[Dịch] Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Ngận Thị Tiểu Tình

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Proanno.1, 13 Tháng bảy 2018.

  1. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    [Mau xuyên] Bút ký phản công của nữ phụ pháo hôi

    [​IMG]

    Tác giả: Ngận Thị Kiểu Tình

    Thể loại: Xuyên nhanh, Hệ thống, Nữ phụ

    Editor: AnGing

    Nguồn: Dichtienghoa

    Văn án:

    Ninh Thư chết thẳng cẳng, may mắn lại trở thành người làm nhiệm vụ thay pháo hôi (bia đỡ đạn) khổ bức phản công.

    Vì vậy, Ninh Thư ở trong từng thế giới, sắm vai đủ kiểu cuộc đời, gặp được đủ loại nam nhân 'Người vô tình', 'Người lãnh khốc', 'Người cố tình gây sự'.

    Gặp được đủ loại nữ nhân Bạch Liên hoa, Nữ nhân trà xanh, Nữ nhân tâm cơ, thế giới còn có thể có hay không một chút chân thiện mỹ?

    Ninh Thư gào thét, các ngươi những.. cặn bã này, ta chỉ là tới phản công thôi, đừng ảnh hưởng ta hoàn thành nhiệm vụ.

    Vai chính xuyên qua, vai chính trọng sinh, chỉ có nhiệm vụ giả (người làm nhiệm vụ) không nỗ lực, chứ không có chuyện không thể cạy ra quầng sáng của nhân vật chính.

    Mình edit tiếp từ thế giới "Vườn trường kinh hoàng" nhé.

    Còn các chương đầu các bạn đọc ở link này:

    Đọc truyện Bút ký phản công của nữ phụ pháo hôi - Ngận Thị Kiểu Tình

    Link thảo luận:

    [Thảo Luận - Góp Ý] Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Ngận Thị Tiểu Tình
     
    Last edited by a moderator: 5 Tháng tám 2018
  2. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 210: Vườn trường kinh hoàng (15)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quý Thanh Viễn sờ đến lúc tay ướt dầm dề, nhưng lại không nhìn thấy trong tay là thứ gì, Quý Thanh Viễn do dự một chút lấy tay đặt ở chóp mũi ngửi, tức khắc ngửi thấy được một mùi hư thối tanh tưởi, cái mùi hư thối này thậm chí làm người vừa ngửi đều cảm thấy say xe.

    Quý Thanh Viễn trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi, ba cô gái trong ký túc xá ba đều ngủ rồi, cùng trạng thái tỉnh táo của hắn hoàn toàn không giống nhau.

    Quý Thanh Viễn cuống quít chùi tay lên người, vội vàng đi đến mép giường Lâm Thiển Thiển, lay lay người Thiển Thiển, điên cuồng la lớn:

    "Thiển Thiển, tỉnh lại đi em, mau tỉnh lại, rốt cuộc chuyện này là như thế nào."

    Quý Thanh Viễn kêu rất lớn, nhưng ba cô gái trong ký túc xá đều không có một người tỉnh lại, toàn bộ thế giới giống như chỉ còn lại mình hắn, xung quanh yên tĩnh, một chút tiếng động cũng không có, không có tiếng ve, không có tiếng còi ô tô, ngay cả tiếng hít thở của ba cô gái cũng không có.

    "Thiển Thiển, Thiển Thiển." Quý Thanh Viễn túm cánh tay của Lâm Thiển Thiển, muốn kéo Lâm Thiển Thiển dậy, nhưng là Quý Thanh Viễn dùng sức túm, lại kéo cánh tay Lâm Thiển Thiển trên giường, nhưng Lâm Thiển Thiển trên giường vẫn không có một chút phản ứng, không biết đau cũng không kêu ra tiếng.

    Quý Thanh Viễn trợn trừng mắt, đồng tử kịch liệt co rút, trong tay còn có một cánh tay của Lâm Thiển Thiển.

    "A.."

    Quý Thanh Viễn sợ hãi hét một tiếng, ném cánh tay trong tay xuống, cúi người kéo Lâm Thiển Thiển xuống giường, một tia ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, chiếu lên mặt Lâm Thiển Thiển dưới đất.

    Đó là một gương mặt hoàn toàn thay đổi, thành một đống thịt nát, tỏa ra một mùi vị tanh tưởi, quỷ dị nhìn hắn mỉm cười, miệng lúc đóng lúc mở, lời nói u oán lại oán hận, mang theo quỷ quyệt triền miên.

    "Rốt cuộc anh đã tới tìm tôi, tôi đang đợi anh, vẫn luôn đợi anh, vì sao anh nhẫn tâm như vậy, vì sao nhẫn tâm như vậy, tôi hận anh, cùng ta ở bên nhau đi."

    Quý Thanh Viễn bị dọa ngã ngồi trên đất, đạp chân không ngừng lui về phía sau, nhìn thân thể chỉ còn lại một bàn tay bò tới chỗ hắn, thật giống như đang đẩy thịt nát bò đến, sau lưng Quý Thanh Viễn toàn là mồ hôi lạnh, la lớn.

    "Đừng tới đây, đừng tới đây."

    "Tôi hận anh, tôi hận anh, tôi muốn anh chết.."

    "A.."

    Quý Thanh Viên nằm trên mặt đất ngồi dậy, toàn thân là mồ hôi lạnh, giống như vớt ra từ trong nước, Quý Thanh Viễn kinh hồn chưa định nhìn xung quanh, Lâm Thiển Thiển bên cạnh hít thở rất nặng.

    Quý Thanh Viễn thật ra một hơi, hóa ra là nằm mơ a, nhất định là quá khẩn trương, bị cảm xúc khẩn trương của Thiển Thiển làm ảnh hưởng mới có thể mơ như vậy.

    "Thiển Thiển.." Quý Thanh Viễn gọi Lâm Thiển Thiển, muốn đánh thức Lâm Thiển Thiển, bây giờ hắn lạnh cả người, trái tim đập loạn xạ, miệng khô lưỡi khô.

    Lâm Thiển Thiển hơi cựa quậy, ngẩng đầu nhìn Quý Thanh Viễn, cười quỷ dị với hắn rồi nói:

    "Anh đã đến rồi."

    Quý Thanh Viễn tức khắc cảm giác trái tim ngừng một chút, sau đó lại kịch liệt nhảy lên, hắn thấy cái gì, gương mặt hư thối của Lâm Thiển Thiển, giống trong mơ như đúc, Quý Thanh Viễn chỉ cảm thấy đầu óc muốn nổ tung, máu chảy ngược lên óc, làm đầu óc hắn đơ lại.

    Quý Thanh Viễn vội vàng bò dậy, tránh xa Lâm Thiển Thiển.

    "Làm sao vậy, Thanh Viễn."

    Lâm Thiển Thiển xoa đôi mắt nhìn Quý Thanh Viễn, Quý Thanh Viễn nghe được giọng nói của Lâm Thiển Thiển, nhìn kĩ, không phải là gương mặt hư thối lúc trước, Quý Thanh Viễn thở ra một hơi, thầm than chính mình thật sự thần kinh quá khẩn trương.

    Lâm Thiển Thiển xốc chăn xuống giường, trên chân còn bó thạch cao, cô đi đến chỗ hắn lại không cảm giác được đau, đi tới chỗ Quý Thanh Viễn.

    "Thiển Thiển, cẩn thận cái chân, cầm cái nạng theo."

    Quý Thanh Viễn vội vàng nói với Lâm Thiển Thiển nói, Lâm Thiển Thiển cười cười, đi đến chỗ Quý Thanh Viễn, đột nhiên vươn tay ôm lấy Quý Thanh Viễn.

    Quý Thanh Viễn sang sảng cười, "Em tiểu nha đầu này, thật là.."

    Quý Thanh Viễn còn chưa có nói xong, đã bị Lâm Thiển Thiển bóp cổ, quý thanh xa sắc mặt bởi vì thiếu dưỡng trở nên đỏ bừng, lâm nhợt nhạt sức lực phi thường đại, trực tiếp bóp quý thanh xa cổ đem thân thể hắn cử lên, Quý Thanh Viễn vặn tay Lâm Thiển Thiển, nhưng vặn thế nào cũng không ra.

    Đầu óc Quý Thanh Viễn đầu óc trở nên hỗn độn, hắn cảm giác mình phải chết, hơn nữa lại chết trong tay bạn gái mình.

    Lâm Thiển Thiển biểu tình chết lặng, trong miệng vẫn luôn nhắc mãi.

    "Vì cái gì, vì cái gì vì cái gì anh đối xử với tôi như vậy, vì cái gì vì cái gì."

    Ninh thư nằm trên giường, cảm giác cả phòng ngủ giống như hầm băng, ngồi dậy thì nhìn thấy Lâm Thiển Thiển bóp cổ Quý Thanh Viễn, Ninh Thư không chút suy nghĩ, móc ra linh hồn châu ném tới chỗ Lâm Thiển Thiển ném tới, sau đó từ giường đệm nhảy xuống tới.

    Bị linh hồn châu ném trúng Lâm Thiển Thiển thê lương kêu một tiếng, ngay sau đó thân thể mềm xuống, buông lỏng cổ Quý Thanh Viễn ra, Quý Thanh Viễn ngã ngồi trên mặt đất, che lại cổ kịch liệt ho khan.

    Ninh thư nhặt linh hồn châu trên mặt đất, nhìn đến Lâm Thiển Thiển đã hôn mê, sờ cơ thể của cô, lạnh băng, Quý Thanh Viễn ho khan, nhìn Lâm Thiển Thiển ánh mắt mang theo kinh sợ.

    "Dậy, còn ngủ cái gì, lên hỗ trợ."

    Ninh thư trực tiếp lay Tô Mạn Ngọc tỉnh, Tô Mạn Ngọc mở to mắt, vẻ mặt khó chịu.

    "Làm gì vậy, có để người ngủ không."

    "Lâm Thiển Thiển bị khống chế, muốn giết Quý Thanh Viễn."

    Ninh thư cau mày nói.

    Tô Mạn Ngọc giật mình tỉnh, nhìn Lâm Thiển Thiển nằm liệt trên mặt đất, lại nhìn đến Quý Thanh Viễn xanh cả mặt, vội vàng xuống giường, hỏi Ninh Thư.

    "Sao lại thế này?"

    "Làm sao tôi biết sao lại thế này, hỗ trợ đưa Lâm Thiển Thiển đưa lên giường đi."

    Ninh thư kéo quần áo Lâm Thiển Thiển.

    Tô mạn ngọc không dám đụng vào Lâm Thiển Thiển, nhìn Ninh Thư nói.

    "Tôi sợ."

    "Sợ cái gì, nữ quỷ đã không còn trên người cô ta."

    Ninh thư trợn mắt.

    Quý Thanh Viễn muốn đứng lên hỗ trợ, nhưng thân thể lại rất mềm, chống chân đứng dậy không nổi, giọng nói nghẹn ngào nói với Tô Mạn Ngọc.

    "Mạn Ngọc giúp đỡ."

    Tô mạn ngọc vẻ mặt không kiên nhẫn, hợp lực với Ninh Thư đỡ Lâm Thiển Thiển lên giường, Tô Mạn Ngọc vỗ tro bụi trong tay, quan tâm hỏi Quý Thanh Viễn mặt nghẹn đỏ lên.

    "Anh có khỏe không? Vì sao Lâm Thiển Thiển muốn giết anh."

    Trên cổ Quý Thanh Viễn có dấu tay rõ ràng, có thể thấy được lúc ấy Lâm Thiển Thiển dùng sức đến mức nào, là muốn giết Quý Thanh Viễn, nếu không nhờ Ninh Thư, Quý Thanh Viễn đã thật sự bị Lâm Thiển Thiển bóp chết.

    "Lâm nhợt nhạt bị khống chế."

    Ninh thư mở ra ngăn tủ của mình, lấy ra thuốc bột đút cho Lâm Thiển Thiển uống.

    Quý Thanh Viễn nhìn Ninh Thư phải cho bạn gái mình uống loại đồ vật kỳ quái, không màng đau đớn trên người mình, ngăn Ninh Thư lại.

    "Cô cho Thiển Thiển uống thứ gì?"

    "Lâm Thiển Thiển bị nữ quỷ nhập thân, âm khí nhập thể, nếu không uống dược sẽ làm hại cơ thể, cơ thể cô ấy bây giờ rất lạnh."

    Ninh thư rất không kiên nhẫn với giải thích Quý Thanh Viễn, cô là muốn cứu người, không phải hại người, đối phương dùng loại ánh mắt cảnh giác này nhìn người khác thật là làm người ta khó chịu.

