- Xu
- 752,901,426
2573
3
Có những cuộc tình không tan vỡ vì hết yêu, mà vì một người đã không còn đủ yêu như ngày đầu. Điều đau nhất không phải là lời chia tay, mà là khoảnh khắc nhận ra trái tim của người mình thương đã lặng lẽ đổi thay, còn mình thì vẫn đứng nguyên ở nơi cũ, ôm trọn tất cả yêu thương chưa kịp nguội.
Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành.. tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ..
Chẳng muốn tin đâu, anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi, em vội vã, em yêu..
Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể..
Sao hôm - Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh - một tình yêu.. không thể!
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình
Biết trú ngụ về đâu?
Bùi Sim Sim
Đọc bài thơ, người ta cảm nhận được một nỗi đau rất bình tĩnh. Không gào khóc, không oán trách, chỉ là sự bàng hoàng của một trái tim vẫn chưa thể tin rằng người từng hứa sẽ nắm tay mình đi hết cuộc đời lại là người buông tay trước. Em cố tự an ủi rằng trái tim vốn không có lỗi, bởi yêu nhiều hay yêu ít đâu phải điều con người có thể điều khiển. Nhưng hiểu là một chuyện, còn chấp nhận lại là một chuyện khác.
Có lẽ điều khiến em day dứt nhất không phải là bị lừa dối, mà là đã từng yêu bằng tất cả sự ngây thơ của mình. Em yêu không giữ lại điều gì, tin không giữ lại điều gì, trao đi cả tuổi trẻ với niềm tin rằng chỉ cần chân thành thì sẽ có một kết thúc đẹp. Đến khi giấc mơ vỡ tan, điều còn lại không chỉ là nước mắt, mà còn là tiếc nuối cho chính cô gái năm nào đã yêu quá vội, quá thật lòng.
Có những lời muốn nói với anh nhưng biết sẽ chẳng bao giờ đến nơi. Giống như sao hôm và sao mai cùng hiện diện trên bầu trời nhưng mãi mãi không thể ở cạnh nhau. Vẫn nhìn thấy nhau, vẫn tồn tại trong cùng một khoảng trời, nhưng số phận lại định sẵn khoảng cách không thể lấp đầy. Đó là hình ảnh đẹp, nhưng cũng đau đến lặng người.
Đến cuối bài thơ, nỗi buồn không còn dành riêng cho một cuộc tình nữa, mà dành cho chính người con gái ấy. Sau tất cả những yêu thương và đổ vỡ, em bỗng thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp. Biển vẫn xanh, nắng vẫn tắt mỗi chiều, thế giới vẫn bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có em là không còn biết trái tim mình nên trú ngụ ở đâu, khi nơi từng gọi là bình yên đã chẳng còn mở cửa đón mình nữa.
Có những tình yêu sinh ra để không thể thuộc về nhau. Không phải vì yêu chưa đủ, mà vì số phận đã chọn hai người đi về hai hướng khác nhau. Điều duy nhất còn lại là một lời yêu chưa từng đổi thay, lặng lẽ nằm trong tim như một ngọn lửa nhỏ. Không còn đủ sức sưởi ấm một cuộc đời, nhưng cũng chẳng nỡ để nó tắt đi. Có lẽ, đó là điều dịu dàng và đau đớn nhất của một tình yêu... không thể.
Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành.. tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ..
Chẳng muốn tin đâu, anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi, em vội vã, em yêu..
Hãy tha thứ nghe anh, có biết bao điều
Em không thể và chúng mình, không thể..
Sao hôm - Sao mai, cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh?
Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anh - một tình yêu.. không thể!
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình
Biết trú ngụ về đâu?
Bùi Sim Sim
Đọc bài thơ, người ta cảm nhận được một nỗi đau rất bình tĩnh. Không gào khóc, không oán trách, chỉ là sự bàng hoàng của một trái tim vẫn chưa thể tin rằng người từng hứa sẽ nắm tay mình đi hết cuộc đời lại là người buông tay trước. Em cố tự an ủi rằng trái tim vốn không có lỗi, bởi yêu nhiều hay yêu ít đâu phải điều con người có thể điều khiển. Nhưng hiểu là một chuyện, còn chấp nhận lại là một chuyện khác.
Có lẽ điều khiến em day dứt nhất không phải là bị lừa dối, mà là đã từng yêu bằng tất cả sự ngây thơ của mình. Em yêu không giữ lại điều gì, tin không giữ lại điều gì, trao đi cả tuổi trẻ với niềm tin rằng chỉ cần chân thành thì sẽ có một kết thúc đẹp. Đến khi giấc mơ vỡ tan, điều còn lại không chỉ là nước mắt, mà còn là tiếc nuối cho chính cô gái năm nào đã yêu quá vội, quá thật lòng.
Có những lời muốn nói với anh nhưng biết sẽ chẳng bao giờ đến nơi. Giống như sao hôm và sao mai cùng hiện diện trên bầu trời nhưng mãi mãi không thể ở cạnh nhau. Vẫn nhìn thấy nhau, vẫn tồn tại trong cùng một khoảng trời, nhưng số phận lại định sẵn khoảng cách không thể lấp đầy. Đó là hình ảnh đẹp, nhưng cũng đau đến lặng người.
Đến cuối bài thơ, nỗi buồn không còn dành riêng cho một cuộc tình nữa, mà dành cho chính người con gái ấy. Sau tất cả những yêu thương và đổ vỡ, em bỗng thấy mình nhỏ bé đến tội nghiệp. Biển vẫn xanh, nắng vẫn tắt mỗi chiều, thế giới vẫn bình yên như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có em là không còn biết trái tim mình nên trú ngụ ở đâu, khi nơi từng gọi là bình yên đã chẳng còn mở cửa đón mình nữa.
Có những tình yêu sinh ra để không thể thuộc về nhau. Không phải vì yêu chưa đủ, mà vì số phận đã chọn hai người đi về hai hướng khác nhau. Điều duy nhất còn lại là một lời yêu chưa từng đổi thay, lặng lẽ nằm trong tim như một ngọn lửa nhỏ. Không còn đủ sức sưởi ấm một cuộc đời, nhưng cũng chẳng nỡ để nó tắt đi. Có lẽ, đó là điều dịu dàng và đau đớn nhất của một tình yêu... không thể.
Last edited by a moderator:
