26 Tuổi Đã Đủ Để Trưởng Thành - Khả Vy

Thảo luận trong 'Góc Tâm Hồn' bắt đầu bởi Anh nguyen 1902, 13/3/2019.

  1. Anh nguyen 1902

    Anh nguyen 1902

    Tham gia ngày:
    2/3/2019
    Bài viết:
    4,292
    Xem: 37
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    26 Tuổi Đã Đủ Để Trưởng Thành - Khả Vy

    Hồi còn bé, tôi từng ao ước mình nhanh lớn lên và trở thành một người thành đạt, một người phụ nữ có thể thay đổi hoàn cảnh, thay đổi số phận và không bao giờ bỏ cuộc. Rồi thì mơ ước của tôi cũng nhanh chóng trở thành hiện thực, nhưng chỉ được một vế. Tôi trưởng thành, không còn là cô bé mộng mơ xếp sao xếp hạt rồi thả vào dòng mong ước. Nhưng sau ngần ấy năm tập quen với cuộc sống trưởng thành ấy, tôi vẫn chưa bao giờ là người phụ nữ thành đạt, vẫn chưa bao giờ có thể tự mình vượt qua mọi chuyện và làm chủ bản thân mình, mặc dù tôi đã từng tưởng vậy.

    [​IMG]

    Tuổi 26 chưa đủ để làm một việc gì đó thật sự vĩ đại tầm vóc, nhưng cũng là tuổi đáng ra phải có được chút thành quả đẹp đẽ. Ngần ấy mơ ước, ngần ấy hào hứng, nhưng khi bước vào đời tôi mới biết mình chỉ là đứa trẻ chập chững, quá nông cạn và non dại trước những quyết định của cuộc đời mình.

    Tôi là con út trong một gia đình có bốn anh em, chúng tôi lớn lên theo cách riêng của mỗi người, chỉ chung một điều là chúng tôi vẫn may mắn khi còn ba mẹ. Cũng chẳng biết do tôi quá được thương yêu chiều chuộng, hay do tôi thật sự non dại, nhưng đôi lúc tôi cảm giác mình vẫn còn là một đứa trẻ, cần được quan tâm và thương yêu, cần có một ai đó bên cạnh, và cần trưởng thành hơn nữa để không phải hối hận trước những quyết định của cuộc đời.

    Tuổi 26, có một vài người đã tay bồng tay bế, làm dâu làm vợ.

    Tuổi 26, cũng có vài người có công ty riêng, nhà cửa xe cộ riêng.

    Tuổi 26 của tôi, cứ như một thanh xuân không đầu không cuối.

    Mẹ tôi vẫn ôm chầm lấy tôi hôn má tôi chùn chụt mỗi lúc tôi về nhà, thay vì những lúc ấy tôi sẽ thấy mắc cỡ trước anh chị hay bạn bè, hoặc tôi khó chịu một chút vì nghĩ rằng mình đã lớn, nhưng không, tôi vẫn đón nhận những cái ôm siết lẫn cái hôn chùn chụt ấy và cảm thấy bình yên vì được mẹ vỗ về như một đứa trẻ thơ.

    Tôi có một anh người yêu, không lớn hơn tôi là mấy. Ngày ấy quen nhau tôi từng tự tạo vẽ cho mình một hình tượng mạnh mẽ, độc lập và không dựa dậm vào người mình thương. Ấy vậy mà sau bao năm yêu nhau, tôi lại trở thành con mèo con bướng bỉnh của anh từ khi nào không rõ. Tôi tự ý mè nheo đòi hỏi anh những việc hết sức nhỏ nhặt như thể con nít, nhưng anh vẫn chiều ý làm cho tôi từng chút từng chút một những việc đó, cũng như thể tôi là đứa bé thật sự.

    Những lúc làm gì đó cần sự trưởng thành một chút, chẳng hạn như việc đi phỏng vấn việc làm, hay là đi đâu đó hơi xa xa và lạ đường một chút, chẳng bao giờ anh chịu để tôi tự đi một mình. Và tự nhiên tôi cũng tạo cho mình cái thói quen hễ có gì đó lo sợ hay rối lòng khó nghĩ, tôi lại kể lể với anh, tự động anh sẽ xuất hiện như một ông bụt trong truyện cổ tích đi giải nguy cho cô bé ngốc nghếch ngồi khóc một mình.

    [​IMG]

    Tôi thường rất sợ con nít, sợ những đứa hung dữ hoặc nói nhiều không dứt, những đứa nhỏng nhẽo ăn vạ giữa siêu thị, và từng nghĩ mình sẽ không thèm sinh con. Những lúc có suy nghĩ như thế, tôi thật ra cũng không hiểu nổi tại sao mình có cảm xúc như vậy, khi bao nhiêu người phụ nữ kia cầu mong một đứa bé nhưng không thể có, ba mẹ tôi cũng đã sinh và nuôi dạy các anh em chúng tôi nên người.

    Sau một khoảng thời gian dài như vậy, tôi mới hiểu ra nguyên nhân vì sao tôi không thích con nít. Đó là vì trẻ con thì chẳng bao giờ chịu thông cảm cho những đứa trẻ con khác, hay nói cách khác trẻ con ở chung với nhau ắt sẽ sinh ra đánh nhau hay cãi vã. Thật là thế, tôi đã từng gân cổ cãi nhau với thằng cháu lên 4 tuổi.

    Thật nực cười khi nghĩ đến việc sau này tôi và con tôi cũng sẽ tranh cãi nhau, mắng mỏ nhau như vậy. Tính hiếu thắng thật sự làm tôi lùi về chỉ là một đứa trẻ, không bàn cãi tuổi tác. Tôi từng giận mình vì sự hiếu thắng bắt nạt trẻ con, khi chính tôi còn chưa trưởng thành để bao dung cho bọn trẻ.

    Sau tất cả, thì ra tôi vẫn chưa trưởng thành. Cuộc sống thì vẫn cứ trôi mãi về dòng đoạn kết, tôi thì lơ lửng vẫn chưa tìm được con tàu ra khơi. Tôi không thể giận mình vì sao vẫn mãi ham chơi, vì thực sự tôi đã cố gắng nỗ lực để trưởng thành hơn rất nhiều là đằng khác.

    Ấy vậy mà, tôi vẫn cứ trẻ thơ..
     
    TungThanhTran897939, Diệp Lam nhiTố Văn thích điều này.
  2. Đang tải...
  3. Diệp Lam nhi

    Diệp Lam nhi

    Tham gia ngày:
    8/3/2019
    Bài viết:
    44
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Được bao bọc quá sẽ khó trưởng thành hơn: )
     
  4. Anh nguyen 1902

    Anh nguyen 1902

    Tham gia ngày:
    2/3/2019
    Bài viết:
    4,292
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    28 tuổi còn chưa trưởng thành: )
     
Tags:
Trả lời qua Facebook