    P/s: Đố các nàng, linh hồn châu sau này có tác dụng gì với Thư Thư nhà mình? Biết thì đừng spoil nhiều quá nghen.
     
    Vyl Hana, Pinkit2705, Linhahihi1 người nữa thích bài này.
  3. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 211: Vườn trường kinh hoàng (16)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ninh thư vốn phải cho Lâm Thiển Thiển uống dược, nhưng là Quý Thanh Viễn ngồi ở mép giường, làm trò Ninh Thư, hiển nhiên là không muốn để Lâm Thiển Thiển uống loại đồ vật này, loại không được bộ vệ sinh phê chuẩn, ở nông thôn ra sao có thể uống loạn được.

    "Nếu không uống thì thôi, dù sao xui xẻo là Lâm Thiển Thiển, thứ này chúng ta giữ lại chính mình uống, Trang Vũ Đồng, nếu người ta không cảm kích chúng ta cứ lưu lại tự mình uống."

    Tô mạn ngọc liếc mắt xem thường nói.

    Ninh thư nhìn khuôn mặt tái nhợt của Lâm Thiển Thiển, đôi môi nhợt nhạt, hỏi Quý Thanh Viễn.

    "Không uống thật sao, kéo dài càng càng không tốt cho cơ thể, dược này dược tôi và Tô Mạn Ngọc đều từng uống rồi."

    Quý Thanh Viễn xua tay.

    "Không uống."

    Tốt thôi, không uống thì thôi, dù sao nữ chủ không chết được, Tô Mạn Ngọc nhận chén thuốc trong tay Ninh Thư, nói.

    "Vừa rồi tôi chạm vào Lâm Thiển Thiển, cảm giác trên người phát lạnh, dược này cho ta uống đi."

    Tô Mạn Ngọc đem dược đoạt liền rầm rầm rầm rầm uống xong.

    Ninh thư:.

    Cảm giác em gái này đã đem dược này trở thành đường ăn.

    Quý Thanh Viễn sắc mặt khó coi nắm tay Lâm Thiển Thiển, hỏi Tô Mạn Ngọc.

    "Rốt cuộc là chuyện gì?"

    "Sao lại thế này, đây còn không phải do Lâm Thiển Thiển đưa tới lệ quỷ." Tô Mạn Ngọc lạnh giọng nói.

    "Lệ quỷ?"

    Quý Thanh Viễn sờ cổ mình, thần sắc thay đổi thất thường.

    Ninh thư tương đối tò mò, vì sao lệ quỷ khống chế Lâm Thiển Thiển bóp chết Quý Thanh Viễn đâu, cảm giác rất ngạc nhiên, Ninh Thư vẫn luôn nhìn Quý Thanh Viễn, Tô Mạn Ngọc chạm Ninh Thư, nói.

    "Cô nhìn cái gì?"

    "Vù sao lệ quỷ muốn giết anh?"

    Ninh thư hỏi Quý Thanh Viễn, các cô là do chơi bút tiên trêu chọc tới lệ quỷ, nhưng vì sao lệ quỷ muốn giết Quý Thanh Viễn, hơn nữa mượn tay Lâm Thiển Thiển để giết Quý Thanh Viễn.

    Quý Thanh Viễn lạnh mặt nói.

    "Làm sao tôi biết được."

    "Bành.."

    Cửa sổ bị một trận gió mạnh thổi tung, một trận gió lạnh tận xương âm lãnh thổi vào, trong gió hỗn loạn hơi thở thê lương, cửa sổ loáng thoáng một cái bóng ma như ẩn như hiện, phi đầu tán phát, nhìn làm cho người ta hết sứcsợ hãi.

    Tô Mạn Ngọc lập tức trốn đến sau lưng Ninh Thư, cả người đều cuộn tròn phía sauNinh Thư, Ninh Thư ngón tay kẹp linh hồn châu đến lạnh cả người, linh hồn châu hơi hơi rung động.

    Quý Thanh Viễn vẻ mặt khiếp sợ cùng sợ hãi.

    "Thật sự có quỷ."

    Gió thổi ở trên mặt hơi đau, cửa sổ hé mở phóng lớn mặt quỷ, mặt trên tràn đầy vết đao, lại chậm rãi hư thối, một lát xuất hiện ở chỗ này, một lát xuất hiện ở nơi khác, làm người sơ hãi vô cùng, trong miệng nói những lời oán độc.

    "Tôi muốn giết anh, anh vì sao lại đối xử với tôi như vậy, vì sao, vì sao, vì sao.."

    Độ ấm trong phòng càng thấp, bóng ma mơ hồ bên ngoài dường như rất kích động, muốn từ cửa sổ vọt vào, nhưng là lại cố kỵ đồ trong tay Ninh Thư, không dám tiến vào, nhưng là lại rất oán độc, rất kích động.

    Cảm giác đặc biệt để ýngười nào đó trong phòng.

    Ninh Thưnhìn thoáng qua Quý Thanh Viễn, cảm giác cái nữ quỷ này chắc có quan hệ gì đó với Quý Thanh Viễn, lúc trước nữ quỷ chỉ mang đến cho các cô cảm giác mèo vờn chuột, nhưng hôm nay lại ngoại lệ mà kích động.

    Ninh Thư đi đến bên cửa sổ, Tô Mạn Ngọc túm lấy quần áo Ninh Thư.

    "Cô làm gì vậy, đừng qua đó."

    Ninh Thư không để ý tới Tô Mạn Ngọc, Tô Mạn Ngọc dậm dậm chân, lại không dám đi theo Ninh Thư đi đến bên cửa sổ.

    Ninh Thư mỗi lần đi tới một bước, nữ quỷ này liền tránh cửa sổ xa hơn một bước, cuối cùng thật sự là sợ hãi đồ vật trong tay Ninh Thư, tự mình chạy, gió liền ngừng.

    "Trang Vũ Đồng, không tồi, ngay cả quỷ cũng bị cô hù chết."

    Tô Mạn Ngọc sờ mồ hôi lạnhtrên trán.

    Ninh Thư thật sự rất phiền với con nữ quỷ này, có oán báo giận có thù báo thù, vì sao muốn tính mạng của người vô tội các cô.

    Quý Thanh Viễn sắc mặt tái nhợt, nói.

    "Nơi này không thể ở lâu, Lâm Thiển Thiển không thể ở đây được."

    "Vậy nhanh mang theo Lâm Thiển Thiểnđi đi, đi rồi là tốt nhất, nữ quỷ muốn giết anh, anh với nữ quỷ này hẳn là có quan hệ."

    Ninh Thư vẫy vẫy tay.

    Quý Thanh Viễn:.

    Ninh Thư đem cửa sổ đóng lại, lúc này mới rạng sáng, vẫn là tiếp theo đi ngủ? Ninh Thư sờ sờ trên giường lâm nhợt nhạt cái trán, lâm nhợt nhạt đã bắt đầu phát sốt.

    "Anh muốn mang theo cô ta đi bệnh viện không? Lâm Thiển Thiển bị bệnh."

    Ninh Thưhỏi Quý Thanh Viễn.

    Quý Thanh Viễn sắc mặt tái nhợt, đôi mắt vô thần, đột nhiên gặp được chuyện như vậy, Quý Thanh Viễn cảm giác tam quan của mình đều bị điên đảo, nghe Ninh Thư nói, ánh mắt hỗn độn, trong lúc nhất thời rối loạn không biết nên làm cái gì.

    "Bị bệnh?"

    Quý Thanh Viễn luống cuống tay chân vuốt trán Lâm Thiển Thiển, trên mặt lộ ra thần sắc nôn nóng, nhưng là nhìn thấy trời bên ngoài như vậy, không dám mang theo Thiển Thiển đi bệnh viện.

    "Quý Thanh Viễn, anh vẫn nên mang theo Lâm Thiển Thiển đi bệnh viện đi, cứ kéo dài như vậy, đừng đem đầu óc cháy hỏng."

    Tô Mạn Ngọc nói với Quý Thanh Viễn.

    Quý Thanh Viễn có chút do dự, Tô Mạn Ngọc còn nói thêm.

    "Hiện tại trời đã trễ thế này, vẫn là uống dược của Trang Vũ Đồng đi."

    "Chỉ có thể như vậy."

    Quý Thanh Viễnxoa xoa cái trán, cả người đều có vẻ rất là mỏi mệt cùng vứt đi không được sợ hãi chi sắc.

    Ninh Thư bĩu môi, đổ nước thuốc, bóp Lâm Thiển Thiển miệng rót vào, sớm uống không phải được rồi.

    "Trời sáng vẫn nên mang Lâm Thiển Thiển đi bệnh viện đi."

    Ninh Thư nhàn nhạt nói.

    Một đêm này tất cả mọi người đều ngủ không ngon, Quý Thanh Viễn một đêm không ngủ, trời vừa sáng thì mang theo Lâm Thiển Thiển còn đang hôn mê.

    Tô Mạn Ngọc nhìnQuý Thanh Viễn bộ dạn để ý đếnLâm Thiển Thiển, phiết miệng chua hỏi Ninh Thư.

    "Cô nói thực sự tốt như vậy sao? Lớn lên cũng khó coi, điều kiện gia đình cũng không được tốt lắm, nhiều lắm cũng chỉ xem là một gia đình khá giả, tính cách càng không tốt, âm dương quái khí, một đóa bạch liên hoa."

    "Cô ta có cái gì tốt."

    Tô mạn ngọc rất bất mãn.

    Ninh Thư:.

    Nói giống như là tính cách của cô tốt lắm vậy, nói chuyện độc miệng, kiêu ngạo ương ngạnh, tuy vậy Tô Mạn Ngọc có tiền vốn kiêu ngạo, gia thế hảo, dung mạo mỹ, tất cả phương diện đều mạnh hơn so với Lâm Thiển Thiển, chính là là nữ phụ.

    "Quý Thanh Viễn có cái gì tốt, sao cô lại thích hắn?"

    Ninh Thư hỏi lại.

    "Bởi vì hắn lớn lên đẹp trai?"

    Tô Mạn Ngọc nghĩ nghĩ, nói.

    "Tôi cũng không biết, tôi vẫn thích hắn."

    Ninh Thư bĩu môi.

    "Cô lớn lên xinh đẹp, trong nhà cũng nhiều tiền như Quý Thanh Viễn, sao phải thích hắn."

    "Thật ra cô nói rất đúng."

    Tô Mạn Ngọc gật gật đầu.

    "Bây giờ có nữ quỷ này uy hiếp, tôi cũng không có nhiều tâm trí đặt vào những việc này."

    Ninh Thư nghĩ nghĩ hỏi Tô Mạn Ngọc.

    "Cô nói xem có cách gì thấy quỷ hay không?"

    "Chúng ta bây giờ còn không phải là gặp quỷ sao?"

    Tô Mạn Ngọc hất cằm nói.

    "Cái này còn không gọi là gặp quỷ, cái gì mới gọi là gặp quỷ chứ."

    "Tôi nói là thấy quỷ, có thể thấy quỷ, nghe nói đem nước mắt trâu bôi lên mắt có thể thấy quỷ."

    Ninh Thư nhìn Tô Mạn Ngọc.

    "Tô Mạn Ngọc, có có thể kiếm chút nước mắt trâu không?"
     
    Vyl Hana, Tiểu hồ lyVũ Phỉ thích bài này.
  4. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 212: Vườn trường kinh hoàng (17)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ninh Thư muốn để Tô Mạn Ngọc kiếm ít nước mắt trâu, cô thật sự không muốn ở lại thế giới nhiệm vụ này mãi, mỗi ngày đều lo lắng đề phòng, hơn nữa đều không thể ngủ ngon giấc, tuy rằng có linh hồn châu, nhưng cái nữ quỷ này một ngày còn chưa bị giải quyết, một ngày cũng chưa được sống yên ổn.

    "Tôi không cần."

    Tô Mạn Ngọc lắc đầu, "Bây giờ tôi đã sợ muốn chết, tôi còn phải thấy cô ta, tôi không cần."

    Ninh thư nói: "Bà bà cho tôi một thứ, có thể bắt cô ta, nếu tôi có thể nhìn thấy cô ta, nhất định có thể thu thập cô ta, chẳng lẽ chúng ta cứ sinh hoạt như vậy sao?"

    Tô Mạn Ngọc nghĩ nghĩ.

    "Bảo tôi đi đâu nước mắt trâu cho cô, để tôi ngẫm biện pháp đã."

    Ninh thư gật đầu.

    "Cố gắng nhanh lên, kéo càng dài càng không tốt, vạn nhất chúng ta xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ."

