- Xu
- 752,900,396
7676
68
Bác Giun đào đất suốt ngày
Trưa nay chết dưới bóng cây sau nhà
Họ hàng nhà kiến kéo ra
Kiến con đi trước, kiến già theo sau
Cầm hương kiến Đất bạc đầu
Khóc than kiến Cánh khoác màu áo tang
Kiến Lửa đốt đuốc đỏ làng
Kiến Kim chống gậy, kiến Càng nặng vai
Đám ma đưa đến là dài
Qua những vườn chuối, vườn khoai, vườn cà
Kiến Đen uống rượu la đà
Bao nhiêu kiến Gió bay ra chia phần..
Trần Đăng Khoa
1967
Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hóa dân tộc, 1999
Bài thơ "Đám ma bác giun" của Trần Đăng Khoa tuy mang lăng kính hồn nhiên, ngộ nghĩnh của trẻ thơ nhưng lại ẩn chứa những ý nghĩa nhân văn vô cùng sâu sắc. Qua bức tranh thế giới loài vật đoàn kết, ngậm ngùi tổ chức tang lễ cho "bác giun", bài thơ trước hết giáo dục chúng ta về tình yêu thương đồng loại, sự sẻ chia và lòng trắc ẩn đối với muôn loài vạn vật quanh mình. Sâu xa hơn, cái chết của bác giun – sinh vật nhỏ bé cả đời cần mẫn đào xới cho đất tơi xốp, cây cối xanh tươi – chính là một khúc ca tôn vinh những người lao động thầm lặng. Bác giun là một ẩn dụ tuyệt đẹp cho hình ảnh những người nông dân chân lấm tay bùn hay những cá nhân bình dị đang ngày đêm cống hiến vô danh, hi sinh thầm lặng vì sự phát triển chung của xã hội. Bằng sự quan sát tinh tế và trái tim ấm áp, Trần Đăng Khoa đã nhẹ nhàng gieo vào lòng người đọc bài học sâu sắc về lòng biết ơn, nhắc nhở chúng ta phải luôn trân trọng những thành quả và những giọt mồ hôi lao động dù là nhỏ bé, thầm kín nhất.
Trưa nay chết dưới bóng cây sau nhà
Họ hàng nhà kiến kéo ra
Kiến con đi trước, kiến già theo sau
Cầm hương kiến Đất bạc đầu
Khóc than kiến Cánh khoác màu áo tang
Kiến Lửa đốt đuốc đỏ làng
Kiến Kim chống gậy, kiến Càng nặng vai
Đám ma đưa đến là dài
Qua những vườn chuối, vườn khoai, vườn cà
Kiến Đen uống rượu la đà
Bao nhiêu kiến Gió bay ra chia phần..
Trần Đăng Khoa
1967
Nguồn: Trần Đăng Khoa, Góc sân và khoảng trời, Nxb Văn hóa dân tộc, 1999
Ý nghĩa bài thơ Đám ma bác giun
Bài thơ "Đám ma bác giun" của Trần Đăng Khoa tuy mang lăng kính hồn nhiên, ngộ nghĩnh của trẻ thơ nhưng lại ẩn chứa những ý nghĩa nhân văn vô cùng sâu sắc. Qua bức tranh thế giới loài vật đoàn kết, ngậm ngùi tổ chức tang lễ cho "bác giun", bài thơ trước hết giáo dục chúng ta về tình yêu thương đồng loại, sự sẻ chia và lòng trắc ẩn đối với muôn loài vạn vật quanh mình. Sâu xa hơn, cái chết của bác giun – sinh vật nhỏ bé cả đời cần mẫn đào xới cho đất tơi xốp, cây cối xanh tươi – chính là một khúc ca tôn vinh những người lao động thầm lặng. Bác giun là một ẩn dụ tuyệt đẹp cho hình ảnh những người nông dân chân lấm tay bùn hay những cá nhân bình dị đang ngày đêm cống hiến vô danh, hi sinh thầm lặng vì sự phát triển chung của xã hội. Bằng sự quan sát tinh tế và trái tim ấm áp, Trần Đăng Khoa đã nhẹ nhàng gieo vào lòng người đọc bài học sâu sắc về lòng biết ơn, nhắc nhở chúng ta phải luôn trân trọng những thành quả và những giọt mồ hôi lao động dù là nhỏ bé, thầm kín nhất.
Chỉnh sửa cuối:
