Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,305 ❤︎ Bài viết: 3600 Tìm chủ đề
5057 29
Có những người ngay từ đầu đã biết mình không thể ở lại lâu trong cuộc đời của ai. Không phải vì không biết yêu, mà vì sợ chính tình yêu của mình sẽ mang đến nhiều tổn thương hơn là hạnh phúc. Thế nên họ chọn rời đi từ rất sớm, chọn nói lời từ chối ngay khi trái tim còn chưa kịp yêu quá nhiều.

Đừng yêu anh vì anh là Gió

Gió sinh ra là để bay đi

Đừng yêu anh, em nhé, bởi vì

Anh là
Gió, chẳng thể nào.. ở lại..


Vì: Yêu mong manh, có khi nào tồn tại?

Nhỡ: Mình sinh ra chẳng phải để cho nhau

Khi yêu thương theo năm tháng nhạt màu

Em sẽ chẳng còn Anh trong nỗi nhớ


Chẳng phải kim cương nên tình yêu dễ vỡ

Cơn gió buồn.. nhưng gió phải bay đi..

Để lại sau lưng những thảm cỏ xanh rì

Cánh đồng ngát, hoa thơm và mây trắng..


Cơn gió đưa..

* * * lá vàng rơi..

* * * trong chiều nhạt nắng..

Khẽ chạm vào lòng.. Chợt nỗi nhớ..


chơi vơi..

For Little Princess

55442046691_466632576a_o.png


Bài thơ mang nỗi buồn của một người chủ động bước lùi. Anh ví mình như cơn gió, sinh ra để rong ruổi khắp bầu trời, không thuộc về bất kỳ miền đất nào. Gió có thể ghé qua, mang theo sự mát lành, mang theo hương cỏ, hương hoa, nhưng rồi cũng phải tiếp tục hành trình của mình. Giữ gió lại là điều không thể, cũng như giữ một trái tim vốn quen với những chuyến đi.

Điều khiến người ta nghẹn lòng là anh không hề phủ nhận tình yêu. Anh chỉ không dám hứa. Anh sợ một ngày nào đó, khi yêu thương không còn nguyên vẹn, người con gái sẽ phải ôm lấy những ký ức dang dở mà sống tiếp. Thà để em đừng yêu từ đầu còn hơn để em phải học cách quên một người đã từng là cả bầu trời của mình.

Có một sự dịu dàng rất buồn trong cách anh từ chối. Không lạnh lùng, không vô tâm, cũng chẳng đẩy em ra xa. Anh chỉ âm thầm nhận hết phần cô đơn về mình. Chấp nhận làm cơn gió đi ngang qua cuộc đời em, để em vẫn còn cơ hội gặp một người có thể ở lại đến cuối con đường.

Thế nhưng gió cũng có nỗi buồn của riêng mình. Gió rời đi, nhưng đâu có nghĩa là không lưu luyến. Mỗi lần lướt qua cánh đồng, qua những hàng cây, qua những chiếc lá vàng rơi trong buổi chiều nhạt nắng, gió vẫn mang theo hình bóng của người mình từng thương. Chỉ là gió không quay lại, vì gió hiểu có những cuộc chia tay được tạo ra bởi yêu thương nhiều hơn là bởi hết yêu.
 
Last edited by a moderator:
5,259 ❤︎ Bài viết: 581 Tìm chủ đề
Một hạt nắng thả hồn theo ngọn gió

Mưa khóc thầm giận dỗi rắc khô hanh

Sỏi đá cũng đa tình. Em thấy đó

Huống chi là sương gió, huống chi anh


Đừng bao giờ em nhé! Nhắc tên anh

Một lần thôi cũng van em đừng gọi

Đôi mắt anh giờ vô hồn mệt mỏi

Nên đánh rơi một vệt nắng bên thềm


Đừng nhớ anh em cũng đừng nghĩ tới

Ngoảnh mặt đi mà xem như đánh mất

Hãy để trôi đi những điều nhỏ nhặt

Nhung nhớ làm chi một kẻ bên lề.


Khuyết danh

55442451055_12703441c2_o.png
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back