    Quý Thanh Viễn đưa Lâm Thiển Thiển đi bệnh viện quay lại, nói với Tô Mạn Ngọcnói.

    "Tôi muốn đi tìm đạo sĩ tới bắt con quỷ này, Thiển Thiển nhờ cô chăm sóc."

    Tô Mạn Ngọc trực tiếp trợn trắng mắt, nói.

    "Tôi không chăm sóc được cho Lâm Thiển Thiển, nữ quỷ này xuất quỷ nhập thần, tôi còn chẳng chăm sóc nổi cho mình, tôi chăm sóc Lâm Thiển Thiển thế nào được, về sau nếu Lâm Thiển Thiển xảy ra chuyện gì, anh còn không hận tôi cả đời, tôi không thèm làm loại chuyện tốn công vô ích này, tốt nhất anh nên mang theoLâm Thiển Thiển."

    Tô Mạn Ngọc thật sự nói trắng ra, làm Quý Thanh Viễn nhất thời nói không ra lời, Quý Thanh Viễnnói.

    "Tôi cũng muốn mang Thiển Thiển đi, nhưng bây giờ thân thể của Thiển Thiển thật sự thực không thoải mái, hơn nữa lúc trước cô bị thương, đêm qua lại nghiêm trọng hơn, căn bản không có cách nào mang theo Thiển Thiển."

    Ninh Thư cũng nói "Anh vẫn nên mang theo Lâm Thiển Thiển đi đi."

    Nam nữ chủ trên người mang theo may mắn cực đại, cho dù có xảy ra chuyện cũng không nguy hiểm tới tính mạng.

    Quý Thanh Viễn vốn muốn tìm Tô Mạn Ngọc chăm sóc Lâm Thiển Thiểnmột chút, Quý Thanh Viễn trong lòng biếtTô Mạn Ngọc thích mình, hẳn sẽ đáp ứng hỗ trợ chăm sóc cho Lâm Thiển Thiển, nhưng không nghĩ Tô Mạn Ngọc cư nhiên từ chối, làm trong lòng Quý Thanh Viễn không thoải mái.

    Lại nói hắn vốn dĩ vì cái ký túc xá này, nếu không phảiLâm Thiển Thiển ở cái ký túc xá này, hắn căn bản không thèm quản loại chuyện này.

    "Quý Thanh Viễn, anh nên chú ý một chút, nữ quỷ này có ân oán với anh, cô ta muốn giết anh."

    Ninh thư cảm thấy các cô trêu chọc nữ quỷ này, là bởi vìLâm Thiển Thiển, mà Lâm Thiển Thiển là bạn gái của Quý Thanh Viễn.

    Quý Thanh Viễn nghe thấy Ninh Thư nói như vậy, vốn dĩ một đêm không ngủ sắc mặt đã kém, bây giờ càng thêm khó coi, ánh mắt nhìn Ninh Thư càng thêm sắc bén.

    "Cô dựa vào đâu nói như vậy, tôi cùng nữ quỷ này căn bản không có liên quan."

    Ninh thư nhún vai, không nói nữa.

    Quý Thanh Viễn thấy Tô Mạn Ngọc không chịu giúp mình chăm sóc Lâm Thiển Thiển, bây giờ lại không phải thời cơ tốt nhất đưa Lâm Thiển Thiển về nhà mình.

    Quý Thanh Viễn hít sâu một hơi, thần sắc tiều tụy, nói chuyện với Tô Mạn Ngọc có vẻ lãnh đạm hơn.

    "Tôi sẽ mang theo Thiển Thiển cùng đi, tiện thể để đạo trưởng xem cơ thể của Thiển Thiển một chút."

    Ninh thư hỏi: "Đạo trưởng này là ai giói thiệu cho anh?"

    "Ai giới thiệu cho tôi liên quan gì tới cô."

    Thái độ Quý Thanh Viễn đối với Ninh Thư rất khinh thường, chất vấn Ninh Thư rất không kiên nhẫn.

    Ninh thư không thèm quan tâm, chuyện giữa nam nữ chủ không tới phiên cái nhân vật phụ nhỏ bé như cô quản.

    Quý Thanh Viễn vội vội vàng vàng đi, Tô Mạn Ngọc nhìn bóng dáng Quý Thanh Viễn, bĩu môi, tựa hồ sắp khóc.

    "Hắn đang giận tôi, sau này có khi là bạn bè cũng không nổi nữa."

    Ninh thư khinh thường nhìn cô ấy một cái.

    "Cái đức hạnh gì vậy, không có tiền đồ, không phải chỉ là một người đàn ông thôi sao?"

    "Đồ quê mùa như cô thì biết cái gì."

    Tô mạn ngọc lật lọng châm chọc.

    "Tôi thích Quý Thanh Viễn rất lâu rồi, cô căn bản là không hiểu."

    "Khinh."

    Ninh thư trực tiếp dựng ngón giữa.

    "Cho dù cô có chết đi chăng nữa, người ta cũng không thích cô, cô còn ra vẻ bỉ ôi, ghê tởm."

    Tô Mạn Ngọc bị Ninh Thư nói đến tức giận.

    "Trang vũ đồng, cô muốn chết có phải hay không."

    Ninh thư: "Ha hả đát."

    Sau khi Lâm Thiển Thiển đi rồi, ký túc xá cũng chỉ còn hai người Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc, nói đến cũng quái, sau đó nữ quỷ không còn tới quấy rầy các cô.

    Tô mạn ngọc cũng cảm thấy kỳ lạ, nói với Ninh Thư.

    "Đừng nói là đi tìm Quý Thanh Viễn và Lâm Thiển Thiển nhé."

    Ninh thư không thèm để ý một chút nào, nhún vai nói.

    "Có lẽ vậy."

    Tô Mạn Ngọc lộ ra khuôn mặt u sầu, hiển nhiên đang lo lắng cho Quý Thanh Viễn, Ninh Thư bĩu môi.

    "Đừng làm ra cái bộ dạng táo bón này, tôi nhìn ê răng, ghê tởm chết tôi."

    "Trang Vũ Đồng, cô không nói lời nào thì cô có thể chết sao."

    Tô Mạn Ngọc nổi giận đùng đùng gào lên với Ninh Thư.

    "Có thể chết."

    "Đúng rồi, người nhà tôi đem nước mắt trâu đưa đến đây, vẫn là ở lò sát sinh bắt được, mất rất nhiều công sức đó."

    Trang vũ đồng từ trong bao lấy ra bình thủy tinh nhỏ, bên trong là chất lỏng.

    Ninh Thư nhận cái chai, quơ quơ, nói với Tô Mạn Ngọc.

    "Không thì chúng ta thử xem, buổi tối thử xem?"

    "Thôi, tôi không cần, không cần."

    Tô Mạn Ngọc lắc đầu nguầy nguậy, nhìn sẽ có bóng ma tâm lý. "

    Ninh thư thật ra rất hiếu kì, tới buổi tối thì lau nước mắt trâu lên trên mí mắt, lại mở to mắt nhìn nhìn, tô mạn ngọc tò mò nhìn Ninh Thư hỏi.

    " Có thể nhìn thấy sao? "

    Ninh thư che miệng, mở to hai mắt nhìn sau lưng Tô Mạn Ngọc, chỉ vào sau lưng cô.

    " Sau lưng cô.. "

    " A.. "

    Tô mạn ngọc tức khắc sợ tới mức nhảy dựng lên, trốn sau lưng Ninh Thư, hàm răng đều run rẩy.

    " Là cái gì, cái gì? "

    Ninh thư ha ha cười.

    " Lừa cô thôi. "

    Đôi tay trắng nbuw phấn của Tô Mạn Ngọc tức khắc nện lên người Ninh Thư, rất dùng sức, Ninh Thư lập tức né tránh, đưa cái chai cho cô.

    " Tự mình bôi mà xem, miễn lại nói tôi lừa cô. "

    Tô mạn ngọc do dự một chút, cuối cùng vẫn bôi nước mắt trâu bôi lên mí mắt, nhìn trái nhìn phải.

    " Cũng không có cái quỷ gì a. "

    Ninh thư ghé vào cửa sổ, nói với Tô Mạn Ngọc.

    " Đến xem, trong phòng này không có. "

    Tô mạn ngọc đứng ở cửa sổ, hướng ra phía ngoài nhìn, tức khắc thấy được không ít quỷ hồn du đãng, những quỷ hồn đó vẻ mặt đều dại ra, rất đơn bạc, nhìn như sắp biến mất.

    Nhìn những linh hồn này, Ninh Thư không hề ngạc nhiên, đây vốn dĩ là một cái thế giới thần quái, có quỷ hồn cũng rất bình thường, bằng không cũng sẽ không dựng dục ra một viên linh hồn châu.

    Nhưng Tô Mạn Ngọc sợ tới mức muốn chết, vội vàng ngồi xổm xuống, vội vàng lau sạch nước mắt trâu trên mí mắt mí mắt, nois với Ninh Thư.

    " Chúng ta có phải đi tới địa ngục hay không vậy, tại sao khắp nơi đều có những thứ đó. "

    " Kỳ thật không cần sợ, chúng ta sinh hoạt ở hai vĩ độ khắc nhau, chúng ta gặp được nữ quỷ nầy là do ảnh hưởng từ trường, cho nên mới sẽ phát sinh những chuyện kì quái này. "

    " Cũng không biết bọn Quý Thanh Viễn thế nào? "

    Tô Mạn Ngọc cũng không sợ hãi như vậy.

    Ninh thư lại không lo lắng chút nào, nhìn Tô Mạn Ngọc hỏi.

    " Tôi thật không nhìn ra Quý Thanh Viễn có cái gì tốt, bởi vì túi da của hắn sao."

    Ninh thư tỏ vẻ, lớn lên đẹp biến thái là tốt sao.
     
    Vyl Hana thích bài này.
  5. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 213: Vườn trường kinh hoàng (18)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Ninh thư và Tô Mạn Ngọc sống yên ổn được mấy ngày, nhưng vào ban đêm mấy ngày sau, cái nữ quỷ này lại trở lại, toàn bộ ký túc xá trở nên lạnh lẽo.

    Tô mạn ngọc ôm chặt cánh tay Ninh Thư, nơm nớp lo sợ nói.

    "Vũ đồng, cô ta đã trở lại, Quý Thanh Viễn và Lâm Thiển Thiển đâu rồi?"

    Ninh thư không nói gì, trực tiếp lấy nước mắt trâu bôi lên mí mắt, nhìn xung quanh một vòng, thì nhìn thấy một nữ quỷ ngồi trên đệm giường của Lâm Thiển Thiển, quanh thân cô ta đều là khí đen, linh hồn nhìn rất đơn bạc, trên mặt đều hằn lên rất nhiều vết đao, ánh mắt của cô ta tràn ngập oán độc.

    Đối diện với ánh mắt của Ninh Thư, nhe răng với cô, hình như kiêng kỵ cái gì, không bay qua chỗ Ninh Thư.

    Ninh thư chạy nhanh qua ném linh hồn châu vào nữ quỷ, nữ quỷ chợt lóe thân bay nhanh tránh đi, nhưng một bộ phận linh hồn của cô lại bị linh hồn châu hút vào, khí đen trên người tiêu tán rất nhiều, linh hồn trở nên rất nhạt.

    Nữ quỷ mơ hồ ngoài cửa sổ, phẫn nộ rít gào với Ninh Thư, toàn bộ ký túc xá đều chấn động, giường đệm đổ xuống, Ninh Thư kéo Tô Mạn Ngọc nhảy xuống giường đệm, nhặt lên linh hồn châu trên mặt đất.

    Đột nhiên có một trận giống động đất giống làm mọi người trạm đứng không vững, Ninh Thư dồn khí đan điền, đứng trên mặt đất bất động.

    Tô mạn ngọc ngã ngồi, túm chặt quần áo Ninh Thư.

    "Sao cô ta lại đột nhiên tức giận?"

    "Nỏ mạnh hết đà mà thôi."

    Ninh thư nhìn linh hồn nữ quỷ nhạt nhòa, nếu đạo sĩ lại đến, phỏng chừng căng không được bao lâu thì sẽ hôi phi yên diệt.

    * Hôi phi yên diệt: Hóa thành tro bụi.

    "Chúng mày đều phải chết, cần phải chết, tao hận bọn mày, bọn mày đều phải chết, đều phải chết, đều phải chết."

    Nữ quỷ âm trầm oán độc nói, làm da đầu người nghe muốn rách.

    Nước mắt trâu ở trên mí mắt Ninh Thư khô đi, nhìn không thấy nữ quỷ ở nơi phương nào, mà nữ quỷ động tĩnh cũng nhỏ, cuối cùng không có động tĩnh.

