Kinh Dị Ai Đứng Bên Cửa Sổ - Đỗ Phương Linh

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Đỗ Phương Linh, 4 Tháng hai 2020.

  1. Đỗ Phương Linh

    Bài viết:
    10
    Ai đứng bên cửa sổ

    Tác giả: Đỗ Phương Linh

    Thể loại: Truyện kinh dị, Truyện ngắn

    [Thảo Luận - Góp Ý] - Các Tác Phẩm Sáng Tác Của Đỗ Phương Linh

    Chương 1

    Trời lâm thâm mưa khiến cho không khí càng thêm lạnh. Hơn 9 rưỡi tối, tôi một mình đi từ chỗ làm về trên con đường vắng vẻ, cây cối rậm rạm xung quanh khiến trở nên u ám hơn. Tiếng bước chân tôi vội vã về nhà, ngôi nhà thuê thật vắng vẻ hơn thường. Tôi bất ngờ nhìn chiếc điện thoại đang nằm ở dưới sàn nhà, tiếng chuông điện thoại liên tục reo khiến cho tôi có chút tò mò. Lưỡng lự một lúc rồi tôi quyết định cúi người xuống cầm chiếc điện thoại đó lên, tôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào dãy số lạ đang hiện lên. Dãy số gọi tới làm tôi có cảm giác rất quen mắt, hình như đã nhìn thấy ở đâu đó rồi nhưng càng nghĩ lại càng không nhớ ra, cuối cùng tôi cũng bắt máy.

    Tôi áp vào tai để nghe, bên đầu dây bên kia tôi có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển đến rợn người:

    "Cứu.. cứu.. với Aaaaaaa!" Sau tiếng thở là một giọng nói yếu ớt và cả tiếng hét thất thanh. Thứ tôi cảm thấy sợ hãi chính là giọng nói vừa rồi. Tôi sẽ không bao giờ có thể quên, đó chính là giọng nói của nhỏ Vy. Tim bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực, khuôn mặt tái đi vì sợ hãi, tôi vội ném chiếc điện thoại vào tường khiến cho chiếc điện thoại vỡ nát. Tôi ngồi dựa vào tường, khuôn mặt không thể dấu nổi sự mệt mỏi, sợ hãi. Cuối cùng tôi cũng đã nhớ ra dãy số điện thoại vừa gọi tới là của ai. Đó chính là số điện thoại của nhỏ, nghe có vẻ hoang đường khi mà số điện thoại của nhỏ lại có thể gọi vào chính số máy đó, nhưng dù cho tôi có cảm thấy hoang đường cỡ nào thì việc đó cũng đã xảy ra và chính mắt tôi nhìn thấy. Bây giờ tôi không biết mình nên làm gì, tôi dường như muốn phát điên trước những vụ việc đáng sợ đang diễn ra. Sáng hôm sau, tôi đứng trước cổng trụ sở cảnh sát, đấu tranh nội tâm một lúc lâu tôi mới đành miễn cưỡng bước vào.

    "Cô bé muốn tìm gặp ai à?" Thấy tôi cứ nhìn ngó xung quanh nên một viên cảnh sát trung tuổi đi lại gần hỏi.

    "Con.. con muốn tìm gặp người ở đội dọn hiện trường!"

    "Ở đó có người quen hả?"

    "Dạ!" Tôi đành mím chặt môi để nói dối.

    "Đi theo chú." Viên cảnh sát nói xong thì bỏ đi trước, tôi đứng đằng sau khẽ thở dài nhẹ nhõm rồi bước đi theo sau.

    Đi được một đoạn thì viên cảnh sát dừng lại rồi quay về phía sau nhìn chằm chằm vào tôi.

    "Có.. chuyện gì vậy chú?" Tôi bị ánh mắt dò xét của viên cảnh sát làm cho tôi có chút lúng túng.

