nơi này. Cho dù cậu coi những lời nói hôm đó của mình là dối trá cũng được, nhưng mà mình thật sự coi trọng cậu, chỉ là mình sợ mình không có đủ khả năng bước tiếp cùng với cậu. Mình chỉ là một người bình thường, một tồn tại nhỏ bé, không thể giúp gì được cho cậu hết. Mọi sự lựa chọn đều là do cậu, nên mình khuyên cậu hãy trở về, đừng tiếp xúc với mình nữa, hãy quên mình đi.. Mình xin cậu, đều là vì lợi ích của cậu thôi.

    Cậu nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của Sora, thầm mong cô ấy sẽ hiểu những lời vừa rồi.

    Sora im lặng, không nói một câu gì, cũng không hề cử động. Sau đó cô từ từ rút hai bàn tay của mình ra.

    Cô nhìn cậu với tâm trạng lưỡng lự, cân nhắc xem nên làm thế nào trong tình cảnh này.

    Cậu nhắm mắt, thật lòng chỉ hi vọng cô ấy sẽ bước ra phía cửa, bỏ mặc cậu tại căn phòng này và quay trở lại với con người thật của cô.

    Chỉ cần có thế thôi..

    * * *?

    Bỗng nhiên, Sora quàng tay qua cổ cậu, và kéo đầu cậu dựa vào lồng ngực của cô. Cảm giác ấm áp này, cậu không tìm được lời giải thích cho nó.

    (Thế này là sao)

    Shinno cảm thấy những giọt nước từ từ rơi xuống đầu mình. Sau đó, Sora vùi mặt vào mái tóc cậu, từ từ nói.

    - Không đâu, Shinno.. cậu rất đặc biệt, không như những người khác. Mình không hề sai khi lựa chọn cậu, cứ như một ai đó đã mách bảo với mình vậy. Cậu chính là người sẽ.. thay đổi tất cả.

    Shinno cố nén nỗi niềm trong lòng mình lại để nó không tuôn ra như lũ.

    - Nhưng.. mình không phải là các cậu, mình không có sức mạnh như các cậu, không biết gì hết về các cậu, vậy thì làm sao cậu dám chắc người đó là mình? Nhỡ đâu mọi thứ chỉ là ngẫu nhiên từ lúc mình gặp cậu thì sao?

    - Không đâu.. Shinno. Cậu thực sự chính là người mình cần, người mà số phận của mình đã lựa chọn. Chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Vậy xin cậu, hãy cố gắng bước tiếp với mình, vượt qua mọi chuyện đang diễn ra, và cậu sẽ thấy thôi. Nếu không phải là cậu bảo vệ mình, thì mình.. sẽ là người bảo vệ cậu, đến khi những điều cậu nói thành sự thật. Cậu có chấp nhận nó không, Shinno?

    Sora ngừng lời, ôm chặt lấy Shinno. Hơi ấm này thật là dễ chịu, làm cho đầu óc cậu trở nên sáng tỏ hơn bất cứ lúc nào.

    * * *

    Vậy là, Sora không từ bỏ cậu, mà là đón nhận. Vậy thì cậu không còn bất cứ điều gì để phải bận tâm nữa.

    Bây giờ thì, cậu phải trở thành người mà Sora đã tin tưởng, đã gắn kết với định mệnh của cô ấy. Mọi lời nói lỏng lẻo vừa rồi của cậu, giờ đều chỉ là biện hộ.

    Cho dù cậu có là ai cũng được, chỉ cần Sora chọn cậu một cách thật lòng thì cậu sẽ làm mọi thứ. Cậu sẽ phải thay đổi, chứ không thể như thế này, rõ ràng là thế. Có phải cái gì cũng là dễ dàng đâu cơ chứ.

    Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi, và cậu cũng đã có câu trả lời.

    * * * Mình.. thật sự.. muốn cứu cậu..

    Tâm niệm lớn nhất của cậu, không hề mỉa mai, không hề coi nhẹ, chỉ có cảm xúc chân thành, với cô ấy.

    Cậu vòng tay qua tấm thân nhỏ nhắn của Sora, ôm chặt lại cô ấy, cùng lúc đó, những giọt nước bỗng xuất hiện nơi khóe mắt cậu.

    * * * Cảm ơn cậu, Sora. Thế thì mình thề sẽ cố hết sức để trở thành người xứng đáng với với những lời nói đó, và xứng đáng với cậu.

    Sora nhẹ nhàng đáp lại.

    - Vậy hãy vững lên, Shinno. Mình tin.. cậu sẽ làm được.

    Không kìm nén được nữa, Shinno bật khóc, Sora xoa đầu cậu như an ủi lại, có khi cô cũng đang khóc.

    Bao lâu rồi cậu mới có thể tạo ra những giọt nước mắt này, cậu cũng không nhớ nổi nữa.

    Nhưng, thật hạnh phúc khi có thể rơi nước mắt như thế này.

    Nghe như thể một cơn mưa lại bắt đầu ngoài kia, át đi những tiếng nức nở của hai người.

    Cơn mưa đó, có giống với cơn mưa mà đã dẫn đến cuộc gặp nhau của hai người không, Shinno cũng không rõ. Chúng thật là giống nhau.

    Tiếng những hạt mưa rơi đều đặn nghe thật ảm đạm, nhưng cũng tạm thời cuốn trôi những lo lắng suy tư trong lòng cậu. Giờ cậu chỉ cần phải đối mặt với tương lai trước mắt thôi.

    Khoảnh khắc đó, mọi chuyện đã thật sự bắt đầu.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...