    Tô mạn ngọc ai u một tiếng, ngồi dưới đất sờ soạng mồ hôi lạnh.

    "Lại thêm vài lần như vậy, trái tim tôi sẽ chịu không được."

    Ký túc xá một mảnh hỗn độn, Ninh Thư dọn lại đệm rơi trên mặt đất dậy, sửa sang lại ký túc xá một chút.

    "Cô có số của Quý Thanh Viễn không?

    Gọi điện thoại cho hắn hỏi một chút đi."

    Ninh thư một bên sửa sang lại đồ vật một bên nói với Tô Mạn Ngọc người mềm như một bãi bùn.

    "Đúng vậy, gọi điện thoại, gọi điện thoại."

    Tô mạn ngọc móc di động ra bấm gọi điện thoại, gọi một hồi lâu, suýt chút nữa tức giận đến mức ném điện thoại, nói với Ninh Thư.

    "Gọi không được, không nằm trong vùng phủ sóng."

    Ninh thư nhún vai, bây giờ nam nữ chủ không biết rằng ở góc xó xỉnh nào, trực giác của Ninh Thư cho thấy cái nữ quỷ này hẳn là đã gặp cái đạo sĩ kia, cùng đạo sĩ so chiêu, bằng không linh hồn cũng sẽ không đơn bạc như vậy.

    Vừa rồi lại bị linh hồn châu hấp thu một bộ phận linh hồn, bây giờ linh hồn lực rất nhạt nhòa.

    Ninh Thư cảm giác linh hồn châu trong tay lại nặng hơn một chút, cảm thấy thứ này thật sự tà môn, chỉ có tiến không ra, Ninh Thư thật sự thèm nhỏ dãi lực lượng linh hồn của cái này.

    Nữ quỷ trở nên yếu ớt rồi, rất ít ra ngoài tác quái, dường như đang dưỡng thương.

    Ninh thư suy nghĩ khi nào đạo sĩ đến, lúc này thật đúng là thời cơ tốt để tiêu diệt cái nữ quỷ này.

    Nữ quỷ ăn một lần mệt, cũng không dám đến ký túc xá, đôi khi Ninh Thư đem nước mắt trâu bôi lên trên mí mắt, nhìn thấy nữ quỷ vậy mà lại ở cắn nuốt linh hồn tự do khác, trên người khí đen càng ngày càng nặng.

    Ninh Thư thấy một màn như vậy, quả thực không biết nên nói cái gì cho tốt, vẫn là nhanh diệt con quỷ này đi, không riêng giết người, còn cắn nuốt quỷ.

    May mắn có linh hồn châu ở đây, bằng không Ninh Thư không có biện pháp bảo vệ mình và Tô Mạn Ngọc.

    Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa, Ninh Thư ở chung với Tô Mạn Ngọc không ít ngày, cũng coi như là ở chung ra một ít tình cảm.

    Một đoạn thời gian gió êm sóng lặng qua đi, Quý Thanh Viễn và Lâm Thiển Thiển cũng trở lại, Lâm Thiển Thiển gầy đi rất nhiều, ngay cả làn da cũng đen hơn, trên đùi còn bó thạch cao, mà Quý Thanh Viễn cũng phong trần mệt mỏi.

    Quý Thanh Viễn đỡ Lâm Thiển Thiển ngồi trên giường đệm, Tô Mạn Ngọc hỏi Quý Thanh Viễn.

    "Hai người đi đâu vậy, tại sao di động cũng gọi không được?"

    Quý Thanh Viễn xoa xoa trán, thần sắc mỏi mệt nói.

    "Tín hiệu không tốt."

    "Sao hai người chật vật như vậy, có phải đường xá không yên ổn hay không?"

    Tô Mạn Ngọc rót cho Quý Thanh Viễn chén nước, không có để ý tới Lâm Thiển Thiển một bên, Quý Thanh Viễn nhận ly nước, đem nước cho Lâm Thiển Thiển, hỏi Lâm Thiển Thiển.

    "Thiển Thiển, chân còn đau không?"

    Lâm Thiển Thiển cau mày, chạm chạm chân mình nói.

    "Chân đau quá."

    "Bác sĩ nói sau này em phải dưỡng chân cho tốt, không được xảy ra chuyện nữa."

    Quý Thanh Viễn nghiêm túc nói, đem Tô Mạn Ngọc rót nước bỏ qua một bên, làm Tô Mạn Ngọc sắc mặt thay đổi.

    Ninh thư ở bên cạnh nhìn, cảm thấy tình cảm giữa Quý Thanh Viễn và Lâm Thiển Thiển càng thêm thâm hậu, phỏng chừng dọc đường cùng trải qua hoạn nạn, nhìn bộ dáng Tô Mạn Ngọc, Ninh Thư bĩu môi, ngươi nha không có đất diễn.

    Tô Mạn Ngọc nhìn thấy ánh mắt Ninh Thư, sắc mặt càng thêm khó coi, con nhóc Trang Vũ Đồng chết tiệt kia vì sao luôn cười nhạo cô như vậy, không cười nhạo cô sẽ chết hay sao.

    Xem cô thất tình vui vẻ như vậy?

    Tô Mạn Ngọc có chút ảm đạm, ngay sau đó hỏi Quý Thanh Viễn.

    "Hai người trên đường đã xảy ra chuyện gì, đạo sĩ tìm được rồi à?"

    "Tìm được rồi, hiện tại đạo trưởng đang ở nhà tôi, buổi tối hôm nay sẽ trở về đuổi quỷ."

    Quý Thanh Viễn nói.

    "Trên đường lại xảy ra rất nhiều chuyện."

    Hắn và Lâm Thiển Thiển cửu tử nhất sinh, hơn nữa lúc trước Lâm Thiển Thiển ngã bị thương chân càng thêm nghiêm trọng, bác sĩ nói nếu không trị liệu cho tốt, rất có khả năng sẽ phải cắt chi, ở hơn nữa lúc trước phát sốt nghiêm trọng, vết thương càng thêm nghiêm trọng.

    * Cửu tử nhất sinh: Chín phần chết một phần sống, ý nói nguy hiểm lắm.

    Quý Thanh Viễn cảm giác lòng nặng trĩu, quá nhiều sự tình đè trong lòng hắn, Quý Thanh Viễn cảm giác nữ quỷ rất hận hắn, hắn rõ ràng không có liên quan tới nữ quỷ này, nhưng là nữ quỷ này một hai phải đưa hắn vào chỗ chết.

    "Buổi tối hôm nay phải đuổi quỷ sao?"

    Ninh Thư hỏi Quý Thanh Viễn, Quý Thanh Viễn căn bản không có để ý tới ninh thư, trực tiếp làm lơ Ninh Thư một câu đều không đáp.

    Dù sao chính là đem Ninh Thư làm lơ đến hoàn toàn.

    Ninh Thư:.

    Thảo nê mã (* mày), tao là không khí sao?

    Ở trong lòng Quý Thanh Viễn căn bản không xem Ninh Thư trở thành người ngang nhau mà đối thoại, căn bản là không nghĩ trả lời Ninh Thư.

    Emma, Ninh Thư xấu hổ ghê nha.

    Vẫn là lần đầu tiên gặp người đôi mắt mọc trên đỉnh đầu như vậy.

    "Anh tìm đạo trưởng kia có đáng tin cậy không?"

    Tô Mạn Ngọc hỏi Quý Thanh Viễn, Quý Thanh Viễn nhàn nhạt nói.

    "Là một đạo trưởng tu hành trong núi sâu, tu vi cao thâm, quen ba của tôi, là ba của tôi bảo tôi đi tìm ông ta."

    "Bác trai Quý còn nhận thức đạo trưởng?"

    Tô Mạn Ngọc vẻ mặt kinh ngạc, Quý Thanh Viễn không thèm để ý.

    "Nhà tôi làm buôn bán, từ nam chí bắc, ba tôi quen biết đủ loại người thì có chuyện gì lạ đâu."

    "Sao ba của tôi không nhận thức đạo sĩ nào cả?"

    Tô Mạn Ngọc tùy tiện nói một tiếng, Ninh Thư lại nhướng nhướng mày, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái.

    Lâm Thiển Thiển ở ký túc xá, chân bị thương nghiêm trọng như vậy lại dám không đi bệnh viện, ở ký túc xá làm gì.
     
    Vyl Hana thích bài này.
  6. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 214: Vườn trường kinh hoàng (19)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau khi Quý Thanh Viễn sắp xếp tốt cho Lâm Thiển Thiển, để Tô Mạn Ngọc bên cạnh xem, hỗ trợ rót nước linh tinh, Tô Mạn Ngọc vạn phần không muốn mà phiết miệng gật đầu.

    Lâm Thiển Thiển nằm trên giường, hình như quá mệt mỏi, nằm trên giường thì ngủ luôn, Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc nhìn nhau, làm những chuyện khác.

    Nhưng Lâm Thiển Thiển ngủ ở trên giường đột nhiên ngồi dậy, xoay cổ cứng đờ nhìn Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc.

    "Lâm Thiển Thiển, cô muốn cái gì?"

    Tô Mạn Ngọc cũng không ngẩng đầu lên mà nói với Lâm Thiển Thiển, Lâm Thiển Thiển không trả lời Tô Mạn Ngọc, xốc chăn, đứng lên, kéo cái chân bó thạch cao đi tới cửa ký túc xá, hình như không cảm giác được đau đớn trên đùi.

    Ninh Thư vừa thấy cái dạng này của Lâm Thiển Thiển, thì biết cô lại bị khống chế, vội vàng kéo Lâm Thiển Thiển lại, móc ra linh hồn châu dán lên người cô ta, lần này nữ quỷ không có rời đi thân thểLâm Thiển Thiển, ngược lại xoay người muốn bóp chặt cổ Ninh Thư, dữ tợn nói.

    "Dám ngăn cản tao, tao muốn mày chết, mày dám đối xử với tao như vậy."

    Ninh thư lui về phía sau hai bước, tránh đi tay của' Lâm Thiển Thiển ', đá chân một cái trực tiếp làm' Lâm Thiển Thiển ' ngã trên mặt đất, sau đó chặn cô ta lại, hô to với Tô Mạn Ngọc.

    "Mau tới đây hỗ trợ ngăn lại cô ta."

    "Lâm Thiển Thiển" sức lực rất lớn, Ninh Thư khó mà áp được cô ta, Tô Mạn Ngọc xoa xoa lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh của mình lên trên quần áo, vội vàng lại đây hỗ trợ ngăn cản Lâm Thiển Thiển.

    Ninh thư xé khăn trải giường của Lâm Thiển Thiển, trở tay trói lại tay và cổ chân của Lâm Thiển Thiển, sau đó đem linh hồn châu nhét vào trong miệng Lâm Thiển Thiển.

    Lâm Thiển Thiển trong miệng ngậm hạt châu, càng thêm giãy giụa kịch liệt, cuối cùng vật ra hôn mê bất tỉnh.

    Ninh thư móc linh hồn châu ra ngoài, chùi nước miếng lên người Lâm Thiển Thiển trên người xoa, cất đi.

    "Thật đúng là dây dưa mãi không dứt, làm phiền người khác chết đi được."

    Tô Mạn Ngọc vẻ mặt bực bội.

    Ninh thư cười nhạo một tiếng.

    "Biết phiền còn không tốt hay sao, chết rồi thì không biết phiền."

    Tô Mạn Ngọc:.

    Ninh Thư nhìn thạch cao đã nát trên chân Lâm Thiển Thiển trên, làn da dưới thạch cao xanh tím đan xen, lại còn phát sưng, xem ra hai chân của Lâm Thiển Thiển này hai chân thật sự nghiêm trọng, phía trước chỉ ngã từ cầu thang xuống, không nghiêm trọng đến vậy, nhưng cứ kéo dài, hơn nữa lại đi theo Quý Thanh Viễn trèo đèo lội suối, chân càng nghiêm trọng thêm.

    "Gọi điện cho Quý Thanh Viễn đi."

    Ninh thư nói với Tô Mạn Ngọc.

    Ninh Thư vừa mới dứt lời, ký túc xá lập tức chấn động, giống động đất lúc trước, giường đệm lại rơi xuống, nện lên đùi Lâm Thiển Thiển trên mặt đất, Lâm Thiển Thiển kêu lên thảm thiết, lại hôn mê bất tỉnh.

    Ninh Thư:.

    Lại một cái ván giường rơi xuống, rớt vào đầu Lâm Thiển Thiển, Tô Mạn Ngọcche miệng nhìn ván giường ném vào đầu Lâm Thiển Thiển, tựa hồ giây tiếp theo sẽ nhìn thấy đầu Lâm Thiển Thiển vỡ ra, Ninh Thư lập tức lập tức vận khí, vội vàng dùng tay chống miếng ván giường rơi xuống, mới không để ván giường rớt xuống.

    Chấn động dừng lại, kỹ túc xá trở nên hỗn độn, Ninh Thư nâng miếng ván đè trên chân Lâm Thiển Thiển lên, nhìn chân của Lâm Thiển Thiển, phỏng chừng bị ném đến dập gãy xương lại.

    "Gọi điện thoại cho Quý Thanh Viễn."

    Ninh thư lắc lắc đầu, xem ra này nữ quỷ rất hận lâm nhợt nhạt, tổng thượng Lâm Thiển Thiển thân, còn muốn giết Lâm Thiển Thiển.

    Sau khi Tô Mạn Ngọc gọi điện cho Quý Thanh Viễn, hắn ta vội vàng tới, nhìn Lâm Thiển Thiển bị bó trên mặt đất, thạch cao rơi vung vãi, sắc mặt biến đổi, lập tức xé vải, bế lên Lâm Thiển Thiển còn hôn mê, chất vấn Tô Mạn Ngọc.

    "Mấy người đang làm cái gì, sao lại đối xử với Thiển Thiển như vậy."

    "Sao thạch cao trên chân cô ấy lại nứt lại vỡ ra, vì sao các người trói cô ấy lại?"

    Quý Thanh Viễn cau mày, ánh mắt nhìn Tô Mạn Ngọc rất bất thiện.

    Tô Mạn Ngọc bị Quý Thanh Viễn chất vấn đến mức ngây ra, cuối cùng nhịn không được nói.

    "Cô ta bị quỷ nhập thân, chẳng lẽ bọn tôi không nên trói cô ta lại hay sao? Bị quỷ nhập thể thượng thân thời gian càng dài càng không tốt cho cơ thể Lâm Thiển Thiển, vậy anh muốn chúng tôi phải như thế nào, thật là khó hầu hạ chết đi được, mang theo Thiển Thiển của anh đi đi thôi, không chuyện gì cũng đè lên đầu chúng tôi."

    "Phiền chết người khác, Quý Thanh Viễn, tôi con mẹ nó vẫn luôn chịu đựng anh, có phải anh cảm thấy tôi rất dễ ức hiếp hay không."

    Tô Mạn Ngọc rất không khách khí, vẫy vẫy tay.

    "Cút, cút, cút, cút."

    Quý Thanh Viễn mặt nghẹn lại.

    "Cô quả thực vô cớ gây rối."

    "Anh mới vô cớ gây rối, cả nhà anh đều vô cớ gây rối."

    Tô Mạn Ngọc lập tức phản bác.

    Quý Thanh Viễn ôm Lâm Thiển Thiển còn hôn mê đi mất, Tô Mạn Ngọc khó chịu hỏi Ninh Thư.

    "Rốt cuộc là ai vô cớ gây rối chứ, người vô cớ gây rối người lại dám nói người khác vô cớ gây rối."

    "Mẹ nó, sao chỉ cần là chuyện có liên quan đến cô ta, tôi lại phải nhịn chứ."

    Khuôn mặt Tô Mạn Ngọc vặn vẹo.

    Ninh Thư phiết miệng châm chọc.

    "Đơn giản chính là cô thích Quý Thanh Viễn, Quý Thanh Viễn thích Lâm Thiển Thiển, trong lòng cô khó chịu, không cam lòng, cho nên cô mới âm dương quái khí như vậy, xem tôi thoải mái không."

    Tô Mạn Ngọc: "Trang Vũ Đồng, cô muốn chết có phải hay không, không châm chọc tôi có thể chết à, có thể chết à."

    Ninh Thư: "Có thể."

    Tô Mạn Ngọc:.

    Bên này Quý Thanh Viễn đưa Lâm Thiển Thiển đến bệnh viện, chụp x quang, không khác lắm với suy nghĩ lúc trước của Ninh Thư, chân bị dập nát xương, cẳng chân sưng so đùi phồng lớn, thậm chí có khả năng què.

    Quý Thanh Viễn nhìn Lâm Thiển Thiển sắc mặt tái nhợt, trong lòng thật sự tức giận, đến ký túc xá tìm Tô Mạn Ngọc, thời điểm nhìn thấy Tô Mạn Ngọc, Quý Thanh Viễn không nói hai lời, trực tiếp liền cho Tô Mạn Ngọc một bạt tai, làm Tô Mạn Ngọc ngây người, che lại mặt ngơ ngác nhìn Quý Thanh Viễn nổi giận đùng đùng.

    "Sao anh lại đánh người."

    Ninh Thư một vận khí mạnh mẽ đẩy Quý Thanh Viễn, trực tiếp đẩy Quý Thanh Viễn ngã ngồi trên mặt đất, Quý Thanh Viễn tức khắc đau đến kêu rên một tiếng, mông đau giống như bị nứt ra, xương như bị gãy.

    Cô gái này sức lực lớn thật, Ninh Thư khinh thường nhìn Quý Thanh Viễn.

    "Đánh phụ nữ thì sao gọi là đàn ông."

    Tô Mạn Ngọc cũng phản ứng lại, thương tâm nhìn Quý Thanh Viễn.

    "Anh vô duyên cớ vô cớ đánh tôi làm cái gì, Quý Thanh Viễn, anh đừng có quá đáng."

    Quý Thanh Viễn từ trên mặt đất lên, chịu đau lạnh giọng nói.

    "Tô Mạn Ngọc, sao cô lại đối xử như vậy với Lâm Thiển Thiển, lúc trước cô đẩy cô ấy xuống tầng, hôm nay lại dùng ván giường đập vào chân Thiển Thiển, chân cô ấy có khả năng sẽ bị què, Tô Mạn Ngọc, tôi đã nhìn lầm cô, không nghĩ tới cô lại tàn nhẫn độc ác như vậy."

    "Tôi làm cái gì, cái gì cũng không làm, anh vô duyên cớ vô cớ bôi nhọ tôi, cô ta là bị quỷ hại thành như vậy, trách tôi làm gì, nếu không phải chúng ta cứu cô ta, cô ta đã sớm đã chết."

    "Quỷ hồn, lại là quỷ hồn, lúc ấy tôi không ở hiện trường, ai biết có phải hay không là cô lợi dụng quỷ hại Thiển Thiển thành như vậy."

    Quý thanh xa sắc bén nhìn Tô Mạn Ngọc và Ninh thư.

    "Hai người các người làm ra chuyện như vậy, lại đẩy đến trên người quỷ."

    "Quý Thanh Viễn, anh nói hươu nói vượn cái gì, tôi khi nào làm chuyện như vậy."

    "Lúc trước chẳng lẽ cô không đẩy Thiển Thiển xuống lầu."

    Quý Thanh Viễn lạnh lùng nói.

    "Tôi căn bản là không có đẩy, là chính cô ta tự ngã xuống."

    Tô Mạn Ngọc tức giận lại vô tội.
     
    Vyl Hana thích bài này.
  7. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 215: Vườn trường kinh hoàng (20)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Quý Thanh Viễn đã động tay đánh người, hơn nữa ánh mắt nhìn Tô Mạn Ngọc như có thù hận sống chết vậy.

    Tô Mạn Ngọc che lại mặt mình.

    "Cha tôi còn chưa từng đụng đến một ngón tay của tôi, anh là cái thá gì, lại dám đánh tôi, Quý Thanh Viễn, anh ỷ vào việc tôi thích anh, có thể làm gì với tôi cũng được đúng không."

    Quý Thanh Viễn lạnh lùng nhìn lướt qua Ninh Thư, vừa rồi bị cô đẩy, cảm giác xương cốt đều bị chặt đứt, nghe thấy Tô Mạn Ngọc lên án nói.

    "Tôi là thay Thiển Thiển đánh, các người tốt xấu cũng là bạn học, sao cô lại có thể tàn nhẫn độc ác đến vậy, cô có biết rằng cô làm hư vậy, sẽ phế đi chân của Thiển Thiển hay không, bị cô đẩy xuống cầu thang, chân vẫn luôn không tốt."

    "Thiển Thiển lúc trước đã nói với tôi, cô luôn luôn nhằm vào cô ấy, nhưng tôi không nghĩ tới cô lại dám đối xử với cô ấy như vậy."

    Quý Thanh Viễn sắc bén nhìn Tô Mạn Ngọc, cơ hồ rít gào với Tô Mạn Ngọc.

    Gương mặt Tô Mạn Ngọc khó coi vô cùng.

    "Tôi căn bản là không có đẩy cô ta xuống cầu thang, căn bản là không phải tôi làm, là nữ quỷ đem cô ta đẩy xuống, cái gì tôi cũng không làm, Quý Thanh Viễn, anh còn chưa điều tra rõ ràng, đã bôi nhọ tôi, có phải cô ta nói cái gì anh cũng tin hay không."

    "Tôi hiểu rõ Thiển Thiển, cô ấy tâm địa thiện lương, quan hệ với mọi người đều rất tốt, nhưng cô lại cứ nhắm vào cô ấy."

    Quý Thanh Viễn lạnh lùng nói.

    "Tô Mạn Ngọc, có phải chuyện gì cũng có thể đẩy lên người nữ quỷ hay không, có phải cô không cảm thấy nữ quỷ sẽ không tới giằng co hay không, Tô Mạn Ngọc, tôi quả thực đã nhìn nhầm."

    Tô Mạn Ngọc tức giận đến lồng ngực đều muốn nổ, khuôn mặt tức giận đến xanh mét.

    "Quý Thanh Viễn tôi nhổ vào, lúc trước bà đây mắt bị rớt ra ngoài mới có thể thích người như anh, anh và Lâm Thiển Thiển là một đôi tiện nhân trời đất tạo nên, bà đây bây giờ đêm lời nhổ ra hết ở chỗ này, nếu bà đây thật có động tới một ngón tay của Lâm Thiển Thiển, lão nương sẽ bị nữ quỷ hại chết."

    Tô Mạn Ngọc đi đến trước mặt Quý Thanh Viễn. Vươn tay tát vào mặt Quý Thanh Viễn.

    "Anh là cái thá gì, dám đánh tôi, tôi đây trả lại cho anh."

    Tô Mạn Ngọc rất dùng sức, trên mặt Quý Thanh Viễn lập tức liền hiện ra dấu năm ngón tay, Quý Thanh Viễn sắc mặt ngây ngốc, giống như không cóphục hồi tinh thần lại từ chuyện Tô Mạn Ngọc đánh hắn.

    Ninh thư ở bên cạnh nhìn, cảm thấy Tô Mạn Ngọc rất khí phách, Quý Thanh Viễn không phải là ỷ vào Tô Mạn Ngọc thích mình hay sao, lại từ trước tới nay không đáp lại cảm tình của Tô Mạn Ngọc, nhưng là gặp chuyện sẽ chỉ huy Tô Mạn Ngọc, làm như Tô Mạn Ngọc thích hắn thì chính là người hầu của hắn vậy.

    Quý Thanh Viễn nhìn thấy bạn gái của mình khổ sở như vậy, bị làm cho thảm như vậy, thậm chí khả năng sẽ bị què chân, mà Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc ở ký túc xá lại không gặp chuyện gì, Quý Thanh Viễn muốn đem tức giận phát tiết lên người Tô Mạn Ngọc.

    Quý Thanh Viễn tìm không thấy nữ quỷ hơn nữa cũng không dám đi tìm, nhưng phẫn nộ trong lòng dù sao cũng phải có người tới chịu, Quý Thanh Viễn mặc kệ Tô Mạn Ngọccó oan uổng hay không, trong lòng có uất ức hay không, hắn chỉ biết Lâm Thiển Thiển thảm như vậy, hắn cũng bị nữ quỷ quấn thân, làm cho thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, trong lòng cấp bách muốn phát tiết.

    Hắn và Thiển Thiển chật vật như vậy, nhưng ngoại trừ nhảy lầu tự sát mới may ra yên ổn, mặt khác hai người kia bộ dáng nhàn nhã thảnh thơi, làm trong lòng Quý Thanh Viễn rất không thoải mái.

    "Tô Mạn Ngọc, cô lại dám cư dám đánh tôi?"

    Quý Thanh Viễn cắn răng, quai hàm đều đang rung động, một trương soái khí vô cùng mặt đều vặn vẹo.

    Tô Mạn Ngọc lui về phía sau một bước.

    "Vì sao tôi không dám đánh anh."