    "À không có gì, căn phòng ở phía trước chính là nơi làm việc của nhân viên dọn hiện trường." Viên cảnh sát chỉ tay về phía căn phòng trước.

    "Dạ.. dạ.. cảm ơn." Tôi ấp úng nói rồi đi về hướng mà viên cảnh sát chỉ.

    Nhìn bóng tôi đi xa dần, trong đôi mắt của viên cảnh sát ánh lên một tia khó hiểu. Vừa rồi viên cảnh sát đó đã nhìn thấy trên cổ của tôi hằn lên dấu bàn tay màu đen giống như bị ai bóp cổ vậy, đã thế trên trán tôi còn có sắc khí màu đen bao quanh, như là đang bị một thứ gì đó không sạch sẽ ám khiến cho âm hàn đã ngấm vào trong cơ thể. Trước cửa phòng làm việc của nhân viên dọn hiện trường, tôi đứng trước cửa nhưng lại không dám bước vào.

    "Ủa tôi thấy cô gái này quen quen, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải?" Cùng lúc đó có hai nhân viên đi lại gần chỗ tôi đang đứng.

    Tôi bị tiếng nói làm cho giật mình lùi lại, khuôn miệng cứng đơ không biết mình nên nói gì.

    "À, hình như là cô gái ở ngôi nhà bị nguyền rủa đúng không, nơi mới xảy ra án mạng đó." Nhân viên khác nói xong quay qua nhìn tôi đánh giá.

    "Hôm nay cô tới đây để lấy lời khai về vụ án đó hả?"

    "Không.. thật ra tôi có việc muốn hỏi.. nên đã tới đây."

    "Cô muốn hỏi gì?"

    Đến lúc này tôi hít một hơi thật sâu và quyết lấy hết can đảm để tìm ra sự thật về căn nhà quái quỷ đó:

    "Tại sao mọi người lại gọi căn nhà đó là căn nhà bị nguyền rủa?"

    Khi nghe thấy tôi hỏi vậy, hai nhân viên đó nhìn nhau rồi quay qua nhìn tôi bằng cặp mắt ái ngại.

    "Thật ra trước đây ngôi nhà đó đã xảy ra hai vụ án mạng rồi, vụ án đầu là cách đây 2 năm, tôi còn nhớ nạn nhân đầu tiên chết một cách rất kỳ lạ."

    "Chết kỳ lạ? Nó kỳ lạ chỗ nào?" Tôi chăm chú nghe từng câu từng chữ mà nhân viên đó nói, không để xót một từ nào.

    "Nạn nhân đầu tiên là một cô gái khá trẻ, chắc cũng khoảng 18 hoặc 19 tuổi, phải sau 2 tuần thi thể mới được phát hiện đang nằm trên giường, lúc đó thi thể đang trong quá trình phân hủy. Điều đáng nói là trên thi thể không hề có một vết thương trí mạng nào dẫn đến tử vong, xung quanh hiện trường cũng không hề có một điều gì bất thường ngoài những dấu chân đầy bùn đi từ phòng ngủ của nạn nhân đi xuống cầu thang rồi đi về phía cửa dẫn ra sân sau và biến mất. Theo khám nghiệp pháp y cho thấy nạn nhân bị nhồi máu cơ tim cấp dẫn đến tử vong, nhưng điều lạ là nạn nhân còn quá trẻ, với lại cũng không hề có tiểu sử gì về bệnh tim."

    Nghe nhân viện dọn hiện trường kể lại, tôi cũng thấy có rất nhiều điểm khả nghi:

    "Vậy còn vụ án thứ hai?" Tôi tiếp tục câu hỏi của mình, tôi muốn biết hai vụ án đó với cái chết của Vy có liên quan gì đến nhau.

    "Vụ án thứ hai còn kinh khủng hơn vụ án thứ nhất, mặc dù vụ án đó đã được kết luận là tự sát nhưng hiện trường để lại rất dễ gây ám ảnh, cho đến bây giờ tôi còn nhớ như in ở trong đầu." Một nhân viên nói rồi khẽ rùng mình như đang liên tưởng đến hình ảnh đáng sợ nào đó.

    "Đáng sợ đến mức đó sao?" Tôi vội hỏi lại, trong đầu của tôi vẫn chưa thể hình dung được thứ đáng sợ mà họ đang nói.

    "Tôi làm trong ngành này bao nhiêu năm, đối diện với bao nhiêu hiện trường, xác chết nhưng chưa có hiện trường vụ án nào khiến tôi ám ảnh suốt mấy tháng trời như vụ án đó. Vụ án xảy ra sau vụ án trước 3 tháng và nạn nhân là một người phụ nữ trung niên. Tôi còn nhớ lúc phát hiện ra thi thể thì thi thể đã chết trong tư thế treo cổ. Điều kinh dị chính là toàn bộ thi thể đều bị ròi bọ đục khoét, khi pháp y giải phẫu tử thi thì đều kinh hãi khi thấy nội tạng bên trong cơ thể của nạn nhân bị ròi bọ ăn sạch và còn sản sinh cả ấu trùng, thật sự khi thấy cảnh đó tôi đã không thể ăn bất cứ thứ gì trong suốt 1 tuần liền."

    Tôi vẫn không thể ngờ rằng nơi mình đang sống lại xảy ra nhiều chuyện đáng sợ như vậy, tôi hít thở thật sâu để cố lấy lại bình tĩnh, những cảnh tượng kinh dị vẫn cứ hiện hữu trong đầu của tôi. "Cảm.. ơn, xin lỗi vì đã làm phiền." Tôi nói xong rồi bỏ đi, gương mặt thất thần, bên tai tôi vẫn vang vọng câu chuyện mà những người dọn hiện trường đã kể lại.

    Bước ra khỏi cổng của trụ sở cảnh sát, tôi nhìn dòng người tấp nập trên đường mà lòng nặng trĩu, ngôi nhà đó quá nguy hiểm cho gia đình tôi, nhưng ba mẹ lại không chịu tin những gì mà tôi nói. Tôi không biết bản thân sẽ làm gì để cho ba mẹ tin rằng ngôi nhà đó đã bị ma quỷ ám. Trong lúc còn đang hoang mang, lo lắng thì tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong dòng người đông đúc ngoài kia. Đó chính là anh, người con trai có dáng người cao và hơi gầy, khuôn mặt của anh tái xanh không còn chút sức sống, có lẽ anh đang bị bệnh. Tôi thấy anh đi vào một cửa hàng hoa ở bên kia đường, do tò mò nên tôi đã băng qua đường để tới gần cửa tiệm hoa đó, nhưng tôi đã không trực tiếp gặp anh mà chỉ nép mình vào một góc để tránh bị anh phát hiện. Vài phút sau anh bước từ trong cửa tiệm ra, trên tay anh cầm một bó hoa ly màu trắng tinh khiết, sau đó anh đã leo lên một chiếc taxi và rời đi nhanh chóng. "Chú chạy theo chiếc taxi phía trước dùm con!" Tôi thấy vậy cũng gọi xe ôm và chạy theo sát phía sau anh. Chiếc taxi chạy một đoạn đường khá xa và cuốc cùng cũng dừng lại tại một nghĩ trang ở gần ngoại ô thành phố. Đứng ở một góc khuất, tôi thấy anh bước xuống xe và đi vào khu nghĩa trang, có lẽ anh tính đi viếng mộ của một ai đó. Sau khi trả tiền xe, tôi quyết định đi theo anh vào khu nghĩa trang, ở đây những ngôi mộ mọc lên như nấm khiến cho tầm nhìn của tôi bị hạn chế, trong chốc lát tôi đã không nhìn thấy hình dáng của anh đâu. Tôi chạy xung quanh, ngó nghiêng tìm anh, ở trong nghĩa trang yên tĩnh đến đáng sợ, thỉnh thoảng tôi còn có thể nghe thấy tiếng của những con quạ kêu báo hiệu của cái chết. Loay hoay một hồi, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy anh, anh đang đứng trước ngôi mộ của ai đó, gương mặt anh không dấu nổi nét bi thương, tôi đứng núp sau một ngôi mộ khác chỉ cách nơi anh đang đứng vài bước chân. Một lúc sau anh rời đi, tôi mới dám ra khỏi nơi mình đang trốn, chậm rãi bước lại gần ngôi mộ mà anh vừa đứng. Tôi bỗng giật mình bất ngờ khi thấy bức hình trên ngôi mộ chính là mình, gương mặt, đôi mắt, chiếc mũi đều giống tôi y như hai giọt nước. "Sao.. có thể như vậy được chứ?" Tôi lùi lại vào bước, đôi mắt mở to đầy kinh hãi không dám tin những thứ mình đang nhìn thấy. Cơn đau đầu bỗng ập tới khiến cho tôi hoa mắt đứng không vững, một đoạn ký ức ngắn đột nhiên xuất hiện trong đầu, tôi có thể nhìn thấy viễn cảnh mình bị một chiếc xe ô tô đâm trúng, sau là cảnh tôi đang nằm trên vũng máu đỏ tươi. Khi đoạn ký ức kết thúc, tôi từ từ ngã khụy xuống đất, đôi mắt vô thức dần khép lại: "Không.. lẽ.. mình đã.. chết.. rồi sao?"
     