    Tô Mạn Ngọc tàn nhẫn nói với Ninh Thư.

    "Trang Vũ Đồng, cùng tôi đánh con rùa lòng lang dạ sói này một trận đi."

    Quý Thanh Viễn liếc Ninh Thư một cái, sắc mặt biến đổi, lúc trước bị cô gái này đẩy, cả người đều muốn gãy, cô gái này sức lực rất lớn, nếu đánh người sẽ rất đau.

    "Bọn cô nếu là dám động tay, tôi sẽ không để các cô yên ổn ở trường học này đâu."

    Quý Thanh Viễn lạnh lùng mà nói.

    Tô Mạn Ngọc cười nhạo một tiếng.

    "Quý Thanh Viễn, anh thật sự cho rằng trường học này là nhà anh mở hay sao, anh nói làm người không yên ổn được là không yển ổn thật hay sao."

    Quý Thanh Viễn hừ lạnh một tiếng, xoay người đi, chỉ là tư thế đi có chút quái dị.

    Nhìn thấy Quý Thanh Viễn đi xa, Ninh Thư rất thất vọng, thật muốn đánh hắn một trận, dù sao có Tô Mạn Ngọc khai màn trước.

    "Oa.."

    Tô Mạn Ngọc gào lên, lúc nãy ở trước mặt Quý Thanh Viễn cố gắng chống đỡ, lúc này lại khóc đến tê tâm liệt phế, nước mũi nước mắt một đống.

    Ninh thư một chút đều không đồng tình với cô, cũng không an ủi cô.

    "Trang Vũ Đồng, sao cô không có lương tâm như vậy, nhìn tôi thất tình lại không an ủi tí nào."

    Tô Mạn Ngọc lấy giấy lau nước mũi.

    Ninh thư biểu tình phi thường ghét bỏ.

    "Cô còn chưa đến mức yêu."

    Tô Mạn Ngọc:.

    "Cô nói Lâm Thiển Thiển tốt như vậy sao?"

    Tô Mạn Ngọc rất không cam lòng hỏi.

    Ninh thư: "Lời này cô đã hỏi rất nhiều lần, ở trong lòng Quý Thanh Viễn, Lâm Thiển Thiển là tốt hơn cô gắp trăm lần, ngàn lần."

    Tô Mạn Ngọc: Trong lòng trúng một mũi tên, đau quá.

    Ninh thư xem bộ dạng hồn bay phách lạc của Tô Mạn Ngọc, nhịn không được nói.

    "Đàn ông trong thiên hạ tốt hơn so với Quý Thanh Viễn còn rất nhiều, vì sao không tìm một người thích mình, hà tất phải để anh ta chà đạp cô.."

    Tô Mạn Ngọc vừa lau nước mũi vừa nói.

    "Quên đi, nhất định tôi phải tìm một người đàn ông tốt hơn Quý Thanh Viễn."

    "Bây giờ đàn ông tiếp xúc còn quá ít, chờ ra trường rồi, cô sẽ phát hiện đàn ông thành thục, ưu tú hơn Quý Thanh Viễn ngoài xã hội còn rất nhiều."

    Ninh thư vỗ vỗ bả vai Tô Mạn Ngọc.

    Tô Mạn Ngọc lé mắt nhìn Ninh Thư, khinh thường nói.

    "Làm như mình gặp qua nhiều đàn ông lắm rồi ấy."

    Chị đây đúng là đã gặp qua rất nhiều đàn ông, nhưng đều có bệnh.

    Ninh Thư rất là phiền với việc Quý Thanh VIễn cứ chạy tới ký túc xá của các cô, trực tiếp đi tìm quản lý túc xá khiếu nại, học sinh nữ của kí túc mang bạn trai tới ở qua đêm, hơn nữa hắn còn thường xuyên đi tới đây.

    Thầy trông coi kí túc lập tức nói sau này không cho học sinh nam vào đây nữa.

    Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc quan hệ càng tốt hơn, thường xuyên đem quần áo của mình cho Ninh Thư mặc, nhưng cô đều không cần, hơn nữa Tô Mạn Ngọc cao hơn cô một cái đầu, quần áo của cô ấy căn bản cô không mặc vừa.

    Có đôi khi chia sẻ đồ trang điểm linh tinh, cùng nhau đi dạo phố, có phương hướng phát triển thành bạn khuê mật, Tô Mạn Ngọc nói chuyện rất ác, nói trắng ra nói chuyện phi thường trực tiếp thả ác độc, trắng ra là Ninh Thư quê mùa, lớn lên còn không đẹp, dù sao chính là rất bắt bẻ, bỡn cợt Ninh Thư đến không đáng một đồng.

    Ninh Thư căn bản là không để ý tới cô ấy, nếu đổi lại là một người yếu ớt, có lẽ sẽ bị tức phát khóc.

    Tuy nói Tô Mạn Ngọc ngoài miệng nói ghét bỏ Ninh Thư, nhưng thời điểm đi ra ngoài vẫn kéo tay Ninh Thư, Ninh Thư cảm thấy cô ấy là sợ quỷ.

    Quý Thanh Viễn nói muốn mời đạo sĩ tới trừ quỷ, nhưng đã một thời gian thật dài đều không đến, loại sinh hoạt bình an nới vườn trường này làm cô cảm thấy thật kỳ lạ, hơn nữa nữ quỷ lâu rồi chưa xuất hiện, nữ quỷ không có xuất hiện, cũng lo lắng đề phòng.

    Không phải là lần trước Quý Thanh Viễn xấu mặt với cô và Tô Mạn Ngọc, quyết định trước không trừ quỷ, định hù dọa các cô đấy chứ.
     
    Vyl Hana thích bài này.
  8. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 216: Vườn trường kinh hoàng (21)

    Editor: AnGing


    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tô Mạn Ngọc kéo cánh tay Ninh Thư cùng ra ký túc xá, vừa ra khỏi ký túc xá thì có một người che ở trước mặt các cô.

    Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc vừa thấy, đồng thời quay mặt đi không nhìn người trước mặt, Tô Mạn Ngọc nói.

    "Người xấu như vậy vì sao che ở trước mặt chúng ta."

    Ninh Thư: "Không biết."

    Tống Minh mặt mụn nhìn thoáng qua Tô Mạn Ngọc cao ngạo, nói với Ninh Thư.

    "Trang Vũ Đồng, anh có việc muốn nói với em."

    "Chúng ta quen biết sao?"

    Ninh Thư vặn nắm đấm.

    "Tôi nói rồi gặp anh một lần thì đánh anh một lần."

    Tống Minh mặt co rút lại, dường như nghĩ tới cái gì, nói với Ninh Thư.

    "Em còn ở giận sao, chuyện lần trước là anh không đúng, nói nữa em cũng trừng phạt anh rồi."

    Ninh Thư:......

    Tên ngu xuẩn này là sao đây?

    Tô Mạn Ngọc dùng ánh mắt cao ngạo đánh giá trên dưới một chút, dùng tay vuốt tóc, khinh thường nói.

    "Dáng người không được, mặt quá xấu, mụn quá nhiều, mặt quá bẩn, ra cửa không có rửa mặt, tóc lại dơ lại có gàu, trên người mang theo mùi mì gói, ống quần còn nằm trong tất, giày dính đầy bùn, vừa nhìn đã biết là loại trạch nam ở nhà xem AV ghê tởm."

    Tô Mạn Ngọc nhíu mày nhìn Ninh Thư hỏi.

    "Đây là đàn ông của cô? Trang Vũ Đồng, ánh mắt của cô đúng là khiến tôi bái phục, ngày thường cô còn cười nhạo tôi chậc chậc chậc......"

    Ninh Thư:......

    Tống Minh bị Tô Mạn Ngọc nói một hồi sắc mặt hiện lên đủ mọi loại nhan sắc, giống như cầu vồng chiếu vào, hận không thể chui vào khe đất.

    Trong lòng Tống Minh càng thêm hận Ninh Thư, hận không thể làm Ninh Thư ngay bây giờ, sau đó vứt bỏ cô.

    Lúc trước Tống Minh còn cảm thấy hứng thú với cô gái nhỏ từ xó xỉnh nào chui ra này, hắn cũng biết diện mạo của mình không đẹp, cũng không được xem là kẻ có tiền, các cô gái ở đại học đều chướng mắt mình, Tống Minh cũng chỉ có thể hạ mình đem ánh mắt đặt trên người Trang Vũ Đồng.

    Các nữ sinh khác đều ăn mặc rất đẹp, rất thời thượng, nhưng Trang Vũ Đồng ăn mặt xám xịt, giống như vịt con xấu xí, không có bạn bè cô đơn lẻ bóng, Tống Minh cảm thấy nữ sinh như vậy chắc hẳn dễ theo đuổi, dễ lừa hơn.

    Nhưng là lại không nghĩ rằng cô hung hãn như vậy, lúc đi ngang qua hắn, Tống Minh đối diện với ánh mắt lạnh băng của Trang Vũ Đồng, liền biết cô không dễ chọc, hắn cũng không muốn có liên quan gì tới cô gái này.

    Nhưng Quý Thanh Viễn lại tìm đến mình, muốn mình theo đuổi Trang Vũ Đồng, nếu có thể làm cô ta đau khổ, cuối cùng gây ra gièm pha gì đó, ví dụ như mang thai gì đó, bị cho thôi học, hoặc là bị hắn vứt bỏ mà đau khổ vạn phần, sau khi tốt nghiệp Quý Thanh Viễn sẽ để hắn trực tiếpvào công ty nhà Quý Thanh Viễn.


    Vừa có thể chơi gái, sau khi tốt nghiệp lại tìm được công việc, bây giờ Tống Minh cũng chỉ có thể căng da đầu lên.

    "Trang Vũ Đồng, anh có việc muốn nói với em, chúng ta ra ngoài nói đi."

    Tô Mạn Ngọc giữ chặt cánh tay Ninh Thư, búng búng móng tay xinh đẹp của mình, cao ngạo nói.

    "Còn muốn đi ra ngoài nói, có chuyện gì tôi không thể nghe hay sao?"


    Tống Minh bị bộ dáng cao ngạo này của Tô Mạn Ngọc bộ đâm đau mắt, nhìn Ninh Thư, Ninh Thư lạnh nhạt nhìn thoáng qua Tống Minh,

    "Cút."

    Da mặt Tống Minh rung động, cuối cùng miễn cưỡng cười, càng làm khuôn mặt hắn thêm không dễ nhìn, cắn răng ôn hoà nói với Ninh Thư.

    "Ngày mai tôi lại đến."

    Ninh Thư nhướng mày, nhìn Tống Minh chạy vội như mông bị cháy.

    "Mẹ, đôi mắt tôi mù mất, tôi phải đi tẩy mắt."

    Tô Mạn Ngọc lấy ra thuốc nhỏ mắt trong bao, ngửa đầu nhỏ thuốc vào mắt, đôi mắt như ruộng được tưới nước nhìn Ninh Thư, giơ ngón cái lên với cô.

    "Trang Vũ Đồng, khẩu vị của cô thật làm tôi giật mình, không nghĩ tới cô thích loại đàn ông này."

    Ninh Thư bĩu môi.

    "Tên này muốn lên giường với tôi, cho rằng tôi là con nít ở nông thôn cái gì cũng không hiểu hay sao."

    Tô Mạn Ngọc vẻ mặt khinh thường.

    "Cũng không nhìn xem mình là cái đức hạnh gì, Trang Vũ Đồng, cô đừng bị đàn ông như vậy lừa đi mất, bằng không về sau tôi vừa thấy cô thì nghĩ đến hình ảnh cô cùng hắn lăn với nhau, chậc chậc, tôi ghê tởm."

    Ninh Thư:......

    Không biết Tống Minh bị cái gì kích thích, mỗi ngày đến ký túc nữ sinh đưa hoa, mỗi lần đều liếc mắt đưa tình với Ninh Thư, làm Tô Mạn Ngọc đi theo bên người Ninh Thư ghê tởm không chịu được.

    Tô Mạn Ngọc mỗi lần nhìn thấy Tống minh, đều sẽ đả kích Tống Minh, ví dụ như, hoa hồng này là của ngày hôm qua đi, nửa giá là có thể mua được, lại cười nhạo đôi tất của Tống Minh chỉ có mười đồng tiền là mua được, mặc một lần là ném, chưa bao giờ giặt, lại nói mặt hắn đầy mụn, còn nữa, về sau khả năng bị hói, thận quá hư.

    Tống Minh trên cơ bản đều xám xịt chạy đi, nhưng là ngày hôm sau vẫn đến, muốn Ninh Thư tiếp nhận hắn, rằng thật sự thích cô.


    Ninh Thư chỉ xì một tiếng khinh miệt, cũng không biết là sức lượng gì chống đỡ Tống Minh, mỗi ngày đến ký túc xá nữ mất mặt, mỗi ngày bị Tô Mạn Ngọc châm chọc, thậm chí bị Tô Mạn Ngọc hắt nước, khỏi phải nói đáng thương chật vật đến mức nào

    Nhưng dù như vậy mà vẫn còn có thể kiên trì, Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc đều cảm thấy không đúng, Ninh Thư biết bản thân không phải tuyệt thế đại mỹ nữ gì, có thể làm cho người thích đến như vậy, cho dù chỉ có ba điểm mị lực đáng thương, cô cũng không cho rằng mình là người hòa gặp hoa nở, người gặp người thích.

    Tô Mạn Ngọc tìm người điều tra, biết được là chủ ý của Quý Thanh Viễn, tức khắc tức giận muốn xốc phòng, phẫn nộ nói với Ninh Thư.

    "Không nghĩ rằng Quý Thanh Viễn là loại người bỉ ổi như vậy, dám dùng phương pháp này trả thù cô."

    Ninh Thư nhướng mày, lần trước nàng đẩy Quý Thanh Viễn một phen, xem ra Quý Thanh Viễn mang thù.

    Loại phương pháp này thật ra rất ác độc, bị hủy danh dự còn bị người vứt bỏ, nếu cô thật sự thích Tống Minh, cuối cùng bị Tống Minh lừa thân, lại bị Tống Minh vứt bỏ, thống khổ biết bao.

    Ninh Thư cạn lời, vì sao không tìm một cậu đẹp trai chút tới theo đuổi cô, cô đâu có mù, có thể nói loại hình như Tống Minh là 99% con gái đều sẽ không lựa chọn.

    Kỳ thật Quý Thanh Viễn là để Tống Minh tới ghê tởm người đi, Ninh Thư thừa nhận cô thấy ghê tởm rồi.


    Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc thâm tình của Tống Minh,Tô Mạn Ngọc và Ninh Thư suýt chút nữa nôn vào mặt hắn, hết sức ghê tởm.

    "Nếu không tôi tìm người đánh hắn một trận, không cho hắn tới, tôi không chịu được."

    Tô Mạn Ngọc cau mày không kiên nhẫn nói.

    "Không có nữ quỷ, bây giờ lại xuất hiện ra người như vậy, tôi thật sự chịu không nổi, ở cùng cô, luôn có chuyện khiến tôi đổi mới tam quan, cô ấy chính là lớn lên quá tỏa sáng, còn không thu liễm cho tốt, trêu chọc người ghê tởm như vậy."


    Ninh Thư nhàn nhạt nói.

    "Cô cũng thu liễm cho tốt, lớn lên xinh đẹp, thích loại người như Quý Thanh Viễn."

    "Khụ......"

    Tô Mạn Ngọc ho khan một tiếng.

    "Trong nhà Quý Thanh Viễn vốn dĩ làm buôn bán, làm buôn bán đó, có đôi khi cũng chỉ quan tâm kết quả mặc kệ quá trình, chỉ cần kết quả đạt tới là được, thủ đoạn là thứ yếu."
     
  9. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 217: Vườn trường kinh hoàng (22)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tô Mạn Ngọc và Ninh Thư quyết định làm ra một biện pháp nhất lao vĩnh dật biện pháp, để Tống Minh không thể tới quấy rầy các cô.

    * Nhất lao vĩnh dật: một lần mệt mỏi để đổi lấy cả đời không lo lắng

    Tô Mạn Ngọc nói dứt khoát gậy ông đập lưng ông, đuổi Tống Minh ra trường học, Ninh Thư chuyển động linh hồn châu trong tay, nghĩ rồi nói với triều Tô Mạn Ngọc.

    "Nếu hắn gặp quỷ thì sao?"

    "Gặp quỷ?"

    Tô Mạn Ngọc bừng tỉnh đại ngộ, lôi nước mắt trâu ra.

    "Hù chết con rùa này đi."

    Vào ban đêm, Ninh Thư hẹn Tống Minh tới dưới ký túc xá.

    Tống Minh hưng phấn tới, cho rằng đối phương rốt cuộc đã bị sự lãng mạn của hắn cưa đổ, hơn nữa còn nửa đêm tới tìm hắn, nét mặt tỏa sáng, hứng phấn không chịu được.

    Tới dưới ký túc xá, nhìn thấy dưới ánh đèn có bóng hai người, nhìn thấy Tô Mạn Ngọc, trong lòng hắn ta hơi hoảng sợ, cô gái này miệng độc, trong nhà lại có tiền, làm người không thở nổi

    Tống Minh sửa sang lại quần áo của mình một chút, trên mặt lập tức ôn hòa tươi cười, giống như lập tức mang lên mặt nạn giả dối, trong mắt lại có dục vọng ghê tởm

    Tống Minh đi đến trước mặt Ninh Thư, lập tức vươn tay muốn cầm tay cô, Ninh Thư mặt lạnh nhạt lùi về phía sau một bước, trong lòng Tống Minh thầm mắng, hơn nửa đêm tìm đàn ông, giờ lại còn giả vờ rụt rè.

    "Vũ Đồng, muộn như vậy vãn em tìm anh làm gì?"

    Tống Minh ôn hòa hỏi.

    Tô Mạn Ngọc lập tức nói.

    "Anh cũng đã theo đuổi Vũ Đồng một đoạn thời gian rồi."

    Tống Minh vừa nghe Tô Mạn Ngọc nói chuyện, phản xạ có điều kiện nhớ đến, cô gái này vừa mở miệng thì sẽ chẳng có gì hay

    "Tôi thật sự thích Vũ Đồng, tôi cảm thấy cô ấy là cô gái duy nhất mà đời này ta thích."

    Tống Minh nhìn Ninh Thư ôn nhu yểu điệu nói.

    Tô Mạn Ngọc tức khắc sắc mặt xanh lét, tức khắc liền muốn nôn, Ninh Thư nhìn sắc mặt của cô, không phúc hậu nở nụ cười, nói rõ với Tống Minh.

    "Buổi tôi hôm nay bọn tôi tìm anh là muốn chơi trò chơi với anh, anh có hứng thú không?"

    Tống minh nhìn thấy Ninh Thư cười, đồ nhà quê này cười rộ lên cũng khá xinh đẹp, cô rất ít cười, lúc gặp hắn, luôn lạnh như băng sương, đột nhiên cười làm cho người ta có cảm giác kinh diễm, hắn cảm thấy mình vất vả theo đuổi đồ nhà quê này là đáng giá, trong lòng quyết định vuets bỏ cô chậm một chút.

    "Chơi trò chơi, muộn như vậy?"

    Tống Minh tức khắc cảm thấy bụng nóng lên, máu nóng chạy ngược lên mặt, cảm giác mụn trên mặt có hơi ngứa, hắn khống chế bản thân không đưa tay lên gãi

    "Ba người chúng ta chơi trò chơi?"

    Tống minh nhìn Tô Mạn Ngọc cao ngạo mỹ lệ, tuy rằng cảm thấy mình si tâm vọng tưởng, nhưng trong lòng nhịn không được ảo tưởng, 3p, ha hả......

    Tô Mạn Ngọc nhìn thấy sắc mặt nhộn nhạo của Tống Minh, ánh mắt nhìn cô đầy dâm uế, hận không thể móc mắt hắn ra, thật đúng là chưa từng gặp loại đàn ông ghê tởm như vậy, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, theo đuổi Trang Vũ Đồng, lại dám dùng ánh mắt này nhìn mình.

    Ninh Thư bỏ qua đôi mắt bên cạnh, không nhìn ánh mắt nhộn nhạo của Tống Minh, loại đàn ông này đúng thật không biết xấu hổ..

    "Nhắm mắt lại, chúng ta phải chơi trò chơi."

    Tô Mạn Ngọc nghiến răng nghiến lợi cười lạnh một tiếng vớiTống Minh.

    Tống Minh nhìn Tô Mạn Ngọc tươi cười, lập tức nhắm hai mắt lại, trái tim kích động đập bịch bịch, trong đầu nổ tung pháo hoa vui vẻ.

    Đột nhiên một đồ vật lạnh lẽo bôi trên mí mắt hắn, định mở to mắt, lại nghe thấy giọng nói của Tô Mạn Ngọc.

    "Chờ một chút, đừng mở mắt vội."

    Tống minh trong lòng rung động, nhắm mắt lại không mở.

    "Được, mở to mắt đi."

    Ninh Thư nhàn nhạt nói.

    Tống Minh vội vàng mở mắt, cảm giác đôi mắt có chút không thoải mái, lại nhắm lại sau đó lại mở, thì nhìn thấy một con quỷ mặt dữ tợn đi qua hắn,Tống Minh sợ hãi kêu một tiếng, lại nhìn thấy một con quỷ véo cổ hắn, là một con nữ quỷ, tròng mắt Tống Minh vừa đảo, suýt hôn mê bất tỉnh, phát ra tiếng hét cao vút chói tai, khó có thể tưởng tượng một tên đàn ông lại hét cao như vậy.

    Nhưng bị quỷ véo cổ hắn lại không cảm giác được đau, xung quanh đều là quỷ, một ít quỷ còn bò lên người hắn.

    "Có quỷ, có quỷ a."

    Tống minh thét chói tai, muốn trốn đến phía sau Ninh Thư, bị cô đá văng.

    Tô Mạn Ngọc nhìn Tống Minh sợ hãi đến mức khuôn mặt vặn vẹo, tâm tình rất tốt mà cười ha ha, Tống Minh nghe thấy Tô Mạn Ngọc cười, ngay cả Trang Vũ Đồng cũng cười, các ncôàng đang cười, các cô là ma quỷ.

    Lại có một con quỷ bay về phía hắn, Tống Minh té ngã lộn nhào mà chạy, một bên chạy một bên hét chói tai.

    "Có quỷ, có quỷ a."

    Toàn bộ vườn trường đều là tiếng thét chói tai của hắn.

    "Đức hạnh gì."

    Tô Mạn Ngọc vẻ mặt khinh thường, bây giờ là gan Tô Mạn Ngọc lớn, nhìn thấy người khác gặp quỷ, cư nhiên còn có tâm tư châm chọc.

    Ninh Thư cũng bĩu môi: "Loại người này lòng dạ bất chính, hấp dẫn quỷ nhất."

    "Được, chúng ta đi ngủ đi, chuyện cuối cùng cũng giải quyết."

    Tô mạn ngọc ngáp một cái, bám lấy tay Ninh Thư, đột nhiên nói.

    "Tôi biết sau này nên chọn chồng như thế nào rồi."

    "Chọn lựa như thế nào?"

    Ninh thư tò mò hỏi.

    Tô Mạn Ngọc ưỡn ngực nói : "Muốn theo đuổi tôi, trước tiên phải bôi nước mắt trâu lên đã, xem bọn họ có sợ quỷ không."

    Ninh Thư:......

    Người bình thường đều sẽ có bóng ma tâm lý đi, Ninh Thư nhìn Tô Mạn Ngọc.

    "Cô ấy à cô độc cả đời."

    "Đến quỷ còn sợ, có tư cách gì làm đàn ông của tôi."

    Tô Mạn Ngọc nói năng lý lẽ hùng hồn.

    Ninh Thư:......

    Logic này, làm người đàn ông của cô với việc sợ quye có liên quan gì sao?

    Ngày hôm sau, Tống Minh không còn đến quấy rầy Ninh Thư nữa, nhìn thấy cô và Tô Mạn Ngọc thì đi đường vòng, giống như hai người là ác quỷ vậy

    Tô Mạn Ngọc vừa thấy Tống Minh, thậm chí còn cười vô cùng sáng lạn với hắn, lúm đồng tiền như hoa, nhưng Tống Minh vừa thấy Tô Mạn Ngọc cười, tức khắc liền sợ tới mức nhảy dựng lên, Tống Minh hiện tại nhìn thấy Tô Mạn Ngọc, cảm thấy mặt Tô Mạn Ngọc rất vặn vẹo , là dữ tợn, là ác quỷ cười với hắn.

    Nhìn thấy cái dạng này của Tống Minh, ngược lại Tô Mạn Ngọc càng cười sáng lạn hơn với hắn, Tống Minh chạy trốn càng nhanh.

    Hiện tại Tống minh thần thần bất ổn, luôn có quỷ, một lúc nói trong phòng vệ sinh có quỷ, còn nói thêm trên giường đệm nào có quỷ, buổi tối cùng người khác ngủ, blah blah, làm người khác vô cùng phiền.