    Akiko sator, Hưng đỗ, Chin5 người khác thích bài này.
    Last edited by a moderator: 5 Tháng chín 2020
  2. Đang tải...
  3. Đỗ Phương Linh

    Bài viết:
    10
    Chương 2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Đầu óc choáng váng, tôi từ từ ngã xuống nền đất mọc đầy cỏ dại, trước khi rơi vào vô thức tôi chỉ kịp nhìn tấm bia mộ lần cuối rồi mọi thứ dần dần chìm vào bóng tối.

    "Có ổn không, hay chúng ta đưa cô gái ấy đi bệnh viện?"

    "Không sao đâu, cô ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi."

    Bên tai tôi văng vẳng tiếng nói chuyện của hai người đàn ông, tôi có thể kịp nhận ra một trong hai giọng nói đó là của anh.

    Tôi từ từ mở mắt, mọi thứ vẫn còn rất mơ hồ đối với tôi, phải mất vài phút mới có thể nhìn rõ mọi vật xung quanh. Tôi thấy mình đang nằm trong một căn phòng khá cũ kỹ và sơ sài, không biết bằng cách nào mà tôi lại có thể nằm ở đây.

    "Em tỉnh rồi sao?" Trong lúc còn đang bỡ ngỡ trước khung cảnh xa lạ thì tôi bị một giọng nói quen thuộc kéo về thực tại.

    "Là.. anh hả? Sao.. anh.. lại ở đây, mà đây là đâu vậy?" Tôi ngước nhìn người con trai đang tiến lại gần mình, càng nhìn gần tôi càng thấy gương mặt của anh tái nhợt nhưng người đã chết vậy.

    "Anh thấy em ngất nên đã đưa em vào đây, đây là nơi ở của bác quản trang!" Anh kéo ghế ngồi xuống đối diện với tôi, giọng nói của anh vẫn trầm ấm dễ nghe như ngày lần đầu tiên tôi gặp anh, cảm giác thật ấm áp, quen thuộc.

    "Anh biết em theo dõi anh sao?" Tôi từ từ ngồi dậy xong nhìn anh hỏi.

    "Anh biết tất cả nhưng việc em đang làm!"

    Nghe thấy anh nói vậy tôi bỗng rùng mình, giống như mọi hành động và suy nghĩ của tôi đều bị anh nhìn thấy.