    Sau khi nước mắt trâu mất tác dụng, Tống Minh liền không thể thấy quỷ nữa, nhưng bất luận hắn đi đến đâu, đều cảm thấy nơi ấy có quỷ

    Tống minh thật sự chịu không nổi, trực tiếp chuyển trường.

    Nghe được Tống minh đi rồi, Tô Mạn Ngọc rất khinh thường.

    "Mới có được bao nhiêu thời gian đâu, hắn còn chưa gặp được nữ quỷ lợi hại đâu, phỏng chừng còn chưa dọa chết được mình."

    Ninh thư uống sữa đậu nành, nói với Tô Mạn Ngọc.

    "Cô nói xem thời gian dài như vậy mà nữ quỷ không tới, có phải là đã bị đạo sĩ mà Quý Thanh Viễn mời đến thu đi rồi không?"

    "Không biết."

    Tô mạn ngọc lắc đầu.

    "Con quỷ này thật phiền, Quý Thanh Viễn rốt cuộc là bị làm sao vậy, tình huống như thế nào cũng không nói cho chúng ta biết, không phải là nữ quỷ đang quần lấy Lâm Thiển hiển đấy chứ."

    "Tốt nhất là như vậy, oan có đầu nợ có chủ, nên đi tìm Lâm Thiển Thiển."

    Tô mạn ngọc vui sướng khi người gặp họa.

     
  10. Proanno.1

    Bài viết:
    8
    Chương 218: Vườn trường kinh hoàng (23)

    Editor: AnGing

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tô Mạn Ngọc đàm luận việc Lâm Thiển Thiển đã trở lại, Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc trên đường về ký túc xá, đụng phải Lâm Thiển Thiển nằm trên cáng, Lâm Thiển Thiển bị người nâng vào ký túc xá.

    Ninh Thư nhíu mày, Tô Mạn Ngọc hỏi Ninh Thư.

    "Bộ dạng sắp chết này đi vào ký túc xá làm gì?"

    Ninh Thư lắc đầu, nhìn bóng dáng Quý Thanh Viễn, cô không hiểu được nam chủ và nữ chủ là đang làm sao?

    Ninh thư đi theo trở về ký túc xá, nhìn Lâm Thiển Thiển ngồi trên xe lăn, mặt cô ta thật gầy, rất gầy, trên người mặc áo bông, mùa hè mà lại mặc áo bông.

    Nhìn ra được là âm khí nhập thể tương đối nghiêm trọng, Quý Thanh Viễn đau lòng nhìn Lâm Thiển Thiển, Lâm Thiển Thiển rất ngoan ngoãn lắc đầu nói.

    "Thanh Viễn, em không sao."

    "Em yên tâm, rất nhanh thôi lệ quỷ sẽ bị diệt trừ."

    Quý Thanh Viễn nắm tay Lâm Thiển Thiển.

    Ninh Thư nhìn thạch cao trên đùi Lâm Thiển Thiển, cảm thấy đầu óc Quý Thanh Viễn có bệnh, không phải có bệnh bình thường, chân bị thương thành như vậy, còn chui vào ký túc xá, không muốn hai chân này này của Lâm Thiển Thiển nữa hay sao?

    "Trang Vũ Đồng, chúng ta đi tìm thầy quản kí túc xá đổi phòng ngủ thôi, không thể ở chung kí túc xá với bạch liên hoa được, đợi lát nữa nếu xảy ra chuyện gì, xui xẻo là chúng ta."

    Vẻ mặt Tô Mạn Ngọc châm chọc, lôi kéo tay Ninh Thư xoay người ra phòng ngủ.

    Quý Thanh Viễn sắc mặt xanh mét, không mở miệng, mà là Lâm Thiển Thiển ngồi trên xe lăn mở miệng, giọng Lâm Thiển Thiển rất suy yếu nói.

    "Tô Mạn Ngọc, Trang Vũ Đồng, các cô chờ một chút."

    Ninh Thư xoay người nhìn Lâm Thiển Thiển, xem cô ta muốn nói cái gì.

    "Gần đây các cô có bị nữ quỷ quấy rầy không ?"

    Lâm Thiển Thiển hỏi hai người.

    Tô Mạn Ngọc dẫn đầu nói

    "Gió êm sóng lặng, hết thảy đều tốt."

    Tô Mạn Ngọc nhìn ra Lâm Thiển Thiển tình huống không hề tốt chút nào, muốn kích thích Lâm Thiển Thiển, Lâm Thiển Thiển nhìn thấy sắc mặt Ninh Thư và Tô Mạn Ngọc đều khá tốt, trong trắng lộ hồng, nhìn dáng vẻ là ăn ngon ngủ ngon.

    Ngay cả rang Vũ Đồng dáng vẻ quê mùa, gần đây xinh đẹp rất nhiều, Lâm Thiển Thiển trong lòng hơi khổ sở, Cô nằm ở bệnh viện, nữ quỷ luôn tới quấy rầy cô, làm cô không biết nên làm gì mới tốt, tuy rằng có phù chú hộ thân đạo trưởng cho, nhưng thường thường có một ít động tĩnh, làm người sợ hết hồn.

    Quý Thanh Viễn muốn đưa cô về nhà, nhưng ba anh ấy không cho cô vào cửa, sợ cô mang đồ vật dơ bẩn vào.

    Lâm Thiển Thiển muốn ở cạnh đạo sĩ, nhưng ông ta rất cao ngạo, chỉ ở tại biệt thự Quý gia, nhưng ba của Quý Thanh Viễn lại không cho phép cô ở Quý gia, chuyện này làm Lâm Thiển Thiển rất bi thương.

    Quý Thanh Viễn tranh thủ hai lần rồi thôi, Lâm Thiển Thiển nghĩ còn không bằng về ký túc xá, nữ quỷ vẫn luôn quấn lấy cô, Lâm Thiển Thiển nghĩ, nếu mọi người đưa lệ quỷ tới, mọi người cùng nhau gánh vác.

    Nhưng bây giờ thấy trạng thái của Tô Mạn Ngọc và Ninh Thư tốt như vậy, chỉ mình cô là thê thảm như vậy, trong lòng cô rất đau, ngay cả chân cũng đau

    Quý Thanh Viễn nới với Lâm Thiển Thiển.

    "Thiển Thiển, chúng ta vẫn nên quay lại bệnh viện thôi, bác sĩ nói chân của em phải chăm sóc cho tốt, bằng không dễ dàng xảy ra chuyện."
    Lâm nhợt nhạt lắc đầu.

    "Em ở ký túc xá khá tốt."

    Trong lòng Lâm Thiển Thiển cũng khá oán Quý Thanh Viễn, giận dỗi phải về ký túc xá.

    Quý Thanh Viễn bất đắc dĩ, chỉ có thể nói với Tô Mạn Ngọc.

    "Mạn Ngọc, chuyện lần trước, thực xin lỗi, lòng tôi quá lo lắng, quá sốt ruột, cho nên mới làm ra chuyện như vậy đối với cô, tôi hy vọng cô có thể thông cảm cho tôi."

    Lâm Thiển Thiển vội vàng hỏi.

    "Thanh Viễn, anh làm gì cô ta vậy?"

    Giọng điệu này giống như đangbắt gian, ánh mắt nhìn Tô Mạn Ngọc trở nên không tốt, cảm thấy thời gian mình nằm viện, Tô Mạn Ngọc đã quyến rũ bạn trai mình.

    Trong khoảng thời gian này, Lâm Thiển Thiển áp lực tâm lý rất lớn, chân của cô bác sĩ chẩn rằng có khả năng sẽ què, thật không tưởng tượng được mình bị què sẽ thành bộ dạng gì, Quý Thanh Viễn đẹp trai như vậy, còn sẽ ở bên mình sao? Sẽ ở bên một người què như mình sao?

    Cho dù Quý Thanh Viễn nói yêu mình, nhưng trong lòng Lâm Thiển Thiển vẫn rất bất an, cảm thấy mình thật sự quá xui xẻocuộc đời quả thực là một mảnh u ám, bây giờ nghe Quý Thanh Viễn xin lỗi Tô Mạn Ngọc, Lâm Thiển Thiển cảm thấy thế giới đều phải sụp đổ.

    "Các người làm gì?"

    Thân thể Lâm Thiển Thiển run rẩy hỏi Quý Thanh Viễn, biểu tình rất kích động.

    Quý Thanh Viễn vội vàng ngồi xổm xuống an ủi Lâm Thiển Thiển, liên thanh nói.

    "Anh và Tô Mạn Ngọc căn bản không có gì, em nên biết rằng anh và cô ấy không có quan hệ gì, người anh thích vẫn luôn là em."

    Lâm Thiển Thiển hỏi tiếp.

    "Vậy các người đang nói chuyện gì?"

    "Lúc trước bởi vì em, anh ta đánh Tô Mạn Ngọc."

    Quý Thanh Viễn giải thích.

    Lúc này Lâm Thiển Thiển mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, trên mặt lộ ra tươi cười, nói với Tô Mạn Ngọc.

    " Mạn Ngọc, tôi thay Thanh Viễn xin lỗi cô, là anh ấy quá để ý tôi, thấy tôi xảy ra chuyện quá kích động, cho nên mới động tay đánh cô."

    Tô Mạn Ngọc:......

    Da mặt Tô Mạn Ngọc giật giật, bây giờ cô cũng không biết nên thể hiện ra biểu tình gì.

    Nhưng Ninh Thư cảm thấy cảm xúc của Lâm Thiển Thiển có vấn đề, trước đây cô ta hoạt bát, linh động vô cùng, nhưng giờ đây cô ta lại rất bén nhọn, chỉ biết kích thích, chỉ cẩn một chút chuyện nhỏ sẽ làm cảm xúc của cô ta dao.

    Hiện tại Lâm Thiển Thiển tự ti, đối mặt với Quý Thanh Viễn thì tự ti, nhưng lại không rời đi Quý Thanh Viễn, dùng vấn đề bén nhọn tới thử tình yêu bén nhọn đối với mình

    .
    Không biết Quý Thanh Viễn có thể nhẫn tới khi nào.

    Quý Thanh Viễn xoa xoa trán, nói với Tô Mạn Ngọc.

    "Mạn Ngọc, cô có thể giúp đỡ chăm sóc cô ấy một chút hay không."

    "Đừng, ngàn vạn đừng, nếu lại xảy ra chuyện gì, lại một cái miệng rộng hướng tới đây, Quý Thanh Viễn, anh cũng quá coi thường Tô Mạn Ngọc tôi rồi, Tô Mạn Ngọc tôi có thể thích anh, nhưng nếu không thích anh, anh không phải là cái gì hết, đánh tôi, bây giờ không đau không ngứa nói hai câu, muốn đem ta trở thành mẹ, tôi hèn như vậy sao?"

    Tô Mạn Ngọc vẫy vẫy tay.

    "Bây giờ tôi phải đi đổi ký túc xá, bây giờ tôi không dám chạm vào Lâm Thiển Thiển, đến lúc xảy ra chuyện lại đổ lên đầu chúng tôi."

    Bây giờ Tô Mạn Ngọc xem như nhìn thấu Quý Thanh Viễn, nhìn hắn không tình nguyện xin lỗi, liền biết trong lòng hắn nghĩ như thế nào, ngầm tìm người trả thù Trang Vũ Đồng, người đều không thích người đê tiện, vô sỉ.

    Quý Thanh Viễn lại rất đê tiện vô sỉ.

    Quý Thanh Viễn hít một hơi thật sâu, nói với Lâm Thiển Thiển.

    "Thiển Thiển, chúng ta vẫn nên quay lại bệnh viện đi."

    Lâm Thiển Thiển giống như đang giận dỗi nói.

    "Em mới không cần trở về, trở về làm cái gì, để bị quỷ quấn lấy, còn không bằng ở ký túc xá."

    "Nhưng còn chân của em?"

    Quý Thanh Viễn nhỏ giọng an ủi.

    "Thiển Thiển, nghe lời, lần này anh bảo đạo trưởng cho em nhiều đồ vật phòng thân hơn, nhất định sẽ không có việc gì."

    Lâm Thiển Thiển lắc đầu.

    "Em không trở về bệnh viện."

    Ninh thư đã nhìn ra, hóa ra nữ quỷ vẫn luôn quấn lấy Lâm Thiển Thiển, cốt truyện đã xảy ra độ lệch, hiện tại trong tay Ninh Thư có linh hồn châu, là kinh sợ đối, cho nên vẫn luôn quấn lấy Lâm Thiển Thiển bị thương chân.
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...