    "Vậy cái ngôi mộ mà anh đã đi viếng là sao? Tại sao hình ảnh của cô gái trên tấm bia mộ đó giống em đến vậy?" Tôi gấp gáp hỏi, thật không thể tin trên đời này lại có một người giống tôi đến vậy.

    Anh không trả lời câu hỏi mà chỉ nhìn chằm chằm vào tôi như muốn dò xét điều gì đó xong hỏi lại tôi:

    "Em có chắc rằng hình trên bia mộ giống em?"

    "Chắc, em.. em đã nhìn thấy như vậy mà!" Tôi một lần nữa khẳng định dứt khoát rằng mình hoàn toàn không nhìn nhầm.

    "Vậy thì đi theo anh!" Anh nói xong đứng dậy cầm lấy cổ tay của tôi lôi đi thật là nhanh, tôi có thể cảm nhận được bàn tay anh rất lạnh, không hề có lấy một hơi ấm.

    Anh kéo tôi quay lại ngôi mộ vừa rồi, đứng trước ngôi mộ đó tôi ngỡ ngàng trước những gì mà mình đang thấy. Tấm hình trên ngôi mộ đúng là hình của một cô gái, nhưng cô ta không hề giống tôi, mọi thứ khác hoàn toàn những gì mà tôi thấy lúc trước đó.

    Thấy tôi bất ngờ không kịp thốt lên lời, anh liền cất tiếng nói:

    "Đây chính là hình cô gái mà em nói giống em sao?"

    "Không.. thể nào, rõ ràng em.. em đã thấy!" Tôi không còn lời nào để biện minh cho mình, không lẽ là do tôi bị hoa mắt nên đã nhầm lẫn.

    Tôi liếc nhìn xuống tên tuổi được khắc trên tấm bia.

    Tên: Trịnh Phương Anh

    Mất Ngày: 23-6-20xx

    Hưởng Dương: 19 tuổi

    Cô gái đó mất khi còn quá trẻ, đột nhiên tôi cảm thấy xót thương cho cô gái đó, 19 tuổi chính là độ tuổi chàn đầy sức sống và có rất nhiều hoài bão, vậy mà cô ấy đã ra đi sớm như thế.

    "Anh quen cô gái này sao?" Tôi quay lại nhìn anh thì thấy anh đang đứng thẫn thờ nhìn ngôi mộ đó, đôi mất không dấu nổi nét bi thương.

    "Chỉ là một.. người bạn cũ!" Anh nói xong định quay người bỏ đi, khuôn mặt tôi bỗng tối sầm lại.

    Tôi luôn có cảm giác anh đang giấu tôi điều gì đó rất quan trọng, hôm nay tôi phải làm sáng tỏ mọi khúc mắc trong lòng bấy lâu nay.

    "Chúng ta đã từng quen nhau trong quá khứ phải không?" Tôi cất tiếng nói, câu nói đó của tôi khiến cho bước chân của anh dừng lại. Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng, tôi chỉ nghe thấy tiếng gió rít lên từng hồi.

    "Em muốn nói về chuyện gì?" Anh không hề quay đầu lại nhìn tôi, giống như anh không muốn tôi thấy nét mặt của anh ngay lúc này.

    "Lần đầu gặp anh, em đã có cảm giác rất quen thuộc, và còn.. tại sao anh biết em tên, tại sao anh biết những việc em làm?

    Một lần nữa không gian lại rơi vào tĩnh lặng, tôi hít một hơi thật sâu để chờ đợi câu trả lời từ anh, bỗng nhiên anh quay người lại nhìn tôi rồi lao về phía tôi như một con thú, anh đẩy tôi ngã xuống nền đất rất là mạnh, trong lúc vẫn còn đang bị cơn đau sau cú ngã làm cho ê ẩm thì tôi đã bị anh đè lên người.
     
    Akiko satorDũng Hoàng thích bài này.
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...